Thơ Nguyễn Trung
chợt nhớ đâu chỉ riêng mùa thu mới nhớ nhin lá rơi lòng xạc xào hơn bao nhiêu lần ngắm rừng ngút ngàn thương Sài Gòn của tôi chật chội thỉnh thoảng thèm ly cà phê đá quán bên đường ngắm lá me bay đôi lúc muốn để gió vù tai lạng hông đa, chiều theo em tan học có lắm lúc nửa đêm thao thức nghe lá rụng lào rào trên mái ngỡ mình đang đứng giữa ngã ba tiếng lao xao hàng quán dọn về đôi lúc lái xe đường trưa nắng chợt nhớ ly trà đá vỉa hè nhiều lần giữa vườn hoa đứng sững thỏang mùi ngâu, sân nhà em xưa
tuổi mười lăm em của ngày thơ ấy tuổi dại khờ mười lăm trộm phấn hồng, giấu mẹ vụng quét lên má mình hồng ơi, hồng thủa cũ ráng bình minh sớm mai mầu của thời xuân sắc vẫn mang theo đến giờ cành đỗ quyên trong góc cánh hoa, má ai hồng trăm năm đời cố giữ một tí hồng trong mơ điểm trang cho đời đẹp giây phút thành thiên thu nàng lọ lem ước nguyện chuông nửa đêm đừng vang
buổi sáng môi hồng sáng sớm thức dậy ra vườn bình minh dạo ngắm, hoa ươm nắng hồng thấy mầu hoa nhớ môi người tháng năm xuôi ngược, son đời vấn vương buổi sáng thanh khiết tinh sương không gian thoang thoảng mùi hương thủa nào bâng khuâng tôi bỗng trở về tuổi em của thủa tóc thề ngang vai em là của một thời thơ môi hồng vẫn đượm, ngày nào trong tôi mắt xanh vẫn chứa chiều mưa tóc huyền trải suốt suối tuyền mộng mơ thời gian trôi hết ngày thơ sông ra biển rộng, bơ vơ kiếp đời lang thang ở chốn xa vời ngắm hoa bỗng nhớ mầu son ngày nào
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: