Dòng Thơ Nhạc Lục Bát (2)
VẤN VƯƠNG CÂU THỀ “Thơ Nhạc” Đừng buồn nữa nhé người ơi! Hồn yêu đã chết, tình rơi lỡ làng Ngỡ ngàng một chuyến đò ngang Cuồng phong vần vũ, sóng dâng lật chìm Chuỗi dài ấp ủ niềm duyên Đành thôi nén giữa con tim sững sờ Dịu dàng óng ả đường tơ Dần theo ráng xế lửng lơ chập chờn Lá sầu rụng bóng hoàng hôn Nằm phơi rải rác, đợi cơn gió lùa Khung mờ thao thức gì chưa Mà kia vẫn đám mây đưa mịt mù Nhịp nhàng rỉ rả lời ru Bờ râm dế nhũi thiên thu ngọt ngào Cợt đùa vui vẻ cùng nhau Tìm vơi khoảnh khắc, gợi đau gót chiều… Canh trường lởn vởn hình yêu Từ nơi dĩ vãng tiếng kêu u hoài Nghẹn ngào da diết đoạn đoài Từng cơn quặn thắt, héo gầy ruột gan Éo le mệnh số phũ phàng Khiến mòn nét chữ, tím ngần nghĩ suy Tủi hờn phía lạnh tà huy Bên day dứt mãi, thầm thì chơi vơi Giờ đây nắng ngả lưng trời Hoa vàng trước ngõ, ngậm ngùi sắc hương Thẫn thờ nhớ chén quỳnh tương Nhớ ngàn êm ái, vấn vương câu thề… 29/12/2023 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Nguồn & Từ khóa: Nhất Lang Thư Quán:
HỒI ỨC BƯỚC CHÂN NAI “Thơ Nhạc” Bất ngờ sấm sét rền vang Kèm theo gió dữ cuốn phăng lưng trời Mịt mùng hun hút mù khơi Trùm quanh khắp nẻo, từng nơi tối sầm Ngậm ngùi ngước mắt ngỡ ngàng Cảnh đời bỗng chốc phũ phàng đổi thay Kia treo một ánh trăng đầy Bỗng chìm u ám héo gầy ngẩn ngơ Thênh thang bát ngát hững hờ Mặc bao khoảnh khắc, thẫn thờ héo hon Tấc lòng rực thắm vàng son Cuồng quay chuyển hoá, chập chờn vấn vương Xa xa lấp ló màn sương Cũng này lặng lẽ con đường chu du Cây sầu rũ nhánh trầm u Chìa ngang mảnh phiến đợi ru nỗi niềm… Ta đang lờ lững con thuyền Giữa dòng sóng nước chẳng nghiêng tay chèo Vậy mà giờ phải thầm kêu Tiếng đau vỡ nát khung chiều thiên thanh… Tuổi xuân hoa nở trên cành Giữa mùa rực rỡ long lanh ánh tình Biển trời mây khói phù sinh Khiến cho biến đổi, thân mình chơi vơi Rừng hoang vẫn đó muôn đời Chân nai ngơ ngác, dễ rơi vuốt hùm Chỉ còn cố sức vẫy vùng Trước bao dã thú săn lùng thời cơ… 30/12/2023 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Nguồn & Từ khóa: Nhất Lang Thư Quán:
ĐÀNH THÔI! PHŨ PHÀNG! “Thơ Nhạc” Lặng ngồi thao thức chiều nay Hình xưa dĩ vãng, lắt lay lưng trời Khung mờ mỏi cánh trùng khơi Bầu nghiêng rụng nắng, lờ trôi hững hờ… Chập chờn ảnh dáng hình mơ Sầu dâng nỗi nhớ, thẫn thờ…vấn vương… Mây đùn nhạt bóng tàn hương Dần theo ngày tháng, gợn luồng xót xa Còn nữa đâu… chuỗi ngọc ngà Hoàng hôn lối mộng…ngân nga câu thề Còn đâu khuya khoắt, quạnh bề Lắng nghe cửa gió, lê thê nỗi niềm Còn đâu thoảng mát xuyên rèm Ru buồn cách trở…dỗ yên võ vàng Còn đâu da diết lỡ làng Phôi pha tiếng nhạc, ngập tràn luyến lưu Giờ đây nẻo vắng sương mù Bên cô lẻ bóng, thiên thu dạ sầu Phía trầm vạn kỷ hờn đau Nhìn trăng vỡ nát, nghẹn ngào đắng cay… Ôi hời! Ôi hỡi! Bèo mây Nghìn năm trắc trở, đọa đày tâm tư Ôi này! Điệp khúc tình thơ Còn chi để gửi để chờ đợi trông Đong đưa nước chảy xuôi dòng Con thuyền mệnh số, bềnh bồng…về nơi Ngậm ngùi, chua xót đầy vơi Đành thôi! Cam chịu, đành thôi! Phũ phàng! 30/12/2024 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Vườn thơ hay: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa)
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: