N G Ẫ U H Ứ N G T H Ơ Cả đêm
hồn ở thiên đàng
Đặc mùi hương lạ
ngỡ ngàng một tôi
Mơ màng
bóng ngọc đôi hồi
Cành xuân ngây ngất
đất trời xoay ngang
Màn mưa
lộ dáng hồng nhan
Trời nghiêng đất ngả
nước tràn cung mây*
Rượu nào xứng với cuộc say
Ngân Hà lấp lánh
nhựa cây nảy mầm!
Võng xuân ru cái tang bồng
Thôi đừng sấm sét
nụ hồng trinh nguyên
Buông sào
trôi tấm thuyền duyên
Trả về sương khói
tự nhiên
ướt lòng!
*Nguyễn Văn Thái
10-1-2026*4961
(*) Thoải mái, không rang buộc * G I Ấ C M Ơ G I Ữ A M Ù A Đ Ô N G Vợi vời đã bấy nhiêu thu
Chăm chăm thắp mộng phiêu du đêm rằm
Chờ sung mãn nguyện trăm năm
Nhụy vàng lấp lánh thì thầm nở bông
Giấc hồ đương độ ngày đông
Vườn xưa tròn trĩnh trái bồng đong đưa
Vầng trăng vành vạnh ươm mùa
Mắt tình tung tẩy lơ mơ ánh vàng
Lời thề nặng gánh xuân mang
Hè xui tim khóc, thu ngàn lá lay
Còn nhau qua nỗi đông này
Cửa thiền mở khóa, vẫy tay sân chùa
Biết là đang độ bồng chua
Chờ qua giá rét, hết mùa heo may
Hanh hao khô lụi đắng cay
Mật dâng lên ngọn đặn đầy mùa thơm
Nằm lòng thơm thảo rạ rơm
Bùi nhùi luyến bện nồng ươm lửa tình!
*Nguyễn Văn Thái
13-1-2026*4964
*
T R Ả I L Ò N G C H I Ề U Thiên thai mộng êm đềm Tương khúc
Mộng say cùng tơ trúc ngàn dâu
Dòng sông nguyện trải nông sâu
Bước nai an lạc nhuốm mầu vàng thu!
Đời ước vọng tiền đồ hứa hẹn
Rồi một mai trọn vẹn tơ duyên
Bến sông rộn rã sóng thuyền
Sáo xa vọng tiếng diệu huyền Trương Chi
Ngào giấc điệp duyên khi phật độ
Áng xuân thì rạng tỏ vườn mơ
Thuyền nan bầu rượu túi thơ
Bồng bềnh non nước bến bờ phồn hoa
Trong sâu thẳm xót xa niệm cũ
Miền vấn vương mờ tỏ bóng hình
Mặc người khoác áo u minh
Bạc tiền lóa mắt, mặt tình ủ ê ...
Truân chuyên trải dạt về vãn cảnh
Hoàng hôn say ảo ảnh nhân tình
Dệt thêu con chữ ruột mình
Bài thơ - buồm lộng, lung linh dòng chiều.
*Nguyễn Văn Thái
14-1-2026*4965
*
B Ó N G H Ồ N G T H Ơ Thơ nẩy nụ duyên ước thắm tình
Vần ngời ý ngọt mãi tươi xinh
Đường xuân diễm tuyệt hồng thơm ngát
Mãi nuột bài thơ tỏa nắng tình
Ngơ ngẩn vườn mơ giọt nắng chiều
Bóng hồng tha thướt gió phiêu diêu
Niềm tây sẫm úa vàng thu đợi
Vớt lại nhành thơ phủ mỹ miều
Biền biệt ngày xa nỗi dặm trường
Trăng đêm tỏ vọng dáng người thương
Mây đùa phủ mắt thêm xa ngái
Gửi cả tình thơ ngọn gió đường
Oi ả rót lòng đón giọt ngâu
Lặng im hờn dỗi, nhện giăng sầu
Trăm năm lỡ vụ hồng thơ nở
Trở gót vần thừa, dạ khắc sâu!
Bão gió quanh đời có lạ chi
Bình tâm vững chí được yêu vì
Tầm cao cất giọng ngâm câu hát
Cõi tạm gương đời thế mấy khi!
*Nguyễn Văn Thái
17-1-2026@4968
*
C Ò N L Ạ I C Â U T H Ơ Em treo lơ lửng bùa mê
Câu thề ém nhẹm sơn khê, xa rồi
Chơi vơi đỉnh mộng một tôi
Lẫn trong sương khói nụ cười đa mang
Gió thơm lay giấc mơ màng
Nghe trong dịu ngọt sẽ sàng tóc mây
Bờ thương đẫm giọt hương say
Nắng tình xanh biếc ngất ngây chín tầng...
Buồn về xe gối bần thần
Quan san thinh lặng... lạc vần thơ yêu
Trắng tay vớt mộng yêu chiều
Viển vông chuốt óng tơ điều thề xưa...
Duyên thừa ủ giấc mộng mơ
Ngẩn ngơ mây biếc trông bờ hoàng hôn
Câu thơ khuây khỏa tâm hồn
Đong đưa cùng bóng say bồng bềnh say…
*Nguyễn Văn Thái
20-1-2026@4973
*
N G Ó N G B Ì N H Y Ê N Tôi ngồi chờ…
Đã chờ và còn chờ mãi
Cả đời!
Nghe tiếng nước sôi
Ngửi mùi sự sống
Hương gạo thơm cơm…
Trầm bổng qua ngày!
Mặt trời đang say theo vòng định mệnh
Đất nước xanh cây hay sa mạc khô cằn!?
Còn phải nghe, chờ đợi những bước chân
Của khối óc thánh thần và trái tim của Phật
Trái đất chênh chao, mây cồn gió giật
Rừng cháy khắp nơi, hiểm họa rập rình
Sự sống mong manh trước mặt sinh linh
Rủi may đời, nào ai tường thế cuộc
Cái lý sinh tồn thuộc về kẻ mạnh
Chết trước bình minh - Người lính cam lòng!
Cảnh dân lành là loạn lạc long đong
Nhân loại quằn quại khóc trong lồng sắt
Giờ phút này may cho mảnh đất hình chữ S
Còn bình yên giữa khói lửa bốn bề
Hồn thiêng sông núi phù hộ độ trì
Con dân qua nạn khổ
Tôi ngồi chờ…
Cả đời!
Trăn trở.
*Nguyễn Văn Thái
21-1-2026*4974