N H Ữ N G C U N G B Ậ C T Ì N H Ngọn gió vô tình dẫn dắt chân em
Lối nhỏ vườn xanh cửa buông rèm gió
Ngập ngừng gót nghe lòng dâng bối rối
Vấn thầm mình liệu anh có cùng ai?
Một lối anh đi tím tháng năm dài Một câu thơ mọc vườn thương tình ái Một trái tim xanh nồng nàn lửa trại Một vàng thu lá vẫy lộng heo may Ai cũng muốn chọn một đấng mình riêng…
Làm đức tin để cho lòng cứu rỗi
Em nhận ra... anh cao ngôi cuộc sống
Dìu em qua sa mạc lửa mênh mông
Mình ngéo tay nhập cửa càn khôn Bóng quyện luyến khơi xây mùa xuân mới Ngõ trần ai đeo bùa ngậm ngải Dẫu cuộc đời sóng gió quất phù du Giữa vắng tanh vọng lòng con sóng ru Cánh buồm hồng vời xa miền xanh thắm…
*Nguyễn Văn Thái
22-11-2018*3078
*
N G Ẫ M H Ò N T R Ố N G M Á I Đứng nhìn nhau cách khoảng, vô thường
Trống - Mái vĩnh hằng bên rừng, giữa biển
Chỉ thế thôi… khát thèm trong vĩnh viễn!
Từ thuở nào???... rồi sẽ mãi mai sau!
Soi đèn pin vào hố óc tìm câu...
Vách vô hình từ nẻo nào... chia cách
Thượng đế sinh ta đã không buộc chặt
Lộc đời ban lại có luật rạch ròi!
Trống - Mái kề rừng, giữa biển xanh chơi
Nhận của nhân gian bao lời ca ngợi
Bao áng thơ hay... Cõi hồn phơi phới!…
Phải ngậm ngùi muôn thuở đứng nhìn thâu!
Muốn một lần chúng đổ ngã vào nhau?
Sẽ chắc chắn chẳng ma nào lai vãng
Sau bao lời rì rầm là quên lãng
Rừng vẫn tràn xanh, biển lộng sóng khơi
Hiểu lẽ đời tự nhận chiều thuận thôi
Lấp lửng hai chiều nỗi người dang dở
Ngàn năm ơi! Thiên hà đằm cát bụi
Ta là đâu lơ lửng giữa trùng mây...
*Nguyễn Văn Thái
23-11- 2018*3079
*
N H Ớ M Ẹ Mẹ xa...
Con gói ngậm ngùi
Bâng khuâng hiu quạnh bãi bồi mom sông
Thân cò mảnh khảnh chiều đông...
Ngực hồn côi cút nghẹn trông xa vời
Ngàn năm vẫn áng mây trôi
Bể dâu còn lại, bóng đời mờ sân
Âu là duyên nợ đồng lần
Mai sau ai nữa bần thần dâng nhang?
Ngẫm suy, đắng xót bẽ bàng
Sắc - không tan hợp, dã tràng… đời ca!
*Nguyễn Văn Thái
23-11-2018*3080
*
T Ì M D U Y Ê N Giữa phồn hoa thức dậy tiếng chuông yêu
Cánh chim câu lượn vòng trời tưởng tượng
Chiều cuối thu men tình say định hướng
Tìm duyên mình trong phố nhớ miên man
Vũ điệu tình ca luyến giọt thời gian
Tí tách nhịp run ngân niềm xao xuyến
Nở nụ yêu đương phố phường lịm tiếng
Gió cùng mây dìu dặt cõi hoang vu
Quyện hồn thơ quấn quýt cánh phiêu du
Khối tang bồng lạc trôi về xứ lạ
Môi chạm mơ màng, bờ say xa quá
Ngực tim nghe rạo rực lửa trào dâng
Nắng nhạt dần sương tím giăng buông
Chiếc lá cuối ngày rơi miền ký ức
Cây rạch màn đông thẫn thờ niềm tiếc
Chiều chia tay hứa hẹn bến thiên đường!
*Nguyễn Văn Thái
26-11-2018*3081
*
H Ọ P Đ Ồ N G M Ô N Một ngày trốn nỗi trần ai
Phiêu diêu cùng bạn niệm hoài tuổi mơ
Bầu trời trong trắng ngây thơ
Những bông hoa nắng vàng tơ trải lòng
Sóng ngầm xô vỡ bờ mong
Phút giây lắng lịm… Bềnh bồng xưa xanh
Những là
Gian khổ chiến tranh
Miệt mài đèn sách…
Rách lành sẻ chia
Bồi hồi trên mảnh đất xưa
Ngôi trường mái lá nắng mưa những ngày…
Tình thâm, nghĩa cử… ru đời
Nâng tầm cánh vỗ, đượm lời yêu thương!
Một ngày đầy ắp vấn vương
Ai còn? Ai mất?... Khôn lường bạn ơi!
Níu thu góp ấm nụ cười
Nghĩa tình son sắt
đầy vơi ủ lòng!
*Nguyễn Văn Thái
29-11-2018*3084
(Đồng môn cấp 3, khoá 1964 -1967 Hoàng Văn Thụ - Nam Định)