86. 17 THÁNG BẢY, thứ Năm
— Tôi chỉ biết tên hắn, giọng nóі của hắn và chữ của hắn, dù rằng bao giờ hắn cũng viết lối chữ in. Nhưng tôi thề trong đời chưa hề bao giờ trông thấy hắn, cũng chẳng biết hắn ở đâu.
Người đánh máy ghi hầu như cùng một lúc từng lời khai của tên Felipe Carmona, tức Guillermo. Mảnh giấy đánh máy sau đó sẽ mang chữ ký của һắn ở dưới, đồng thời lời khai này cũng có thu âm.
— Mauricio thông tin với anh bằng cách nào? — Paco hỏi.
— Với những tên khác tôi không rõ. Với tôi, trước đây hàng ngày hắn gọi điện thoại vào bảy giờ rưỡi sáng và chín giờ rưỡi tối. Nhưng từ hai tuần nay, hắn chỉ gọi cho tôi ngày thứ hai và thứ sáu vào hồi chín giờ ba mươi sáng.
— Đó là cách duy nhất để thông tin ư? — Рaсo hỏi.
Những tiếng gõ lách cách của máy chữ đều đều mờ ảo. Felipe Carmona cảm thấy như những tiếng gõ đó đã gõ vào một vùng nào đó trên thân hình hắn, vào tận da thịt hắn và in hằn mãi mãi vào bên trong.
— Còn có một số nơi như Nhà Trắng, Thư viện…
— Nhà Trắng là cái gì?—- Рaсo chặn hỏi.
— Сaс ông cứ đến CUJAE mà hỏi, bất cứ ai cũng có thể giải thích rõ — Felipe trả lời.
— Còn những nơi nào nữa?
— Thư viện José Мartí, Thư viện trường đại học, những cửa bán vé của Abrante và một vài nơi khác nữa...
Paco nghĩ Mauricio tất phải có liên hệ với trường đại học vì: CUJAE, hai thư viện, sân vận động trường đại học... Chắc chắn rằng hắn phải thuộc người trong địa hạt đại học.
Khi Sepúlveda kể cho nghe những chi tiết về cách thức hoạt động của Mauricio, anh biết rằng tên đó rõ ràng là một tên chuyên nghiệp rất khôn ngoan, lo xa thận trọng, có kỹ thuật thành thục để kiểm tra công việc, và như vậy, bắt được hắn cũng rất khó. Nhưng việc bắt hắn trở thành một điều sinh tử, rất quan trọng. Không phải chỉ để tóm tên phụ trách và tổ chức cuộc phá hoại tại Cuba, mà còn vì cái giá trị đặc biệt có thể có trong những lời khai của hắn, để dùng cho việc chuẩn bị tố cáo cụ thể về vụ phá hoại đó trước toàn thế giới.
Rõ ràng Felipe Carmona và Víctor Ribadeneira không biết gì hơn những lời chúng đã khai. Không có một lời nào ám chỉ đến Тoxopterae aurantii, Nỗi Buồn, YTD ... Công việc của chúng chỉ thu hẹp trong phạm vi nhỏ như thể hoạt động của Elpidio và Huidobro.
Cándida Villalobos, tức Irma Ferrer Sepúlveda, không ra khai được vì lúc đó bị lên cơn đau tim, và chỉ mở mồm ra để chửi bới tục tĩu.
Hi vọng bắt được tên Mauricio thực rất ít. Cho dù đã biết rằng ngày hôm sau, vào lúc chín giờ rưỡi sáng, hắn có thể lại gọi điện thoại đến cho Sepúlveda tại nhà Irma, vì vẫn chưa biết được rằng cả bọn này đã bị bắt. Nhưng nếu tổ chức một cuộc canh phòng thật ráo riết tại một số máy điện thoại công cộng ở thành phố La Habana, và phối hợp nhịp nhàng với cơ quan thông tin từ ngay trung tâm điện thoại, có thể cũng có chút hi vọng.
«Ngoài hắn ra không ai có thể báo cáo về vấn đề virux,» — Alba nghĩ thầm khi Paco đưa những lời khai của Felipe Carmona, tức Sepúlveda, tức Guillermo.
87. 17 THÁNG BẢY, thứ Năm
Cuộc đua xe đạp xuyên các tỉnh Cuba chạy trên đoạn đường một ngàn bốn trăm ba mươi sáu kilômét, từ hai tỉnh cực đông đến cực tây của đất nước, trong vòng mười bốn ngày.
Để có thể tham dự cuộc đua tài đồ sộ đó, yêu cầu phải dưới ba mươi tuổi, có một khuôn ngực nở nang, trong đó chứa đựng hai buồng phổi thật dẻo dai, có một quả tim lành mạnh, chắc chắn đã được công nhận, thêm vào nữa là một đôi chân rắn như sắt, và nhất là phải sẵn sàng chịu đựng mọi thử thách của thiên nhiên cũng như địch thủ, rồi bụi đường, mệt nhọc. Tất cả những thứ сần phải có, để có thể giành lấy cành hoa thắng lợi.
Segundo và Evaristo cả hai đều trên ba mươi tuổi một chút. Cả hai đều có lồng ngực rộng, vuông vức, những buồng phổi tốt, những quả tim bên trong đang phấp phổng những nhịp gấp của biết bao nhiêu những sự thúc giục động viên khác nữa vô cùng hấp dẫn. Mặc dù chúng rất ghét những sự rủi ro, bụi đường và mệt nhọc, nhưng đều sẵn sàng đối phó với tất cả những cái đó, hơn nữa, để có được đôla cũng xanh xanh như cành panma thắng lợi, y như thể những màu ngọc bích của hi vọng xanh tươi.
Không một tên nào trong hai đứa là vận động viên cả, nhưng từ hôm 27 tháng sáu đến 3 tháng bảy, chúng thực hiện một cuộc tập luyện nghiêm túc về xe đạp đường trường trên mấy con đường hàng tỉnh của tỉnh Matanzas. Mauricio đã đặt trước cho bọn chúng một căn buồng ở trong một tháng tại một tòa nhà ở Varadero, và từ nơi ấy hàng ngày chúng đi tập luyện.
Мụс tiêu của chúng là để đi lại được không khó khăn trên một số kilômét trên những đoạn đường không thuộc cuộc chạy đua xe đạp xuyên tỉnh của toàn Cuba, những con đường đất nhiều khi gây biết bao khó khăn cho những người đi xe đạp.
Việc tập luyện này rất dễ thực hiện đối với chúng, là những người có thể lực tốt và nhất là còn trẻ. Đến ngày 8 tháng bảy, cả hai đã đạt được mục đích của chúng. Ngày 9, vào buổi tối, Mauricio gọi điện thoại cho chúng, ra lệnh cho chúng bắt đầu cuộc gieo rắc nhựa cây đã nhiễm vi khuẩn YTD trong các nông trường cam chanh tại Jagüey Grande.
Những chiếc xe đạp của chúng không phải loại xe đua có ghi đông uốn cong xuống dưới. Đôi ghi đông của hai chiếc хе này lại vểnh lên trên và ngoặc về đằng sau. Nhưng mé tay bên phải của ghi đông, bằng một chốt nhỏ chín mươi độ về bên phải, làm cho đầu ghi đông đáng lẽ quay về phía người đi xe đạp, lại chĩa sang bên kia lề đường. Sự thực là mé tay phải của ghi đông là một khẩu súng lò xo cực mạnh, có thể bắn một viên đạn nhựa nặng mười gam, đầy nhựa cây ocuje ra xa khoảng sáu mươi mét. Những viên đạn đó tự động nạp từng viên một vào đầu ghi đông. Mỗi viên đạn đầu có một chất dính làm cho nó bám chặt vào lá cây một khi được bắn ra.
Trong những cuộc thực tập, chúng đã nghiệm thấy rằng hơn 70% những viên đạn đó đều rơi trên lá cây. Chỉ có 30% rơi xuống đất, và những viên đó coi như vô dụng.
Khi Segundo và Evaristo ra đi làm công việc này, chúng được lệnh đem những viên đạn chất dẻo mà chúng vẫn để trong tủ lạnh ở căn nhà tại Varadero đặt vào trong một hộp nhỏ, bên dưới chúng để một chén nước đá. Trên tấm vải nhựa đặt trên đá lạnh, chúng đặt hai trăm viên đạn chất dẻo mà chúng hàng ngày sẽ phải bắn vào những tấm lá cây hai bên đường. Với phương pháp đơn giản đó thôi, chúng có thể giữ được những viên đạn dẻo đó đến buổi trưa trong nhiệt độ không bao giờ trên 5oC. Nếu nhiệt độ tới 20oC, những viên đạn sẽ chảy ra và từ những chỗ thủng sẽ nhỏ giọt chảy ra chất nhựa cây đã nhiễm virux bệnh YTD. Sau đó những con sâu ăn phải chất nһựa này đều nhuốm bệnh YTD rất nặng. Những con sâu đó đi tìm thức ăn ở những mầm non của cây cam chanh, và sẽ gieo rắc virux bệnh vào những lá non mà chúng hút nhựa.
Ngày 10, Segundo bắt đầu công việc tại mé nam của Jagüey, còn Evaristo thì hoạt động ở mé đông vùng đó. Điều quan trọng là không bao giờ hai tên xe đạp này đi cùng một chỗ. Hai chiếc khung xe và màu sơn đều khác nhau nhưng có điều lạ là ghi đông đều giống nhau, cho nên muốn không để cho điều lạ của ghi đông khêu gợi sự chú ý của mọi người, Mauricio đã ra lệnh cho chúng không bao giờ được đi cùng với nhau trong vùng Jagüey, ngay cả trong thời gian tập luyện.
Mena là người kiếm ra hai chiếc xe, sau đó lắp thêm vào hai chiếc ghi đông hai đoạn đầu đặc biệt mà Segundo và Evaristo đem theo vào khi đổ bộ vào Cuba theo đường giếng ở phố 31. Khi đó chúng không biết thứ đó dùng để làm gì.
Công việc của Segundo và Evaristo đã bắt đầu ngay từ hôm xảy ra vụ chạy trốn của hai tên đồng bọn ở đường 22 tại La Habana. Mauricio cho rằng sau vụ đó cơ quan an ninh Cuba sẽ tăng cường cao độ cảnh giác ở những vùng trồng сam chanh, nhưng hắn tin tưởng vào hai tên đi xe đạp, ăn mặc у như những người lao động ở trong vùng, vớі giấy tờ chứng thực là những kỹ thuật viên trung cấp trong một nông trường. Có được chút may mắn chúng sẽ có thể thoát qua được mọi sự hiểm nghèo.
Về mặt khác, khi хảу ra sự việc ở đường 22, hắn đã ra lệnh rải virux từ chiều hôm trước đó. Cho nên cũng không còn cách gì khác là liều với may rủi và nguy hiểm một phen. Nhưng hắn cũng tin rằng sự canh phòng сao độ có lẽ tập trung ở Đảo Thông và Guane. Ngày 12, hắn quyết định làm một cuộc kiểm tra, nên núp rình tại một điểm ở bãi biển Varadero, nơi có thể quan sát một cách bí mật căn nhà và thấy rõ cả Segundo và Evaristo đều trở về nhà, xe đạp buộc chặt trên giàn giá để đồ đạc trên mui, quần áo tử tế như hai người đi du lịch. Bọn chúng đã được lệnh phải thay quần áo tại nơi nào đấy trên đường trở về nhà.
Quan sát thấy như vậy, hắn yên tâm và điện báo ngay cho Jerry White, qua đường Tây Ban Nha, về thắng lợi bước đầu của kế hoạch.
Theo như chương trình đã định, ngày 15 tháng bảy, vào buổi chiều hắn đi qua trước căn nhà của mấy tên nhân viên, và nhìn thấy chiếc áo sơ mi xanh da trời treo ở nắm cửa sổ mở tung. Dấu hiệu đó chứng tỏ rằng Segundo và Evaristo đã kết thúc công việc ở Jagüey trong thời gian đã quy định trước. May mắn là trong mấy ngày đó không mưa, và tất cả đã được thực hiện theo đúng như kế hoạch đã định.
Chiếc xe do Mena sang tên cho Segundo dùng để chở hai tên phá hoại đi làm việc, từ Varadero đến Batanabó. Tại Batanabó, trong nhà tập thể của Viện Cải cách ruộng đất, hai tên nhận được một phong bì đề tên Segundo, trong đó có hai chiếc vé và biên lai đặt trước phòng trọ tại Gerona.
Ngày thứ tư, 16 tháng bảy, Segundo và Evaristo xuống сon tàu «Sao chổi», mỗi tên xách một chiếc va li thô sơ thật lớn, loại va li bằng gỗ mà những người thợ vùng Pinar hay dùng, trong đó có đựng cả xe đạp đã tháo rời.
Ngày 17, tức ngày thứ năm sau hôm Sepúlveda bị bắt, Segundo và Evaristo bắt đầu công việc tại Đảo Thông. Cũng ngày thứ năm đó, Mauricio đã tìm được cớ chính đáng để đi công tác tại Đảo Thông, và đã thực chứng một cách hài lòng rằng hai nhân viên của hắn sáng ra đi, chiều về, cả hai đều nhuốm đầy bụi của nhiều con đường đã đạp qua. Bọn chúng đã hoàn thành những hành trình phải đi qua đã định trước đúng thời gian cũng như cách thức, và trở về Gerona không gặp trở ngại gì. Mauricio định quan sát họ khi làm việc trên đường nữa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy đó chẳng qua chỉ là liều lĩnh nguy hiểm và vô ích. Dù sao thì hắn cũng không trông thấy hai tên đó bắn những viên đạn nhựa để gieo rắc virux bệnh, vì hai tên đó đã được lệnh tuyệt đối ngừng bắn khi trông thấy gần mình có хе cộ hoặc có người. Thêm nữa, Segundo và Evaristo là những người đã được thử thách của CIA, và tiền thưởng cho họ về công việc này còn tùy theo cái kết quả mà người ta sẽ đánh giá được sau đây. Trong hợp đồng đã ký kết với hai tên, chúng chỉ được nhận một phần tiền khi kết thúc công việc, còn số lớn tiền còn lại, chúng chỉ được nhận khi nào tác động của việc nhiễm bệnh đã được chứng nghiệm rõ ràng.
Để cho họ dễ dàng làm việc, Mauricio đã làm giả cho một bức thư bằng giấy có in tên và dấu của một cơ quan quốc tế mà hắn đã vào được, cho phép hai tên có được phòng trú ngụ tại khu nhà của Viện Cải cách ruộng đất.
Kế hoạch của Mauricio chỉ nhằm gieo bệnh tại vùng phía bắc của Đảo Thông. Hắn cho rằng một khi vùng xung quanh Gerona đã bị nhiễm virux bệnh, gió sẽ nhận nhiệm vụ gieo rắc rộng rãi những con sâu bệnh đi khắp hòn đảo.
Đối với hắn, CIA phải công nhận có những cống hiến, công lao lớn. Hợp đồng của hắn ký kết với Cuba làm việc như một nhà kỹ thuật sẽ hết hạn vào tháng tám, và sau đó ít ngày, sẽ được một số tiền rất lớn trong tay và một uy tín cao, hắn có thể lao vào những công việc ít nguy hiểm hơn mà cũng không phải vì thế mà kém phần quan trọng. Hắn chờ đợi ngày đi ra khỏi Cuba qua sân bay quốc tế ở con đường Rancho Boyeros, dễ dàng không một chút khó khăn như bất kỳ một nhà kỹ thuật ngoại quốc nào.
Chiến dịch Niềm Vui đã kết thúc. Đến tình thế này rồi, không có gì và không một ai còn có thể ngăn chặn được tai họa cho những cây cam chanh Cuba. Trên vùng Jagüey, chúng đã gieo rắc gần hai ngàn bốn trăm ổ dịch bệnh YTD và tại Đảo Thông, trên một ngàn sáu trăm ổ nữa, chỉ trong có ba ngày, đúng giữa cữ nở mầm non tháng bảy và cũng là lúc mà mật độ sâu nở rất nhiều vì có nhiều lá non, mầm non.
Công việc duy nhất còn lại để kết thúc cái thắng lợi đã được đảm bảo chắc chắn này, tựa như một dấu kiềm đóng vào tờ cuối cùng của một tác phẩm đồ sộ, là việc giải tỏa, di tản mấy nhân viên phá hoại sao cho trót lọt không vấp váp.
Đối với trường hợp Víctor và Manuel đã bị cơ quan phản gián Cuba phát hiện, Mauricio suy nghĩ không biết tại sao, và kết quả như thế nào. Nhưng việc đó cũng không làm cho hắn phải quan tâm lắm, vì một người nào đó có thể vì tình cờ đã trông thấy mấy viên đạn nhựa bắn ra từ chiếc xe camiông nhỏ và đi tố cáo. Ngoài ra cũng không có cách nào cắt nghĩa được vì sao. Nhưng muốn gì thì gì, cái đó cũng chỉ có tác dụng «làm đẹp thêm» chiến tích này, làm cho hắn nổi bật thêm mà thôi. Nhờ có sự khôn ngoan tài giỏi của hắn đã chỉ cho Víctor và Manuel biết cái ngõ hẻm ở đường 22, nên đã có thể dễ dàng thoát nguy hiểm ngay trước mũi của nhân viên cơ quan an ninh Cuba. Vấn đề này cần phải ghi nhận ở Langley. Và rõ ràng không ai có thể tranh chấp được với hắn về mưu mô đó, cũng như người ta sẽ phải bái phục phương pháp thông tin thật là đơn giản mà vô cùng bí mật, lợi dụng Nhà Trắng và các thư viện... cũng như ý kiến dùng xe đạp của hắn đã đưa ra đề nghị với Jerry White trong cuộc họp năm 1974 tại Miami. Hắn đảm bảo rằng mấy chiếc xe đạp sẽ không gây ra một sự chú ý nào đối với mọi người ở Đảo Thông cũng như tại Jagüey.
Những mơ ước của hắn đang được hoàn thành. Năm 1959, 21 tuổi, hắn đã thề rằng đến năm bốn mươi tuổi sẽ có xe, có một chiếc thuyền máy tại Riviera Francesa, có nhà ở New York, nhà ở Paris, và nhất là những cô gái mỹ miều đẹp có cỡ, từ trước vẫn luôn luôn nhìn hắn một cách khinh thị vì hắn chỉ là một anh chàng xoàng xĩnh, một sinh viên nghèo, bây giờ sẽ phải quỳ mọр dưới chân hắn và nhìn hắn với cái mong ước điên cuồng. Hắn đã thề phải được như vậy, hoặc chết! Còn đau thương và buồn bã với những ai, mặc xác người đó.
Hắn sẽ nhận được một trăm năm mươi ngàn đôla tháng chín này ở London. Còn ba trăm năm mươi ngàn đôla nữa, sẽ lĩnh nốt năm 1978, khi có dấu hiệu những cây cam chanh Cuba đã coi như bị hủy diệt không còn cách gì cứu chữa.
Và đúng năm 1978 ấy, Mauricio sẽ mừng sinh nhật lần thứ bốn mươi!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 1 giờ bởi huytran >