Thơ ThuPhoiphai _ Thu về
THU LẠNH LẼO
Nghe buồn rã rượi lúc chiều vương
Nhặt lá vàng rơi rụng cuối đường
Hạ đến gieo sầu bao tháng đợi
Thu về gợi nhớ mấy mùa thương
U hoài vạn kiếp tình yêu cũ
Khắc khoải ngàn năm giấc mộng thường
Viễn xứ nghe lòng sao quạnh quẽ
Tâm hồn lạnh buốt giữa màn sương
ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2013 04:57:11 bởi ThuPhoiPhai >
XUÂN LẶNG LẼ
(Bài họa vận)
Xuân về rực rỡ cánh hồng nhung
Nỗi nhớ lên cao núi trập trùng
Ước vọng như mây trôi khắp lối
Tình yêu tợ gió cuốn quanh vùng
Năm dài chảy rữa câu son sắt
Tháng rộng phai mờ chữ thủy chung
Lặng lẽ bên đường nghe giá buốt
Còn đây kỉ niệm để mơ cùng
ThuPhoiPhai
22/06/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.08.2013 21:35:10 bởi ThuPhoiPhai >
ĐÓA QUỲNH TRONG ĐÊM
Bên thềm tỏa ngát đóa quỳnh hương
Ngắm ánh trăng khuya vạn nẻo đường
Tối tối mây mù hoa nở rộ
Chìều chiều nắng quái nụ đeo vương
Không màu quý phái hồn vô kể
Chẳng sắc tinh khôi nét lạ thường
Mặc khách tao nhân giàu ý tưởng
Thơ tình dệt mộng lúc mờ sương
ThuPhoiPhai
16/08/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2013 09:24:33 bởi ThuPhoiPhai >
VÔ ĐỀ
(Bài họa vận)
Muôn đời ấp ủ bóng tình nhân
Tưởng nhớ từng đêm giấc mộng gần
Ngọn bút người xưa đà gợi ý
Bài thơ mực thắm đã gieo vần
Tiêu điều gió bãi tàn hoa nhỏ
Quạnh quẽ trăng ngàn úa tuổi xuân
Kỉ niệm ngày xanh vào ký ức
Thu về lá đổ ngập đầy sân
ThuPhoiPhai
04/04/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.12.2013 16:10:45 bởi ThuPhoiPhai >
KHÔNG PHAI
Đêm trường giá buốt ngập hồn ta
Rải rác hoa bay chạnh nhớ nhà
Tứ phía mưa phùn mờ bãi lạnh
Tư bề gió bấc nhạt trời xa
Yên bình xóm cũ thời thơ ấu
Vắng lặng đường xưa buổi xế tà
Ký ức khơi dòng nghe quạnh quẽ
Đong đầy kỉ niệm chẳng phôi pha
ThuPhoiPhai
10/04/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2014 21:09:28 bởi ThuPhoiPhai >
NGUYỆT THU
Ngắm cảnh thu về dạ xuyến xao
Sương rơi trải ngập lá bay vào
Bên trời lấp lánh muôn màu sắc
Cạnh suối bạt ngàn vạn ánh sao
Lặng lẽ đường xưa mơ mộng ấy
Bình yên lối cũ nhớ thương nào
Du dương khúc nhạc khơi tình lỡ
Gió quyện quanh thềm bóng nguyệt chao
ThuPhoiPhai
03/05/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2013 08:50:13 bởi ThuPhoiPhai >
LẠC BẾN
Lạc bến mơ rồi mộng ở đâu
Đường tơ vụn vỡ mối duyên đầu
Thề non kỷ niệm còn bao chữ
Hẹn biển ân tình chỉ mấy câu
Tiếng hát hoài vương lời gió tủi
Dòng yêu mãi gợi ý mưa sầu
Chiều đông giá lạnh đầy nhung nhớ
Lạc bến mơ rồi mộng ở đâu
ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2014 08:25:06 bởi ThuPhoiPhai >
GIỌT BUỒN
Mưa buồn nhuộm kín nỗi lòng ai Mưa đến mà chi giọt ngắn dài Mưa khóc mi hờn trông lặng lẽ Mưa sầu lệ tủi nhớ dằng dai Mưa rơi tí tách ru hồn điệp Mưa rớt lăn tăn đẫm gót hài Mưa gió phôi pha tình lỡ hẹn Mưa về kỉ niệm khó mờ phai ThuPhoiPhai 12/5/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2014 08:29:37 bởi ThuPhoiPhai >
QUỐC TANG
Nam Bắc cử hành lễ Quốc Tang
Lòng đau mặc niệm viếng muôn hàng
Anh hùng bất khuất nhiều tâm huyết
Khí phách kiên cường lắm giỏi giang
Nhã nhặn yêu quân tình mật thiết
Thần kỳ giữ nước thế hiên ngang
Ghi ơn Bác Giáp còn thương mãi
Nước mắt dân rơi ngập lá vàng
ThuPhoiPhai
12/10/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.12.2013 19:35:29 bởi ThuPhoiPhai >
XÓT THƯƠNG
Ruộng rẫy mênh mông sấm sét gào
Mờ trời tối đất nước dâng cao
Người già ủ rũ tai nghe ngóng
Trẻ dại bơ vơ ruột đói cào
Lũ quét muôn trùng nhà quạnh quẽ
Mưa dầm gió lốc dạ xôn xao
Bùi ngùi trước cảnh tang thương quá
Đặt bút đôi dòng lệ ứa trao
ThuPhoiPhai
15/10/2013
VỠ MỘNG
Đường chiều lạnh lẽo mấy mùa đông
Lặng ngắm trời mây nát cõi lòng
Lắm kẽ thiên thu ngàn ngóng đợi
Nhiều người trọn kiếp vạn chờ mong
Mưa Xuân rải rắc bao nhành lá
Nắng Hạ tàn phai những đóa hồng
Vật đổi sao dời tình lỡ hẹn
Năm dài ước nguyện chỉ bằng không
ThuPhoiPhai
Một ngày cuối Đông 2012
THÔN CHIỀU
(Ngũ độ thanh- bát vận đồng âm)
Nguyệt chếch thu hồ trải mãi đây
Ngàn xa ngọn liễu dáng hao gầy
Chôn vùi kỷ niệm vào trang giấy
Tiễn biệt ân tình gởi áng mây
Kẻ lạc còn thương truyền dẫn đấy
Người đi vẫn đợi ước mơ nầy
Quay đầu ướt lệ bàn tay vẫy
Quạnh quẽ thôn chiều khói bủa vây
ThuPhoiPhai
16/11/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2014 21:52:06 bởi ThuPhoiPhai >
NGHỊCH CẢNH
(Ngũ độ thanh-Bát vận đồng âm)
Dù bao nghịch cảnh đến trong đời
Lạc mất nhau rồi giữa biển khơi
Nước chảy bèo tan lòng vẫn đợi
Mây lùa gió thổi dạ không dời
Niềm thương lặng lẽ sầu muôn giới
Nỗi nhớ âm thầm bủa vạn nơi
Ảm đạm mùa đông tình nghĩa mới
Giờ ta cách trở tận phương trời
ThuPhoiPhai
THẸN
Gởi mộng trang buồn để trách thân
Văn chương mấy chữ cũng nguôi dần
Mơ hình kẻ sĩ không chùn bước
Tưởng bóng thi đường chẳng giữ chân
Bảng lảng mây trời tan ý tứ
Lung linh sóng nước nhạt thơ vần
Phù du chốn ảo ôi vàng võ
Chuốt bút sao còn thẹn thế nhân
ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2014 22:39:59 bởi ThuPhoiPhai >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 8 bạn đọc.
Kiểu: