chuyện.....đời thường....!

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 4 của 15 trang, bài viết từ 46 đến 60 trên tổng số 217 bài trong đề mục
Tác giả Bài
diên vỹ

  • Số bài : 3604
  • Điểm thưởng : 0
  • Trạng thái: offline
RE: chuyện.....đời thường....! 17.06.2006 19:23:10 (permalink)
Hổm rày ta buồn quá, buồn vì mẹ giận...nên ta quyết không bắt máy điện thoại....nữa...

Tối qua, nghe điện thoại reng, nhìn lại thì là số của nhóc cưng..., ừ thôi, bửa Chủ Nhật nó gọi 4 lần mà hong bắt, giờ hong bắt nữa chắc nó khai trừ quá...., nên ta nhắc máy,....mới vừa hello một cái thôi là...nhỏ chơi mặt lạnh ngay...:

- Ai đó..!

- Con khỉ...!

- Con khỉ mà biết nói à...tưởng đâu bà biệt tích rồi chứ....

Ta cười, nó lại tiếp:

- Tại sao không bắt điện thoại của tui?

- Tại mẹ giận chị...?

- Rồi tui bị lây à...? Hay là tại vì tui là con của mẹ, nên bà....?

Câu nói của nhóc em làm ta bật cười..., ừ ta cũng lạ..., khi buồn là chẳng thèm nói năng..., ơ mà ai cũng vậy mà, buồn thì làm sao có tâm tình mà nói chứ.

Rồi như mọi khi, em kể đủ thứ chuyện cho ta nghe...bao giờ cũng vậy, dù là lúc bực mình nhất mà nói chuyện với em thì ta cũng mắc cười hết. Xong, nhỏ em hỏi:

- Chị nè, em của Bình nó muốn mượn sách......

- Thì cho nó mượn...

- Nhưng tui đâu có sách....

- Thì nói là hong có...

- Nhưng chị có mà...

- Con khỉ...!

Trời ơi! Nhè ta mà...nó bảo cho mượn sách....Ôi những quyển sách của ta, đã không biết bao lần rồi nó đi mà không trở lại.......Nên ta nói:

- Hong cho á....

- Tại sao?

- Tại.....hồi 3 năm trước Bình, anh của nó mượn sách kia của chị, thế nhưng hong trả, buộc lòng chị phải mua quyển mới....nó hơn $30 đồng lận đó...bây giờ chị đang nghèo, cho mượn sách rồi rủi như nó hong trở lại thì chị biết tìm đâu ra tiền để mua....

- Tại sao chị không đòi lại?

- Thôi, tại chị sợ nó mắc cở...

- Cái bà này, sách mình , mình đòi lại, sợ gì...

Hơi..! Nhớ lại mấy lần cho mượn sách, ta thở dài, rồi nói:

- Nà, có cái chị kia, mượn quyển " bạn trai trên đường sự nghiệp..." gì gì đó của chị, mà hong trả, kết cuộc chị mua lại quyển mới....Rồi nhóc nọ mượn chị cả 3-4 quyển truyện...rồi kết quả cũng không trả.....Bình thì mượn nguyên cái quyển học cách nói tiếng anh, mà cuốn đó mắc kinh người, nhưng rốt cuộc chẳng trả...chị quyết định chẳng cho ai mượn nữa đâu.

- Chứ bà mua sách để đó làm gì, chết mang theo à...!

- Hong mang theo, nhưng chẳng thể cho mượn á...!

- Tham lam, ích kỷ

- Kệ....!

- Vậy tui nói với nó bà hong cho nghen...!

- Trời, có cần thẳng thắng như thế không...?

Thấy mình thiệt xấu, nên ta ....hỏi nhóc em:

- Hmmm, chị có mấy quyển sách hơi cũ...., nếu cưng muốn thì chị đem về...

- Thôi đi, ai lại cho mượn sách cũ.....kỳ lắm

- Trời..nghèo mà cứ làm sang....Cưng biết sách của chị đâu phải là tự dưng có...nào là chị phải về tận VN đem qua, rồi có khi mình láy xe cả 20 mấy tiếng để mua nó, có khi đợi suốt mấy tháng liền mới nhận được, nó vượt núi vượt đồi như thế, cưng nghĩ khi nó đi mà hong trở lại thì nhớ nó đến cở nào...

- Mệt bà quá , sao bà chẳng có lòng tốt với xung quanh gì hết..

- Tốt với cưng đủ rồi..!

Nó cười...!

Hơi...chẳng biết ta xấu hay không, dĩ nhiên có.....Ta nói với anh, anh bảo :

- Sách gì mà sách mượn, thư viện, tiệm sách mịt trời, sao hong mua?

Nghe anh hong bảo ta xấu, nên ta cũng hơi an ủi....Nhưng nói thệt nghen.....ta chẳng nỡ lòng cho người khác mượn sách đâu...Đành rằng cái đạo lý làm người gì gì đó bảo phải là người tốt....nhưng hơi....hỏng biết sao nữa....Sách mà ai lại đem cho mượn, lỡ mất mua lại được thì là điều vui, còn hong mua lại được thì cứ tiếc hùi hụi....

Thôi, kiếp này đành làm người xấu vậy....!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.06.2006 19:26:02 bởi diên vỹ >

 
#46
    diên vỹ

    • Số bài : 3604
    • Điểm thưởng : 0
    • Trạng thái: offline
    RE: chuyện.....đời thường....! 19.06.2006 06:43:07 (permalink)
    Wow..khoẻ rồi....cuối cùng thì....bớt lo!

    Đôi lúc ta vớ vẩn, cứ buồn chuyện trên trời dưới đất....Cả 1 tháng nay, lo muốn đứt ruột....!

    Nhóc em bảo ông chủ đang cần người, nếu ta muốn đi làm thì đi...

    Ừ chắc đi á...ở nhà riết chắc chết queo vì buồn...vì chán...

    Ngày mai sẽ đi gặp ông ấy ..! Nhưng lại trời ...ta sẽ nên thân ...đừng quậy nữa ...Ôi sao ham quậy quá trời đi hà ...! Lần này hứa sẽ nên thân á ...hứa như thế ...nếu hong mai mốt già vẫn còn khổ mà chẳng biết tại sao ...!

    Hy vọng....sau khi đi làm có thể giúp anh một xíu, và 2 đứa sẽ dời nhà đi chổ khác...Hôm qua...ta đã tìm thấy khu nhà kia đúng là tuyệt vời....nhưng...đắt quá, ta và anh nghèo chết người luôn làm gì mà..ở đặng...nhưng hong sao..có lẽ..nếu ta đi làm sẽ được..Chuyện nhỏ...

    Ở đó có hồ bơi, thế là bắt anh tập cho ta lội..

    Ở đó có phòng tập thể dục mở cửa 24 tiếng luôn..thế là..sẽ có qui định mới là..ta phải chạy bộ ít nhất 2 tiếng mỗi ngày...! Nếu không tới ngày đám cưới của cô bạn mà vẫn hỏng mặc được áo dài xinh xinh của nhóc em ..thì tiếc lắm đó ....Hmmm nếu mọi chuyện ok, thì...ok lắm..còn hong thì thôi vậy. Nhưng nếu được thì..khoẻ rồi, không cần ở cái chổ buồn thỉu buồn thiu này...!

    Mà có bao giờ mọi chuyện như ta nghĩ không hở...Hầu như chưa bao giờ..! Hmmm...lại chẳng biết sẽ xảy ra biến cố gì đây...? Cuộc đời này hơi lạ...., cứ phải có chuyện thì con người mới sống được hay sao á....! Thì để chờ xem sao...Chuyện nhỏ...!
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2006 18:11:43 bởi diên vỹ >

     
    #47
      NhiepPhong

      • Số bài : 721
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 30.05.2006
      • Nơi: Miền Tây
      • Trạng thái: offline
      RE: chuyện.....đời thường....! 19.06.2006 22:45:40 (permalink)
      Bây giờ già rồi chứ mai mốt gì nữa !
      Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
       
      #48
        diên vỹ

        • Số bài : 3604
        • Điểm thưởng : 0
        • Trạng thái: offline
        RE: chuyện.....đời thường....! 19.06.2006 22:50:38 (permalink)


        Trích đoạn: NhiepPhong

        Bây giờ già rồi chứ mai mốt gì nữa !


        Chời dám chê chị già hén...:) ừa thì bi giờ già, mai mốt già hơn á em :)

         
        #49
          diên vỹ

          • Số bài : 3604
          • Điểm thưởng : 0
          • Trạng thái: offline
          RE: chuyện.....đời thường....! 20.06.2006 09:34:10 (permalink)
          xí xí....Ta biết mờ, cảm giác của ta đâu có sai....đời nào có chuyện xảy ra như ta nghĩ chứ...Trưa này, nhóc em gọi lại nói:

          - Chị ơi...sorry, con nói với ông chủ hơi chậm....ổng vừa mới mướng 2 cô kia làm rồi...sorry chị...!

          Hơi!.....Đúng là..cái con..hihihi...đúng là cái con bà nói...:) (Vi Tiểu Bảo, Vi Tước Gia, cho ta mượn câu của ông sài đở nghen..! )..Hơi, thiệt là tình mà .... Ta cười buồn nói với nhóc em:

          - Ơ hỏng sao..Chuyên nhỏ...!

          Hic hic, đâu phải chuyện nhỏ đâu,..rõ ràng cả đêm qua ta nằm mơ cũng thấy mình chuyển sang nhà mới ở đó...sáng dậy trên môi còn cười mĩm chi nữa kìa...Ghét...

          Ừ mà chuyện nhỏ thật, trước sau gì khoảng 3 tháng nữa nhỏ em cũng nghĩ làm....lúc đó ta đi làm được...Hic hic, thế là ở lại đây thêm 3 tháng nữa ...làm hôm qua ta lỡ lời nói ghét cái nhà này ...hỏng biết 4 bức tường có giận ta hong nữa ....Hơi..định đi tìm việc làm khác..mà lười quá hihihi..Ui lười...tại 2 tuần nữa chi chơi rồi,....nếu đi làm thì sao đi chơi được..thôi coi như mùa hè này chơi thoả thích 1 lần đi.... 3 tháng nữa vừa học, vừa làm, hỏng biết có còn thở ra hơi hay không nữa đó...bây giờ thở được thì thở từ từ...

          Hôm qua ông chủ cũ gọi lại bảo là thứ 6 và 7 này làm dùm ổng 2 bửa ...hí hí ..thế là có tiền mua dvd về thâu fim rùi ...:) khỏi cần xin anh :) ....Ghét, cũng tại anh á ...bi giờ báo hại làm người ta buồn chết người đi được ........! Khi không đi chợ thì đi, ai biểu đem cái quyển báo nhà mới về chi ..làm người ta coi , cái người ta mơ ...giờ mơ hỏng thành người ta buồn ..Ghét anh quá ...! Đã vvậy trưa này anh gọi về còn bảo là cô bạn làm chung của anh có tới chổ đó ...chổ khu nhà đó ...hết xảy á ...! Anh đúng là muốn làm ta buồn chết hay sao á ...Ta ghét anh !




           
          #50
            diên vỹ

            • Số bài : 3604
            • Điểm thưởng : 0
            • Trạng thái: offline
            RE: chuyện.....đời thường....! 21.06.2006 04:11:47 (permalink)
            Không biết nữa, chẳng biết là đang vui hay đang buồn....!

            Chắc là đang vui rồi, tại thấy đâu có chuyện gì buồn...

            Mà cũng đâu có chuyện gì vui...! Trời ! Chán !

            Giá như mình được sinh ra ở một gia đình buôn bán hén, thế thì tối ngày chỉ biết đến những con số, tối ngày chỉ nhân chia lời lỗ...v.v.

            Hoặc có thể sinh ra ở một gia đình thượng lưu nào đó, để tối ngày chỉ biết địa vị với quyền thế....!

            Cũng có thể giá như mình sinh ra ở một gia đình thuộc tầng lớp nghệ sĩ, có thể mình là một ca sĩ, một tài tử...v.v...thế thì tối ngày chỉ biết đến cái đẹp, cái danh hư ảo..... à còn nữa, biết đâu chừng đã gặp được thần tượng của ta là Lương Triều Vỹ ...!

            Còn hiện tại, mình sinh ra ở một gia đình bình thường, lấy việc làm lụn mà sinh sống...nên đến khi đời sống đã vừa đủ thì...không biết làm gì hơn....có lẽ thế nên mình tầm thường đến như bây giờ....Nếu bảo thượng đế sinh ra mọi vật điều có lý do..., có mục đích riêng..thế thì....thượng đế đã dành cái gì cho mình kà...? :)

            Phải chăng mình sinh ra để quậy?

            Ừ có lẽ, hèn gì....!

            A, hôm nay ngồ ngộ quá....!

            Chán!
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2006 05:20:44 bởi diên vỹ >

             
            #51
              diên vỹ

              • Số bài : 3604
              • Điểm thưởng : 0
              • Trạng thái: offline
              RE: chuyện.....đời thường....! 21.06.2006 07:52:32 (permalink)
              Ngày đã qua rồi đó! Giá như nắng có linh hồn, nắng nhớ....chiều không?

              Và cây cỏ...biết tương tư...chứ?

              Ừ hỏi thử thôi, chứ chắc không..? Mà ai biết được, có thể có thì sao....!

              ....

              Hmmm , ta lại thèm bắp, nấu nguyên một nồi chè bắp với đường nè, nước cốt dừa nè,...và gạo hihihi..Ai mà biết ta ăn thế chắc tưởng ta là người từ hành tinh khác đến quá...mà tại ta lười đi mua nếp, nên dùng xíu gạo nấu thôi. Nếu là nếp có lẽ ngon và thơm hơn..nhưng hỏng sao, quan trọng là cái vị thơm của bắp.....Thế là ăn, ....mà bắp ăn nhiều nó nóng ghê ...bây giờ hình như ta đang chuẩn bị bịnh đây ....

              Hồi trước ông nội đó, mua cho ta một thùng trái hồng, cả mấy chục trái, nội bảo:

              - Tao đem cái này cho con Vy á ...!

              hihih ừa, chẳng biết sao cái gì cũng cho con Vy ...nghe mà mát tai á ....thế là ta ăn ....ừ tại tham mờ, ăn xong rồi té ra bịnh một trận ..

              Kỳ ta, sao ăn cái gì cũng bị bịnh. Than thì nhóc em nói:

              - Bà ăn kiểu trừ cơm đó mà bà hỏng bịnh thì là chuyện lạ ...!

              Ừ, ai biểu ta thích ...Thích thì ăn, mấy cái thứ đó hỏng có lên cân, nên ăn thoải mái ....Nhưng khổ rồi, chẳng biết ngày mai có bịnh không ....

              Hơi ...!

              Chiều ơi ..! Nhớ ...!


               
              #52
                diên vỹ

                • Số bài : 3604
                • Điểm thưởng : 0
                • Trạng thái: offline
                RE: chuyện.....đời thường....! 21.06.2006 08:01:17 (permalink)


                Nhiều lúc ta tự nhiên ước mình già hơn một xíu ... để có nhiều kỷ niệm ...để những chiều êm ả như hôm nay sẽ ngồi cậm cụi viết ....

                Ừ, bao nhiêu kỷ niệm ta đã viết hết rồi .....mà chắc còn, có lẽ ở trên gác á ...hôm nào rảnh sẽ lên đó tìm lại ....

                Có nhiều kỷ niệm viết đến hai ba lần mà vẫn còn thèm viết lại nữa ..chả hiểu tại sao á ...có lẽ người của kỷ niệm dễ thương ..., có lẽ cái tình của kỷ niệm không có bắt đầu nên đoạn kết vẫn được ta của hôm nay ngồi thiêu dệt mãi ...

                Hôm nói chuyện với nhóc em, ta bảo :

                - Chị định học cho thạo cái tiếng anh dễ ghét này rồi sẽ học ngành tâm lý học, nếu có thể ...

                Nhỏ em đáng lẽ ủng hộ, nhưng trái lại nó la trời mém làm ta giậc mình ...

                - Trời bà ơi ! Làm ơn tha cho bọn trẻ ...

                Ta chưng hửng hỏi lại ..:

                - Ý cưng là sao ? ...

                - Bà mà là nhà tâm lý học rồi cái bà cho lời khuyên cho con người ta với kinh nghiệm trái tim của bà thì có nước con người ta từ chết cho tới chết thôi á ...

                Ơ ...! Hóa ra thế ...! Ta ngồi cười ngất ...! Hỏng ngờ chỉ nhóc là hiểu ta nhất ....!

                Ngày xưa ta không viết thơ rành, thế nhưng hể viết được bài nào thì nhóc lại là người đầu tiên được ta đọc cho nghe ...Nhóc bảo thơ ta quá xá là hay , được nhóc khen, cái mũi ta nó phình ra mém nổ á ...! Thế mà vài năm sau, ta đọc lại, ta còn phải sợ ....Ta tâm sự cùng nhóc ...:

                - Thơ xưa ớn quá hén ...!

                Nhóc hỏng có thèm an ủi mà còn thẳng chân đá một cái ..:

                - Còn phải nói, có mình nhỏ này khờ ngồi nghe ...!

                Trời ơi ! Em của ta nó nói chuyện nghe muốn đá dễ sợ .... Mà thôi kệ, đá nó rồi ai đọc thơ mình ....Rồi ta chạy đi tìm bài thơ mới viết :

                - Có bài này , đọc nghen ...!

                Sau khi ta đưa cho nhỏ , nhỏ nhíu mày bảo :

                - Dài dữ dạ bà ...!

                - Xí ...Thì đọc đi !

                Nhóc dễ thương lắm, bao giờ đọc thơ xong cũng quẳng cho ta một câu ...:

                - Khá đấy chứ ...! So với thi sĩ thứ thiệt thì hơi tệ, nhưng thế là được lắm rồi ...!

                Trời ơi ! Tâm quyết của ta dồn vào đó mà nó nói nghe dễ thương muốn đánh ..! Ơ thôi kệ ...Ta lại nữa:

                - Ê, còn bài này nữa nè !

                - Ừ bà cứ mặc nhiên nhét hết cho tui luôn đi, có gì tui bị ngộ độc chết bất kỳ tử mắc công tội cho thơ bà cô lẻ chẳng ai thèm ngó ...!

                Thiệt hết nói, thiên hạ có mấy đưá em muốn thương, còn ta , nhỏ em kênh kiệu thì thôi ....Ghét ...! Vậy mà hỏng biết sao ta lại cưng nó nhứt nhà mới khổ á ...!

                Có lần nhóc gởi tin nhắn cho ta ...:

                - Nhớ chị quá ...!

                Ta mắc cười, hỏng biết nó đang nói thiệt hay chơi chữ nên ta trả lời tỉnh queo :

                - Bộ chị em cùng nhớ nhau nữa sao ?

                - Khỉ, chị em mới nhớ ...chỉ có người yêu là không ...!

                Định lý ngược đời của nhóc không khỏi khiến ta bật cười ...!

                Trong năm chị em, hình như có nhóc là thân với ta nhất ....Nhóc nhỏ hơn ta hai tuổi, nhưng cũng tại ngày xưa ta học tuột 1 lớp ..(hihhi tại kênh kiệu mà ra á ...tưởng mình giỏi nên năm thi chuyển cấp hỏng có thèm ôn bài ..) ...Để rồi ta với nhóc đi học chung một trường, và cùng buổi á ...Qua đến bên này, ta với nhóc lại cứ hay có những lớp học chung ...Nhóc tính đầm thắm lắm, nên bao giờ cũng chẳng cãi lại ta ....có lần nhóc bảo ...:

                - Sao hồi đó tui ngu quá há ...

                Ta ngơ ngẩn hỏi ...

                - Ngu cái gì ...?

                - Nghe lời bà đó ...!

                Á trời ...! Em ta ...! Ừ mà nó ngu thiệt ...! Ai đời ..Mẹ đi chợ về (lúc đó ta khoảng 7-8 tuổi gì đó ...) mẹ mua cho mỗi đứa một phần bánh, ta thì tham lam ....ăn riết phần của mình rồi chạy đến bên nó nhỏ nhẹ nói ...:

                - Cho chị cắn xíu đi ...nghen ...!

                Vậy mà nó cũng cho ...! Bởi vậy bây giờ nó chả thèm nhường ta cái chi nữa hết ...Ừ mà làm chị như ta thiệt cũng quá đáng ...! Chị người ta nhường nhịn em, còn ta thì ăn hiếp em mình ...Thế nhưng chỉ có nó bị mắc bẫy thôi , chứ còn nhỏ em gái út và em trai út của ta, đời nào ta dụ khị được, tại ....tại nó cũng tham y hệt như ta vậy đó ...

                Cũng may tuổi thơ đi qua nhanh, ...cũng may ta lớn và bắt đầu biết chuyện ...mà có lẽ vì ngày xưa ăn hiếp nó nhiều nên tự nhiên lớn thấy thương nó ghê ....Có nhiều lúc cái tính khỉ của nó khiến ta giận muốn chết được, thế mà chẳng hiểu sao không trách nó được á ...Kỳ ....! Và hình như cũng chỉ có mình nó giống ta, thích đọc, thích viết, thích thơ mộng ....Còn 2 đứa em út và chị ta thì khỏi phải nói ...cứ hay đợi người ta đọc rồi kể lại không hà ...

                Thường trong buổi cơm, ta hay kể lại chuyện vui mà ta đã đọc trong ngày cho mấy em nghe ....Đứa em trai út chuyên môn sau mỗi câu chuyện nó hay chạy theo hỏi ...

                - Ơ chị, rồi ổng có làm theo không ?

                Ta mắc cười quá bảo ...:

                - Đã bảo là chuyện vui mà ...thì ai biết có làm theo hay không ....

                Thế nhưng bao giờ cũng vậy, sao khi kết thúc câu chuyện , em ta chuyên môn mở con mắt thiệt to hỏi lại ....!

                Còn nhỏ em gái út thì thôi khỏi phải nói ..ta vừa định mở đầu câu chuyện thôi là nó đã bật cười sẳn .... Nên mẹ ta bực lắm ...Mẹ hay bảo :

                - Ăn thì lo ăn, cứ cười nói ỏm tỏi thế ai mà chịu cho nổi ....

                Ừ, thế đó, buổi cơm của bọn ta bao giờ cũng kéo dài cả hai tiếng đồng hồ ...Để rồi bây giờ ai cũng lớn, ai cũng lo bận bịu với công việc, kẻ đi học đêm, người đi làm tối, bọn ta không còn gặp nhau thường xuyên như cái thời be bé ...mẹ lại bắt đầu than ...:

                - Ơ , sao chẳng thấy tụi con cười nói nữa , nhà gì đâu mà vắng quá ....!

                Ơ ! Người lớn có phải lạ đời lắm không ?


                01-30-2006

                 
                #53
                  diên vỹ

                  • Số bài : 3604
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Trạng thái: offline
                  RE: chuyện.....đời thường....! 21.06.2006 22:56:20 (permalink)
                  Khổ ghê chưa, bây giờ nghiện "thư quán " rồi, làm sao đây...Thư Quán down chừng vài tiếng thôi thì đã thấy nhớ....Hmmm chết...bịnh này không trị thế nào cũng....nguy hiểm khó lường...

                  Hơi...khổ cho tui quá, rảnh rỗi đi tìm mấy cái bịnh không đâu chơi....Thiệt là tình...!

                  Bây giờ tự dưng thèm đi làm quá...đi làm cho có cái tính " ham tiền ", để bớt ghiền nét...Nhưng lực bất tòng tâm....Xe của anh thì bị hư nên đã cho vào hội từ thiện....phải đợi ba tháng nữa.....

                  Bửa trước tưởng có thể đi làm, vì ...nhóc em sẽ đưa rước, ai ngờ .....xui quá ....! Thiệt ra có đúng câu là :"mọi việc xảy ra điều có nguyên do không kà " , sao càng ngày ta càng nghi ngờ cái ...câu này á ...ta thấy nó xảy ra khơi khơi chơi ..., mà thường nhất là nếu mình mong nó màu đen, nó hoá trắng, nếu mình mong trắng nó biến thành xanh chơi ...., hay ông trời thích trêu người ta ? ..Ủa mà có ông trời không ? .....Ừ, chả biết, có lẽ có ...cũng có thể ..không ...vì chưa ai gặp, nhưng không gặp cũng chẳng có nghĩa là không có ...biết đâu có , mà cũng biết đâu không ..., mù mịt thật á ...!

                  Ba tháng nữa....!

                  Ừ thì chờ...!

                  Hồi năm rồi, vì bực mình một số việc không như ý, sẳn tại anh bảo là....nên lo học, nên ta nghỉ làm ở nhà học thôi....ai ngờ dạo này tự nhiên ta thèm có một căn nhà ở một nơi....ít nhất cũng có cỏ xanh, trời đẹp, ít nhất cũng có hồ nước, v.v.v....ta không thích ở nơi này nữa, nó như là 4 bức tường vây hãm ta ở trong vậy đó...., lại thêm...hơi...nói tóm lại..không thích..không thích á....mà có bao giờ thích đâu, tại anh ở đây , thì phải ở đây...

                  Ta nghĩ mình có thể nên thân, có thể làm cái gì đó...nhưng sao càng ngày ta thấy....hơi...làm gì cũng vậy, sao không xây dựng một mái ấm gia đình, sao không...hihih chết...Chẳng lẽ..ta bắt đầu yêu anh sao?

                  Nguy thật...!

                  Người con gái mà bắt đầu yêu người yêu mình thì nguy. Vì cô ta sẽ biến thành một bà mẹ, một người vợ, chời...khiếp thật...! Nghĩ thoáng qua thôi mà ta đã rùng mình....làm mẹ, làm vợ...đúng, thiên liêng thật đấy...nhưng hỏng phải ta...

                  Ta lười đủ thứ chuyện , mê đủ thứ nào là..sách, truyện, thơ, computer, du lịch...ngắm cảnh, thích cả lúc trầm tư và nghịch phá nữa...Hơi...thật lòng ta làm mẹ, làm vợ không được á.....! Chết cũng không làm....., bởi vì có làm được đâu mà làm chứ....Biết đâu lại gây thêm họa...ta biết tính ta mờ, luôn có chuyện xảy ra..., mà có khi lãng xẹt lắm...!

                  Nhưng nói gì thì nói, hy vọng ba tháng nữa ta có thể thoát ra cái vòng lẫn quẩn lập lại từng ngày như thế này...Ta thực sự đã quá chán, quá bực , và quá phiền với một ngày chỉ ngủ dậy, vào nét , rồi ngồi học...một mình....Ngày xưa ta nghĩ ở một mình rất thú vị...nhưng giờ thì ta thấy....nó thảm lắm...! Nhất là với cái óc hay tưởng tượng lung tung của ta...nên nhức cả cái đầu....Nếu có thể một mình với thiên nhiên có lẽ hay hơn....là một mình với 4 bức tường.....!

                  Buồn, và chán quá..!

                  Đúng là con người..thường không bao giờ thoả nguyện....! Ừ, ta đang nói ta á...!

                  Hơi, ba tháng nữa thôi...

                  Nhưng, nếu ba tháng sau lại có chuyện không như ý thì sao?...Ta phải làm gì hở....

                  Có nhiều chổ đi làm...thế mà tại...bởi...hơi..ví dụ chổ hãng chị Trang,..thôi á, chết cũng không vào làm lại, tại....làm ở đó ra vào hoài, cứ làm rồi nghỉ, nghỉ rồi vào lại...mà tại chị Trang á, cứ hay bảo là :"thì giờ chị cần giúp, em vào giúp đi, khi nào có việc khác thì nghỉ, có sao đâu.." nên lần nào nghỉ, các bạn làm chung cũng nói là khi nào trở lại.....mắc cở ghê...mà cũng có gì đâu mắc cở.....tại mình thấy vậy chứ có ai nói gì đâu, hãng đó vui mà...!

                  Hơi..! Ta và anh điều thích biển....Hy vọng 5 năm nữa ta và anh có thể rời khỏi cái thành phố...buồn thảm này mà sang qua vùng đất mơ ước của anh và ta...Miami..Yah...tuyệt vời lắm...nghe anh nói thế...! Trời xanh, biển xanh...cả khí hậu cũng tốt...

                  Nhưng...liệu 5 năm sau..ta và anh có còn với nhau không? Đó là vấn đề...

                  Dù có còn với nhau thì..anh vẫn yêu ta chứ....? Lại là một vấn đề khác...!

                  Ba tháng thôi mà ta còn không dám nghĩ đến, huống chi 5 năm.....!

                  Chuyện đời đôi khi..xảy ra....khơi khơi để....trêu người, hoặc thử thách... Có đôi lúc...vì vội vàng nóng tính mà đi sai đường rồi muốn trở lại lúc ban đầu thì con đường đã bị chặn đứng.....

                  Có thể một ngày nào đó, anh không yêu ta nữa....Thế thì bơ vơ quá hở...Bởi vì ta biết , chẳng có ai yêu ta bằng anh....Hay nói đúng hơn, ta chưa từng có một ai...tốt với ta như anh đã tốt với ta....

                  Những người xưa có yêu ta chứ.....nhưng cái tình của họ không bất chấp mọi thứ như anh....Thật tội nghiệp anh quá..! Sao mà có thể yêu ta được...?....Kỳ thật....!

                  Anh thường bảo:

                  - Em thay đổi rồi đó nghen..?

                  - Thay đổi ra sao?

                  - Thì hiền hơn lúc trước...!

                  Chà....:) Anh nói là lúc trước ta xấu tính, lại rất ngang ngược.....! Anh đã phải nhẫn nại lắm mới chịu đựng được...Ừ tội nghiệp....Như cái câu một danh nhân nào đó đã nói đại khái là...." Tôi rất vui khi phải làm đàn bà, nếu không tôi phải sống chung với một người đàn bà khác, thiệt là bất hạnh "

                  Đàn bà,...xấu vậy sao ta?

                  Mà sao đàn ông yêu?

                  Khó hiểu thật..! Khó hiểu thật...!

                  Buồn quá.....biết không?

                  Mà giá như biết buồn vì thất tình, hay buồn vì....không tiền không bạc, hoặc buồn vì......một lý do nào đó thì...có lẽ mình sẽ có cách tìm vui...còn đằng này, buồn buồn mà chẳng biết vì cớ gì..nên....ta hoá ra ngông một xíu...!

                  Hmmm thì cũng có nhiều chuyện để làm, như là đọc sách nè, truyện nè, hoặc học thêm, hoặc nghe nhạc...nhưng tự nhiên ngay lúc này lười quá....lười thiệt á....

                  Ừ thì..viết thế thôi....chứ cũng chẳng có gì...! Chỉ là....chán quá....! Chán vì không biết viết gì á...! Thiệt tình....! Ừ ...có khi ta hơi...ngông...!
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2006 23:43:45 bởi diên vỹ >

                   
                  #54
                    diên vỹ

                    • Số bài : 3604
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Trạng thái: offline
                    RE: chuyện.....đời thường....! 21.06.2006 23:40:57 (permalink)
                    Tại sao người khác họ có thể vạch ra một con đường, một mục đích, một chí hướng để đi, còn ta thì không....Đôi lúc ta hỏi anh:

                    - Anh xem, em có phải bị bịnh gì không?

                    Anh ngạc nhiên hỏi:

                    - Sao em nói thế...?

                    - Tại em thấy thiên hạ ai ai cũng có cái chí để đeo đuổi, còn em thì không có...?

                    - Thế tại sao em không lập chí...?

                    - Lập làm sao...? Em không thích cái gì, không ghét cái gì....và rồi cái gì em cũng thích......vậy em làm sao?

                    - Thì chọn cái gì đó mình thích nhất mà làm....!

                    Chọn cái gì bây giờ....Viết...Ừ, thích nhất là viết....! Nhưng viết không nuôi sống được người mờ...! Nên ta thở dài....! Thời đại này chứ đâu phải phim kiếm hiệp mà lại đi lên núi tìm thầy học võ rùi xưng hùng xưng bá...hihih...mà kỳ, phim kiếm hiệp cũng lạ, mấy người giang hồ cứ rày đây mai đó chẳng thấy họ đi làm gì cả, thế mà hễ vào quán ăn là có mấy lượng bạc trả...Tiền ở đâu ra vậy ta? Cái này thì...bó tay thôi...! Phim mà...!


                     
                    #55
                      diên vỹ

                      • Số bài : 3604
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Trạng thái: offline
                      RE: chuyện.....đời thường....! 22.06.2006 03:10:01 (permalink)
                      hmmm...lại bị xui... :)

                      Hình như năm nay là năm xui á...!

                      Ừ thì cũng chẳng có chuyện gì, nếu trong xui có may thì...có lẽ chuyện nhỏ thành không...còn ngược lại...là chuyện nhỏ xé thành to á....! Làm sao đây?????

                      Thôi thì đành hên, xui vậy...! Đã lỡ rùi, cứu không kịp ...đành phó thác cho may rủi ...Đằng nào cũng là do mình sai ... Hơi .....đúng là ta chuyên đi gây chuyện mà ...!

                      Vậy mà tử vi Tây Phương nói ta sinh ra ở một ngôi sao may mắn ...! Làm người ta tưởng thiệt .... Ghét ...bây giờ mới biết mình mê tín ...hihih ....!

                      Khờ quá ...!

                      ........




                       
                      #56
                        diên vỹ

                        • Số bài : 3604
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Trạng thái: offline
                        RE: chuyện.....đời thường....! 22.06.2006 03:46:38 (permalink)
                        Hắn gọi điện thoại bảo:

                        - Ê, cô nhóc...! Hôm nay tui mệt quá, ráng nói chuyện với cô 1 tí

                        Ta mắc cười...nói:

                        - Lãng xẹt, mệt thì nghỉ, ai kêu, ai ép nói đâu mà bảo là ráng!

                        - Ơ lạ chưa, thì người ta....nói thế mà...

                        - Xí

                        - Tui đang say á..!

                        - Trời đất, say thì đi ngủ.....Ủa mà lúc nảy nói đi làm về mệt mà, oh..hoá ra đi nhậu nhẹt hén...!

                        - Hỏng có à nghen, tui chỉ đi..xã giao thôi, bộ người yêu của cô không từng say sao?

                        - Dĩ nhiên ...ảnh đâu có hút thuốt, uống rượu nà ..., mà tui cũng vậy!

                        - Thôi, con gái mà, ai lại tính!

                        - Tính chứ!

                        - Đúng là vô duyên

                        - Chứ tui có duyên đâu mà nói tui vô duyên ...

                        - Chời, bó tay ...

                        Ta lắc đầu cười....Dễ thương....Đúng, con người bình thường ai cũng dễ thương như thế. Giá mà...cứ dễ thương hoài như vậy thì hay quá phải không....Nhưng...làm gì có thể được....đời mà...!

                        Ta quen hắn không lâu, mà mỗi khi nói chuyện thì hắn khiến ta cười mãi ...! Hmmm vì sao ta chẳng biết, chắc có lẽ vì ta nói chuyện ngớ ngẩn, hay vì hắn ngớ ngẩn ...Hắn bảo là lớn hơn ta vài tuổi ...Nhưng ta không tin ....Mặc, tin hay không thì có quan hệ gì chứ ....

                        Hy vọng hắn lúc nào cũng ngớ ngẩn và bình dị như thế, để ta có những trận cười sau những giờ mệt nhoài với chữ nghĩa ....!

                        .....

                        Ta đã không thích yêu nữa, ta đã không thích nhớ nữa ....Ta đã bỏ tất cả ....!

                        Vâng có lẽ thế ....! Nhớ làm gì một người không nhớ mình ...Nhớ làm gì một cái ảo ảnh ...Sao ta cứ khùng khịu đi tìm những cái ảo ảnh đó ....

                        Ngày tháng rồi cũng qua .....cái nhớ nào rồi cũng phai dần ......

                        Và ...ta đã không đợi , không chờ ..như lời ta tự hứa ....Thế mà có lúc , ta cũng ngờ ngợ ...!

                        Giá như ta thực tế một chút, yêu lấy cuộc đời thực của mình một chút, chăm sóc cho hiện tại một chút ....ừ chỉ cần ta để tâm đến hiện tại một chút, thì cái thế giới ảo này sẽ không làm ta bối rối nữa ....phải không ...!

                        Ta sẽ làm được mà ...! Ta như tin thế ...!
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2006 03:49:02 bởi diên vỹ >

                         
                        #57
                          diên vỹ

                          • Số bài : 3604
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Trạng thái: offline
                          RE: chuyện.....đời thường....! 22.06.2006 05:29:03 (permalink)
                          Nếu như một ngày nào đó bạn mở hộp thư ra và thấy có một bức điện thư của người xa lạ bảo là....ông bà XXX vừa qua đời trong một tai nạn xe, với số tiền để lại là hơn 3 tỉ mỹ kim,.....và số tiền đó hoàn toàn thuộc về bạn....bạn sẽ ra sao?....

                          - Vui?

                          - Mĩm cười, nghĩ đó là trò vớ vẩn, nhưng tò mò muốn biết

                          - Nghĩ như câu người xưa thường nói....."xui rủi bất ngờ."..v.v.v..., rồi mặc bức thư lạ ấy ....

                          Ta hả :) Hỏng biết á..!

                          Tiền thì ai cũng thích, nên ta chẳng ngoại lệ. Nhưng nếu khi không mà có hơn 3 tỉ mỹ kim thì hình như....xui nhiều may ít á....!

                          Mà, hihih nếu tự dưng mà có 3 tỉ mỹ kim thì ...chà ...dĩ nhiên ta dọn nhà qua Miami ở ngay, và mua một căn nhà xinh xinh nà hén, xong ....mùa thu, mùa đông thì đi học, mùa hè đi du lịch ....3 tỉ mỹ kim nếu sống phung phí lắm cái kiểu của thường dân thì ít nhất cũng được thời gian khá dài, vì trung bình mỗi đời sống của người thường dân ở thành phố của ta thì khoảng 80 - 40 ngàn mỹ kim cho mỗi một năm thôi, còn nếu phung phí xíu thì khoảng 150- 100 ngàn mỹ kim , cao quá thì 200 ngàn cho một đời sống của thường dân .......ừ.....hihihhih ;) Nhưng làm gì có chuyện tiền trên trời rơi xuống chứ ...!

                          Ừ, ta vừa nhận một bức thư của ai đó gởi nội dung như trên :)

                          Làm cho ta ...nghĩ tới số tiền mà thấy hơi mê ...:) nhưng dĩ nhiên ..ai không biết đó là một chuyện trời đất của bất cứ những ai có email trên mạng đều có thể có khả năng nhận được.

                          Đọc một câu chuyện xưa của trung hoa nói là có gia đình nghèo nàn nọ, vô tình tìm một hủ vàng to lớn được giấu trong bức tường, thế mà họ chôn lại chổ cũ ...bảo là .....tiền tài không do công sức mà có thì là hoạ, nên không dùng đến ....!

                          Thế thì ....họ đúng hay sai ? ....

                          Không biết ..! Nhưng ta thì thấy hơi tiếc đó nghen ...! :)

                          Nhưng cũng rất rõ là ..hầu như nếu ai tự dưng có một số tiền to thì thường gặp tai hoạ bất ngờ lắm.

                          Và bức thư cũng làm ta...thốt chữ "giá như"....:) ừ giá như có 1 số tiền như thế thì...:) quậy tưng bừng 1 hơi cho thoả chí bình sinh....! :) Nhưng cuộc đời có là mơ đâu..... :) Nhưng nếu đời không có thì mình mơ sơ sơ cũng chẳng có tội mà....phải không?

                           
                          #58
                            diên vỹ

                            • Số bài : 3604
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Trạng thái: offline
                            RE: chuyện.....đời thường....! 22.06.2006 21:31:06 (permalink)
                            Sáng nay ngoài trời mát dịu. Thích á...! Giá như khí hậu nơi này cứ thế mãi.

                            Ta ngồi ở bang - công, nhìn trời, nhìn đất...ngắm người, ngắm cảnh...Ơ nhưng không có người, chỉ có những dòng xe xuôi ngược...Thiên hạ ai cũng bận rộn...

                            3 tháng nữa hén...! Ừ cứ mong thế :)

                            Nhưng dĩ nhiên, có lẽ sẽ không như ý, tại nếu cái gì cũng như ý thì người ta đâu gọi là :"trần gian bể khổ " chứ , mà phải gọi là "thiên đàng diễm tuyệt "...thôi, thì đành vậy....!


                            Còn vài chục năm nữa thôi, là hết một kiếp người ...! Lúc ấy già lụm khụm, chân tay run rẩy ..chắc xấu lắm hén ...! Nghĩ tới hơi sơ ...nhưng cái vòng .."sinh - lão - bịnh - tử" của con người phàm tục sao mà có thể thoát ....chỉ trừ phi đừng có "sinh" ...thì "lão - bịnh - tử" mới không xảy ra thôi ..

                            Và kiếp người có là bể khổ như người ta thường nói không ...? Ta không rõ, có điều cảm giác buồn vui , khi nhớ khi thương của "thất tình lục dục" thì ...hơi ....ngán ...! Ngán, nhưng không thể thiếu ...! Đúng là con người, tự đày mình vào bể khổ ....hihih có lẽ như các nhà sư nói .."tu là cõi phúc ...tình là giây oan .." ...

                            Hơi ...!
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2006 21:32:16 bởi diên vỹ >

                             
                            #59
                              diên vỹ

                              • Số bài : 3604
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Trạng thái: offline
                              RE: chuyện.....đời thường....! 23.06.2006 08:28:45 (permalink)
                              Hmmm...vậy là sao hở....? Phải nói là cuộc đời này không thể trông mong vào một cái gì, và cũng đồng nghĩa là không thể thất vọng ở một điều gì cả....Bởi vì, trông mong quá ở 1 cái chi đó thường hay thất vọng, mà thất vọng thì lại thường hay......gặp như ý....hihihi...Vậy thế là sao????

                              Ta chẳng hiểu....

                              Từ hôm bửa thứ 2 nhóc em nói là ông chủ hỏng cần người, thế là ta dẹp bỏ hết mọi mơ ước, mọi trông mong về căn nhà xinh xinh, về những cái mà ta thích....Buồn...ừ buồn chết đi được.....Ta mẫn cảm mờ, gặp chuyện phải buồn chứ...hong buồn...uổng.

                              Hôm nay, cũng đang ngồi đọc thơ, và canh nồi ...bò kho ....., nghe tiếng điện thoại reng, nhìn lại toàn là con số lạ hoắc ......Nhưng tại bửa hôm kia ta có vào net điền một cái đơn xin việc làm ..nọ ...một công việc chỉ làm 4 tiếng mỗi ngày ...nên ta nghĩ có thể họ gọi ..nên nhắc máy thử ....dĩ nhiên ta không nghĩ là ai cả ...cứ nghĩ có thể là một ....người nào đó gọi lộn số ....với cái giọng rất uể oải, ta nói:

                              - Hello

                              Bên đầu giây kia một giọng rất quen chào lại, ta biết, nhưng cũng hỏi cho có lệ ...:

                              - Ai dạ ...!

                              Giọng bên kia cười ngất nói:

                              - Chị à, con nè ...!

                              Ta cười ..hỏi:

                              - Gọi chi ?

                              - Ông chủ ổng muốn gặp chị ...

                              Câu nói của nó chưa dứt là hihih ta thấy vui ghê ....Hmmm ....Ừ vui á ...! Nên ta hỏi:

                              - Sao kỳ thế ? Bộ ổng ...?

                              - Ừa, có cô kia mới nghỉ ....tự nhiên nghỉ ...Tối nay chị tới gặp ổng được không ?

                              - Trời đất! Tối nay ? ...Có lộn không ?

                              - Ngày mai ổng hỏng có làm, ổng muốn gặp chị tối nay !

                              - Mấy giờ

                              - Mấy giờ chị rảnh ...

                              - Rảnh, mờ hỏng có xe, anh chị tới 10 giờ mới về ...!

                              - Vậy 11 giờ đi ..

                              - Hả ?????

                              Chời ...11 giờ đêm ...Con nhỏ này hỏng biết nó có ăn lộn cái gì không ....ta định hỏi nó thêm vài câu nữa thì nó có vẻ lật đật bảo:

                              - Nè, con phải đi làm ngay, nhớ nhe .....ổng chờ ..!


                              Quái ...! Ơ mà thôi, có quái gì ..chuyện đó đương nhiên ...Nhà hàng 11 giờ đóng của, gặp ổng 11 giờ cũng đâu phải lạ .....

                              Ừ, thì đi làm nhà hàng, ta ghét phải làm công việc này lắm, nhất là gặp những người khách hàng khó tính ..hoặc ..những cô bạn làm ..chảnh ....nếu hên gặp ông chủ tốt bụng thì coi như ok, ông chủ keo thì ..có nước từ bị thương cho đến chết ...chết queo luôn á .... ...thì trước kia ta cũng làm, ta làm nó mà cứ chán rùi nghỉ hoài, nhưng bây giờ cấp bách, lại không có thể tìm đâu ra một việc làm để vừa có thể đi học ban ngày, vừa có thể đi làm vài tiếng ban đêm mà ...có một số tiền kha khá cả ....Phải chi ta ở một thành phố lớn, thì còn có khối việc mà làm ....Thành phố ta ở nó vắng teo, ngoài những hãng Fedex ra thì chỉ có hãng điện tự ...Fedex thì toàn là dành cho những người con trai, và có sức mạnh ..để chuyển hàng hoá ....có công việc nhàng như là kiểm hàng ..nhưng không có người quen ....còn khuya mới có thể xin được việc đó ...Hãng điện tử lại càng không thể vì hầu như làm việc trên 10 tiếng một ngày ...Làm kiểu đó mà đi học full time là từ gần chết sơ sơ cho tới chết ngắt á ...

                              Còn những công việc khác ví dụ y tá, dạy học ..xí .....y tá thì ta hong thể làm được .....chết cũng hong làm ...chịu không nổi cái mùi bịnh viện .....hmmm....dạy học ..hihih :) wánh lộn thì dễ ...dạy học ai mà biết ...Còn việc khá phiền nữa là ..giữ trẻ ở những nhà trẻ ...trời ..bản thân ta còn đi lạc, ở đó mà giữ trẻ cho người ...!

                              Nói tóm lại, muốn có tiền thì ...làm nhà hàng là con đường duy nhất cho ...ta ..hơi ..Ghét ..! Cả việc tính tiền ở chợ ta còn không thể làm được á , tại chưa từng làm ..mà hễ đi xin việc thì họ hỏi là có kinh nghiệm không .....

                              Thôi thì ..mê tiền vậy :) Mà nhé, nếu ....đi làm được thì hí hí ....1 tháng sau là dọn nhà ngay ...Hỏi có thích không ? ..Dĩ nhiên thích ...!

                              Nên vừa gác phone nhỏ em ta gọi anh ngay ...May là hôm nay anh bắt phone ta nói:

                              - Tối nay anh ráng về sớm cho em được không ...khoảng 9 giờ đi ..

                              Dĩ nhiên ta chẳng muốn đi gặp ông chủ lúc 11 giờ đâu ...Ai mà điên đi giờ đó ....9 giờ thì còn mặc may ...Nghe ta hỏi ..anh ngạc nhiên ...:

                              - Ủa chi vậy em ..?

                              - À ông chủ, ổng muốn gặp em ...! Anh nhớ về sớm nghen .....Anh biết em thích căn nhà kia mờ ...

                              Anh hiểu ý cười ..Và hứa sẽ về sớm ...!


                              Yah ...! Còn gì vui bằng ..Ơ mà thôi, khoang hãy vui ...! Có thể ổng không thích ta ...Hmmm mà cái này vô lý ..làm gì mà ổng hong thích chứ ....Ta đâu phải tệ nà ...! Ừ ... :)


                              Nhưng nếu ổng kêu đi làm ngay thì hong được, tại có hứa với ông chủ cũ là giúp ổng vào thứ 6 và 7 này ....! Hmm ..chết, tuần sau lại đi chơi cả 10 ngày ...Chời ..coi như là xui .....

                              Hủy bỏ cái ...đi chơi thì nhóc em nó từ ta luôn, mẹ cũng sẽ la 1 trận, vì mẹ đã đóng tiền rồi ...! Chết ...! Rồi chắc phải ..tùy hên xui nữa ...Đúng là ...mọi chuyện chẳng bao giờ như ý ...!

                              Thôi thì đành vậy ....! Chỉ hy vọng là ông ta dễ tính ...! Hic Hic, nhưng thôi, ta nghĩ chắc ....làm gì có người dễ tính như thế ....Thôi rồi ..! Bao mơ ước bay theo mây gió ..Ôi căn nhà của ta ...! Hic hic ...!
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2006 08:31:37 bởi diên vỹ >

                               
                              #60
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 4 của 15 trang, bài viết từ 46 đến 60 trên tổng số 217 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 7 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9