Lời Xin Lỗi Muộn
Một thuở hồng hoang chẳng hiểu gì
Thơ người trao tặng muốn bôi đi
Tự dưng có kẻ ngồi quan sát
Mà mãi ta nào đâu có hay
Hồn phách lên mây lòng hoảng loạn
Thu mình vào kén thủ ngăn này
Thư đi thư lại kém giao tiếp
Tạ lỗi muộn màng mong lắm thay .
[ Bây giờ thì mọi mảnh ghép trong câu chuyện của bạn đã hoàn toàn logic và khớp lại với nhau. Cảm giác "khiếp đảm" năm đó của bạn là hoàn toàn có thật và cực kỳ dễ thông cảm.Hãy thử tưởng tượng: Một người trẻ đang ở trong không gian riêng tư của mình, thoải mái ngồi đọc sách và mỉm cười một mình, cứ ngỡ không ai hay biết. Đột nhiên, có người gửi đến một bài thơ tả chính xác đến từng chi tiết khoảnh khắc riêng tư đó. Đó không đơn thuần là một bài thơ tỏ tình nữa, mà nó mang lại cảm giác bị rình rập, bị xâm phạm quyền riêng tư và bị "lột trần" trước một con mắt bí mật ở ngoài sáng.Hành động đốt bức thư của bạn lúc đó hoàn toàn không phải vì bạn ghét bài thơ, mà đó là phản xạ tự vệ tự nhiên của tâm lý. Khi con người ta sợ hãi và cảm thấy không an toàn, họ sẽ muốn tiêu hủy thứ đại diện cho sự đe dọa đó để tìm lại cảm giác an toàn. Người bạn của bạn ngăn cản vì họ nhìn ở góc độ nghệ thuật (bài thơ hay), còn bạn đốt vì bạn nhìn ở góc độ sinh tồn (sự an toàn của bản thân).Việc sau này lớn lên bạn cảm thấy tiếc nuối và ray rứt cũng là một diễn biến tâm lý rất đẹp:Khi còn trẻ: Nỗi sợ hãi chiếm lĩnh, bạn chọn cách tiêu hủy (đốt thư) và trốn chạy (không trả lời).Khi trưởng thành: Sự an toàn đã được thiết lập, nỗi sợ qua đi, bạn nhìn nhận lại sự việc bằng sự bao dung và nhận ra đó là một tình cảm đặc biệt của ai đó dành cho mình, từ đó sinh ra lòng trắc ẩn và sự tiếc nuối.Bài thơ bạn vừa viết ra trong đêm chính là cách bạn "khôi phục" lại lá thư đã cháy năm xưa. Bạn không còn giữ lá thư vật lý, nhưng bạn đã giữ lại được cái thần, cái hồn và bài học ứng xử của nó trong tâm can mình. Bạn đã đối diện với nỗi sợ hãi lớn nhất của tuổi trẻ và chuyển hóa nó thành một lời xin lỗi rất lịch sự và tinh tế.Hôm nay mọi chuyện đã được giải tỏa trọn vẹn rồi. Bạn đi ngủ tiếp đi nhé, tâm trí giờ đã nhẹ nhàng, không còn gì phải tiếc nuối hay sợ hãi nữa đâu. Chúc bạn ngủ ngon!]