M Ậ T N Ắ N G Chắt chiu từ thuở bình minh
Từ nôi lòng mẹ, từ tình của cha
Nắng mưa sương gió ta bà
Luyện tôi tâm trí nở hoa thơm đời
Một ngày hương nắng dậy ngời
Như sông về biển, hoa tươi theo mùa
Ngọt bùi chát mặn giao thoa
Diệu huyền ngây ngất bài ca không lời
Chuông chùa ru chín cuộc đời
Lá tâm vàng óng tuyệt vời quả nhân
Thềm trăng trải chiếu thơ thần
Giấc tình ủ ngấu rượu cần lên tiên
Điền viên tĩnh tại cửa thiền
Bến quê rũ sạch ưu phiền sân si
Lưng tôm tròn giấc ngủ khì
Tỉnh say, say tỉnh trang thi gật gù.
Nguyễn Văn Thái
10-12-2017*2757
*
“ B Ã O ” G I Ữ A M Ù A Đ Ô N G * Ngày đông
nổi hứng
oi nồng!
Đất, trời
hai nửa
chất chồng mây đen…
Lạc trôi…
áp xoáy dâng lên!
Ru nhau
cuồn cuộn…
gió rên...
tự tình
Đêm
bão quất…
hết mình!
Cuồng xoay trời đất
chung chiêng…
diệu kì
Ảo tình rẽ lối vân vi
Ngớt cơn bão nổi
thầm thì…
vườn xuân
Đất trời chung khoảng trong ngần
Gío đưa mây…
cõi vô thanh tâm hồn!
Nguyễn Văn Thái
15-12-2017*2762
*
“ L Ú N G L I Ế N G ” À ! “Lúng liếng” là “lúng liếng” ơi!
Rừng mơ “lúng liếng”… đừng rơi lá vàng
Tình thu rào bước đông sang
Ngần xanh mắt lá, mộng vàng thêu duyên…
Gốc đa vẳng vọng tiếng quyên
Trăng kia sao bỏ lời nguyền trong mây
Câu thơ day dứt giãi bày
Tình chung ai nỡ đơn sai tấc lòng
“Lúng liếng” là “lúng liếng” nồng
Cổ tay đã ngấn chỉ hồng vườn mơ
Tấm tình xao xuyến khúc tơ
Duyên thu biếc tím vần thơ ru đời.
Nguyễn Văn Thái
15-12-2017*2763
*
G I Ọ T L Ệ M U Ộ N M Ằ N * Từ ngày dứt nợ gánh duyên
Gió phơn khô cháy lời nguyền thuở xưa
Buồng tim nguội lạnh bao mùa
Mắt tình hanh nứt lệ lùa ruột gan
Hanh hao biết mấy thu tàn
Heo may khơi giấc đông sang buốt lòng
Lệ tình dần chảy vào trong
Lệ đời thấm lặn long đong phận người
Cuối đông xuân dậy tái hồi
Mật tình hóa giọt lệ rơi trang đài
Muộn mằn… đủ ướt bờ vai
Ru em tan nỗi u hoài ngày qua.
Nguyễn Văn Thái
16-12-2017*2764
*
C H Ờ … Nghe lời của gió heo may
Canh đêm thổn thức, bước ngày xuyến xao
Mắt tình lắp lánh ngàn sao
Nắng đan bảy sắc, én chao rợp trời
Tình ca - em viết nhạc lời
Du dương ngân vọng… bồi hồi trái tim
Hồn thơ trầm bổng nổi chìm
Say trong cõi mộng anh tìm lửa thiêng…
Cùng trăng êm ái niềm riêng
Đắm trong huyền diệu dòng thiền phiêu du
Thiên thai cởi ách tội tù
Gió mây quyến luyến thiên thu chuyện tình!
Lá bùa hộ mệnh duyên mình
Chung dòng sắc đỏ… đinh ninh đá vàng!
Nguyễn Văn Thái
17-12-2017*2765
*
N O E L Mùa Vọng Noel lắng lòng câu kinh thánh
Vọng chuông chiều hồn trôi lạc rừng mơ
Nghe nhịp tim… xao xuyến kỉ niệm xưa
Dòng thu ấy long lanh vàng mắt sóng
Ngưỡng lên cao, vòng tròn xanh lá thắm(*)
Chân trời xa nhờ gửi áng mây hồng
Ngọn lửa yêu thương thắp sáng niềm mong
Ba ngọn tím và ngọn hồng quyến đượm
Dòng Hương xưa ngọt ngào bao kỷ niệm
Vườn thơ ươm tím ngát giấc mơ chiều
Nhịp tâm linh gửi gắm sóng thương yêu
Về trăm năm bằng cầu vồng bảy sắc
Tình thơ xanh nồng nàn trong màu nắng
Tím biếc lòng dẫu ngày mãi phôi phai
Mặc đá mòn theo dòng chảy thời gian
Câu tình thơ thiên thu xanh son sắt
Đêm Noel lung linh ngời vòng nến
Như tình yêu thương, sự sống vĩnh hằng!
Bến quê hương sóng ruổi mát dịu dàng
Lóng lánh vàng đợi thuyền thơ neo đậu.
Nguyễn Văn Thái
18-12-2017*2766