dòng sông khát
Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 27 trên tổng số 27 bài trong đề mục
mưa phố núi 04.09.2011 17:11:54 (permalink)
cám ơn người nhiều !mưa em đọc một lèo vậy mới thấy đã.Người viết truyện lôi cuốn đến từng chi tiết,còn hấp dẫn hơn phim bộ Hồng Kông.
Cho Mưa có ý kiến chút xíu nha !độc đáo ở chỗ là người lồng nhạc đó
Gía như có thêm hình minh họa nữa thì phê biết mấy,để em còn biết phân biệt vẻ đẹp khác nhau của Mỵ Châu và Thường Như chứ.Hết xảy luôn đó.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2011 17:13:17 bởi mưa phố núi >
#16
    Cát Tường 05.09.2011 09:41:00 (permalink)
    Thân gửi "mưa phố núi": đây là phần 02 của truyện Nơi Tận Cùng Cuộc Sống - TG : DaiHongCat. tôi chỉ đăng lại thôi.
    Còn phần hình ảnh theo tôi thì nên để độc giả tưởng tượng theo cách của họ thì vẫn hay hơn phải không?
    Thần chào bạn!
    #17
      Cát Tường 05.09.2011 09:42:27 (permalink)
      15
       
      Một đoàn quân đông đảo tiến ra, dẫn đầu là Nhất Cú Nhị Quạ, hai kẻ này cảm thấy ở Thường Như tiềm tàng một mối nguy hiểm lớn cho địa vị của họ. Họ nhận thức một cách rõ ràng nếu Thường Như về với Minh Chủ thì với khả năng của nàng sẽ dễ dàng thay thế vị trí của họ.
      Những kẻ thống trị nếu không là diều hâu thì cũng là cú là quạ.
      Nhất Cú vung Hổ Phách Đao ra oai, cố tình phủ đầu : hai tên tội phạm Cửu Trùng Thiên và Trịnh My Châu đã trốn đi đâu mau cho ta biết ngay…
      Thường Như tất nhiên không biết gì về việc này, nàng chưa kịp trả lời thì Nhị Quạ phủ đầu tiếp :  Mẹ kiếp, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt… ngươi muốn bao che cho lão cọp già ngu ngốc Cửu Trùng Thiên hay… con đĩ Trịnh My Châu hay sao?
      Miêu Đao của Nhị Quạ phóng tới liền, quyết giết Thường Như cho bằng được, phía bên kia Hổ Phách Đao cũng ào ào bay tới…
      Mấy khi Nhất Cú Nhị Quạ liên thủ? Một khi họ đã liên thủ thì đối phương khó mà thoát được, họ muốn giết Thường Như ngay lập tức, muốn đưa mọi việc vào “sự đã rồi”.
      Xen giữa Hổ Phách Đao và Miêu Đao, Thất Tinh Bạch Bảo Kiếm hóa thành muôn vạn ánh sao – Thường Như không nao núng, thoáng chốc hơn hai mươi hiệp đã trôi qua…
      Hổ Phách Đao và Miêu Đao liên thủ thì nó vững như tường đồng vách sắt, kiếm của Thường Như không cách gì xuyên thủng được. Sau hơn hai mươi hiệp, hai bên tạm thời giãn ra một lúc… Gió trên quảng trường vẫn ào ào thổi, Thường Như tay nắm chặt lấy đốc kiếm, nàng còn quá trẻ và chưa muốn chết, trong giờ phút giữa sống và chết này bất giác nàng nhớ tới Mãn Ngọc.
      Mãn Ngọc đã lựa chọn một cuộc sống bình an hơn nàng… một cuộc sống hiền hòa trong trại hoa giữa thảo nguyên – còn nàng vì cớ gì mà lại dấn thân vào những cuộc chiến vô cùng bất tận? Giữa nàng và Mãn Ngọc ai đúng ai sai, cho đến tận giờ phút này nàng vẫn không tự trả lời được.  
      Đó là ngày đầu tiên của mùa xuân, cả thảo nguyên như hồi sinh qua mùa đông khắc nghiệt, tất cả phủ một màu xanh bao la, bất tận… Thường Như thong thả đi trên con đường nhỏ, nàng dừng lại bên một trang trại cổ xưa, say sưa nhìn những bông hoa Mãn Đình Hồng vừa hé nở.
      Một thiếu nữ trong xiêm y màu hồng đang cẩn thận chăm sóc những luống hoa, trên tóc của cô ta cũng cài một bông hoa màu hồng phấn.
      Thường Như chưa bao giờ cài hoa trên mái tóc, nàng học được điều này là từ Mãn Ngọc.
      Khi nghe Thường Như kể về những gì nàng đã trải qua, Mãn Ngọc cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đó là một cuộc sống đầy phong ba, biến động, khác hẳn với cuộc sống êm đềm của nàng :
      Cánh diều trải gió thênh thang
      Vi vu tiếng sáo, mênh mang cánh đồng
      Đàn cò trắng liệng ngang sông
      Chao nghiêng chiếc bóng, tô hồng chân mây
      Khẽ khàng nâng bậc cung dây
      Tiếng đàn thánh thót rót đầy thinh không…

      Mãn Ngọc nói : tiểu muội thích buổi sáng uống trà và ngắm hoa, còn buổi chiều thì nhìn ra đồng cỏ bao la với những cánh diều.
      Thường Như bất giác mỉm cười.
      Nụ cười của nàng làm Nhất Cú lấy làm khó hiểu, bà ta quát : chết đến nơi mà còn cười được…
      Còn Nhị Quạ thì nổi giận đùng đùng, lão rất ghét nhìn kẻ khác cười, lão muốn họ phải đau khổ, phải khóc lóc, phải vật vã… nụ cười của Thường Như có vẻ như là cười vào… mặt lão.
      Thanh Miêu Đao lần này quyết ra một đòn chí mạng…
      #18
        Cát Tường 05.09.2011 09:46:18 (permalink)
        16
         
        Nơi đây là một tòa lâu đài nguy nga bên dòng sông, từ đó có thể nhìn thấy tất cả những gì diễn ra trên quảng trường. Tòa lâu đài này là nơi tận hưởng lạc thú của Phúc Vương, vì thế lão gọi nơi đây là Phúc Lạc Đài.
        Phúc Vương nói : đánh cược lần này cô ta e rằng khó mà thoát chết được.
        Minh Chủ nhìn sang Vũ Tuân, giọng nói của ông ta nghe như tiếng vọng từ địa ngục : còn ngươi nghĩ sao?
        Vũ Tuân chưa bao giờ thấy một cô gái có thể đánh ngang tay hơn hai mươi hiệp với Nhất Cú Nhị Quạ, y bất giác nói : tôi muốn cược rằng cô ta sẽ thắng… hy vọng rằng cô ta sẽ thắng…
        Minh Chủ nhìn sang Hắc Bạch Vô Thường : còn hai ngươi ?
        Hắc Bạch Vô Thường là hai con quỷ dưới Luyện Ngục, họ không dùng đầu để suy nghĩ bao giờ, có lẽ trên người họ “đầu” chính là phần dư thừa nhất.
        Bạch Vô Thường : tôi không biết.
        Hắc Vô Thường  : tôi không biết.
        Minh Chủ cười khằng khặc: không biết cũng là một cách trả lời.
        Phúc Vương : thế còn ngài cược cho ai ?
        Minh Chủ : ta cũng cược cho cô ta.
        Khi Minh Chủ nói như thế thì Phúc Vương hiểu rằng phải làm gì, lão đứng dậy và nói : vậy tôi sẽ đi xuống đó.
        Khi Phúc Vương xuống đến quảng trường thì cuộc chiến đã tới hồi quyết liệt nhất.
        Mái tóc Thường Như đã xổ tung, bông hoa cài trên đó văng đi đâu mất, tà áo trắng của nàng bây giờ loang những máu, nhưng là máu của kẻ thù.
        Nhất Cú bị trúng một kiếm ngang sườn, bà ta đứng không vững nữa…
        Nhị Quạ cũng bị trúng một kiếm bước đi lảo đảo…
        Thường Như chỉ kiếm về phía kẻ thù, thét lớn : ta chiến đấu vì tự do… ta cũng sẽ chết vì điều đó…
        Nhất Cú múa tít thanh Hổ Phách Đao thành những vầng hào quang vàng vọt, mụ rít lên the thé : ngươi nên chịu chết đi… tự do và chân lý là thứ không bao giờ có ở nơi tận cùng cuộc sống này.
        Nhị Quạ tuy đi không nổi cũng cố gầm gừ.
        Phúc Vương tiến thẳng vào giữa cuộc chiến, lão vỗ tay bôm bốp, một khi lão đã vỗ tay thì mọi người xung quanh làm theo nhất loạt, tạo thành những tiếng hoan hô vang dội.
        Lão nói to : hoan nghênh những chiến binh chiến đấu cho tự do và chân lý… bởi vì chúng ta đều là người một nhà…
        Lão đưa mắt về phía Nhất Cú Nhị Quạ, bọn lâu la lập tức khiêng họ rút lui ngay, trong thoáng chốc quảng trường trở nên vắng hẳn.
        Thường Như lảo đảo muốn ngã, nàng chống thanh bảo kiếm xuống đất làm điểm tựa gắng đứng vững, cố nở nụ cười : tôi trở về đây là để cám ơn ông về… con ngựa, nó đúng là một con thần mã…
        Phúc Vương : chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi… chúng ta đều là người một nhà cả mà… xin mời cô đến Phúc Lạc Đài nghỉ ngơi, dưỡng thương…
        Vừa đánh vừa xoa là thủ đoạn mà những kẻ thống trị luôn sử dụng, những người nhẹ dạ cả tin luôn bị mắc bẫy.
        Thường Như nói : không cần làm phiền ông như thế… tôi vẫn trú ngụ ở một ngôi chùa gần đây…
        Khi bóng nàng đã khuất xa, hai tên thủ hạ thân cận của Phúc Vương tiến đến nói với lão : công lực của cô ta vẫn chưa hồi phục… đây là cơ hội tốt nhất để ta loại bỏ chướng ngại.
        Hai tên này cũng là những cao thủ, họ cũng muốn tiêu diệt Thường Như từ trong trứng.
        Phúc Vương lừ cặp mắt, nói : giết cô ta là việc quá dễ, làm cho cô ta phải tâm phục khẩu phục theo về mới là chuyện khó, đến lượt bọn Phi Ưng phải ra tay rồi.
        Phi Ưng đây là ám chỉ bọn Vũ Tuân, y vẫn đứng trên Phúc Lạc Đài nhìn theo bóng của Thường Như.
        Minh Chủ : mấy rương vàng mà Triệu Vương mang đến chuộc mạng cho tên cẩu tử Triệu Trọng Thủy đâu rồi?
        Vũ Tuân : vẫn còn để ở bên ngoài.
        Minh Chủ : ngày mai hãy mang đến… tặng cho cô ta. Hãy nói đó là món quà mọn cầu hôn của ta.
        Vũ Tuân im lặng không trả lời, từ trước đến giờ y vẫn là một tên lính đánh thuê… lính đánh thuê thì chỉ cần biết hành động, không cần ý kiến để làm gì…
        #19
          Cát Tường 05.09.2011 09:47:20 (permalink)
          17
           
          Có một nơi gọi là Hàn Yên Các.
          Hàn là Cơ hàn, Yên là Bình yên và Các là một tòa nhà nho nhỏ.
          Cũng có người lại giải thích Hàn là lạnh, Yên là khói… bởi vì cảnh ở đây đẹp và thơ mộng biết nhường nào.
          Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa…
          Hàn Yên Các ngụ ở ven Kinh Thành, bên dòng sông Ngân.
          Thường Như vẫn hay đến đây, nàng ngồi một mình, trầm lặng nhìn dòng sông. Hầu như mọi người đều biết nàng, biết nàng là con đại bàng của thảo nguyên, là Thường Như Nhất Kiếm, là người đã đại chiến với Nhất Cú Nhị Quạ ngay giữa quảng trường, vì thế mà không ai dám chọc ghẹo, ngay cả chủ quán cũng tỏ ra ngưỡng mộ.
          Hôm nay Vũ Tuân cũng đến đây, khi đặt bước chân lên từng bực cầu thang của Hàn Yên Các y bỗng thấy tim mình đập rộn. Một kẻ bốn mùa chinh chiến, dạn dày sương gió như y mà tim đập rộn thì thật là kỳ lạ.  
          Y dừng lại và suy nghĩ.
          Y không hiểu nổi chính mình nữa.
          Y muốn quay trở về thì đúng lúc đó chủ quán nhìn thấy, ông ta mừng rỡ la lên: Đại ca… đại ca… chào mừng đại ca giá lâm tệ các…
          Đao Thần Phi Ưng Vũ Tuân ở Kinh Thành này ai mà không biết.
          Đến nước này thì Vũ Tuân không thể dừng lại, y lấy hết can đảm bước đến bên bàn Thường Như và ngồi đối diện, Thường Như vẫn nhìn ra dòng sông xa, dường như nàng không nghe thấy điều gì trong quán.
          Mưa bắt đầu rơi lất phất, sau đó là cả một cơn mưa rào nặng hạt… dân gian từng nói trong lần hẹn đầu tiên nếu gặp mưa thì người ta sẽ không bao giờ quên nhau.
          Vũ Tuân không biết phải mở lời như thế nào, y là một tên lính đánh thuê đã hơn mười năm nay, trước giờ y chỉ quen với các kỹ nữ hoặc dạng gái làm tiền… y cũng có vài cô bạn thuộc dạng giang hồ thảo khấu.
          Nhìn y cứ như con gà bị mắc tóc.
          Đột nhiên Thường Như quay sang phía y, nàng nói : ta biết tại quảng trường ngươi cố tình buông rơi thanh đao… vì thế mà ta vẫn chờ ngươi ở đây.
          Câu nói làm Vũ Tuân trở nên xao động, y vẫn cho là Thường Như không biết điều đó… cũng không thể nghĩ rằng nàng lại “chờ” mình.
          Thường Như nói tiếp : ta rất cám ơn ngươi, thực tình ta không muốn nhận bất cứ món quà nào của Minh Chủ.
          Vũ Tuân ngưỡng mộ Thường Như ở điều này, y biết nàng thà chịu cảnh phong trần lưu lạc tự giải phóng cuộc đời chứ không làm hoàng hậu chốn Kinh Thành, giam mình trong vườn hoa tù hãm của bạo quyền.
          Nàng lại nói : hy vọng một ngày nào đó ta với ngươi sẽ… đấu lại… 
          Vũ Tuân bây giờ mới nói : tôi chắc không bao giờ thắng nổi cô được…
          Thường Như tháo cây trâm ra khỏi mái tóc, gió ngoài sông thổi vào làm tóc nàng tung bay, một vài sợi tóc lất phất trên gương mặt làm nó trở nên vô cùng nữ tính… Vũ Tuân say đắm nhìn gương mặt ấy…
          Thường Như dịu dàng nói : sao huynh nghĩ rằng không bao giờ có thể thắng nổi ta được?
          Nàng thay đổi cách xưng hô, trực giác của người phụ nữ cho nàng thấy có thể tin ở người đối diện. Vũ Tuân không biết trả lời như thế nào, bất giác y nói : tôi có thể mời cô uống một ly rượu nhạt?…
          Y đã nếm trải biết bao cay đắng, bao đau khổ, có lúc dường như đánh mất chính mình, chỉ đến khi ở giữa quảng trường nghe Thường Như giải thích thế nào là Tự Do và Tình Yêu, lúc đó y mới mường tượng ra chân giá trị của cuộc sống.
          Gió bên ngoài thổi những hạt mưa bay vào như bụi…
          Trời lạnh như thế mà Vũ Tuân cảm thấy ấm áp, lần đầu tiên y thấy không cần phải cảnh giác, không cần phải toan tính.
          Thường Như chưa bao giờ cảm thấy bình yên, vậy mà chiều nay ở trong cái quán nhỏ bé này, bên Vũ Tuân nàng đột nhiên cảm thấy Bình Yên.
          Những người giống nhau sẽ dễ dàng đến với nhau, nhân gian gọi đó là duyên nợ.
          Ngoài dòng sông xa kia gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi, tiếng thời gian đọng lại lúc trầm, lúc bổng, lúc xa, lúc gần... ngày ấy ta đã tìm được nơi dừng chân... bến bờ hạnh phúc... chỉ trong một khoảnh khắc thôi.
          Thường Như bất giác nói : muội cũng muốn mời huynh một ly…
          #20
            Cát Tường 05.09.2011 09:48:32 (permalink)
            18
             
            Họ đi men theo triền của những ngọn đồi, bây giờ đã là mùa hè, nắng thảo nguyên trở nên chói chang hơn và mặt trời cũng vô cùng oi ả.
            Cửu Trùng Thiên và Trịnh My Châu ghé vào nơi trú ngụ của Trương Thiên Thạch. Ông ta chào lão Cửu : cố nhân lâu ngày không ngờ còn gặp.
            Cửu Trùng Thiên làm thinh không nói. Trương Thiên Thạch quay qua Trịnh My Châu : mừng là cô vẫn còn sống, chuyện của cô đã lan truyền khắp thảo nguyên.
            Trịnh My Châu còn một ít bạc, nàng muốn mua cho Cửu Trùng Thiên vài bộ đồ - người đàn bà nào cũng muốn người đàn ông đi cùng với mình phải tinh tươm một chút.
            Bộ đồ trên người Cửu Trùng Thiên đúng là… quá tã.
            Trong lúc chờ đợi nàng mới có dịp ngắm nhìn những cô gái trong bộ tộc du mục của Trương Thiên Thạch, đó là quả những cô gái hoang dã… chân dài thườn thượt như chân ngựa, ngực phơi phới như ức ngựa, tóc phất phơ như bờm ngựa, mắt đen mọng như mắt ngựa, mông căng tròn như mông ngựa… còn những cô gái này cũng xúm quanh Trịnh My Châu, họ chưa bao giờ được thấy một vẻ đẹp hoàn mỹ như vậy.
            Khi Cửu Trùng Thiên khoác cái áo da hổ, cái quần da báo vào nom lão cũng có phần oai phong hơn hẳn.
            Trương Thiên Thạch không nhận tiền, thậm chí lão còn tặng thêm một túi bạc, lão nói : hoạn nạn giúp nhau là nghĩa cử của kẻ giang hồ.
            Cửu Trùng Thiên từ đầu đến cuối chẳng nói tiếng nào.
            Sau khi từ giã bộ tộc của Trương Thiên Thạch, họ còn đi được thêm một quãng đường dài nữa. Đến một khúc quanh, dưới một gốc Phong già, bỗng Cửu Trùng Thiên dừng lại, lão nói : có khoảng hơn hai mươi tên đang lần theo chúng ta…
            Lúc đó Trịnh My Châu mới hiểu việc ghé vào bộ tộc của Trương Thiên Thạch là một sai lầm lớn.
            Trịnh My Châu : bọn chúng còn cách xa không ?
            Cửu Trùng Thiên : còn khá xa, cô hãy tạm nghỉ ở đây… ta sẽ đánh lạc hướng chúng.
            Dứt lời là lão phóng đi như gió, trong thoáng chốc đã mất dạng.
            Trịnh My Châu ngồi tựa vào gốc cây Phong già, những chiếc lá phong đang héo khô dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời, nàng đã bắt đầu thấm mệt.
            Hắc Bạch Vô Thường hiện đến như những bóng ma.
            Bạch Vô Thường cười khành khạch : con cọp già ngu ngốc tưởng là đánh lạc hướng chúng ta… lão đâu có ngờ là bọn ta còn cao cơ hơn hàng mấy bậc.
            Hắc Vô Thường tỏ ra thích chí, nhìn Trịnh My Châu chằm chặp : cô em xinh đẹp lần này xuống Luyện Ngục tha hồ mà làm duyên làm dáng nhá…
            Bạch Vô Thường : dưới đó có nước hương hoa… đun sôi, cô em tha hồ tắm rửa…
            Hắc Vô Thường : buổi tối thì được ngủ trên… than hồng, tha hồ mà ấm áp…
            Hai tên kẻ tung người hứng, nói đủ thứ chuyện độc ác làm Trịnh My Châu sợ đến mất cả hồn vía. Nàng hy vọng Cửu Trùng Thiên mau trở lại nhưng chờ mãi chẳng thấy lão đâu.
            Nàng chắc phen này là đời tàn rồi thì bỗng thấy xa xa có một tà áo đỏ.
            Đích thị là Kim Cương Tôn Giả.
            Trịnh My Châu mừng quá la lớn : đại sư ơi cứu tôi với…
            Kim Cương Tôn Giả thoáng chốc đã đến nơi, ông ta nói : không ngờ quỷ sứ dưới Luyện Ngục cũng mê người đẹp.
            Bạch Vô Thường nổi cáu : còn hơn lão trọc thấy gái là tươm tướp…
            Hắc Vô Thường phụ họa : phen này ta bắt lão thầy chùa xuống Luyện Ngục luôn xem lão còn tu được không.
            Bạch Vô Thường : xuống đó có mấy con ma nữ… cho lão tha hồ… luyện công.
            Hắc Vô Thường cười ha hả : lúc đó lão sẽ biến thành… ma tăng…
            Kim Cương Tôn Giả cũng cả cười : đúng là bọn tà ma, quỷ sứ… không biết đạo nghĩa chốn nhân gian là gì.
            Trong tay ông ta bỗng xuất hiện một thanh đao ánh đỏ lập lòe, gương mặt Kim Cương Tôn Giả nhìn như Phẫn Nộ Tôn, ông ta quát : giết kẻ ác là làm điều thiện.
            Hắc Bạch Vô Thường cũng đâu phải tay vừa, hai tên đều sử thứ vũ khí cổ quái chẳng biết tên là gì, nhìn nửa giống cái kìm, nửa giống cái kéo.
            Kim Cương Tôn Giả võ công khá cao nhưng cũng chỉ ngang với một trong hai tên Hắc Bạch Vô Thường, hơn nữa ông ta cũng thiếu kinh nghiệm chiến đấu, vì thế khi hai tên này liên thủ liền lâm vào thế bị động. Đánh hơn ba chục chiêu thì Kim Cương Tôn Giả bị trúng một kéo của Hắc Vô Thường ngay bụng lòi cả ruột, Bạch Vô Thường phóng tới đâm một phát thật mạnh dính luôn ông ta vào thân cây Phong.
            Nghe tiếng áo bay phần phật, biết Cửu Trùng Thiên đã quay trở lại, bọn Hắc Bạch Vô Thường nhanh chóng biến mất.
            Trịnh My Châu đỡ Kim Cương Tôn Giả xuống, nước mắt nàng rơi lã chã, Kim Cương Tôn Giả nói : sống chết là lẽ vô thường, đau thương mà làm gì… hơn nữa bần đạo cũng đến lúc phải ra đi rồi… trước khi đi bần đạo sẽ dạy cô câu thần chú Kim Cương Tát Đỏa để hóa giải tai kiếp…
            Trong lúc Kim Cương Tôn Giả nói chuyện với Trịnh My Châu thì Cửu Trùng Thiên đứng ở phía xa, lão chẳng nói năng gì. Hai mươi năm dưới Luyện Ngục đã biến lão gần giống như tảng đá, khi tảng đá đó có một kẽ nứt thì Trịnh My Châu chính là người đã trồng vào đó một mầm cây. Cái mầm cây đó bắt đầu đã mọc lên…
            Theo ý nguyện của Kim Cương Tôn Giả, Trịnh My Châu đưa xác ông ta lên tận ngọn cây Phong. Thể xác theo người Tây Tạng chỉ là một túi vật chất nuôi nấng linh hồn, muốn chôn vào cõi ánh sáng phải nhờ những cánh chim mang lên trời cao. Bụng chim trở thành cỗ quan tài sống bay giữa không gian bao la. Đó là hành động dứt khoát cắt bỏ mọi ràng buộc của lý trí và tình cảm, phá tan hàng rào ngăn cách con người vươn đến sự tự do vốn sẵn có trong tâm.
            Nàng giữ lại chày kim cương, đao, chuông và chuỗi hạt, để sau này có dịp trao lại cho đệ tử của ông ta.
            Cửu Trùng Thiên lâu lắm rồi mới thể hiện cái tình cảm gọi là “buồn bã”, lão nói : ta đuổi hết bọn quỷ đi rồi, không ngờ lại mắc mưu hai tên Hắc Bạch Vô Thường khiến Kim Cương Tôn Giả phải liên lụy.
            Tay lão không ngừng vỗ vào cái đầu trọc lốc, trách sao mình ngu quá.
            #21
              Cát Tường 05.09.2011 09:49:43 (permalink)
              19
               
              Phúc Lạc Đài lâu lâu lại tổ chức đại tiệc, người khách danh dự lần này mà Phúc Vương mời chính là Thường Như Nhất Kiếm.
              Dùng vũ lực cũng không thành, dùng tiền tài danh vọng cũng không thành, lần này Phúc Vương sẽ dùng đến độc chiêu cuối cùng, tuy có phần tiểu nhân nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ thất bại.
              Đó là dùng độc.
              Một loại Xuân Tình Dược mà chỉ Phúc Vương mới có, đã đánh đổ bao thiếu nữ trinh nguyên ở Kinh Thành này, vì thế mà Phúc Vương tin rằng Thường Như rồi cũng sẽ chung số phận. Một khi “gạo đã nấu thành cơm” thì những bước tiếp theo là quá dễ dàng với lão.
              Phúc Vương tuyên bố : thể xác cũng đáng quý như linh hồn, vì thế còn sống là còn phải tận hưởng.
              Lão muốn mở một đại tiệc đông đảo để Thường Như dễ bị phân tâm, mất đi phần cảnh giác.
              Đại sảnh của Phúc Lạc Đài có ba mươi sáu cái cột bằng đá cẩm thạch, có mười hai con thú trong mười hai con giáp bằng vàng khối đang há miệng phun ra… rượu, ra sữa, ra mật ong… Có cây cảnh mà lá bằng vàng khối, trái bằng ngọc trai.
              Đại tiệc có tới ba trăm sáu mươi món, Thường Như mỗi món chỉ ăn một miếng thôi cũng đủ… phình bụng. Phục vụ thì có cả nam lẫn nữ, đều hở hang khoe da khoe thịt cho thêm phần kích thích.
              Đến gần nửa đêm ly Xuân Tình Dược mới được bưng lên trong tiếng nhạc tưng bừng, các vũ công với điệu vũ mê hồn, dâm dật từ từ tiến bước.
              Phúc Vương ở đầu bàn tiệc bên kia nâng cao ly rượu chúc mừng, Thường Như cũng nâng ly lên uống cạn, nàng cũng muốn thử xem đòn chiêu của Phúc Vương đến đâu.
              Thời gian trôi qua mà gương mặt Thường Như vẫn lạnh như băng, Phúc Vương bắt đầu tỏ ra sốt ruột, lão vẫy tay quân sư quạt mo đến bên hỏi nhỏ : có cho thuốc vào chưa?
              Tay quân sư mỏ dơi tai chuột thì thầm : cho liều cao gấp đôi bình thường rồi đó.
              Phúc Vương : có thể là do cô ta công lực cao thâm, hãy mang thêm một ly nữa…
              Ly thứ hai… ly thứ ba được mang lên, Thường Như đều uống cạn mà ánh mắt của nàng vẫn như tuyết giá.
              Phúc Vương cảm thấy sống lưng ớn lạnh… lão chẳng hiểu ra làm sao nữa. Tay quân sư lại đến bên nói nhỏ : có thể cô ta mang vật báu gì trong người…
              Phúc Vương : vậy làm cách nào?
              Quân sư : hãy dò hỏi thử…
              Phúc Vương sốt ruột quá, nãy giờ rượu thịt no say, cơn dâm đã lên đến đỉnh rồi nên không thể kìm chế nữa, lão nhìn về phía Thường Như hỏi thẳng : ngoài ngựa báu và kiếm quý, không biết cô có còn báu vật chi nữa?
              Thường Như bỗng sực nhớ tới tấm thẻ bài hình tam giác màu đen của Vạn Độc Môn Chủ đưa cho mình nhờ tìm người giúp, dịp này đưa ra là quá đúng, nàng liền lấy ra giơ lên : không biết ở đây có ai nhìn thấy tấm thẻ bài này?
              Nhìn thấy tấm thẻ Phúc Vương bỗng tái cả mặt… còn những người thuộc vào hàng cao thủ nơi đây đều tỏ ra rúng động.
              Tay quân sư mặt xạm lại như tro tàn.
              Thường Như nói với Phúc Vương : có người nhờ tôi tìm ai có tấm thẻ khớp với tấm này… ngài có biết thì chỉ giúp.
              Phúc Vương lắp bắp : không biết… không biết…
              Thời gian trôi qua hồi lâu…
              Tay quân sư bây giờ mới mở miệng : đây là lệnh bài của môn chủ Vạn Độc Môn, chỉ môn chủ của họ mới được giữ nó, không lẽ cô không biết ?
              Thường Như ngớ cả người, đúng là nàng không biết thật.  
              Nàng còn không biết một điều nữa - nửa tấm lệnh bài còn lại đang ở dưới Luyện Ngục, đó là nguốn gốc của mối thù không đội trời chung giữa Vạn Độc Môn Chủ và Minh Chủ. 
              Phúc Vương bây giờ mới hiểu vì sao Thường Như uống mấy ly rượu Xuân Tình của lão mà vẫn không có tác dụng. Tất cả đều đã được Vạn Độc Môn Chủ đoán trước, ông ta đã từng sống với Phúc Vương nhiều năm, tất nhiên biết rõ tâm địa tiểu nhân của lão - là kẻ bất chấp thủ đoạn, miễn là chiếm được thân xác của người đàn bà nào mà lão muốn, trong những người đó hẳn từng có Trịnh My Châu.  
              Kẻ dùng thủ đoạn trong tình yêu… sớm hay muộn cũng sẽ lộ ra bộ mặt giả dối, lúc đó người bị lừa dối sẽ biến chữ Tình thành chữ Hận…
              Đâu phải ngẫu nhiên mà Trịnh My Châu bỏ lão mà đi.
              Vạn Độc Môn Chủ là vua của những người dùng độc, ông ta hẳn đã làm điều gì đó để Thường Như không bị trúng Xuân Tình Dược của Phúc Vương. Nàng lại đang giữ tấm thẻ bài của môn chủ… nghĩa là động đến nàng là động đến Vạn Độc Môn. Động đến Vạn Độc Môn là động đến Độc Tôn… kẻ tự xưng “người vĩ đại nhất trong những người vĩ đại…”.
              Phúc Vương đâu dại gì mà làm điều đó.
              #22
                Cát Tường 05.09.2011 09:50:53 (permalink)
                20
                 
                Trịnh My Châu và Cửu Trùng Thiên lại tiếp tục cuộc hành trình.
                Cái chết của Kim Cương Tôn Giả làm Trịnh My Châu vô cùng buồn bã, nàng không nói một lời, còn Cửu Trùng Thiên thì trước giờ vẫn vậy, lão có nói gì?
                Nhìn họ đi với nhau đúng là một… đôi đũa lệch.
                Một người thì xinh đẹp bội phần, một người thì giống như “đống xương khô trong mả”
                Họ đi với nhau bởi vì số phận đưa họ đến với nhau, họ là hai người đồng chung cảnh ngộ. Mối giao cảm của họ không phải tình yêu mà cũng chẳng giống tình bạn, nó là một thứ tình cảm gắn bó chỉ có thể phát sinh của những kẻ cùng nhau trên đường lẩn trốn, đó là thứ “tình đồng loại”. Cửu Trùng Thiên thương cho số phận của Trịnh My Châu, một mỹ nhân “sắc nước hương trời” mà phải dặm đường gió bụi. Trịnh My Châu thương cho con người của Cửu Trùng Thiên, một kẻ có võ công tuyệt thế mà bị đày đọa đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, đầu óc bị tê liệt đến mức không còn nghĩ suy được nữa.
                Bây giờ họ muốn đi về phía bên kia núi, phía bờ bến của tự do.
                Cửu Trùng Thiên cõng Trịnh My Châu trên lưng, chân nàng đã sưng lên không thể đi được nữa. Hơn hai mươi năm sống dưới Luyện Ngục, Cửu Trùng Thiên đâu bao giờ nghĩ đến một ngày còn có một người đàn bà thương yêu lão bằng một tình thương trìu mến như vậy? 
                Mái tóc của Trịnh My Châu tung bay trong gió của thảo nguyên bao la…
                Nàng là một người đàn bà đa tình… điều đó có gì là sai? Bởi nếu Tình Yêu là sai, thì trên đời thứ gì mới là Chân Lý?
                Khi màn đêm buông xuống họ cùng nhau ngồi bên ánh lửa nhỏ, Cửu Trùng Thiên đốt lên bởi vì Trịnh My Châu sợ bóng đêm. Đốt lửa giữa thảo nguyên mênh mông như thế này thì dễ cho kẻ thù phát hiện, nhưng lão sẵn sàng làm bất cứ điều gì mà nàng mong muốn, cho dù ánh lửa đó làm một kẻ vô cùng căm ghét.
                Kẻ đó là Khuất Nhật.
                Khuất Nhật nghĩa là không có mặt trời, không có mặt trời thì tất phải là một màn đen bao phủ - một màn đêm đen.
                Khuất Nhật lập ra một giáo phái đặt tên là Hắc Liên Giáo, tự phong mình làm giáo chủ. Lá cờ của Hắc Liên Giáo là một lá cờ trắng có thêu bông hoa sen màu đen, còn bản thân lão cũng luôn ngự trên một tòa sen có màu đen.
                Từ lúc đó lão tự cho mình là phật sống.
                Bây giờ tòa sen đó đang do mười tám đệ tử áo đen khiêng đi trong màn đêm đen của thảo nguyên, xung quanh còn có bốn trăm tín đồ mặc áo trắng hộ tống.
                Bọn họ tiến thẳng về phía ánh lửa.
                Khi đến gần, Khuất Nhật quát : kẻ nào dám đốt lửa giữa thảo nguyên?
                Mãi một lúc sau Cửu Trùng Thiên mới trả lời một câu không ăn nhập gì cả : con gấu điên năm nào nay đã biến thành phật ?
                Câu nói đó làm thảo nguyên như chìm vào tĩnh lặng… gió như ngừng thổi…
                Khuất Nhật từ từ bước xuống tòa sen, tiến thẳng về phía đám lửa.
                Lão đúng là to như một con gấu.
                Lão nói : con cọp già ngu ngốc té ra vẫn còn sống…
                Khuất Nhật là kẻ đứng đầu trong “Nhất Hùng, Nhị Hổ, Tam Báo”, sau lưng thiên hạ gọi là Gấu điên Khuất Nhật. Khi lão tự xưng phật sống thì thiên hạ lại đặt là Phật điên.
                Lão là kẻ chuyên tu luyện pháp thuật tà đạo, thiên linh cái…
                Lão thức thời hơn Cửu Trùng Thiên ở chỗ là chịu theo về với Minh Chủ, từ đó lão được vô số đặc quyền, đặc lợi, giáo phái của lão trở nên hùng mạnh nhất trên thảo nguyên, tín đồ theo đông như kiến. Sự sùng bái ngày càng cao đến nỗi lão thấy mình ngày càng giống Đức Phật.
                Lão nhìn qua Trịnh My Châu, rồi nhìn lại Cửu Trùng Thiên, thấy một đôi đũa lệch như vậy thì phá lên cười hô hố…
                Tiếng cười của lão vang rền giữa thảo nguyên như tiếng sấm.
                Trịnh My Châu sượng đến đỏ mặt tía tai. 
                Bốn trăm tín đồ áo trắng tiến đến bao vây Cửu Trùng Thiên và Trịnh My Châu vào giữa, họ cùng phá lên cười.
                Tiếng cười của mấy trăm người vang trên thảo nguyên làm Trịnh My Châu cảm thấy đinh tai nhức óc… nàng bắt đầu choáng váng.
                Tiếng cười càng lúc càng to và bắt đầu biến thành tiếng khóc… đó đâu phải là tiếng cười bình thường, đó chính là Ma Trận Khốc Pháp…
                #23
                  Cát Tường 05.09.2011 09:52:10 (permalink)
                  21
                   
                  Lạc vào giữa trận pháp khủng khiếp này thì chỉ còn đường biến thành… con ma điên. Trịnh My Châu ngồi sụp xuống, lấy hai tay bịt kín tai lại mà vẫn bị chấn động không chịu nổi, Cửu Trùng Thiên gầm lên một tiếng, hổ trảo tung ra nhưng Khuất Nhật đâu phải tay vừa, hùng chưởng cũng vung lên chặn đứng. Cuộc đấu ma thuật trở thành cuộc tỷ thí nội lực giữa hai cao thủ nhưng Khuất Nhật rõ ràng là có lợi thế hơn nhiều. Thời gian trôi qua càng lâu thì khí thế của Khuất Nhật ngày càng áp đảo, cặp mắt của Cửu Trùng Thiên càng trở nên vàng vọt và cặp hổ trảo của lão bị cặp hùng chưởng khóa cứng, khó bề nhúc nhích.
                  Cả hai rơi vào tình trạng lưỡng bại câu thương.
                  Chỉ chờ có thế, bốn trăm tín đồ áo trắng đồng loạt giơ tay, bốn trăm mũi tên độc bay ra cùng lúc, trong tình trạng này Cửu Trùng Thiên hết đường tránh né, tên độc cắm chi chít trên người lão như con nhím, nhưng hổ trảo vẫn giữ cứng Khuất Nhật không chịu buông ra.
                  Trong màn đen thăm thẳm bỗng có một bóng đen phóng đến, người chưa đến thì kiếm đã đến rồi – đúng là gậy ông đập lưng ông – Khuất Nhật bị giữ cứng như vậy không thể tránh được, chỉ nghe “phựt” một cái, đầu lão bị chém bay tuốt ra ngoài xa, cái cổ rụt vào máu văng xối xả.
                  Phi thiên kiếm quay tít trong không trung, mười tám tín đồ áo đen, bốn trăm tín đồ áo trắng của Hắc Liên Giáo hoảng vía nằm rạp hết xuống đất.
                  Kiếm sĩ áo đen hiện ra giữa màn đêm đen, chính là Cuồng Kiếm Vô Song chứ không phải ai xa lạ.
                  Trịnh My Châu vừa đứng lên, nàng chưa kịp nói gì thì bỗng nhiên lảo đảo, Cuồng Kiếm Vô Song sấn đến đỡ lấy thì thấy một mũi tên xuyên từ sau lưng ra đến trước ngực.
                  Trong màn đêm dày đặc, từ khoảng cách xa hàng trăm mét mà bắn một phát tên chuẩn xác như vậy thì chỉ có một người – đó là Xảo Tinh – nhưng cô ta đã mất dạng rồi.
                  Trịnh My Châu mấp máy đôi môi, nàng muốn nói điều gì đó nhưng không nói được nữa.
                  Cuồng Kiếm Vô Song cũng muốn nói nhiều điều, y quay trở về đây là vì nhớ đến câu nói của nàng “điều ta cần là một tình cảm chân thành…”. Nếu y đừng quá kiêu hãnh, y với nàng mà đi bên nhau hẳn sẽ là một cặp đẹp đôi nhất trên thảo nguyên… bây giờ thì tất cả đều đã muộn. Y bồng Trịnh My Châu lên, cảm thấy cái thân thể mềm mại của nàng dần lạnh cứng trên tay mình…
                  Cuồng Kiếm Vô Song chôn Cửu Trùng Thiên và Trịnh My Châu trên đỉnh của một ngọn đồi… họ xứng đáng được nằm cạnh nhau trong không gian bao la của gió, của mây trời…
                  Bây giờ thì không còn ai có thể cười họ nữa.
                  Khi y đi xuống chân đồi thì thấy đám tín đồ của Hắc Liên Giáo vẫn còn ở đó, họ đặt cái xác không đầu của Khuất Nhật lên trên tòa sen và đang mong chờ giáo chủ… mọc đầu trở lại. Sinh thời Khuất Nhật từng khoe khoang có thể “mất đầu này, mọc đầu khác” nên đám tín đồ cuồng tín vẫn cố công chờ đợi…
                  Bọn họ nhìn y với ánh mắt căm thù nhưng không dám làm gì, Cuồng Kiếm Vô Song thản nhiên trước những cái nhìn ấy. Y biết những con người tội nghiệp này bị nhồi vào sọ những điều ngu xuẩn từ bao năm qua, không dễ gì để họ từ bỏ nó.
                  Y thấy mình thật là vô dụng.
                  Khi đi ngang qua bộ tộc của Trương Thiên Thạch, ông ta cho y một lời khuyên : muốn sống được ở xứ sở này thì phải giống như con tắc kè – nghĩa là phải biết thay hình đổi dạng…
                  #24
                    Cát Tường 05.09.2011 09:53:51 (permalink)
                    22
                     
                    Có một ngọn núi gọi là Núi Vua.
                    Đó là một ngọn núi cao chót vót, đỉnh núi quanh năm mây mờ, tuyết phủ.
                    Vũ Tuân và Thường Như phóng ngựa dọc theo dòng sông Ngân, đã nhiều ngày qua họ luôn đi bên nhau, trong tiếng gió vi vu trên thảo nguyên bao la, trong tiếng reo của những bông cỏ lau ngút ngàn tầm mắt.
                    “Tình yêu của chúng ta đơn sơ như một bài ca”…
                    Thảo nguyên bây giờ là của họ, thời gian bây giờ là của họ… Họ cùng nhau phiêu bạt… và bây giờ dừng lại bên chân Núi Vua.
                    Vũ Tuân kể : có một cao thủ nổi tiếng tên là Phiêu Vân Tử, ông ta sử dụng một thanh đao là Phiêu Vân Đao, năm xưa huynh đã gặp ông ta trên đỉnh núi này.
                    Ông ta có cuộc sống phiêu bạt khắp nơi như mây trời, vì thế mới tự nhận mình là Phiêu Vân Tử, còn huynh lúc đó cũng mới nổi tiếng, đang sử một thanh bảo đao tên là Yến Nguyệt Đao.
                    Sau hơn năm mươi chiêu thì huynh phát hiện không phải ngẫu nhiên mà Phiêu Vân Tử thách đấu với huynh ở đây. Thanh Phiêu Vân Đao của ông ta rất nhẹ, bản thân lại quen sống trên đỉnh núi cao, còn huynh sử thanh Yến Nguyệt Đao rất to và nặng, trên đỉnh cao không khí rất loãng, rất khó thở, vì thế huynh cảm thấy nội lực suy giảm trầm trọng, còn Phiêu Vân Tử thì tỉnh bơ như chẳng có gì, sắp thua đến nơi thì huynh đột nhiên thấy trong kẽ đá có một thanh đao nhỏ phát ra ánh vàng chóe…
                    Vũ Tuân vận toàn lực phóng thanh Yến Nguyệt Đao về phía Phiêu Vân Tử, sau đó ngã người lấy được thanh đao nhỏ kẹp vào cánh tay, khi Phiêu Vân Tử gạt văng thanh Yến Nguyệt Đao ra xa, ông ta nghĩ là chắc thắng liền sấn tới thì thấy một ánh vàng lóe lên như chớp, thanh đao nhỏ đã kề ngay cổ.
                    Vũ Tuân đưa thanh đao nhỏ cho Thường Như xem, nàng thấy đó chỉ là một con dao bình thường dài khoảng ba tấc.
                    Thường Như nói : vậy mà mọi người nói đây là một thanh đao thần gọi là Tụ Lý Đao.
                    Vũ Tuân : một thanh bảo đao không thể nằm vất vưởng trên đỉnh núi được.  Đây chỉ là một con dao bình thường do một người thợ săn nào đó bỏ quên.
                    Khi con dao này lọt vào tay Vũ Tuân thì mọi người cứ tưởng nó là một bảo đao.
                    Vũ Tuân nói tiếp : sau cuộc chiến đó huynh không còn dùng đến Yến Nguyệt Đao nữa. Huynh ngộ ra một điều, đó là “đao nào cũng là đao, miễn là ta biết dùng nó đúng nơi, đúng chỗ và đúng lúc…”
                    Y nói : muội có kỷ niệm nào về những cuộc chiến kể cho huynh nghe đi.
                    Thường Như kể cho Vũ Tuân nghe rất nhiều về thời thơ ấu của nàng, về những cuộc chiến mà nàng đã trải qua.
                    Nàng nói : Tuyết Hoa Phi Hổ có cú cắn thật là… thần sầu quỷ khốc…
                    Vũ Tuân : Nhị Hổ có võ công rất cao, chồng bà ta theo về với Minh Chủ nên mới bị sư huynh là Cửu Trùng Thiên giết chết… ông ta sau này bị đày xuống Luyện Ngục.
                    Thường Như : khi muội mới đến thảo nguyên, đi dọc theo dòng sông Ngân thì gặp một ông già câu cá bên sông, ông ta sử dụng một cây cần câu…
                    Vũ Tuân : cây cần câu đó không phải là cần câu thường, đó chính là Phúc Vũ Kiếm, người ngư phủ đó có tên là Ngư Phúc.
                    Sau vài chục chiêu thì mũi câu điểm trúng cổ tay Thường Như, nàng buông rơi thanh kiếm. Ngư Phúc nói : kiếm pháp của cô còn nặng nề lắm.
                    Ông nói tiếp : kiếm pháp phải như mưa rơi, liên tu bất tận, dày đặc và thấm sâu…
                    Thường Như nói : mũi của Phúc Vũ Kiếm rung động không ngừng nên rất khó xác định, nhờ ông ta mà đường kiếm của muội sau này trở nên thanh thoát và linh hoạt hơn.
                    Ngư Phúc sống phiêu bạt trên dòng sông Ngân, rất khó gặp được, Vũ Tuân nói : huynh đi khắp thảo nguyên đã nhiều năm mà chưa một lần gặp được người đó, muội đúng là có “duyên đường xá”…
                    Họ ghé qua Mãn Đình Viện, Mãn Ngọc vui mừng nói : muội lo cho tỷ đến mức ăn ngủ không được.
                    Mãn Đình Viện lúc nào cũng rực rỡ trong hoa và hương thơm ngào ngạt.
                    Mãn Ngọc nhìn Vũ Tuân và Thường Như , thấy họ là một cặp thật đẹp đôi, thật hạnh phúc.
                    Mọi người cùng ngồi dùng trà, không khí thật là ấm áp, Vũ Tuân nhìn thấy thanh Kinh Hồng Kiếm thì nói với Mãn Ngọc : sư phụ của muội trước đây rất nổi tiếng, ông là một kiếm thủ vô địch. Nếu huynh mà biết Hồng Lão Nhân về già ẩn cư nơi đây thì đã ghé để được gặp ông từ lâu…
                    Y thở dài : có ba người mà huynh muốn gặp trong đời mà số phận lại không có duyên, đó là Hồng Lão Nhân với Kinh Hồng Kiếm, ông già Ngư Phúc sử dụng cây cần câu và một người nữa tên là Cuồng Kiếm Vô Song…
                    Mãn Ngọc pha trà rất ngon, Vũ Tuân nói : kiếm đạo sâu xa, nhưng trà đạo cũng sâu xa không kém.
                    Mãn Ngọc vui vẻ nói : sư phụ cũng từng nói như vậy…
                    Thường Như cũng mỉm cười.
                    Nàng là người dám chiến đấu và dám yêu, yêu đến từng hơi thở cuối cùng.
                    Khi đỉnh núi kia chẳng còn những góc cạnh…
                    Khi nước sông thôi ngừng chảy…
                    Khi thời gian dừng lại..chẳng còn ranh giới giữa ngày và đêm...
                    Khi đất trời vạn vật trở thành hư vô..thì Em cũng không thể nào phân ly với Anh...Không thể nào phân ly với Anh
                    Dịu dàng của Anh là sự mong đợi lớn nhất đời Em
                    Hãy để đôi ta được bầu bạn dưới chốn hồng trần..sống tự do thoải mái
                    Được phi ngựa vút nhanh và sống cuộc đời oanh oanh liệt liệt
                    Được uống rượu hát ca..ngày đêm kề cận hát về những niềm vui bất tận
                    Oanh liệt hào hùng của tuổi thanh xuân
                    Khi Mặt Trời không còn mọc nữa..khi Trái Đất ngừng quay
                    Khi bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông không thay nhau biến đổi
                    Khi cỏ cây hoa lá lụi tàn thì Em cũng không thể nào chia tay với Anh… không thể nào chia tay với Anh
                    Nụ cười của Anh đã là nỗi quyến luyến lớn nhất cuộc đời Em
                    Hãy để đôi ta được bầu bạn dưới chốn hồng trần..được ngày ngày bình thản nắm tay nhau giữa nhân gian..

                    sống những ngày tháng tự do thoải mái không gò bó trong khuôn khổ
                    Được phi ngựa vút nhanh và sống cuộc đời oanh oanh liệt liệt
                    Được uống rượu hát ca..tay nhẹ lướt trên phím đàn..sống cuộc đời ung dung tự tại
                    Trong mơ Em nghe thấy tiếng Anh nói...nguyện trọn đời che mưa che gió cho Em
                    Trong mơ Em nghe thấy tiếng Anh nói...xây cho Em bức tường thành Tình Yêu
                    Từng lời nói...từng câu chữ...đều nói về thiên trường địa cửu của đôi ta
                    Trong mơ Em nhìn thấy ánh mắt Anh nhìn Em..lấp lánh biết bao nhiêu mơ ước kì vọng
                    Trong mơ Em nhìn thấy từng giọt lệ của Anh đang vì Em mà tuôn chảy
                    Trời mênh mông...đất bao la..Anh là ÁNH SÁNG soi lối cho Em giữa màn đêm
                    Dẫu cho núi kia không còn góc cạnh...dẫu cho thiên địa hợp..
                    Thì Anh vẫn mãi là Thiên trường Địa cửu của Em
                    Cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta tương ngộ
                    Từ khi có Anh...cuộc đời luôn xuất hiện những kì tích
                    Bao nhiêu niềm vui..Bao nhiêu khổ đau đều thêu dệt thành một kí ức tuyệt vời
                    Cảm ơn Gió...Cảm ơn Mây
                    Cảm ơn ánh mặt trời chiếu rọi khắp nhân gian
                    Cảm ơn sự có mặt của Anh trong đời Em
                    Đã khiến thế giới của Em trở nên tươi đẹp hơn
                    Cùng nhau phiêu bạt...lưu lạc trong những tháng ngày đều là vị ngọt của những người say.
                    Sông có thể cạn...Đá có thể mòn..Trời có thể sập...Đất có thể lìa,
                    Nhưng chúng ta vẫn tay trong tay kề sát bên nhau Cùng đi đến nơi cùng trời cuối đất

                     Sai lầm của Vũ Tuân là dẫn Thường Như quay lại Kinh Thành, giả sử họ đi luôn về phía biển xa thì có lẽ câu chuyện đã khác. Vũ Tuân muốn từ giã mọi người trước khi cùng Thường Như xây dựng cuộc đời mới… y là kẻ luôn tin tưởng ở bạn bè và những người cộng sự.
                    Vũ Tuân nói : trước khi gặp muội huynh lúc nào cũng cảm thấy dường như thiếu thiếu một cái gì đó, cảm thấy mình không hoàn hảo…
                    Thường Như : muội cũng cảm thấy như vậy…
                    Vũ Tuân phấn khởi nói : Hy vọng khi sống cùng nhau, hai chúng ta sẽ bổ sung cho nhau và trở thành một đôi hoàn hảo.
                    Thường Như cầm lấy bàn tay Vũ Tuân, giờ đây họ lúc nào cũng tay trong tay, khi đó họ cảm thấy có thể vượt qua được bất kỳ cách trở nào.
                    Khi trở về Kinh Thành, Thường Như nhận thấy có nhiều ánh mắt nhìn hai người với vẻ khác lạ. Nàng nói điều đó với Vũ Tuân, y nói : có lẽ là do họ tò mò khi thấy huynh và muội đi chung với nhau.
                    Nếu Vũ Tuân biết rằng đây là giây phút cuối cùng họ được ở bên nhau thì lúc đó y sẽ nói khác.
                    Y nói : muội hãy chờ huynh ở Hàn Yên Các.
                    Thường Như ngồi chờ mãi…
                    Thời gian lặng lẽ trôi qua…
                    Nàng không biết rằng Vũ Tuân đã… bị đày xuống Luyện Ngục, Minh Chủ cũng cho y một đặc ân, ông ta nói : ta không giết Thường Như mà chỉ trục xuất cô ta khỏi Kinh Thành vĩnh viễn. 
                    Thường Như vẫn cố đợi chờ, có người đưa tin từ Minh Chủ : nếu muốn Vũ Tuân sống thì phải ra đi mãi mãi…
                    Nàng biết một kẻ như Minh Chủ thì không nói đùa, nàng không ra đi thì Vũ Tuân nhất định phải chết. Minh Chủ không thèm giết nàng, ông ta muốn Thường Như phải chịu đau khổ dày vò, phải cảm nhận sự đau thương, giằng xé, mất mát…
                     
                    Tiếng yêu ngày nào cho em nhớ anh tơi bời.
                    Với bao ngọt ngào ta vun xới,
                    Xót xa này từng đêm thao thức em đong đầy,
                    Ðêm vẫn là những đêm hao gầy.

                     
                    Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời,
                    Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi,
                    Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời,
                    Xa vắng rồi những khi bên người.

                     
                    Vó ngựa đưa Thường Như chầm chậm ra khỏi cổng thành, tà áo trắng của nàng như bạc đi dưới cái nắng chói chang của mặt trời nhiệt đới. Bỏ lại sau lưng tất cả… tất cả những gì gọi là xa hoa, nhiệt náo, lộng lẫy, nguy nga… tình yêu và say đắm… Bây giờ Thường Như đã hiểu vì sao Trịnh My Châu lại gọi đó là “nơi tận cùng cuộc sống”…/.
                     

                    Ghi chú : Trong truyện có trích dẫn thơ và nhạc của nhiều tác giả

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2011 09:57:03 bởi Cát Tường >
                    #25
                      Thảo Lam 05.09.2011 11:37:35 (permalink)
                      hay quá xá trời luôn !Cát Tường người ơi ,bây giờ thì Mưa phố núi hiểu chưa? Thảo Lam em hiểu rồi ,
                      Thường Như đẹp giống...Tiểu Long Nữ ,nhưng mạnh mẽ hơn.
                      Còn Mỵ Châu của người thì đẹp...như Tây Thi...hồng nhan họa thủy...hihihi
                      Viết nữa nhen ,em chờ đọc á.Tối nay ngủ chắc em phải mơ có được viên ngọc Như Ý quá.CÁM ƠN viết nhanh thần tốc,lễ mà...đọc giải sầu.
                      Mời NGƯỜI ly cafe Starbuck,thêm sữa thêm đường cho bổ óc.happy Labor day. CHỊ Mưa phố Núi ơi ! chị hối CÁT TƯỜNG tiền bối quá -người mệt.chị em mình cứ tà tà mà đọc chơi thôi.chị khỏe.


                      [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/102195/86FEDD94FA9A4C5B8C3AC205CD20FBEC.jpg[/image]
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2011 11:48:46 bởi Thảo Lam >
                      Attached Image(s)
                      #26
                        Ct.Ly 10.04.2012 20:44:16 (permalink)
                        #27
                          Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 27 trên tổng số 27 bài trong đề mục
                          Chuyển nhanh đến:

                          Thống kê hiện tại

                          Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
                          Kiểu:
                          2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9