![[Helpful answer received]](app_themes/Classic/image/helpfulA.gif)
THƠ NGÃ DU TỬ
UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI Kính tặng thi sĩ Phù Hư Dật Sĩ Em sẽ uống ly rượu mừng trị kỷ Đời vàng thau, dâu bể chứng nghiệm rồi Trong ánh mắt hiểu nỗi niềm tâm sự Thời vàng son? Còn lại ánh trăng soi. Xin thâm tạ hồn thi nhân Quảng Ngãi Dẫu ngoài xa gió nổi phía tầng cao Cứ ngước mắt trước nỗi niềm thua được Tráng sĩ ca dũng khí đấng anh hào Chuyện còn mất nghìn sau còn lật lại Trước mắt ngày hậu bối sẽ khai thông Chén rượu quý dưới đất trời cao rộng Uống đi anh. Trăng gió vẫn ngang tàng. Ngã Du Tử/ SG
RU EM BỐN MÙA (Cho người tri âm) Ru tròn mộng mùa xuân này em nhé Áo thanh tân em khoác lộng ngọc ngà Nắng ảo diệu trên ngàn hoa, sắc lá Gió dịu hiền nâng tà áo em bay Bức tranh xuân hiện giữa phố trưng bày Hương sắc ấy. Tình yêu vừa lên tiếng Ta yêu em – Cả một đời dâng hiến Trái tim hồng nhịp đập đến ngàn sau Đi ta đi đến cuối đất cùng trời Từ phố thị, lên ngàn ra biển thắm Dấu chân ta ngại gì non núi thẳm Sông suối một đời tán tụng reo ca Bước lãng du khắp chốn cũng là nhà Dệt ân ái vàng ươm màu nắng hạ Thu lá vàng đến mùa đông lạnh giá Trời vào xuân cho tròn mộng ban đầu NGÃ DU TỬ/ SG
Ở TRỌ TIM EM (cho người tri âm)
Cho anh trọ trong ngăn tim em nhé để trăm năm còn nhớ một cung rằm nghe cơ hồ tình nhớ chẳng xa xăm xin thân ái mùa vui về ngự trị Đêm thánh khiết sẽ cùng nhau tình tự mộng tình xuân loang chạy khắp hình hài sẽ hòa cùng sương gió khắp khơi xa trong kiêu hãnh một khối tình thế kỷ Em là gió anh là mây khiêu vũ, em là sông anh con trăng trọ giữa dòng Anh là nắng, em lúa đòng vươn hạt Tràn đồng xanh lúa no ấm ngọt nồng Và thế nhé, anh một đời ở trọ trái tim em ấm mãi một tên người sẽ có ngày thi phú nhắc đôi ta anh lãng tử: Tim em nghìn năm đợi./. NGÃ DU TỬ/ SG
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2026 21:06:41 bởi THƠ NGÃ DU TỬ >
GẪM MÌNH TRONG CUỘC TRƯỜNG CHINH Quên sao được thuở gừng cay muối mặn buổi sông hồ khốn khó vác trên vai ngày ra đi giục giã bước đường dài rồi quyết chí - gian nan ư? Chẳng ngại. Bước chân đi, không quay đầu nhìn lại sợ mềm lòng thực tại với quê hương ngày đã nghe giục giã khắp nẻo đường lòng đã quyết. Thôi giã từ quê quán. Và từ đó nhận đất người làm bạn thân lãng du nhịp bước mãi hành trình năm mươi năm nhìn lại cuộc trường chinh ngậm ngùi lắm, vinh quang ồ cũng đủ Bảy mươi năm làm người đi khắp xứ hiểu ra rằng tất cả cũng phù du giờ bình an nghiền ngẫm áng văn thơ tìm an lạc giữ mình vui ánh đạo. Ngã Du Tử/ SG
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.04.2026 17:50:19 bởi THƠ NGÃ DU TỬ >
TRÊN ĐỈNH ĐÈO EO GIÓ (Cảm xúc trên đỉnh Đèo Eo Gió) Dáng núi Đình cương hình yên ngựa Tôi trở về sau cuộc phân ly Gió sương quê mẹ ngày tao loạn Còn nhớ gì không? - Đất khắc ghi Đỉnh đèo Eo gió ngày xưa ấy Trăng nước Nghĩa Hành mộng trùng dương Ai đem tang tóc gieo vào đó Đau xót trời quê vạn dặm trường Mà thôi quê quán muôn đời ấy Bất chợt ta về đỉnh núi xưa Nghe gió ngại ngần trong khúc hát Nên thương đời một nắng hai mưa. Chiều nghiêng bóng núi vàng vọt quá Lũ lượt đoàn xe đẩy củi về Chân bước nhịp nhàng thoăn thoắt vội Giữa trời treo lững mảnh hồn quê Phiêu bạt lâu ngày giữa phố xa Quan san muôn dặm nhớ quê nhà Chiều nay đứng chạm ngàn mây núi Hát giữa đời vang: - Khúc tráng ca Ngã Du Tử/ SG
LẠC VÀO CỔ TÍCH HỒN EM Vườn cổ tích của em đầy hoa mộng Lạc vào trong hồn anh hóa thật thà Thân kiều diễm ngọc ngà không son phấn Trái tim em rộng mở khúc hoan ca Ta nâng niu hương nồng đượm thịt da Ơi thân xác ngàn sau còn xưng tụng Mùa thanh khiết hồng nhan trời diễm tuyệt Trần gian ơi, tòa cổ tích tuyệt hồng Đêm mắc cạn trước châu thân trắng nõn Núi đôi em từ tốn réo gọi nguồn Khe suối nọ cựa mình theo nhịp thở Hồn đi hoang về cổ tích xa mờ Thôi đã trót giữa đời vui con chữ Lỡ thăng hoa trước thần thánh tình yêu Cứ ca hát theo tháng ngày tình tự Hồn lãng du lạc cổ tích hồn Em. Ngã Du Tử/ SG
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 6 bạn đọc.
Kiểu: