Đời thơ
Thay đổi trang: << < 133134 | Trang 134 của 134 trang, bài viết từ 1996 đến 1998 trên tổng số 1998 bài trong đề mục
0
M Ù A   M Ư A   B Ã O
 
 
Cớ gì trời nổi bão dông?
Từ Nam ra Bắc, từ Đông sang Đoài!
Sũng mây mưa ủng trút hoài
Mênh mông biển nước bãi ngoài, làng trong…
 
Xót thay lúa ngập, trắng đồng
Cầu trôi… đường xá thành sông không bờ
Hoang tàn vườn tược xác xơ
Nhà chìm nước ngập bơ thờ buồn hiu
 
Thương ôi người mất, vật tiêu
Đất vùi, nước cuốn… liêu xiêu cảnh tình
Trời xanh sao cứ vô tình?
Nổi cơn tàn phá sát sinh phũ phàng!
 
Thương cho bao kiếp dân lành
Tội đồ thêm ách, tan tành cảnh gia…
Nỗi người như nỗi đời ta
Câu thơ cầu nguyện ước là câu kinh.
 
Nguyễn Văn Thái
16-10-2017*2712
*
 
M Ù A   G I Ó   H E O   M A Y *
 
 
Hanh hao tiễn cơn nồng hạ nắng
Nhuộm lá vàng bay rỡn heo may
Lòng em cúc tím ươm ngày
Khát dâng lên mọng giọt say… dỗi hờn
 
Bỗng loáng thoáng chập chờn chim hót
Ngước cành cao đếm lá tìm oanh
Mắt tình nhuốm ánh trời xanh…
Ngợ tia nắng quái đứt mành tơ vương
 
Giấc chiêm bao như dường trời đặt
Ngã vào mơ hái lựng trái vàng
Thu về nêm nỗi ngỡ ngàng
Heo may lay ngọn… miên man tơ lòng
 
Trôi mộng mị theo vòng trời đất
Rượu quỳnh tương lịm ngọt men tình
Gối nồng… tựa thuở đêm trinh
Trăng ngà lồng lộng bóng hình quyện hương
 
Ngóng heo may ngọn thương ngọn nhớ
Áng mây hồng phiêu cõi phù vân
Vườn xuân thơm gót tình quân
Cúc vàng lộng gió mỗi lần chiêm bao…
 
Nguyễn Văn Thái
17-10-2017*2713
(Giãi lòng giai nhân)
 *
 
H O A   N Ở   V Ề   Đ Ê M


Ngọt lời gió luyến
Xao xuyến trong lòng
Hương đưa rạo rực mơ mòng
Tinh khôi huyền diệu giọt nồng ngây say
 
Quỳnh lay cánh toả 
Sáng khỏa đêm huyền
Miên man nhụy nở trắng tuyền
Trăng lên ngỡ bóng thuyên quyên vương thềm

Êm đềm mây trắng
Lóng lánh dòng xanh
Chim câu đôi lượn trời thanh
Ban mai rực rỡ bức tranh tươi hồng
 
Thinh không lồng lộng
Mơ mộng cánh diều
Sáo ngân nga khúc dặt dìu
Điền viên thanh ngát khung chiều ấm êm.
 
Nguyễn Văn Thái
18-10-2017*2715
*
 
N Ố T   N H Ạ C   T H U
 
 
Gió mây vấn vít tình yêu
Dịu cơn may thổi thu chiều nhớ nhung
Thiên duyên nên mối tình chung
Mây hòa quyện gió tương phùng bến xuân
 
Cõi mơ xa chốn bụi trần
Quỳnh tương ngọt giọng lạc dần bồng lai
Đẫy tình ong đẫm nhụy say
Hoa phô hương sắc ngất ngây giấc nồng…
 
Thanh ngần nắng nhẹ thu hong
Se se hơi lạnh phanh phong lối về
Rượu nồng lên đỉnh đê mê
Càng thêm hiu quạnh câu thề chia đôi
 
Bóng chim ngút ngát tầm coi
Mờ sương vời vợi cuối trời mây tan.
 
Nguyễn Văn Thái
22-10-2017*2717
*
 
A N H   L À   B I Ể N   E M   L À   B Ờ   C Á T *
 
 
Từ thuở Big Bang biển cùng bờ cát
Ru ngàn năm con sóng vỗ tình yêu
Chỉ có bờ sóng mới thôi cơn khát
Lịm vào em biển lặng cõi mơ phiêu 
 
Biển vô tình điệp trùng vờn cùng nắng
Thả giọt mây thêu vẽ điểm bầu trời
Biển đâu biết nơi xa bờ im lặng
Nén nỗi lòng chờ cơn gió lộng khơi
 
Ngày nổi gió biển dạt dào ruổi sóng
Mặt lung linh lóng lánh vạn hoa thêu
Sóng đan sóng rộn ràng về bờ biếc
Dải rêu phong nay lên dáng mỹ miều
 
Dậy cuồng phong động trời cơn bão tố
Sóng cuộn trào xô ngấu nghiến bờ xa
Biển ào ạt thỏa say vòng lốc cuốn
Bờ xuyến xao thấm thía phút giao hòa
 
Và mãi thế bản tình ca bờ - biển
Cùng dịu êm say hát khúc bình yên
Trời trở gió bạc đầu trào dòng ngát
Biển thỏa lòng ôm giấc lịm bờ yêu .
 
Nguyễn Văn Thái
23-10-2017*2718
 
 
 
 
 
 
0
H A I   Đ Ầ U   N Ỗ I   N H Ớ
 
 
Mặt trời lên là lúc mặt trời lặn
Trên một con tàu tách biệt hai nơi
Khép kín một vòng ta nhớ về nhau
Dẫu có cách xa, gió dông, mưa nắng
 
Mây vô hình vượt trùng khơi sắc trắng
Đan cầu thơ muôn vẻ tựa Ô Kiều
Gió tha thiết gửi gắm những thương yêu
Của trái tim qua giao thoa tần sóng
 
Mặc định duyên trời chưa lần ấp bóng
Câu nguyện thề đem cất ở vầng trăng
Lửa hồn thơ xua tan nỗi giá băng
Bia thời gian dát vàng lời chung thủy
 
Trong chiêm bao cầu ban điều hoan hỉ
Thỉnh cao xanh thắp cháy thả vòng mơ
Từ đáy tâm can ngân tụng kinh thờ
Lên tuyệt đỉnh lung linh thần Tình ái.
 
Nguyễn Văn Thái
25-10-2017*2719
*
 
N G À Y   T H Ơ   “ G I Ậ N ”   T Ô I
 
 
Ngày trôi im lặng như tờ
“Buồn như trấu cắn”, ý từ lơ mơ
Bồn chồn ngán ngẩm bơ vơ
Thâm u hoang lạnh mịt mờ buồn tênh
 
Mặc tôi côi cút niềm riêng
Không đường bặt lối chung chiêng cầu tình
Tìm trong mộng tưởng vô hình
Thực hư hư thực một mình cơn say
 
Vô hồn gió quẩn lắt lay
Bờ môi nhạt nhẽo một ngày không thơ!
“Em” về như ngỡ là mơ
Cá vùng vẫy nước vượt bờ thong dong…
 
Nguyễn Văn Thái
28-10-2017*2722
*
 
T Ì M   V Ề   K Ỷ   N I Ệ M
 
 
Năm mươi năm những bể dâu
Nghĩa tình bạn hữu thắm sâu tụ về
Nào đâu neo mắc lời thề
Tuyết mây tô điểm sơn khê - tranh đời
 
Sáng bừng hương cội bạn tôi
Long lanh sông Lục xanh khơi non ngàn
Heo may lay ngọn miên man
Tiên Hưng Lục Ngạn Bắc Giang - quê mình
 
Bên nhau thắm nghĩa chí tình
Luyến như Suối Mỡ - Huyền Đinh thương hoài
Chén trà thơm đượm buổi mai
Mã kích* nồng hậu đường dài vấn vương
 
…Nhớ ngày dệt mộng giảng đường
Cùng bao đói khát, gió sương, tiếc cười…
Thời gian đắp đổi dòng đời
Nét quen dần hiện… giãi lời riêng tư…
 
Óng vàng hanh mát ngày thơ
Đường về lưu luyến tình mơ đượm tình
Câu thơ trong dạ đinh ninh
Hoàng hôn thắm tím lung linh nắng chiều.
 
Nguyễn Văn Thái
31-10-2017*2723
(*) Rượu anh Thước tiếp đoàn
 (Đến thăm gia đình anh Lê Văn Thước
Tiên Hưng - Lục Ngạn - Bắc Giang)
 *
 
N G Ư Ờ I   Đ À N   B À   K H Á T
 
 
Qua lần sang sông
ngọt bùi bao tuần trăng mật
Chân trời xanh biếc…
dập dờn sóng nắng cánh chim thơ
Em ngập mùa xuân, hương hồng ngào ngạt
Giấc quỳnh tương ngây ngất đượm nồng…
 
Một ngày bão dông
hồn dạt phiêu miền hoang vắng
rã rượi bước chiều mưa quạnh vườn thu
Mặt trời tắt, chân lạc chốn mịt mù
lá ủ rũ mà nhựa xuân đầy căng, khát…
 
Bể dâu…
lặng thầm liêu xiêu trong ngõ
Em gọi tên mình và xoa dịu trái tim
Tâm sự cùng trăng suốt từng đêm
dải Ngân Hà lần lượt từng vì sao ngóng đếm…
 
Cánh én!
Khung trời xanh rạng rỡ áng mây thơ
Rạo rực buồng tim mầm mơ khơi dậy
Bừng lại ngọn lửa nồng như ngày xưa ấy
Sa mạc tình khao khát đợi cơn mưa!...
 
Nguyễn Văn Thái
7-11-2017*2730
*
 
C À   P H Ê   B A N   M A I
 
 
Háo hức gặp em
Khát khao tha thiết
Nồng nàn tinh khiết
Ấp ủ lòng yêu
 
Sắc huyền mỹ miều
Hương lên ngào ngạt
Ngân từng nốt nhạc
Lóng lánh màu mơ
 
Rạo rực vần thơ
Hồn ru bản ngã
Lịm trong dân dã
Ngọt ngần giọt mê
 
Tĩnh mạc bến quê
Ban mai an hưởng
Tiếng lòng suy tưởng
Ru khúc thiền tông.
 
Nguyễn Văn Thái
9-11-2017*2731
 
 
 
 
 
0
H O À I   N I Ệ M   N G H I Ệ P   T H Ầ Y
 
 
Lá vàng trải rợp vườn tôi
Thảm thu ru giấc chiều đời ấm êm
Sông quê lờ lững êm đềm
Khoảng trời lộng gió cánh chim sổ lồng
 
Ngày mơ nghe sóng vọng lòng
Đò xưa khỏa đục khơi trong nối bờ
Như tằm rút ruột cho tơ
Nắng mưa sương gió câu thơ xoay vần
 
Trồng cây chăm sóc mầm xuân
Ươm rừng gỗ quý xanh ngần nước non
Đường mây hồng - sáng - hanh - son
Bến quê yên ả thả hồn áng mây
 
Bâng khuâng hoài niệm nghiệp thầy
Lắng tâm ngẫm phận… lộc đầy, danh ưa
Kiếp sau vẫn mái đò đưa
Reo cùng sóng vỗ say sưa nhịp đời!
 
Nguyễn Văn Thái
10-11-2017*2732
*
 
L Ờ I   C H Ú C   C H Á U   T R O N G   L Ễ   C Ư Ớ I
 
 
Ngày vui rạng rỡ tưng bừng
Đủ đầy hoa, pháo, lễ mừng, lời son…
Đôi lời chúc hạ - ruột gan
Mong con ghi tạc đá vàng trong tâm
 
Vuông tròn hạnh phúc trăm năm
Qua mưa nắng bão… thăng trầm cuộc chơi!
Mãi bên nhau dẫu khóc cười
Vườn xuân xanh lá, hoa ngời, trái thơm!
 
Vị tình nhận thiệt, nhường cơm
Tròn câu hiếu đễ, yêu ươm mặn nồng
Trưởng nam - hãy nhớ trong lòng
Cầm cân nảy mực gia phong, đạo đời
 
Nghĩa tình nồng thắm đầy vơi
Dựng xây hạnh phúc rạng ngời mai sau.
 
Nguyễn Văn Thái
14-11-2017*2736
*
 
N H Ữ N G   M Ả N H   G H É P   M Ù A   T H U
 
 
Thu đành rũ lá ra đi
Gót đông bẽn lẽn xuân thì vào yêu
Nắng ườn ngại bước phiêu liêu
Để cơn gió bấc tốc lều rét loang
 
Phố xưa quẩy gánh hoa vàng
Giả đò ngúng nguẩy cho chàng ngẩn ngơ
Lãi tình - thêm những câu thơ
Chiều thu tung tẩy gót mơ em cười
 
Suốt ngày gảy bút vẽ vời
Câu cao câu thấp rối bời tâm tư
Đông sang khắc khoải cùng thơ
Sao trời mờ nhạt dần thưa thớt lời.
 
Nguyễn Văn Thái
15-11-2017*2737
 *
 
T H U   Đ I   Q U A    Đ Ờ I   T R I  N H   N  Ữ
 
 
Thời gian cất "cốm" vào xưa
Chiều thu lữ khách thêm mơ mộng hoài
Mong ngày nón thắm tuột quai
Chênh chao... hương đã nhạt phai ít nhiều
 
Đường quê ngả dáng cô liêu
May heo hút ngõ góc chiều bâng khuâng
Má hồng nhạt nắng đời xuân
Đâu còn vương vấn tơ mành tình em
 
Gió khuya lay nhẹ cánh rèm
Hồn hoang trinh nữ im lìm mơ duyên
Cành thương u uẩn ảo huyền
Mông lung khép lại, giấc thiền tịnh tâm
 
Bao thu da diết lặng thầm
Sóng dồn lên sóng phù trầm sông trôi
Vườn thu tơi tả lá rơi
Hoàng hôn loang lổ vết đời buồn tênh
 
Nổi chìm trong đục tìm quên
Mê cung vây bủa rối ren cõi người.
 
Nguyễn Văn Thái
16-11-2017*2738
*
 
L Ờ I   K H U Y Ê N *
 
 
“Buồn đau trăm mối tơ vò” (*)…
Đa mang, tiếc rẻ thêm lo vai gầy!

Rằng đông, day dứt tình tây
Cá về sông... ngóng rồng bay chân trời 

Một bề! Trái đỏ ngọt mời
Hai đầu níu kéo nỗi đời đong đưa!

Thương về tình cũ duyên xưa
Ngời lên sắc tím giấc mơ diệu huyền!
 
Chuông ngân tan loãng muộn phiền
Điền viên vui phận an nhiên quê chiều.
 
Nguyễn Văn Thái
18-11-2017*2741
(*) Lời người con gái
 
 
 
 
 
Thay đổi trang: << < 133134 | Trang 134 của 134 trang, bài viết từ 1996 đến 1998 trên tổng số 1998 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 9 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9