Đời thơ
Thay đổi trang: << < 136137 | Trang 137 của 137 trang, bài viết từ 2041 đến 2048 trên tổng số 2048 bài trong đề mục
Nguyễn Văn Thái 1949 1 ngày và 3 giờ (permalink)
0
G I Ã I   L Ò N G
 
 
Dâng đoá lòng ngát thoả tấm tình chân
Kỷ niệm thiêng liêng thơm ngăn cổ tích
Ướp tầng sâu hoá quặng vàng tâm thức
Ngàn năm sau lấp lánh ánh hào quang
 
Đã bao mùa lòng thầm nhớ trộm mong
Xuân cứ lửng lơ thêm nồng khát vọng
Biển sôi dòng lặng thầm dâng cuộn sóng
Bến bờ xa dửng dưng ngóng chân trời
 
Lời hát nào cho đủ ngọt mềm môi
Một phút thần gương... bao điều sáng tỏ!
Ngọc sáng buồng hương dịu cơn hờn dạ
Nghe tiếng chim trời đâu biết sắc mây
 
Mỏi bước chiều nhấp giọt rượu giải khuây
Vườn thi ca thèm mơ lời chim hót
Cánh thời gian mặn mà ươm nhịp ngọt
Đứng trước gương không tự thấy hổ lòng
 
Lắng tình thu ấp ủ sắc hương đồng
Giữa thật hư lớp lang tuồng phố ảo
Tự khiêm nhường nơi mỹ miều khách sáo
Nghe con tim thủ thỉ trọn tình chung!
 
*Nguyễn Văn Thái
3-3-2019*3154.NH
*
 
T Ặ N G   E M   Đ I Ề U   G I Ả N   D Ị
 
 
Anh tặng em
Con nắng lụa bốn mùa
Nắng tươi hồng như mùa xuân em có
Nắng nồng nàn hè về thắp lửa
Nắng vàng ươm thu lựng mắt nai thơ
Nắng khát khao ngày hanh ngái đông chờ
 
Anh tặng em
Tiếng chim hót gọi ban mai thức dậy
Khoàng trời trong diều sáo vọng ru lòng
Hoàng hôn mơ mây quyện gió phiêu bồng
Đêm yên tĩnh giấc thơ miền cổ tích
 
Anh tặng em
Ngát xanh vườn cây mượt lá
Hoa tươi màu quấn quýt bướm ong
Những thơm ngon toả hương bếp lửa hồng
Êm đềm sóng dịu sông tình lấp lánh...
 
Anh tặng em...
Bất tận!
 
*Nguyễn Văn Thái
6-3-2019*3156
*
 
K H Á T
 
 
Trải nắng vườn thơ dõi gió mây
Hoàng hôn tĩnh lặng bước chân đày
Lối xưa rêu phủ hồn ngơ ngác
Phảng phất chân trời trắng cánh bay
 
Trời biển mênh mông tận bến bờ
Sóng tình ruổi ngọn đẫm niềm mơ
Hoàng hôn sắc đỏ đầy con mắt
Đăm đắm hải đăng loé cõi mờ
 
Rạo rực hè xưa bếp lửa hồng
Thu vàng thao thức với niềm mong
Đông quê khát ủ vầng trăng sáng
Xuân đến nồng nàn nở đóa hồng
 
Cất gọi tình nhân về bến yêu
Khỏi sầu bóng nhạt giữa sương chiều
Tiếng chim gáy vọng đồng mông quạnh
Nhớ thuở hàn vi sánh bóng kiều...
 
Ướp lá bùa mê nồng rượu thơm
Chén nâng chén đỡ giọt vàng đơm
Rằm lên đỉnh ngọn ngần hương mật
Ngây ngất xuân tình ngợp nắng ươm.
 
*Nguyễn Văn Thái
4-3-2019*3155
*
 
Đ Ô N G  
 
 
Trời đông giá đất chân bầm
Trăm năm chẳng thể nhú mầm ngày mai
 
Đồng xa bướm mộng hương ngoài
Ruộng quê chuyển dạ xấu khoai tốt vừng
 
Lạnh lùng mưa móc phủ lưng
Lũng sâu thăm thẳm... chát lừng giọt xuân.
 
*Nguyễn Văn Thái
7-3-2019*3157.NH
*
 
C Ô   Đ Ơ N 
 
 
Có phải ngàn năm cũ
Thuở ta còn đẩu đâu
Trăng một mình rong ruổi
Cau chưa đỏ thắm trầu?
 
Chuyến đò ngang cổ tích 
Không êm ả giấc mơ 
Xuân xưa về vĩnh biệt
Còn lại ta bến bờ 

Mùa ngâu dài sốt ruột 
Lẻ bóng một vầng trăng 
Tròn mà sao khuyết lõm 
Ru gối thâu cung hằng
 
Ngàn năm sau vẫn thế
Vời vợi trọn vòng quay
Ta ngày đêm bến mộng
Khao khát mùa heo may!
 
*Nguyễn Văn Thái
12-3-2019*3159
 
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 1 ngày và 2 giờ (permalink)
0
K H Ú C   X A   Q U Ê 
 
 
Bất ngờ vướng khúc xa quê
Hoàng hôn mộng giấc trọn bề thiền tâm
Nào hay Phật độ, duyên thầm
Thủ đô chiếu rủ tình thâm dốc chiều
 
Giã từ nguồn cội, thương yêu...
Bến sông mưa nắng dãi dầu mưu sinh
Đồng quê mảnh đất thâm tình
Ngôi nhà ủ mảnh vườn xinh ru đời
 
Giã từ làng xóm bãi bồi
Cây đa cửa miếu, khung trời tuổi thơ
Tri âm tri kỷ vườn thơ...
Tấm thân lữ thứ
Bao giờ lại quê?
 
Nghĩa tình... dạ tạc vần thơ
Miền quê vời vợi không mờ tháng năm!
 
*Nguyễn Văn Thái
17-3-2019*3160
*
 
R A   T H Ủ   Đ Ô   Ở



Trời đầy “giam” chốn thủ đô
Tóc sương lạ gió thân cô đất người
Ẩm xuân u ám chân trời
Chân quê lạc lõng nhạt vơi nắng chiều

Cao tầng chạm níu cô liêu
Với tay vạt mãi chỉ điều hư không
Trùng xa thả nhớ mênh mông
Quê hương, bạn hữu, dòng sông, ngôi nhà...

Nằm lòng bao nỗi diết da
Thoa trang ký ức càng tha thiết tình
Chiều khơi se lạnh thu mình
Cầm bằng giây phút yên bình cháu con

Khúc nhôi giam lỏng lòng son!

*Nguyễn Văn Thái
20-3-2019*3161
*
 
N G Ẫ U   H Ứ N G   N G Ư Ờ I   D Ư N G 
 
 
Ước gì trở lại người dưng
Để thương - để giận - để mừng - để lo
 
Ngõ tình xa ngái vòng vo
Câu thơ lận đận hỏi dò người dưng
 
Bóng chiều đã ngả sau lưng
Nổi chìm dâu bể - ngập ngừng bước đi
 
Xót xa lỡ buổi xuân thì 
Muộn duyên gỡ mối vân vi phận đời
 
Tơ duyên Nguyệt Lão do trời
Ai người phận mỏng... chơi vơi cuối ghềnh


Già xuân nên những buồn tênh
Hồn thơ rong ruổi mông mênh đồng chiều
 
Mùa đi thăm thẳm cô liêu
Xuân già để hạ cho nhiều ước mơ
 
Bao giờ có lại ngày xưa
Đi đêm Nguyệt Lão câu thơ đưa đò
 
Ruột tằm chín khúc tơ vò
Như thuyền không bến - ai dò nông sâu?
 
Thôi nào! Hẹn ước lần sau 
Kết duyên tao ngộ giữa lầu trăng thanh
 
Mong đừng có gió giăng mành
Có mây giăng lối... để xanh bầu trời!!!
 
*20-3-2019*3162
Trần Thị Mơ và Nguyễn Văn Thái
*
 
 
G I Ã I   L Ò N G   N Ơ I   X A   Q U Ê 
 
 
Trời rằng: Có ghét cũng... yêu!
Cất lên trăm đốt phiêu diêu với mình
Kiếp thân Chúa đã lập trình
Gió mây vỗ gối đinh ninh tấc lòng
 
Cưỡi tầng níu với chành chòng
Cái duyên cái phận nhập dòng leo theo
Nửa cười nửa mếu... chiêm bao!
Cánh thiên di mỏi... chốn nào bằng quê!
 
Nuốt ngày nghe bụng não nề
Thời gian lẩn thẩn lần về cửa sông 
Đất quê chín khúc nằm lòng 
Dốc chiều rười rượi hoài trông ngược nguồn
 
Ngậm ngùi theo gót chân con
Cầm say đan cái mất còn trần mây.
 
*Nguyễn Văn Thái
24-3-2019*3165
*
 
T H Ắ M   M Ã I   T Ì N H   Q U Ê 
 
 
Ra đi, xa bến xa làng 
Thủ đô bó gối, dặm ngàn sơn khê 

Lên cao mây gió bốn bề 
Quẩn quanh vuông khí - đi về là đâu
Nén lòng gói lại mớ sầu 
Ươm mầm hoa nở thơm câu vô thường
 
Dẫu là muôn nẻo gió sương
Bông lan trinh trắng tỏa hương theo mùa
Bằng lăng mãi tím màu xưa
Đỏ tươi cánh gạo* nắng mưa quê nghèo
 
Phố phường hoa lá mỹ miều
Đình cong mái nhọn nói điều ngàn năm
Dâu xanh chuốt óng sợi tằm...
Thiết tha nguồn cội trái thơm muôn đời!
 
*Nguyễn Văn Thái
25-3-2019*3166
(*) Hoa gạo
 
 


 
 
 
 
Nguyễn Văn Thái 1949 1 ngày và 1 giờ (permalink)
0
N H Ữ N G   K Ỷ   N I Ệ M   X Ư A 
 
 
Chót vót tầng mây khát thèm hương đất
Nhớ về thời bước trẻ dại chăn trâu
Những trưa nung ô tô* đất - mơ giàu
Chiều ao nhà dõi con tàu** rẽ váng...
 
Con chữ tương lai miệt mài năm tháng
Ngôi sao mai lồng bóng mẹ thềm hoa***
Hương lúa nồng thơm lối tắt đồng trưa
Giọt mồ hôi chiều tà say trái bóng...
 
Ước cao xanh rơi phép thần màu nhiệm
Thuở hàn vi lặp lại khúc ngược dòng
Cõi phù vân lật trả kiếp long đong
Đường mưu sinh dập dềnh nâng cánh điệp...
 
Kỷ niệm xưa xanh rờn nơi hò hẹn
Ngã ba sông dư vọng sóng đêm nào
Trăng thượng huyền lấp ló giấc chiêm bao
Xôn xao lá mỗi lần thu hẹn đến...
 
Hoàng hôn buông con đò về neo bến
Tiếng chuông thiền vọng sóng vỗ mạn êm
Nguồn cội đong đưa ru giấc êm đềm
Vào mộng mị vần thơ quên tuổi tác
 
Gối buồng mây vương, lòng thầm thĩ hát
Hoài niệm xưa miền đất “hoá tâm hồn”.
 
*Nguyễn Văn Thái
27-3-2019*3167
(*)(**) những đồ chơi tự làm thời tuổi thơ
(***) sáng sớm mẹ ngồi chải tóc ở hiên sau khi lo cơm sáng 
cho con đi học
 *
 
D U Y Ê N   K Ỳ   N G Ộ
 
 
Luyến màn mây khơi sáng láng bầu trời
Hoá gió thơm quyện nhau miền tiên giới
Bến tương tư võng tình thoa diệu vợi
Giấc mơ hồng nâng cánh én vào xuân
 
Đã bao mùa xa mỗi nửa người dưng
Duyên lặng thầm ươm mầm ngoài tâm thức
Con nắng nào khơi xanh màu lá biếc
Vun cây đời lên ngát đoá hoa thơm
 
Chim cô đơn hót tiếng vọng dịu êm
Rừng thanh khuya trở mình ban mai nắng
Lá xôn xao rì rào lay bến vắng
Chân trời mây xanh ngắt hẹn sang hè
 
Nán cầm lòng ngủ nướng lạc cơn mê
Ấm vòng tay ấp iu duyên kỳ ngộ
Bước nhịp đời ồn ào qua cửa sổ
Giấc xuân nồng... còn lại giọt sương mai!
 
Nguyễn Văn Thái
27-3-2019*3168
*
 
B À I   T H Ơ
 
 
Anh tìm em
đầu chiều rừng thu vắng
Lá hanh vàng
nắng dịu ánh mây vương
Thảm cỏ rền
xoa mát gót truân chuyên
Nghe róc rách
mạch nguồn sâu con suối...
 
Đại dương xanh
sóng dập dìu chìm nổi
Gió bâng khuâng
hút mắt phía bến bờ
Chân trời sao
cánh chuồn đỏ trong mơ
Vọng hồn chuông
mái sương nồng bếp lửa
 
Hạnh phúc cầm
hương thơm tràn khung cửa
Đoá hoa vàng
lấp lánh giữa vườn yêu
Màu tím ươm
em xán lạn khung chiều
 
Vị ngọt môi...
đã bao ly cà phê đắng!!!
 
*Nguyễn Văn Thái
3-4-2019*3172. HĐ
*
N Ỗ I   N I Ề M   T H Á N G   B A 
 
 
Mù sương quánh trải mặt hồ
Câu thơ dệt áo nhấp nhô mũi tình
Tím lòng khát rét Nàng* xin
Cành duyên chín quả ý trinh hả lòng
 
Dáng kiều chung một nét đồng
Qua ngày rét ngọt xuân nồng nàn xuân!
 
*Nguyễn Văn Thái
3-4-2019*3173
(*) Nàng Bân xin Ngọc Hoàng cho rét trở lại
để chồng thử áo rét 
*
 
C H Ê N H   C H A O 
 
 
Có một lần gặp gió lạ thoảng qua
Chết!... Sững sờ... cảm thấy lòng đau nhói
Mặt đất nghiêng chao, trời mưa tóc rối
Hồn lạc bày, thất thểu trí đi hoang
 
Con sáo sang sông... con sáo rẽ ngang...
Phía chân trời xám xịt màn sương khói
Mắt vô hồn ngút miền xa vời vợi
Trống hoác, hoang vu ghẻ lạnh thấu đời
 
Bàng hoàng treo dốc ngược giữa chơi vơi
Ngập sâu thẳm mịt mù mò kim quý
Còn lại mênh mông ru lòng kẻ sĩ
Ước lạc rừng hoa trinh nữ tìm duyên...!
 
*Nguyễn Văn Thái
4-4-2019*3174
 
 
 
 
0
N G Ẫ U   H Ứ N G   B A N   M A I   H Ồ N G  
 
 
Má đỏ môi hồng khoả sóng mơ
Thắm lòng xuân ngộ dạ vương tơ
Ban mai ríu rít chim hoà nhạc
Thuyền lộng buồm thơ cập bến bờ
 
Xao động lòng ai giữa biển đời
Võng tình ru nựng nắng ngàn khơi
Tặng câu vàng đá hương đồng nội
Thu cả mùa xuân gọn góc trời
 
Ngào ngạt vườn thơm chín khúc lòng
Thanh minh nắng hửng rạng vòm trong
Long lanh ánh ngọc xanh tình lá
Đón nụ hồng hoa... thoả giấc nồng!
 
*Nguyễn Văn Thái
7- 4-2019*3175
*
 
R É T   N À N G   B Â N 
 
 
Đang xuân!
Mưa gió quắt quay
Con tim se lạnh
hoa gầy, sắc phai
Trời buồn!
rũ rối mây bay
Nhạt nhoà mắt lá
heo may rợn lòng
 
Bướm xanh rỡn đoá cải ngồng
Lá bùa sắc lạ
bềnh bồng trăng thu
Bóng hình lấp lửng thật hư
Lầu trang khép mặt
gần phù xa khinh!?
 
Khép lòng
sóng lặng hồn thinh
Nhìn con én lượn...
bất bình
vào đêm
Mưa giăng
cửa lạnh buông rèm
Mặc hoa xoan tím hiên thềm tả tơi...
 
Ngày sang rạng rỡ mặt trời
Áo tình em dệt...
               thử hơi tim hồng!...
 
*Nguyễn Văn Thái
8-4-2019*3177
*
 
N Ỗ I   N H Ớ   Q U Ê   H Ư Ơ N G 
 
 
Đi xa tha thiết mong về
Nghe sao thăm thẳm sơn khê nỗi niềm
Dạt trôi phận kiếp nổi chìm
Tà dương ấm ổ tiếng chim gọi bày...
 
Gió mây luẩn quẩn vờn bay
Bồng bềnh chi lắm thân gầy cuồng rơi
Đất xa đâu với tới trời
Hồn cầm hẫng hụt, dở cười dở phiêu
Tầng cao vương vấn bao điều
Ngoảnh đầu xưa cũ bao nhiêu thu vàng
Dốc đời lầm lũi miên man
Bước chân vô định... lòng tràn yêu thương
Thảm đèn sao vãi mờ sương*
Bến quê vào mộng... biết dường nào nguôi
Mù trông quê mẹ xa vời 
Buồn rơi sướt mướt... ngậm ngùi... vào đêm!
 
*Nguyễn Văn Thái
11-4-2019*3178
(*) Đèn điện Hà Nội
*
 
T Ì M   T H Ơ
 
 
Ngoằn ngèo phố thị tìm thơ
Rừng chim hỗn hợp mà như lẻ đàn
 
Góc tình - mỏi mắt lan man
Chơi vơi chốn lạ hoang mang bể lòng
 
Rẽ mây tạt quán tang bồng
Diệu huyền sóng* hoá cầu vồng hội duyên
 
Ly men đượm khúc hàn huyên
Tơ hồng quấn quýt “thuyền quyên anh hùng”
 
Đãi đằng giữa hội trùng phùng
Chát chao hờn giận để nồng nàn thơm
 
Ý khơi tứ diệu vần đơm
Nụ mơ nở đoá, nắng ươm câu từ
 
Hương mùa đẫm nuột vần thơ
Tạc vàng khắc đá!...
Sợi tơ vương lòng...
 
*Nguyễn Văn Thái
14-4-2019*3180
(*) Mạng
 *
 
 
C Â U   T H Ề   Ư Ớ T   C Á N H   
 
 
Nhạt nhoà hương sắc cỏ hoa
Tháng tư xuân muộn ngái xa ngõ làng
Trăm năm em mãi cung Hằng 
Mái tranh cổ tích mong manh kiếp chờ
 
Cầm say ngóng lối xa mờ
Chập chờn lời gió bướm mơ dốc chiều
Gió hờ hoang hoải vườn yêu
Câu thề ướt cánh liêu xiêu đường tình
 
Mịt mùng cánh nhạn không thinh
Sau gương võng lụa ru mình tình tang...
Lá xanh rồi lá úa vàng
Già sông cạn nước đò ngang còn chèo?
 
Đắp thơm cho cái mĩ miều
Đồng hoang trải mộng phiêu lưu cánh cò!
 
*Nguyễn Văn Thái
20-4-2019*3181
 
 


 
 
 
0
S Ó N G   B A N   M A I 
 
...
Biển quạnh hiu sóng đổ bạc trắng
Đông tràn giá lạnh gió mưa sầu
Dạ nôn nao ngả nghiêng chiều lắng 
Bờ mịt xa chìm cánh hải âu

Con sóng vỗ bờ thương thắm thiết
Giọt mai hồng lấp lánh dòng thương
Khung trời mơ đóa hồng bừng sắc
Ấm bến tình ngào ngạt nhuỵ hương
 
Ngày lộng gió buồm thơ sóng vỗ
Rộn trời đan cánh hải âu bay
Biển bình yên lặng lòng giông tố
Trộn đẫm tình trăng ủ chén say
 
Cho mãi đượm tươi màu nước chảy
Vỗ ngàn năm sóng ruổi vô bờ
Nguyện nồng men ủ tình em cháy
Nở đoá hồng thơm ngọt ý thơ!
 
*Nguyễn Văn Thái
21-4-2019*3182
*
 
 
S Á N G   Q U Ê 
 
 
Quanh nhà rộn cánh chim reo 
Bến quê níu bập ăn neo dòng đời
 
Ban mai sáng rạng bầu trời 
Đồng xa sóng thắm biếc ngời niềm riêng
 
Vương vương tơ gió thơ huyền 
Xuyến xao chín khúc đất thiêng ru tình
 
Cánh hồng điểm ngọc lung linh 
Sương mai thoảng ngát khiết trinh hương trời!
 
*Nguyễn Văn Thái
22-4-2019*3183
*
 
V Ô   T Ì N H 
 
 
Nắng vô tình
Mượt xanh rừng cây lá
Hoa quả tươi
Rạng rỡ đẹp khuôn vườn
 
Gió vô tình
Dịu dàng ngây mắt biếc
Thấm đẫm hồn
Mộng mị cõi bình yên
 
Ta vô tình
Vô tư như sỏi đá
Mặt đất buồn
Sa mạc trắng cát bay
 
Em vô tình
Trái tim trong hồn đá
Đêm sẽ dài
Nhầu nhĩ giấc trần ai!
 
*Nguyễn Văn Thái
24-4-2019*3184
*
 
M Ơ   C H Ỉ   M Ì N H   E M
 
 
Chạm vườn xuân đậm đà thanh chim hót
Lá xôn xao, nắng dệt áng tranh thơ
Dòng thiên thai dào dạt sóng rờn đua
Cõi non cao mây hồng say vờn gió
 
Lời định mệnh phán trong trang sách Chúa
Luật càn khôn ban sắc chỉ diệu kì
Bướm tìm hoa bản tự của vô vi
Dòng sông quyện thời gian về biển biếc
 
Tình anh nhuộm mãi xanh vườn cổ tích
Hoa em thơm đượm sắc ngọt bốn mùa
Tím mặc lòng dẫu diệu vợi nắng mưa
Vòng giao thoa tim hồng ươm Cát cánh*
 
Trời vào hạ tulip đỏ** óng ánh
Dải Ngân hà sáng mãi những vì sao
Đằm hương đêm giọt tinh mật ngọt ngào
Vầng trăng lên tròn vành ru nỗi nhớ.
 
*Nguyễn Văn Thái
27-4-2019*3187
(*) Biểu tượng sự chung thuỷ
(**) Biểu tượng tình yêu say đắm ngọt ngào
 *
 
 
S Ắ C   C Ô   Đ Ơ N   ( I I )
 
Ngoài song gió lạnh xiết da
Xót sau mành giá buốt đà năm canh
Ai người thấu nỗi tình trăng
Trăm năm vò võ giá băng một mình...
Tháng năm vằng vặc mái đình 
Nét cong thêm vẻ phiêu linh giữa trời 
Vĩnh hằng tương thích bên đời
Đêm say mộng mị khỏa lời hư không
Theo ngày sóng rỡn lòng sông
Phù sa chắt mật xênh xông bãi bờ
Long lanh ánh nước - tình thơ
Chở mây trong biếc lững lờ dòng trôi
 
An nhiên hôn gió giữa trời
Như câm như điếc vợi vời tầng mây
Một vòng thui thủi hao gầy
Ngôi nhà an dưỡng chốn này...
Hoàng hôn!
 
*Nguyễn Văn Thái
28-4-2019*3188
 
 
 
 
 
0
N G H Ĩ A   T Ì N H 
 
 
Thảm đèn bừng sáng - sao sa
Dát hoa tình nghĩa thiết tha thầy trò
Hè mang hương chín vào thu
Rộn lòng sóng vọng con đò thuở xưa...
 
Lời thành kính các em thưa:
Chúc thầy an - khoẻ nắng mưa mặc giời
Gia đình hạnh phúc sum vầy
Hồn thơ thanh tịnh mộng đầy hoàng hôn!
 
Nghĩa tình nồng ấm càn khôn
Thời gian thấu đậm lòng son thắm màu
Bốn mươi năm* cuộc bể dâu
Biết ơn dạy bảo - bạc đầu không quên!
 
Ngổn ngang bao nỗi truân chuyên
Vẫn ngời vẻ đẹp tươi duyên thầy trò
Nghĩa tình! Trọng vọng chăm lo
Nước non thắm đỏ sắc thu sao vàng!
 
*Nguyễn Văn Thái
28-4-2019*3189
(*) Nhóm học sinh thay mặt khoá 1975 -1978
Cấp 3 Xuân Trường đến thăm 
*
 
H O A   D U Y Ê N   N Ở
 
 
Lạc vào vườn mộng biển mơ
Cầm bùa thả gió mong chờ gặp duyên,
 
Rời phàm đắm chốn động tiên
Khói sương mù mịt cả miền bồng lai
 
Hương hồng loãng khí liêu trai
Chìa bông... mở khoá trang đài... môi son 
 
Nụ cười đượm muối càn khôn
Mốc son chói mọc cõi hồn lá hoa.
 
*Nguyễn Văn Thái
30-4-2019*3191
*
 
N I Ề M   T Â Y   X Ế   C H I Ề U 
 
 
Bên mây đâu có hững hờ
Bến quê vào mộng... câu thơ ru lòng
Mơ màng ẩn hiện bòng bong
Bao mùa thêm nữa nhận dòng sông trôi?
 
Nguyền tay mi nhắm ơn giời
An lành duyên phận giãi lời bể dâu
Cội nguồn nghĩa rộng tình sâu
Thiên thanh nở đoá biếc màu sắt son
 
“Khuôn xanh biết có vuông tròn...”*
Tình thâm mẫu tử thắm son - thuở nào
Dịu lòng chiều phận hanh hao
Đá dằn** lửa trấu ấm bao xuân đời
 
Cuộc duyên dẫu muộn tiếng cười
Nắng chiều vun sắc cành tươi gốc bền!
 
*Nguyễn Văn Thái
9-5-2019*3195
(*) Câu thơ trong truyện Kiều
(**) Viên gạch vừa đủ nặng đè lên bếp trấu giữ nhiệt
*
 
T H Ơ   T Ô I 
 
 
Chiều lơi nhàn nhã nắng vàng thơm
Thoả vẫy vần thơ đượm sắc hườm*
Trĩu - ngọt - vườn hương hồng bếp lửa
Cánh cò lồng võng rợp lời thương
 
Tri âm kết bạn mãn chiều vui
Hồn quyện ý thơ khoả lẽ đời
Dõi ánh hào quang tìm bổn phận
Mãi yêu tha thiết kiếp làm Người
 
Cánh buồm thơ ruổi gió du ca
Sóng gợn long lanh chở ánh ngà
Biếc cỏ chiều xuân mềm nắng lụa
Cầu vồng tri ngộ cánh đồng hoa

Ngả bóng - sông thơ quyện dốc chiều
Thăng bằng tâm lí đoạn liêu xiêu
Xanh dòng trong chảy khơi kì vọng
Nhành nguyệt quế thơ đẹp nhiễu điều.

*Nguyễn Văn Thái
9-5-2019*3196
(*) Mới chín tới
*
 
D Ò N G   S U Ố I   M Ơ 
 
 
Em như dòng suối mát thanh
Từ xưa uốn lượn thêm xanh rừng đời
Đôi bờ - anh
tự duyên khơi
Ru dòng nước chảy...
lắng, trôi cũng là
 
Ngọn bình minh... khúc xế tà
nắng mưa, mưa nắng...
thiết tha suối tình!
Khi lên thác lúc xuống ghềnh
Nguyện niềm đưa đón
dẫu vênh - khuyết - bồi
 
Dẫu là
êm dịu dòng khơi
Thác sôi, lũ cuốn khi trời quắt quay
Trăng thanh lấp lánh đong đầy
Hay chang chang nắng...
chẳng thay đổi chiều
 
Tình yêu đâu bởi mỹ miều
Tâm hồn, duyên  nợ nói điều trăm năm!
 
*Nguyễn Văn Thái
9-5-2019*3197.MM
*
 
E M   T Ô I   Đ I   R Ồ I 
 
 
Em đi
trút hơi thở dài*
Bổng tênh!
bỏ gánh đè vai mỏng, gầy
Thôi xong...
tắt một tiếng cười!
Âm dương ly biệt
em ơi!...
Xót lòng
 
Biết là...
có khúc chia dòng
Tin đau cắt ruột!
sầu đong nghẹn chiều...
Mai em...
nắm đất cô liêu
Đầy vơi thương nhớ...
bao điều dở dang!
 
Một đời nhẫn nhịn lo toan
Khó khăn nào xá sẻ san bạn bè...
Số nghèo đâu đã phận hèn
Cao sang chẳng luỵ!
Lòng thiền bao dung...
 
Em đi
thăm thẳm vô cùng!...
Còn đây giá lạnh
mịt mùng mây giăng...
 
*Nguyễn Văn Thái
9-5-2019*3198
(Cô Xíu mất lúc 11h14’  ngày 9-5-2019
tức 5-4-Kỉ Hợi)
(*) Ốm ung thư 4-5 năm mới mất.
 
 


 


 
 
0
N H Ậ N   B Ô N G   H Ồ N G   V À N G 
 
 
Hạ nồng ve hót miên man
Cất lên rền rĩ
râm ran đêm ngày
 
Mùa dâng
lên tận cung say
“Giấc chiêm bao” vẹn đêm nay...
Mơ màng...
 
Ban mai
Vườn nở hồng vàng*
Cầm tay mà dạ ngỡ ngàng... tưởng mơ!
 
Bến quê
sóng vẫn ru bờ
Tựa em ngân hát bài thơ không lời!
 
*Nguyễn Văn Thái
13-5-2019*3200
(*) Màu phản bội nghĩa cũ
*
 
L Ơ   L Ử N G   H O À N G   H Ô N 
 
 
“Chân tu chính quả”... vào “thiền”
Chiều buông, gió bỗng cất lên lưng trời
Võng ru rong ruổi chơi vơi
Miệng câm, tai điếc đất vời ngái xa
 
Ngày trôi chán nỗi ta bà
Thả hồn cõi ảo* du ca dỗ mình
Cao tầng mưa cũng lặng thinh
Lửng lơ... lơ lửng phiêu tình gió mây
 
Sơn khê thách đố thân gầy...
Chân nhang mấy chốn, tình phai mấy màu
Bóng quê vời vợi ngàn lau
Sông thương trầm mặc, lào xào tâm tư
 
Ừ thì cô độc... lửng lơ!
Thoa lòng gạn vớt vần thơ vui chiều
 Sóng đời nào đã tha đâu
Thiền tâm, mơ mộng buông sầu... êm trôi...
 
*Nguyễn Văn Thái
16-5-2019*3201
(*) Lên mạng
 *
 
 
N G Ụ   N G Ô N   G I Ó   V À   M Â Y 
 
 
Mây xa đằng đẵng bao ngày
Chiều nay gió đón hồn mây mơ mòng
Tang bồng vui thoả nhớ mong
Xôn xao lá vẫy ngây lòng tình nhân
 
Thinh không vần vũ mây tầng
Đã lên đừng xuống! Mất Hằng còn Sao!
Khểnh chân cùng Cuội nghêu ngao
Gốc đa say giấc chiêm bao… Vỡ oà!...
 
Bần thần tiếc nuối mộng hoa
Nuốt đêm gầy bóng khổ qua dạ đằm
Bóng hoa say nắng!...
Âm thầm...
Nam ô...! Thỉnh Phật! Rì rầm nguyện kinh...
 
Bài thơ xé rách tấm tình
Đục ngầu một dải... lênh đênh lạc loài
Cái duyên tít đỉnh cao vời
Gió mây tan cuộc trắng trời thiên thu.
 
*Nguyễn Văn Thái
17-5-2019*3202
*
 
 
 H Ồ I   T Ư Ơ I   M Ắ T   L Á
 
 
Lỡ tay làm gốc rời bình
Cây buồn rũ lá nhạt xanh mắt đời
Qua ngày tĩnh mạc dòng trôi
Tình yêu thắm đượm lá hồi tươi xanh
 
Phòng thơ thoáng đãng trong lành
Hồn phiêu, rượu ngấm tơ mành vấn vương
Khuôn tình nở đoá hoa thương
Mơ trăng tri kỷ canh trường mộng hoa
 
Bình minh rộn tiếng chim ca
Rung rinh mắt lá la đà nắng xanh!
 
*Nguyễn Văn Thái
17-5-2019*3203
*
 
T Ô I   R A   T R Ậ N 
               
 
Giữa mùa xuân cây đời tràn nhựa sống
Bình minh tôi rạng rỡ phía chân trời
Luống cày thơm thẳng tắp ánh dương soi...
Ngày bồng súng trải xanh đường ra trận
 
Thời đất nước ngập tràn trong bom đạn
Xao động tâm hồn tiếng gọi của non sông
Bốn nghìn năm huyết chảy thấu tim hồng
Cả dân tộc đồng tâm giành chân lý
 
Từ giã quê hương nguyện đời chiến sĩ
Sóng phà reo trắng tóc mẹ đưa chân...  
Bến sông trăng... vào ký ức... xa dần...
Ngày ra trận - dòng son trang cổ tích!
 
Mùa phượng thắm mái trường ai có biết
Tiễn thầy đi bịn rịn sóng đò đưa
Giọt hẹn ngày về đỏ mắt các em thơ
Chí trung kiên luyện từ nghĩa tình đồng nghiệp...
 
Khói lửa... gió sương... chí trai nào nhụt!
Rừng Trường Sơn xẻ lối, đá phải mòn!
Màu đỏ, vàng sao thấm đẫm lòng son
Nhỏ máu đào thắm tươi cờ Tổ quốc!...
 
Trời vinh quang ngân âm vang tiếng trống
Mặt bảng đen nét phấn trắng tự hào
Trước gương soi nụ cười đẹp làm sao...
Trọn vẹn tuổi xuân dâng đời... mãn nguyện!
 
*Nguyễn Văn Thái
18-5-2019*3204
(Ngày đi bộ đội 24/5/1972)
 




 
0
K H Á T   M Ư A 
 
 
Trách số mình vô duyên
Nắng oi... lòng lửa đốt
Đợi chờ khan! Cháy ruột
Ngày khát một cơn mưa
 
Máy điều hoà có thừa
Buồng vẫn như rang bỏng
Mưa xối dù trào lộng
Cũng làm giấc mộng tan
 
Giữa lặng tờ không gian
Ước làm con gió chướng
Thoả say vòng huyễn tưởng
Mây hội về trời phiêu
 
Cánh đồng đâu mỹ miều
Phàm tục đường cày xáo...
Ngọn lửa thần - vò xát
Trọn tuần hương ngất ngây!
 
Ngày nắng oi nồng quây
Muốn cơn mưa đến thế!...
 
*Nguyễn Văn Thái
20-5-2019*3205
*
 
M Ư A
 
 
Thế là trời đã cho mưa
Dẫu cơn dè dặt, đủ vừa nguôi ngoai
Hồng Nhung hé nụ trang đài
Không gian mát dịu... đỡ dài niềm mong
 
Nhân gian câu ước nằm lòng
Giao hoà trời đất thuận dòng đò duyên
Sông Tương trăng quyện sóng thuyền
Bốn mùa xuân biếc chim chuyền cành tơ
Dặt dìu bướm hẹn vườn mơ
Hoa khoe sắc nhụy... duyên ưa thầm thì 
Lá đan mắt lá yêu vì 
Đất trời giãi tỏ vân vi xuân tình
Mưa rơi đất đượm thanh bình
Hoàng hôn nghiêng bóng đinh ninh mát lòng!
 
*Nguyễn Văn Thái
23-5-2019*3207
*
 
K H Ú C   K H U Ê   L Y   M Ù A   H Ạ
 
 
Ngày nồng bỗng nổi mưa giông
Bướm vàng ướt cánh, bềnh bồng cánh hoa
Đa đoan* quấn gót ta bà
Khúc nhôi đâu dễ xẻ ra giãi bày
 
Ngấu mùa tưởng ngọt vòng tay
Khuất mành đen trắng nào hay lời nguyền
Dậu mồng tơi cách ngăn duyên
Dừng chân, tu trọn nghĩa tình - người ngoan
 
Chăm hoa cho bướm nhuỵ vàng
Xây cầu nối mộng - đò ngang lỡ dòng
Giả như thân phận bướm ong
Hoa đời ra trái... thuận lòng...
Cũng cam!
 
Đành thôi, cầm đoá hồng vàng**
Khuê ly mùa hạ tân toan*** mấy chiều.
 
*Nguyễn Văn Thái
25-5-2019*3208
(*) Lắm mối, lắm chuyện lôi thôi rắc rối đến mức khó lường
(**) Sự phản bội tình yêu, hứa hẹn tình bạn trong tương lai tươi   sáng quên quá khứ
(***) Cay đắng, khổ nhục
 *
 
B Ế N   M Ơ
 
 
Bình minh tỏ lẫn hai làn trong đục
Nhận cả hai và hít tận đáy lòng
Theo cánh duyên vỗ cánh tận bờ mong
Hướng bến mơ mũi tên thần đã nhận
 
Cùng em xuôi trên dòng sông ảo mộng
Dõi mặt trời nghe sóng vỗ reo vui
Lặng ngắm trăng thanh nâng chén ngọt bùi
Cõi thiên thai bềnh bồng cánh buồm đỏ
 
Gió nồng nàn rộn lòng con sóng vỗ
Giữa trong xanh chim đan cánh thêu mây
Rẽ rèm đêm trăng toả sáng phây phây
Sông lóng lánh ôm trăng hoà dòng biếc
 
Ý càn khôn nằm lòng vui số kiếp
Nguyện gánh cưu mang duyên nợ thề bồi
Chân trời xa lấp lánh ánh sao cười
Vườn địa đàng ngọt bùi chung trái cấm
 
Như dòng sông xanh một niềm định hướng
Hoa mặt trời ru nhịp đập con tim
Về với mênh mông đằm mặn nổi chìm
Hàng cây thơ đường phù sinh xanh ngát!
 
*Nguyễn Văn Thái
28-5-2019*3209
*
 
X A   Q U Ê 
 
 
Sẽ là ngả rẽ này thôi
Đổi đời mà vẫn ngậm ngùi bâng khuâng?
Dòng xuôi! Con tạo xoay vần
Phù vân gió cuốn, đồng lần... lệnh trao
 
Xa quê nhớ đến cồn cào
Ngày trôi buồn tẻ, xuyến xao muối lòng
Canh trường nẫu dạ, chong chong
Vấn vương kỷ niệm... chênh chông kiếp người
 
Lặn dòng thơ vớt tiếng cười
Nêm thời gian nhạt, mua vui xế chiều
Du đời câu chữ... hồn phiêu
Thuận hoà mưa nắng thoả điều ước mong!
 
Chắt chiu chút lửa dư lòng
Ngày đông con trẻ ấm nồng... đời vui!
 
*Nguyễn Văn Thái
31-5-2019*3210
 
 
 
 
 
 
Thay đổi trang: << < 136137 | Trang 137 của 137 trang, bài viết từ 2041 đến 2048 trên tổng số 2048 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 8 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9