NHẶT SẮC CHIỀU ____ Bà đứng đó, nơi ranh giới mỏng manh giữa hiên nhà rêu phong và khoảng sân ngập đầy xác lá. Gió mùa thổi qua, không đủ mạnh để làm rung chuyển những cây cổ thụ, nhưng đủ khiến những chiếc lá vàng rơi xuống, như kiếp người vừa chạm đến cửa của sự tan biến.
Bà không còn nhớ mình đã đứng đây bao lâu! Thời gian không tính bằng kim đồng hồ, lại đo bằng độ dài của bóng tối đang lan phía chân mây tím ngắt vào tận ngõ…
Bà khẽ cúi xuống. Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những đường gân xanh như dòng sông cạn kiệt, chậm rãi nhặt lên một chiếc lá khô. Có người nói nhặt lá là để dọn sạch sân, nhưng với bà, đó là hành động nhặt tuổi mình...
Mỗi chiếc lá là ký ức nhạt phai của thời con gái. Bà nhìn vào gân lá, như thấy mình của ngày hoa niên, cái thuở mặt trời buổi sớm luôn phảng phất hương hoa và mỗi bước chân đều mang theo những ước mơ hồn nhiên...
Ngày đó, nắng đối với bà là thứ trang sức mỹ miều, là nguồn sống tự tin. Bà đã từng đi ngắm mặt trời, từng tin rằng nắng sẽ chẳng bao giờ tắt trên mái tóc xanh dày của mình…
Nhưng giờ đây, luống tóc ấy đã chuyển màu hoa râm…
Sự hiện diện của bà trong ngôi nhà này giống như bản nhạc đã cũ. Những đồ vật xung quanh – từ cái ghế gỗ mòn vẹt đến bậc thềm xám xịt vì rêu phủ – đều nhắc nhở sự lãng quên. Có những nỗi nhớ từng cố tình chôn chặt, để quên ngoài bậc ngõ, mong rằng thời gian sẽ xóa sạch dấu vết. Nhưng kỳ lạ thay! Khi hoàng hôn buông xuống, nỗi nhớ ấy lại lách qua khe, theo tiếng dế nỉ non lần đến. Chúng không ồn ào, chỉ âm thầm hiện ra như lớp chồng của quá khứ, làm bạn với bà trong đêm dài chờ đợi…
Bà bước đi, đôi chân trần chạm nền đất lạnh. Cảm giác thật đến đau lòng. Bà tự hỏi, liệu mình đang sống hay chỉ tồn tại như sự tàn phai của chính mình? Người đàn bà không còn đi nhìn mặt trời trên luống tóc hoa râm! Đó là lúc bà đối diện với sự trống rỗng của thực tại. Mặt trời vẫn ở đó, nắng vẫn lung linh ngoài kia, nhưng nắng của bà đã trở thành thứ khác – thứ nắng đi xuyên qua kẽ lá khô để nhắc nhở về sự kết thúc…
“Rồi nắng cũng về...”
Bà thì thầm câu nói ấy! Câu nói hai sắc thái: hy vọng mong manh và sự chấp nhận tận cùng...
Nắng về để kết thúc đêm dài dỗ dành giấc ngủ, nắng cũng về để tiễn bước hoàng hôn dịu buồn. Sự luân chuyển của ánh sáng và bóng tối khiến bà nhận ra sự phi lý của kiếp người. Chúng ta dành cả đời để chờ đợi điều gì? Để rồi khi nó đến, chính là dấu hiệu của điều khác vừa ra đi…
…Chiều nay, hoàng hôn có sức cuốn hút đến lạ, sắc tím mây như muốn ôm lấy suy tư. Nhìn những con chuồn chuồn bay lượn dưới thềm rêu xám, chúng thật hạnh phúc. Chúng không phải nhặt nhạnh ký ức, phải đối diện nỗi buồn thời gian dưới chân. Chúng chỉ sống, và chết, trong thanh thản bởi lẽ tự nhiên...
Bà chợt nhớ về những chiều vàng ửng sắc, thuở bà còn bồng bột muốn nói lên lời từ sâu thẳm trái tim. Lời giờ đã hóa thành gió, thủ thỉ đâu đó ngoài vườn, nhắc nhở hình ảnh ngày xưa đã chết từ lâu rồi...
Cái tôi trẻ dại, đầy khao khát nay chỉ còn là bóng hình mờ nhạt, bà thỉnh thoảng bắt gặp khi ngắm mình vào buổi chiều tà héo hắt…
…Đêm bắt đầu trở nên dài hơn. Căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng thở dài của thời gian và tiếng nỉ non của côn trùng. Bà nằm xuống, để mặc cho bóng tối phủ lên đôi mắt đã mờ đục. Trong giấc dỗ, bà lại thấy mình đi trên cánh đồng đầy nắng, hương hoa phảng phất. Ở đó, không có xác lá vàng, chỉ có tóc hoa râm, và không có nỗi buồn gặm nhấm tuổi đời…
Bà biết, sáng mai khi mở mắt, lại thấy mình đứng trước khoảng sân, ngắm những chiếc lá rơi rưng rưng bật khóc tuổi đời. Và bà sẽ lại tiếp tục công việc của mình: nhặt tuổi mình trên xác lá…
Đó là định mệnh. Đó cái duy nhất bà có thể bám víu vào. Cái vòng xoay của nắng và hoàng hôn, khiến bà nhận ra rằng cuộc đời không nằm ở việc thấy được mặt trời, mà phải đủ can đảm cúi xuống nhặt lên mảnh vỡ đời mình, dù chúng chỉ là xác lá khô héo…
…Gió lại thủ thỉ. Ngoài bậc ngõ, nỗi nhớ vẫn nằm đó, kiên nhẫn chờ đợi một sự kết thúc…
Sg – 27.3.2020
MacDung