Sự Phản Bội Của Điểm Tựa
macdung 9 giờ (permalink)
 
Sự Phản Bội Của Điểm Tựa
_____
 
Đêm càng về khuya, không gian càng trở nên đặc quánh trong sự im lặng của những khối bê tông. Hắn ngồi đó, những ngón tay gõ nhịp nhàng trên bàn phím, tạo ra mê cung của những lý thuyết cao siêu về "sự tự chủ tuyệt đối". Hắn tin rằng, chỉ cần tâm trí đủ vững, con người ta có thể đứng ngoài mọi quy luật của vật chất.
Chiếc ghế xoay dưới lưng hắn, với những khớp nối bằng thép lạnh lùng và lớp đệm da sang trọng, từ lâu đã trở thành một phần thân thể. Nó là điểm tựa vững chắc nhất, là nơi hắn ngự trị để phán xét thế gian qua những dòng mã hóa.
"RẮC!"
Âm thanh ấy không lớn, nhưng nó xé toạc cái tĩnh mịch của đêm tối. Đó là tiếng gãy của niềm tin.
Cái điểm tựa duy nhất bỗng nhiên biến mất. Trong khoảnh khắc vô trọng lực, hắn thấy mình lơ lửng, trước khi thực tại giáng xuống một cú đấm tàn nhẫn. Hắn rơi tự do. Lưng đập mạnh xuống sàn đá, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo cái đau tê tái làm tầm nhìn hắn nhòe đi.
Không có tiếng ai nói, không có mùi hương nào thoang thoảng. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy tính vẫn chạy rè rè trên bàn, như đang chế giễu kẻ vừa rơi xuống từ đỉnh cao của sự ngạo mạn. Hắn nằm đó, mắt trân trân nhìn lên trần nhà trắng muốt. Cái trần nhà mà bấy lâu nay hắn tưởng mình có thể chạm tới, giờ đây xa xôi như dãy thiên hà khác.
Hắn chợt nhận ra, tất cả những lý thuyết vĩ đại hắn vừa viết ra đều không gánh nổi một milimet sự thật vừa diễn ra. Cái ghế không phản bội hắn, nó chỉ đơn giản là đã kiệt sức trước cái sức nặng quá lớn của cái tôi ảo tưởng. Dưới sàn nhà bụi bặm, giữa những mảnh nhựa vỡ vụn, hắn lần đầu tiên thấy mình... thật đến đáng sợ. Một sinh vật bằng xương bằng thịt, biết đau và biết sợ hãi trước sự mỏng manh của những điểm tựa nhân tạo.
Hắn nằm đó, hơi thở dập dồn xộc lên mùi của sáp đánh bóng sàn và vị sắt từ những mảnh vỡ. Cái đau không còn là cảm giác mơ hồ để hắn phân tích bằng lý luận, nó là thực tại nhức nhối, đòi hỏi sự hiện diện toàn phần. Hắn khẽ cử động, và mỗi đốt sống lưng như đang gầm ghét, nhắc nhở rằng hắn vốn được cấu tạo từ canxi và dây thần kinh chứ không phải từ những dòng lệnh vô hình.
Từ vị trí nằm bẹp dưới sàn, góc nhìn của hắn về căn phòng bỗng thay đổi hoàn toàn. Những cuốn sách triết học dày cộp trên kệ bỗng trở nên lừng lững, xa lạ và đầy tính đe dọa. Chiếc bàn máy tính, nơi hắn từng coi là thánh đường, giờ hiện ra như khối gỗ khổng lồ với mớ dây nhợ lằng nhằng, rối rắm như những mạch máu lộ thiên.
Hắn cố chống tay lết dậy. Cái sàn nhà vốn được lau chùi sạch sẽ mỗi ngày, nay dưới ánh mắt sát mặt đất, lại đầy những hạt bụi li ti và vài sợi tóc bạc của chính hắn. Những thứ mà khi ngồi trên cao, hắn chưa bao giờ thèm để mắt tới.
Thay vì tìm chiếc ghế khác để thay thế ngay lập tức, hắn chọn cách ngồi bệt xuống. Hai chân xếp bằng, lưng tựa vào cạnh giường, hắn kéo bàn phím xuống đặt lên đùi. Cái tư thế thấp hèn này lại mang đến cho hắn cảm giác vững chãi lạ lùng. Không còn sự bấp bênh của những khớp nối cơ khí, không còn sự nâng đỡ giả tạo của lớp đệm da. Chỉ còn hắn và mặt đất…
Hắn nhìn lại dòng chữ "Sự tự chủ tuyệt đối" vẫn còn đang nhấp nháy trên màn hình. Một sự mỉa mai cay đắng. Hắn đưa tay, không ngần ngại nhấn nút Backspaces. Từng ký tự biến mất, để lại khoảng trắng thênh thang và im lặng.
Hắn bắt đầu gõ lại. Lần này, tiếng gõ phím không còn dồn dập, tự mãn. Mỗi tiếng "cạch" đều chậm rãi, như nhịp đập của trái tim vừa trải qua cơn chấn động.
"Con người không tự chủ bằng cách thoát ly khỏi vật chất. Con người chỉ thực sự tự chủ khi học được cách đối diện với sự gãy đổ của chính những điểm tựa mà mình tin tưởng nhất. Sự thật không nằm ở những tầm cao, mà nằm ở ngay cái đau của đốt sống khi chạm vào nền gạch lạnh lẽo..."
Đêm đã về sáng. Ánh đèn đường lọt qua khe cửa, in những vệt sáng nhạt nhòa lên cái chân ghế gãy nằm trơ trọi giữa phòng. Hắn dừng tay, nhìn dòng chữ mới hiện ra. Nó không còn bóng bẩy, không còn mang âm hưởng của những "ngoặc kép" vĩ mô. Nó mộc mạc, thô ráp như vết sẹo vừa liền da....
Hắn tắt máy. Căn phòng chìm vào bóng tối thực sự. Trong bóng tối ấy, hắn không còn thấy mình là "vị thần" điều khiển tư duy, mà thành kẻ phàm trần biết mệt mỏi. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh từ sàn nhà truyền sang da thịt, cảm giác chân thật đến mức khiến hắn muốn mỉm cười. Cái ghế đã gãy, nhưng chính từ chỗ gãy đó, cái gì đó chất phác hơn vừa được tái sinh…
 
Sg – 2024
MacDung
 
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9