.
Gốc Cổ thụ ở Ao Bà Om - Trà Vinh (trước 1975) Sao không về lại thăm Quê?...
Anh không về thăm Quê hương ta sao?
Hàng Dầu cao cao vẫn lặng yên xòe bóng mát
Những con đường song song nào đâu có khác
Cũng giống như đôi mình không điểm hẹn gặp nhau.
Xưa lắm rồi mà nào dễ quên đâu
Những ánh mắt
Những nụ cười…cứ hồn nhiên như nắng
Anh là chiếc bóng bên em – yên lặng
Lẽo đẽo theo hoài trên những nẻo đường qua.
Trà Vinh – Quê mình nào đâu đã là xa
Mà cách biệt vẫn muôn đời cách biệt
Anh nhớ hay quên một thời tha thiết
Đường hàng Me trắng xóa những áo dài.
Lá Me rơi trên mái tóc, trên tay
Trên nỗi nhớ…nỗi đợi chờ sâu lắng
Mắt em xanh, môi hồng…
Xinh – xinh lắm
Cho bao người thầm lặng nỗi bâng khuâng
Anh có về không?
Em tự hỏi bao lần
Mà bóng Nhạn vẫn âm thầm mù mịt
Còn nhớ hay quên?
Quê hương mình như một vùng cổ tích
Với Chùa Khmer tĩnh mịch
Cùng nét đẹp lạ lùng của thắng cảnh Ao Bà Om
Những gốc cây sần sùi
Những điệu múa Lâm Thôn
Biển Ba Động mông mênh vẫn ì ầm sóng dậy
...
Còn nhớ hay quên?
Những tháng năm của ngày xa xưa ấy
Đất Trà Vinh, nào khó mấy – nẻo về.
Em luôn hỏi thầm “Sao anh không trở lại thăm Quê?”
Tú_Yên
(Tập thơ “Có những điều như thế“)