1. Miếng bánh đậu xanh ở Tịnh Xá Lúc ấy tôi chỉ khoảng bốn hoặc năm tuổi.
Mẹ hay dắt tôi đến một Tịnh Xá của Phật giáo Khất Sĩ. Sau khi tụng kinh ở chánh điện và nghe sư thuyết pháp, các Phật tử cùng nhau đến bàn thờ Cửu Huyền Thất Tổ tụng kinh rồi xuống nhà trai dùng bữa.
Bữa cơm chay có rất nhiều món. Gia đình tôi khi ấy không khá giả; bữa cơm ở nhà thường nhiều rau, ít thịt. Thú thật, lúc đó tôi thường không thích các món chay. Nhưng ở Tịnh Xá còn có những món mà ở nhà hiếm khi được ăn: bánh, kẹo lạ, chè và trái cây ngon . Đó mới là những thứ khiến tôi háo hức.
Tôi cũng thích chạy tung tăng khắp khuôn viên Tịnh Xá, nơi có bóng cây xanh mát, gió thổi hiu hiu và những dòng nước nhỏ róc rách chảy quanh sân.
Hôm ấy mẹ còn dẫn theo chị tôi, hơn tôi hai tuổi.
Trong lúc tôi đang mải mê chạy nhảy, chị đến bên, đút cho tôi một miếng bánh nhỏ chỉ bằng đầu ngón tay. Đó là miếng bánh đậu xanh làm từ bột khoai mì.
Chỉ một miếng nhỏ thôi.
Nhưng sao nó lại thơm, ngọt và ngon đến thế!
Tôi nuốt xong mà vẫn còn thèm. Tôi nghĩ chắc chị vẫn còn bánh. Chị lại nghĩ trong nhà ăn vẫn còn nhiều. Thế là chị vội chạy đi tìm thêm cho tôi.
Nhưng khi chị đến nơi thì bánh đã hết.
Tôi bắt đầu khóc. Hình như chị cũng rưng rưng nước mắt.
Đứng từ xa, tôi chỉ thấy chị cố gắng diễn tả miếng bánh ấy cho các cô, các bà Phật tử trong Tịnh Xá. Họ thương tình đưa cho chị đủ loại bánh kẹo khác, nhưng chẳng thứ gì có thể xoa dịu nỗi buồn của thằng bé đang thút thít ngoài sân.
Lúc ấy, tôi chỉ biết hối hận. Giá mà mình đừng ham chơi ngoài sân thì đã được ăn thêm vài miếng bánh ngon ấy.
Những lần sau đến Tịnh Xá, lần nào tôi cũng tìm đúng loại bánh đó. Nhưng tôi chưa bao giờ tìm lại được.
Rồi tôi lớn lên. Tôi sang Úc sinh sống, nơi thức ăn lúc nào cũng đầy đủ. Thế nhưng, miếng bánh đậu xanh năm ấy vẫn chưa bao giờ rời khỏi ký ức của tôi.
Cho đến hôm nay, bánh đậu xanh vẫn có một sức hấp dẫn rất lạ. Tôi vẫn thường mua về ăn, đôi khi còn thay cả bữa trưa.
Gần sáu mươi năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn chưa một lần tìm lại được hương vị của miếng bánh nhỏ đã làm cậu bé năm nào mê mẩn ngay từ lần nếm đầu tiên.
Hưng (dohop) Nam Bán Cầu, 12-tháng7-2026
(Bản tiếng Anh và graphic của Ái Mây và Tôi)
1. The Mung Bean Cake at the Temple
I was only four or five years old. From time to time, my mother would take me to a Buddhist temple belonging to the Mendicant Order tradition. After the chanting in the main hall and a Dharma talk by one of the monks, everyone would gather to pay respects at the ancestral altar before sharing a vegetarian meal together. For a little boy, those were happy days. The meal offered many delicious vegetarian dishes. My family wasn't well off, and at home our meals usually consisted of plenty of vegetables and very little meat. To be honest, I preferred meat to vegetarian food. But the temple had something even more exciting—cakes, sweets, desserts, and fresh fruit, treats that rarely appeared on our table at home. I also loved running around the temple grounds. There were shady trees, cool breezes, and little streams of water flowing quietly through the gardens. It felt like a magical place. On this particular visit, my older sister, who was two years older than I was, came along with us. While I was happily playing outside, she walked over and fed me a tiny piece of cake, no bigger than the tip of my finger. It was a mung bean cake made with cassava flour. It was just one tiny bite. Yet it was unbelievably fragrant, sweet, and delicious. The moment I swallowed it, I wanted more. I assumed my sister still had some. She assumed there would be plenty left in the dining hall. So she hurried off to get another piece for me. But by the time she arrived, they were all gone. I burst into tears. I think my sister was close to tears as well. From where I stood, I could see her trying to describe the little cake to the women helping in the temple kitchen. They kindly offered her other sweets and biscuits to bring back to me, but nothing could comfort the little boy sobbing outside. Even at that age, I remember feeling one overwhelming emotion: regret. If only I hadn't been so busy playing, I might have enjoyed more of that wonderful cake. Every time we returned to the temple after that, I searched for the same cake. Somehow, I never found it again. Years passed. I grew up and eventually moved to Australia, where food is plentiful and almost anything can be bought. Yet I have never forgotten that tiny piece of mung bean cake. Even today, mung bean cakes hold a strange attraction for me. I still buy them regularly, sometimes even eating them instead of lunch. Nearly sixty years have passed, but I have never found another cake that tastes quite like the one that captivated a little boy from the very first bite. Perhaps it wasn't just the cake. Perhaps it was childhood itself.