N H Ậ N B Ô N G H Ồ N G V À N G Hạ nồng ve hót miên man
Cất lên rền rĩ
râm ran đêm ngày
Mùa dâng
lên tận cung say
“Giấc chiêm bao” vẹn đêm nay...
Mơ màng...
Ban mai
Vườn nở hồng vàng*
Cầm tay mà dạ ngỡ ngàng... tưởng mơ!
Bến quê
sóng vẫn ru bờ
Tựa em ngân hát bài thơ không lời!
*Nguyễn Văn Thái
13-5-2019*3200
(*) Màu phản bội nghĩa cũ * L Ơ L Ử N G H O À N G H Ô N “Chân tu chính quả”... vào “thiền”
Chiều buông, gió bỗng cất lên lưng trời
Võng ru rong ruổi chơi vơi
Miệng câm, tai điếc đất vời ngái xa
Ngày trôi chán nỗi ta bà
Thả hồn cõi ảo* du ca dỗ mình
Cao tầng mưa cũng lặng thinh
Lửng lơ... lơ lửng phiêu tình gió mây
Sơn khê thách đố thân gầy...
Chân nhang mấy chốn, tình phai mấy màu
Bóng quê vời vợi ngàn lau
Sông thương trầm mặc, lào xào tâm tư
Ừ thì cô độc... lửng lơ!
Thoa lòng gạn vớt vần thơ vui chiều
Sóng đời nào đã tha đâu
Thiền tâm, mơ mộng buông sầu... êm trôi...
*Nguyễn Văn Thái
16-5-2019*3201
(*) Lên mạng * N G Ụ N G Ô N G I Ó V À M Â Y Mây xa đằng đẵng bao ngày
Chiều nay gió đón hồn mây mơ mòng
Tang bồng vui thoả nhớ mong
Xôn xao lá vẫy ngây lòng tình nhân
Thinh không vần vũ mây tầng
Đã lên đừng xuống! Mất Hằng còn Sao!
Khểnh chân cùng Cuội nghêu ngao
Gốc đa say giấc chiêm bao… Vỡ oà!...
Bần thần tiếc nuối mộng hoa
Nuốt đêm gầy bóng khổ qua dạ đằm
Bóng hoa say nắng!...
Âm thầm...
Nam ô...! Thỉnh Phật! Rì rầm nguyện kinh...
Bài thơ xé rách tấm tình
Đục ngầu một dải... lênh đênh lạc loài
Cái duyên tít đỉnh cao vời
Gió mây tan cuộc trắng trời thiên thu.
*Nguyễn Văn Thái
17-5-2019*3202
*
H Ồ I T Ư Ơ I M Ắ T L Á Lỡ tay làm gốc rời bình
Cây buồn rũ lá nhạt xanh mắt đời
Qua ngày tĩnh mạc dòng trôi
Tình yêu thắm đượm lá hồi tươi xanh
Phòng thơ thoáng đãng trong lành
Hồn phiêu, rượu ngấm tơ mành vấn vương
Khuôn tình nở đoá hoa thương
Mơ trăng tri kỷ canh trường mộng hoa
Bình minh rộn tiếng chim ca
Rung rinh mắt lá la đà nắng xanh!
*Nguyễn Văn Thái
17-5-2019*3203
*
T Ô I R A T R Ậ N Giữa mùa xuân cây đời tràn nhựa sống
Bình minh tôi rạng rỡ phía chân trời
Luống cày thơm thẳng tắp ánh dương soi...
Ngày bồng súng trải xanh đường ra trận
Thời đất nước ngập tràn trong bom đạn
Xao động tâm hồn tiếng gọi của non sông
Bốn nghìn năm huyết chảy thấu tim hồng
Cả dân tộc đồng tâm giành chân lý
Từ giã quê hương nguyện đời chiến sĩ
Sóng phà reo trắng tóc mẹ đưa chân...
Bến sông trăng... vào ký ức... xa dần...
Ngày ra trận - dòng son trang cổ tích!
Mùa phượng thắm mái trường ai có biết
Tiễn thầy đi bịn rịn sóng đò đưa
Giọt hẹn ngày về đỏ mắt các em thơ
Chí trung kiên luyện từ nghĩa tình đồng nghiệp...
Khói lửa... gió sương... chí trai nào nhụt!
Rừng Trường Sơn xẻ lối, đá phải mòn!
Màu đỏ, vàng sao thấm đẫm lòng son
Nhỏ máu đào thắm tươi cờ Tổ quốc!...
Trời vinh quang ngân âm vang tiếng trống
Mặt bảng đen nét phấn trắng tự hào
Trước gương soi nụ cười đẹp làm sao...
Trọn vẹn tuổi xuân dâng đời... mãn nguyện!
*Nguyễn Văn Thái
18-5-2019*3204
(Ngày đi bộ đội 24/5/1972)