Giọt Lệ Tháng Sáu - Truyện dài Mặc Bích
Thay đổi trang: << < 4 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 46 đến 49 trên tổng số 49 bài trong đề mục
frank 28.08.2025 21:48:08 (permalink)
 
Chương 41
 
 
Tất cả những khám phá mới đã đủ bằng chứng để có thể kết tội Asher Berg. Lệnh lục soát nhà và trang trại của Asher Berg đã được thông qua. Nhà, phòng thí nghiệm đều được niêm phong. Cảnh sát tìm được những giấy tờ nhận nuôi David, Rachel, Daniel, Miriam, Rebecca, Leah Miller. Những giấy tờ nhận nuôi những đứa trẻ đều là giấy tờ giả nhưng được làm rất tinh vi, tên người cha đều là Asher Berg. Còn tìm thấy một giấy khai sinh của Talia nhưng tên người cha là Bradley Irwin, tên người mẹ đề là đã qua đời. Giấy khai sinh này cũng là giấy khai sinh giả mạo. So với lưu trữ của thành phố không hề có giấy nhận nuôi hay giấy khai sinh nào giống như vậy.
 
Cảnh sát đã chia thành 2 vụ. Sáu đứa trẻ do Asher Berg bắt cóc thuộc về 1 vụ, còn 1 vụ khác do Bardley Irwin bắt cóc con gái mình. Thử DNA xác nhận Bradley là cha của Talia hay trước đây trong giấy khai sinh thật tên Talia là June Lệ Phạm. Người mẹ của Talia vẫn còn sống tên Mây Phạm.
 
Báo chí, các đài truyền hình thi nhau đưa tin về vụ này. Sở cảnh sát Houston đi tìm những cha mẹ hay thân nhân của những đứa trẻ bị bắt cóc trong số 7 trường hợp ấy. Trong số đó mới chỉ có Leah Miller và June Lệ Phạm tìm lại được gia đình còn những trẻ khác thì vẫn đang tìm kiếm vì đã qua một thời gian khá dài.
 
Những bản tin trên báo chí hay truyền hình đều đưa song song hình ảnh những đứa trẻ lúc bị bắt cóc khi còn nhỏ và hiện tại. Cảnh sát cũng ráo riết tìm người thân của những đứa trẻ này. Hình ảnh, tên tuổi trước và sau của những nạn nhân này cũng được dán trong sở cảnh sát.
 
Đây là một kỳ tích vì sau 10 năm, 20 năm, những đứa trẻ này vẫn sống sót, bình yên, được nuôi dưỡng tốt chỉ là dưới những thân phận khác.
 
Không chỉ đơn thuần là những vụ bắt cóc trẻ em nhưng nay lại dính líu đến những thử nghiệm cấy chip não vì 4 trong 7 đứa trẻ đó đã là những thử nghiệm viên của công ty Cerebrochip với những thành quả có thể nói là đã đi vào lịch sử!
 
 Những vụ kiện tụng sắp đến chắc chắn sẽ xẩy ra vì trong 4 thử nghiệm viên đó chỉ có mỗi một người là Talia Irwin quá tuổi vị thành niên được xem là hợp pháp khi tự quyết định đồng ý cho Cerebrochip thử nghiệm. Ba trẻ còn lại đều dưới tuổi trưởng thành, trong khi người ký tên đồng ý để Cerebrochip thực hiện thử nghiệm là Asher Berg nay đang bị bắt giữ vì tội danh bắt cóc và ông ta là một người cha giả mạo. Những giấy tờ thỏa thuận đó không được công nhận và xem như bất hợp pháp!
 
Báo chí và các đài truyền hình thi nhau săn tin và khai thác về vụ án rất phức tạp trên. Liệu sau 20 năm, rồi sau cả 10 năm những gia đình của các trẻ đó hiện ở đâu và chắc chắn sẽ kiện công ty Cerebrochip hay không? Hiện tại số phận những đứa trẻ đó ra sao? Leah Miller đã được an toàn về với gia đình tỷ phú Miller ngay khi vừa được tìm thấy. Còn Talia Irwin sẽ về lại với mẹ cô ta chứ? Đó là những hàng tít lớn sôi nổi xuất hiện trên các trang báo.
 
 
*
 
 
Từ hôm bị bắt, hôm nay là lần đầu tiên Asher Berg bị hỏi cung. Có quá nhiều bằng chứng để buộc tội nhưng hôm nay thám tử Walker Cox muốn tìm hiểu lý do vì sao Asher Berg lại bắt cóc những đứa trẻ đó.
 
Walker Cox để Asher Berg ngồi đợi trong phòng điều tra chừng 5 phút rồi mới vào. Tuy không tra hỏi trong mấy ngày qua nhưng Walker Cox thỉnh thoảng vẫn thò đầu vào nhìn xem tình trạng Asher thế nào. Thừa biết sau mấy ngày bị giam, Asher không mấy nao núng hay y đã chấp nhận và phải đầu hàng, nên Walker Cox không mấy ngạc nhiên khi đối diện với người đàn ông này.
 
Thám tử Walker Cox ngồi xuống ghế đối diện với Asher  Berg. Đôi mắt lành nghề của Walker Cox rà soát khắp khuôn mặt của Asher và đánh giá ngay đây không phải là người dễ khai thác.
 
Walker Cox đi thẳng vào vấn đề:
 
- Vì sao ông bắt cóc những đứa trẻ vô tội đó?
 
Asher điềm tĩnh đáp:
 
- Tôi cần gặp luật sư của tôi!
 
- Dĩ nhiên là ông có quyền có luật sư! Nếu ông không có thì cũng sẽ được cung cấp cho một luật sư!
 
Asher thản nhiên xác định:
 
- Tôi có luật sư riêng! Hãy liên lạc với luật sư Nathan Adams! Tôi sẽ không trả lời bất cứ câu hỏi nào nếu không có sự hiện diện của luật sư Adams.
 
Walker Cox đứng lên nói:
 
- Được! Cứ ngồi đó! Tôi sẽ tìm luật sư mà ông nói!
 
Ra ngoài, Walker Cox tìm số điện thoại của luật sư Nathan Adams. Người luật sư đó thuộc một tổ hợp luật sư lớn trong thành phố. Walker Cox nghĩ thầm Asher biết chơi và biết chọn người cho cuộc chơi!
 
Walker Cox gọi điện thoại tìm luật sư Nathan Adams ngay. Nữ thư ký khi biết người muốn gặp luật sư Adams là ai đã vội vã vào thông báo.
 
Luật sư Nathan Adams hành nghề đã lâu, nhiều năm kinh nghiệm trong ngành bất động sản và thừa kế là một luật sư cũng gần 70 tuổi, nghe thư ký nói có sở cảnh sát muốn nói chuyện thì đã hiểu chuyện gì đang xẩy ra. Hình ảnh Asher Berg trên truyền hình đâu qua khỏi cặp mắt tinh anh của luật sư Adams.
 
Ông ta nhấc điện thoại nghe:
 
- Đây là luật sư Adams!
 
Walker Cox nói ngay không chào đón gì:
 
- Tôi là thám tử Walker Cox thuộc sở cảnh sát Houston. Chúng tôi đang giam giữ một nghi phạm với rất nhiều bằng chứng buộc tội. Tên nghi phạm này là Asher Berg, một thân chủ của luật sư. Người này yêu cầu luật sư Adams là luật sư biện hộ.
 
Nathan Adams giấu tiếng thở dài, điềm đạm trả lời:
 
- Tôi sẽ đến sở cảnh sát ngay! Hãy cho tôi địa chỉ. Đúng vậy, ông Asher Berg là thân chủ lâu năm của tôi và tổ hợp.
 
- Tôi sẽ text cho luật sư địa chỉ. Ông đến càng sớm càng tốt!
 
- Tôi đi ngay!
 
 
*
 
Ngồi trong phòng điều tra, Asher Berg rất bình tĩnh. Nathan Adams sẽ đến bây giờ! Những chuyện Asher tính toán trước đây đang dần xảy ra. Cũng may những đứa trẻ đã lớn khôn cả! Không biết bây giờ chúng ra sao, những đứa con thương yêu của Asher? David, Rachel, Daniel, Rebecca rồi Miriam… chúng sẽ nghĩ về ba Asher như thế nào? Rebecca đã bắt đầu nói được, đã ra khỏi cái vỏ autism của con bé! Không phải tuyệt vời quá hay sao?
 
Cứ nhớ đến chữ autism là Asher thấy đau như có ai đánh mạnh vào ngực! Autism đã cướp đi hai mạng sống bé nhỏ thân yêu của Asher! Cướp đi, cướp mất, kéo khỏi vòng tay của vợ chồng Asher…. Chẳng bao lâu sau vợ của Asher cũng ra đi…
 
Nhưng một ngày kia… 20 năm trước Asher đã tin rằng David, người con trai đầu lòng mà hội chứng quái ác autism đã nhấn chìm nó xuống giòng sông khi nước lũ chảy qua trong một cơn bão, đã trở lại với ông dưới một hình hài khác trong một cuộc gặp gỡ tình cờ và kỳ diệu! Cậu bé với nước da trắng, mái tóc nâu hiền hòa cỡ 6 tuổi đứng trên lề đường chờ chiếc xe bus mầu vàng đến đón đi học hệt như David con ông! David cũng đeo một chiếc cặp xách tương tự, cũng vẻ mặt hiền lành, tay mân mê chiếc kẹo mà vợ ông đã đưa cho nó trước khi rời nhà đi học.
 
Với mấy chiếc kẹo luôn bỏ trong túi quần, Asher đã mừng rỡ đến gần… David! Ông đã tìm lại được con trai mình! Nó đã trở về với Asher!
 
Nhưng khi Asher kéo nó vào trong xe thì David giẫy dụa và la lên làm Asher tức giận! Đấy là lần duy nhất mà Asher đã tức giận với David. Sao ông có thể làm như thế được với thằng bé? Nhưng nó la hét tuy không nhiều nhưng cũng làm Asher khó chịu! Ông dỗ nó với kẹo nhưng nó cứ khóc tuy không la hét nữa. Asher đã buộc lòng phải cho David ngủ đi! David…! David đã trở về với Asher… dù với một hình hài khác nhưng vẫn là con của ông, mãi mãi là con trai của Asher! Chỉ là David ngày nay không bị autism!
 
Vẫn chìm đắm trong những ký ức xa xưa, Asher tự dưng càng thấy nhớ bọn trẻ!
 
Không lâu sau đó Asher lại tìm được con gái Rachel của mình! Không phải Rachel cũng chết đuối trong cơn lũ ngày đó sao, cùng với David… cùng với… autism! Rachel nhỏ hơn David 2 tuổi, đứa con gái xinh xắn của vợ chồng Asher là hạnh phúc của gia đình Berg. Chỉ phải là hạnh phúc đó chỉ có những hình ảnh vui tươi nhưng không có âm thanh, không tiếng động  vì Rachel cũng bị autism như anh của nó là David! Hạnh phúc đó như bị nhốt kín cho đến khi cơn lũ kéo qua và cuốn đi mất biệt! Cuốn theo cả nỗi đau và vô vọng của hai vợ chồng Asher Berg!
 
Cuộc đời sau khi đã chia cắt Asher, 2 người con thân yêu và vợ của ông ta thì đã cho ông một gặp gỡ khác.
 
Mùa hè năm đó trên bãi biển nơi có nhiều gò cát. Asher đã đi lang thang ở vùng biển đó với chủ ý tìm một vỏ sò lớn thật đẹp mang về cho David vì biết nó ước ao như vậy. Ông không muốn đưa David ra biển để đích thân nó đi tìm vì lỡ David biến mất thì sao? Asher đã tìm lại được David thì không bao giờ để bất cứ một sơ xuất hay biến cố nào đoạt mạng sống của con trai ông lần nữa!
 
Trong lúc cứ chúi mũi xuống cát tìm vỏ sò, Asher đã nhìn thấy con gái mình Rachel hiện ra cùng mấy đứa trẻ khác như một phép mầu! Giữa mấy đứa trẻ khác sàn sàn bằng nhau, một đứa bé gái giống y hệt như Rachel đang chơi dùa trên cát. Con bé nghiêng đầu cười rồi chun mũi nghịch ngợm chẳng khác nào con gái Rachel của Asher.
 
Bọn trẻ đuổi nhau hò hét chạy lên những gò cát. Ở đó chỉ toàn cát, những đụn cát vàng ấm dưới ánh mặt trời hè. Vài cụm cây xanh không tươi nhưng cũng là cây sống trên bờ cát nghiêng ngả trong gió lồng lộng. Cứ thế mà Asher chạy theo bọn trẻ. Đúng là chạy theo Rachel thì mới phải!
 
Rồi làm sao đưa Rachel về nhà được thì Asher không muốn nhớ đến nữa! Cứ như thế mà Asher có cả con trai David và con gái Rachel bên nhau suốt đi… cho đến ngày hôm nay!
 
 
*
 
 
Cửa phòng tra hỏi mở. Walker Cox và luật sư Nathan Adams cùng bước vào bên trong.
 
Nhìn thấy Nathan, lòng Asher rộn rã vì ngoài sự có mặt của ông ta thì Asher còn tin chắc rằng những chuyện mình đã giao phó trước đây, Nathan sẽ chu toàn như ý mình mong muốn và xếp đặt.
 
Nathan Adams ngồi xuống bên cạnh Asher. Ông ta vỗ vai và hơi nắm chặt vai Asher như an ủi rồi buông ra.
 
Walker Cox nói:
 
- Bây giờ có mặt luật sư của ông đây rồi, tôi lập lại câu hỏi khi nãy: Tại sao ông lại bắt cóc mấy đứa trẻ đó?
 
Nathan Adams nhìn Asher rồi lắc đầu nhưng Asher vẫn nói:
 
- Đấy là các con của tôi! Tôi không bắt cóc ai cả!
 
Walker Cox trầm giọng nhấn mạnh:
 
- Tất cả những giấy tờ nhận nuôi chúng đều là giấy tờ giả, bất hợp pháp! Ông còn chối cãi nữa hay thôi!
 
Asher vẫn khăng khăng:
 
- Tất cả đều là những đứa con tôi nhận nuôi dưỡng. Tôi đã chăm sóc, yêu thương chúng hơn bất cứ cha mẹ nào khác trên thế giới này! Không những thế, cứ hỏi luật sư của tôi đây đi, tất cả tài sản của tôi khi tôi chết rồi đều được chia đều cho các con tôi!
 
Walker Cox bực mình quát to:

- Đừng ngụy biện nữa! Ông có biết là ông đã cướp những đứa con của người khác, gây tổn thất tình thần cho cha mẹ chúng thế nào hay không?
 
Asher vẫn một mực phủ nhận khi nói với luật sư riêng của mình:
 
 - Nathan! Anh đưa di chúc của tôi cho thám tử này xem đi! Chắc chắc là anh có mang theo đúng không?
 
Luật sư Nathan Adams gật đầu mở cặp da của ông ta lấy ra một phong bì. Đặt lên bàn, luật sư Adams nói với Walker Cox:
 
- Đây là di chúc của thân chủ tôi, ông Asher Berg.
 
Walker Cox lắc đầu giận dữ:
 
- Tôi không đòi xem di chúc của ông! Chuyện ông để lại gia tài cho ai đó là chuyện của ông. Tôi thấy cho đến bây giờ khi đã bị giam giữ ở đây với bao nhiêu chứng cớ vì tội bắt cóc trẻ em thì ông, Asher! Ông vẫn không thừa nhận sai lầm của mình! Chuyện con gái tỷ phú Miller bị ông bắt cóc thì con gái lớn của ông là Rachel đã khai ra rồi! Ông còn chối nữa hay sao?
 
Lúc này không cần lời khuyên của luật sư riêng, Asher ngoan cố trả lời:
 
- Chúng là con của tôi! Tôi không có gì để nói! Dù ông có hỏi 100 hay 1000 lần thì câu trả lời của tôi cũng như thế mà thôi!
 
Walker Cox đứng dậy nói với luật sư Nathan Adams:
 
- Tôi cần nói chuyện riêng với ông! Ra ngoài!
 
Luật sư Nathan Adams đi theo thám tử Walker Cox về phòng riêng của ông ta.
 
Đã quá biết rõ tính khí của Asher Berg nên khi thám tử Walker Cox hỏi ông ta về Asher thì luật sư Adams nói ngay:
 
- Ông ta rất cố chấp và thường không nghe theo lời khuyên của bất cứ ai, kể cả tôi! Nhưng thực sự chuyện nói rằng Asher bắt cóc mấy đứa trẻ quả là quá bất ngờ đối với tôi!
 
Không bao giờ tin vào mấy anh luật sư, nhưng nhìn mặt luật sư Adams, Walker Cox biết là người luật sư này nói thật! Ông ta đã bị Asher gạt!
 
Walker Cox nghiêm giọng hỏi:
 
-Chuyện di chúc có thật hay không?
 
Luật sư Nathan đáp:
 
- Vì bây giờ đang trong quá trình điều tra và mới đây thân chú của tôi đã nhắc đến bản di chúc này nên tôi nghĩ ông có thể xem qua, không chờ đến khi ra tòa mới đưa ra nữa. Bản di chúc này là thật! Thân chủ tôi, Asher Berg đã làm tờ di chúc này từ năm ngoái.
 
Nói xong luật sư Adams lấy trong cặp của mình phong bì có đựng tờ di chúc của Asher đưa cho thám tử Walker Cox.
 
Walker Cox đọc bản di chúc của Asher Berg. Đúng là ông ta để lại toàn bộ tài sản cho những đứa con của mình gồm có David, Rachel, Daniel, Rebecca, Miriam. Riêng phòng thí nghiệm dành cho Bradley Irwin. Tài sản của Asher Berg gồm đất đai trang trại, nhà cửa và một số tiền mặt khá lớn cùng 6 chiếc xe.
 
Đọc xong, Walker Cox trả lại bản di chúc cho luật sư Adams rồi nói:
 
- Cho dù Asher Berg có để lại cả thế giới này cho bọn trẻ thì chuyện ông ta bắt cóc chúng cũng không thể thay đổi. Luật sư hãy nói lại với thân chủ của mình và khuyên Asher Berg hãy nhận tội đi để may ra còn có thể được giảm khinh.
 
Luật sư Adams cất bản di chúc vào cặp táp của mình thở dài khi nói với thám tử Walker Cox:
 
- Tôi hiểu! Tôi sẽ nói chuyện lại với thân chủ của mình. Có lẽ tôi phải tìm cho ông Asher Berg một luật sư chuyên về hình sự vì chuyên môn của tôi là bất động sản và thừa kế. Bao giờ thì ra tòa?
 
- Chắc sớm thôi!
#46
    frank 1 ngày và 4 giờ (permalink)
    Chương 42


    April gọi cho mẹ với giọng hào hứng:

    - Con sẽ về với mẹ vài hôm vì đi công tác ở Houston. Rất hiếm khi lại có công tác ở Houston!

    Mây nghĩ ngay đến vụ bắt cóc trẻ con đang xôn xao. Nàng định nói cho April biết là đã tìm được June nhưng muốn chờ cho đến khi April về đây nên hỏi:

    - Bao giờ con về đây?

    - Con đang trên đường ra phi trường. Con sẽ về nhà vào buổi chiều.

    Mây nhỏ nhẹ nói với con gái:

    - Đi đường bình an con gái của mẹ!

    Vẫn với giọng liến thoắng vui vẻ, April nói với mẹ:

    - Con yêu mẹ nhất!

    Nói xong chưa kịp để Mây nói thêm điều gì, April đã tắt điện thoại. Chắc con bé vội ra phi trường, Mây nghĩ như vậy.

    Mây gọi điện thoại cho thám tử Thomas Brown. Những tiếng chuông reo lên trong sự hồi hộp chờ đợi của Mây.

    Thomas bắt máy:

    - Hello! Chào bà Mây! Bà khỏe không?

    Luôn luôn thấy vui vui khi nói chuyện với người thám tử trẻ tuổi này, Mây trả lời:

    - Tôi khỏe, cám ơn thám tử. Tôi muốn hỏi xem bao giờ thì tôi có thể đưa con gái mình về nhà được?

    Thomas giải thích:

    - Mới lúc nãy sau khi nói chuyện với thám tử Walker Cox ở sở cảnh sát, chúng tôi có đề cập đến trường hợp của bà và Talia. Xin lỗi tôi cứ quen nhớ cô ấy là Talia!... À… theo thám tử Walker Cox, bà và cô ấy nên gặp nhau và nói chuyện đã cho mọi chuyện rõ ràng vì cho đến bây giờ cô ấy vẫn chưa biết bà chính là mẹ của cô ta.

    Mây mau mắn nói:

    - Tôi sẽ đến sở cảnh sát ngay! Xin thám tử sắp xếp cho tôi gặp June!

    - Vậy bà đi luôn đi! Sáng nay tôi có chuyện phải thu xếp. Tôi sẽ đến sau nhưng bà yên chí, thám tử Walker Cox sẽ lo liệu mọi việc. Ông ta mới là người chính trong vụ này. Tôi có mặt ở đó thì cũng phải có lệnh của ông ấy mới làm được.

    - Vậy có gì tôi sẽ gặp thám tử sau!

    - Chào bà! Đến đó bà cứ tìm thám tử Walker Cox nhé! Chúc bà mọi chuyện được như ý và sớm đưa con gái về nhà.

    Mây chưa kịp nói cám ơn thì thám tử Thomas Brown đã cúp máy.

    Trên đường lái xe đi, Mây cứ phân vân không biết sẽ phải nói với June thế nào? Liệu con bé có chấp nhận mẹ nó ngay hay không? Còn về April nữa! Nàng sẽ phải giải thích thế nào về chuyện giấu diếm sự thật về ba của nó? April cứ đinh ninh là ba của nó đã chết rồi!

    Mọi thứ cứ rối tung trong đầu của Mây! April sẽ nghĩ thế nào khi ba của nó lại dính vào một vụ tội phạm kinh khủng như thế? Giá mà… Mây không dám nghĩ tiếp nhưng… thực sự nếu Bradley qua đời từ lâu thì chuyện bắt cóc June đã không xẩy ra! Nàng thấy mình có lỗi với Bradley khi đã có những suy nghĩ như thế!


    *


    Đến sở cảnh sát Mây tìm gặp thám tử Walker Cox và ngỏ ý ước muốn của mình. Ông ta đồng ý ngay và lần này Mây và con gái mình lại gặp nhau trong cùng phòng điều tra như lần đầu tiên.

    Ngồi chờ cảnh sát đưa June ra, Mây thấy mình mất bình tĩnh!

    Thám tử Walker Cox nói với Mây:

    - Tôi sẽ ở trong phòng này với hai người trong một thời gian ngắn thôi rồi sau đó bà và cô con gái cứ hàn huyên. Nhưng thời gian không có nhiều, nửa tiếng là tối đa.

    Mây vội vã nói ngay:

    - Dạ như vậy là đủ rồi!... Thực ra lúc đầu tôi cũng cần sự giải thích của thám tử cho con gái tôi hiểu sơ qua!

    Walker Cox hiểu ngay, gật đầu:

    - Được! Tôi sẽ giải thích sơ qua cho con gái bà hiểu. Bà đừng quên là chuyện giao tiếp với Talia vẫn phải dùng giấy bút!

    Mây nói ngay:

    - Tôi biết chứ! Tôi hiểu mà!

    Walker Cox quay lưng ra ngoài nhưng cũng vừa lúc một cảnh sát viên đưa Talia vào phòng điều tra.

    Lần này không thấy cảnh sát còng tay Talia nữa, Mây mừng thầm và thấy thương June quá sức!

    Cũng viên cảnh sát đưa June vào đi ra ngoài lấy giấy bút cho cả Mây và Talia.

    Nhìn thấy người phụ nữ với vẻ kỳ lạ mà Talia mới gặp đây, nàng ngạc nhiên và tự hỏi vì sao bà ta lại đến đây nữa?

    Walker Cox nói với Talia:

    - Sở cảnh sát chúng tôi đã tiến hành chuyện thử DNA để xác định quan hệ giữa cô và ông Bradley Irwin cũng như giữa cô và bà Mây Phạm đây. Kết quả giám định quan hệ huyết thống giữa cô và cả hai người này cho thấy cô là con gái của ông Bradley Irwin và bà Mây Phạm đang ngồi đối diện với cô.

    Talia sững sờ nhìn người đàn bà đang ngồi trước mặt mình. Đây là mẹ mình sao? Thật sao? Vậy bao nhiêu năm qua… bà ấy ở đâu? Sao không ở cùng với ba và mình chứ? Bà ấy… đã bỏ rơi ba và mình sao?

    Nhìn ánh mắt của June, Mây có thể hiểu phần nào phản ứng của con gái mình. Mây nhìn thám tử Walker Cox như cầu cứu ông ta một lời giải thích rõ ràng hơn.

    Walker Cox tiếp tục giải thích:

    - Mẹ của cô, bà Mây Phạm đây đã cùng cô và một người em gái của cô tham dự một buổi sinh hoạt ngoài trời cùng với…

    Thấy Walker Cox ngừng lại, Mây tiếp lời:

    - Sinh hoạt ngoài trời cùng với những người bạn trong giàn nhạc giao hưởng.

    Walker Cox nói tiếp:

    - Trong buổi sinh hoạt ngoài trời đó, cô đã bị mất tích. Người bắt cóc cô ngày hôm đó không ai khác hơn là ba của cô, ông Bradley Irwin!

    Điều này từ miệng người thám tử điều tra nói ra cùng với việc bắt giữ cả nhà đã trở thành một cú sốc quá lớn… làm Talia không thể chấp nhận và không thể nào tin nổi! Đã bao năm qua sống với ba và bác Asher cùng mọi thành viên trong gia đình êm ấm, hòa thuận.. để bây giờ lại nghe những lời cáo buộc quá kinh khủng! Quá tàn nhẫn… không thể nào chịu nổi!

    Nước mắt sóng sánh trong đôi mắt kỳ dị đen láy của Talia nhưng chỉ long lanh chứ không trào ra. Talia mím môi viết xuống tờ giấy đang để trước mặt nàng:

    “Đấy là những lời vu khống! Tôi không tin và không bao giờ tin!”

    Viết xong với những nét chữ thật lớn, Talia giơ tờ giấy lên cho người thám tử điều tra và cả người phụ nữ kia nữa xem. Mặt Talia đanh lại. Trông nàng thiếu nữ 26 tuổi dường như chỉ qua có vài phút đồng hồ ngắn ngủi mà đã thêm thời gian, thêm tuổi!

    Walker Cox không ngờ sự việc lại xẩy ra như vậy! Ông ta không bao giờ nghĩ Talia lại có phản ứng như thế!

    Mây nhìn những hàng chữ mạnh bạo mà June viết đậm nét trên tờ giấy đang giơ lên cao kia như những lưỡi dao sắc nhọn đang từng nhát từng nhát giận dữ chối từ gạt bỏ… một tình cảm thiêng liêng giữa nàng và con gái! Mây bật khóc nức nở! Nếu không khóc được chắc Mây sẽ điên lên! Điên mất thôi!

    Chưa bao giờ phải lâm vào một tình cảnh khó xử như thế, thám tử Walker Cox nhíu mày tự trách mình có lẽ đã không khéo léo và quá nhanh chóng khi trình bầy sự việc! Lỗi tại mình, Walker Cox thở dài!

    Ngay lúc đó, có tiếng gõ cửa. Walker Cox mở cửa nhìn ra ngoài. Ông ta mừng rỡ khi nhìn thấy Thomas Brown!
    Walker Cox kéo tay Thomas Brown vào phòng điều tra.

    Lúc này Talia đã đặt tờ giấy xuống bàn. Mây vẫn khóc ngất đi. Thomas ngơ ngác nhìn mọi người. Walker Cox đưa tay chỉ tờ giấy mà Talia đã viết. Chữ viết lớn nên Thomas có thể đọc được rất rõ. Chàng hiểu ngay tình hình lúc này thế nào!

    Walker Cox hất hàm bảo Thomas:

    - Bây giờ đến phiên anh! Cô Talia không tin vào những khám phá cũng như bằng chứng của cảnh sát.

    Thomas hơi mỉm cười, nụ cười không tươi tắn như mọi khi nếu không muốn nói là héo hắt!

    Thấy sự xuất hiện của thám tử Brown, Mây như người vớ được tấm phao cứu sinh, nàng lắp bắp nói trong nghẹn ngào:

    - Thám tử… thám tử hãy giúp tôi…!

    Thomas vỗ nhẹ vai bà Mây như an ủi nhưng đồng thời chàng nói với Walker Cox:

    - Đưa Bradley Irwin đến đây đi!

    Walker Cox búng tay! Tại sao ông ta không nghĩ ra điều này chứ? Luôn luôn Thomas là người đi bước trước!

    Walker Cox mở cửa ra ngoài ra lệnh cho đàn em đưa Bradley Irwin vào phòng điều tra.
    Chỉ trong vài phút, một cảnh sát viên đưa Bradley Irwin vào. Hai tay anh ta đều bị còng. Trông Bradley Irwin rất tiều tụy và hốc hác.

    Bị ấn ngồi xuống ghế, Bradley Irwin ngửng đầu lên nhìn mọi người. Hai viên thám tử chàng đã gặp, con gái Talia và còn một người nữa! Người phụ nữ trung niên đang khóc lóc thảm thiết, đầu tóc rũ rượi như một người mất trí!

    Vừa nhìn thấy Bradley Irwin, dù đã qua bao năm tháng… hơn 20 năm nhưng anh ta không thay đổi nhiều… Mây đã nấc lên và ngất xỉu!

    Mọi chuyện càng lúc càng phức tạp, Walker Cox vội vã cho người gọi nhân viên y tế ngay.

    Nhìn người phụ nữ mặt trắng bệch ngả đầu trên ghế, mái tóc đen xõa ra như…mây! Tiếng kêu âm thầm nhận diện không phát ra âm thanh nào từ đôi môi đang khép kín của Bradley: Mây! Đúng là Mây!

    Talia đứng lên lại ôm ba của mình. Bradley Irwin chợt chẩy nước mắt. Đầu anh ta cúi gầm xuống. Những giọt nước mắt lan trên sóng mũi chẩy vội vã xuống đầu mũi, xuống môi có vị mặn, xuống cằm và len vào cổ chênh vênh rồi thấm vào cổ áo mất tăm.

    Walker Cox ra lệnh cho nhân viên cấp cứu:

    - Đưa bà ấy ra ngoài săn sóc!

    Thomas là người lên tiếng khi nói với Bradley Irwin:

    - Chắc là ông đã nhận ra người phụ nữ vừa bị ngất xỉu? Chính là bà Mây Phạm! Mẹ của con gái ông. Hay để xác định rõ ràng hơn và chính xác nhất, Talia chính là June Lệ Phạm. Để tôi nhắc sơ lại kẻo ông quên mất sau hơn 20 năm, bà Mây Phạm chính là người vợ không chính thức của ông. Bây giờ ông nhớ ra rồi đúng không?

    Những lời nói của Thomas không chỉ cho mình Walker Cox, Bradley Irwin, mà còn chính là để cho Talia nghe.

    Talia buông ba mình ra, nhìn Bradley với ánh mắt dò hỏi và chờ đợi một sự phủ nhận.

    Bradley Irwin không dám nhìn mặt Talia, anh ta cứ cúi gầm đầu, hai vai hơi rung lên.

    Walker Cox há miệng định nói gì nhưng Thomas Brown đưa tay ngăn lắc đầu nói tiếp với Bradley Irwin và Talia:

    - Kết quả thử nghiệm DNA cho thấy người phụ nữ vừa bị ngất xỉu trong phòng này chính là mẹ ruột của Talia! Không thể chối cãi vào đâu được nữa! Ông Bradley Irwin, ông có nghe tôi nói hay không? Hay ông còn muốn chờ cho đến khi bà Mây Phạm bị đau tim và nguy kịch thì lúc đó ông mới chịu xác nhận?

    Lúc này mới nghe rõ tiếng khóc nghẹn của Bradley Irwin. Lời xác nhận của ông ta tuy nhỏ nhưng rõ.

    - Phải… Mây… chính là… mẹ của Talia…

    Rất bất ngờ trước sự xác nhận của ba mình, Talia đưa hai tay lay lay Bradley. Nhiều cảm xúc đầy mâu thuẫn tràn đến làm Talia cứ lay lay hai vai ba mình.

    Bradley Irwin nhìn con gái mình qua màn lệ, rồi nói với Talia:

    - Ba… ba xin lỗi! Đó chính là mẹ của con! Mẹ của con đấy Talia!

    Talia buông tay ra, viết xuống giấy rồi đưa cho ba mình:

    - Tại sao? Tại sao đến bây giờ mẹ con mới xuất hiện?

    Bradley vẫn còn nghẹn ngào và bối rối chưa biết phải trả lời như thế nào thì Thomas Brown khi nhìn thấy câu hỏi của Talia đã thay ông ta mà nói:

    - Đến bây giờ mẹ của cô mới xuất hiện vì ba của cô đã bắt cóc cô từ khi cô mới 6 tuổi. Lúc đó tên trên giấy khai sinh của cô là June Lệ Phạm! Tôi nói không sai phải không ông Bradley Irwin?

    Bradley không trả lời mà đang cố gắng nuốt nỗi nghẹn ngào xuống cổ họng mình.

    Cái tên June lại gợi cho Talia giấc mơ gần đây… không là ký ức thì đúng hơn! Trong đó đứa bé gái mặc váy đầm có nơ thắt sau lưng đã nghe một đứa nhỏ khác bé hơn gọi nó bằng June! Chẳng lẽ những điều mà người ta đang nói chính là sự thật hay sao?

    Thomas nhớ rất rõ từng trường hợp của trẻ mất tích, nhất là trường hợp của June Lệ Phạm!

    Chàng tiếp tục nói khi thấy phản ứng của Talia thay đổi. Cô ta đã tin. Vậy tốt rồi!
    Thomas tiếp tục nói như chính mắt chàng nhìn thấy. Thomas kể lại:

    - June Lệ Phạm con gái ông khi đó 6 tuổi có một người em gái nhỏ hơn tên April An Phạm. April 4 tuổi vào thời gian đó, nhỏ hơn chị mình 2 tuổi. Cả April và June đã theo mẹ mình là bà Mây Phạm cùng với những người bạn của bà ta trong giàn nhạc giao hưởng sinh hoạt ngoài trời tại một công viên xa thành phố. June và April cùng vài trẻ khác đã chạy vào chơi tại một căn nhà bỏ hoang của một trang trại không người ở. June đã biến mất ở đó! Không ai biết June Lệ Phạm đi đâu và với ai? Người mẹ tội nghiệp tên Mây Phạm đã bỏ nghề là một nhạc sĩ vỹ cầm để dành cả đời tìm con gái mình là June Lệ Phạm! Cho đến ngày hôm nay khi tìm lại được con gái mình thì bị từ chối vì June Lệ Phạm năm xưa nay đã là Talia Irwin không tin rằng bà Mây Phạm chính là mẹ mình! Còn sự thật nào tàn nhẫn hơn khiến người đàn bà đáng thương đó ngất xỉu!

    Walker Cox nghe Thomas nói trôi chẩy mạch lạc đến mức độ kinh ngạc, ông ta không ngờ Thomas lại có tài như thế! Chắc chắn Thomas đã dành nhiều thì giờ nghiên cứu những vụ án này mà kể lại rành mạch như đã chứng kiến! Không thể tưởng tượng nổi! Nghĩ như thế và Walker Cox không thể không mỉm cười tán thưởng!

    Vẫn không thấy Bradley Irwin nói gì, Thomas bắt đầu bực nên to tiếng:

    - Ông Bradley Irwin! Ông muốn đợi đến khi con gái ông ngất xỉu trước sự thật thì ông mới nhận tội hay sao?

    Bradley nhìn Talia với ánh mắt van nài. Anh ta không còn khóc. Những giọt nước mắt đã khô cứng trên sống mũi, trên má, trên cằm nhưng vẫn lưu lại dấu vết của những xúc động, ân hận, thương cảm, tội lỗi đang ngập tràn trong tâm hồn. Bradley nói với con Talia:

    - Ba xin lỗi con, Talia của ba! Ba đã dành cả đời của mình để nghiên cứu chữa cho con khỏi bị autism. Đó chính là ước vọng của ba. Nói đến những thử nghiệm mẹ con chẳng hề tin và cũng không muốn làm gì cả… Nhưng như con biết… ba cũng bị Asperger, tuy không gặp khó khăn như con nhưng cha con mình giống nhau. Ba vẫn nghĩ để mang con đi với ba là lựa chọn hay nhất… cho con! Ba xin lỗi… đã làm như vậy! Ba không cầu mong con tha thứ cho ba mà chỉ mong cho con hiểu vì sao ba làm như thế! Nhưng ba vẫn tuyệt đối tin rằng với cấy ghép chip não mà ba là người tiên phong với ý tưởng và hoài bão đó sẽ khiến cho con một ngày không xa sẽ ra khỏi cái vỏ autism để sống một cuộc đời bình thường. Ba tin như vậy Talia à!

    Những bầy tỏ đó là một sự xác nhận. Như vậy quá đủ cho Walker Cox và Thomas Brown!

    Talia ngồi lặng yên. Nàng muốn ở một mình lúc này, không muốn gặp gỡ ai. Talia phải tìm lại được chính mình đã! Tất cả những…. sự thật vừa được phơi bầy cho Tali hoài vọng về đứa trẻ 6 tuổi tên June Lệ Phạm! Nàng phải tìm và gặp lại June Lệ Phạm để có thể kết nối cả một thời gian dài 20 năm xa lạ. Phải như thế thôi!
    #47
      frank 1 ngày và 4 giờ (permalink)
       
      Chương 43
       
       
      Thomas Brown có phần quan tâm đến tình trạng sức khỏe cũng như tinh thần của bà Mây Phạm. Nhưng khi đến phòng riêng để chăm sóc bệnh nhân khẩn cấp, Thomas đã thấy bà Mây tỉnh táo và ngồi dậy tuy nét mặt có phần bơ phờ và tiều tụy.
       
      Chàng ân cần hỏi thăm:
       
      - Bà đỡ chưa?
       
      Nhìn thấy Thomas, Mây thấy an ủi vì sự chú ý đến mình của viên thám tử. Nàng gật đầu nói nhỏ:
       
      - Cám ơn. Tôi đỡ nhiều rồi!
       
      Thomas khuyên:
       
      - Tôi nghĩ bà nên về nhà nghỉ ngơi trong lúc này. Những chuyện gì khác để từ từ giải quyết.
       
      Mây thấy thám tử Brown có lý. Không thể chỉ trong chớp mắt mà June có thể chấp nhận mọi sự ngay được! Vả lại April sẽ về nhà sớm thôi.
       
      - Tôi cũng nghĩ như thế!
       
      Thomas hỏi ngay:
       
      - Liệu bà có thể tự lái xe về nhà trong lúc này được không? Có cần tôi giúp hay không?
       
      Mây gượng cười đáp:
       
      - Không sao đâu! Tôi lái xe về nhà được. Chiều nay con gái thứ hai của tôi sẽ về đây.
       
      - Vậy tốt quá rồi! Nhưng bà cứ nghỉ ngơi thêm một lát nữa rồi hãy đi!
       
      Mây gật đầu.

      Thomas Brown đi tìm Walker Cox. Chàng muốn biết việc tìm kiếm những thân nhân của những trẻ còn lại ra sao rồi. Thực sự nhiệm vụ của Thomas đã chấm dứt khi tìm ra Leah Miller nhưng vì thủ phạm Asher Berg chưa được xét xứ cộng thêm chàng chưa nhận cuộc điều tra nào mới nên vẫn tò mò lai vãng đến đây. Từ đầu chính Thomas đã nghĩ hồ sơ của Leah Miller và 6 đứa trẻ bị mất tích kia có dính líu đến nhau. Nay sự thật là đúng như thế nên Thomas càng hiếu kỳ hơn muốn biết mọi chuyện sẽ diễn tiến ra sao.
       
      Vừa nhìn thấy Thomas, Walker Cox hơi mỉm cười nhưng hiểu được tâm trạng của anh ta nên hỏi:
       
      - Bây giờ sao đây? Muốn biết việc tìm kiếm gia đình mấy đứa trẻ phải không?
       
      Thomas bật cười:
       
      - Ông giỏi thật! Cứ như là thầy bói!
       
      - Theo tôi!
       
      Đến gần một cảnh sát viên đang chúi mũi vào màn hình computer, Walker Cox nói với Thomas:
       
      - Đây là Kelly, anh đã gặp rồi!
       
      Thomas tươi nét mặt nói vui vẻ:
       
      - Nhớ chứ! Kelly! Khỏe không?
       
      Viên cảnh sát trẻ tuổi tên Kelly nhìn Thomas gật đầu rồi lại tiếp tục nhìn vào màn hình computer.
       
      Walker Cox giải thích với Thomas:
       
      - Kelly tìm được nhiều tin tức thú vị! Để xem tôi nhớ có đúng không nhé!
       
      Kelly lẳng lặng đưa 2 tờ giấy đã được in ra sẵn cho Walker Cox.
      Nhìn vào mấy tờ giấy đó, Walker Cox nói với Thomas:
       
      - Đây nhé… đầu tiên là 2 nạn nhân bị bắt cóc từ 20 năm trước. Ethan Campbell thì cha mẹ đã không còn nữa. Không có anh chị em. Đã tìm được một người anh em họ và đã liên lạc, thử DNA, Ethan Campbell đúng là David Berg. Nạn nhân thứ hai Sylvia Baker, là con duy nhất của gia đình Baker. Sau khi Sylvia mất tích, cha mẹ ly dị sau đó cũng đã qua đời. Cũng tìm được một người chú, đã thử DNA để xác nhận huyết thống. Sylvia Baker chính là Rachel Berg!
       
      Đọc xong phần này, Walker Cox ngửng đầu lên nhìn Thomas:
       
      - Trùng khớp rồi hả?
       
      Thomas gật đầu với vẻ thú vị ra mặt. Không ngờ mọi sự lại đúng như thế! Chàng tự thầm khen trực giác của mình!
       
      Walker Cox cúi xuống xem tiếp:
       
      - Coi nào… Những vụ trẻ bị mất tích 10 năm trước. Dan Johnson mất tích lúc 6 tuổi. Bị bệnh Asperger. Gia đình có 5 người con. Tìm được cha mẹ. Đã liên lạc và thử DNA. Dan Johnson chính là Daniel Berg! Gia đình sẽ đến đây ngày mai. Thật tốt quá!
       
      Không thấy Walker Cox nhắc gì đến những đứa trẻ còn lại, Thomas tò mò hỏi:
       
      - Vậy những trẻ còn lại thì sao? Không tìm được gia đình để đối chiếu sao?
       
      Walker Cox cười:
       
      - Từ từ… Tôi đọc không thôi mà cũng thấy mệt! Để coi… kế tiếp là Betty Spencer mất tích lúc 5 tuổi vào 10 năm trước. Cha mẹ nghiện rượu và ma túy, cả hai đều chết trong tù mới đây. Có người anh ruột là Carl Spencer đã chết từ khi còn nhỏ. Tìm được một người anh họ, đã thử DNA. Betty Spencer bị autism từ nhỏ và cô bé này… chính là Rebecca Berg! Thật tuyệt vời phải không? À… cô gái này khi gắp chip não đã nói được phải không Thomas?
       
      - Đúng vậy! Tiếc là cha mẹ của Rebecca không còn sống để được vui mừng khi thấy con gái họ có thể nói được!
       
      Walker Cox gật gù đọc sang trang giấy thứ hai:
       
      - Connie Davis mất tích khi 6 tuổi là một đứa trẻ Mỹ lai Á châu. Cô bé bị Asperger. Connie Davis có anh trai và chị gái. Cha mẹ còn sống cả. Đã liên lạc và thử DNA. Tất cả đều phù hợp. Connie Davis chính là Miriam Berg. Gia đình cũng sẽ có mặt ở đây ngày mai.
       
      Không thấy Thomas nói gì, Walker Cox ngạc nhiên hỏi:
       
      - Sao? Anh cần biết thêm chuyện gì khác nữa? Hay là anh lại nghĩ ra một cái gì nữa đây? Chuyện tìm lại được con tỷ phú Miller đủ cho thám tử Thomas Brown nổi tiếng rồi!
       
      Thomas bật cười xua tay:
       
      - Không đâu! Thật ra tôi chỉ hiếu kỳ mà thôi! Cũng không ngờ rằng những hồ sơ đã bị đóng lại lâu nay được mở ra và đưa tới những kết quả tốt đẹp như vậy!
       
      Walker Cox thú nhận với Thomas:
       
      - Hồi nẫy trong phòng điều tra, nếu không có anh tôi không biết phải xử trí thế nào! Thực sự bây giờ tuy đã tìm được thân nhân cho những trẻ này nhưng việc hội tụ lại với gia đình cũng là vấn đề lớn, tuy không liên quan hay là trách nhiệm của chúng ta.
       
      - Đúng vậy! Theo tôi thấy phải một thời gian nữa mọi sự mới kết thúc được. Từ giờ đến lúc Asher Berg và Bradley Irwin ra tòa thì vẫn chưa là kết thúc.
       
      Walker Cox nhún vai:
       
      - Nhưng đã bắt giữ được cả hai! Bây giờ còn chờ phán quyết của tòa. Vụ này lùm xùm quá, anh có nghĩ là khi tìm bồi thẩm đoàn cũng là cả một vấn đề!
       
      Thomas lại hỏi:
       
      - Nghe nói Asher Berg có luật sư riêng, còn Bradley Irwin thì sao?
       
      Walker Cox lại nhún vai:
       
      - Không có thì phải cung cấp cho anh ta một luật sư thôi!
       
       
      *
       
       
      Mây lái xe về nhà. Chưa bao giờ nàng thấy mệt mỏi và buồn bã như thế! Chính Bradley đã cướp đi con gái June rồi bây giờ sau 20 năm cũng chính anh ta đã khiến cho June không nhận mẹ mình! Nghĩ đến đó là Mây lại tức uất lên nhưng cố chế ngự! Nàng không muốn gây ra tai nạn khi đang lái xe! Thời gian sẽ thay đổi! Nhất định là như vậy! Con gái June rồi sẽ trở về với mình!
       
      Sắp sửa quẹo vào garage Mây chợt thấy có xe chạy phía sau ngừng lại ngay trước mặt nhà mình. Ai vậy? Nhìn trong kính chiếu hậu, Mây nhận ra April ngay! Chỉ nhìn thấy bóng dáng con gái mà Mây thấy nhẹ lòng hẳn!
       
      April xuống xe, tay kéo valise nhỏ, vai mang túi xách. Con bé cúi xuống nói gì đó với người tài xế.
       
      Nhìn thấy mẹ đang cho xe vào garage, April vội vã đi về hướng ấy với những bước chân rộn rã.
       
      Vừa tắt máy, mở cửa xe đã nhìn thấy con gái đứng ngay đó. April giang hai tay như chào đón mẹ mình! Mây ra khỏi xe ôm chầm lấy con gái! Mọi khi Mây sẽ rơm rớm nước mắt vui mừng nhưng lần này có lẽ bao nhiêu nước mắt đã tuôn ra hết cho June nên nàng chỉ ôm chặt lấy con!
       
      April dụi đầu vào tóc của mẹ, ngửi mùi hương quen thuộc thoang thoảng rồi nói:
       
      - Con về mẹ vui không?
       
      Buông April ra, Mây nhìn con gái với ánh mắt thương yêu:
       
      - Dĩ nhiên là mẹ vui lắm! Mừng quá khi con về!
       
      Nhìn vẻ mặt hốc hác của mẹ mình, April sững sờ hỏi:
       
      - Mẹ ốm sao? Từ hôm nào vậy?
       
      Mây gượng gạo kéo April vào nhà, không quên nhấn nút đóng cửa garage. Nàng định né tránh câu hỏi của April nhưng nghĩ đàng nào cũng phải nói thì còn trốn tránh gì?
       
      Nàng nhẹ nhàng nói với April:
       
      - Đi đường xa mệt không? Con đi công tác gì ở đây vậy?
       
      April bỏ hành lý và túi xách xuống đất, một tay kéo mẹ mình ra phòng khách, miệng nói:
       
      - Ra đây cho con xem! Mẹ mệt ra sao? Chắc là mất ngủ và không ăn được nên mới như vậy đấy! Nói cho con nghe đi! Có An về đây với mẹ rồi!
       
      Nghe April xưng là An với mình, Mây thấy xốn xang, vừa thương con vừa hơi căng thẳng khi nghĩ đến chuyện phải nói rõ sự thật cho con gái biết
      .
      Ngồi xuống ghế bành ở ngoài phòng khách, Mây kéo tay April ngồi xuống cạnh mình và gọi khẽ:
       
      - An à! Mình tìm được June rồi!
       
      Câu nói và tin mừng đó thốt ra từ miệng của mẹ nhưng không hề mang chút mừng rỡ hân hoan nào cả mới lạ kỳ! April nghĩ ngay hay là tìm thấy được chị June trong tình trạng… thê thảm lắm hay sao? Nghĩ như thế, April rụt rè hỏi mẹ mình:
       
      - Tìm được chị rồi sao? Nhưng chị June có bình an không mà con thấy mẹ… chẳng vui chút nào là sao?
       
      Mây nắm bàn tay của April như tìm thêm sức mạnh để có thể nói ra hết những điều nàng đã giấu con, đã dối nó từ bao lâu nay!
       
      - Nhưng mà… trả lời cho mẹ… con đi công tác gì ở đây?
       
      Hơi ngạc nhiên khi không thấy mẹ mình nói tiếp về việc tìm thấy chị June mà lại lái sang chuyện khác? Nhưng nói đến công việc thì April mau mắn lắm. Nàng kể:
       
      - Không biết mẹ có nghe vụ bắt cóc con gái tỷ phú dầu hỏa ở đây không? Từ vụ bắt cóc này lại dính sang một lô những vụ bắt cóc khác nữa. Vụ này nổ lớn lắm, con được phái về đây để làm phóng sự!
       
      Thật đúng như Mây đã nghĩ! April sẽ nghĩ thế nào khi biết ba nó là tội phạm? Đã vậy nó còn phải làm phóng sự về chuyện này! Thật quá đáng cho April!
       
      Mây tần ngần nói với April:
       
      - Vụ này có liên quan đến June, chị con!
       
      April mở to mắt kêu lên:
       
      - Kẻ bắt cóc con tỷ phú Miller cũng là người bắt cóc chị June sao mẹ?
       
      Vẫn cứ ngập ngừng trong bối rối, Mây cúi đầu đáp:
       
      - Không phải như vậy!
       
      Nhìn thái độ của mẹ mình, April đoán ra ngay có chuyện gì khó nói mà mẹ không muốn tiết lộ sao?
       
      April vặn hỏi Mây:
       
      - Có chuyện gì vậy? Tìm lại được chị June mẹ phải vui mừng lắm mới phải chứ nhưng con thấy như mẹ không vui. Con nói có đúng không? Hay June bị làm sao rồi sau bao nhiêu năm? Vậy bây giờ chị June đâu rồi?
       
      Mây cố gắng đi từng bước một đến chuyện phải nói:
       
      - Người bắt cóc June không phải là kẻ đã bắt cóc con tỷ phú nào đó!
       
      - Con đã nghe có hai người đàn ông đứng tuổi trong vụ bắt cóc kinh khủng này! Vậy thì một trong hai người đó! Mà không phải chỉ có con của tỷ phú Miller và chị June mà còn nhiều người khác nữa! Hai kẻ đó đúng là thú vật chứ không còn là con người nữa! Chúng mất hết nhân tính nên đã bắt cóc con người khác rồi đưa về làm vật thí nghiệm! Không thể nào tha thứ nổi!
       
      Nghe những lời miệt thị và tức giận từ April, Mây càng thấy đau lòng hơn nữa! Nàng phải nói gì bây giờ? Mây thấy càng khó mở miệng hơn nữa!
       
      Nhìn vẻ mặt của Mây chắc rất đau khổ nên April băn khoăn:
       
      - Mẹ sao vậy? Có chuyện gì mẹ không thể chia sẻ với con gái mẹ hay sao? Sao mẹ phải chịu đựng như vậy chứ? Con hứa bất luận là chuyện gì con cũng nghe và hiểu cho mẹ.
       
      Mây nhìn April. Mắt nàng mờ đi. Mây không chế ngự mình nổi nữa, nàng lại khóc như mưa. Nước mắt và những tiếng thổn thức của Mây càng làm cho April hoảng hốt hơn!
       
      Chỉ biết ôm chặt lấy mẹ mình để vỗ về, April nói nho nhỏ như ru ngủ Mây:
       
      - Không sao đâu! Mẹ đừng khóc nữa mà! Không sao cả! Có chuyện gì khó khăn đến đâu con cũng sẽ thay mẹ gánh vác! Giao hết cho con đi!
       
      Những lời nói yêu thương từ con gái nhẹ nhàng như cởi tấm lòng đau đớn của Mây.
       
      Trong tiếng nghẹn ngào thỉnh thoảng pha tiếng nấc, Mây đã kể hết cho April nghe. Từ chuyện nàng đã dối trá nói với các con mình là cha của chúng nó đã qua đời, đến chuyện dựng một cái tên giả cho Bradley Irwin. Mây thú nhận chuyện chia tay và cắt đứt với Bradley là do nàng chủ động khi nghe Bradley kể đến ước mơ và nghiên cứu của anh ta muốn chế tạo ra chip để cấy ghép vào não chữa những bệnh nan y, trong đó có bệnh autism.
       
      Bradley muốn chữa cho June khỏi hội chứng autism và được sống bình thường như mọi người. Những điều Bradley nói là những hoang tưởng của một người mất thăng bằng! Mây không bao giờ có thể tin những điều mà Bradley đã nói với nàng. Đó chỉ là những hoang tưởng vu vơ và điên khùng! Không đời nào Mây giao con gái mình cho Bradley để làm vật thí nghiệm! Không ngờ sau đó chính Bradley đã bắt cóc con gái mình là June! Để đến bây giờ mọi chuyện sau 20 năm mới đổ bể!
       
      April nghe mẹ mình kể mà như nghe chuyện của ai khác, không phải của gia đình mình! Nàng đã hứa khi nãy là sẽ lắng nghe, sẽ hiểu mẹ. Và còn hơn nữa April sẽ giải quyết cho mẹ khỏi đau đớn! Nhưng không ngờ những sự thật mẹ che giấu bao năm qua lại trở thành như thế này!
       
      Cố nén những cảm xúc của mình vì không muốn làm mẹ đau lòng hơn nữa nên April dịu giọng hỏi Mây:
       
      - Sau 20 năm chị June có sống tốt hay không?
       
      Mây gật đầu đáp:
       
      - Tốt! Tên của June bây giờ là Talia Irwin!
       
      April không hề hỏi mẹ về người cha bí mật tưởng đã chết nay lại xuất hiện một cách bất ngờ như thế! Đã vậy… April không muốn nghĩ thêm nữa! Nàng phải làm gì bây giờ? April đã nói là sẽ gánh vác thay mẹ cơ mà!
       
      April buông tay mẹ mình ra an ủi:
       
      - Mẹ đi nghỉ một lúc đi! Con cần phải gọi điện thoại cho cấp trên của con! Con không thể làm phóng sự này được!
       
      Mây hiểu con gái nên gật đầu đứng dậy buồn bã nói với April:
       
      - Mẹ vào phòng nằm nghỉ một lát! Rồi mẹ sẽ ra làm bữa ăn tối cho hai mẹ con mình!
       
      April gạt đi với giọng hơi cáu kỉnh tuy đã đè nén:
       
      - Mẹ đừng nghĩ đến chuyện đó! Cứ nằm nghỉ đi! Những chuyện khác con sẽ lo liệu!
       
      Hiểu được tâm trạng của con gái, Mây gật đầu đi vào phòng ngủ, khép cửa lại.
      #48
        frank 5 giờ (permalink)
        Chương 44
         
         
        April gọi điện thoại cho xếp của mình ngay.
         
        Bà Judith Johnson, chủ bút của tờ báo lớn mà April đang làm việc biết chuyện mình đã giao phó cho April khi gửi nàng về Houston nên khi thấy April gọi bèn đoán chắc cô phóng viên này cần hỏi ý kiến gì đây.
         
        - Có chuyện gì vậy April? Đến nơi rồi chứ?
         
        April khá bình tĩnh khi nói chuyện với xếp của mình:
         
        - Vâng, tôi vừa đến nơi được một lúc nhưng tôi không thể làm phóng sự này như bà giao phó được!
         
        Hơi ngạc nhiên vì chưa bao giờ giao việc mà April từ chối. Đã vậy nếu từ chối thì phải từ chối từ đầu chứ? Sao để đến bây giờ mới gọi điện thoại từ chối?
         
        Với giọng không hề tức giận, bà Judith Johnson hỏi:
         
        - Lý do là gì?
         
        April là một cô gái bạo dạn và trực tính, không thích nói quanh co.
         
        - Vì một trong hai kẻ bắt cóc những đứa trẻ con đó là cha của tôi!
         
        Câu trả lời thẳng thắn không chút ngập ngừng của April làm bà Judith sửng sốt không nói được nên lời!
         
        Sự im lặng giữa hai người phụ nữ ở hai đầu giây ở hai nơi cách xa nhau dường như chỉ là để cho đối phương dễ thở hơn và tìm lại được chính mình.
         
        Bà Judith hỏi April:
         
        - Tôi nhớ hình như cha cô đã chết! Trong hồ sơ khi xin việc, tôi nhớ đã thấy như vậy! Tôi không tin là tôi nhớ nhầm!
         
        Không hề biện bạch, April trả lời:
         
        - Tôi mới biết cách đây 10 phút là ông ấy chưa chết! Chưa bao giờ chết! Mẹ tôi đã nói dối với chị em tôi như vậy!
         
        Bà Judith tuy tò mò nhưng không muốn đi vào đời tư của nhân viên. Nhưng không ngờ April lại nói tiếp:
         
        - Người chị hơn tôi 2 tuổi đã bị mất tích cách đây 20 năm khi chị ấy mới được 6 tuổi! Bây giờ mới biết người bắt cóc chị tôi chính là người cha của chúng tôi!
         
        Thấy ngay điều nên làm, bà Judith hỏi April:
         
         - Theo như tôi được biết, tất cả đã bị tống giam phải không?
         
        - Tôi cũng chỉ biết như thế!
         
        Bà Judith nói ngay:
         
        - Tôi nẩy ra một ý kiến! Thay vì viết phóng sự về vụ này như mọi tờ báo khác cũng như các đài truyền hình, thì cô hãy viết một cái gì khác riêng tư hơn! Cô nghĩ sao April?
         
        April hiểu ngay là xếp của mình muốn gì. Bây giờ thì nàng hơi e dè khi trả lời:
         
        - Chuyện cá nhân là chuyện tôi không thể chia sẻ với người khác. Tôi nghĩ bà hiểu điều này. Xin bà hãy gửi người khác làm phóng sự ở đây. Tiền vé máy bay tôi sẽ tự trả. Cứ coi như tôi xin nghỉ phép vài ngày!
         
        Bà Judith hơn ai hết hiểu tâm tư của những người làm báo hay phóng viên săn tin. Tất cả ở trong giòng máu của họ, khó mà có thể buông bỏ! Bà nói lưỡng tuy hơi tiếc nếu như April vẫn từ chối:
         
        - Ngày mai cô cứ đến đó! Đi gặp cha cô và chị cô! Sau đó cứ để những cảm xúc của cô dẫn dắt cô phải làm gì! Im lặng hay lên tiếng? Câm nín hay bầy tỏ? Lúc đó tùy ở cô! Riêng tôi vẫn nghĩ chưa bao giờ có một câu chuyện trùng hợp hiếm hoi như thế này! Và cô chính là nhân chứng đó April!
         
        Nói xong không đợi April từ chối hay phản bác, bà Judith Johnson cúp điện thoại. Bà ta cũng nghĩ April sẽ không gọi điện thoại lại đâu!
         
        April ngẩn ngơ, tay vẫn cầm điện thoại, nàng mở cửa sân sau ra ngoài. Nàng ngồi vào một trong 3 chiếc ghế sơn trắng ngoài vườn. Ba chiếc ghế dành cho 3 mẹ con nàng!
         
        Nàng phải làm gì khi ngày mai đối diện với cha ruột của mình và chị June? Những điều mà mẹ kể khi nãy và những điều April đã đọc trên máy bay về đây về vụ án, cả những khám phá diệu kỳ của Cerebrochip và những thành quả gặt hái được, tất cả đều có cả bước chân của cha mình với nghiên cứu tiên phong của ông ấy, dù bài báo chỉ nhắc sơ đến tên Bradley Irwin, nhà khoa học đã bán nghiên cứu của mình lại cho Cerebrochip.
         
        April mở điện thoại tìm lại bài báo đó để đọc kỹ hơn. Tên Talia Irwin được nhắc đến trong bài báo chính là chị June, sau khi được cấy ghép não đã lấy lại được một số ký ức đã mất khi còn nhỏ! Từ hôm đó đến giờ liệu chị June còn tiến triển sao nữa, April tự hỏi?
         
        Những ý tưởng của ba mà mẹ cho là điên rồ nay lại thành tựu và là một đột phá lớn cho nhân loại! April muốn gặp người cha đã góp công sinh ra nàng! Người cha đó ở đời thường là một người như thế nào? Nàng rất muốn gặp ông ấy! Còn những cảm xúc tức giận hay giận hờn hay… căm ghét như lúc nãy April đã nói với mẹ mà khi đó chưa hề biết một trong những thủ phạm chính là cha của mình? Điều này phải gặp mặt ông ấy mới có câu trả lời được!
         
        Còn chị June? April lại nhớ là mẹ đã khóc rất nhiều khi kể chị June không chịu nhận mẹ là mẹ của chị ấy! Tội nghiệp cho mẹ! Liệu April có thể đưa chị June về với mẹ hay không?
         
        Không biết April đã ngồi ngoài sân bao lâu với trăm ngàn ý nghĩ ngổn ngang mà không hề biết mẹ đang làm bữa tối trong nhà. Mùi thức ăn bay ra tận bên ngoài khi cửa ra vườn chỉ khép hờ. April đứng lên vào nhà. Nàng đổi nét mặt như chưa có chuyện gì xẩy ra. April làm như thế vì mẹ và cho mẹ!
         
        Nhìn bàn ăn với những món ngon mà chỉ có mẹ mới làm được, April kêu lên:
         
        -Mẹ làm con đói rồi! Con sẽ ăn hết những món này!
         
        Nhìn April, Mây mừng thầm vì biết con gái mình rất mạnh mẽ, và luôn luôn là người lạc quan! Điều này không biết nó giống ai? Chắc chắc không giống Mây… cũng như không giống cha nó!
         
        Hai mẹ con Mây ăn tối trong vui vẻ giả tạo. Mây muốn hỏi April xem liệu con bé có vào tìm cha của nó và June hay không nhưng nàng không muốn làm bầu không khí lại ủ dột nên tránh né.
         
        April hỏi mẹ:
         
        - Mình còn giữ nhiều hình của chị June không mẹ?
         
        - Có chứ! Mẹ luôn giữ kỹ!
         
        - Ăn xong mẹ tìm cho con nhé! Ngày mai con sẽ vào gặp chị June và đưa cho chị ấy xem. Biết đâu chị ấy sẽ nhớ lại chúng ta! Con đi một mình thôi, mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi! Mọi chuyện không thể gấp gáp được vì quá bất ngờ!
         
        Mây nhẹ nhàng nói:
         
        - Ừ, mẹ ở nhà nghỉ ngơi!... Nhưng con ở đây được bao lâu?
         
        - Mẹ đừng lo! Con có thể ở lâu hơn. Lúc nẫy con đã nói chuyện với xếp của con rồi. Ăn xong để con thu dọn, mẹ đi ngủ sớm đi!
         
         
        *
         
         
        Sáng hôm sau April mang theo cả chục tấm hình gia đình đến sở cảnh sát nơi đang giam giữ tất cả những người liên hệ đến vụ án. Trong đó có 2 tấm ảnh June chụp một mình, 3 tấm ảnh chụp chung với April. Còn lại là ảnh hai chị em chụp với mẹ, một tấm chụp với ông bà ngoại. Ảnh chị June lúc nhỏ xíu thì nhiều hơn nhưng April nghĩ những ảnh đó không giúp ích gì cho việc nhận diện lại ký ức thời thơ ấu của chị June!
         
        Mây đã dặn April đến sở cảnh sát thì tìm thám tử Walker Cox, người phụ trách vụ án.
         
        April không mang theo máy chụp ảnh hay những đồ nghề chuyên môn của nàng. Đây đúng thực sự là một chuyến đi vì việc riêng tư nhưng những câu nói của bà Judith tối hôm qua vẫn đeo bám April dù nàng muốn gạt bỏ không muốn nghĩ tới!
         
        Gặp thám tử Walker Cox và tự giới thiệu mình với ông ta, April nhận được sự cảm thông và dễ dàng từ Walker Cox.
         
        Khi đưa April vào phòng điều tra để ngồi chờ cuộc gặp gỡ người chị lạc 20 năm là Talia Irwin, Walker Cox nghĩ thầm hy vọng sẽ không có những cảnh ngất xỉu hay khóc lóc thê thảm như ngày hôm qua!
         
        April lấy trong túi xách ra phong bì đựng những ảnh và để sẵn trên bàn. Nàng tự hỏi sau 20 năm chị June thay đổi như thế nào?
         
        Thám tử Walker Cox không muốn hiện diện trong phòng điều tra. Ông ta dặn cảnh sát viên cũng ra ngoài chờ, để mặc hai chị em họ. Có lẽ như vậy tốt hơn! Nhưng Walker Cox cũng hơi thắc mắc khi không thấy April nhắc hay hỏi gì đến cha mình?
         
        Nghe có tiếng động cửa, April quay lại nhìn.
         
        Người thiếu nữ vừa đi vào dong dỏng cao, tóc nâu, vừa đi vừa cúi đầu nhìn xuống đất. Chắc hẳn Talia Irwin không quan tâm người đến gặp mình là ai?
         
        Tay không bị còng sắt trói buộc, Talia lẳng lặng ngồi xuống ghế khi được chỉ định.
         
        Viên cảnh sát mặt trẻ măng nói với April:
         
        - Hai người có tối đa là 20 phút!
         
        April gật đầu nói:
         
        - Cám ơn!
         
        Trong phòng chỉ còn hai người. Talia nhìn người thiếu nữ đang ngồi trước mặt mình. Đây là ai? Sao hôm nay không có người cảnh sát nào trong phòng hết vậy?
         
        April quan sát chị mình và không tìm ra được một hình ảnh nào của June khi 6 tuổi! Hai chị em có mầu tóc giống nhau, cả mầu của lông mày cũng thế! Cảm giác bồi hồi khi tìm lại được người thân sao cũng không thấy?
         
        Bây giờ April mới hiểu vì sao mà chị June không nhận ra mẹ! Thời gian đã thay đổi tất cả tuy không xóa sạch mọi vết tích!
         
        Lúc nhỏ April không để ý đến đôi mắt của chị June nhưng ngày hôm nay đôi mắt đen nhánh kia đang nhìn nàng một cách khác lạ! Cái nhìn thật khó hiểu! Chưa bao giờ nhìn thấy một đôi mắt như vậy!
         
        Cửa phòng điều tra lại mở ra. Viên cảnh sát lúc nãy đi vào đưa cho Talia giấy và bút rồi quay ra, đóng cửa lại.
         
        À! April quên là chị June bị autism! Nhìn thấy giấy bút để trước mặt chị June, April lại nhớ đến chuyện June có thể viết xuống giấy bất cứ hàng chữ gì chị ấy nhìn thấy và viết không sai một nét nào, cô giáo đã nói như thế! Chị June như thế rất thông minh! Vậy một khi đã có sẵn giấy bút có nghĩa là có thể đối thoại với chị June được!
         
        April nói với chị mình:
         
        - Em là April! Em là em của chị! Chị lớn hơn em 2 tuổi. Ngày hôm nay đến thăm chị em mang theo nhiều hình xưa cho chị xem. Chúng ta có nhiều kỷ niệm lúc nhỏ với nhau.
         
        Talia Irwin nhìn thiếu nữ trước mặt mình. Đây là đứa nhỏ trong ký ức đã gọi tên mình là June đây sao? Talia vẫn chưa nhớ ra cô ta!
         
        April lấy hết những ảnh trong phong bì ra bầy theo thứ tự trên bàn cho chị mình nhìn rồi giải thích:
         
        - Em xếp theo năm tháng. Hình đầu tiên này là lúc chị mới có 5 tháng, mẹ nói thế. Ảnh này chị lớn hơn. Những bộ quần áo lúc nhỏ của chúng ta, mẹ đều giữ lại tất cả.
         
        Nói đến đó April ngừng lại xem xét phản ứng của chị June thế nào. Vẫn không có gì khác lạ.
         
        April kiên nhẫn chỉ tiếp hình cho chị mình xem:
         
        - Đây là ảnh chụp gia đình, trong này có cả mẹ và ông bà ngoại.
         
        Chỉ một tấm hình khác, April bật cười:
         
        - Hình này em nhớ rất rõ! Lúc đó chị 5 tuổi, còn em 3 tuổi. Ảnh em khóc, có nước mắt trên má nhưng miệng lại cười vì chị nhường cho em con búp bê bằng vải. Chị có nhớ không?
         
        Talia nhìn ảnh con búp bê và bỗng dưng nhớ ra ngay trong giây phút đó! Con búp bê mềm, mềm mại lắm mà lúc nào đi ngủ Talia cũng ôm nó!... Con búp bê bằng vải xấu xí và cũ kỹ luôn được Talia ôm chặt khi đi ngủ, không thể thiếu được!… Và Talia đã phải đưa cho… em của mình vì nó khóc quá và đang bị ốm!
         
        Ký ức chợt đến đó làm Talia như bị điện giật, nàng giật nẩy người lên nhìn cô gái trước mặt với chút hoảng sợ! Không phải sợ hãi vì tìm lại được ký ức đó nhưng còn tìm lại được nỗi buồn và tức giận khi phải nhường vật mình yêu thích nhất cho con bé kia! Con bé khóc lải nhải dai dẳng và hung dữ kia… lại là người đang ngồi trước mặt mình đấy sao?
         
        April có thể nhìn thấy chút biến đổi bất chợt đó từ chị June. Nàng mừng rỡ khi nghĩ là June đã nhớ ra phần nào! April nói với June:
         
        - Chị nhớ ra rồi phải không? Tuy em hay dành đồ chơi của chị nhưng em rất thương chị. Khi ở trường học, đứa nào bắt nạt chị đều bị em đánh! Em dữ quá phải không?
         
        Hỏi xong, April chờ đón một đối thoại nào đó từ June. Giấy bút vẫn để trên bàn, trước mặt Talia nhưng nàng không đụng vào.
         
        April chỉ vào tấm ảnh gần đây khi nàng và mẹ ngồi ngoài vườn. Mẹ ngồi chính giữa, chiếc ghế trắng bên cạnh mẹ về phía bên phải dành cho chị June vẫn bỏ trống. Nàng nói với chị June nhưng cũng là nói với chính mình:
         
        - Hàng năm mẹ sơn lại những ghế này chờ chị về. Mẹ của chúng ta đã đau khổ suốt bao nhiêu năm vì lạc mất chị! Ngày mà hai chị em chúng ta chạy vào chơi trong ngôi biệt thự bỏ hoang đó, em chẳng bao giờ quên được! Trách nhiệm làm lạc mất chị đã đè nặng lên em suốt bao năm qua! Thảm kịch đó cứ song song đi cùng với em trong những ngày tháng lớn dần lên về thể xác nhưng tâm tư càng bị đè nặng hơn! Ngày hôm đó nếu em không chạy chơi với mấy đứa trẻ khác bỏ mặc chị ngồi ở bậc thềm trước mặt tiền của ngôi biệt thứ đó thì mẹ và em sẽ không bị lạc mất chị!
         
        Những lời nói của cô ta hoàn toàn giống như trong ký ức gần đây của Talia! Vậy đây chính là…. Em gái mình năm xưa? Cùng với câu hỏi đó, chữ “April” hiện lên rất rõ nét cùng với khuôn mặt bướng bỉnh ương ngạnh và đáo để của con bé! Không sai! Đây chính là April mặc dù bây giờ không giống như trong ký ức tuổi thơ của Talia!
         
        Talia Irwin ngần ngừ cầm bút lên trong sự chờ đợi của April.
         
        Talia viết xuống tờ giấy trắng tinh trên bàn:
         
        “April?”
         
        April nói như reo lên:
         
        - Đúng là em đây! April của chị June đây mà! Mẹ của chúng ta đã đặt tên chị là June Lệ Phạm! Mẹ giải thích tên chị nghĩa là “Giọt lệ tháng 6”! Còn em là April An Phạm! Sau 20 năm chúng ta lại tìm được nhau!
         
        Những ký ức vừa qua như những giây nối April và June lại với nhau, càng lúc càng rõ nét hơn!
         
        Talia lại viết xuống giấy rồi xoay tờ giấy lại cho April đọc:
         
        “Sao không có hình của ba?”
         
        Hơi bất ngờ với câu hỏi này từ chị June nhưng April thẳng thắn giải thích:
         
        - Không có tấm ảnh nào cả! Em không hề biết về người cha của chúng ta! Mẹ đã kể với em là ba đã chết và mẹ không muốn nhắc đến quá khứ!
         
        Talia lại viết xuống câu hỏi:
         
        “Tại sao?”
         
        April nhún vai trả lời:
         
        - Tối hôm qua mẹ mới kể cho em nghe là thời gian đó ba đang mê mải nghiên cứu và muốn thử nghiệm làm chip gắn vào não để chữa những bệnh nan y, nhất là autism. Thời đó mẹ cho là ý tưởng đó điên rồ! Cũng đừng trách mẹ 20 năm trước ai dám nghĩ đến chuyện đó chứ? Mẹ phản đối chuyện ba có ý tưởng muốn làm thí nghiệm trên chị! Họ chia tay là vì vậy! Vả lại ba mẹ chưa từng kết hôn với nhau!
         
        Không thấy Talia có phản ứng hay hỏi gì khác, April liền hỏi chị mình:
         
        - Ba của chúng ta là người như thế nào?
         
        Talia ngẫm nghĩ rồi viết xuống giấy:
         
        “Điềm tĩnh. Ít nói nhưng rất tốt. Ba ít khi bầy tỏ tình cảm với ai. Ba là người rất thông minh và có niềm say mê với khoa học trên hết mọi sự!”
         
        April không nói gì cả. Nàng vẫn còn phân vân có nên gặp gỡ cha mình hay không?
         
        Talia lại viết xuống giấy tiếp:
         
        “Ba của chúng ta không phải là tội phạm! Ba rất thương… con gái mình. Ba nói ba muốn tìm phương cách nào để chữa khỏi được autism”
         
        Thấy vậy, April nghĩ đến chuyện khuyên mẹ mình đừng truy tố ba! Suy nghĩ này chợt đến khi nàng đọc những giòng chữ chị June viết về người cha mà April tin rằng June rất thương yêu. Liệu sau này chị June có yêu một người mẹ vắng mặt suốt 20 năm được không?
         
        Cửa phòng lại mở ra. Viên cảnh sát khi nãy trở lại nói:
         
        - Hết giờ thăm viếng!
         
        April gật đầu. Nhìn sang thấy Talia đang hí hoáy viết. Viết xong Talia đẩy tờ giấy về phía April.
         
        Talia đã viết như sau:
         
        “Chị giữ mấy tấm ảnh nhé?”

        April mừng rỡ gật đầu. Nàng vội đứng dậy đi vòng sang phía đối diện và cúi xuống ôm chị mình mà không ngại một phản đối nào từ chị ấy.
         
        Talia lặng yên đón nhận tình cảm đó rồi cũng bất chợt nàng nhớ ra mùi hương êm dịu nhưng ấm áp ngọt ngào của người phụ nữ đó! Mùi hương trong trí nhớ của đứa trẻ lên 6 tuổi nhớ về mẹ mình!
        #49
          Thay đổi trang: << < 4 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 46 đến 49 trên tổng số 49 bài trong đề mục
          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
          Kiểu:
          2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9