NGƯỜI ĐI...
Lâu lắm người đi chẳng trở về
Bóng hình yêu dấu gió sương che
Gió khuya đưa đẩy sầu nhân thế
Sương tối mờ giăng lạnh ước thề
Áo trắng vờn bay theo lối rẽ
Pháo hồng rộn nổ giữa cơn mê
Câu cười tiếng hát còn vang khẽ
Ai biết lòng ai luống não nề!
Thanh Huy
Mây phiêu lãng
Lại một mùa thu nửa đã về
Lá vàng ngả sắc lộng hình mê
Trần gian háo hức tìm duyên thắm
Trai gái nôn nao gửi ước thề
Lữ khách chờ tin lòng bối rối
Quê nhà ngóng bạn mắt buồn se
Dòng sông hò hẹn đời phiêu bạt
Lãng tử tha hương bước nặng nề
Vancali 9.15.102 .
GẮNG ĐỢI
Gắng đợi người đi sẽ trở về
Toàn thân lọng chắn với ô che
Tình thâm cỡ ấy sao quên hẹn
Nghĩa nặng như kia khó bội thề
Nào phải quanh năm toàn nghĩ quẩn
Chẳng qua có lúc bị bùa mê
Nhờ thầy pháp giỏi là xong hết
Tổ ấm cùng xây kiếm thợ nề
Tú lòng...thòng
CHỮ TÌNH
Đường nghẽn mưa giăng chắn lối về
Thương người ướt lạnh thiếu dù che
Đêm buồn dạ chẳng quên hình bóng
Ngày đợi ai gây bội hẹn thề
Mộng dựng núi cao đành bó gối
Yêu rơi hố thẳm bởi lầm mê
Chữ tình nằng nặng lòng dan díu
Chịu đớn đau bao cũng chẳng nề!
Thanh Huy