﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Quỷ xưng tội - Ma Văn Liêu</title><link>http://diendan.vnthuquan.net/</link><description /><copyright>(c) VNthuquan - Thu* Viên Online</copyright><ttl>30</ttl><item><title>Re:Quỷ xưng tội - Ma Văn Liêu (Sun Ming)</title><description>  Kỳ 5      &lt;br&gt;  &amp;nbsp;      &lt;br&gt;  Sau khi nghe ông Lực lượng nói giáo xứ này cũ kỹ, tôi để ý thấy đúng. Đúng nhất là cũ kỹ về phong hóa. Giáo xứ còn giữ những phong tục cổ xưa như đàn ông mặc áo dài đen, phụ nữ trẻ để cả hai vú trần trước mặt nhiều người khi cho con bú dù trước hay ngay sau đó lại tỏ ra rất ý tứ, kín đáo và e thẹn, việc “giữ linh hồn” rùng rợn đến nỗi người hấp hối, theo tôi, có thể chết nhanh vì sợ hơn là vì bệnh, hiện tượng gì cũng được giải thích theo chiều hướng bùa ngải, quỷ ma, &lt;i&gt;Chúa phạt, Đức Mẹ vặn cổ&lt;/i&gt;…      &lt;br&gt;  Câu chuyện sau đây có thể minh họa phần nào tính cũ kỹ về phong tục, tập quán và nếp sống của họ đạo.      &lt;br&gt;  Sáng chiều đều đặn mỗi ngày có một người đàn bà sáng mắt dắt theo cô con gái khiếm thị tuổi trạc hai mươi đến ba mươi, thân hình nảy nở… đi nhà thờ. Họ đến nhà thờ hầu như luôn đúng vào lúc tôi từ nhà xứ đi qua. Ban đầu người mẹ chào tôi, còn cô gái hơi cúi đầu bẽn lẽn. Dần dần cô gái bạo dạn chào tôi còn nhanh trước hơn cả người mẹ do khả năng linh cảm nhạy bén của người khiếm thị bẩm sinh và chào với vẻ vui tươi lạ lùng… tôi luôn đáp lại lời chào bằng những câu hỏi thân tình vui vẻ.     &lt;br&gt;  Vì tôi có biết một ít nghề thuốc Nam như thăm mạch, đốt tiêm bức, chữa người bị thống phong, nấu các loại dầu trị bệnh, hốt vài ba loại thuốc thang trị bệnh thời tiết… và ít hiểu biết vặt về huyệt đạo nên ra tay giúp quý ông quý bà ở dưới nhà bếp khá kết quả, được giáo dân đồn đãi.     &lt;br&gt;  Một hôm người mẹ ấy nài nỉ tôi đến giúp con gái khiếm thị của bà đang bệnh. Tôi xin phép và cha sở đồng ý. Sau giờ chầu phép lành chiều tôi tranh thủ đi ngay cho kịp về ăn tối, cha sở cho một ông Giáp việc (người trong Ban Hành giáo) đi cùng. Tôi vào buồng ngồi trên chiếc ghế nhỏ kê cạnh giường cô gái để bắt mạch, ông Giáp việc và người mẹ ở bên ngoài ngăn cách bằng một bức màn nhỏ mỏng. Khi tôi đang bắt mạch, thình lình cô gái bật ngồi dậy, chồm lên, hai tay ôm chặt cổ tôi bằng một sức mạnh không thể kháng cự nổi.     &lt;br&gt;  Tôi kêu lên &lt;i&gt;Cái gì vậy? Cái gì vậy?&lt;/i&gt;&amp;nbsp;Ông Giáp việc và người mẹ xông vào gỡ tay cô gái ra, nhưng cả hai thất bại vì càng cố gỡ, hai tay cô gái càng xiết cổ tôi chặt đến muốn nghẹt thở, mặt cô gái chà vào mặt tôi, sẵn đà người mẹ nắm chân lôi ra, đôi chân cô gái lừa được thế kẹp chặt vào một đùi phải của tôi, rồi giằng co trong tư thế đó, cô gái giẫy dụa rên rỉ như sắp chết đến nơi. Ông Giáp việc tay thì tháo tháo gỡ gỡ miệng thì kêu Giêsu Maria Giuse liên hồi kỳ trận. Sau một lúc không xong, ông chạy ra đường kêu vài người đến giúp. Hai hay ba người nữa đến, kẻ kêu tên Chúa, người lấy sách kinh Mục lục đập phành phạch lên đầu cô gái, người khác rảy nước thánh lia lịa lên hai chúng tôi đang quằn quại… nhiều đến ướt cả người, mục đích để xua trừ ma quỷ.     &lt;br&gt;  Đến một lúc nào đó tôi không nhớ, cô gái bỗng giật giật cả người, miệng thở hào hển rồi từ từ nhão người ra, mềm nhũn như cọng bún buông tôi ra để nằm vật xuống giường, đôi mắt nhắm nghiền như người sắp chết. Vì nghề thuốc ấm ớ chẳng tới đâu, nên tôi hoảng sợ và cuống quít không biết phải làm gì, nhưng mọi người có mặt thì cho rằng kêu Chúa và rảy nước thánh thế là kết quả, họ dìu tôi đang tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch như quân binh vừa thất trận… ra bàn thờ để cùng nhau đọc kinh Tôi thân Rất Thánh Thiên thần.     &lt;br&gt;  Ngày hôm sau tin đồn rùm beng lên trong cả họ đạo con Nhung quỷ ám, con Nhung thành tinh, thành quỷ… với đủ mọi tình tiết éo le và giật gân nghe đến chết khiếp. Trong khi mọi người rùng mình ghê sợ thì tôi, ký ức và linh tính chẳng cho một cảm giác gì hãi sợ, trái lại chỉ đơn thuần một cảm giác là lạ khi bỗng dưng cả thân hình con gái đồ sộ, mềm mại và nóng rực phủ chụp lên người từ trên xuống dưới.     &lt;br&gt;  Thương thay! Từ đó không thấy hai mẹ con cô gái khiếm thị ấy đến nhà thờ nữa có lẽ vì quan niệm cũ kỹ, phán quyết nặng nề đã chôn và vùi họ, hai phụ nữ vốn cô đơn-không chồng-vắng cha, và hoàn cảnh sẽ còn cô đơn hơn nữa.     &lt;br&gt;  Cha sở bảo tôi kể lại mọi chuyện. Nghe xong cha trầm ngâm một lúc rồi dặn:     &lt;br&gt;  - Sau này bất cứ đi đâu, làm gì, con nên giữ chiếc áo dòng. Chẳng gì! Đó trước tiên là dấu hiệu của những người tình nguyện theo Chúa.     &lt;br&gt;  Lúc đó tôi không hiểu hết ý cha, vì mãi nghĩ mình phạm lỗi tu sĩ: khi đi ra ngoài không mặc áo dòng. Sau này tôi mới hiểu được ý cha muốn khuyên chiếc áo dòng như hàng rào có thể giúp ngăn chặn một số hiểm nguy cho đời tu trì.     &lt;br&gt;  Vào một đêm sau đó hai hôm, cha sở kể tiếp:     &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Ông Lực lượng nói: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Chúng ta làm cho giáo dân của ông cũ kỹ như một cỗ máy già nua rỉ sét, tâm hồn họ không có khả năng đón nhận điều gì mới. Vì “bình cũ không chứa được rượu mới”! Họ không thể đón nhận Phúc âm và mọi điều Phúc âm dạy mà Chúa muốn, cũng chính là họ sẽ không đón nhận được ơn Cứu độ dù họ đang ở kề bên chính kho báu quý giá vô song là Phúc âm. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Tôi hỏi: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Chính các ông cũng cũ kỹ chớ nói chi ai! Cứ chống Đức Chúa Trời và cứ làm tình làm tội con người chúng tôi để phản nghịch cùng Chúa! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Ông Lực lượng trả lời: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Đó là bản tính của Chúng ta rồi! Trong khi hoàn vũ đổi mới hằng giây, Thiên Chúa sáng tạo hằng tích tắc, thì Chúng ta kéo ngược trở lại bằng mọi cách. Rất đông con người đang tiếp sức Chúng ta. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Tôi hỏi:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Ông có thể nói rõ ra hơn được không, vì tôi học hết Lý đoán, chưa bao giờ nghe tới cũ kỹ là xấu… &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Ông Lực lượng cười to: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Con người các ông lầm to! Chỗ hiểm yếu thì bỏ liều, nơi chẳng đáng thì cố làm cho to chuyện. Tôi sẽ kể ông nghe vài thí dụ nhỏ, đó là gia đình ông hương Tú Kỳ ở xóm Trên&lt;/i&gt; (ông Kỳ đỗ Tú tài, giữ chức hương cả thời 1945-1950, mọi người đã quen gọi thế dù nay chẳng có quyền hành gì; giàu có và rất được nể trọng). &lt;i&gt;Ông ấy luôn tự hào về vốn kiến thức cũ kỹ của mình, ông ấy dạy con theo hướng cũ, ông ấy tự hào về danh dự rỗng tuếch, ông ấy không học hỏi thêm, đến nhà thờ ông ấy chỉ tìm tiếng chào hỏi, câu khen tặng, đi họp hành, tiệc tùng, ma chay, giỗ lỵ…ông ấy luôn khoe những thứ cũ kỹ như gia phong, nề nếp, thành tích xưa, kinh nghiệm cũ… Càng cao tuổi, ông ấy càng bám víu sự cũ kỹ để ẩn núp và tự bảo vệ đến vợ con cháu chắt họ hàng không ai có thể xâm phạm nói chi đến hàng xóm láng giềng. Cùng một cách đó, Chúng ta đã khiến bọn Pharisêu ngày xưa đóng đinh cả Con Thiên Chúa chứ đừng nói đến ông hương Tú Kỳ sẽ hư mất.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Thấy tôi vẫn chưa hiểu lắm, ông Lực lượng nêu thêm thí dụ:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Ông cứ nghĩ sự cũ kỹ đã giết chết ông Galilê&lt;/i&gt; (nhà bác học quả quyết trái đất quay quanh mặt trời khiến Giáo hội trừng phạt), &lt;i&gt;bà Jeanne d’Arc&lt;/i&gt; (thánh nữ người Pháp bị tòa án Giáo hội lúc đó tuyên án thiêu sống),&lt;i&gt; làm Lutherô ly giáo, làm Giáo hội Công giáo chia rẽ, làm một số tôn giáo lớn trở nên cuồng tín đến phi luân…&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Ông Lực lượng cười khẩy:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Chẳng lẽ Chúng ta mà lại giảng cho ông tất cả để ông hiểu hay sao? Nói chung, cũ kỹ là tử huyệt có thể khai thác mãi để đánh đổ loài người. Vatican luôn có thói quen bầu lên những người có tinh thần đổi mới… làm giáo hoàng, rồi sau đó trói họ lại không cho họ đổi mới. Đó là công thức hành động của Chúng ta. Tuy nhiên cũng có lần Chúng ta phát hoảng lên khi ông Gioan Hai Mươi Ba và ông Phaolô Sáu tổ chức công đồng, nhưng hoảng là thừa! Vì công đồng đến nay vẫn chưa làm gì để đổi mới Giáo hội. Nói tóm, ông đã hiểu thế nào là cũ kỹ và sự nguy hiểm của nó. Chúng ta biết rằng về chuyện này, có nói ông cũng chẳng làm gì được vì nhiều guồng máy đồ sộ của loài người các ông sẽ vẫn còn nặng nề và cũ kỹ..&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Ông Lực lượng giống như thở ra khoan khoái và kêu lên:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Hoan nghênh sự cũ kỹ! Chúng ta còn khai thác nó lâu dài để kéo con người ù lỳ và làm hư công trình Cứu độ của ông Chúa Ngôi Hai.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Tới đây thì tôi đã hiểu. Bỗng tôi rùng mình khi thấy mình biết được một điều bí mật của hỏa ngục. Trong cái rùng mình dữ dội ấy, ông Lực lượng biến mất. Đây là lần đầu tiên ông ấy ra đi như thế.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Cha sở im lặng với gương mặt lo âu giống như chuyện vừa mới diễn ra. Tôi hỏi:   &lt;br&gt;  - Thưa cha, mình phải làm gì đi ạ! Con cũng cảm thấy ông ấy cho mình biết được một sự thật kinh khủng.   &lt;br&gt;  Cha sở lắc đầu chầm chậm:   &lt;br&gt;  - Làm gì bây giờ? Chuyện lớn như trái đất, hệ thống như cỗ máy… liệu tôi với thầy có thể làm gì được bây giờ! Chi bằng chúng ta mỗi người phải tự làm mới hằng ngày, rồi xin Đức Chúa Thánh Thần canh tân bộ mặt trái đất.   &lt;br&gt;  Nghe quen quen. A! Thì ra trong bài giảng lễ chúa nhật nào cha sở cũng lặp đi lặp lại cụm từ tự làm mới: Giờ tôi mới hiểu.   &lt;br&gt;  &amp;nbsp;   &lt;br&gt;  Đêm đó về “phòng” tôi lặng lẽ ghi vài trang cảm tưởng và những dòng quyết tâm, để sau này phòng khi làm linh mục, tôi sẽ giúp giáo dân hiểu tội đầu tiên mà quỷ xưng là tội ngăn chặn sự đổi mới.   &lt;br&gt;  Sáng sớm khi chuông nhà thờ đổ, tôi thức dậy nhưng bỗng thấy xung quanh tối mù. Thì ra đèn chong đã tắt tự lúc nào. Tôi quờ quạng tìm nhưng mãi vẫn không thấy cây đèn trứng vịt quen thuộc nằm chỗ nào. Tôi xé quơ vội giấy để đốt soi tìm và mồi lửa. Đốt được ngọn đèn mới hay mình đã đốt rụi hết những tờ giấy ghi chép đêm qua. Tôi rùng mình sởn gáy với ý nghĩ ông Lực lượng đang ở đâu đây.&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &lt;br&gt;  </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=920013</link><pubDate>Sat, 18 Apr 2026 23:39:55 GMT</pubDate></item><item><title>Re:Quỷ xưng tội - Ma Văn Liêu (Sun Ming)</title><description>  Kỳ 4          &lt;br&gt;  &amp;nbsp;          &lt;br&gt;  Ở đời &lt;i&gt;tránh tà lại cứ gặp ma&lt;/i&gt;, tôi cố gắng tránh phụ nữ, vậy mà cứ đụng mặt họ hoài, nào là các cô gái duyên dáng trong các hội đoàn như Huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể, Hội Con Đức Mẹ, giới Nữ thanh… nào là các thiếu nữ xinh đẹp trong họ đạo thường lui tới nhà thờ giúp việc quét dọn, chưa đủ, biết bao là các cô nữ sinh trung học áo dài trắng thướt tha quyến rũ có đạo lẫn ngoại đạo mà tôi phải tiếp xúc hằng ngày khi qua khu vực trường học.         &lt;br&gt;  Nói đúng ra tôi cũng ham thích và muốn gần phụ nữ lắm, vì mình cũng là trai mới lớn, đang thuộc lứa tuổi &lt;i&gt;gái thở dài trai nằm sấp,&lt;/i&gt;&amp;nbsp;mặc áo dòng đen ra bộ dạng thế chứ uy nghiêm cái nỗi gì! Nhưng vì biết thân biết phận: mình đang dốc chí đi tu, đã vậy bản chất lại yếu đuối dễ sa ngã do cái tính lãng mạn, mà điều này mẹ tôi thường nhắc nhở luôn miệng. Nhưng mà tránh làm sao được khi ở vị trí của tôi! Ngày nào như ngày ấy, lúc đang ngồi dạy học trong lớp bốn-lớp năm, cứ đến giờ ra chơi bên trường trung học là các cô nữ sinh như bầy tiên nữ kéo ùa sang đứng ở các cửa sổ nhìn vào xem tôi dạy, có khi còn bông đùa chọc ghẹo tôi nữa, trong số ấy có những cô hết sức xinh đẹp đúng với truyền khẩu dân gian trong vùng &lt;i&gt;gái Cù lao anh hào cũng chết&lt;/i&gt;… .         &lt;br&gt;  Thế thôi thì cũng đã đủ chết! Đàng này khi thì tôi bị chặn đường, khi thì nhận được những lá thư mực tím tỏ tình qua tay các học trò bé bỏng của tôi vô tư chuyển giúp, lúc khác bị xông vào“phòng”, có lần bị một cô lù lù nằm ngay trên giường… cũng bởi các cô gái ra vào nhà xứ dễ dàng như tôi đã nói. Tôi nghĩ không biết mình ở đây suốt một năm dài rồi sẽ ra sao, đàn anh đã có mấy “đấng” xuất tu cũng bởi tự chốn này rồi, mình giỏi gì! Coi chừng còn rũ áo &lt;i&gt;ra đi khi trời chưa sáng&lt;/i&gt; nữa ấy!         &lt;br&gt;  Ba hôm sau vào buổi trưa cha sở bảo tối hôm nay sẽ kể chuyện tiếp.        &lt;br&gt;  Ăn cơm tối xong cha ngồi chỗ cũ, tôi cũng vậy. Cha kể tiếp:        &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Đúng thứ ba sau người đàn ông tên Lực lượng đến. Lần này ông ta nói:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Ông sợ lắm phải không?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Ông ta cười khì một tiếng rồi nói tiếp:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Chúng ta đây sẽ chẳng làm gì động đến tinh thần lẫn thể xác ông đâu mà sợ! Chúng ta muốn làm gì con người và làm lúc nào mà chẳng được! Chúng ta đã chuẩn bị để ông bớt sợ. Rồi chúng mình sẽ trở thành như bạn bè với nhau cả cho mà coi!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Tôi chẳng biết nói gì hơn, chỉ lắng nghe với chút suy nghĩ: “… bạn bè gì với ma với quỷ các người!” Nhưng tôi chưa kịp nghĩ tiếp thì ông Lực lượng nói:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Tại sao ông lại hẹp hòi như vậy? Rất nhiều người đã làm bạn mà là bạn thân thiết, làm đồng bọn với Chúng ta, thậm chí trở nên một với Chúng ta. Vậy thì hà cớ gì ông với tôi không thể làm bạn với nhau được? Có thể chúng ta làm bạn với nhau trong công việc.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Tôi hết hồn. Ông Lực lượng đọc thấu cả ý nghĩ. Ôi! Thật là không giống với xưa nay tôi tưởng ma quỷ không đọc được ý nghĩ của con người, nên chúng mới đến cám dỗ ngay Chúa Giêsu sau bốn mươi ngày đêm ăn chay trong sa mạc để thăm dò xem Người là con người thường như chúng ta hay là con người-Chúa.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Lúc này thấy cha sở nhấp miếng nước, tôi tranh thủ hỏi một câu mà mấy ngày qua thắc mắc:        &lt;br&gt;  - Nhưng thưa cha! Cho tới lúc đó, cha đã biết chắc ông Lực lượng này là quỷ chưa ạ?        &lt;br&gt;  Cha sở nhíu mày một chút để nhớ lại rồi trả lời:        &lt;br&gt;  - Ừ! Phải... Ông Lực lượng không nói ra từng chữ, nhưng có khả năng làm cho tôi thấy được ông chính là phát ngôn viên của hỏa ngục, ông ta là quỷ chính cống.        &lt;br&gt;  Tôi rùng mình một cái thật mạnh đến không thể giấu được. Cha sở kể tiếp với vẻ không lưu ý:        &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Tiếp theo, ông ta vừa hỏi vừa trả lời:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Ông có biết tại sao Chúng ta dùng tòa cáo giải để nói chuyện với ông không? &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Vì đây là nơi quen thuộc Chúng ta rất thích lui tới.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Ông Lực lượng tiếp:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Ông có biết tại sao Chúng ta dùng mưu kế xưng tội? &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Vì chỉ có nơi này thuận tiện nhất để chúng mình nói chuyện với nhau mà không ai làm phiền.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Ông có biết xưng tội để làm gì không? &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;– Chúng ta đây xưng tội không để được xá giải, cũng không để giúp loài người các ông biết kế hoạch, mưu đồ, chiến thuật… của Chúng ta mà tránh tội, nhưng để loài người hiểu thêm về Chúng ta rằng: Chúng ta khôn ngoan không kém Thiên Chúa. Loài người phải thực sự kính phục Chúng ta. Tuy nhiên Chúng ta xưng tội còn với nhiều dụng ý khác nữa.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Bỗng ông Lực lượng thay đổi, giọng nói trở nên đanh thép rùng rợn, làm cho tôi nổi gai ốc và cảm thấy mình chưa từng gặp nỗi sợ hãi nào lớn hơn:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Vì Chúng ta không xưng để được giải, nên ông không được làm dấu thánh giá trên Chúng ta.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;Tôi gật đầu một cách vô ý thức. Ông ta đứng lên vừa nói tiếp:&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Hôm nay chúng mình giải quyết một số việc như thế, lần sau mọi chuyện sẽ bắt đầu.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi để ý thấy cha sở hơi mệt và thở khò khè. Thật ra cha nói với tôi rất nhiều và rất chi tiết, tôi không thể ghi hết lại đây vì trí nhớ của tôi có hạn. Tôi lại có ba thắc mắc, một là cha chẳng cho tôi ghi lại trong lúc đang nghe lẫn sau đó, mà phải &lt;i&gt;để yên trong bụng&lt;/i&gt;! Cha dặn hoài câu đó; hai là khi kể chuyện, cha thật nghiêm nghị và lịch sự, không gọi tôi bằng con, mầy, cái thằng, chú bé, thằng nhỏ… xưng bằng cha, bằng tao…, mà cứ luôn một điều thầy hai điều tôi xa lạ…; ba là tại sao cha có vẻ kính nể và gọi quỷ bằng ông, ông ta, ông Lực lượng….?       &lt;br&gt;  Phải nói bất cứ đêm nào sau khi nghe cha kể xong, tôi lại y như rằng: không ngủ được đêm đó dù tuổi trẻ và công việc cực nhọc ban ngày buộc ngủ vùi mới phải.       &lt;br&gt;  Vài hôm sau cha gọi tôi rồi kể tiếp:      &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Ông Lực lượng nói: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Chúng ta sẽ bắt đầu bằng những câu chuyện ngay trong họ đạo của ông. Giáo xứ này cũ kỹ, vì cũ và kỹ chính là bảo thủ, bảo thủ luôn có cao ngạo tự đắc, ích kỷ và nhiều thứ khác nên là nơi Chúng ta trú ngụ và hoạt động tốt nhất. Chúng ta nấp thật sâu trong bóng tối của cũ kỹ, còn Ông Chúa Thánh Thần lại khác! Ông ấy là chính sự canh tân và đổi mới liên tục và mãi mãi. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Tôi giật mình vì nghĩ lại mình đã ngoài bảy mươi tuổi, cũ và kỹ lắm thay! Ông Lực lượng biết ngay liền trấn an: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Không! Chúng ta không hàm ý nói cũ kỹ theo quan niệm thời gian. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Ông Lực lượng vừa nói vừa phì cười cho cái tính ngốc nghếch của tôi: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Thì đấy! Trí con người nhỏ như hạt tiêu, nói đàng này hiểu đàng khác! Nhưng mà như thế thì tiện cho Chúng ta tha hồ khai thác cốt gây chia rẽ và bất hòa mãi mãi - khắp nơi giữa loài người. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Tôi đang định hỏi: “Các ông đã làm gì để phá giáo xứ tôi?” thì ông ta đã trả lời: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Ô! Phá mà làm gì! Chúng ta chỉ “mượn gió bẻ măng” vì con người đã dọn sẵn tất cả, luôn sơ hở, cứ hớ hênh, hồn nhiên dọn cỗ, khờ khạo bày biện và coi như “lắp đạn” sẵn cho Chúng ta bắn, Chúng ta là mưu trí! Nên không cần làm gì cả!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Lúc này tôi quá sức thắc mắc, không còn kiềm chế được nữa nên hỏi cha sở:      &lt;br&gt;  - Thưa cha! Vậy thì cuộc nói chuyện giữa cha với quỷ không cần phải nói bằng môi miệng, chỉ nói với nhau bằng trí thôi ư?      &lt;br&gt;  Cha sở kêu lên:    &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Có lúc tôi chỉ suy nghĩ, có lúc tôi buột miệng thành lời, nhưng ông Lực lượng thì hầu hết nói với tôi bằng ý nghĩ. Tôi thấy những lúc nói với nhau bằng ý nghĩ, câu chuyện trở nên nhanh, gọn và chính xác. Nhờ thế mà đôi khi có người qua lại vẫn không nghe thấy dù một tiếng xì xào nhỏ nào giữa tôi và ông Lực lượng. Nhưng dẫu có lúc ông ta mở miệng thì giọng nói cũng nhẹ nhàng, trong vắt, hiền lành, lịch sự và có khi còn ngọt ngào nữa là đàng khác.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi ngạc nhiên quá sức! Nghĩ lại thấy ở loài người có lúc cũng nói với nhau bằng tư tưởng, bằng cảm giác hay linh cảm qua đôi mắt, qua cử chỉ, qua các giác quan hoặc nói bằng linh cảm… không dùng môi miệng thốt ra, kiểu nói đó thú vị làm sao! Chính xác, gọn nhẹ và nhất là không thể lầm lẫn! Tôi tưởng tượng sau này về bên kia thế giới, người ta đâu còn thân xác mà nói với nhau bằng âm thanh môi miệng, chỉ còn trao đổi với nhau bằng ý nghĩ mà thôi. Thật vậy, lời nói luôn hạn hẹp đủ điều, bị đóng khung trong ngôn ngữ từ vựng và văn hóa… gây méo mó, lời nói luôn bị xô lệch vì lẽ một lời bao giờ cũng có đôi ba nghĩa, ông bà xưa quá từng trải nên cảnh báo: “văn ngôn bất tận ý, ý bất tận cùng kỳ lý” hay “lưỡi không xương nhiều đường lắt léo, miệng không vành mới méo tứ tung”… Nhiều cuộc cãi nhau đến bất hòa sinh chém giết do lời nói, rất nhiều tội lỗi từ lời nói mà ra, lời nói có thể nhanh chóng hạ giá trị người nói… Chúa Kitôdạy chí lý… “&lt;i&gt;nhưng cái gì miệng lưỡi thốt ra mới làm cho người ta trở nên nhơ nhớp&lt;/i&gt;” (Mt 15:11), vậy nên ông Lực lượng chẳng thèm dùng kiểu nói chuyện bằng lời nói của con người.      &lt;br&gt;  Hôm nay, cha sở không có vẻ mệt, nhưng ngài dừng lại bất chợt do bà bếp gõ cửa xin gặp để lấy tiền chợ cho tuần tới. Tôi lui về “phòng” với nhiều suy tư, nhưng cái tôi nghĩ ngợi nhiều nhất là bất ngờ khám phá Chúa Thánh Thần là canh tân và đổi mới, bất ngờ hiểu lời nói đôi lúc rất bất tiện. &lt;br&gt;  </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=920012</link><pubDate>Sat, 18 Apr 2026 23:16:21 GMT</pubDate></item><item><title>Re:Quỷ xưng tội - Ma Văn Liêu (Sun Ming)</title><description>  Kỳ 3    &lt;br&gt;  &amp;nbsp;    &lt;br&gt;  Nhận nhiệm vụ ở bất kỳ giáo xứ nào, các cha, các thầy không cần tốn nhiều công sức tìm hiểu, giáo dân ở đó tự động cung cấp đầy đủ mọi loại thông tin từ thượng vàng đến hạ cám. Đặt chân đến đây mới non ba tháng, nhưng tôi biết rất nhiều về giáo xứ này. Đây là giáo xứ cổ kính nhất nhì miền Tây Nam bộ, chu vi rộng bao gồm vài ba xã, giáo dân gần mười ngàn người …    &lt;br&gt;  Nhiều di tích cổ xưa còn lưu giữ, nhiều câu chuyện lạ như huyền thoại thánh tích từ đây còn được kể lại cách trang trọng giữa một không gian gần như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài đang sục sôi chiến sự. Kèm theo đó càng ngày tôi càng phát hiện nhiều thứ đồ đạc cổ quái từ trong phòng thánh, ngoài nghĩa địa, trong kho vật dụng của nhà xứ, kho sách vở, các mộ bia và cả đến quần thể kiến trúc khu nhà thờ v.v… Không biết khung cảnh các khu lâu đài cổ ở các nước châu Âu ra sao, nhưng dựa vào tiểu thuyết, tôi tưởng tượng ở đây đẹp gần như vậy. Ở đây, tôi cảm thấy rất thích, dù lắm lúc giữa ban ngày ban mặt có chuyện cần bước vào phòng thánh một mình đã cảm thấy sờ sợ bởi không khí vắng lặng, tịch nhiên, thật là đặc biệt.    &lt;br&gt;  Cha sở hồi phục sức khỏe dần dần.    &lt;br&gt;  Coi vậy mà cũng có rất nhiều giáo dân đến thăm ngài chứ không phải bỏ mặc ông già. Tôi cũng thăm nom ngài đều đều như đứa con đối với người cha, nhưng lúc nào tôi cũng nóng lòng muốn nghe ngài kể tiếp câu chuyện đêm đó ngài đang kể dang dở. Nhất là tôi đợi cho ngài khỏe để tôi sẽ kể ngài nghe hiện tượng rất lạ xảy ra cho tôi vào đêm ngài lâm bệnh nặng.    &lt;br&gt;  Hơn một tuần sau, cha sở gọi tôi vào ăn tối.    &lt;br&gt;  Thấy ngài tỉnh táo, ăn xong, tôi thuật lại chuyện lạ đêm đó.    &lt;br&gt;  Nghe xong cha sở lặng thinh không nói gì. Tôi không dám hỏi thêm.    &lt;br&gt;  Cuối bữa ăn, lúc tráng miệng, cha bảo ăn xong sẽ kể chuyện tiếp cho tôi nghe.    &lt;br&gt;  Tôi rót nước đem lại chiếc ghế phô-tơi cũ, khéo léo đặt trên chiếc đôn nhỏ bên cạnh chiếc ghế. Uống vài ngụm nước xong ngài hỏi:    &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Con có hồ nghi người đánh thức con đêm đó là một ông biện nào đó không?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi trả lời nhanh không suy nghĩ:    &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Thưa không ạ! Vì người đánh thức con giống cha từ hình dạng cho đến giọng nói đến độ con không lầm với ai được ạ!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Cha sở già không tươi vui như nửa giờ trước đây nữa, ngài trở nên trầm mặc lạ thường.    &lt;br&gt;  Và bỗng dưng tôi cảm thấy lạnh rần cả chiều dài xương sống từ trên xuống dưới.    &lt;br&gt;  Im lặng một lúc, cha sở xua tay bảo:    &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Tạm gác chuyện ấy lại sau này hẵng tính. Bây giờ tôi kể tiếp chuyện đêm đó còn dang dở. Có lẽ mỗi đêm tôi kể một chút, đêm nào mệt thì tôi kể ít hoặc không kể. Nhưng thầy phải hứa, trong thời gian này, không kể lại cho ai nghe những gì tôi nói.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi ngồi bệt dưới nền gạch tàu cổ xưa và bóng loáng do đi lại và lau chùi quá nhiều nên lên nước, sát bên cạnh để ngài không phải nói to. Ngài bắt đầu kể:    &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Cho đến một buổi chiều kia, linh tính báo tôi biết người đàn ông này hôm nay sẽ xưng tội, chí ít cũng nói gì đó, vì tôi chuẩn bị để nhất quyết lấy danh Chúa mà hỏi. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Cho nên khi ông ta vừa quỳ xuống tôi nói ngay: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Con ơi! Con đến đây nhiều lần lắm rồi! Lần này con hãy can đảm xưng tội đi! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Im lặng. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Tôi gõ nhẹ vào tòa cáo giải vài tiếng để thúc giục. Sau đó tôi nói thêm: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Con yên tâm! Không có tội nào là quá nặng để Chúa không tha và cha phải giật mình. Con nói đi cha đang nghe đây! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Người đàn ông thở ra, rồi “dạ” một tiếng thật nhẹ nhàng và dễ mến. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Nhưng sau đó lại im lặng.Tôi kiên nhẫn chờ đợi. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Khoảng mười phút sau, người đàn ông nói: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Tôi không phải là người giáo dân bình thường như ông tưởng. Tôi là “Lực lượng”, từ lâu nhằm chọn ông để nói chuyện phải quấy. Ông nên chuẩn bị thật kỹ để nghe tội của tôi!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Cha sở bỗng nắm lấy tay tôi. Do bàn tay cha lạnh như nước đá cùng với cái nắm tay quá bất ngờ đã khiến tôi giật đến bắn người.    &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Thầy biết không! Vừa nghe đến đó tôi muốn vùng đứng lên bỏ chạy. Nhưng không sao làm nổi chuyện quá đơn giản ấy. Có một sức mạnh gì đó đã ghì tôi ngồi lại cách nặng nề như bị dán trên ghế. Phải mất một thời gian khá lâu tôi mới dần dần bình tĩnh, hay đúng hơn là tỉnh lại. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Người đàn ông tên là “Lực lượng” nói tiếp: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Chúng ta đây tuy vậy vẫn thích người khờ như ông, vì người khờ thì trung thực, có sao nói vậy không thêm bớt để truyền đạt lại đúng những gì Chúng ta đây muốn. Ngoài ông, không có ai có đủ mọi điều kiện cần thiết để Chúng ta nhờ được. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Im lặng một lúc, ông Lực lượng nói: &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Hôm nay vậy đã đủ. Thứ ba tuần sau chúng ta sẽ nói tiếp. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; Nói xong hắn đứng lên và đi ra theo đúng hướng lâu nay hắn đã rời đi. Tôi ngồi đó cho đến khi thằng bé Lộc cháu bà bếp vào mời về nhà xứ ăn cơm tối, nếu không tôi sẽ ngồi ở đó luôn trong trạng thái bàng hoàng. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi không dám rời phòng cha sở để ra ngoài khi bóng đêm bên ngoài tự bao giờ đã dày đặc. Cha sở hiểu chuyện, ngài đưa tôi chiếc áo Đức Bà Carmêlô để mang vào.    &lt;br&gt;  Đêm đó tôi cũng không ngủ được hoặc đúng hơn, giấc ngủ chỉ là những phút chập chờn nửa tỉnh nửa mê. Nằm co ro trong xó nhà tưởng tượng mình được bảo vệ chỉ bằng một bức màn vải mong manh bất định, thèm được ở trong phòng đóng kín cửa lại, cho nên tôi vặn đèn dầu sáng lên và chong như vậy suốt cả đêm. Giữa đêm khuya, tiếng mèo kêu rú trên nóc nhà bếp hoặc chỉ cần bất kỳ một tiếng động nhẹ nào đó cũng làm tôi giật mình sợ hãi.    &lt;br&gt;  Sáng ra, tôi dè chừng với hết mọi người tôi gặp phải… &lt;br&gt;  </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=920011</link><pubDate>Sat, 18 Apr 2026 23:08:03 GMT</pubDate></item><item><title>Re:Quỷ xưng tội - Ma Văn Liêu (Sun Ming)</title><description>  &lt;b&gt;Kỳ 2&lt;/b&gt;  &lt;br&gt;  &amp;nbsp;          &lt;br&gt;  Chẳng cần tốn nhiều giờ mới biết cha sở già hiền lành để mặc hai cha trẻ, tiếng là cha phó, nhưng chỉ lo việc trường học, một vị giữ chức hiệu trưởng, vị kia giữ chức giám đốc Trung học Tư thục Công giáo Mê Linh… thậm chí ai gọi các vị là “cha phó”, các vị còn giẫy nẩy tỏ vẻ không đồng ý.           &lt;br&gt;  Hai vị sống độc lập và rất tự do tựa hồ không phải dưới quyền cha sở.          &lt;br&gt;  Tôi cùng lúc làm việc cho hai “chính phủ”, giờ hành chánh dạy bên trường dưới sự điều động của hai cha phó. Những giờ còn lại giúp cha sở lo mục vụ, khi thì bên nhà thờ khi thì ở nhà xứ dưới quyền cha sở.           &lt;br&gt;  Nghe giáo dân xầm xì cha sở và hai cha phó có “khía cạnh” với nhau, nhưng tôi nghĩ không phải. Cha sở rất hiền chẳng nói động đến ai thì hai cha phó cũng vậy. Có lẽ do đôi bên phân chia quá rạch ròi ranh giới công việc, giao tế, phòng ốc, tài chánh nhất là bếp núc… khiến người ngoài nhìn vào đoán già đoán non.          &lt;br&gt;  Phần tôi chẳng có vấn đề! Chỉ hơi mệt vì dạy một lúc hai lớp nhất và nhì bậc tiểu học, mệt như thế rồi mà còn thường xuyên bị gọi dậy thay chỗ “không lương” cho bất kỳ giáo sư nào bên trung học vắng mặt.          &lt;br&gt;  Trưa và tối về ăn cơm với hai cha phó.&amp;nbsp;Thỉnh thoảng hai vị đi vắng&amp;nbsp;thì sang ăn với cha sở. Có lẽ biết tôi quần quật nên ngài thương hỏi han, chuyện trò ngọt ngào vui vẻ như cha với con. Đặc biệt tính cha đã bình dân giản dị còn rất khôi hài, khiến bất cứ lúc nào xong việc bên trường là tôi chạy đến ở bên ngài.          &lt;br&gt;  Tôi thương ngài còn vì thấy rõ ngài rất cô đơn, ít ai lui tới. Khu vực ngài ở tối tăm, vắng vẻ với mọi thứ đồ đạc cũ kỹ và lạnh ngắt.          &lt;br&gt;  Tôi thích kể linh tinh đủ chuyện cho ngài nghe. Tình cảm cha con ngày một sâu nặng.          &lt;br&gt;  …          &lt;br&gt;  Thấm thoát đã hai tháng.      &lt;br&gt;  Lúc này cha sở thường hỏi về tôi hơi nhiều. Tôi vẫn cứ thiệt thà.         &lt;br&gt;  Nhiều lúc nghe tôi kể những chuyện “dở hơi” của chính mình, cha cười ngặt nghẽo rồi chêm vào: “&lt;i&gt;Hô hô hô!... Mày ngu quá!&lt;/i&gt;”, hay là “&lt;i&gt;Hì hì hì!... Cái thằng! Coi vậy mà khờ quá thể!&lt;/i&gt;”.      &lt;br&gt;  Những câu mắng yêu đó làm tôi thấy thích trong bụng, vì được nghe nhiều câu lịch thiệp nhưng khiến nặng lòng.      &lt;br&gt;  Một buổi tối kia cha gọi:      &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Con biết cạo gió hôn? &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Dạ biết! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Vô… vô… cạo cho cha đi! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Cạo xong ngài bảo: “&lt;i&gt;đợi cha một chút&lt;/i&gt;”. Cha sở đi lại giá treo áo, móc moi sục sạo hết trong túi hai ba cái áo dòng, đi lại bàn buya-rô kéo hết mọi ngăn tìm tòi, sắp sắp đếm đếm mãi… rồi dúi vào túi áo tôi, về&amp;nbsp;phòng tôi đếm được đúng 34 đồng toàn là tiền lẻ. Thì ra ngài cho tôi tiền.      &lt;br&gt;  Sáng hôm sau lễ xong cha kêu lại hỏi:      &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Tiền hôm qua còn không, cho cha mượn đỡ 20 đồng để đi Châu Long.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi nghĩ hôm qua cha đã cho tôi hết số tiền cha có! Lòng tôi rưng rưng một nỗi niềm khó tả.      &lt;br&gt;  …      &lt;br&gt;  Cha sở dạy tôi hết chuyện này đến chuyện kia.        &lt;br&gt;  Suốt ngày trong tuần cha sở quẩn quanh ở tòa giải tội nằm gần phòng thánh nhìn ra nghĩa địa vắng tanh. Cha dạy tôi rằng, làm như thế để khuyến khích giáo dân không nhút nhát lại còn năng đi xưng tội, và cũng để ai rước cha đi kẻ liệt biết lối mà tìm và lúc nào cũng tìm ra cha sở.      &lt;br&gt;  Mỗi khi đi kẻ liệt, cha bảo tôi đi cùng.      &lt;br&gt;  Khi lập lời rao hôn phối, chứng giấy rửa tội, lập khẩu cung, dạy giáo lý hôn phối hay tân tòng, giáo lý thêm sức… cha đều cho tôi ở kề bên, tập cho tôi làm việc.      &lt;br&gt;  Một hôm cha hỏi:      &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Con có sợ ma quỷ không?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tuổi trẻ chưa tinh đời nên không biết sợ gì nhiều, tôi mạnh miệng trả lời ngay:      &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Thưa không!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Cha cười rồi ngập ngừng không nói.       &lt;br&gt;  ….      &lt;br&gt;  Hôm khác cha hỏi:      &lt;br&gt;  -&lt;i&gt; Khi gặp ma gặp quỷ con phải làm sao?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi lúng túng, chưa biết ý cha muốn dạy gì, nhưng cũng trả lời cách chân thành:      &lt;br&gt;  -&lt;i&gt; Thưa… chắc con hỏi chuyện!... Vì ba con lúc xưa dạy, khi gặp ma quỷ, nên nhân danh Chúa hỏi nó muốn gì mà hiện ra, để nó có thể nói cho ta điều gì đó…&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Cha sở gật gù cười rồi lại im lặng.      &lt;br&gt;  …      &lt;br&gt;  Hai cha phó sử dụng hết mọi phòng thuộc khu vực mình trong nhà xứ, nên chỉ cho tôi một góc hành lang đối diện cầu thang để làm chỗ ngủ và cất đồ dùng cá nhân… Thấy chỗ ngủ trống hoác, hàng ngày đầy dẫy kẻ lên người xuống trong số đó có nhiều phụ nữ… nhân dịp về nhà, tôi xin mẹ tôi tấm ri-đô để che chắn cho kín đáo. Một đêm mưa rỉ rả chừng như không dứt, lúc hơn mười một giờ, cha sở bỗng bước vào chỗ tôi đang ngủ, ngài gọi:      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Xuống phòng cha bảo!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi mới lim dim ngủ, nên ngồi bật dậy, chỉ kịp thoáng thấy bóng cha lui ra, tôi nhanh nhẹn chạy theo nhưng cha đi nhanh quá, tôi không theo kịp cha đã mất hút ngay ở cầu thang.   &lt;br&gt;  Tôi chạy ngay xuống phòng cha sở..   &lt;br&gt;  Đến cửa phòng, nhìn vào tôi thấy nhiều người giáo dân lố nhố bên trong với vẻ khẩn trương và tất bật, nhưng khi tôi rón rén bước vào thì chẳng ai màng để ý đến tôi. Tôi định thần thì ra cha sở đang nằm trên giường và đang cơn bệnh nặng. Mọi người lăng xăng và khẩn trương lo lắng. Tôi đứng đó với tâm trạng bần thần cứ nghĩ mình đang mơ, rồi cũng chẳng biết làm gì. Xớ rớ coi có ai sai gì thì làm.   &lt;br&gt;  Mãi một lúc lâu sau, khi mọi người thưa dần, cha sở đã qua cơn nguy hiểm, ngài tỉnh lại và thều thào với bà bếp đang ở gần.   &lt;br&gt;  Bà bếp liếc nhìn tôi:   &lt;br&gt;  - Thưa cha có thầy Bảy đang ở đây.   &lt;br&gt;  Cha sở lại thều thào nói tiếp điều chi. Bà bếp ngoắc kêu tôi lại:   &lt;br&gt;  - Thầy Bảy lại gần đây! Cha muốn nói gì…   &lt;br&gt;  Cha sở ra hiệu cho mọi người lui ra ngồi ngoài hành lang, chỉ để lại mình tôi với ngài.   &lt;br&gt;  Cha sở mệt nhọc ra hiệu tôi kéo ghế ngồi gần bên ngài. Cha hắng giọng đôi ba lần rồi bắt đầu nói với giọng rất yếu ớt và vất vả.   &lt;br&gt;  - Tôi không biết nói sao, nhưng tôi phải kể một chuyện mà tôi cần phải để lại trước khi chết.   &lt;br&gt;  Tôi bàng hoàng cả người, không nói được lời nào, chỉ biết trố mắt im lặng lắng tai nghe từng lời ngài nói. Cha sở nói tiếp:   &lt;br&gt;  - Thầy phải hứa không được kể cho ai trừ… chỉ kể cho đức giám mục... Lẽ ra tôi phải kể cho ngài từ lâu, nhưng bao nhiêu lần tôi không làm được..   &lt;br&gt;  Cha sở có vẻ tỉnh táo hơn lên khi thốt ra được những lời như vậy. Tôi chưa tin lắm, nhưng hơi yên tâm nghe ngài nói tiếp:   &lt;br&gt;  - Tôi gặp một chuyện lạ đã từ ba bốn năm nay. Tôi không định kể ai nghe, nhưng tình hình sức khỏe… tôi thấy mình chắc không qua nổi đêm nay, nên nhờ thầy kể lại cho đức cha giùm… sau khi tôi nhắm mắt…   &lt;br&gt;  Tôi lắc đầu như cái máy. Nhớ lại lúc ba tôi hấp hối, ba nói gì nói, tôi không màng nghe, mà cứ lắc đầu phủ nhận thực tế giống như hôm nay.   &lt;br&gt;  Tôi vừa mong cha sở đừng nói để cha đừng chết, vừa tò mò muốn nghe chuyện bí mật và chắc là quan trọng lắm. Cha nhìn tôi như dò xét thêm, đo lường sự trung tín của tôi. Tôi hiểu ý:   &lt;br&gt;  - Thưa cha, con xin hứa giữ kín mọi chuyện cha giao, chỉ nói với đức cha thôi! Con thề có Chúa. Con xin thề có Chúa.   &lt;br&gt;  Cha sở có vẻ hài lòng. Sợ nghe không rõ, tôi gập người xuống sát bên cha. Cha nói tiếp:   &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Vào buổi chiều thứ hai sau Phục sinh, chầu phép lành xong mọi người ra về, tôi nán lại tòa giải tội để đọc sách nguyện, có một người đàn ông từ nghĩa địa đi vào xưng tội, tôi không nhìn rõ mặt ông ta vì không cần... &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; …… &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; - Ông ta quỳ xuống nhưng… không làm dấu thánh giá, cũng không nói gì như người ta thường xưng tội. Tôi cũng im lặng chờ đợi... &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; .… &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; - Một lúc lâu, ông ta thở dài rồi đứng lên đi ra. Ông ta không đi về hướng nghĩa địa nữa, mà đi nhanh ra phía trước cửa nhà thờ mà không thấy đi về hướng nào. Ông ta mặc quần đen áo trắng cũ kỹ và tầm thường... &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; ..… &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; - Chuyện xảy ra đúng như vậy thêm nhiều lần nữa, nhưng cách nhau khi thì một tuần, khi thì một tháng. Nhưng tôi không tài nào giữ ông ta lại… Có lúc chỉ vừa mới mở miệng định khuyên nên mạnh dạn xưng tội… thì ông ta đứng lên đi nhanh và mất biệt. &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; … &lt;/i&gt; &lt;br&gt; &lt;i&gt; - Tôi bắt đầu rùng mình hơi lo mỗi khi nghĩ tới ông ta, nhưng nhờ tràng hạt Mân Côi, nhờ Lời Chúa… nên tôi không sợ lắm, cứ bình thản để xem sự việc đến đâu. &lt;/i&gt; &lt;br&gt;  Cha sở đổi thế nằm và im lặng. Tôi chờ đợi ngài nói tiếp.   &lt;br&gt;  Nhưng không, tiếng ngài thở đều rồi từ từ ngáy hơi lớn như đang ngủ say. Tôi vẫn im lặng chờ đợi. Một lúc sau vẫn thế, nên tôi đứng dậy và ra ngoài nói với mọi người:   &lt;br&gt;  - Cha ngủ rồi!   &lt;br&gt;  Mọi người “ồ” lên mừng rỡ bảo nhau cha sở ngủ được là đã qua cơn nguy hiểm. Ai về nhà nấy chỉ để lại ông biện già và chồng bà bếp canh chừng.   &lt;br&gt;  Tôi về phòng ngủ. Ngồi thừ suy nghĩ về câu chuyện tuy chưa đến đâu, nhưng lòng cứ sờ sợ.   &lt;br&gt;  Tôi bỗng giật mình nhớ lại và tự hỏi ai đánh thức tôi dậy? Cha sở đau nặng thì làm sao ngài có thể lên cầu thang và đánh thức tôi chứ!   &lt;br&gt;  Ai? Lòng tự trấn an rằng lúc đó mình mơ, nhưng trí vẫn nghi ngờ, mơ gì mà đúng lúc, mơ gì mà bóng đặc biệt của cha sở và giọng nói đặc trưng riêng của cha sở, lại còn biến mất ở cầu thang tối?   &lt;br&gt;  Gần sáng tôi mới chợp mắt được. &lt;br&gt;  </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=920009</link><pubDate>Sat, 18 Apr 2026 20:08:53 GMT</pubDate></item><item><title>Quỷ xưng tội - Ma Văn Liêu (Sun Ming)</title><description>  &lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;TÁC PHẨM ĐĂNG TRONG NGUYỆT SAN THÁNH NHẠC NGÀY NAY &lt;/b&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;TIỂU THUYẾT CÔNG GIÁO.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;QUỶ XƯNG TỘI &lt;/b&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;MA VĂN LIÊU&lt;/b&gt;&lt;/div&gt; &amp;nbsp;      &lt;br&gt;  &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &lt;b&gt;Kỳ 1&lt;/b&gt;  &lt;br&gt;  &amp;nbsp;   &lt;br&gt;  Chiếc trẹt nhỏ (1) cập bờ nhả ra vỏn vẹn ba người khách qua sông. Mưa suốt.      &lt;br&gt;  Tôi bước lên bờ dốc trơn trượt đất nhão. Lạ lẫm nhìn khắp một lượt. Đến bên chiếc xe lôi đạp gần nhất nằm đơn độc dưới tán lá xoài u tối bởi con mưa chiều.      &lt;br&gt;  Người đạp xe lôi đội chiếc nón rơm cũ sùm sụp che gần hết gương mặt, lên tiếng:      &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Đi xe thầy ơi!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi gật đầu giả bộ rành đường. Quăng túi xách nặng lên xe:      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Về nhà thờ An Biên.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Không trả lời một tiếng, người đạp xe lôi kéo xe ra khỏi chỗ đậu, nhảy thót lên yên bắt đầu đạp hướng về con đường đất âm u vắng vẻ trước mặt.      &lt;br&gt;  Tôi hơi an tâm vì như vậy chứng tỏ mình đang đi đúng đường về nhiệm sở. …      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Thầy về trường trung học Mê Linh hả?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Người đạp xe lôi đột nhiên hỏi.      &lt;br&gt;  Tôi định nói thật, nhưng thôi, giả bộ để dò xét:      &lt;br&gt;  -&lt;i&gt; Ừ!… Mà sao ông biết?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  -&lt;i&gt; Đoán thôi! Vì người trẻ bảnh bao như thầy còn mặc đồ xi-vin (2) đi về hướng nhà thờ thì chém chết cũng phải về dạy trường trung học Mê Linh chớ đi đâu!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi cười. Nghĩ nhanh: thời chiến thanh niên phải đi lính mặc đồ lính, ai còn ăng-tơ-nuy (3) như tôi kể là hiếm lạ. Cha này cũng nhiều chuyện, đường đất sình lầy trơn trượt lo giữ xe vừa thăng bằng vừa chạy tới được đã khó, vậy mà còn bắt chuyện tùm lum.      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Sời! Tôi chở mấy thầy như ông hoài sao lại không biết!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Nhìn hai bên đường thỉnh thoảng mới có nhà, tôi ái ngại cho cảnh buồn tênh ở nơi này, rồi hình dung mình sẽ ở đây những một năm mười hai tháng.      &lt;br&gt;  Càng đi, càng hiện ra nhiều ngôi nhà ở hai bên đường, cảnh vật hơi sáng sủa hơn.      &lt;br&gt;  Xe dừng lại. Bên trái đường là ngôi nhà thờ cổ kính cao ngất, bên phải đường là trường trung học tư thục Mê Linh rộng lớn khang trang.      &lt;br&gt;  Trả tiền xe xong tôi nhắm cổng nhà thờ đi vào. Nhà xứ hiện ra bên trái. Tôi mạnh dạn bước vô. Tối om và vắng lặng. Tôi tìm phòng cha sở. Gõ cửa mãi không có tiếng động nào đáp lại. Tôi ngơ ngác đi tới đi lui ở hành lang.      &lt;br&gt;  Năm phút rồi mười phút…      &lt;br&gt;  Bỗng có tiếng chân người từ bên nhà thờ đi qua, tôi đứng đón ở cửa phụ ra vào. Một người đàn ông cao to, vai ngang, mũi cao, nước da có lẽ trắng nhợt, mắt trũng sâu nhưng sáng quắc bước vào nhìn tôi chằm chặp.      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;-Chào bác! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; … &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Chào bác! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Tìm ai? &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Dạ muốn gặp cha sở… &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; -Cha sở ăn tối dưới bếp. &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi ngập ngừng. Người đàn ông vẫn nhìn tôi chăm chăm:      &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Ổng đau nên xuống bếp ăn… Mày là cha hay là thầy vậy?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi nhận thấy trong cách nói của người đàn ông có gì hơi lạ, nhưng trời đã âm u, bên trong ngôi nhà kiểu Âu châu cổ kính lại càng tối. Chịu! Không thể nhìn rõ mặt người đàn ông.      &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Đi! Đi xuống gặp ông cha sở. Mày là cha hay là thầy hả?... Hả?...Hả? &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Là thầy giúp xứ.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Tao biết rồi! Mấy ông phó&lt;/i&gt; (4) &lt;i&gt;có nói rồi. Đi xuống cha sở&lt;/i&gt;…      &lt;br&gt;  Trên đường đi băng qua sân rộng giữa nhà xứ và nhà bếp. Người đàn ông thì&amp;nbsp;thào:     &lt;br&gt;  - &lt;i&gt;Có tiền không cho tao năm đồng!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi giật thót cả người ngạc nhiên. Im lặng một lúc. Móc trong túi hai đồng tiền thối cuốc xe lôi vừa rồi, tôi nhét hết vào tay người đàn ông coi như mua cảm tình&amp;nbsp;để mai mốt có khi nhờ đến. Tôi nói:      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Đi xe hết rồi còn bấy nhiêu đó thôi bác ơi! &lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  &lt;i&gt; - Ừ! Kìa ổng đó, vô đi.&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Người đàn ông tay nhét vội tiền vô túi tay đẩy lưng tôi vào bếp bằng sức mạnh thô bạo:      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Ông Út! Có thằng tướng này tới giúp xứ kìa!&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Tôi bước vào chào cha sở. Thật trái ngược với cuộc “đón tiếp giáo đầu” vừa qua. Cha sở là một linh mục già tuổi ngoài sáu mươi tôi từng nghe nhưng chưa biết mặt, nhẹ nhàng vui vẻ dừng bữa ăn, bắt tay tôi cách trìu mến. Hỏi han ân cần đôi câu xong, cha bảo bà bếp dọn bữa cho tôi cùng ăn.      &lt;br&gt;  Trong bữa ăn, cha hỏi han thêm nhiều chuyện kèm theo những lời chỉ dẫn.      &lt;br&gt;  Tôi ăn ngon dù thức ăn chỉ có món cá tạp nhạp kho chung với trái bần..      &lt;br&gt;  Ăn xong cha hỏi:      &lt;br&gt;  &lt;i&gt;- Lúc nãy thằng Đôm có xin tiền không?&lt;/i&gt;  &lt;br&gt;  Cha giải thích người đàn ông lúc nãy tên là Đôm, con rơi của lính Lê Dương thời Pháp thuộc, được các nữ tu dòng Chúa Quan Phòng nuôi dưỡng đến lớn, nay nhà xứ nuôi chỉ chuyên một chuyện gánh nước, tính hơi “tâng tâng” nhưng không đến nỗi..      &lt;br&gt;  …      &lt;br&gt;  Trời tối nhanh. Mới sáu giờ hơn mà trời đặc quánh một màu đen u buồn. Không tiện đi đâu đó vài vòng tò mò, tìm hai cha phó để chào nhưng các ngài đi vắng, tôi đóng cửa phòng ngủ một giấc vô tư đến khi chuông nhà thờ ầm ĩ đánh thức tôi dậy vào lúc 4 giờ sáng.      &lt;br&gt;  &amp;nbsp;      &lt;br&gt;  (1) Trẹt: tên gọi chiếc phà nhỏ bằng gỗ, chỉ có thể chở người, xe đạp, xe gắn máy, bất đắc dĩ mới chở được một xe ô tô con 4 chỗ ngồi.. thường thấy trẹt ở các con sông nhỏ vùng ĐBSCL.      &lt;br&gt;  (2)&amp;nbsp;Xi-vin tức tiếng Pháp là civil nghĩa là dân thường.      &lt;br&gt;  (3)&amp;nbsp;Ăng-te-nuy tiếng Pháp là entenue, nghĩa là ăn mặc quần tây bỏ áo trong quần nghiêm chỉnh.      &lt;br&gt;  (4)&amp;nbsp;Ý nói hai linh mục phó xứ đang ở đó. &lt;br&gt;  </description><link>http://diendan.vnthuquan.net/fb.ashx?m=920008</link><pubDate>Sat, 18 Apr 2026 19:57:37 GMT</pubDate></item></channel></rss>