﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>BÀI THƠ “ÔNG ĐỒ” VỚI HÌNH ẢNH HOA ĐÀO</title><link>http://diendan.vnthuquan.net/</link><description /><copyright>(c) VNthuquan - Thu* Viên Online</copyright><ttl>30</ttl><item><title> RE: BÀI THƠ “ÔNG ĐỒ” VỚI HÌNH ẢNH HOA ĐÀO (Nguyễn Lương Tuấn)</title><description>  Hi hi! tùy chef định đoạt &lt;img src="http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/smiley/s1.gif" alt="" /&gt; &lt;br&gt;   &lt;br&gt;   </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=755289</link><pubDate>Sat, 05 May 2012 17:39:11 GMT</pubDate></item><item><title> RE: BÀI THƠ “ÔNG ĐỒ” VỚI HÌNH ẢNH HOA ĐÀO (Ct.Ly)</title><description>  Chào bạn Tuấn Nguyễn &lt;br&gt;   &lt;br&gt;  Tính đến giờ là hơn 1 năm rối đó chứ  &lt;img src="http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/smiley/s3.gif" alt="" /&gt; &lt;br&gt;   &lt;br&gt;  Cảm ơn sis Thanh Vân dã khiêng về VNTQ nha &lt;br&gt;   &lt;br&gt;  Và cảm ơn tác giả đã kéo ra, cho cất luôn vào thư viện cho đủ bộ bạn Tuấn Nguyễn nhỉ??? &lt;img src="http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/smiley/s2.gif" alt="" /&gt; &lt;br&gt;   &lt;br&gt;   </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=755266</link><pubDate>Sat, 05 May 2012 15:02:54 GMT</pubDate></item><item><title> RE: BÀI THƠ “ÔNG ĐỒ” VỚI HÌNH ẢNH HOA ĐÀO (Nguyễn Lương Tuấn)</title><description>  Chào làm quen bạn Thanh Vân,  &lt;br&gt;  Cảm ơn bạn đã đưa bài viết của tôi lên diễn đàn vnthuquan, đã trên 1 năm rồi bạn ha? &lt;br&gt;  Bài viết này trên diễn đàn DT cãi nhau rất sôi động và lượt người truy cập đông. &lt;br&gt;  Chúc bạn vui! </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=755211</link><pubDate>Sat, 05 May 2012 11:17:36 GMT</pubDate></item><item><title> BÀI THƠ “ÔNG ĐỒ” VỚI HÌNH ẢNH HOA ĐÀO (Thanh Vân)</title><description>  BÀI THƠ “ÔNG ĐỒ” VỚI HÌNH ẢNH HOA ĐÀO                          &lt;br&gt;   &lt;br&gt;                                                                                                                                                                                                                                                                                      &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Trước năm 1975, giai đoạn  miền Bắc vẫn còn là một bí mật, đối với những người lớn lên và trưởng  thành tại miền Nam, thì cứ mỗi mùa xuân tới, đọc các trang báo xuân,  nghe những văn nghệ sĩ, những người bắc di cư vào Nam nhắc lại những kỉ  niệm về những mùa xuân tại miền Bắc thì trong tôi lại nảy sinh ra những  háo hức, sự ham thích về một mùa xuân Hà Nội. Thích nhất là nghe nói và  tả về hoa đào tại miền Bắc, biểu tượng cho mùa xuân cũng như hoa mai tại  miền Nam.&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;div align="left"&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://i698.photobucket.com/albums/vv349/mosiclover1982/images.jpg"&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Lòng hiếu kỳ, sự tò mò về hoa đào lại càng gắn kết trong tôi sự thích  thú với bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên, với hình ảnh minh họa, cụ đồ  già, áo dài đen, chít khăn đóng, đang còng lưng, viết những câu đối trên  tờ giấy đỏ những chữ nho to:&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;     &lt;div align="left"&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;     &lt;div align="left"&gt;&lt;i&gt;Mỗi năm hoa đào nở &lt;/i&gt;&lt;i&gt;  &lt;br&gt;        Lại thấy ông đồ già   &lt;br&gt;        Bày mực tàu giấy đỏ   &lt;br&gt;        Bên phố đông người qua.   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        Bao nhiêu người thuê viết   &lt;br&gt;        Tấm tắc ngợi khen tài   &lt;br&gt;        “Hoa tay thảo những nét   &lt;br&gt;        Như phượng múa rồng bay”.   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        Nhưng mỗi năm mỗi vắng   &lt;br&gt;        Người thuê viết nay đâu?   &lt;br&gt;        Giấy đỏ buồn không thắm;   &lt;br&gt;        Mực đọng trong nghiên sầu...   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        Ông đồ vẫn ngồi đấy,   &lt;br&gt;        Qua đường không ai hay.   &lt;br&gt;        Lá vàng rơi trên giấy;   &lt;br&gt;        Ngoài giời mưa bụi bay.   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        Năm nay đào lại nở,   &lt;br&gt;        Không thấy ông đồ xưa.   &lt;br&gt;        Những người muôn năm cũ   &lt;br&gt;        Hồn bây giờ ...ở đâu ?&lt;/i&gt; (bản của tác giả Nguyễn Hưng Quốc)&lt;/div&gt;     &lt;div align="left"&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;     &lt;div align="left"&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Mỗi năm hoa đào nở&lt;/font&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Lại thấy ông đồ già&lt;/font&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Bày mực tàu giấy đỏ&lt;/font&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Bên phố đông người qua.&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; 4 câu thơ đầu phác vẽ cảnh sinh hoạt mùa xuân tại miền Bắc với hai biểu tượng:&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;     &lt;div align="left"&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Hoa đào nở và ông đồ già.&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;- Thiên nhiên: Hoa đào nở.&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Con người: Ông đồ già&lt;/font&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Ông đồ già làm gì?&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Bày mực tàu giấy đỏ bên phố đông người tấp nập qua lại, ông đồ viết  thuê những câu đối bằng chữ nho (chữ Hán) để chúc tụng đầu năm:&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Bao nhiêu người thuê viết&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Tấm tắc khen ngợi tài&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; "Hoa tay thảo những nét&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Như phượng múa rồng bay.”&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Đây là một nếp sinh hoạt đông đúc, mang đượm tính văn hóa, biểu tượng  cho nền văn học Hán Nôm và cũng biểu tượng cho nét tinh túy, ngàn năm  văn vật của đất Thăng Long Hà Nội. 4 câu thơ thể hiện sự sùng mộ của con  người thời kỳ chữ Hán đang còn được ưa chuộng.&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Tuy nhiên theo dòng thời gian, sự mai một của một nền văn học đã lỗi  thời kéo theo cảnh chợ chiều của một nếp sinh hoạt văn hóa:&amp;nbsp;&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;i&gt;Nhưng mỗi năm mỗi vắng&lt;/i&gt;&lt;/font&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Người thuê viết nay đâu?&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;  &lt;i&gt; &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Giấy đỏ buồn không thắm; &lt;/font&gt;&lt;/i&gt; &lt;i&gt; &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Mực đọng trong nghiên sầu...&lt;/font&gt;&amp;nbsp;  &lt;/i&gt; &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Hình ảnh giấy đỏ buồn không còn thắm diễn tả trạng thái biến chuyển của  "tờ giấy" vì không thấm mực và nghiên sầu vì mực đọng mãi trong nghiên  thật quá hay. Tác giả đã nhân hóa “giấy đỏ” và “nghiên” đựng mực. Cả hai  đã có tâm trạng chán chường vì “người thuê viết”&amp;nbsp; mỗi năm, mỗi vắng  dần.&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Bị người đời bỏ rơi, ông  đồ ngồi trầm ngâm. Và 4 câu tiếp, tác giả đã phác họa một bức tranh, tuy  không phải là tỉnh vật (nature morte) nhưng qua hình ảnh “lá vàng rơi  trên giấy”, “ngoài trời mưa bụi bay” trở thành một cái nền làm nỗi bật  “ông đồ” bất động, ngồi như tượng đá, không còn hoạt động, không còn  tiếp cận với khách qua đường. Và bức tranh trở nên tĩnh: Cái nghiên mực,  giấy&amp;nbsp;đỏ,&amp;nbsp;ông&amp;nbsp;đồ, tất cả&amp;nbsp;đều bất&amp;nbsp;động, im lìm (immobile).&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&lt;i&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ông đồ vẫn ngồi đó,&lt;/i&gt;&lt;/font&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Qua đường không ai hay&lt;/font&gt;.&amp;nbsp;   &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Lá vàng rơi trên giấy&lt;/font&gt;;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Ngoài trời mưa bụi bay.&lt;/font&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  &lt;/i&gt; &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Câu  “Ông đồ vãn ngồi đó”, “Qua đường không ai hay” diễn tả rất tuyệt vời  thân phận của ông đồ - sự cô độc, ông ngồi đó mà như đã chết rồi,&amp;nbsp; hay  nói cách khác ngồi như hòn đá, cục đất người qua đường chẳng ai hay  biết.&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; 4 câu cuối thì hình ảnh “ông đồ” chỉ còn là kí ức, là kỉ niệm:&amp;nbsp;&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;i&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Năm nay đào lại nở,&lt;/i&gt;&lt;/font&gt;  &lt;i&gt; &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Không thấy ông đồ xưa.&lt;/font&gt;&lt;/i&gt;  &lt;i&gt; &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Những người muôn năm cũ&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;  &lt;/i&gt;      &lt;i&gt;&lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Hồn ở đâu...bây giờ?&lt;/font&gt;&amp;nbsp;  &lt;/i&gt; &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Hai câu sau cùng: Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ? Mệnh đề  nghi vấn là một tiếng thở dài, than tiếc cho một thời kỳ hoàng kim nay  chỉ còn là hoài niệm.&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Nếu nhạc  sĩ La Hối chỉ một bản nhạc “Xuân và tuổi trẻ” mà nổi tiếng thì ta có thể  nói, qua bài thơ “Ông đồ”, Vũ Đình Liên đã được biết đến như là một  trong những nhà thơ mới trong thời kỳ tiếp cận văn học lãng mạn Tây  phương với những nhà thơ mới tiêu biểu Xuân Diệu, Huy Cận, …(các bạn có  thể tìm hiểu thân thế nhà thơ Vũ Đình Liên qua mạng google)&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Và cứ thế, mỗi mùa xuân qua, với bao thay đổi, biến thiên của hoàn cảnh  xã hội, bài thơ “Ông đồ” vẫn ngự trị trong tôi một lòng hoài niệm, một  ấn tượng đẹp, thương xót cho một triều đại qua hình ảnh ông đồ và hoa  đào. Ông đồ và những người muôn năm cũ thì đã đi xa, xa lắm rồi, nhưng  còn hoa đào?&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Miền Nam sau 1975,  mỗi lần giáp tết, tại các chợ hoa, các lề đường tại một số trọng điểm  Đà Nẵng, người dân được chứng kiến các nhành đào được bày bán la liệt.  Có cành cắt để cắm, có cành là một cây để nguyên, mang về nhà có thể cắm  vào chậu trồng thử nghiệm luôn. Nhìn chung hoa đào và hoa mai có những  đặc tính giống nhau và khác nhau: Điểm giống nhau giữa hai loại cây là  cùng nở vào mùa xuân và là biểu tượng cho mỗi miền. Miền Bắc: Hoa đào.  Miền Nam: Hoa mai. Một điểm giống nhau nữa là cả hai đều có dáng khẳng  khiu, khi chuẩn bị ra hoa và nở thì rụng lá. Một điểm giống khác, là  người chơi hoa đều chọn mai hay đào với thế vươn lên cao, thẳng không bị  trở ngại như cành bị gãy hay bị trĩu xuống đất, …Nhưng với thế đẹp thì  các bạn khỏi lo, cành đào trăm cành như một đều thế vươn lên trời và  không bao giờ có cành đi lạc xuống đất! &lt;br&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;  &lt;/font&gt; &lt;/div&gt;     &lt;div align="left"&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://i698.photobucket.com/albums/vv349/mosiclover1982/dao.jpg"&gt;&lt;img src="http://i698.photobucket.com/albums/vv349/mosiclover1982/mai.jpg"&gt;   &lt;br&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Điểm khác nhau giữa hai loại hoa là hoa mai, khi nở xòe ra 5 cánh, màu  vàng, có khi chỉ 4 cánh, người ta gọi là tứ quý (đầu năm mà có được cánh  hoa nở 4 cánh thì người ta rất quý, xem như quanh năm mọi việc đều may  mắn!), có khi lại được 6 cánh (gọi là lục phú: quá tuyệt), nhưng giống  mai miền Nam thì tất cả các cành hoa đều nở rất nhiều cánh, có cái nở  đến 10, 15 cánh là bình thường. Vì vậy hoa mai miền Nam đã phá tan đi  cách bói, xem hoa đầu năm tại Huế.&amp;nbsp;&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Hoa mai Huế rất bực mình vì hoa mai miền Nam!&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Mô  típ hoa đào, khi nở thì không xòe ra cánh. Hoa đào nở trông như một đóa  trà mi nhỏ. Một điểm khác nhau nữa: Hoa mai màu vàng, có hương thơm  thanh khiết thoang thoảng, như giống mai ở Huế, người ta gọi là thanh  mai.&amp;nbsp;&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Sáng mồng một tết, bạn  thức giấc lúc trời còn ửng tối, bạn phát hiện một mùi hương thoảng nhẹ,  rất dễ chịu, nó giống như hoa hồng, nhưng không phải là hoa hồng, nó  giống như hương thơm lan Cát ti da, nhưng cũng không phải. Đây là mùi  hương thoảng nhẹ, thanh khiết, làm say đắm lòng mình, một cài gì đó rất  êm dịu, thân thương. Phải chăng là hương thanh mai. Bạn chợt nhìn lên,  cành mai ở trên bàn,&amp;nbsp; có mấy cái đang nở , xòe ra 5 cánh, có cái còn hàm  tiếu, như đang nhìn bạn, mĩm cười chào năm mới. Tự nhiên bạn cảm thấy  lòng mình trong sạch, thánh thiện vô cùng. Mọi dục vọng đời thường, mọi  phiền lụy bỗng tan biến.&lt;/font&gt;&amp;nbsp;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Ôi! Thương vô cùng cánh hoa mai sáng mồng một tết.&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Nhưng với hoa đào, sắc màu rực rỡ tráng lệ kia, bạn đừng bao giờ thưởng  thức được một mùi hương. Hoa đào hữu sắc nhưng không hương. Ôi có nỗi  thất vọng nào lớn hơn!&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Bạn nhé,  đừng nghĩ rằng tôi có sự kỳ thị với loài hoa, đừng bao giờ đứng trên  quan điểm chính trị để phê phán! Tôi chỉ là khách thưởng ngoạn hoa và từ  lâu ôm ấp một hình bóng đẹp về hoa đào, nay cảm thấy buồn vì sao đào  lại không hương!&lt;/font&gt;   &lt;br&gt;   &lt;br&gt;        &lt;font size="3"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Chào bạn năm mới, chúc bạn mọi điều tốt đẹp!&lt;/font&gt;  * &lt;br&gt;   &lt;br&gt;  Tuấn Nguyễn &lt;br&gt;        &amp;nbsp;   &lt;br&gt;        &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;i&gt;(chutluulai.net)  &lt;/i&gt;&lt;/div&gt; </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=667631</link><pubDate>Fri, 04 Feb 2011 14:06:23 GMT</pubDate></item></channel></rss>