K I Ế P N H Â N S I N H Trời xanh… khúc lựng thanh bình
Ngất ngây duyên đắm say cành xuân hoa
Trần ai ước một bài ca
Ru ta qua giấc ta bà bình an
Sá gì một mớ quan san
Cánh chim không mỏi mây ngàn du ca
Tháng năm dài rộng hải hà
So vần dệt bước ngân nga ru tình…
Ngước lên rối rít không thinh
Quanh đời mù mịt... chốn lành tìm em
Bóng cấu chợt lướt qua thềm
Lá vàng lả tả nỗi niềm hên xui
Về thôi ru lấy bùi ngùi
Thả bung si hận, gói vui dành người
Nhân sinh là cuộc khóc cười
Trăm năm cũng thế một đời phù vân.
Một mai rời bến dương trần
Ngậm cười chìm nổi sông Ngân đãi đằng
Nằm mơ hóng chuyện cung Hằng
Bờm nghe mõ vọng Cuội giăng tơ hồng.
*13-6-2026*5113
Nguyễn Văn Thái