Thơ - Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
NỖI NHỚ & HỒN TÌNH Em khóc tình yêu, khóc cả lời Hồn anh bỗng chốc lạc chơi vơi Thương ôi! Nhiều quá, thương nhiều lắm Chẳng biết làm sao gửi nụ cười… Ngoài nắng rơi nhiều ấm áo thu Trên nghiêng cánh gió dỗ sương mù Còn em giá lạnh, hồn em buốt Ai sưởi cận kề, ai giấc ru Rồi đây nẻo vắng, trời mưa đẫm Hun hút con đường phủ mái rêu Cả phía không gian chìm tĩnh mịch Ai dìu em bước dưới trăng xiêu Ai những ráng tàn cận mé sông Cùng em vào mộng ngắm mây hồng Xem hoa đua nở vườn xuân thắm Dào dạt hương lòng ngập núi non Nỗi đợi, em buồn nghẹn xót xa Ai thơ thẩn bước dưới chiều tà Mượn mây, gửi gió trao lời hẹn Khuây khoả tâm hồn điệp khúc ca?… Nhìn nước gợn dòng, nhịp sóng đưa Xa xa nhấp nhố bóng con đò Bờ ngang loáng thoáng chèo xuôi ngược Lữ khách bên đường chạnh nhớ xưa Trên cao vời vợi ánh đưa làn Dưới mé chân trời vọng tiếng vang Mảnh chết linh hồn từ dĩ vãng Trở về loạng quạng cả đôi chân… 30/11/2023 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Khu vườn hội tụ hồn thơ: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.07.2026 21:12:42 bởi Nguyễn Thành Sáng >
Trích Đoạn Bài Thơ: MỘT CÁNH CHIM BAY Thôi rồi! Gửi lại mảnh tình quê Phố chợ, con đường, chuỗi bước đi Nụ thắm, môi hồng, trăng bến mộng Dòng sông, đò nhỏ…chẳng còn chi Rồi đây dưới bóng hoàng hôn đổ Khách lạ phương này nhỏ vấn vương Khắc khoải, dạ sầu, đang lững thững Niềm thương, nỗi nhớ vượt biên cương Hay sắc hào hoa choá ngợp đầy Đẩy đời phiêu bạt đến gần đây Chụp lên cho khuất bầu xưa cũ Để nhạc, cung đàn thả gió mây… Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Khu vườn hội tụ hồn thơ: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
Trích Đoạn Bài Thơ: CÁM ƠN TÌNH XƯA Bởi nhờ hình bóng của yêu đương Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường Rồi một chiều kia hồn trở gót Tìm về bến cũ uống trăng sương Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi Một luồng chấn động tận xa xôi Xé màn bao phủ hằng muôn cảm Hồn sĩ ngàn xưa…trở lại đời Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn Để mãi từ đây có nhạc đờn Mỗi lúc ngân nga niềm dĩ vãng Ru sầu héo hắt dịu từng cơn… Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Vườn thơ dành cho người yêu thơ: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
Trích Đoạn Bài Thơ: TÌNH VỠ Tôi biết tình tôi đã lỡ làng Vì không kéo được chút vầng trăng Cho đêm ửng sáng khi chìm tối Nên phải đành cam nhận phũ phàng Em cứ an nhiên với lãng quên Thuở nào êm ả dưới thênh thang Anh à! Đẹp quá chiều nay hỉ Bởi chuỗi cung đàn…giữa trống trơn Mai mốt này đây những giá đông Em ngồi đan áo ấm cho chồng Có nghe bất chợt từ trong gió Nếu mất nhau rồi … anh hiểu không? Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Một góc thơ để lắng lòng: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
TA VỀ Ta về lối ngõ của ngày xưa Bỏ lại khung đơn giấc mộng thừa Đã lắm bao lần gieo nỗi nhớ Để rồi lạc lõng dưới mây đưa Ta về tìm lại chút dư hương Sưởi ấm con tim chuỗi đoạn trường Da diết cầm canh theo khúc nhạc Âm buồn héo hắt giữa canh sương Ta sẽ treo lên nhánh cận lề Mảnh hồn dĩ vãng kéo lê thê Cung đàn gác trọ sầu muôn thuở Mượn gió giũ lòng lạc bến mê Ta về kéo lại ánh trăng thơ Điểm sắc hồn thu, đẩy vạt mờ Dẫu biết lưng chừng treo nửa độ Còn hơn vạn kỷ khóc trong mơ Nay cũng độ vừa mảng nắng phai Bao năm bắt bóng dệt trần ai Giờ thôi! Không nữa! Không! không nữa! Cát bụi phù vân dẫm gót hài… 21/7/2026 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Khu vườn hội tụ hồn thơ & ý nhạc: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: