T Ự R U Chậm rãi tết về
Dửng dưng tết đi…
Ý thức tôi phù trầm* màn sương khói
Ngập chốn mơ màng, niềm tin bổi bổi
Ngược gió chiều hờ hững khối vô tri
Buổi trở về quê cỏ dại rậm rì
Trơ gai nhọn góc sân si cản hướng
Chân trời hoang níu hồn tôi vất vưởng
Áng mây mờ mộng tưởng giấc đoàn viên
Phố xá sáng choang, rỗng hoác ví tiền
Hè xênh xang, chợ ngày - xuyên mỏi mắt
Bụi mông lung hờn quẩn quanh, quay quắt
Cõi mơ hồ hẫng hụt bước trần ai
Tôi nhìn thấy tôi qua kịch diễn hài
Câu định mệnh ru lòng say cánh võng
Giữa thiên hà hạt phù sinh bé bỏng
Níu bám câu thơ ru giấc yên bình
Chờ đợi tết về
khinh khỉnh tết đi…
*Nguyễn Văn Thái
19-2-2026*5002
(*)Thăng trầm , thịnh suy