Trích đoạn: dailocvt
ĐẦU THU (thơ mời họa)
Lá vàng lả tả rụng ngoài hiên
Đưa nhẹ vào tim nỗi muộn phiền
Cưối hạ gió nồng cơn mộng đẹp
Đầu thu sương lạnh giấc cô miên
Khuê phòng tin nhạn sao biền biệt
Dặm liễu lòng ai luống đảo điên
Những ước gậy thần cho rút đất
Đông đoài sum họp thỏa niềm riêng
LÁ CHỜ RƠI
TÌNH RIÊNG (bài họa)
Heo may nhè nhẹ chạm vào hiên
Xào xạc cành thu mỏi giấc phiền
Thương hạ hương sen thầm phảng phất
Nhớ thu phận lá trở triền miên
Hoàng hoa rượu tiễn bao tuần nhạt
Bùi Giáng răn đời bấy cuộc điên
Ví thử trăm năm tròn nợ bút
Vay vần mong tỏ chút tình riêng
ĐẠI LỘC
TÌNH CÔI
Sắc lá ươm vàng phủ kín hiên
Người xưa biền biệt nhuốm u phiền
Bao lần hạ tiển chờ tin nhạn
Mấy lượt thu về đón gió miên
Nhớ buổi thuyền đi trời ảm đạm
Thương đời bến ở cảnh cuồng điên
Trăng côi chếch bóng bên sườn núi
Ấp ủ đêm ngày mông ước riêng.
Vancali
MỘT GÓC RIÊNG
Thu lững lờ sang tựa mái hiên
Lòng ai ray rứt nỗi ưu phiền
Cánh nhạn luống mong mà lặng lẽ
Buồn thu không đợi lại triền miên
Chân bước giữa chiều sương giá lạnh
Lòng say theo đợt gió cuồng điên
Mượn dòng thơ trút nguồn tâm sự
Bốn bể gom về một góc riêng.
Lá chờ rơi
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2011 13:29:38 bởi lá chờ rơi >