C H Ợ T H O A R Ũ C Á N H * Men nắng chiều lên hương mê vườn mộng
Tím biếc màu nhuộm thắm đóa hồng thơm
Ong say khướt đẫm phấn tình ngây dại
Hoa mơ màng ngây ngất lịm hồn xuân
Lạc chốn mơ cơn cuồng say trời đất
Hoa ngỡ ngàng hương khác lạ tình ong
Hẫng hụt tình, ngậm ngùi màu ủ rũ
Ức nghẹn dâng, sắc phai úa, chạnh lòng
Nhỡ vô tình… ong xòe đôi cánh mát
Rung không gian quay điệu múa mê hồn
Hoa tươi lại ngập tràn hương sắc lá
Vũ điệu xuân rạo rực bản sinh tồn…
Tạc suy tư trên phiến tàn lá rụng
Trả về nguồn hòa màu đất trinh nguyên!
Xây lâu đài đón vui ngày nắng mới
Vườn tình yêu hé nở búp chồi xanh…
Nguyễn Văn Thái
29-9-2017*2701
*
B Ã O * Oi nồng lên khắc khoải
Nắng - mưa
Gió bấc từng cơn về chuốt lá
Mây vần vũ đảo sôi lòng vũ trụ
Điên cơn khát tình hoang!
Khoảng lặng im… ép nén căng độ chín
Tột đỉnh khát thèm bung xoáy cuồng phong
Dậy vòng xoay ngất lịm từng cơn
Khi dịu dàng lúc rít lên xoắn xuýt
Mưa - gió - mây đảo điên trời đất
Tơi tả cây toang hoác ngọn nguồn
Đất bơ phờ cỏ nát lối đi trơn
Trời tơi tả từng cơn lòng thổi gió…
Sau bão dông đất trời trong êm quá
Lặng im như chưa từng có bao giờ
Đất hồi sinh và cây nở hoa mơ
Trời hiền hòa ngân nga lời mây gió.
Nguyễn Văn Thái
30-9-2017*2702
*
M Ư Ợ N N Ỗ I N I Ề M * Không giờ rồi, có biết không anh?
Đen úp xuống màn đêm tịch mịch
Trăng đã khuất nẻo về uất ức
Nhạt nhòa sao nhức nhối bầu trời
Thềm hiu quạnh mắt dõi vô hồn
Thêm chới với thạch sùng tặc lưỡi
Con mắt dã chìm vào khoảng tối
Tiếng còi tàu lảnh lót rời ga
Thuốc kề bên… chợt muốn đi xa…
Sợi tóc lay má hằn vệt lạnh
Nghe nhịp đập mong manh giọt sáng
Gượng xoay mình về phía bình minh
Cành ban mai rúc rích lời chim
Lay khoảng không đêm dần mở mắt
Nghe xạc xào quanh mình lá ngát
Góc vườn mơ hé nở bông hoa.
Nguyễn Văn Thái
1-10-2017*2703
*
E M R Ũ B Ỏ N Ợ Đ Ờ I * Thuở xuân thì lung linh ngời giọt nắng
Quyện vườn xuân mơn mởn biếc non tơ
Hương hoa ngát vời ong say vũ hội
Gió ban mai phơi phới gợi ngàn mơ…
Pháo nổ ròn… còn dư âm lễ cưới
Mái tóc thề chưa kịp vấn lưng ong
Mộng Châu Trần vỡ tan ngày bão tố
Sấm chớp xé rung thảng thốt trong lòng
Khoảng trời riêng oi nồng ghen hận tức
Bóng âm thầm lầm lũi gót tình đau
Trâm cài tóc mang niềm riêng ai biết?
Nên vô tình khoan khoét vết thương sâu
Ngấy tột cùng… nợ đời đành rũ bỏ
Gánh ba sinh lỡ dở chuyến tình chung
Xây tổ ấm lặp lại lần đắp móng
Đâu chỉ mình mà vì nghĩa bao dung!…
Đứng bên này hàng rào lòng đón đỡ
Lá rung rinh huyền ảo ngát hiên thềm
Men ủ ngấu bung tình say duyên mới
Mắt môi cười ru mộng giấc nồng êm!
Nguyễn Văn Thái
4-10-2017*2705
*
T Ơ D U Y Ê N Đ Ắ P Đ Ổ I * Buồn vương thầm lặng sợi sầu
Sập sùi lệ ngấn xót đau trang đài
Bẽ bàng vỡ mộng duyên hài
Giấc xuân khắc khoải liêu trai đêm tình
Vân vi ? Nào tỏ nỗi mình !
Khúc nhôi đâu dễ diễn trình cùng ai
Bồ hòn làm ngọt…nguôi ngoai
Làm thinh với kẻ đơn sai lời thề …
Một ngày vướng phải bùa mê
Gió đưa mây trắng bồng về biển xanh
Nỗi xưa … quên …hưởng ngọt lành
Giọt tình…sương khói…long lanh tâm hồn
Tím chiều loang nhuộm hoàng hôn
Cỏ may héo rũ vạt buồn tình xưa
Vườn thanh lá mướt sau mưa
Chim đùa rúc rích, sắc mua gợi màu.
Nguyễn Văn Thái
12-10-2017*2708