RƯỢU ĐÊM - CHỜ SÁNG
Thơ - Trường Phi Bảo
Khuya rồi anh...
ngủ anh ơi!
Sao còn thức quấy...
lúc cười... lúc ca...
Rượu vào,
lời cứ tuôn ra,
Những câu cay đắng...
buồn mà... trách nhau!
Khơi lòng,
dậy vết thương đau,
Tình xưa chừ đã...
phai màu trong em.
Trăng tròn bẹo dáng nghiêng thềm,
Tóc buông xoã mộng, dài đêm đợi chờ.
Anh còn... uống rượu - ngâm thơ,
Ước làm thằng Cuội ngồi mơ chị Hằng.
Một chung
bay đến cung trăng
Hai chung tỏ ý
mong rằng được hôn
Ba chung
nát cả thần hồn
Lai rai thêm chén
càn khôn xoay vòng.
Khổ thân em... tối nằm không,
Hủ mèm anh mải ủ lòng... chuyện xưa.
Thở than... duyên nợ đẩy đưa,
Tình chồng nghĩa vợ... nắng mưa chung cày.
Ngỡ mình
ấm áp vòng tay
Ngờ đâu dĩ vãng
vẫn đày đoạ nhau
Men cay chếnh choáng đầu sao,
Ruột gan ai đốt cồn cào... tiếng rên...
Rượu rót tràn
sầu tiêu quên
Uống cho cạn
nhớ mông mênh
lại đầy
Khuya rồi khuya....
ngây ngất ngây
Thằng Cuội ôm ước mộng gầy
ngủ ngon!
Mỗi em mi đẫm lệ tròn,
Ngồi trông trời sáng anh còn tỉnh ra.
Giông không tố gió... bão qua,
Tình trong tim sẽ mặn mà lại thôi!
15/04/2026