NHỚ MÙA THU
NHỚ MÙA THU
Chồi xuân xanh biếc lá cành
Hoa chen điểm sắc mình giành đơn côi
Mùa xuân thêm tuổi nữa rồi
Ngắm dung nhan thấy đắp bồi bạc đông
Mở ra cánh cửa tươi hồng
Gió mang hơi ấm cấy trồng tương tư
rũ vai đầy áo hương nhu
Trông hoa lại nhớ mùa thu trăng tròn
MINH TUẤN
MÙA XUÂN TƯƠNG TƯ
đồi núi mây đến mây đi
biển sông triều lên triều xuống
trái tim ấm áp mênh mông
Mỗi chiều hẹn trăng từ biển.
Cưỡi gió áo xuân phơ phất
Xem hoa vung sợi nắng vàng
Bồng Lai rạng ngời gương mặt
Đia đàng Đào Kép mơ hoang
Tình yêu đến từ ánh mắt
chênh chao má thắm môi đào
Nụ cười ru hồn ngây ngất
Câu chào dào dạt khát khao
MINH TUẤN
BUỘC LÒNG
Tiễn người không thể theo nhau
mùa thu đâu biết người đau lá vàng
mò trăng đáy nước trăng tan
nụ cười vừa thắm đã tàn lụi hoa
ngồi trong cửa đợi nhạt nhòa
then cài gió đụng sương sa tứ bề
hoàng hôn xóa dấu đam mê
buộc lòng đối diện ê chề cô đơn
MINH TUẤN
CHUYỆN SẦU ĐÔNG
Thoảng nghe gió hỏi chuyện sầu đông
Đêm nảo đêm nào có nhớ không
Lỡ vận trăng thu đành lỗi hẹn
Tìm quên ĐÁY chén VỊ say nồng
Thà ôm phận bạc cô đơn vậy
Hơn lạy van xin chốn má hồng
Phúc phận chờ trông người sau tới
Ngợi khen chẳng thẹn dạ thương chồng
MINH TUẤN
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: