Chương 42 April gọi cho mẹ với giọng hào hứng:
- Con sẽ về với mẹ vài hôm vì đi công tác ở Houston. Rất hiếm khi lại có công tác ở Houston!
Mây nghĩ ngay đến vụ bắt cóc trẻ con đang xôn xao. Nàng định nói cho April biết là đã tìm được June nhưng muốn chờ cho đến khi April về đây nên hỏi:
- Bao giờ con về đây?
- Con đang trên đường ra phi trường. Con sẽ về nhà vào buổi chiều.
Mây nhỏ nhẹ nói với con gái:
- Đi đường bình an con gái của mẹ!
Vẫn với giọng liến thoắng vui vẻ, April nói với mẹ:
- Con yêu mẹ nhất!
Nói xong chưa kịp để Mây nói thêm điều gì, April đã tắt điện thoại. Chắc con bé vội ra phi trường, Mây nghĩ như vậy.
Mây gọi điện thoại cho thám tử Thomas Brown. Những tiếng chuông reo lên trong sự hồi hộp chờ đợi của Mây.
Thomas bắt máy:
- Hello! Chào bà Mây! Bà khỏe không?
Luôn luôn thấy vui vui khi nói chuyện với người thám tử trẻ tuổi này, Mây trả lời:
- Tôi khỏe, cám ơn thám tử. Tôi muốn hỏi xem bao giờ thì tôi có thể đưa con gái mình về nhà được?
Thomas giải thích:
- Mới lúc nãy sau khi nói chuyện với thám tử Walker Cox ở sở cảnh sát, chúng tôi có đề cập đến trường hợp của bà và Talia. Xin lỗi tôi cứ quen nhớ cô ấy là Talia!... À… theo thám tử Walker Cox, bà và cô ấy nên gặp nhau và nói chuyện đã cho mọi chuyện rõ ràng vì cho đến bây giờ cô ấy vẫn chưa biết bà chính là mẹ của cô ta.
Mây mau mắn nói:
- Tôi sẽ đến sở cảnh sát ngay! Xin thám tử sắp xếp cho tôi gặp June!
- Vậy bà đi luôn đi! Sáng nay tôi có chuyện phải thu xếp. Tôi sẽ đến sau nhưng bà yên chí, thám tử Walker Cox sẽ lo liệu mọi việc. Ông ta mới là người chính trong vụ này. Tôi có mặt ở đó thì cũng phải có lệnh của ông ấy mới làm được.
- Vậy có gì tôi sẽ gặp thám tử sau!
- Chào bà! Đến đó bà cứ tìm thám tử Walker Cox nhé! Chúc bà mọi chuyện được như ý và sớm đưa con gái về nhà.
Mây chưa kịp nói cám ơn thì thám tử Thomas Brown đã cúp máy.
Trên đường lái xe đi, Mây cứ phân vân không biết sẽ phải nói với June thế nào? Liệu con bé có chấp nhận mẹ nó ngay hay không? Còn về April nữa! Nàng sẽ phải giải thích thế nào về chuyện giấu diếm sự thật về ba của nó? April cứ đinh ninh là ba của nó đã chết rồi!
Mọi thứ cứ rối tung trong đầu của Mây! April sẽ nghĩ thế nào khi ba của nó lại dính vào một vụ tội phạm kinh khủng như thế? Giá mà… Mây không dám nghĩ tiếp nhưng… thực sự nếu Bradley qua đời từ lâu thì chuyện bắt cóc June đã không xẩy ra! Nàng thấy mình có lỗi với Bradley khi đã có những suy nghĩ như thế!
*
Đến sở cảnh sát Mây tìm gặp thám tử Walker Cox và ngỏ ý ước muốn của mình. Ông ta đồng ý ngay và lần này Mây và con gái mình lại gặp nhau trong cùng phòng điều tra như lần đầu tiên.
Ngồi chờ cảnh sát đưa June ra, Mây thấy mình mất bình tĩnh!
Thám tử Walker Cox nói với Mây:
- Tôi sẽ ở trong phòng này với hai người trong một thời gian ngắn thôi rồi sau đó bà và cô con gái cứ hàn huyên. Nhưng thời gian không có nhiều, nửa tiếng là tối đa.
Mây vội vã nói ngay:
- Dạ như vậy là đủ rồi!... Thực ra lúc đầu tôi cũng cần sự giải thích của thám tử cho con gái tôi hiểu sơ qua!
Walker Cox hiểu ngay, gật đầu:
- Được! Tôi sẽ giải thích sơ qua cho con gái bà hiểu. Bà đừng quên là chuyện giao tiếp với Talia vẫn phải dùng giấy bút!
Mây nói ngay:
- Tôi biết chứ! Tôi hiểu mà!
Walker Cox quay lưng ra ngoài nhưng cũng vừa lúc một cảnh sát viên đưa Talia vào phòng điều tra.
Lần này không thấy cảnh sát còng tay Talia nữa, Mây mừng thầm và thấy thương June quá sức!
Cũng viên cảnh sát đưa June vào đi ra ngoài lấy giấy bút cho cả Mây và Talia.
Nhìn thấy người phụ nữ với vẻ kỳ lạ mà Talia mới gặp đây, nàng ngạc nhiên và tự hỏi vì sao bà ta lại đến đây nữa?
Walker Cox nói với Talia:
- Sở cảnh sát chúng tôi đã tiến hành chuyện thử DNA để xác định quan hệ giữa cô và ông Bradley Irwin cũng như giữa cô và bà Mây Phạm đây. Kết quả giám định quan hệ huyết thống giữa cô và cả hai người này cho thấy cô là con gái của ông Bradley Irwin và bà Mây Phạm đang ngồi đối diện với cô.
Talia sững sờ nhìn người đàn bà đang ngồi trước mặt mình. Đây là mẹ mình sao? Thật sao? Vậy bao nhiêu năm qua… bà ấy ở đâu? Sao không ở cùng với ba và mình chứ? Bà ấy… đã bỏ rơi ba và mình sao?
Nhìn ánh mắt của June, Mây có thể hiểu phần nào phản ứng của con gái mình. Mây nhìn thám tử Walker Cox như cầu cứu ông ta một lời giải thích rõ ràng hơn.
Walker Cox tiếp tục giải thích:
- Mẹ của cô, bà Mây Phạm đây đã cùng cô và một người em gái của cô tham dự một buổi sinh hoạt ngoài trời cùng với…
Thấy Walker Cox ngừng lại, Mây tiếp lời:
- Sinh hoạt ngoài trời cùng với những người bạn trong giàn nhạc giao hưởng.
Walker Cox nói tiếp:
- Trong buổi sinh hoạt ngoài trời đó, cô đã bị mất tích. Người bắt cóc cô ngày hôm đó không ai khác hơn là ba của cô, ông Bradley Irwin!
Điều này từ miệng người thám tử điều tra nói ra cùng với việc bắt giữ cả nhà đã trở thành một cú sốc quá lớn… làm Talia không thể chấp nhận và không thể nào tin nổi! Đã bao năm qua sống với ba và bác Asher cùng mọi thành viên trong gia đình êm ấm, hòa thuận.. để bây giờ lại nghe những lời cáo buộc quá kinh khủng! Quá tàn nhẫn… không thể nào chịu nổi!
Nước mắt sóng sánh trong đôi mắt kỳ dị đen láy của Talia nhưng chỉ long lanh chứ không trào ra. Talia mím môi viết xuống tờ giấy đang để trước mặt nàng:
“Đấy là những lời vu khống! Tôi không tin và không bao giờ tin!”
Viết xong với những nét chữ thật lớn, Talia giơ tờ giấy lên cho người thám tử điều tra và cả người phụ nữ kia nữa xem. Mặt Talia đanh lại. Trông nàng thiếu nữ 26 tuổi dường như chỉ qua có vài phút đồng hồ ngắn ngủi mà đã thêm thời gian, thêm tuổi!
Walker Cox không ngờ sự việc lại xẩy ra như vậy! Ông ta không bao giờ nghĩ Talia lại có phản ứng như thế!
Mây nhìn những hàng chữ mạnh bạo mà June viết đậm nét trên tờ giấy đang giơ lên cao kia như những lưỡi dao sắc nhọn đang từng nhát từng nhát giận dữ chối từ gạt bỏ… một tình cảm thiêng liêng giữa nàng và con gái! Mây bật khóc nức nở! Nếu không khóc được chắc Mây sẽ điên lên! Điên mất thôi!
Chưa bao giờ phải lâm vào một tình cảnh khó xử như thế, thám tử Walker Cox nhíu mày tự trách mình có lẽ đã không khéo léo và quá nhanh chóng khi trình bầy sự việc! Lỗi tại mình, Walker Cox thở dài!
Ngay lúc đó, có tiếng gõ cửa. Walker Cox mở cửa nhìn ra ngoài. Ông ta mừng rỡ khi nhìn thấy Thomas Brown!
Walker Cox kéo tay Thomas Brown vào phòng điều tra.
Lúc này Talia đã đặt tờ giấy xuống bàn. Mây vẫn khóc ngất đi. Thomas ngơ ngác nhìn mọi người. Walker Cox đưa tay chỉ tờ giấy mà Talia đã viết. Chữ viết lớn nên Thomas có thể đọc được rất rõ. Chàng hiểu ngay tình hình lúc này thế nào!
Walker Cox hất hàm bảo Thomas:
- Bây giờ đến phiên anh! Cô Talia không tin vào những khám phá cũng như bằng chứng của cảnh sát.
Thomas hơi mỉm cười, nụ cười không tươi tắn như mọi khi nếu không muốn nói là héo hắt!
Thấy sự xuất hiện của thám tử Brown, Mây như người vớ được tấm phao cứu sinh, nàng lắp bắp nói trong nghẹn ngào:
- Thám tử… thám tử hãy giúp tôi…!
Thomas vỗ nhẹ vai bà Mây như an ủi nhưng đồng thời chàng nói với Walker Cox:
- Đưa Bradley Irwin đến đây đi!
Walker Cox búng tay! Tại sao ông ta không nghĩ ra điều này chứ? Luôn luôn Thomas là người đi bước trước!
Walker Cox mở cửa ra ngoài ra lệnh cho đàn em đưa Bradley Irwin vào phòng điều tra.
Chỉ trong vài phút, một cảnh sát viên đưa Bradley Irwin vào. Hai tay anh ta đều bị còng. Trông Bradley Irwin rất tiều tụy và hốc hác.
Bị ấn ngồi xuống ghế, Bradley Irwin ngửng đầu lên nhìn mọi người. Hai viên thám tử chàng đã gặp, con gái Talia và còn một người nữa! Người phụ nữ trung niên đang khóc lóc thảm thiết, đầu tóc rũ rượi như một người mất trí!
Vừa nhìn thấy Bradley Irwin, dù đã qua bao năm tháng… hơn 20 năm nhưng anh ta không thay đổi nhiều… Mây đã nấc lên và ngất xỉu!
Mọi chuyện càng lúc càng phức tạp, Walker Cox vội vã cho người gọi nhân viên y tế ngay.
Nhìn người phụ nữ mặt trắng bệch ngả đầu trên ghế, mái tóc đen xõa ra như…mây! Tiếng kêu âm thầm nhận diện không phát ra âm thanh nào từ đôi môi đang khép kín của Bradley: Mây! Đúng là Mây!
Talia đứng lên lại ôm ba của mình. Bradley Irwin chợt chẩy nước mắt. Đầu anh ta cúi gầm xuống. Những giọt nước mắt lan trên sóng mũi chẩy vội vã xuống đầu mũi, xuống môi có vị mặn, xuống cằm và len vào cổ chênh vênh rồi thấm vào cổ áo mất tăm.
Walker Cox ra lệnh cho nhân viên cấp cứu:
- Đưa bà ấy ra ngoài săn sóc!
Thomas là người lên tiếng khi nói với Bradley Irwin:
- Chắc là ông đã nhận ra người phụ nữ vừa bị ngất xỉu? Chính là bà Mây Phạm! Mẹ của con gái ông. Hay để xác định rõ ràng hơn và chính xác nhất, Talia chính là June Lệ Phạm. Để tôi nhắc sơ lại kẻo ông quên mất sau hơn 20 năm, bà Mây Phạm chính là người vợ không chính thức của ông. Bây giờ ông nhớ ra rồi đúng không?
Những lời nói của Thomas không chỉ cho mình Walker Cox, Bradley Irwin, mà còn chính là để cho Talia nghe.
Talia buông ba mình ra, nhìn Bradley với ánh mắt dò hỏi và chờ đợi một sự phủ nhận.
Bradley Irwin không dám nhìn mặt Talia, anh ta cứ cúi gầm đầu, hai vai hơi rung lên.
Walker Cox há miệng định nói gì nhưng Thomas Brown đưa tay ngăn lắc đầu nói tiếp với Bradley Irwin và Talia:
- Kết quả thử nghiệm DNA cho thấy người phụ nữ vừa bị ngất xỉu trong phòng này chính là mẹ ruột của Talia! Không thể chối cãi vào đâu được nữa! Ông Bradley Irwin, ông có nghe tôi nói hay không? Hay ông còn muốn chờ cho đến khi bà Mây Phạm bị đau tim và nguy kịch thì lúc đó ông mới chịu xác nhận?
Lúc này mới nghe rõ tiếng khóc nghẹn của Bradley Irwin. Lời xác nhận của ông ta tuy nhỏ nhưng rõ.
- Phải… Mây… chính là… mẹ của Talia…
Rất bất ngờ trước sự xác nhận của ba mình, Talia đưa hai tay lay lay Bradley. Nhiều cảm xúc đầy mâu thuẫn tràn đến làm Talia cứ lay lay hai vai ba mình.
Bradley Irwin nhìn con gái mình qua màn lệ, rồi nói với Talia:
- Ba… ba xin lỗi! Đó chính là mẹ của con! Mẹ của con đấy Talia!
Talia buông tay ra, viết xuống giấy rồi đưa cho ba mình:
- Tại sao? Tại sao đến bây giờ mẹ con mới xuất hiện?
Bradley vẫn còn nghẹn ngào và bối rối chưa biết phải trả lời như thế nào thì Thomas Brown khi nhìn thấy câu hỏi của Talia đã thay ông ta mà nói:
- Đến bây giờ mẹ của cô mới xuất hiện vì ba của cô đã bắt cóc cô từ khi cô mới 6 tuổi. Lúc đó tên trên giấy khai sinh của cô là June Lệ Phạm! Tôi nói không sai phải không ông Bradley Irwin?
Bradley không trả lời mà đang cố gắng nuốt nỗi nghẹn ngào xuống cổ họng mình.
Cái tên June lại gợi cho Talia giấc mơ gần đây… không là ký ức thì đúng hơn! Trong đó đứa bé gái mặc váy đầm có nơ thắt sau lưng đã nghe một đứa nhỏ khác bé hơn gọi nó bằng June! Chẳng lẽ những điều mà người ta đang nói chính là sự thật hay sao?
Thomas nhớ rất rõ từng trường hợp của trẻ mất tích, nhất là trường hợp của June Lệ Phạm!
Chàng tiếp tục nói khi thấy phản ứng của Talia thay đổi. Cô ta đã tin. Vậy tốt rồi!
Thomas tiếp tục nói như chính mắt chàng nhìn thấy. Thomas kể lại:
- June Lệ Phạm con gái ông khi đó 6 tuổi có một người em gái nhỏ hơn tên April An Phạm. April 4 tuổi vào thời gian đó, nhỏ hơn chị mình 2 tuổi. Cả April và June đã theo mẹ mình là bà Mây Phạm cùng với những người bạn của bà ta trong giàn nhạc giao hưởng sinh hoạt ngoài trời tại một công viên xa thành phố. June và April cùng vài trẻ khác đã chạy vào chơi tại một căn nhà bỏ hoang của một trang trại không người ở. June đã biến mất ở đó! Không ai biết June Lệ Phạm đi đâu và với ai?
Người mẹ tội nghiệp tên Mây Phạm đã bỏ nghề là một nhạc sĩ vỹ cầm để dành cả đời tìm con gái mình là June Lệ Phạm! Cho đến ngày hôm nay khi tìm lại được con gái mình thì bị từ chối vì June Lệ Phạm năm xưa nay đã là Talia Irwin không tin rằng bà Mây Phạm chính là mẹ mình! Còn sự thật nào tàn nhẫn hơn khiến người đàn bà đáng thương đó ngất xỉu!
Walker Cox nghe Thomas nói trôi chẩy mạch lạc đến mức độ kinh ngạc, ông ta không ngờ Thomas lại có tài như thế! Chắc chắn Thomas đã dành nhiều thì giờ nghiên cứu những vụ án này mà kể lại rành mạch như đã chứng kiến! Không thể tưởng tượng nổi! Nghĩ như thế và Walker Cox không thể không mỉm cười tán thưởng!
Vẫn không thấy Bradley Irwin nói gì, Thomas bắt đầu bực nên to tiếng:
- Ông Bradley Irwin! Ông muốn đợi đến khi con gái ông ngất xỉu trước sự thật thì ông mới nhận tội hay sao?
Bradley nhìn Talia với ánh mắt van nài. Anh ta không còn khóc. Những giọt nước mắt đã khô cứng trên sống mũi, trên má, trên cằm nhưng vẫn lưu lại dấu vết của những xúc động, ân hận, thương cảm, tội lỗi đang ngập tràn trong tâm hồn. Bradley nói với con Talia:
- Ba xin lỗi con, Talia của ba! Ba đã dành cả đời của mình để nghiên cứu chữa cho con khỏi bị autism. Đó chính là ước vọng của ba. Nói đến những thử nghiệm mẹ con chẳng hề tin và cũng không muốn làm gì cả… Nhưng như con biết… ba cũng bị Asperger, tuy không gặp khó khăn như con nhưng cha con mình giống nhau. Ba vẫn nghĩ để mang con đi với ba là lựa chọn hay nhất… cho con! Ba xin lỗi… đã làm như vậy! Ba không cầu mong con tha thứ cho ba mà chỉ mong cho con hiểu vì sao ba làm như thế! Nhưng ba vẫn tuyệt đối tin rằng với cấy ghép chip não mà ba là người tiên phong với ý tưởng và hoài bão đó sẽ khiến cho con một ngày không xa sẽ ra khỏi cái vỏ autism để sống một cuộc đời bình thường. Ba tin như vậy Talia à!
Những bầy tỏ đó là một sự xác nhận. Như vậy quá đủ cho Walker Cox và Thomas Brown!
Talia ngồi lặng yên. Nàng muốn ở một mình lúc này, không muốn gặp gỡ ai. Talia phải tìm lại được chính mình đã! Tất cả những…. sự thật vừa được phơi bầy cho Tali hoài vọng về đứa trẻ 6 tuổi tên June Lệ Phạm! Nàng phải tìm và gặp lại June Lệ Phạm để có thể kết nối cả một thời gian dài 20 năm xa lạ. Phải như thế thôi!