Chương 44 April gọi điện thoại cho xếp của mình ngay.
Bà Judith Johnson, chủ bút của tờ báo lớn mà April đang làm việc biết chuyện mình đã giao phó cho April khi gửi nàng về Houston nên khi thấy April gọi bèn đoán chắc cô phóng viên này cần hỏi ý kiến gì đây.
- Có chuyện gì vậy April? Đến nơi rồi chứ?
April khá bình tĩnh khi nói chuyện với xếp của mình:
- Vâng, tôi vừa đến nơi được một lúc nhưng tôi không thể làm phóng sự này như bà giao phó được!
Hơi ngạc nhiên vì chưa bao giờ giao việc mà April từ chối. Đã vậy nếu từ chối thì phải từ chối từ đầu chứ? Sao để đến bây giờ mới gọi điện thoại từ chối?
Với giọng không hề tức giận, bà Judith Johnson hỏi:
- Lý do là gì?
April là một cô gái bạo dạn và trực tính, không thích nói quanh co.
- Vì một trong hai kẻ bắt cóc những đứa trẻ con đó là cha của tôi!
Câu trả lời thẳng thắn không chút ngập ngừng của April làm bà Judith sửng sốt không nói được nên lời!
Sự im lặng giữa hai người phụ nữ ở hai đầu giây ở hai nơi cách xa nhau dường như chỉ là để cho đối phương dễ thở hơn và tìm lại được chính mình.
Bà Judith hỏi April:
- Tôi nhớ hình như cha cô đã chết! Trong hồ sơ khi xin việc, tôi nhớ đã thấy như vậy! Tôi không tin là tôi nhớ nhầm!
Không hề biện bạch, April trả lời:
- Tôi mới biết cách đây 10 phút là ông ấy chưa chết! Chưa bao giờ chết! Mẹ tôi đã nói dối với chị em tôi như vậy!
Bà Judith tuy tò mò nhưng không muốn đi vào đời tư của nhân viên. Nhưng không ngờ April lại nói tiếp:
- Người chị hơn tôi 2 tuổi đã bị mất tích cách đây 20 năm khi chị ấy mới được 6 tuổi! Bây giờ mới biết người bắt cóc chị tôi chính là người cha của chúng tôi!
Thấy ngay điều nên làm, bà Judith hỏi April:
- Theo như tôi được biết, tất cả đã bị tống giam phải không?
- Tôi cũng chỉ biết như thế!
Bà Judith nói ngay:
- Tôi nẩy ra một ý kiến! Thay vì viết phóng sự về vụ này như mọi tờ báo khác cũng như các đài truyền hình, thì cô hãy viết một cái gì khác riêng tư hơn! Cô nghĩ sao April?
April hiểu ngay là xếp của mình muốn gì. Bây giờ thì nàng hơi e dè khi trả lời:
- Chuyện cá nhân là chuyện tôi không thể chia sẻ với người khác. Tôi nghĩ bà hiểu điều này. Xin bà hãy gửi người khác làm phóng sự ở đây. Tiền vé máy bay tôi sẽ tự trả. Cứ coi như tôi xin nghỉ phép vài ngày!
Bà Judith hơn ai hết hiểu tâm tư của những người làm báo hay phóng viên săn tin. Tất cả ở trong giòng máu của họ, khó mà có thể buông bỏ! Bà nói lưỡng tuy hơi tiếc nếu như April vẫn từ chối:
- Ngày mai cô cứ đến đó! Đi gặp cha cô và chị cô! Sau đó cứ để những cảm xúc của cô dẫn dắt cô phải làm gì! Im lặng hay lên tiếng? Câm nín hay bầy tỏ? Lúc đó tùy ở cô! Riêng tôi vẫn nghĩ chưa bao giờ có một câu chuyện trùng hợp hiếm hoi như thế này! Và cô chính là nhân chứng đó April!
Nói xong không đợi April từ chối hay phản bác, bà Judith Johnson cúp điện thoại. Bà ta cũng nghĩ April sẽ không gọi điện thoại lại đâu!
April ngẩn ngơ, tay vẫn cầm điện thoại, nàng mở cửa sân sau ra ngoài. Nàng ngồi vào một trong 3 chiếc ghế sơn trắng ngoài vườn. Ba chiếc ghế dành cho 3 mẹ con nàng!
Nàng phải làm gì khi ngày mai đối diện với cha ruột của mình và chị June? Những điều mà mẹ kể khi nãy và những điều April đã đọc trên máy bay về đây về vụ án, cả những khám phá diệu kỳ của Cerebrochip và những thành quả gặt hái được, tất cả đều có cả bước chân của cha mình với nghiên cứu tiên phong của ông ấy, dù bài báo chỉ nhắc sơ đến tên Bradley Irwin, nhà khoa học đã bán nghiên cứu của mình lại cho Cerebrochip.
April mở điện thoại tìm lại bài báo đó để đọc kỹ hơn. Tên Talia Irwin được nhắc đến trong bài báo chính là chị June, sau khi được cấy ghép não đã lấy lại được một số ký ức đã mất khi còn nhỏ! Từ hôm đó đến giờ liệu chị June còn tiến triển sao nữa, April tự hỏi?
Những ý tưởng của ba mà mẹ cho là điên rồ nay lại thành tựu và là một đột phá lớn cho nhân loại! April muốn gặp người cha đã góp công sinh ra nàng! Người cha đó ở đời thường là một người như thế nào? Nàng rất muốn gặp ông ấy! Còn những cảm xúc tức giận hay giận hờn hay… căm ghét như lúc nãy April đã nói với mẹ mà khi đó chưa hề biết một trong những thủ phạm chính là cha của mình? Điều này phải gặp mặt ông ấy mới có câu trả lời được!
Còn chị June? April lại nhớ là mẹ đã khóc rất nhiều khi kể chị June không chịu nhận mẹ là mẹ của chị ấy! Tội nghiệp cho mẹ! Liệu April có thể đưa chị June về với mẹ hay không?
Không biết April đã ngồi ngoài sân bao lâu với trăm ngàn ý nghĩ ngổn ngang mà không hề biết mẹ đang làm bữa tối trong nhà. Mùi thức ăn bay ra tận bên ngoài khi cửa ra vườn chỉ khép hờ. April đứng lên vào nhà. Nàng đổi nét mặt như chưa có chuyện gì xẩy ra. April làm như thế vì mẹ và cho mẹ!
Nhìn bàn ăn với những món ngon mà chỉ có mẹ mới làm được, April kêu lên:
-Mẹ làm con đói rồi! Con sẽ ăn hết những món này!
Nhìn April, Mây mừng thầm vì biết con gái mình rất mạnh mẽ, và luôn luôn là người lạc quan! Điều này không biết nó giống ai? Chắc chắc không giống Mây… cũng như không giống cha nó!
Hai mẹ con Mây ăn tối trong vui vẻ giả tạo. Mây muốn hỏi April xem liệu con bé có vào tìm cha của nó và June hay không nhưng nàng không muốn làm bầu không khí lại ủ dột nên tránh né.
April hỏi mẹ:
- Mình còn giữ nhiều hình của chị June không mẹ?
- Có chứ! Mẹ luôn giữ kỹ!
- Ăn xong mẹ tìm cho con nhé! Ngày mai con sẽ vào gặp chị June và đưa cho chị ấy xem. Biết đâu chị ấy sẽ nhớ lại chúng ta! Con đi một mình thôi, mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi! Mọi chuyện không thể gấp gáp được vì quá bất ngờ!
Mây nhẹ nhàng nói:
- Ừ, mẹ ở nhà nghỉ ngơi!... Nhưng con ở đây được bao lâu?
- Mẹ đừng lo! Con có thể ở lâu hơn. Lúc nẫy con đã nói chuyện với xếp của con rồi. Ăn xong để con thu dọn, mẹ đi ngủ sớm đi!
*
Sáng hôm sau April mang theo cả chục tấm hình gia đình đến sở cảnh sát nơi đang giam giữ tất cả những người liên hệ đến vụ án. Trong đó có 2 tấm ảnh June chụp một mình, 3 tấm ảnh chụp chung với April. Còn lại là ảnh hai chị em chụp với mẹ, một tấm chụp với ông bà ngoại. Ảnh chị June lúc nhỏ xíu thì nhiều hơn nhưng April nghĩ những ảnh đó không giúp ích gì cho việc nhận diện lại ký ức thời thơ ấu của chị June!
Mây đã dặn April đến sở cảnh sát thì tìm thám tử Walker Cox, người phụ trách vụ án.
April không mang theo máy chụp ảnh hay những đồ nghề chuyên môn của nàng. Đây đúng thực sự là một chuyến đi vì việc riêng tư nhưng những câu nói của bà Judith tối hôm qua vẫn đeo bám April dù nàng muốn gạt bỏ không muốn nghĩ tới!
Gặp thám tử Walker Cox và tự giới thiệu mình với ông ta, April nhận được sự cảm thông và dễ dàng từ Walker Cox.
Khi đưa April vào phòng điều tra để ngồi chờ cuộc gặp gỡ người chị lạc 20 năm là Talia Irwin, Walker Cox nghĩ thầm hy vọng sẽ không có những cảnh ngất xỉu hay khóc lóc thê thảm như ngày hôm qua!
April lấy trong túi xách ra phong bì đựng những ảnh và để sẵn trên bàn. Nàng tự hỏi sau 20 năm chị June thay đổi như thế nào?
Thám tử Walker Cox không muốn hiện diện trong phòng điều tra. Ông ta dặn cảnh sát viên cũng ra ngoài chờ, để mặc hai chị em họ. Có lẽ như vậy tốt hơn! Nhưng Walker Cox cũng hơi thắc mắc khi không thấy April nhắc hay hỏi gì đến cha mình?
Nghe có tiếng động cửa, April quay lại nhìn.
Người thiếu nữ vừa đi vào dong dỏng cao, tóc nâu, vừa đi vừa cúi đầu nhìn xuống đất. Chắc hẳn Talia Irwin không quan tâm người đến gặp mình là ai?
Tay không bị còng sắt trói buộc, Talia lẳng lặng ngồi xuống ghế khi được chỉ định.
Viên cảnh sát mặt trẻ măng nói với April:
- Hai người có tối đa là 20 phút!
April gật đầu nói:
- Cám ơn!
Trong phòng chỉ còn hai người. Talia nhìn người thiếu nữ đang ngồi trước mặt mình. Đây là ai? Sao hôm nay không có người cảnh sát nào trong phòng hết vậy?
April quan sát chị mình và không tìm ra được một hình ảnh nào của June khi 6 tuổi! Hai chị em có mầu tóc giống nhau, cả mầu của lông mày cũng thế! Cảm giác bồi hồi khi tìm lại được người thân sao cũng không thấy?
Bây giờ April mới hiểu vì sao mà chị June không nhận ra mẹ! Thời gian đã thay đổi tất cả tuy không xóa sạch mọi vết tích!
Lúc nhỏ April không để ý đến đôi mắt của chị June nhưng ngày hôm nay đôi mắt đen nhánh kia đang nhìn nàng một cách khác lạ! Cái nhìn thật khó hiểu! Chưa bao giờ nhìn thấy một đôi mắt như vậy!
Cửa phòng điều tra lại mở ra. Viên cảnh sát lúc nãy đi vào đưa cho Talia giấy và bút rồi quay ra, đóng cửa lại.
À! April quên là chị June bị autism! Nhìn thấy giấy bút để trước mặt chị June, April lại nhớ đến chuyện June có thể viết xuống giấy bất cứ hàng chữ gì chị ấy nhìn thấy và viết không sai một nét nào, cô giáo đã nói như thế! Chị June như thế rất thông minh! Vậy một khi đã có sẵn giấy bút có nghĩa là có thể đối thoại với chị June được!
April nói với chị mình:
- Em là April! Em là em của chị! Chị lớn hơn em 2 tuổi. Ngày hôm nay đến thăm chị em mang theo nhiều hình xưa cho chị xem. Chúng ta có nhiều kỷ niệm lúc nhỏ với nhau.
Talia Irwin nhìn thiếu nữ trước mặt mình. Đây là đứa nhỏ trong ký ức đã gọi tên mình là June đây sao? Talia vẫn chưa nhớ ra cô ta!
April lấy hết những ảnh trong phong bì ra bầy theo thứ tự trên bàn cho chị mình nhìn rồi giải thích:
- Em xếp theo năm tháng. Hình đầu tiên này là lúc chị mới có 5 tháng, mẹ nói thế. Ảnh này chị lớn hơn. Những bộ quần áo lúc nhỏ của chúng ta, mẹ đều giữ lại tất cả.
Nói đến đó April ngừng lại xem xét phản ứng của chị June thế nào. Vẫn không có gì khác lạ.
April kiên nhẫn chỉ tiếp hình cho chị mình xem:
- Đây là ảnh chụp gia đình, trong này có cả mẹ và ông bà ngoại.
Chỉ một tấm hình khác, April bật cười:
- Hình này em nhớ rất rõ! Lúc đó chị 5 tuổi, còn em 3 tuổi. Ảnh em khóc, có nước mắt trên má nhưng miệng lại cười vì chị nhường cho em con búp bê bằng vải. Chị có nhớ không?
Talia nhìn ảnh con búp bê và bỗng dưng nhớ ra ngay trong giây phút đó! Con búp bê mềm, mềm mại lắm mà lúc nào đi ngủ Talia cũng ôm nó!... Con búp bê bằng vải xấu xí và cũ kỹ luôn được Talia ôm chặt khi đi ngủ, không thể thiếu được!… Và Talia đã phải đưa cho… em của mình vì nó khóc quá và đang bị ốm!
Ký ức chợt đến đó làm Talia như bị điện giật, nàng giật nẩy người lên nhìn cô gái trước mặt với chút hoảng sợ! Không phải sợ hãi vì tìm lại được ký ức đó nhưng còn tìm lại được nỗi buồn và tức giận khi phải nhường vật mình yêu thích nhất cho con bé kia! Con bé khóc lải nhải dai dẳng và hung dữ kia… lại là người đang ngồi trước mặt mình đấy sao?
April có thể nhìn thấy chút biến đổi bất chợt đó từ chị June. Nàng mừng rỡ khi nghĩ là June đã nhớ ra phần nào! April nói với June:
- Chị nhớ ra rồi phải không? Tuy em hay dành đồ chơi của chị nhưng em rất thương chị. Khi ở trường học, đứa nào bắt nạt chị đều bị em đánh! Em dữ quá phải không?
Hỏi xong, April chờ đón một đối thoại nào đó từ June. Giấy bút vẫn để trên bàn, trước mặt Talia nhưng nàng không đụng vào.
April chỉ vào tấm ảnh gần đây khi nàng và mẹ ngồi ngoài vườn. Mẹ ngồi chính giữa, chiếc ghế trắng bên cạnh mẹ về phía bên phải dành cho chị June vẫn bỏ trống. Nàng nói với chị June nhưng cũng là nói với chính mình:
- Hàng năm mẹ sơn lại những ghế này chờ chị về. Mẹ của chúng ta đã đau khổ suốt bao nhiêu năm vì lạc mất chị! Ngày mà hai chị em chúng ta chạy vào chơi trong ngôi biệt thự bỏ hoang đó, em chẳng bao giờ quên được! Trách nhiệm làm lạc mất chị đã đè nặng lên em suốt bao năm qua! Thảm kịch đó cứ song song đi cùng với em trong những ngày tháng lớn dần lên về thể xác nhưng tâm tư càng bị đè nặng hơn! Ngày hôm đó nếu em không chạy chơi với mấy đứa trẻ khác bỏ mặc chị ngồi ở bậc thềm trước mặt tiền của ngôi biệt thứ đó thì mẹ và em sẽ không bị lạc mất chị!
Những lời nói của cô ta hoàn toàn giống như trong ký ức gần đây của Talia! Vậy đây chính là…. Em gái mình năm xưa? Cùng với câu hỏi đó, chữ “April” hiện lên rất rõ nét cùng với khuôn mặt bướng bỉnh ương ngạnh và đáo để của con bé! Không sai! Đây chính là April mặc dù bây giờ không giống như trong ký ức tuổi thơ của Talia!
Talia Irwin ngần ngừ cầm bút lên trong sự chờ đợi của April.
Talia viết xuống tờ giấy trắng tinh trên bàn:
“April?”
April nói như reo lên:
- Đúng là em đây! April của chị June đây mà! Mẹ của chúng ta đã đặt tên chị là June Lệ Phạm! Mẹ giải thích tên chị nghĩa là “Giọt lệ tháng 6”! Còn em là April An Phạm! Sau 20 năm chúng ta lại tìm được nhau!
Những ký ức vừa qua như những giây nối April và June lại với nhau, càng lúc càng rõ nét hơn!
Talia lại viết xuống giấy rồi xoay tờ giấy lại cho April đọc:
“Sao không có hình của ba?”
Hơi bất ngờ với câu hỏi này từ chị June nhưng April thẳng thắn giải thích:
- Không có tấm ảnh nào cả! Em không hề biết về người cha của chúng ta! Mẹ đã kể với em là ba đã chết và mẹ không muốn nhắc đến quá khứ!
Talia lại viết xuống câu hỏi:
“Tại sao?”
April nhún vai trả lời:
- Tối hôm qua mẹ mới kể cho em nghe là thời gian đó ba đang mê mải nghiên cứu và muốn thử nghiệm làm chip gắn vào não để chữa những bệnh nan y, nhất là autism. Thời đó mẹ cho là ý tưởng đó điên rồ! Cũng đừng trách mẹ 20 năm trước ai dám nghĩ đến chuyện đó chứ? Mẹ phản đối chuyện ba có ý tưởng muốn làm thí nghiệm trên chị! Họ chia tay là vì vậy! Vả lại ba mẹ chưa từng kết hôn với nhau!
Không thấy Talia có phản ứng hay hỏi gì khác, April liền hỏi chị mình:
- Ba của chúng ta là người như thế nào?
Talia ngẫm nghĩ rồi viết xuống giấy:
“Điềm tĩnh. Ít nói nhưng rất tốt. Ba ít khi bầy tỏ tình cảm với ai. Ba là người rất thông minh và có niềm say mê với khoa học trên hết mọi sự!”
April không nói gì cả. Nàng vẫn còn phân vân có nên gặp gỡ cha mình hay không?
Talia lại viết xuống giấy tiếp:
“Ba của chúng ta không phải là tội phạm! Ba rất thương… con gái mình. Ba nói ba muốn tìm phương cách nào để chữa khỏi được autism”
Thấy vậy, April nghĩ đến chuyện khuyên mẹ mình đừng truy tố ba! Suy nghĩ này chợt đến khi nàng đọc những giòng chữ chị June viết về người cha mà April tin rằng June rất thương yêu. Liệu sau này chị June có yêu một người mẹ vắng mặt suốt 20 năm được không?
Cửa phòng lại mở ra. Viên cảnh sát khi nãy trở lại nói:
- Hết giờ thăm viếng!
April gật đầu. Nhìn sang thấy Talia đang hí hoáy viết. Viết xong Talia đẩy tờ giấy về phía April.
Talia đã viết như sau:
“Chị giữ mấy tấm ảnh nhé?”
April mừng rỡ gật đầu. Nàng vội đứng dậy đi vòng sang phía đối diện và cúi xuống ôm chị mình mà không ngại một phản đối nào từ chị ấy.
Talia lặng yên đón nhận tình cảm đó rồi cũng bất chợt nàng nhớ ra mùi hương êm dịu nhưng ấm áp ngọt ngào của người phụ nữ đó! Mùi hương trong trí nhớ của đứa trẻ lên 6 tuổi nhớ về mẹ mình!