Đời thơ
Thay đổi trang: << < 130131132 | Trang 132 của 132 trang, bài viết từ 1966 đến 1979 trên tổng số 1979 bài trong đề mục
Nguyễn Văn Thái 1949 02.01.2026 22:05:06 (permalink)
0
“ P H Ả I   L Ò N G ”   T H Ơ
 
 
Tình say thôi thúc tìm “em”
Mông lung mộng mị khát thèm bao thu
Quắt quay thổn thức “thiền tu”
Mặc màu lá nhạt thân tù cuộc say
 
Hồn khờ quẩy nợ bấy nay
Chịu thương bới nhặt trả vay vì tình
Ước là khuây khỏa lòng mình
Đâu ngòng chạm đỉnh quang vinh giữa đời
 
Giãi bày, tránh tiếng hám chơi
Mai sau còn lại đôi lời mực son
Của riêng tư tặng cháu con
Bức tranh bồi - lở - đời mòn tháng năm
 
Tìm men trong chén tri âm
Hoàng hôn lát những gam trầm êm qua
Nắng gom sáng sủa ngôi nhà
Lửa tim nhẫn luyện lời ca đời mình.
 
Nguyễn Văn Thái
 6-9-2016*2372  
*
 
T Ì N H   T H Ơ
 
 
Lời thương chân quý bao nhiêu
Trong cơn hoạn nạn... "nhiễu điều... giá gương"
 
Câu thơ đượm thắm sắc hương
Thi đàn - tổ ấm muôn phương tụ về!
 
Men đời dậy khúc say mê
Vườn xuân tươi ngát sum suê trái tình!
 
Nguyễn Văn Thái
10-9-2016*2374
*
 
T H U   Đ Ế N
 
 
Thu đến trần gian nghĩa vô thường
Ban mai rạng rỡ ngát vầng dương
Heo may xao động ngày thu mới
Gáy vọng đồng xa cảm vấn vương
 
Thu đến hồn thơ bổng cánh diều
Ru vườn đổi sắc lá vàng thêu
Tiếng đời chim rộn thêm tha thiết
Chắt giọt hoàng hôn thắm mắt chiều
 
Thu đến cho lòng khơi sắc mây
Đời vui phơi phới giữa sum vầy
Cùng thu thảm lụa êm đường tím
Viết khúc tình thơ - cánh võng say
 
Mê đắm tình thu lá thắm vàng
Làn nhung lay động sóng miên man
Đồng xanh lúa hẹn bùi hương cốm
Thu đến bên đời bao xốn xang.
 
Nguyễn Văn Thái
17-9-2016*2375
*
 
T H Ă M   L Ạ I   N H A   T R A N G
 
 
Hai mươi năm rồi trở lại Nha Trang
Cảnh trí đổi thay ngỡ ngàng, rạng rỡ
Thoáng đãng, rộn ràng, biển trời xanh mới
Phố mọc lên sánh núi đẹp huy hoàng
 
Dịp đến Nha Trang chia nửa mùa trăng
Cảm xúc bồng bềnh, yêu thương chan chứa
Ông ông, bà bà, con con, cháu cháu …
Cuộc hội vui thay! Vẹn nghĩa, toại lòng!
 
Thăm thú nơi đây ở thế cao tầm
Xuôi cùng mây, giữa dòng “băng” trùng điệp
Nghe sóng vỗ thương con thuyền truyền kiếp
Vị biển mặn đằm bến đảo Bình Ba
 
Đảo Vin - pơn* thỏa ước các cháu thơ
Chợ Xóm Mới trọn vai trò con cái
Bếp đỏ lửa ngon cơm - tình dâu đảm
Ông bà cười mãn nguyện cảnh đoàn viên
 
Lỗi đổi giờ bay không chút muộn phiền
Thêm rộng thời gian tâm tình kỉ niệm
Thêm một lần các con dày kinh nghiệm
Giải tỏa nỗi lòng thắc thỏm không đâu**…
 
Chạnh nhớ cội nguồn cảm tạ Tổ tiên!
Đời lâng lâng trên “biển bông”- mây trắng.
 
Nguyễn Văn Thái
19-9-2016*2376
(*) Vinpearl - nơi giải trí.
(**) cả nhà đi máy bay…
 *
 
M Ộ N G   Ư Ớ C   T R O N G     M Ư A



Dầm nẫu đêm mưa sũng bùn đường nhỏ
Le lói đèn khuya hắt bóng song thưa
Sau ánh chớp sấm rền chuyển giao mùa
Liễu rũ lá bên đường hiu hắt vắng
 
Màn đêm hoang ẩn hiện hình câm lặng
Loang sáng nhòa mờ ảo phủ màn sương
Thân thấu ướt mưa gió tóc xõa buông
Nước tràn mặt mắt cay lòng giá lạnh

Ước đêm mau cơn mưa sầu chóng tạnh
Bước qua thềm sưởi ấm trái tim đau
Ngọn lửa tình hàn gắn vết thương mau
Mái tranh ấp nồng nàn say hương lửa

Dắt dìu nhau vườn địa đàng rộng mở
Ngát hương hồng lóng lánh giọt ban mai
Vờn bướm xe quyến luyến nhụy hoa cài
Nghe chim hót khóm tầm xuân hương khiết
 
Những vần thơ - sợi tơ hồng thắm thiết.
 
Nguyễn Văn Thái
21-9-2016*2377
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.01.2026 08:26:51 (permalink)
0
M O N G   C H Ờ
 
 
"Gánh tình em đổ sông tương
Đêm nằm dỗ giấc khơi mương sông Đào"*
Người ơi người hãy về mau
Cửa nhà em bán ruộng rau em cầm
Lẹ lên đừng có lần chần!…


Van em, cố đợi!
Cuống chân anh nè
Đường xa lỡ dở tàu xe
Việc vua không nỡ, lòng nghe cồn cào
Sông tương thao thức nhìn sao
Tương tư nén lại tựa sào ngẩn ngơ! 

*22-9-2016*2378
TGV -  NVT
*
 
N G H Ĩ A   T Ì N H   T H Ơ
 
 
Đông se lạnh cánh hồng đơn vẫn thắm
Tình vẫn nồng theo năm tháng đơm hoa
Nắm tay em để ủ ngàn hơi ấm
Chuyền cho nhau qua những buổi trăng ngà

Dòng đời trôi nước nguồn luôn về cội
Sóng lay thuyền tay ta vững mái chèo
Mặc gió trở mặc bão ngầm đang thổi
Lộng đồi cao hay gió trở chân đèo

Gửi câu thơ tình yêu anh năm tháng
Gió xuân tràn hay buốt lạnh đông qua
Ủ hương nồng trong buồng tim thầm lặng
Chăm cây đời tươi biếc lá thơm hoa

Biết ảo mộng, khoảng trời chia cách biệt
Dệt vần thơ tình tha thiết ngọt ngào
Giữa ngổn ngang trần gian đầy ma mị
Giữ trọn lòng phương ấy một vì sao!

*23-9-2016*2379
TGV - NVT
*
 
C Õ I   T H Â M   T Ì N H   -   T H Ơ
 
 
Lẽ nào em không biết
Trái tim anh ngỡ ngàng
Giữa mùa thương mùa nhớ
Bẽ bàng chiếc lá rơi!
 
Giữa gai góc trường đời
Vết thương lòng vô cớ
Vẩn vơ nỗi ưu phiền
Cảm quanh mình chật chội
 
Nhẩm lòng câu kinh Phật
Quên vợi những buồn lo
Con đò ngơi sóng vỗ
Hẹn đậu bờ u minh
 
Còn một cõi thâm tình
Ru hồn thơ ngây ngất!
Tinh khiết một màu mơ
Cho hoàng hôn ươm mật
 
Những câu thơ óng nuột
Nốt nhạc lắng hồn ta
Khúc trầm sôi tâm trí
Riêng lòng tôi - vỡ òa!
 
Nguyễn Văn Thái
24-9-2016*2380
*
 
N H Ắ N   E M
 
 
Mông lung… em trốn tìm đâu?
Nắng buồn giăng bủa hương sầu vòng quanh
Bưởi vàng ngơ ngác vin nhành
Chim khuyên hót mãi tình anh… có về?
 
Có còn vương chút tình quê?
Trăng quê vẫn sáng lời thề còn mang!
Bến sông sóng lượn nhẹ nhàng
Con thuyền ngóng đợi em sang vui mùa
 
Triền đê ngàn tím hoa mua
Thu hồng loang sắc đung đưa mắt tình
Bâng khuâng thoảng gió bóng hình
Hương may dìu dịu…  ru mình vào mơ
 
Nhịp lòng chia sẻ câu thơ
Sông xanh thuyền mộng… hoang sơ bồng bềnh.
 
Nguyễn Văn Thái
2-10-2016*2383
*
 
T Â M   T Ì N H   H O À N G   H Ô N
 
 
Nhìn tranh - bến mộng ngày mai
Ba sinh vương nợ thắm hoài tháng năm
Dâu xanh khéo óng ruột tằm
Nắng mưa kết lắng mật đằm tình yêu
 
Dẫu là nhạt nắng phai chiều
Thời gian đùn đẩy liêu xiêu bước đời
Thẳm sâu vẫn đỏ dòng tươi
Trái tim vẫn một sắc ngời trao nhau
 
Lọ là người trước kẻ sau
Hoàng hôn còn đó tím màu sắt son
Một mai khuất nẻo nước non
Bức tranh mình vẽ mãi còn ngàn xanh
 
Bà ơi! Cùng ước phúc lành
Vòng tay ấm trọn nghĩa tình đôi ta!
 
Nguyễn Văn Thái
3-10-2016*2385
 *
 
Đ Ể   L Ạ I   C H O   E M
 
 
Khi nhạc ngũ âm cất nỗi niềm chia cắt âm dương
Bức tâm tình anh bắt đầu bày tỏ
Trọn vẹn cả mùa xuân anh đó
Dâng tặng em từ lúc tim chúng mình hót khúc tình yêu
 
Anh mang đi những mùa hạ - nuột óng câu Kiều
Những mùa hạ đốt lòng anh từ con tim rực lửa
khi bén tình em
Những mùa hạ nồng nàn gối chăn ấp ủ
Giục ve ngân khao khát cháy đượm tình
 
Để lại cho em những thu vàng thơm mát
Hương thoảng heo may ngan ngát lòng nhau
Cốm ngọt bùi sen bọc
hẹn kiếp sau
Trời cao xanh …
bời bời vuông thương nhớ!
 
Để lại cho em mùa đông dài câm, giá
Cõi cô đơn em hoài niệm mối tình thâm
Nắng vắt vai gầy sương gió trầm luân
Giữa bể tình trái tim côi đẫm màu hoang hoải
 
Để lại em - bông hồng đỏ
qua bao mùa thương mùa ngái
Đẫm màn đêm anh mãn nguyện ba sinh
Khối tình chung tựa cao sơn em vọng
Reo suối tuyền đài ru lịm giấc ngàn anh!
 
Nguyễn Văn Thái
3-10-2016*2386
(Thay lời những người chồng đi trước)
 
 
 
 




 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.01.2026 10:07:47 (permalink)
0
T I Ễ N   T H U
 
 
Tiễn bước mùa đi ngọn bấc lay
Vàng phơi xác lá lộ khung gầy
Thu phai tĩnh lặng buồn sương khói
Sông vắng hiu hiu sóng ruổi ngày
 
Bưởi the bánh ngọt… “cỗ tròn trăng ”
Trống ếch âm vang rộn ngõ làng
Hương tỏa ngọc lan làn tóc xõa
Lá sen thơm bọc cốm Vòng thanh
 
Ngàn xưa con tạo sự vần xoay
Tan hợp, hợp tan thế cuộc này
Sinh tử khép vòng say khúc điệp
Vĩnh tồn chuyển động diệu kỳ thay!
 
Vương vấn nhìn chao theo lá rơi
Hồn nghe hoa lá mộng ru đời
Trái tim cảm xúc bao cung bậc
Đầy ắp niềm vui ngát nụ cười!
 
Nuối tiếc thu… thu… thu mãi đi
Rừng phong xao xác bước phân kỳ
Nhủ lòng ấp ủ tình, ươm ngãi
Cúc nở vàng tươi đượm thắm nghì!
 
Nguyễn Văn Thái
5-10-2016*2387
*
 
H O A   L Ò N G
 
 
Nhận danh “TRE BẠC”, vui lòng!
Ngày thu bát ngát xanh trong tâm hồn
Ánh vàng lấp lánh hoàng hôn
Trong gương tươi tắn nét son cuộc đời
 
Hoa lòng hòa sắc… tình khơi
Cung trầm cung bổng thấu lời tri âm
Vun trồng cây nghĩa âm thầm
Nên hương mật nắng uyên thâm sắc màu!
 
Nhủ lòng có trước vẹn sau
“Tấm Danh” ấp ủ thắm sâu nghĩa tình
Con tim tha thiết yêu tin
Vườn thơ thơm ngát lung linh sáng ngời
 
Vườn đào tao ngộ hồng tươi
Bình minh trong trẻo tiếng cười ngày xuân
Dẫu là một áng phù vân
“Tấm Danh” - men của nghĩa nhân cõi này!
 
Bình minh nắng mới gọi say!…
 
Nguyễn Văn Thái
6-10-2016*2388
*
 
T R I   Â N   T H Ơ
 
 
Hứa về vui thú cùng thơ
Lâng lâng sương khói chiều mơ mộng trào
Thềm hoa bước thấp bước cao
Say quên trời đất, lẽ nào uổng công!

Thả hồn vào cõi mênh mông
Đường mây trọn vẹn hết mong mỏi chờ
Thầm lòng ấp ủ câu thơ
Dòng thu thôi giọt bơ phờ bến sông

Đượm thêm hương sắc vườn hồng
Chút tình thi vị xuôi dòng dương gian
Bao người mong có bạc vàng
Mình thì đắm đuối miên man tứ, vần.
 
Nguyễn Văn Thái
7-10-2016*2389
*
 
Đ Ê M   T H U   B U Ồ N



ĐÊM thu mơ tưởng vần thơ
TÀ tà bóng nguyệt treo bờ rừng phong
MỘT ngôi sao tỏ bên lòng
ÁNH sương chiếu phản qua song giọt vàng

SAO trời cho ở trần gian
RƠI thân bể khổ ướt ngàn cơn đau?
NHỚ ai sóng cuộn bạc đầu
THƯƠNG nhau đắp đổi bể dâu những ngày…

GỬI niềm sương khói heo may
LẠI đau lòng nỗi vơi đầy phù sinh
QUÁN khuya lạnh lẽo với hình
ĐỜI người vui có tỉnh tinh giữa buồn

GIÓ rung xao xác lá tuôn
MƯA theo tràn lạnh khắp muôn phương trời
”ĐÊM TÀ MỘT ÁNH SAO RƠI
NHỚ THƯƠNG GỬI LẠI QUÁN ĐỜI GIÓ MƯA”.

Nguyễn Văn Thái
8-10-2016*2390
*
 
R U   T Ì N H   T H U


 
RU tình nắng thấm vàng sắc lá
EM - heo may gợi thả tơ vương
GIẤC mơ tha thiết mà dường
MỘNG xuân còn lịm môi hường gửi son
 
ĐÀI trang ấp sườn non trăng tỏ
TRANG thư xanh bỏ ngỏ cánh mơ
THU khuya sao khuất mây mờ
VỀ thương duyên nợ, ru bờ phù vân
 
NHUỘM lam tím phân vân ngả bước
SẮC phong thu đừng ước đỏ màu
CHO sông không ngóng nhịp cầu
VÀNG mùa cúc thắm giọt ngâu trả đời
 
NHỚ bộn tim bật lời tâm huyết
NHUNG lụa nào cự tuyệt cái bang
”RU EM GIẤC MỘNG ĐÀI TRANG
THU VỀ NHUỘM SẮC CHO VÀNG NHỚ NHUNG”.
 
Nguyễn Văn Thái
10-10-2016*2391
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.01.2026 11:40:55 (permalink)
0
C H Ị   T Ô I
 
Chị làm lúa chín cả thu
Vàng ươm dịu ngọt lời ru xanh ngời
Ông Tiên, ông Bụt ra đời
Nâng bàn chân bước bầu trời tự do
 
Bùn sâu nước dưỡng sen hồ
Say men hương nắng hoa phô nhụy vàng
Hóa thân sen cõi trần gian
Hương thanh ngào ngạt - tâm vàng chị tôi
 
Nghiêng nghiêng dáng nón che đời
Nắng mưa chị đỡ, nụ cười kết hoa
Áo dài luyến gió thiết tha
Mùa xuân tươi thắm quê nhà ngàn năm
 
Chị là phụ nữ Việt Nam!
 
Nguyễn Văn Thái
12-10-2016*2392
*
 
N H Â N   N G À Y   G I Ỗ   M Ẹ
                   
 
Mẹ ôi! Đầm tháng năm trôi
Giọt đau ướp lại bùi ngùi con tim
Thân côi, lẻ bóng con tìm
Bể dâu thinh lặng… cánh chim biệt trời!
 
Biết là ước mộng mà thôi
Suối nguồn… róc rách… đầy vơi giếng sầu
Thời gian con buộc bóng câu
Tâm can tìm Mẹ, ngõ hầu Mẹ an
 
Hương trầm… phút lắng… bầm gan
Lệ hồn sâu thẳm… suối vàng giãi thưa
Nghĩa tình đậm sắc nắng mưa
Mẹ cho trọn thắm, con chưa đáp đền
 
Mẹ ôi! Vạn lạy vọng lên
Chỉ xin Mẹ ngọt giấc tuyền đài thâu*
Ngàn lau phủ trắng mái đầu
Ngày này hương khói trước sau thờ Người!
 
Ngoài song giăng lạnh mưa rơi
Ngậm ngùi thưa Mẹ những lời ruột gan.
 
Nguyễn Văn Thái
14-9-2016*2393
*
 
C U Ộ C   T Ì N H   M Ơ
 
 
Vườn thơ tao ngộ bước thu mê
Men của cội quê chắt giọt thề
Đồng nhịp sóng tình dâng ngọn lửa
Thảm nhung nghênh đón rộn đường quê
 
Thuyền chở đầy trăng khỏa mái êm
Gương trăng lóng lánh sóng êm đềm
Nhịp hò khoan nhặt xuôi làn gió
Hương thoảng sen vàng tỏa ngát thêm
 
Thiên đàng hội tiệc mở đàn hoa
Một cõi tình chung áng ngọc ngà
Ếch nhái bờ khuya đua lạc giọng
Nhạc tình thêm điệu diệu bài ca
 
Sóng giao thoa sóng lịm dòng say
Trăng tỏ rèm buông ru giấc ngây
Thinh vắng sương khoe nhành lá động
Bồng bềnh bến mộng lướt cùng mây.
 
Nguyễn Văn Thái
15-10-2016*2396
*
 
N G H I Ê N G
 
 
Nghiêng cho tình trọn đời nhau
Em - anh ấp ủ chín câu nguyện thề
Tình chung đẹp đạo phu thê
Rót say quên cả tái tê cát lầm
 
Đầy nong kén, óng sợi tằm
Vơi ngày lạnh lẽo, ấm đằm lời ru
Nghiêng vàng tô thắm rừng thu
Ta về lắng tiếng chim gù đồng quê
 
Chữ Tâm thêu tấm bùa mê
Nhẫn lòng ! Bão táp, sơn khê… mặc trời
Trọn câu tình nghĩa với người
Đời tươi lá biếc hoa ngời trái thơm
 
Phù sinh trong kiếp rạ rơm
Vân vi thấu cảm bát cơm cho đời
Nghiêng em tình rót đầy vơi
Nghiêng ta chữ nhẫn trọn đời phù vân
 
Nguyễn Văn Thái
16-10-2016*2397
*
 
S Á N G   T H U
 
 
Ríu rít vòm xanh nấp cánh chim
Ngoài song thảm nắng trải hoa thềm
Ly trà ấm miệng hương ngào ngạt
Quạt điện vui tình gió dịu thơm
 
Thả hồn đẫm mộng với “Sông thơ”
Khỏa mái giăng câu chở điệu hò
Sóng vỗ bên đời xuôi về biển
Thắm ngàn năm tuổi cõi hư vô
 
Trưng giọt hương chiều lên mật hoa
Làm men hưng phấn cõi tâm hòa
Cây tràn nhựa sống lên tươi biếc
Bài hát cuộc đời yêu thiết tha
 
Dưới mái điền viên hưởng trái thơm
Chiều sương mai trúc quyện êm đềm
Chuông dư âm lắng chùa quê vọng
Thanh thản mây vương vãn cửa thiền!
 
Nguyễn Văn Thái
18-10-2016*2399
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.01.2026 13:50:52 (permalink)
0
T Ừ   T R O N G   L Ũ   L Ụ T
M I Ề N   T R U N G!
 
 
Nhìn nhà
nấm mộ giữa sông
Nhìn làng
biển đục mênh mông
nước tràn!
Bao nhiêu của nả
ngọc vàng
Vùi trong bùn rác…
điêu tàn làng tôi
 
Nhìn rừng
tan tác
trơ đồi
Thân mình rỉ máu
rừng ơi!
Khóc thầm!
Một ngày là bấy trăm năm!
Mà vung quá trán!?…
tím bầm mầm xanh?
 
Nhìn trời
ngăn ngắt
lặng thinh
Tiếng chim xao xác
tìm cành xác xơ
Cây côi ủ rũ bơ vơ
Áng mây theo gió
thoảng
giờ trôi qua!
 
Bao giờ
hết hẳn phong ba?
Làng ta yên ả
ngân nga câu Kiều?...
 
Nguyễn Văn Thái
20-10-2016*2401
*
 
V Ò N G   Đ Ờ I
 
 
Mở bầu
đục lỗ thinh không
Giọt sương tình rụng dòng sông vô thường
 
Cất trưng nhựa đất, nắng hương
Gom nên “vũ trụ” khiêm nhường dòng Ngân
 
Bốn mùa trời đất xoay vần
Một ngày
tích đủ bổn phần
vào đêm
 
Mịt mù
một cõi lặng im
Không không - sắc sắc
đắm chìm khói sương!
 
Nguyễn Văn Thái
20-10-2016*2402
*
 
T H Ư Ơ N G   L Ắ M !   M I Ề N   T R U N G
 
 
Giữ đập Hố Hô, làng thành biển nước
Nhà lập lờ từng chiếc xác chết trôi
Cây xơ xác đứng để tang ủ rũ
Bò lợn trương, gà lạc nóc nhà côi…
 
Thương bà cháu ngoi lên từ mái ngói
Mẹ đâu rồi… chỉ thấy nước mênh mông!
Cha thất thần mái chèo khua run rẩy
Manh áo, bát cơm… dưới nước bùn nằm
 
Một khoảng lặng im… buồn không chỗ giấu
Cõi nhân sinh ai thấu hết nỗi tình
Kiếp dân đen bị chất chồng cay đắng
Vết thương lành! Nhát đau mãi ngàn xanh!
 
Con tim côi đã bao lần thổn thức
Giọt mặn lẻ loi khóc biển muôn trùng!
Lòng ngậm ngùi gửi theo hồn chữ nghĩa
Hương thảo thơm… chia sẻ với Miền Trung!
 
Hương thảo thơm… chia sẻ với Miền Trung!
 
Nguyễn Văn Thái
21-10-2016*2403
*
 
G Ặ M   N H Ấ M   T Ư Ơ N G   T Ư



Một làn hương theo gió
Thơm mùi rượu với đêm
Miền mơ tràn giấc mộng
Vọng lời ru êm đềm...

Nghe như lời của dế
Ngọt sương cỏ non mềm
Đêm say trong im lặng
Ta say vị rượu nồng

Thềm hiên rơi chiếc lá
Ngỡ ngàng đã cuối thu
Mưa giao mùa chợt đến
Thức, gậm nhấm tương tư!

Nguyễn Văn Thái
24-10-2016*2407
*
 
C H I Ề U   T H U   Q U Ê
 
 
Chiều bến sông hoang hoải
Vi vu… trời thu xa
Vọng lòng buồn vô cớ
Sáo diều dâng ngân nga
 
Bên nhà tiếng cu gáy
Cánh đồng mơ mênh mông
Thu về trong cõi nhớ
Sương khói giăng mịt mùng
 
Màn sương mờ buông tím
Hồn nương trong màn mây
Cánh cò bay không mỏi
Dọc theo dòng sông mây
 
Tiếng thầm thương ai gọi
Bừng soi tia nắng chiều
Ru lòng làn gió mới
Hồn say lên phiêu diêu.
 
Nguyễn Văn Thái
11-10-2016*2412
*
 
T Ì N H   L Í N H   Đ Ả O
 
 
Anh nhớ em từ đảo xa bồng súng
Sạm nắng mưa với sóng gió ngày đêm
Đất Mẹ ơi! Giây phút lắng êm đềm
Dâng tha thiết yêu thương bên ảo ảnh
 
Khi biển vắng hay tràn cơn gió lạnh
Xao xuyến ngập lòng thổn thức con tim
Đau đáu bờ xa khao khát cánh chim
Giấc mơ ấy nối chìm theo sóng vọng
 
Thương em lắm nơi quê hương lặng sóng
Gác tình riêng nặng nghĩa với non sông
Dãi dầu gió sương cày cấy ruộng đồng
Mẩy bông lúa anh vững tâm canh đảo
 
Thương em lắm nắng xen sương tần tảo
Trọn đạo thảo thơm vẹn nghĩa sinh thành
Tổ ấm mình được ấp ủ yên bình
Anh chắc súng giữ đất trời Tổ quốc!
 
 Nguyễn Văn Thái
29-10-2016*2413
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 04.01.2026 15:56:30 (permalink)
0
T H Ă M   M A I   C H Â U
 
 
Chiều thương thăm thú Mai Châu
Sương lam mây núi đượm màu nước non
Nghĩa tình quyện tấm lòng son
Ngày mai ai nữa mãi còn thơ ngây!
 
Dẫu chiều đã nhuộm màu mây
Tình xưa nghĩa cũ vẹn đầy lòng nhau
Hình hài mưa nắng phai nhàu
Trái tim đỏ thắm lắng sâu giọt tình
 
Trên cao mây trắng bồng bềnh
Bềnh bồng thuyền dạo dập dềnh mộng mơ
Mông mênh thảm sóng sương mờ
Mênh mông tình bạn bến thơ phiêu lòng!
 
Rượu cần nở đóa tâm đồng
Đẹp bông hoa kết vòng cung nghĩa tình
Nụ cười tươi ánh lung linh
Hồn sâu lắng thuở học sinh quê nhà.
 
Nguyễn Văn Thái
31-11-2016*2414
(Thân tặng các bạn học sinh khóa 1964 - 1967
trường cấp 3 Hoàng Văn Thụ tỉnh Nam Định)
*
 
N G H E   K H Ú C   T H Ơ   B U Ồ N
 
 
Trời lăn mùa đông tới
Vườn thơ ai thở dài
Tiếng đời cung nẫu ruột
Lạnh ùa nhân làm đôi
 
…“Đi qua mùa thương nhớ
Sao lòng thấy nhẹ tênh?”…

Tơ hồng xe quyện thắm?
Thuyền tình duyên lênh đênh!
 
Đêm về khuya sâu thẳm
Nghe rơi một tiếng lòng
"Nấc" gõ vào bóng tối
Tim nghẹn về trăm năm!
 
Khuyên nhau thoa giọt lệ
Mở lòng ánh dương soi
Bình minh lên tươi mọc
Ngày ươm nở nụ cười!
 
Nguyễn Văn Thái
2-11-2016*2422
*
 
C H I A   T A Y   N G Ư Ờ I   T H Ơ

 
 
Gửi ai một chút ngỡ ngàng
Đang mùa sao nỡ người sang kẻ về
Lẻ tình cầm chén đam mê
Hiu hiu gió lạnh não nề đường thơ

Thôi rồi thuyền mộng bến mơ
Thôi rồi chuyện mới chuyện xưa tâm tình
Từ rày đôi ngả đăng trình
Người thơ vương lại bóng hình... heo may!

Em đi ngả ấy có hay
Vườn thơ rợp gió cỏ may vẫy người!

Nguyễn Văn Thái
7-11-2016*2428
(Tặng ai từ giã vườn thơ)
*

 
T R Ọ N   Đ Ờ I   N G H I Ệ P   S I N H
 
 
Miếng ăn tấm mặc lối đời
Vẽ phương tạc hướng… quyện lời mẹ ru
Cha cho mắt tuệ đường tu
Chí tâm dũng khí cần cù nâng thân
 
Thấu bùn cây nảy lộc xanh
Đói nghèo thoát kiếp, xây danh an bình
Nâng niu phút cuối đoạn tình
Buồn mơ vương bá, ước mình thảo dân
 
Thuận buồm thuyền lộc dòng xuân
Mùa cho trái trọn, tình thân sum vầy
Khải hoàn ca khúc đường mây
Bến quê yên ả giãi bầy tơ vương
 
Bể dâu một vẻ vô thường
Nghiệp sinh trọn kiếp vấn vương trả đời.
 
Nguyễn Văn Thái
12-11-2016*2429
*
 
V À O   Đ Ô N G
 

Ngóng trông
tăm cá
thở dài
Chênh chao vớt gió
thoa hoài
dịu đau
Câu thơ ru nỗi niềm sầu
Hồn vương sương khói tìm sao cõi người

Nỗi niềm con nước đầy vơi
Khuyết tròn cung nhịp vợi vời như xưa 
Trăm năm
nào biết
cho vừa
Vào đông hiu hắt gió mưa lạnh trời!
 
Nguyễn Văn Thái
15-11-2016*2434

 


 


 
Nguyễn Văn Thái 1949 1 ngày và 12 giờ (permalink)
0
S Ử A   T H Ơ   G I Ú P   N G Ư Ờ I
 
 
Mượn hồn nhiên - đất, vô tư
Ngọt ngào cùng nắng chuốt từ mầm yêu
Chăm cây tốt lá hoa nhiều
Diệu kỳ hương vị mỹ miều sắc tươi
 
Mượn im lặng - đất, em cười
Cho vui trọn vẹn quên đời đã đau
Tấm quà ước đến mai sau
Luyện từ tâm trí lên màu vàng son
 
Mượn hương tình - đất, để còn
Màu xanh của lá, rằm tròn trăng mơ
Sắt son dệt thắm duyên thơ
Chiều thương mọng chín tương tư ươm tình
 
Lắng sâu nghĩa - đất, ru mình
Nhuộm trời xanh ngát… chiều tình tỏa hương!
 
Nguyễn Văn Thái
13-11-2016*2431
*
 
N G H Ĩ A   T Ì N H   H Ọ C   S I N H
 
 
Đã là hai sáu năm xa
Tiếng thu gọi cổng, vỡ òa chiều đông
- Thầy ơi!…
Bừng sáng cõi lòng!
Vuông sân tràn nắng hương hồng tỏa lan
 
Nhớ về một thuở gian nan…
Phút giây sâu lắng tâm vàng nên danh
Nghĩa tình xanh biếc - tri ân
Bó hoa tươi thắm trò dâng tặng thầy!
 
Bao năm cần mẫn nghiệp đời
Con đò gác mái khoảng trời bình yên
Trò thăm - nắng tỏa điền viên
Tình đông ấm áp, an nhiên sóng chiều .
 
Nguyễn Văn Thái
20-11-2016*2435
 *
 
K H Ú C   T R I   Â M
 
 
Chim xanh ríu rít vườn đào
Ngõ vàng đất lụa lạc vào thiên thai
 
Ánh dương lóng lánh sương mai
Vườn xưa hoa nắng gót hài nhẹ du
 
Sen trà thơm đượm nhụy thu
Hồn thơ ngây ngất phiêu ru xứ tình.
 
Nguyễn Văn Thái
24-11-2016*2436
*
 
T H Ă M   Đ Ồ N G   M Ô N   B Ị   T A I   N Ạ N
 
 
Bạn tôi vướng hạn “sao đen”
Thuốc thang bảy tháng chưa liền chỗ đau
Từ giờ và mãi về sau
Xương chân kẹp thép… nhiệm màu hồi sinh!
 
Lương tâm giục bước đăng trình
Đường xa nào cản nghĩa tình sắt son
Sẻ chia mật nắng hoàng hôn
Lời vui sum họp tâm hồn khơi vơi
 
Vần thơ quyện lẫn ánh cười
Thềm hiên hoa nở thắm ngời tri âm
Hương lòng thơm đóa tình thâm
Dìu nhau qua khúc thăng trầm, bể dâu
 
Hiểu nhau từ thuở ban đầu
Năm mươi thu trải… đượm màu nghĩa nhân!
 
Nguyễn Văn Thái
25-11-2016*2438
 *
 
H O A   C Ỏ   M A Y
 
 
Xuân giục lên mùa hoa cỏ may
Đồng hoang bãi vắng mọc giăng dầy
Vô duyên sinh lụi vui đời cỏ
Thánh địa côn trùng khi biếc say
 
Ngăn ngắt trời xanh tím tỏ lòng
Níu tình xa lạ nỗi chênh chông
Dạt dào cùng gió lời tha thiết
Ký ức thêu ghim kỷ niệm hồng
 
Mùa lên rạo rực sóng tình si
Bám víu nài xin mỗi bước đi
Thần bí diệu huyền bao ẩn ngữ
Hoài mơ tiếc nuối buổi xuân thì
 
Cỏ giấu hồn ta trong cánh tiên
Vô tư cầm gió tạc ưu phiền
Sắt son cỏ chết còn da diết
Nhặt nỗi nhọc nhằn đắm bình yên.
 
Nguyễn Văn Thái
26-11-2016*2441
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 1 ngày và 9 giờ (permalink)
0
T Ự   V Ấ N
 
 
Ngày ngập thơ, hồn say hơn uống rượu
Lộng mây diều gió gọt tiếng vi vu
Tôi lạc giấc giữa miền đời dân dã
Chạm mênh mông khi lắng tiếng chim gù
 
Tôi quên chuyện hàng ngày bà uống thuốc
Không biết các con đang bận việc gì
Không nhớ cháu sang năm lên lớp mấy
Quên cả tôi… mây vần vũ thiên di!
 
Con đường thôn tôi vừa thay xong đấy!
Chẳng một lời lưu bút tích trong thơ
Làng xóm quanh mình chuyện lành chuyện dữ
Xa lạ đời tôi, năm tháng lờ mờ
 
Lạc khói sương vườn mộng mơ gieo cấy
Đau đáu mùa gặt hái đóa hồng hoa
Làm chứng chỉ giữa xô bồ nhân thế
Đúc một cái tên phong hóa không nhòa
 
Say đắm tình em vườn chiều dư bước
Thả hồn thơ giỡn hoa lá ru mình
Chốn dương gian dựng vương triều yên tĩnh
Góc thanh bình thiền tụng khúc bình sinh.
 
Nguyễn Văn Thái
28-11-2016*2444
*
 
V Â N   V I   K H Ú C   N H À N
 
 
Rỗi nhàn vê chỉ luồn kim
Thêu thơ hóa sóng nổi chìm sông xưa
Niệm hoài ký ức nắng mưa
Đãi vàng mua khúc dư thừa thời gian
 
Khâu khơi dâu bể, sinh, tàn
Kiếp tôi trần thế - trời ban phận người
Xâu vui để mạng hoa cười
Đường kim thanh thản chiều đời lành thơm
 
May vương miện - hão thân bờm
So ngang - cười nụ rạ rơm một phường
Vuốt xuôi - ấm áo vô thường
Đường kim mũi chỉ yêu thương thêu thùa.
 
Nguyễn Văn Thái
2-12-2016*2448
*
 
T H U   Đ I
 
 
Nỉ non làng vọng nhạc sầu
Tiễn người đoạn cuối trọn câu chuyện đời
Nào hay còn thể luân hồi
Bể dâu gồng gánh lãi lời hư vô!
 
Soi gương
Bao lớp sóng xô
Phù sa lắng đọng mặt hồ trong veo
Ngổn ngang xô đẩy eo sèo
Bỗng nhiên vô nghĩa trôi vèo ngàn xa
 
Ai xui vương vấn cảnh già
Vườn thu lác đác càng da diết chiều!
 
Nguyễn Văn Thái
5-12-2016*2449
 *
 
T Ì N H   X Ư A
 
 
Ươm lòng
đông lạnh tình xưa
Gieo trong chiều muộn
tình thừa lên men
 
Bão bùng ngày ấy bao phen
Thanh cao
chiêm ngưỡng
Ủ ghen bốn mùa
 
Nén lòng
những đắng cay chua
Lỡ duyên
Vàng úa xác dưa cải ngồng
 
Hoàng hôn
phía ấy
lại mong
Hụt chân
chới với
hai dòng vời xa!
 
Nguyễn Văn Thái
8-12-2016*2450
*
 
V Ớ I   E M   M Ộ T   T H Ờ I
 
 
Dạt về phố thị ngày mưa
Biển gồng bão gió qua mùa cá tôm
Lưa thưa khách vãn chợ hôm
Vật vờ tiếp thị, còm nhom qua thời
 
Cầm vòng nguyệt quế, lên ngôi
Phất cờ khua mõ khoảng trời âm u
Gặp nhau… hóa kiếp thân tù
Nhập vai lãng tử… tội đồ tình “em”
 
Ta “em” một thuở ú tim
Trăng mờ trăng tỏ nổi chìm biển mơ
Hết mùa cùng cái ơ hờ
Bỏ “em” với gió bên bờ cỏ may
 
Sợi tình hão ngấn cổ tay
Cất trong ký ức một ngày đổi thơ.
 
Nguyễn Văn Thái
11-12-2016*2452
(Nhớ về một thời ở Trung Tâm GDTX Nguyễn Hiền …)
 
 
 
 
 
 
0
T Ự   R U !
 
Bướm vàng vui rỡn vườn hoa
Dụ hương khát nhụy la đà tìm ngây…
 
Giật mình! Chợt tỉnh đêm say
Lại nghe sâu thẳm vơi đầy niềm yêu
 
Lửa tim rực cháy tình chiều
Câu thơ ru giấc phiêu diêu bước trần!
 
Thả lòng, mãn nguyện cùng xuân
Đời thêm hương sắc tươi ngần hồn thơ!
 
Nguyễn Văn Thái
14-12-2016*2455
*
 
T Ì N H   M U Ộ N
 
 
Tựa như một bức tình tranh
Nhân duyên thiên định muộn dành phần yêu
Trái xuân trổ ngát vườn chiều
Lệch mùa thêm quý, càng yêu say nồng
 
Niềm vui như nước gặp rồng
Thuyền hoa cập bến, sóng lòng liêu xiêu
Xuân nào bắt bẻ tuổi yêu
Cân đong đo đếm bao nhiêu tình… vừa?
 
Cất trưng ấp ủ giọt thơ
Hòa vào cõi ảo ngóng chờ hồi âm.
 
Nguyễn Văn Thái
13-12-2016*2456
*
 
B U Ồ N   V U   V Ơ
 
 
Đổi mùa xào xạc bấc lay
Cành đông ngơ ngác lá bay lạc giàn
Mây buồn ken sẫm, miên man
Nắng thêm ỉu nắng, đa mang nỗi chiều
 
Vầng trăng khuất vẻ yêu kiều
Câu thơ ngượng ngịu, cánh diều chùng dây
Lối xuân có dại giăng đầy
Bến tình hoang gió, sào gầy quạnh mong
 
Ngút ngàn bóng nhạn tìm trông
Chân mây mờ mịt thinh không lạnh buồn
Nẻo cô liêu níu vía hồn
Mở câu thơ cũ … dại khôn ru mình
 
Điền viên chiều tím đinh ninh
Duyên thơ xe sợi nghĩa tình sắt son.
 
Nguyễn Văn Thái
15-12-2016*2457
*
 
D Ặ N   D Ò   C Á C   C O N
 
 
Một ngày kia
Bố mẹ là quá khứ
Các con nhớ:
Không bận tâm sắm mũ áo quần
Vì đêm triền miên có ai đâu mà diện đẹp!
Không cần gửi tiền giấy hay tiền thật
Vì còn gì mà sắm với mua!
 
Hiện hữu hôm nay
Các con nên nghĩ nhiều và làm điều nghĩa
Nếu bố mẹ cần
Cả khi ý tứ
Cho mai ngày con thanh thản bước trần ai
 
Cõi hư vô thật ảo hình hài
Là cát bụi hay nắm xương đen trong tiểu quách
Như muôn loài trong nhãn quan vật chất
NGƯỜI và CON cũng chẳng khác gì nhau!
 
Cái sâu xa, thiết thực, hàng đầu:
Cõi tâm linh 
Đạo nghĩa tình
Chỉ NGƯỜI mới có
Và luật trường tồn: Nhận - cho, vay - trả
Biết làm NGƯỜI và biết để đời vui!
 
Giấc Cửu tuyền không có ngậm ngùi
Cõi dương gian xanh tươi ngày mới!
 
Nguyễn Văn Thái
16-12-2016*2458
*
 
Đ I   Q U A   M Ù A   S A N G   C Á T
 
 
Gió bấc tràn bãi hoang đời, lạnh giá
Mưa giăng buồn khắp ngả gọi vào đông
Mùa mặc định cho sòng phẳng âm dương
Giữa ân - oán, trả - vay và cho - nhận
 
Thỏa tình nhau lần cuối, rồi vô tận
cuộc chia ly. Gột sạch nỗi đau thương!
Cái dối trá được dịp giọng phường tuồng
Lòng chân thật ngẹn ngào trong im lặng
 
Nắm xương tàn trong quan tài, rời rạc
Là khung hình hài - ký ức người thân
Cứ dửng dưng nhận lấy nghĩa nợ nần
Chắc là biết cái vân vi thật giả!?
 
Chẳng ở đâu dễ “cho”, hơn đây cả
Tiền thật - hư…”vét” tận đáy ruột gan
Tự ru mình hay che mắt thế gian?
Lòng tiểu quách biết rõ điều thành kính!
 
Đức hiếu thảo giá chi khi người sống
Bao bẽ bàng đâu hiện nẫu lòng ta
Lẽ vô thường muôn nẻo cõi ta bà!
Đành ngậm ngùi câm để chiều êm ả.
 
Nguyễn Văn Thái
19-12-2016*2459
 
 
 
 
 
0
S A Y   N Ắ N G
 
 
Ngang qua một ánh hồn
Đại dương lòng nổi sóng
Phớt nhìn như gộp lại
Cái ngái lạnh mùa đông…
 
Buồn ta - phải dối lòng
Vời vợi trong gang tấc
Xuân tình dâng tràn ngập
Hình hài màu đơn sai
 
Đóa hồng - ước  ngày mai
Sợ gai cào chảy máu
Niềm yêu thêm đau đáu
Mắt tình níu câu thơ
 
Vương vấn trải mùa mơ
Ngay sau lần say nắng!
 
Nguyễn Văn Thái
27-12-2016*2462
 *
 
T R Ă N G   K H U Ấ T   T R O N G   M Â Y
 
 
Vầng trăng khuất nẻo mây trời
Âm u sương lạnh nỗi đời buồn tênh
Cỏ cây nhầu nhĩ đường tình
Nhụy rầu hoa héo hương đành phôi pha…
 
Từ em nảy lộc đơm hoa
Vườn thơ óng nuột giao thoa hương tình
Mùa về trái mọng lung linh
Bốn phương vui hội, đinh ninh đá vàng
 
Từ em ngây ngất mộng vàng
Hồ thu sóng rộn mơ màng liễu ru
Chân mây xa thẳm mịt mù
Vẫn như sáo vọng vi vu quê chiều
 
Vầng trăng tỉnh giấc phiêu diêu
Gió tình khơi bức phù điêu mây ngàn
Lòng thơ xuân tưới chứa chan
Bến chiều thắm thiết cung đàn tri âm.
 
Nguyễn Văn Thái
28-12-2016*2463
*
 
T R Á I   B Ồ N G
 
 
Thật hư rỡn mắt bưởi - người
Liêu xiêu cái bóng đất trời vào say
Vỏ mòng! Đắng ngọt ai hay?
Nửa mơ nửa tỉnh trần tay dâng tình
 
Ngàn năm trăng vẫn tròn, trinh
Còn em dâng trái bưởi tình... Ai mua!
Chợ đời xen lẫn thật đùa
Tinh khôn chưa khỏi mắc lừa vàng thau
 
Rung rinh hai trái nhiệm màu
Để ai! Ai nữa ôm sầu đầy vơi
Qua mùa khát mãi người ơi!
Trăm năm hờ hững!...  Luân hồì, ngọt không?
 
Nguyễn Văn Thái
29-12-2016*2454
*
 
T Â M   -   T Ì N H
 
 
Lối tình thơ trải niềm mê
Sóng tim ru ngả đường về ban mai
U mê giọt vắn giọt dài
Tội vương, hồn mỏi mãi hoài chi chi
 
Tình thâm thắm đượm lời thi
Câu thơ như thể vân vi màu tình
Tận tường tránh nẻo u minh
Mênh mang thỏa khát, niềm tin ru đời
 
Hương kia tỏa ngập bầu trời
Bướm nương cánh đậu - hẹn mời tri âm!
Cỏ may dệt gấm âm thầm
Mặc ai than thở lỡ lầm tương tư
 
Cánh cò mê mải chân như*
Hoàng hôn dát tím vần thơ nghĩa tình
Lời tâm khắc đá riêng mình
Bóng đời nghiêng ngả cũng hình cội quê.
 
Nguyễn Văn Thái
29-12-2016*2465
(*) vĩnh viễn trường tồn
 *
 
 
 
 
0
Đ Á M   M A
 
 
Nào ai…
Muốn được mọi người
Cúi đầu hai vái
Cuộc đời như tiên
 
Giả vờ…
Như chết một phiên
Mà xem dương thế khóc tên của mình!
 
Mà xem thật giả nghĩa tình…
Hôm sau biết rõ
Bình sinh thế nào!
 
Mai rồi biết sống trước sau
Cho đêm vĩnh cửu…
nỗi đau thật tình!
 
Nguyễn Văn Thái
3-1-2017*2468
*
 
N Ó I   H Ộ   E M
 
 
Về thăm quê mẹ ban mai
Cánh chim vẫy gió đường dài như không
Con tim quyện thắm tơ hồng
Nắng vàng thảm lụa ru lòng khơi vơi
 
Đường xe óng ánh son ngời
Đi trong giấc mộng đất trời ngàn hoa
Lạc miền ríu rít chim ca
Ngạt ngào hương ái thiết tha bổng trầm
 
Tình yêu chín ngọt âm thầm
Giữa quê đầy gió mênh mông nghĩa tình
Mặt nhìn tinh tỉnh tình tinh…
Lòng xao xuyến nguyện đinh ninh đá vàng
 
Ru nhau lạc chốn thiên đàng
Giữa đông mà vẫn ngỡ ngàng… Mùa xuân!
 
Nguyễn Văn Thái
12-1-2017*2473
*
 
X U Â N   Đ Ã   V Ề*
 
 
Mùa đông qua rồi xuân về xe nắng
Ngào ngạt hương và thắm nõn mầm xanh
Xuân gọi đàn chim đua hót chuyền cành
Vườn xưa lại non thanh màu biếc mới 
 
Xuân đã về tỏa nắng hồng phơi phới
Giục tình yêu rạo rực dậy cung đàn
Tươi sắc màu khơi nhựa sống chứa chan
Lay hạt giống chuyển mình bung mầm nở
 
Xuân đã về sẽ hoa thơm trái đỏ
Tô vườn xinh lai láng chảy hồn thơ
Ru lòng xuân ngây ngất giấc mộng mơ
Thêm thắm sắc đào mai khơi hương ngát
 
Xuân lại về khoe sắc hương tươi biếc
Nhạc tâm giao rộn rã khắp đất trời
Thi đàn ơi hứa hẹn đượm mùa vui
Tiếng tri âm ru tình say xuân mãi.
 
Nguyễn Văn Thái
14-1-2017*2474
 *
 
C Ú N G   Ô N G   C Ô N G   I I
 
 
Một năm hưởng lộc kiếp người
Ngày - đêm xen đổi cuộc đời trầm luân
Tội - công trong bọc phù vân
Thiện lương - ác hiểm xoay vần trần ai
 
Nguyện cầu đâu dám đơn sai
Khói vương mộng mị khấn dài trời cao
Tiễn đưa ông Táo lên chầu
Cá vàng đớp bọt ngõ hầu về sông…
 
Linh thiêng cá lặn đáy dòng
Rửa trôi sạch nợ bụi hồng, âu lo
Ngọc Hoàng sẽ xóa tội cho
Sang năm đỡ mối tơ vò phù sinh
 
Áng hồng mây dải không thinh
Dạ yên khấp khởi đinh ninh nhiệm màu.
 
Nguyễn Văn Thái
26-1-2017*2483
*
 
Đ Ê M    C H Ó T   N Ă M
 
 
Vạn vật như lặng im
Chìm không gian mặc niệm
Nghe tiếng đời gõ nhịp
Niệm xưa niềm rưng rưng
 
Tiếng gà gáy đêm cùng
Gợi xóm khuya thăm thẳm
Chạm dây hồn sâu lắng
Ngân nhạc buồn mênh mang
 
Thoáng một kiếp phù vân
Kìa xuân về đầu ngõ
Lệ trào dâng mắt đỏ
Những lớp tầng phù sa
 
Bao giọt nắng phôi pha
Trận mưa đời đọng lại
Làn gió tình hoang hoải
Nao lòng thêm thi nhân
 
Đêm sâu thẳm cuối năm
Dòng liêu trai thao thiết
Tận bờ mai chia biệt
Đêm và đêm… vô cùng!
 
Nguyễn Văn Thái
27-1-2017*2484
 (29 - 12 -  Bính Thân
*
 
D U Y Ê N   N Ợ   V Ớ I   T H Ơ
 
 
Nhân duyên mãi thuở hồng hoang
Khí thiêng vũ trụ mộng vàng tròn khuôn
Thiên thần quấn quýt vành thương
Nâng hồn thơ trẻ thiên đường lá hoa…
 
Dặm trường đeo đẳng lời ca
Trái tim đỏ lửa… phù sa lắng bồi
Kiên lòng duyên nợ đầy vơi
Tròn câu  Nguyệt lão, trọn lời thề tâm
 
Sắt son đỏ thắm tháng năm
Đi qua bao nỗi thăng trầm bể dâu
Tuổi hưu sắp lễ cau trầu
Cùng “Em” nương tựa, đường chiều mộng mơ
 
Tri âm nhuần nhụy tiếng tơ
Gọi chim về hót lịm bờ thiên thai
Thời gian ngà ngọc hoa cài
Suối mơ thơm ngát tỏa hoài mai sau
 
Điền viên nắng đượm tươi màu
Lung linh biếc lá, lắng sâu kiếp người.
 
Nguyễn Văn Thái
10-2-2017*2488
 


 
 
 
 
 
0
N G À Y   T H Ơ   N G U Y Ê N   T I Ê U
 
Hướng ngày lễ hội Nguyên Tiêu
Người thơ hò hẹn ví dầu cùng say
 
Hồn bồng theo cánh bóng bay
Thoát thân bể khổ… tràn đầy nghĩa nhân
 
Niềm vui dào dạt ngày xuân
Lạc trôi bến mộng
tri ân nghĩa tình
 
Ngâm câu lục bát ru mình
Soi gương…
tường tận nét hình
mà khôn!
 
Tình thơ tím đỏ hoàng hôn
Lâng lâng…
thanh tịnh!
Ru hồn thiên thai
 
Ánh hồng dệt nắng ban mai
Mênh mông trời biếc
thắm hoài cùng xuân!
 
Nguyễn Văn Thái
13-2-2017*2489
*
 
Đ Ợ I
 
 
Hỏi em: Mẹ đẻ quê nào
Môi hường mọng chín… Ôi chao! Mong chờ…
Mắt huyền gợi khéo câu thơ
Ngây lòng bối rối khạo khờ tình anh
 
Xuân trời hoa đã nở vàng
Vườn thu ngỏ lối nối sang trang lầu?
Hương đời e ấp chờ đâu
Cho ai mộng mị ngàn dâu đợi người
 
Đợi em
Đợi cả một đời!
 
Nguyễn Văn Thái
15-2-2017*2491
*
 
M Ơ …!
 
 
Tựa nền song tứ
Xuân nở tình thư
Xôn xao cây cỏ vườn thơ
Nghe chim đua hót, ru mơ điệu tình
 
Đinh ninh bến đợi
Thắm sợi tơ duyên
Đẹp ngày hội ngộ thuyền quyên
Cánh buồm mọng đỏ, pháo rền trời hoa
 
Ngọc ngà trăng tỏ
Thềm cỏ mơ màng
Lời ru say mộng địa đàng
Thiên thai giấc lịm trải vàng mùa xuân
 
Làn ân mơn thỏa
Hương tỏa ngát lòng
Trăm năm ngần mát suối trong
Vườn xuân biếc lá đóa hồng đượm hương.
 
Nguyễn Văn Thái
22-2-2017*2495
*
 
M Ộ T   N G À Y…
 
 
Mơ màng eo óc gà ngân
Cõi xa vời vợi trời xuân sương mờ
Mây hồng vương vấn dòng mơ
Mong manh ô cửa lưới tơ nhện thòng
 
Mười Giờ nở rộ vườn mong
Chạnh niềm thương nỗi mênh mông biển tình
Giọt sương đọng cánh hoa xinh
Nguôi ngoai tâm tưởng đinh ninh lời thề
 
Tà dương tím đỏ sơn khê
Cánh chim tít tắp vỗ về chiều hoang
Gió mây dan díu non ngàn
Cơn mưa chưa tới miên man lạnh buồn
 
Hắt hiu khắc khoải đêm trường
Lơ mơ bướm trắng lượn vương gối tình
Huơ tay…khoảng trống vô hình
Đêm sâu thăm thẳm nỗi mình giăng giăng…
 
Nguyễn Văn Thái
17-3-2017*2517
*
 
T Ì N H   X U Â N   X A
 
 
Miền quê xa thèm một cánh hoa sưa
Gió hắt hiu xe lòng thêm hoang hoải
Ngóng chân trời dõi mây hồng, mê mải
Chỉ chập chờn ngút ngát cánh chim thôi…
 
Giữa mênh mông bóng lặng một mình tôi
Cứ miên man rối bời làn tóc nhớ
Vọng xạc xào,rùng mình, hoa sưa vỡ
Quặn buồng tim the thắt giọt tình xuân
 
Chiều dịu êm trôi vọng lắng chuông ngân
Khuất sương mờ tầng nhà ai nơi phố
Nắng say nghiêng thanh vàng làn mơ đổ
Cõi thì thầm thoang thoảng ngát tình nhân
 
Tháng tư về cu gáy gọi bâng khuâng
Em có về tìm nhớ - quên rơm rạ…
Lòng muốn níu bước thời gian vội vã
Cánh cỏ may dan díu…thảm mành hoa
 
Quê đợi em hát trọn khúc tình ca !
 
Nguyễn Văn Thái
4-4-2017*2532
 
 
 
 
 
0
G H E N   G I Ó
 
Sông Tương nước chẩy hoa theo
Riêng em bóng lẻ ai gieo nỗi sầu
Sóng xô biết dạt về đâu 
Màn đêm lặng lẽ giang đầu chờ ai 

Biết rằng tình ngắn canh dài
Thuyền còn xuôi ngược bến hoài công thôi
Mái chèo còn nửa chiếc trôi
Nước xuôi đò ngược biết nơi nào về
 
Nói rằng ai buộc bùa mê
Vòng vèo hoa sói hoa hòe lưới giăng
Cơn say mò mẫm cung hằng
Thơ người lôi dậy biết rằng mình mơ
 
Nói chi, ảo giữa mịt mờ
Chỉ nam là bắc, bảo bờ lại sông
Lời thơ bóc vỏ tấm lòng
Tỉnh say, say tỉnh ngập dòng tỉnh say
 
Tim này chả nhẽ chia hai
Nửa vườn thu ướt nửa mai lối tình?
 
*6-4-2017*2536
Thu Giang Vũ - Nguyễn Văn Thái
*
 
G I Ữ A   B I Ể N   T Ì N H
 
 
Tôi về lớp - chủ nhiệm xưa
Ba mươi năm đã… nắng mưa riêng mình…
Ấm lòng giữa sóng biển tình
Lâng lâng cõi mộng hồn bềnh bồng hương
 
Nam, Hương - Sơn, Bắc, Lưu, Trường
Hà, Nga, Mỵ, Dũng, Tám, Cường, Tư, Phong
Bắc, Cường, Hà, Nhiễu, Thục, Hồng
Nét quen dần hiện… tấm lòng thủy chung!
 
Hân hoan đón buổi trùng phùng
Trường xưa, hoài niệm! đồng lòng hàn huyên
Thầy, trò -  những  mảnh ghép riêng
Thành tranh thủy mạc thiêng liêng, khắc đời
 
Sồng nâu chân đất kiếp người
Mà sâu lắng đậm sắc cười nhân văn
Phải đâu mũ áo đai cân
Mới dư trọn vẹn đủ xênh xang lòng
 
Hạt muối mặn đượm trắng nồng
Hóa xanh màu biếc mênh mông biển tình.
 
Nguyễn Văn Thái
7-4-2017*2537
*
 
N G Ẫ M   K I Ế P   N G Ư Ờ I
 
 
Nhân duyên, cát bụi, luân hồi
Đất oằn vo miệng khí trời đa mang
Dừng chân cõi tạm, địa đàng!?
Kiếp người ôm nỗi bẽ bàng phù sinh!
 
Bóng câu đo cuộc u minh
Bể trầm ngâm trọn phận mình, nông sâu
Tội đồ về trước, mai sau
Nhọc thân bèo bọt, dặt màu phù vân
 
Đành ru hồn chốn thiền chân
Chiều lam mơn thỏa, chuông ngân vô thường
Đêm say tĩnh mạc miên trường
Vào phiêu cùng mộng nào vương vấn gì
 
Vin trời xe gió vân vi
Ấp iu hạt nắng chút nghì, khoan thai
Khiêm nhường, sương khói - một mai
Vuông xanh thiên cổ, đỡ phai nghĩa tình!
 
Nguyễn Văn Thái
13-4-2017*2544
*
 
D Ệ T   T Ì N H   T H Ơ
 
 
Vỗ cánh bầu trời thơ
Nhuộm thời gian lóng lánh
Hoàng hôn không tẻ lạnh
Dệt sắc mùa song đôi
 
Đau đáu miền xa xôi
Giọt tình trong thắm biếc
Nắng ùa lòng mật thiết
Lá rợp hồn ta thanh
 
Xanh biếc cành vào xuân
Líu lô chim dựng tổ
Hương hồng thơm sắc đỏ
Vàng thắm vườn thu ươm
 
Ngây ngất hương đời thơm
Ẩn sầu vào đáy ngực
Xuân lòng vui rạo rực
Hoa đẹp ngát vườn mơ.
 
Nguyễn Văn Thái
14-4-2017*2545
 *
 H Ã Y
 
 
Hãy thả lòng cùng gió
Cho bầu trời sáng trong
Ấp iu nồng kỷ niệm
Sắt son màu tháng năm
 
Vững lòng trong bão táp
Hãy đượm tình như sông
Êm đềm dòng nước mát
Mai đón nắng tươi hồng
 
Hãy xanh màu lá biếc
Hoa thắm, trái mòng hương
Rừng ru ta vĩnh cửu
Vuông cỏ tươi miên trường.
 
Nguyễn Văn Thái
15-4-2017*2546
 *
 
 H Ã Y
 
 
Hãy thả lòng cùng gió
Cho bầu trời sáng trong
Ấp iu nồng kỷ niệm
Sắt son màu tháng năm
 
Vững lòng trong bão táp
Hãy đượm tình như sông
Êm đềm dòng nước mát
Mai đón nắng tươi hồng
 
Hãy xanh màu lá biếc
Hoa thắm, trái mòng hương
Rừng ru ta vĩnh cửu
Vuông cỏ tươi miên trường.
 
Nguyễn Văn Thái
15-4-2017*2546
 




 
0
T H Ờ I   B O M   Đ Ạ N
 
 
Nhớ một thời tim ai cũng màu đỏ
Tầng cao xanh duy nhất bậc thánh hiền
Mọi công dân đều tăm tắp hàng quân
Đất nước ngày đêm sục sôi chiến đấu
 
Luôn nhủ mình kiên lòng lời đã hứa
Quyết hành quân vì nghĩa lớn non sông
Tạm biệt ấm êm, hạnh phúc tư, riêng
Gác công danh, phía chiến trường tiếp bước
 
Dẫu hương bưởi thơm ngây ngày thề ước
Lịm sương trăng vương sợi tóc xuân thì
Đêm hạ nồng say tiếng dế vân vi
Gió hoang dã ru tình mây chất ngất…
 
Dấu chân hằn dặm dài đường chiến trận
Bụi Trường Sơn như ngỡ giữa mây bay
Nỗi chênh chao níu hương gió làm khuây
Tim ấm áp khăn hồng* - em, iu ấp
 
Bom đạn, mưa rừng, gió phơn** đói rét
Tím tái môi, tóc xanh rụng suối, đường
Góc lòng hoài nỗi thương nhớ quê hương
Chỉ khao khát trong vòng tay của mẹ…
 
Má áp súng rực niềm tin chiến thắng
Hẹn ngày về  bên  lòng mẹ ta thương…
 
Nguyễn Văn Thái
17-4-2017*2547
(*) Vật kỷ niệm
(**) Gió lào

*
 
N Ợ   T Ô I   -   L Ờ I   T Ự   B Ạ C H
 
 
Nợ tôi
Điều Phật dạy răn
“từ bi hỉ xả”- băn khoăn, tơ vò
 
Nợ em
Nhẫn  nhịn, chăm  lo
đá vàng gìn giữ, phận cò đa mang
 
Nợ con
Nghĩa - đức - thảo - ngoan
gái trai, dâu rể vẹn toàn hiếu, sang
Cháu nội ngoại - tình yêu thương
chân trời mờ mịt, hướng đường mông lung
 
Nợ ơn nguồn cội vô cùng
Chân tu phúc đức xanh trong muôn đời
 
Nợ đời
Quá nửa tiếng cười
buồn tôi thi thoảng, cõi người - đủ, xong!
 
Nợ trời một ngọn bòng bong
Cố nhiên tôi trả, nào mòng kiếp sau…
 
Nguyễn Văn Thái
20-4-2017*2548
*
 
K H Ú C   G I A O   T Ì N H
 
 
"Tình
Ơi!
Có ngủ đâu nào
Mình cùng thức nhé gửi trao ân tình”
Tình 
Ơi!
Mệt rũ đây mình
Còn ba sào ruộng bình minh phải cày
 
“Tình
Ơi!
Em giúp mình cày
Cho mình đỡ mệt em đây mình nè
Tình
Ơi !
Chung một câu vè
Cùng nhau vui nhé bạn bè trên phây”



Tình 
Ơi!
Tắm chén rượu đầy
Ruộng sâu chẳng ngại, mặt ngây cũng là
Tình 
Ơi!
Vui chốn ta bà
Quên… quên sương gió ba hoa với tình!
 
Nguyễn Văn Thái
24-4-2017*2555
Trần Hoa (chữ nghiêng) - Nguyễn Văn Thái
*
 
C Á C   M Ả N H   G H É P   C U Ộ C   T Ì N H
 
 
Phượng hồng rực đỏ chốn tha phương
Đầy ắp sông quê lũ xiết, cường
Trống thúc cầm canh chừng sóng dữ
Hẹn về ươm đắp cuộc uyên ương
 
Thinh không câm lặng nụ môi son
Rờn rợn mành buông gió thổi hồn
Bóng thả dập dềnh trôi với sóng
Chuông chùa khuấy đục giọt sầu tuôn
 
Chới với cành xuân lá thoảng lay
Đường xưa hoa tím nhạt, tim gầy
Chân trời hờ hững màu sương bạc
Thêm giá lòng ai lối cỏ may
 
Sông quê vẫn biếc một dòng khơi
Hoài với vần thơ chở nghĩa đời
Dẫu hạn hay mưa mùa đã gặt
Ru lòng cùng gió thả hồn chơi.
 
Nguyễn Văn Thái
25-4-2017*2556
 *
T H Á N G   T Ư   H I Ể N   H Á C H
 
 
Chiến thắng lừng vang giải tận tường
Cái tài thao lược biết nhu cương
Thừa cơ quyết đánh tan quân địch
Tạo thế xông lên dẹp chiến trường
Huy động quân lương toàn hậu tuyến
Được lòng chiến sĩ khắp tiền phương
Máy bay tầu chiến đầy bom đạn
Thua trí Đảng ta cũng lẽ thường
 
Toàn dân nắm giữ đạo cương thường
Trách nhiệm làm tròn ở hậu phương
Không sợ hi sinh vì Tổ quốc
Bước qua đạn lửa giãi can trường
Vẻ vang truyền thống lừng danh Việt
Non nước mạnh giàu vững kỉ cương
Thắng lợi năm xưa đầy hiển hách
Việt Nam thống nhất đẹp, hùng cường!
 
Nguyễn Văn Thái
26-4-2017*2557
 
 


 


 
Thay đổi trang: << < 130131132 | Trang 132 của 132 trang, bài viết từ 1966 đến 1979 trên tổng số 1979 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 9 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9