Thơ Tự Do
Đêm dài quá
Khi nỗi nhớ vụt cao hơn duyên nghiệp
Lý trí sắc thành thang thuốc an vui
Đời lặng lẽ rồi ơi ta ơi
chút nữa thôi sẽ buông qua trọn kiếp
không còn nhớ
không còn thương
Lắng nghe kinh cầu trọn vẹn
Buông xuống rồi nhặt nhạnh
Khổ đau, trầm mặc, tự an vui, thấy dòng đời mỏng mảnh
Tự cười chê số phận
Rồi cũng xuôi tay qua năm tháng từng ngày
Ta trách ta khờ dại
đã làm khổ mình, khổ cả cuộc tình
Nhưng ta có khổ đau nào, cái ta có là những hạnh phúc đẹp tươi
Ta khổ vì lòng ích kỷ, vì ham muốn cá nhân
đã làm khổ mình
Nên tôi buông xuống
sống cuộc đời tươi đẹp
Luôn cầu an yên cuộc tình đã chôn vùi
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: