H Ạ T B Ụ I P H Ù S I N H T Ô I Tự uyên nguyên giọt duyên thành cục máu
Đỉnh yêu đương cát bụi đắp hình hài
Lộc thiên phú - lá tử vi sáng sủa
Đôi chân đời rắn rỏi cõi trần ai!
Có một trăm năm nằm lòng lắng đọng
Tay vái trời vo trọn kiếp phù sinh
Sương gió ngậm ngùi nổi chìm dâu bể
Ách con chiên lặng lẽ cuộc hành trình...
Lòng tự nhủ kiếp vô thường gánh phận
Thảm cần lao êm dịu bước sinh tồn
Cành nguyệt quế tung hô nơi phù phiếm
Miền thảo dân đằm thắm những nụ hôn
Như biển lộng lặng thầm muôn thuở!
Yêu thương bờ cuộn sóng vỗ quanh năm
Bạc đầu nhớ - nỗi niềm, khi xa thẳm
Gặp bờ yêu dềnh sóng miết đằm đằm
Chốn xế tà hoàng hôn về hiu quạnh
Cảm nỗi lòng ghẻ lạnh góc đơn côi
Khắc khoải bờ hoang đôi hồi với bóng
Ngóng chân mây hoài vọng gửi đôi lời…
*Nguyễn Văn Thái
2-12-2025*4928
*
D Ệ T K H É P V Ò N G Đ Ờ I Gió sương bước dặm đi về
Mỏi chân chọn gốc bồ đề tụng kinh
GIÓ trần thổi đón rình hình bóng
SƯƠNG dầm dề lóng cóng đường vinh
BƯỚC đời muôn ngả mưu sinh
DẶM trường dệt mộng thanh bình hoan ca
ĐI khơi sáng thiết tha hoài vọng
VỀ ấm êm trầm bổng lời ru
MỎI đời lá rụng vào thu
CHÂN như để dạ: cần cù nắng mưa
CHỌN đạo lí bẩm thưa, gia bộc
GỐC nguồn gieo phúc lộc muôn đời
BỒ câu ước lượn bầu trời
ĐỀ câu thơ quyện tiếng cười trăm năm
TỤNG lòng ngẫm thấu cầm chân lí
KINH tiên bày nghĩa khí, say mê!
GIÓ SƯƠNG BƯỚC DẶM ĐI VỀ
MỎI CHÂN CHỌN GỐC BỒ ĐỀ TỤNG KINH
*Nguyễn Văn Thái
3-12-2025*4929
(*) Câu lục bát 138*432 * M Ì N H L Ạ I V Ề B Ê N N H A U Hơn một vòng trái đất chở trời đi
Thói vô thường rủ rê đời mòn mỏi
Tây Bắc quán - tình đồng môn vẫy gọi
Nắng phồn hoa khuyến khích trái tim nồng
Kỉ niệm xưa nhủ về tháng năm hồng
Để thấy vuông tròn qua bao dâu bể
Thấu mất còn sau dáng đi chậm trễ
Tóc sương hòa tình tri kỉ tri âm
Tình nghĩa đồng môn khúc khuỷu thăng trầm
Nào có xá nỗi âm thầm già yếu
Ngọn lửa yêu chiều ru người khuất nẻo
Hội về đây bện kết ước mơ chiều
Tỏ lời tri ân nói hộ nhiều điều
Những bạn tôi giữ dây diều thầm lặng
Thắm lòng son dẫu dặm trường xa vắng
Gậy tinh thần nâng cánh phượng hội mây
Cuộc hàn huyên nồng ấm buổi vui vầy
Nở đóa hoa đào xuân này ước hẹn
Phút chia tay môi cà phê bịn rịn
Nắng tươi hồng lấp lánh mắt đồng môn…
*Nguyễn Văn Thái
5-12-2025*4931
*
C H Ạ M Đ Ô N G Chiều mơ… ríu rít lạc vườn chim
Hương sữa rừng lan về thoảng ngậy
Sắc lá ươm mùa khơi tháng bẩy
Trái tim tình cúc nở bông xanh
Đất trời thầm ước hạt phù sinh
Giọt nắng ban mai thề nhuộm biếc
Trăng đẫy đà mơ vàng bữa tiệc
Men thơ ủ ngấu rượu quỳnh tương
Con thuyền mộng nổi giữa vô thường
Gió chướng xoay lèo… do bản ngã
Thu đoản vụ cành trơ, lá úa
Giục đông mang buốt lạnh từng cơn
Sóng lăn tăn xõa nắng mây hờn
Cây thả dáng neo tình ủ rũ
Ai khói sương còn mơ bến cũ
Lạnh cho lòng trải đỗi bâng khuâng…
*Nguyễn Văn Thái
6-12-2025@4932
*
L Í N H B I Ể N G I Ú P D Â N N G À Y LŨ Biển trùng bồng súng đêm ngày
Tháng năm, mưa nắng, sóng say… sá gì
Hiến dâng cả tuổi xuân thì
Thanh bình bờ cõi - nhớ ghi tạc lòng…
Quê nhà mưa lụt bão dông
Ruộng đồng, làng xóm mênh mông nước tràn
Đất trời vùi dập phũ phàng
Đau thương, mất mát, hoang mang… nỗi người
Anh về gian khổ dần vơi
Lòng son thắp rạng tiếng cười, bình yên
Lời thề ấp ủ ngực duyên
Yêu thương trọn vẹn, gót sen son hồng!
Nghĩa tình đầy đặn sáng trong
Yêu anh lính biển hết lòng vì dân
Thương ai son sắt thanh bần
Giữ hồng bếp lửa ấm thân tình đời!
*Nguyễn Văn Thái
8-12-2025*4934