![[Helpful answer received]](app_themes/Classic/image/helpfulA.gif)
Gió Đùa - Thơ Trương Văn Tú
Mưa Tan Trường Hưng Đạo đại lộ xe người tấp nập Trên vỉa hè, chén chè với em yêu Giữa phố xá bỗng dưng thành vắng lặng Thế giới này, như chỉ có đôi ta Hạt mưa đổ, Sài Gòn mát lạnh thật Mát bờ vai, mát cả giấc mơ đầu Anh với em nép mình bên hiên nhỏ Ngỡ thời gian ngưng lại giữa cơn mưa Mưa vừa ngớt, nắng đã hong bờ tóc Tà áo dài trắng ướt đẫm càng xinh Giọt long lanh như dát vàng trước gió Ôi! Hạt mưa ... ôi sao mà đẹp quá! Ánh mắt nàng lung linh đầy tinh tú Tóc buông dài cho gió thổi vô tư Miết nhìn em, chè nguội tự bao giờ Em khẽ bảo:”Sao không ăn đi chứ?” Ừ! Thì mà ... anh đang ăn đấy chứ Để anh xem, em đẹp ở nơi nào Em không đẹp, anh hồn sao lơ lững “Anh quỷ sứ! Lại ghẹo nữa rồi nghe!” Lãng Nhai Trương văn Tú (Cùng S. đi ăn chè) SG 09 Tháng 03, 1974
Quỳnh Hoa Nhất Hiện Quỳnh hương hé nở giữa đêm thanh Một thoáng hồng nhan ánh nguyệt lành Chưa kịp say lòng hoa đã tắt Ngỡ đâu kiếp bạc giống người xanh Lãng Nhai Trương Văn Tú SJ April 10th, 2026
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: