T H U Đ I Q U A Thu đi qua…
Mùa đông sẽ đến!
Vòm cây im dần chim gọi nắng ban mai
Bông cúc vườn xưa cánh rũ màu phai
Hương cốm thoảng theo heo may khúc vắng
Trăng ngọc ngà lại lạnh lùng cánh võng
Ru màn đêm câm lặng giấc đơn côi
Nghe buồng tim xào xạc tấm lá rơi
Nhập về đất hồn say miền tái tạo
Thu gói theo vàng ươm làn nắng dịu
Con đường mai có mưa gió chờn vờn!?
Chỉ lòng thu thấu hiểu rõ nguồn cơn
- Ánh trăng thề ngậm ngùi khuất núi đá!
Để thu đi - cùng càn khôn đồng loã
Ý hồng quân ngần ấy nợ tao khang
Phút chia ly đông trong giấc mơ màng
Khoé thu ba gợn dòng tim nghẹn sóng…
Mùa đông đến!...
*Nguyễn Văn Thái
27-10-2018*3064
*
N Ợ !
Nợ ròng từ gốc đến đầu
Ba sinh đã nợ ngàn sau vẫn ràng!?
Hoa vườn ong bướm vờn sang
Nhà xây dang dở, nhỡ nhàng cau xanh…
Bể Đông sóng dạ gom doành*
Trăm năm tích gió để dành ru em
Chợt hôm xuân khát tuông rèm
Tắc kè cầm trịch ngọt đêm… khóc ngày!
Nợ ai? Ai nợ?
Ai hay?
*Nguyễn Văn Thái
29-10-2018*3066
(*) Doành: dòng nước tự nhiên * T R Ă N T R Ở T R Ầ N A I Bao niềm trăn trở sông ơi!
Nhặt - khoan, trong - đục…
cũng trôi về nguồn!
Ngẩng lên
ngơ ngác bồn chồn
Nhìn ngang
quằn quại
giận buồn
lo âu
An sinh
Tô đậm một màu?
Lồng om
chim hót giọng ngầu theo
Trong nhà bầy chuột nhiễu nhương
Miếng cơm nút họng
ngọng đường
ngậm im…
Thương người rã mỏi cánh chim
Miền xa lữ khách nổi chìm bể dâu
Cùng trong bọc trứng, khác màu
Dưng bao cơn giọt lệ sầu - xa quê!
Ba đời cổ buộc bùa mê
Quẩn quanh lú lẫn… lối về cũng quên
Khư khư đầu chụp “CÁI TÊN”
Mạt đời đào bới nát miền viển vông
Ta về gối giấc sắc - không
Hồn mơ rong ruổi dòng sông xuôi… mờ
Bến quê lá cỏ phất phơ!
Điền viên xào xới câu thơ ru lòng.
*Nguyễn Văn Thái
30-10-2018*3067
*
C U Ộ C T Ì N H M Ộ N G M Ị TIM đắng đót sau dòng máu chảy
NÀY ơi người chót lưỡi… trọi trơn!
ĐÃ từng thệ hải minh sơn
CHẾT chưa kịp nắp đã đờn đứt dây!
TỪ cái thuở mưu xây chọn hướng
LÂU gì đâu đã vội thay lời
DUYÊN ai phận nấy chia phôi
MÌNH yêu cái bóng, mình ngồi viển vông
VỠ giấc điệp tình không, nghĩa hận
NÁT niềm tin, luẩn quẩn đường tình
MỘNG vàng thảo cỏ đinh ninh
ĐẦU nguồn nước cạn dân tình mông lung!
NHẠT môi đỏ kiệt cùng thèm khát
PHAI lời nguyền nghẹn thắt dòng châu?
TIM NÀY ĐÃ CHẾT TỪ LÂU
DUYÊN MÌNH VỠ NÁT MỘNG ĐẦU NHẠT PHAI
*Nguyễn Văn Thái
7-11-2018*3070
*
S Ó N G D U Vầng dương lên sóng trở mình mở mắt
Vũ điệu êm dạo khúc lặng mơ hồ
Biển mênh mang dập dờn ru mây biếc
Bình minh trườn mặt nước láng vô tư
Mặt trời nghiêng gió xô duềnh con sóng
Là lúc tình reo đồng vọng hoà ca
Trời mây biếc dịu dàng buông làn xoã
Bờ vấn vương từng đợt miết vỡ oà
Sóng mải mê ầm ào bao thổn thức
Từng lớp bạc đầu khao khát bờ yêu
Chẳng quản khơi xa lừng sôi chiều tím
Cuồn cuộn ngầm sâu ngân giấc cường triều
Đêm xênh xang luyến vờn vầng trăng sáng
Lóng lánh vàng dồn sóng trổi miên man
Tiếng xô bờ nghe thâm cung lịm ngọt
Ì oạp từng hồi dư vọng không gian…
*Nguyễn Văn Thái
9-11-2018*3071