Lang thang 2
frank 10 giờ (permalink)
 
Dạy học
 
Ngày xưa tôi đã có thời đi dậy tại trường Chí Thiện, một trường trung học gần Chợ Lớn, do cha Hòa làm hiệu trưởng. Cha Hòa là tuyên úy cho Hội Hướng Đạo Việt Nam, nên vị linh mục này tìm cách giúp đỡ nhiều bạn hướng đạo của ban chấp hành Hướng Đạo, đưa cả chục ông vào làm giáo sư dậy trong trường Chí Thiện.

Tôi không phải là dân hướng đạo. Nhưng ba tôi đã gia nhập hướng đạo ở ngoài Bắc từ thời còn phôi thai mới thành lập, giao du với các bạn hướng đạo loại kỳ cựu như ông Lược, tổng vụ trưởng của hội, ông Mai Ngọc Liệu, giáo sư tại đại học Văn Khoa. Còn nhiều người khác nữa bây giờ đã quên tên cả. Chỉ còn nhớ nhà báo Trương Trọng Trác, ủy viên ngành thiếu, tốt nghiệp kỹ sư Phú Thọ, sau này làm báo Ngày Nay với ông Nguyện Ngọc Linh tại Houston. Ba tôi là ủy viện ngoại vụ của Hội Hướng Đạo, chuyên môn được cử đi họp ngoại quốc với hội Hướng Đạo thế giới. Ba tôi thích hội hè nên tổ chức ăn uống thường xuyên với ban chấp hành của hướng đạo tại nhà nên tôi được dịp gặp gỡ các ông này nhiều.

Một lần ăn uống tại nhà, ông Lược hỏi tôi có muốn đi dậy tại trường Chí Thiện của cha Hòa không? Bây giờ cũng quên không hiểu tại sao ông Lược lại rủ tôi đi dậy tại Chí Thiện. Nhưng tôi nhận lời ngay! Lý do là được nghe các ông này kháo nhau nữ sinh trường Chí Thiện nhiều cô đẹp lắm!
 
Thế là tôi trở thành giáo sư trẻ măng của trường trung học Chí Thiện, nơi có nhiều cô nữ sinh sắc nước hương trời!

Mà đúng như các ông giáo sư hướng đạo khác của trường đã phê phán như vậy. Tôi chăm chỉ đi dậy học, chỉ vì thích ngắm gái đẹp! Ngoài ra giờ ra chơi, đứng nghe các ông hướng đạo tán gẫu cũng vui vui! Một hôm, đang đứng nói chuyện với Trưởng Trần Văn Lược, tổng ủy viên hội Hướng Đạo, kiêm chức giám thị trường Chí Thiện cho cha Hòa, bỗng thấy xe cha Hòa chạy vào trường. Cha Hòa mới bước xuống xe, đã bị một đám nữ sinh bao quanh, tíu tít, cười nói huyên thuyên. Các cô bám lấy ông linh mục hiệu trưởng, cô bám vai, cô khác bám lấy cổ, cô khác nắm lấy tay ông, như đánh đu, theo ông vào văn phòng của hiệu trưởng.

Ông Lược đứng cạnh tòi, bất mãn, cau mày nói:

- Cha Hòa có phải thánh đâu mà mấy cô nữ sinh này làm quá. Bác phải dán giấy ngoài cửa văn phòng, cấm ngặt không cho học sinh được tự tiện vào văn phòng cha Hòa mới được. Tội nghiệp cha Hòa, cũng chỉ là người thường mắt thịt, mà bị con gái nó bám sát vào người như vậy, làm sao còn tu hành được nữa!!!

Rồi ông Lược giải thích cho tôi:

- Cha Hòa sắp đi dự buổi họp Hướng Đạo Thế Giới ở Bruxelles cùng với ba cháu, bác , thêm cả Trưởng Trương Trọng Trác và mấy người nữa trong ban chấp hành của hội. Mấy cô nữ sinh này biết vậy nên đòi cha Hòa mua quà từ Âu Châu về cho mấy cô đấy mà!

Trong chuyến du lịch ra ngoại quốc để dự cuộc họp Hướng Đạo Thế Giới, ba tôi với chức vụ Ủy Viên Ngoại Vụ còn tổ chức để đưa ban chấp hành hội Hướng Đạo Việt Nam đi một vòng các xứ Âu Châu, kể cả chuyến đi Vatican. Ba tôi quen với một linh mục cùng quê ngày xưa ở Phát Diệm, lúc đó được làm bí thư cho Đức Giáo Hoàng Paul VI. Vị linh mục này sắp xếp để ba tôi và cha Hòa được vào yết kiến Đức Giáo Hoàng trong điện Vatican. Đây là một vinh dự lớn, nhất là đối với cha Hòa, chỉ là một linh mục Việt Nam vô danh, mà được tiếp kiến với Đức Giáo Hoàng Paul VI như vậy!!!

Trở lại chuyện mấy cô nữ sinh trường Chí Thiện. Các cô này đòi cha Hòa mua bánh kẹo từ Pháp làm quà cho mấy cô thì không nói làm gì. Các cô làm danh sách vòi quà đưa cho cha Hòa. Đặc biệt nhất là danh sách đòi quà của 2 hay 3 cô gì đó. Sau này anh Trác, ủy viên ngành Thiếu, chưa lấy vợ, đi trong chuyến du lịch Âu Châu đó, kể lại cho mọi người nghe để cười hô hố!!!

- Hôm đó đi ở Champs Elysées, cha Hòa nắm lấh tay tôi, đợi mọi người đi trước rồi mới thầm thì: "Trác ơi! Giúp anh với! Anh có danh sách đòi quà của hai cô nữ sinh này mà anh không thể vào tiệm để mua được. Anh mặc chiếc áo cổ cồn của linh mục làm sao anh dám vào bây giờ"

Hóa ra 2 cô nữ sinh này đòi cha Hòa mua toàn đồ lót của Tây, sì líp, xú chiêng, toàn thứ hạng sang, mắc tiền, ở Việt Nam không có. Thế là cha Hòa dúi tiền vào tay anh Trác, nhờ vào mua hộ!!! Và Trưởng Trương Trọng Trác sau này có đề tài để lúc họp ban chấp hành hội hướng đạo tại nhà tôi, đem ra kể để mọi người vừa ăn nhậu thả dàn, vừa cười lăn lộn. Dĩ nhiên những buổi họp này không có mặt cha Hòa!

Tôi dạy ở trường Chí Thiện được vài tháng thì phải nghỉ dạy vì có lệnh trưng tập, phải vào quân ngũ và ra đơn vị ở Tây Ninh. Nhưng những kỷ niệm đi dạy học này ở trường trung học Chí Thiện, nơi có nhiều nữ sinh, đẹp như mơ, xinh như mộng, thì không bao giờ quên được. Nhất là câu chuyện của cha Hòa mua đồ lót Tây cho mấy cô ở Champs Elysées lại càng không bao giờ quên.

Tất cả những người của hướng đạo nhắc trong mẩu chuyện này đều đã không còn nữa. RIP




[IMG]https://imgur.com/vSpFumO[/IMG]

Hình tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Paul VI tại Vatican:

- Cha Hòa, Tuyên Uý Hội Hướng Đạo Việt Nam

- Trưởng Nguyễn Đình Thư, Ủy Viên Ngoại Vụ Hội Hướng Đạo Việt Nam
#1
    frank 9 giờ (permalink)

    Chuyện dị đoan


    Tôi không tin vào những chuyện dị đoan, mê tín. Nhưng các bạn mạt chược của tôi, hầu hết người nào cũng dị đoan hạng nặng. Mà phải là những tay chơi kỳ cựu, tuổi nghề cũng phải cỡ vài chục năm, lại càng dị đoan hơn ai hết!

    Có anh tin rằng để được hên khi xoa mạt chược, anh phải mặc chiếc áo polo mầu đỏ chói. Mặc áo khác là thua ngay. Nên bao giờ anh cũng mặc đúng chiếc áo đỏ cũ kỹ đó khi xoa mạt chược. Nhưng đến lúc anh tuyên bố là anh sẽ không giặt áo nữa, để giữ lấy cái hên không theo sà bông giặt áo chảy đi mất. Thì mọi người không ai chịu nổi nữa. Vì mùi hôi của chiếc áo mầu đỏ của anh kinh khủng quá! Ngồi xoa cả chục tiếng đồng hồ mà hít thở cái mùi dễ sợ của chiếc áo đỏ lấy hên của anh bạn là cực hình không ai chấp nhận được.

    Mới đầu có người lấy dầu nhị thiên đường xoa vào mũi để đánh át đi mùi hôi của áo anh bạn. Nhưng cũng không trấn áp được bao lâu! Sau cùng hội mạt chược phải họp tuyên bố nếu anh không chịu giặt áo sẽ khai trừ anh khỏi hội. Vì không ai dám ngồi xoa mạt chược với anh nữa. Lúc đó anh mới đi giặt chiếc áo, Chắc cũng phải cho vào máy giặt ba bốn lần mới hết được mùi hôi dễ sợ của chiếc áo quý của anh!

    Anh bạn khác dị đoan về chuyện đổ xăng trước khi xoa mạt chược. Chắc có lần anh đi đổ xăng xe khi đến nhà bạn xoa. Trận đó anh thua nặng lắm, xui tận mạng. Nên anh tin dị đoan không bao giờ đổ xăng xe trước khi đi xoa. Xe gần hết xăng anh cũng mặc kệ, cứ cố lái đến nhà bạn xoa dù đèn báo hiệu đã phựt màu đỏ từ lâu là sắp hết xăng. Và chuyện sau cùng cũng phải xảy ra. Lần đó xoa ở nhà tôi. Tan buổi mạt chược cũng quá nửa đêm, mọi người lái xe ra về cả. Chỉ 5 phút sau, bỗng có tiếng điện thoại của anh bạn gọi lại:

    - Toa ơi! Giúp moa với! Xe moa đứng đường rồi, cạn không còn giọt xăng nào. Toa chở moa đến cây xăng mua 1 lon xăng đổ vào xe để moa lái đến cây xăng được không?

    Quá nửa đêm, trời lai mưa, đầy sương mù. Thế mà tôi phải lái xe đi giúp ông bạn vàng mê tín! Giữ chân chủ tịch hội mạt chược chán thật! Nhưng được cái sau đó ít lâu, xe chạy bằng điện Tesla ra đời. Và hội mạt chược ra lệnh cho anh bạn phải đổi xe, mua một chiếc Tesla, để khỏi làm phiền người khác vì chuyện mê tín của mình!



    Chuyện phong thủy



    Tôi cũng không tin chuyện phong thủy. Nhưng dân Việt mình tin vào phong thủy cũng nhiều. Nhất là đi mua nhà hay xây cất nhà cửa. Có những người không bao giờ mua căn nhà nào có con đường đâm trổ vào, tin rằng sẽ bị nhiều chuyện xui lắm. Hay đi xây nhà là phải triệu thầy phong thủy đến, bảo sao là nghe vậy. Mấy anh này được dịp để vẽ ra tiền. Phải xây nhà nhìn theo hướng này, cây này chắn đường sinh khí, phải chặt ngay, để lại thế nào cũng có chết chóc xẩy ra. Hay phải đặt cục đá lớn ngoài sân để án ngữ vận khí xui len lỏi vào trong nhà.

    Mấy anh ba Tàu còn tin vào phong thủy hơn ai hết. Ở Hồng Kông có hotel lớn đồ sộ, bỗng dưng có một lỗ sâu hoắm giữa mặt building lớn nhất sát núi. Hóa ra có anh thày phong thủy phán rằng có con rồng mỗi sáng từ núi bay xuống tắm biển, bị building này chắn lối sẽ gây ra đại họa. Nên phải khoét một lỗ lớn để rồng ta có chỗ chui qua, bay từ núi xuống tắm biển, phơi nắng, hóng mát. Ban quản trị hotel nghe thầy phong thủy, địa lý phán như thế, không dám sai lời, cho khoét ngay lỗ lớn để rồng bay qua, mất vài triệu Mỹ Kim nhằm nhò gì! Miễn là theo đúng phong thủy để làm ăn phát tài, may mắn là quý rồi!

    Tôi có anh bạn vong niên là bác sĩ kiêm nhà văn Lê Văn Lân, hơn tôi đến mười mấy tuổi. Anh là người thông thái, thích tìm tòi, học hỏi. Ngoài viết văn, anh còn viết những bài nghiên cứu về văn chương, phong tục, văn hóa nói chung. Đặc sắc nhất là những bài anh viết về các món ăn, ít người sánh bằng, đăng trên nhiều báo chí của hải ngoại và làm anh nổi tiếng. Trước khi anh mất vài năm, anh chú ý đến vấn đề phong thủy, địa lý và anh viết nhiều bài vở về vấn đề này.

    Lần đó tôi mở party tại nhà, mời nhiều người quen trong đó có anh Lân. Anh đến nhà tôi lần đầu tiên và sau khi ăn uống, nói chuyện bông đùa với mọi người, anh kéo tôi ra riêng và hỏi:

    - Anh có muốn tôi xem phong thủy, địa lý cho căn nhà này của anh không?

    Chắc hẳn anh Lân cho là tôi sẽ vồ lấy, ưng thuận ngay! Tôi trả lời làm anh chưng hửng:

    - Cảm ơn anh có nhã ý. Nhưng anh Lân ơi, tôi không tin vào mấy chuyện này. Lỡ anh bảo tôi chặt cây này, trồng cây khác vào chỗ nọ. Hay anh bắt tôi sửa căn phòng này, khuân mấy cục đá lớn về làm núi giả, đào chỗ này lên thả cá...Tôi làm biếng lắm, lại không tin nữa. Anh có đi xem phong thủy, xin anh cứ tự nhiên. Nhưng anh đừng nói gì cho tôi biết nhé!

    Anh Lân không nói gì, chỉ gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Nhưng anh đâu chịu thôi! Anh đi vòng quanh nhà, ngắm nghía lâu lắm, chỗ anh lắc đầu, chỗ khác anh gật gật. Rồi giữ đúng lời, anh không nói gì về ý kiến của anh về địa lý, phong thủy của căn nhà. Nhưng anh đưa ngón cái lên, ra cái điều được đấy! Ngụ ý: "Anh chỉ cấm tôi không được nói, nhưng anh đâu có bắt tôi không được ra dấu đâu!"

    Thế là sau cùng dù tôi có phản đối, anh Lân vẫn xem phong thủy, địa lý nhà tôi và cho tôi biết là cũng được. Và vẫn giữ đúng lời là không nói câu nào cả!



    Chuyện tử vi



    Tôi càng không tin vào chuyện tử vi. Hồi xưa, theo tục lệ, những nhà khá giả khi có con mới đẻ đều được chấm lá số tử vi. Bên nội nhà tôi theo Tây học nên không có chuyện này, nhưng bên ngoại tôi vẫn theo Nho học nên tôi khi mới sinh ra là ông ngoại tôi cho một ông thày đồ soạn lá số tử vi ngay. Nhưng ba mẹ tôi cũng không tin tử vi cho lắm. nên sau này tôi có hỏi lại về lá số tử vi của mình, ba mẹ tôi cũng không biết gì!

    Nói chung tử vi tính theo ngày giờ sinh ra. Nhưng trong nước Việt Nam, cùng một ngày một giờ sinh phải có hàng ngàn đứa trẻ cùng giống nhau. Nên chẳng lẽ cả ngàn người đó sau này cùng một số phận như nhau?!!!

    Nhưng lý luận này không làm những người tin vào tử vi đổi ý. Như anh bạn cùng lớp với tôi thời trung học, anh tin vào tử vi gần như tuyệt đối. Hồi đó khi mới dọn về thành phố này sinh sống, tôi gặp lại anh bạn đã vài chục năm không gặp. Anh có đời sống khá giả, làm nghề địa ốc, hái ra tiền, dưới trướng anh có cả chục người làm chuyện đưa người đi xem mua bán nhà. Anh làm broker, chỉ mối nào lớn mới nhúng tay vào, ngoài ra chỉ ăn tiền chia của đàn em mỗi lần bán được nhà, là cũng kiếm được khối tiền.

    Càng giàu có lên, anh càng tin vào tướng số, tử vi tợn! Một ngày gặp anh bạn, anh cho tôi biết là mới được tin ông thày cũ ngày xưa mới dọn về ở đây. Anh nói:

    - Toa có nhớ Frère Minh không? Ông xuất lâu rồi, ở bên Pháp, lấy một bà vợ giàu lắm. Bây giờ dọn qua Mỹ ở. Hôm nào mình xuống gặp lại ông thày cũ đi!

    Frère Minh là sư huynh trường Taberd, dạy chúng tôi hồi học đệ tứ ở trường này. Frère Minh tướng đẹp trai, cao lớn, rất nghệ sĩ tính. Hồi còn đi học, bọn học trò béo nghịch thường gán cho bà này bà nọ là phụ huynh học sinh, tìm cách gặp Frère Minh để tán ông này! Nhưng ông vẫn tu được! Sau 75, trường Taberd bị cộng sản chiếm, dòng La San ở Việt Nam bị giải tán. Frère Minh sang được Pháp ở, tìm cách tu lại. Nhưng ngay bên Pháp, dòng La San cũng coi như tan rồi. Nên ông đành xuất khỏi dòng. Và bị một bà làm nghề restaurant ở ngay Paris vồ lấy ngay, ở với nhau suốt đến nay.

    Tôi và anh bạn đến nhà Frère Minh ăn bữa cơm tối theo lời mời của ông bà. Bữa cơm quá ngon do bà vợ ông thày trổ tài nấu cơm Tây. Bao nhiêu câu chuyện cũ được kể lại, frère nào còn sống, frère nào đã chết. Các thày cũ bây giờ sinh sống ra sao. Cơ sở Thị Nghè nơi dòng La San có nhà nghỉ mát, nhà hưu dưỡng cho mấy frères giờ bị cộng sản lấy mất ra sao. Biết bao điều để nhớ, để nhắc lại!

    Tàn bữa ăn, câu chuyện đưa đến bàn về số mệnh. Và Frère Minh cho biết ông nghiên cứu tử vi đã lâu. Và rất tự đắc về tài năng của mình. Anh bạn tôi sáng mắt ra, hỏi ngay ông thày cũ, có thể lấy số tử vi cho chính anh ta bây giờ được không? Frère Minh ưng thuận ngay và hỏi tôi có muốn lấy lá số tử vi để ông chấm cho ngay buổi tối hôm nay.

    Tôi nói khéo để từ chối. Nhưng cũng cho ông thày cũ biết mình không tin vào số mệnh, càng không tin vào chuyện tử vi. Nên xin kiếu, để ông thày cũ lấy số tử vi cho anh bạn, người tin tưởng vào những điều huyền bí này!

    Sau khi được biết ngày sinh của anh bạn, Frère Minh vào phòng trong để soạn số tử vi cho bạn tôi. Chúng tôi ngồi ngoài uống rượu, chờ đợi. Anh bạn có vẻ nóng ruột ra mặt, bồn chồn, không biết ông thày cũ sẽ phán quyết về tử vi mình như thế nào. Cũng khá lâu mới thấy Frère Minh xuất hiện. Ông nói ngay với anh bạn:

    - Tử vi em không được tốt! Em bây giờ khá giả giàu có. Nhưng hậu vận rất xấu. Và anh sợ em sẽ bị chết yểu!

    Ly rượu anh bạn đang cầm trong tay rơi đánh xoảng xuống đất, vỡ tan tành! Mặt anh tái nhợt, tay chân run lẩy bẩy, anh lắp bắp nói với thày cũ:

    - Anh xem kỹ chưa anh? Có thật như vậy không?

    Frère Minh có lẽ là người hoàn toàn tin tưởng vào chuyện tướng số, tử vi và tin vào tài năng của mình. Ông chỉ nói cụt ngủn:

    - Đúng như vậy! Xin lỗi em!

    Bạn tôi bỏ về ngay sau đó, để lại mình tôi cảm ơn bữa ăn của bà vợ Frère Minh và chào từ giã. Frère Minh cũng biết tôi không vui, nhưng không biết nói gì hơn.

    Chúng tôi không gặp lại Frère Minh sau bữa ăn hôm đó. Sau này chỉ nghe nói, ông bà lại dọn đi sinh sống ở một tiểu bang khác và mất liên lạc với ông thày cũ từ đó đến nay.

    Bạn tôi càng ngày càng giàu có, thành công với nghề địa ốc của mình. Tôi cho là lá số tử vi của Frère Minh lấy cho bạn tôi trật lất, chỉ là chuyện tào lao. Càng không tin vào chuyện tử vi hơn nữa. Nhưng vài năm sau, ít gặp anh bạn, chỉ biết là công việc anh cũng sa sút dần. Và trong năm đầu tiên của đại dịch Covid, anh bị nhiễn Covid, lúc chưa có thuốc chữa hữu hiệu. Và anh đã ra đi vào tuổi 70.

    Bây giờ ở Mỹ, tuổi thọ trung bình đã lên đến 84,85. Nếu sống đến 90, mới có thể coi là thọ. Nếu chết trong khoảng 70 đến 75, có thể coi như chết yểu. Và anh bạn tôi bị trúng Covid lúc chưa có thuốc chữa, mới được 70, là đã ứng nghiệm với lá số tử vi của ông thày cũ Frère Minh, chấm cho anh trong bữa ăn gặp nhau của thày trò chúng tôi khi trước.

    Nhưng riêng tôi, tôi vẫn không tin vào chuyện tử vi, chuyện tướng số, chuyện địa lý phong thủy và những chuyện mê tín, dị đoan khác. Chỉ là sự trùng hợp. Thế thôi! Chưa bao giờ tin và cũng sẽ không bao giờ tin cả!
    #2
      frank 9 giờ (permalink)

      Nhạc Jazz



      Tôi chỉ mới thích nhạc Jazz khoảng chừng mười mấy năm nay! Điều này tương đối cũng lạ. Vì thường người ta thích một thứ gì, nhất là về nghệ thuật, phần lớn là thích ngay từ đầu, ít khi nào có chuyện sau này mới thích. Riêng về nhạc Jazz, có thể nói là mới đầu tôi không thích gì cả, nghe đến là đổi đài ngay, nếu là radio. Hay nếu là đĩa nhạc, sẽ thay đĩa khác ngay!

      Hình như người Việt mình ít thích nhạc Jazz. Tùy trình độ thưởng ngoạn, đa số người Việt thích nhạc bình dân, quần chúng hay nói cách khác, nhạc sến. Số ít hơn, thích nhạc loại nhẹ nhàng, trữ tình, lãng mạn, thường gọi là nhạc tiền chiến. Ít hơn nữa là một số thích loại nhạc thính phòng, thường có trình độ thẩm âm và nhạc lý cao hơn, số này cũng thích các loại nhạc cổ điển Tây phương, classic. Số người thích nhạc Jazz hiếm hoi hơn nhiều, họa hoằn mới thấy có người thích nhạc Jazz. Và đấy là nói tại Hoa Kỳ này, nơi phát xuất ra nhạc Jazz cũng chưa đến được một trăm năm nay. Ngay chính người Mỹ rthích nhạc Jazz cũng là ít ỏi rồi, đừng nói đến người Việt sinh sống tại đây.

      Hồi tôi mới lớn, bà dì ruột của tôi đi du học ở Mỹ về và dạy tại đại học Văn Khoa Sài Gòn. Bà có một cái máy ngày xưa gọi là magnétophone, chạy những băng nhựa. Tôi thường đến chơi và để máy này nghe. Một băng tôi không thích và chỉ nghe một lần rồi bỏ là băng nhạc Jazz. Như vậy, có lẽ là tôi ghét nhạc Jazz từ đầu. Ghét chứ không phải là không thích xuông! Sau này tôi học chơi classical guitar, nên ảnh hưởng nhạc cổ điển nhiều, càng không nghe gì đến nhạc Jazz nữa.

      Nhớ lại lúc theo đuổi bà xã trên Đà Lạt, tôi thường được nàng cho nghe nhạc những buổi chiều đến chầu nơi nhà nàng. Nàng có chiếc tourne - disque và rất nhiều những đĩa LP 33 vòng, do một ông bạn của bố nàng đi Mỹ về đem tặng. Nàng để những đĩa của Nat King Cole, Patti Page.... tôi nghe còn thích thú. Nhưng đến khi nàng để những đĩa nhạc Jazz, tôi làm bộ nghe say mê, nhưng thật sự chán quá! Nghĩ thầm: "Cô này nghe nhạc gì kỳ quá! Vậy mà nghe được à!"

      Hóa ra bà xã là người thích nhạc Jazz hiếm có ở Việt Nam, thích từ nhỏ, nghe từ đầu là đã thích ngay. Điều này cũng lạ. Và là điểm duy nhất khác biệt giữa tôi và bà xã. Ngoài ra là biết bao điểm tương đồng khác. Nhưng quả thật, khác nhau nhiều hơn nữa, tôi cũng đều mê rồi, huống gì chỉ có mỗi chuyện khác nhau về nhạc Jazz!

      Hồi mới vể ở thành phố này, có lần chúng tôi đi dự một buổi văn nghệ trình diễn nhạc Jazz của một anh bạn người Việt, có lẽ cũng hơi dở người! Vì anh này thích tổ chức văn nghệ cho số đông, nhưng thích nhạc Jazz, anh bạn cho là người Việt cũng thích, hay muốn giới thiệu loại nhạc Jazz cho dân Việt mình sao đó nên nhất quyết tổ chức. Buổi văn nghệ thất bại nặng, không mấy ai đi. Nhìn quanh, lèo tèo chỉ vài mống, toàn là đàn ông. Bà xã hình như là phụ nữ duy nhất trong buổi đó, hay có bà nào khác bị chồng lôi đi, cũng đã ra về sớm!

      Bà xã lại nói chuyện với anh bạn tổ chức. Anh này ngậm ngùi:

      - Chắc chị là người phụ nữ Việt Nam duy nhất tại thành phố này thích nhạc Jazz! Tôi quả thật không ngờ người Việt mình lại không ưa loại nhạc này đến như vậy!

      Tôi bắt đầu để ý đến nhạc Jazz là từ khi đi chơi với bà xã tại những thành phố lớn như New York, Las Vegas, New Orleans. Bà xã bao giờ cũng đòi đi đến những quán nhạc Jazz gọi là Blue Notes tại những thành phố này. Những nhạc sĩ Jazz nổi tiếng nhất và chơi hay nhất thường về những clubs nổi tiếng như Blue Notes để trình diễn. Nên khi nghe họ chơi và đắm mình vào trong không khí âm nhạc tại những quán này, tôi mới thấy được sự đam mê của những nhạc sĩ và bắt đầu ý thức được những điểm hay, khác lạ của loại nhạc Jazz .

      Nhưng phải đến khi bà xã mua những CD nhạc Jazz đặc biệt gọi là Jazz Moods ở nơi nàng hay đi rửa xe, tôi mới bắt đầu thích nhạc Jazz. Kể cũng lạ, một chỗ ồn ào, người ra người vào náo nhiệt, ướt át mùi hơi nước, mùi xăng nhớt, lại để bán những CD về Jazz tuyệt vời đến thế. Có lẽ tay chủ là một người mê nhạc Jazz, làm nghề rửa xe, vẫn thích quảng bá loại nhạc này!

      Mà những CD Jazz Moods hay thật! Tuyển chọn những bài nhạc Jazz hay nhất, do những nhạc sĩ nổi tiếng nhất với những tay chơi piano, guitar, saxophone...điệu nghệ nhất từ trước đến nay, series này có thể nói là đã kết tụ những tinh hoa của thể loại nhạc Jazz từ mấy chục năm nay. Và bà xã đã thu thập mua đủ để nghe mỗi tối. Tôi nghe cùng với nàng và những bài nhạc Jazz đã lôi cuốn và sau cùng đã làm tôi say mê không kém gì nàng!

      Từ những nhạc sĩ thời trước nổi tiếng như Louis Armstrong chơi trumpet, John Coltrane chơi saxophone, Theolonious Monk chơi piano, Miles Davis trumpet, Bill Evans piano và những ca sĩ như Ella Fitzerald, Billie Holliday, Sarah Vaughan, tôi rất thích. Rồi sang đến những nhạc sĩ và ca sĩ thời sau như Chet Baker, trumpet, Diana Krall, piano và ca sĩ, Beegie Adair, piano, Scott Hamilton saxophone..., biết bao nhiêu người tôi đều thích thú nghe mỗi đêm.

      Nhạc Jazz có cái hay và lạ là một khi đã thích, càng nghe như càng thấm vào da thịt. Những thay đổi, không theo khuôn sáo và những kiểu chơi lạ thường, sáng chế ra ngay trong lúc chơi gọi là improvisation, dễ làm ta đắm mình vào âm nhạc và thưởng thức không bao giờ biết chán. Từ khi bắt đầu theo chân nàng để biết đến và bắt đầu thích loại nhạc này, tôi gần như không hề nghe loại nhạc nào khác nữa, trừ nhạc Jazz.

      Xin cảm ơn em, đã chỉ đường mở lối và dẫn dắt tôi, để tôi biết đến và có thêm một thú vị mới trong cuộc sống này.
      #3
        frank 9 giờ (permalink)
        Nhảy đầm



        Tôi về ở thành phố này từ năm 1984. Một, hai năm đầu lo chuyện làm ăn, kiếm tiền, nên không giao thiệp nhiều. Nhưng khi đã vững chãi hơn, tôi mới đế ý đến chuyện socializing, gặp người này người kia những ngày cuối tuần hay lễ nghỉ. Tình cờ kiếm được một vài người bạn từ thời trung học, cùng ở trong thành phố, chúng tôi quyết định lập ra một nhóm giao thiệp, lấy tên là Vietnamese Social Club, viết tắt là VSC, để hội họp, ăn uống hay tổ chức những buổi giải trí cuối tuần.

        Nhóm bạn này mới đầu ít, nhưng sau nhiều người biết nên xin nhập hội và gia tăng nhiều, hầu hết là những người có nghề chuyên môn, công việc vững chãi, tương đối khá giả. Đầu tiên chuyện chính gặp nhau là ăn uống tại nhà, tán gẫu, đàn ông coi football để đánh cá đội nào thắng, đội nào thua. Mấy bà túm lại gossip chuyện người này người nọ, scandal nào đang có, ai bỏ nhau, ai lấy ai.... Hay sắp đến mùa lễ, hội VSC sẽ tổ chức party ở đâu, khách sạn nào...

        Thuở đó chưa có những màn văn nghệ, chua có karaoke, chỉ có chuyện đi vũ trường để nhảy đầm. Không khí ăn chơi lúc đó còn luyến tiếc thời vàng son của Sài Gòn trước 75 nên có đến ba bốn vũ trường trong cùng thành phố. Phong trào nhảy đầm cũng lên như diều. Nhất là giới chuyên môn, sinh sống khá giả, ngày xưa còn ở Việt Nam chỉ lo học hành lấy bằng cấp, chân chỉ hạt bột, bây giờ cơm no rửng mỡ nên học nhảy đầm để không thua kém ai. Và giải trí lúc đó cũng không có gì khác hơn là đến vũ trường để nhảy!

        Đặc biệt trong nhóm VSC của chúng tôi, có một anh bạn đã khá lớn tuổi gọi là anh Ba, là tay nhảy đầm tuyệt giỏi. Anh có nghề từ thời trước ở Việt Nam, lê lết trên khắp vũ trường ở Sài Gòn, tạo cho mình một nghề nhảy đầm rất điệu nghệ và rất bắt mắt. Anh cũng giàu lắm, làm ăn nhiều thứ tại thành phố này và thành công hạng nhất nhì trong số người Việt định cư tại đây. Anh Ba tính tình lại tốt, rất dễ thương, hào sảng, không nề hà gì trong việc giúp đỡ người khác.

        Ngày xưa ở Sài Gòn tôi cũng đã học nhảy đầm, đến những cours de danse ở Sài Gòn để học. Nhưng cũng chỉ nhảy vài điệu dễ như Rumba, Boston, Slow, cốt ý để ôm em cho chặt, những điệu khác nhanh hơn, như Valse, Bebop...học mệt hơn, lại không được ôm, học làm gì cho mất thời giờ! Nên đi vũ trường sau này, cũng chỉ ra mấy điệu chậm! Anh Ba đi cùng, biết ngay là học nhảy chưa dến nơi đến chốn!

        Một hôm vào giờ trưa, đang ngồi trong văn phòng, bỗng thấy anh Ba xuất hiện. Một tay anh ôm một chiếc cassette player, một tay kia ra dấu cho tôi vào phòng trong. Anh nói:

        - Hôm nay tôi đến để chỉ anh mấy bước nhảy đầm cho ngon lành. Anh đóng cửa đi, để tôi vặn nhạc lớn rồi chúng ta cùng dợt!

        Anh Ba đúng là thầy nhảy dạy đầm giỏi. Anh chỉ dạy tận tình, rất kiên nhẫn và không quản ngại hay giữ gìn, bắt tôi phải tập đi tập lại đến khi nào bước nhảy hoàn hảo anh mới chịu thôi. Sau vài tuần lễ, các điệu khó tôi đã tập thuần thục, anh mới hài lòng và tuyên bố không còn gì để dạy thêm nữa!

        Nhưng một thời gian sau tôi khám phá ra điều khác lạ! Là hội VSC, Vietnamese Social Club, của chúng tôi bỗng dưng thấy náo nhiệt và vui vẻ hẳn ra. Tuần nào đi vũ trường nhảy đầm, cũng thấy đầy hội viên VSC ra sàn nhảy tưng bừng! Nhiều anh chân chỉ, mặt mày đầy vẻ cù lần lửa, cả đời không bao giờ hẻo lánh đến vũ trường, bỗng dưng thấy xuất hiện. Và đưa vợ ra sàn nhảy, nhảy đủ các thứ điệu. Có anh lại còn nhảy fantaisies, lượn qua lượn lại, múa lên múa xuống, xoay vợ vòng vòng. Mấy anh này chỉ nhảy với vợ vì chưa đủ tự tin để mời mấy bà mấy cô khác nhảy đầm!

        Điều lạ là mấy kiểu nhảy, kiểu "phăng" của mấy ảnh, cũng không khác gì mấy bước anh Ba đã dạy tôi khi trước. Và tôi đoán ngay ra là anh Ba đã đi vòng vòng các văn phòng của các hội viên VSC để dạy nhảy cho mọi người. Tuy anh vẫn kín đáo khòng nói cho ai biết và dĩ nhiên những anh bạn này không ai nhận là mình đã được anh Ba đến tận văn phòng truyền thụ nhảy đầm!

        Hội VSC bây giờ lên như diều. Và ban chấp hành bắt đầu tìm trò chơi mới! Chúng tôi tuyển chọn trong số hội viên của VSC những người nào hát hay, những người hát không hay nhưng vẫn thích hát, "hát hay không bằng hay hát", những người hát quá dở nhưng vẫn có ảo tưởng mình hát "nghe cũng được đấy chứ", với điều kiên là làm ăn khá giả và chịu chi tiền! Những bạn này được mời để gia nhập nhóm gọi là TGIF, Thank God It's Friday,

        Sở dĩ lấy tên này vì các vũ trường lúc đó chỉ mở cửa ngày thứ bảy. Thứ sáu không dám mở vì ít người đi, phần lớn dân Việt thời gian đó mới sang nên rất chăm chỉ đi làm, chiều thứ sáu mệt phờ ngưởi, còn ai đi nhảy đầm. Nên chúng tôi thuê vũ trường ngày thứ sáu với giá rẻ mạt để nhóm TGIF bày trò chơi mới.

        Là các thành viên của TGIF sẽ được làm ca sĩ một đêm, lên sân khấu hát tại vũ trường cho mọi người nhảy đầm. Thuở đó chưa có phong trào hát hỏng như bây giờ nên TGIF ăn khách không thể tả được. Mọi người nao nức tập dợt để thứ sáu thực hiện giấc mộng làm ca sĩ, đứng duới ánh đèn màu, có vòng điện quay tròn trên đầu, phủ lên người đầy hào quang, say sưa hát như ca sĩ chuyên nghiệp để bạn bè nhảy đầm trên sàn nhảy. Đời còn gì thú vị hơn nữa bây giờ!

        Chỉ có điêu phiền là phải phân chia thế nào cho công bằng cho các hội viên để tính toán chi phí. Người nào hát hay sẽ chỉ đóng tiền rất ít. Người nào hát dở sẽ phải đóng tiền nhiều hơn. Hát một bài đóng ít, hát hai hay nhiều hơn phải trả gấp đôi gấp ba. Những bài dễ hát với các điệu Slow, Boston, Rumba, Tango ai cũng đòi hát, phải trả nhiều tiền, các điệu Paso Doble, Valse, Bebop, New Wave, Twist ít người hát, giá rẻ hơn. Những anh loại cá mập lắm địa như bác sĩ thẩm mỹ, luật sư làm tai nạn, thường phải trả giá gấp mấy lần người khác mới được cho lên hát! Cáii gì mà than phiền? Anh làm một case kiếm cả năm sáu ngàn đô, bây giờ được làm ca sĩ, hưởng hào quang đèn màu, mà anh đòi trả tiền như người khác sao được!
         
        Thành công của nhóm TGIF có thể gọi là vượt mức. Thứ sáu nào cũng có chương trình cho các hội viên làm ca sĩ vũ trường một đêm. Số người xin được lên hát quá đông nên phải chia phiên, nhiều khi phải hai hay ba tuần mới đến lần được hát. Lập chương trình, chia phiên ca sĩ rất công bằng để tránh sự ganh tị, kèn cựa. Có bà nói:

        - Em mê được làm ca sĩ từ nhỏ. Nhưng nhà em thuộc loại gia giáo, vẫn gọi ca sĩ là "xướng ca vô loài" nên em đâu dám hó hé gì với cha mẹ em về giấc mộng này đâu. Rồi lấy chồng, đẻ con là xong một đời hoa của em rồi! Bây giờ được các anh tổ chức trò chơi TGIF này là đúng với ước vọng thầm kín của em. Trời ơi! Sao lúc đứng trên sân khấu, hát bài tủ của mình, có ban nhạc chuyên nghiệp đi theo mình, nương cho mình hát, thấy mình hát sao hay quá! Rồi nhìn xuống dưới, thấy bạn bè mình từng cặp, từng cặp ôm nhau nhảy du dương theo tiếng hát của mình. Sao thần tiên quá anh ơi! Đời còn gì sướng hơn nữa bây giờ! Em bây giờ ngồi đếm từng ngày để được mấy anh cho vào danh sách lên làm ca sĩ vũ trường đó anh ơi!

        Nhưng cái gì lên đến tột đỉnh của nó, cũng sẽ phải tan tành, rơi rụng. Nhóm TGIF tổ chức mỗi tối thứ sáu như vậy được khoảng nửa năm thì tan hàng! Lý do là chuyện no cơm rửng mỡ, ca hát, nhảy đầm như vậy lâu quá, cũng sẽ sinh chuyện rậm rật, không thể tránh được. Và các scandals bắt đầu xảy ta tứ tung giữa các hội viên. Bà này chán chồng, ông kia chán vợ.

        Nhìn lên sân khấu, thấy người khác đẹp hơn vợ mình quá nhiều như thế kia, lại hát hay như vậy. Nhìn lại vợ mình, xương xảu cứng ngắc, nhảy không ra hồn, lại không biết hát, sao mà chán quá vậy! Nên bắt đầu mê bóng hình mới, xuất hiện thường xuyên trên sân khấu vũ trường của TGIF.

        Bà kia nhìn lại chồng mình, sao tệ đến vậy mà mình lấy làm chồng thì lạ thật! Hút thuốc lá cái miệng hôi rình, nhảy đầm cứ như nhà binh đi diễn hành, thiếu điều nhảy xong là dơ tay chào cái cụp. Nhìn lên sân khấu thấy anh kia đứng hát trên sân khấu sao bảnh quá. Hát lại mùi mẫn dữ thần như vậy!. Mà anh mời mình nhảy sao đi những bước gì nhuyễn quá, gợi cảm quá! Tango lả lướt mà cặp chân cứ quấn lấy chân mình thế kia làm sao chịu nổi bây giờ!

        Thế là các màn ngoại tình, đổi chồng đổi vợ bắt đầu xảy ra giữa các hội viên. Chuông điện thoại các nhà hội viên hoạt động tưng bừng, náo nhiệt. Các bà gossip thả dàn, quên cả nấu cơm cho chồng con ăn tối. Con kia làm đơn ly dị rồi! Anh chàng nọ bị bắt gặp đi với bồ nhí, tưởng ai lại là vợ thằng làm địa ốc đấy. Nó cứ lo dắt mối đi show nhà, không chịu đi vũ trường nhảy đầm nên vọ nó mới cặp với thằng bán xe hơi đó!

        Nhưng phải đến khi có màn đánh ghen ngay trong vũ trường thì ban chấp hành TGIF chúng tôi mới quyết định chấm dứt hẳn. Anh hội viên tên Tường, cũng khá già rồi, thường xuyên đi vũ trường mỗi tối thứ sáu của TGIF, nhưng không bao giờ dắt vợ đi. Vì bà vợ già ngoan đạo của anh gọi chỗ vũ trường là tội lỗi, tôi không thể bước chân vào đó được. Anh muốn xuống hỏa ngục đời đời thì anh đến chỗ đó. Nhưng tôi cám anh không được léng phéng gì với ai, anh nghe chưa! Để tôi nổi ghen lên là tôi cầm dao phay đến chém hết, anh nghe rõ chưa?

        Nhưng anh Tường bắt đầu bị nặng tai nên anh không nghe rõ, hay anh giả vờ không nghe thì không ai biết. Chỉ thấy anh bắt đầu cặp kè với một bà khác, dắt đi vũ trường với anh, nhảy đầm tình tứ, ôm nhau cứng ngắc. Bà này cũng không còn trẻ lắm, nhưng hơn vợ anh xa, lại nhảy hay, có lần cũng lên hát! Nên anh Tường quên hết lời vợ dặn dò, hăm he. Muốn ra sao thì ra! Đời còn được bao lâu nữa, không hưởng đời còn đợi đến khi nào!

        Rồi chuyện phải đến, cũng sẽ đến. Một đêm anhTường đang du dương ôm người đẹp nhảy, bỗng thấy vợ anh xuất hiện. Tay không cầm dao, nhưng bà này tháo chiếc guốc cao gót của mình, bổ ngay lên đầu bà kia. Cũng may, guốc cũ, loại rẻ tiền, không bọc sắt nên gãy tan, chỉ làm bà kia sước da đầu, máu chảy đầm đìa.

        Bà này cũng không phải tay vừa, quay lại ôm lấy bà vợ anh Tường đấm túi bụi. Hai người ôm lấy nhau, ngã lăn ra ngay trên sàn nhảy và vừa vật lộn, vừa đấm đá thình thịch, không ai chịu nhường ai chút nào. Mọi người đứng chung quanh thấy trận đánh ác liệt quá, cũng không dám vào can ngăn, sợ bị trúng đòn lây.

        Trận quần thảo tiếp diễn. Nhưng anh Tường vẫn bình thản, mặc kệ hai bà đánh nhau. Anh vuốt lại chiếc nơ nơi cổ, anh không đeo cravate như mọi ngươi nhưng bao giờ anh cũng thắt nơ, trông cứ như một ông giáo sư đại học! Anh Tường sửa lại nơ xong, chậm rãi về chỗ bàn mình ngồi, không quên hất đầu nhìn quanh bọn hội viên trẻ chung quanh như thầm bảo:

        - Mấy chú nhìn anh mà noi gương nhé! Được đàn bà họ đánh nhau để tranh giành mình không phải thường đâu! Khó lắm! Phải làm sao họ mới vật lộn, đấm đá nhau như vậy để giành mình làm của riêng chứ!

        Một lúc cuộc đánh nhau của hai bà mới chấm dứt, sau khi vài ba anh lực lưỡng nhảy vào để can thiệp. Rồi cảnh sát được gọi đến để làm biên bản. Hai xe cứu thương được gọi đến để đưa mỗi bà vào một emergency room khác nhau để khâu vá, chụp hình. Anh Tường vẫn ngồi đó, uống nước, bàng quang như chuyện của ai khác, không phải của mình!

        Sau vụ này, ban chấp hành nhóm TGIF họp nhau lại. Và chúng tôi quyết định chấm dứt chuyện đi vũ trường, lên hát trên sân khấu của mọi người. Hội Vietnamese Social Club, VSC, vẫn giữ. Nhưng chỉ còn là những chuyện socializing vô thưởng vô phạt, tổ chức New Year's Eve, July 4th, party tại những khách sạn lớn, không đến vũ trường nữa.

        Rồi tổ chức đi cruise, travel chung với nhau, toàn những người đứng đắn, không có những chuyện ghen tuông, thay chồng đổi vợ gì cả. Có nghĩa rất hiền lành, chân chất, đầy tinh thần mô phạm. Để làm gương cho con cháu sau này chứ. Ai cũng phải lo lấy chồng, lấy vợ cho con cái, rồi có cháu phải chơi với cháu cho chúng nó nhớ đến nguồn, đến gốc.

        Hay nói cách khác, đã già rồi! Còn nhảy đầm nhảy đìa gì nữa! Xuống hỏa ngục hết bây giờ! Chấm dứt đi cho xong chuyện!!!
        #4
          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
          Kiểu:
          2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9