Mảnh Vỡ Trên Lối Về - MacDung
macdung 2 giờ (permalink)
 
MẢNH VỠ TRÊN LỐI VỀ
____
 
Có những ngày, thành phố bỗng trở nên chật chội lạ thường, không phải vì dòng người xe hối hả, mà đâu đâu cũng thấy bóng dáng của người đã chọn cách rời đi. Khi mối quan hệ khép lại, thứ để lại không chỉ cái tên để nhắc, mà cả "hình hài nỗi nhớ" rơi rớt lại phía sau lưng. Chúng ta, những kẻ ở lại, thường mang trái tim "khạo khờ", cứ mãi loay hoay cúi xuống nhặt từng mảnh vụn từ quá khứ, rồi tự chuốc lấy "tím tái" những mùa thương đã cũ…
Chia ly, bản chất là cuộc chuyển giao giữa “còn” và “mất”. Phía người đi, con đường thường hiện ra "hun hút", mở ra chân trời mới, những cuộc gặp gỡ mới và có lẽ là cả lãng quên mới. Nhưng ở phía ở lại, thế giới bỗng chốc thu bé trong "chiều xao xác gió". Cái gió ấy không lạnh như mùa đông đại ngàn, nó xao xác qua tâm hồn vừa bị rút cạn nhựa sống. Len lỏi vào từng kẽ tóc, thấm qua lớp áo mỏng, nhắc nhở về sự trống trải không phương hướng...
Trải nghiệm người từng đi qua đổ vỡ là trải nghiệm về đứng lặng. Có những buổi chiều, ta thấy mình đứng trân trân trước "cây bàng lá đổ", nhìn những chiếc lá nhuộm màu thời gian lìa cành, xoay tròn trong không trung trước khi chạm đất. Khoảnh khắc ấy, ta nhận ra mình và cây bàng sao giống nhau đến thế. Cây trút lá đợi mùa sang, còn người trút bỏ niềm tin đổi lấy sự trưởng thành đau đớn. Ta cố đi tìm "bình yên" giả tạo, cố thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, nhưng sâu thẳm bên trong, lòng cứ "dập dềnh" như mặt nước hồ bị ném vào hòn sỏi khuấy động nhớ nhung…
Nỗi nhớ trong tình yêu không là đường thẳng, nó lòng vòng quẩn quanh, siết chặt thịt da! Những "cơn mưa cũ" bất chợt quay về cuối phố, mang theo hơi đất nồng nàn và cả kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ yên. Mưa không chỉ ướt áo, mưa làm nhòe đi "đáy mắt xanh" vốn dĩ từng chứa đựng cả bầu trời hy vọng. Trong những giọt buồn ấy, ta thấy lại mình của ngày xưa – hồn nhiên, tin cậy và yêu hết mình. Để rồi giờ đây, khi đối diện thực tại, thứ duy nhất còn sót lại là "khoảng trống chống chếnh" phía chẳng còn bóng hình người ấy…
Chữ "chống chếnh" sao đắt giá và xót xa đến vậy. Nó miêu tả chính xác cái cảm giác mất thăng bằng khi điểm tựa tinh thần quan trọng nhất bỗng nhiên biến mất. Nhà cửa vẫn vậy, phố xá vẫn thế, chỉ cần thiếu đi tiếng cười, ánh mắt… mọi thứ đều trở nên lạc nhịp. Những "yêu dấu cũ" giờ đây chẳng còn ấm áp nữa, chúng chọn cách "ngủ vùi trong rét mướt", trốn tránh cái lạnh lẽo cô độc. Ta muốn đánh thức chúng dậy để tìm chút hơi ấm, nhưng sợ chạm vào vết thương còn chưa kịp phủ lành...
Nghịch lý đau lòng trong sự lãng quên: "Anh không nhớ hay chỉ mình em nhớ?". Câu hỏi không bao giờ có lời giải đáp thỏa đáng, hoặc nếu có chỉ mang lại thêm tổn thương. Một người đã có thể thanh thản bước tiếp, thì người kia vẫn "cúi nhặt những mùa đã vỡ". Những mùa thương ấy, khi xưa lung linh là vậy, ấm áp là vậy, giờ đây chỉ còn là các mảnh vỡ, cứa vào tay người nhặt những vết thương âm ỉ. Tại sao chúng ta lại chọn cách giữ lại mảnh vỡ thay vì vứt bỏ chúng đi? Có lẽ vì trong mỗi mảnh vỡ ấy, vẫn còn sót lại chút dư âm một thời hạnh phúc, thứ mà ta không nỡ để nó biến mất hoàn toàn vì sự tiếc nuối...
Người quay đi, mang theo cả mùa hạ rực rỡ, để cho người ở lại mùa đông kéo dài bất tận. Chính trong sự "khạo khờ" nhặt nhạnh ấy, con người mới học được cách trân trọng những gì mình đã có. Mùa đã vỡ không thể hàn gắn lại như cũ, nhưng nó được xếp thành bức tranh – trầm mặc hơn, sâu sắc hơn và bao dung hơn để tự vấn mình...
Đứng trước sự hun hút con đường người kia đã chọn đi, ta học được cách quay về với chính mình. Dù lòng có thổn thức, mắt có rưng rưng, việc đối diện với khoảng trống phía “không” trống vắng là giá trị sự tự do. Tự do khỏi những ràng buộc đã cũ, tự do để bắt đầu từ những gì còn sót lại. Cây bàng sau mùa lá đổ sẽ lại nảy những mầm xanh. Cơn mưa cũ qua đi sẽ để lại bầu trời trong veo. Những kỷ niệm buồn, khi "trổ" hết trên khóe mắt, trở thành vốn liếng đời cho khoảnh khắc đã từng yêu…
“Người quay đi nhưng mùa mới sẽ về…”
 
Sg – 2026
MD
 
Attached Image(s)
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9