G Ử I T Ì N H C Á N H N H Ạ N Lặng thầm người để lại buồn tôi
Vấn vít liêu trai, bóng hiện hoài
Cao thấp, lệch lòng duyên hẫng hụt
Ai tường lạc mộng buổi sơ khai
Mỏi mòn nơi ấy có hay không?
Thước ngọc khuôn vàng mộng ước chồng
Quan ải dặm trường gom diệu vợi
Nghẹn lòng hoang hoải bấy mùa trông
Dốc chiều xe gió dệt tình mây
Dãi nguyệt dầu hoa trải bấy chầy
Giấc mộng sung rơi đằm khắc khoải
Cầm bằng kết cuộc oải bàn tay
Đa mang trọn kiếp cuộc đèo bòng
Kham nhẫn nhủ mình há vị công
Nguyệt lão quên lời tơ luyến bện
An nhiên uốn lượn chảy êm dòng
Gói lời gửi nhạn nhắn cô liêu
Dầu sắc nhạt phai vẫn nhiễu điều
Gạn lọc hương tình khơi ấm cảnh
Hão huyền cũng thỏa chút lòng phiêu!
*Nguyễn Văn Thái
30-1-2026@4983