Những Miếng Bánh Nhỏ
dohop 19.07.2026 18:07:18 (permalink)
 

*** Những Miếng Bánh Nhỏ…

Có vài kỷ niệm thời thơ ấu của tôi gắn liền với những miếng bánh nhỏ. Mỗi miếng bánh mang theo một câu chuyện, một cảm xúc mà đến bây giờ, sau gần sáu mươi năm, tôi vẫn chưa quên. Tôi muốn ghi lại theo thứ tự thời gian, trước khi những ký ức ấy dần phai mờ.


Hưng (dohop) Nam Bán Cầu, 12-tháng7-2026

(Bản tiếng Anh và graphic của Ái Mây và Tôi)

*** Little Pieces of Cake…

Some of my earliest childhood memories revolve around little pieces of cake. Each one carries a story, a feeling, or a lesson that has stayed with me for nearly sixty years. Before those memories begin to fade, I'd like to write them down in the order they happened.

 
 
Attached Image(s)
#1
    dohop 19.07.2026 18:11:36 (permalink)


    1. Miếng bánh đậu xanh ở Tịnh Xá



    Lúc ấy tôi chỉ khoảng bốn hoặc năm tuổi.

    Mẹ hay dắt tôi đến một Tịnh Xá của Phật giáo Khất Sĩ. Sau khi tụng kinh ở chánh điện và nghe sư thuyết pháp, các Phật tử cùng nhau đến bàn thờ Cửu Huyền Thất Tổ tụng kinh rồi xuống nhà trai dùng bữa.

    Bữa cơm chay có rất nhiều món. Gia đình tôi khi ấy không khá giả; bữa cơm ở nhà thường nhiều rau, ít thịt. Thú thật, lúc đó tôi thường không thích các món chay. Nhưng ở Tịnh Xá còn có những món mà ở nhà hiếm khi được ăn: bánh, kẹo lạ, chè và trái cây ngon . Đó mới là những thứ khiến tôi háo hức.

    Tôi cũng thích chạy tung tăng khắp khuôn viên Tịnh Xá, nơi có bóng cây xanh mát, gió thổi hiu hiu và những dòng nước nhỏ róc rách chảy quanh sân.

    Hôm ấy mẹ còn dẫn theo chị tôi, hơn tôi hai tuổi.

    Trong lúc tôi đang mải mê chạy nhảy, chị đến bên, đút cho tôi một miếng bánh nhỏ chỉ bằng đầu ngón tay. Đó là miếng bánh đậu xanh làm từ bột khoai mì.

    Chỉ một miếng nhỏ thôi.

    Nhưng sao nó lại thơm, ngọt và ngon đến thế!

    Tôi nuốt xong mà vẫn còn thèm. Tôi nghĩ chắc chị vẫn còn bánh. Chị lại nghĩ trong nhà ăn vẫn còn nhiều. Thế là chị vội chạy đi tìm thêm cho tôi.

    Nhưng khi chị đến nơi thì bánh đã hết.

    Tôi bắt đầu khóc. Hình như chị cũng rưng rưng nước mắt.

    Đứng từ xa, tôi chỉ thấy chị cố gắng diễn tả miếng bánh ấy cho các cô, các bà Phật tử trong Tịnh Xá. Họ thương tình đưa cho chị đủ loại bánh kẹo khác, nhưng chẳng thứ gì có thể xoa dịu nỗi buồn của thằng bé đang thút thít ngoài sân.

    Lúc ấy, tôi chỉ biết hối hận. Giá mà mình đừng ham chơi ngoài sân thì đã được ăn thêm vài miếng bánh ngon ấy.

    Những lần sau đến Tịnh Xá, lần nào tôi cũng tìm đúng loại bánh đó. Nhưng tôi chưa bao giờ tìm lại được.

    Rồi tôi lớn lên. Tôi sang Úc sinh sống, nơi thức ăn lúc nào cũng đầy đủ. Thế nhưng, miếng bánh đậu xanh năm ấy vẫn chưa bao giờ rời khỏi ký ức của tôi.

    Cho đến hôm nay, bánh đậu xanh vẫn có một sức hấp dẫn rất lạ. Tôi vẫn thường mua về ăn, đôi khi còn thay cả bữa trưa.

    Gần sáu mươi năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn chưa một lần tìm lại được hương vị của miếng bánh nhỏ đã làm cậu bé năm nào mê mẩn ngay từ lần nếm đầu tiên.

    Hưng (dohop) Nam Bán Cầu, 12-tháng7-2026

    (Bản tiếng Anh và graphic của Ái Mây và Tôi)




    1. The Mung Bean Cake at the Temple




    I was only four or five years old.

    From time to time, my mother would take me to a Buddhist temple belonging to the Mendicant Order tradition. After the chanting in the main hall and a Dharma talk by one of the monks, everyone would gather to pay respects at the ancestral altar before sharing a vegetarian meal together.

    For a little boy, those were happy days.

    The meal offered many delicious vegetarian dishes. My family wasn't well off, and at home our meals usually consisted of plenty of vegetables and very little meat. To be honest, I preferred meat to vegetarian food. But the temple had something even more exciting—cakes, sweets, desserts, and fresh fruit, treats that rarely appeared on our table at home.

    I also loved running around the temple grounds. There were shady trees, cool breezes, and little streams of water flowing quietly through the gardens. It felt like a magical place.

    On this particular visit, my older sister, who was two years older than I was, came along with us.

    While I was happily playing outside, she walked over and fed me a tiny piece of cake, no bigger than the tip of my finger. It was a mung bean cake made with cassava flour.

    It was just one tiny bite.

    Yet it was unbelievably fragrant, sweet, and delicious.

    The moment I swallowed it, I wanted more.

    I assumed my sister still had some. She assumed there would be plenty left in the dining hall. So she hurried off to get another piece for me.

    But by the time she arrived, they were all gone.

    I burst into tears.

    I think my sister was close to tears as well.

    From where I stood, I could see her trying to describe the little cake to the women helping in the temple kitchen. They kindly offered her other sweets and biscuits to bring back to me, but nothing could comfort the little boy sobbing outside.

    Even at that age, I remember feeling one overwhelming emotion: regret.

    If only I hadn't been so busy playing, I might have enjoyed more of that wonderful cake.

    Every time we returned to the temple after that, I searched for the same cake. Somehow, I never found it again.

    Years passed. I grew up and eventually moved to Australia, where food is plentiful and almost anything can be bought. Yet I have never forgotten that tiny piece of mung bean cake.

    Even today, mung bean cakes hold a strange attraction for me. I still buy them regularly, sometimes even eating them instead of lunch.

    Nearly sixty years have passed, but I have never found another cake that tastes quite like the one that captivated a little boy from the very first bite.

    Perhaps it wasn't just the cake.

    Perhaps it was childhood itself.


    Attached Image(s)
    #2
      dohop 24.07.2026 17:14:50 (permalink)

      2. Mảnh Vụn Của Chiếc Bánh



      Ngày tôi còn nhỏ, anh Năm thường chở tôi đi khắp nơi trên chiếc xe đạp cũ. Có khi anh đi làm việc cho cha mẹ, tôi cũng được ngồi phía sau theo cùng. Dọc đường, anh hay ghé mua cho tôi chút bánh kẹo hay nước uống. Đó là những niềm vui rất nhỏ của tuổi thơ.

      Một lần, anh mua cho tôi một chiếc bánh đa nướng còn nóng, giòn rụm.

      Đến nhà một người quen của cha mẹ, anh vào trong có việc, còn tôi đứng ngoài sân vừa chờ vừa bẻ bánh ăn.

      Một bé gái khoảng bốn hay năm tuổi từ trong nhà bước ra. Em không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng nhìn chiếc bánh trên tay tôi.

      Rồi em nhẹ nhàng đưa tay bẻ một mẩu bánh nhỏ xíu, chỉ bằng hạt gạo, bỏ vào miệng và mỉm cười trước khi chạy vào nhà.

      Mọi chuyện chỉ diễn ra trong vài giây.

      Tôi đứng sững, chưa kịp phản ứng thì anh tôi đã bước ra.

      Hình ảnh ấy theo tôi suốt bao năm.

      Giờ nghĩ lại, tôi không hề giận cô bé. Trái lại, tôi thấy em thật ngoan và đáng yêu. Em hẳn đã biết mình không nên lấy bánh của người khác, nên chỉ dám bẻ một mẩu nhỏ đến mức gần như chẳng đáng kể.

      Điều khiến tôi day dứt không phải là mẩu bánh em lấy.

      Mà là điều tôi đã không làm.

      Giá như lúc ấy tôi mỉm cười và bẻ nửa chiếc bánh đưa cho em.

      Hay đơn giản hơn, đưa cả chiếc bánh cho em.

      Đó có lẽ đã là điều đúng đắn nhất mà cậu bé sáu tuổi ngày ấy có thể làm.

      Tôi không biết có ai khác từng gặp một kỷ niệm nhỏ bé như thế không. Nhưng từ ngày ấy, tôi luôn tin rằng ăn một mẩu bánh vụng trộm vì thèm chẳng phải là điều đáng trách.

      Điều đáng tiếc hơn là khi mình có cơ hội để cho đi, mà lại lặng im.
      Và rồi tôi tự hỏi...

      Nếu mẩu bánh nhỏ ấy không phải là bánh, mà là tình yêu – một thứ ngọt ngào nhưng mong manh – thì sao?

      Lặng lẽ lấy đi một chút, hay âm thầm cho đi một mẩu nhỏ, liệu có còn bị xem là một lỗi lầm?


      Hưng Nguyễn (dohop) Nam Bán Cầu 15/07/2026
      Edited by Ái Mây.


      Bản dịch tiếng Anh, Ái Mây.


      Crumbs
      When I was little, my fifth brother often took me everywhere on his old bicycle. If he had errands to run for our parents, I would ride on the back, happy just to be with him. Along the way, he usually bought me a small snack or a drink. Those simple treats were among the greatest joys of my childhood.
      One day he bought me a freshly grilled rice cracker, crisp and fragrant.
      We stopped at a family friend's house. While my brother went inside, I waited in the yard, breaking off pieces of the cracker as I ate.
      A little girl, no more than four or five years old, came out of the house. She didn't say a word. She simply stood beside me, looking at the cracker in my hands.
      Then, with surprising care, she reached out and broke off the tiniest crumb—no bigger than a grain of rice. She popped it into her mouth, smiled, and quietly went back inside.
      The whole moment lasted only a few seconds.
      I was too surprised to react before my brother returned.
      For some reason, I have never forgotten that little girl.
      Looking back, I don't remember feeling that she had stolen from me. Instead, I remember thinking how gentle she must have been. She seemed to know she shouldn't take someone else's food, so she took only the smallest crumb she could.
      What has stayed with me all these years isn't the crumb she took.
      It's what I failed to do.
      I wish I had smiled and offered her half of the cracker.
      Better still, I wish I had simply given her the whole thing.
      Perhaps that would have been the finest thing a six-year-old boy could have done.
      I've often wondered whether anyone else carries a memory as small and ordinary as this.
      Since that day, I've believed that taking a tiny crumb because you're hungry is hardly a sin.
      The greater regret is missing the chance to be generous.
      Sometimes I wonder...
      What if that crumb had not been a piece of cracker, but a piece of love?
      If love is something sweet yet fragile, is quietly taking a little—or quietly giving a little—really something to be ashamed of?
      © Dohop Hung Ngoc Nguyen 15July 2026. Edited version and English version by Ai May.


      <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.07.2026 19:58:25 bởi dohop >
      Attached Image(s)
      #3
        dohop 2 giờ (permalink)


        3. Miếng Bánh Của Ba
         
        Tôi là con út trong nhà.Không biết từ bao giờ, gia đình tôi có một "luật" rất tự nhiên: ai lớn nhất thì được phần lớn nhất. Mỗi khi có ai biếu bánh, sau khi cắt đủ phần cho cả nhà, ba mẹ luôn được miếng to nhất. Rồi đến các anh chị, còn tôi thường nhận phần nhỏ nhất.
         
        Tôi chưa bao giờ thấy điều đó là bất công.
         
        Nhà chúng tôi không khá giả lắm, bánh trái chẳng có nhiều. Chỉ những dịp hiếm hoi có khách hay người quen mang biếu, cả nhà mới được ăn bánh bông lan. Hơn nữa, mẹ thường lặng lẽ bẻ thêm cho tôi một ít, nên cuối cùng tôi lại là đứa ăn nhiều nhất.
         
        Năm ấy tôi khoảng sáu hay bảy tuổi.
         
        Một hôm, sau khi ăn xong phần bánh của mình, tôi được giao mang phần bánh của ba vào cho ông. Ba đang ngồi bên chiếc bàn gỗ mộc mạc, chăm chú ghi chép sổ sách.
         
        Ngày ấy tôi thấy ba là một người nghiêm khắc và ít nói.
         
        Tôi đặt chiếc đĩa xuống bàn. Ba bảo tôi đợi một chút rồi đứng dậy đi rửa tay.
         
        Khi ba vừa bước đi, tôi nhìn miếng bánh thật lớn mà tôi đã lựa chọn cho ba.
         
        Tôi đưa tay bẻ một mẩu thật nhỏ rồi vội bỏ vào miệng.
         
        Đúng lúc ấy, ba quay trở lại.
         
        Ông nhìn tôi. Không trách, không hỏi một lời.
         
        Ông chỉ lặng lẽ đẩy cả miếng bánh về phía tôi.
         
        "Con ăn đi."
         
        Đó là miếng bánh lớn nhất tôi được ăn.
         
        Tôi ăn thật chậm, thật ngon. Chiếc bánh mềm và ngọt.
         
        Nhưng đến những miếng cuối cùng, tôi chợt thấy bánh có vị mặn.
         
        Hình như... trong chiếc bánh ấy có lẫn nước mắt của tôi.
         
        Hưng Nguyễn (dohop) Nam Bán Cầu 18 tháng 7, 2026
         
        Edit, translation and graphics by Ái Mây
         
        * My Father's Slice of Cake
         
         I was the youngest child in the family.
         
        Somehow, without anyone ever saying so, we all knew the rule: the oldest received the biggest share. Whenever someone gave our family a sponge cake, my parents were served the largest pieces, then my older brothers and sisters. I was always last.
         
        I never thought it was unfair.
         
        We didn't have much, and cakes were a rare treat, usually brought by visiting relatives or family friends. Besides, my mother would often slip me an extra bite or two, so I usually ended up eating more than anyone else anyway.
         
        I was about six or seven years old.
         
        One day, after finishing my own piece, I was asked to take my father's slice to him. He was sitting at a simple wooden desk, quietly working through his account books.
         
        As a child, I thought of my father as a strict man. He wasn't one for many words.
         
        I placed the plate on his desk.
         
        "I'll wash my hands first," he said, before walking away.Left alone with the cake, I looked at it.It was much bigger than mine had been.
         
        Suddenly, I wanted another taste.
         
        I broke off the tiniest piece and quickly popped it into my mouth.
         
        Just then, my father came back.
         
        He looked at me.He didn't scold me.
         
        He didn't ask what I was doing.
         
        Without saying a word, he gently slid the entire piece of cake across the desk toward me.
         
        "You have it."
         
        It was the biggest piece of cake I had ever eaten as a child.
         
        I ate it slowly, savouring every bite. It was soft, sweet, and delicious.But as I reached the last few mouthfuls, the cake began to taste strangely salty.
         
        I realized then that the salt wasn't in the cake.
         
        It was in my tears.
         
        © Hưng Nguyễn (dohop) Nam Bán Cầu 18 tháng 7, 2026
        Edit, translation and graphics by Ái Mây
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 1 giờ bởi dohop >
        Attached Image(s)
        #4
          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
          Kiểu:
          2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9