G I Ọ T L Ệ E M Em đã khóc khi đọc thơ tôi tặng
Thi sĩ mượn lời chồng đã ra đi
Chắc lâu lắm rồi lệ đài trang mới nhỏ
Bởi tiếng yêu thương của người mẹ thầm thì
Em đã khóc do vô tình thơ nhắc lại
Nỗi xa chồng - mười sáu mùa thầm lặng, kiên trinh!
Lầm lũi vọng phu đi hết miền thương nhớ
Cuộc mưu sinh thành phương thuốc ru tình
Em đã khóc vì một lòng chung thủy
Mẫu tử vẹn tình, kiên định dạy con thơ
Bóng chiếc sần vai vuông tròn cuộc sống
Vượt trùng dương đưa con tới bến bờ
Em đã khóc thay cho niềm kiêu hãnh
Hạnh phúc hôm nay đầy đặn giữa vòng tay
Hồng nở thắm vườn xuân, sân hòe đẹp nắng
Hoàng hôn em về thanh thản đường mây
Em đọc bài thơ, bài thơ đẫm lệ
Rửa bụi trần ai thơm mát cuộc đời
Em nhận lấy - tôn vinh Ngày Phụ nữ
Ấp vào lòng, khúc khải hoàn khơi…
Nguyễn Văn Thái
8-3-2026*5021