﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Hộp thủy tinh vỡ</title><link>http://diendan.vnthuquan.net/</link><description /><copyright>(c) VNthuquan - Thu* Viên Online</copyright><ttl>30</ttl><item><title> Hộp thủy tinh vỡ (dohop)</title><description>  &lt;img src="http://mientaongo.org/dohop/tinh_anh/Auburn%20water%20IMG_0174_sml.jpg"&gt; &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   &lt;font size="5"&gt;&lt;b&gt;Chuyện của gi&lt;font color="#9900ff"&gt;ọ&lt;/font&gt;t nước&lt;/b&gt;&lt;/font&gt; &lt;br&gt;     &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Nó là một giọt nước mơ mộng, nhí nhảnh, thánh thót vừa rơi vào biển khơi. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Nó lạc mẹ, và lạc bầy. Bỗng chốc chung quanh nó là biển nước xa lạ,  không còn thấy bóng dáng mẹ dịu dàng, không còn nghe tiếng chị em tung  tăng reo vui. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Mẹ của nó cũng là nước, giống như bao giọt nước khác, thế nhưng nó vẫn  nhớ, nó vẫn cảm thấy thiếu vắng khi không có mẹ, và trong biển đời bao  la, nó luôn mong mỏi gặp lại mẹ, nó mong là mẹ nó còn mãi để mà nó có  thể có ngày đoàn tụ. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Nhưng mà nó đã không biết là mẹ nó đã tan biến thành hơi, thành sương,  không bao lâu sau khi mẹ nó vỡ để sinh ra những hạt nước nhỏ trong đó có  nó. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Mẹ của nó đã bay lên trời, hòa nhập với linh hồn của những giọt nước  khác và những hạt bụi mờ để rồi biến thành mưa, thành nước, thành sông  đi ra biển. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Mẹ của nó ở muôn nơi nhưng nó đã không cảm nhận được sự hiện diện của bà ta. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Và nó mãi đi tìm hình bóng của mẹ trong biển đời, cho đến ngày nó trở  thành mây, thành sương mù, rồi trở thành giọt nước mẹ, rồi cũng vỡ tan  thành những hạt nước con lạc loài. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Lâu lắm, sau một thời gian tưởng chừng như mãi tới vô cực nó mới nhận ra  rằng tất cả những giọt nước chung quanh nó đều là mẹ trong vô số kiếp  luân hồi của nước. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Và nó cũng hiểu vì sao nước biển lại mặn, mặn như nước mắt của sự tức  tối, sự uất nghẹn, mất mát, và của sự tuyệt vọng của trẻ thơ đi tìm mẹ. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   Biển có bớt mặn đi một phần tỉ tỉ tỉ… tỉ sau sự giác ngộ của giọt nước.  Nó đang mong một ngày không còn nước mắt. Chắc là ngày đó sẽ tới, nhưng  còn xa lắm. Và nó cũng mong là nó không bao giờ quên vì sao biển đã mặn. &lt;br&gt;     &lt;br&gt;   dohop, Nam Bán Cầu 28/11/2011 					 					 </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=727013</link><pubDate>Mon, 28 Nov 2011 11:27:01 GMT</pubDate></item></channel></rss>