chuyện.....đời thường....!

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 7 của 15 trang, bài viết từ 91 đến 105 trên tổng số 217 bài trong đề mục
Tác giả Bài
diên vỹ

  • Số bài : 3604
  • Điểm thưởng : 0
  • Trạng thái: offline
RE: chuyện.....đời thường....! 16.07.2006 21:47:10 (permalink)
Người ta bảo trẻ con là thiên thần, quả thật không sai.

Nhỏ em đến rước ta. Ta mở cửa bước lên xe....Jimmy nói:

- Dì ba lâu quá...!

Ta bậc cười hỏi nhóc em....Em ta nói....:

- Con mới tới đậu xe chưa được vài giây chờ chị, thì nó nói là chị lâu.....

Đúng là con nít..Ta nhìn ra băng ghế sau, ba nhóc cười te tét.

Về đến nhà nhỏ em, ta đùa giỡn với 3 nhóc cháu một hơi....mịt quá, ta nghỉ xíu. Nằm trên ghế sô - pha , ta hỏi:

- Ai muốn theo về nhà dì ba, giơ tay lên.

Jimmy và Josep nhanh tay đưa lên. Chỉ có nhóc Jessy là chạy lại ôm cổ và hôn lên má ta một cái...rồi nhoẻn miệng cười.

Không hiểu sau, ta lại cười ngất. Nhỏ em trong bếp hỏi:

- Sao cười dữ vậy bà?

Ta kể lại. Và hỏi :

- Sao nó không đưa tay lên mà lại hôn chị...Nó đang nghĩ gì?

Em ta cười nói:

- Chắc nó biết chị cưng, nên nịn...!

Hmmm....ta chẳng biết. Giá như Jessy biết nói rành ta sẽ hỏi vì sao nó không giơ tay lên như 2 đứa em mà lại hôn ta hén...!

Đến tối, sau khi đi làm về, ghé nhà nhóc em chờ anh đến rước. 2 nhóc kia ngủ hết, chỉ có Jessy còn thức, nó lon ton chạy ra gặp ta, lại cười cười...khi ta hỏi:

- Con muốn theo dì ba không?

Câu hỏi của ta nó không bao giờ trả lời, mà chỉ gục đầu lên đùi ta mà cười...hoặc ôm cổ ta....

Vì sao nó không bao giờ trả lời hả?..Hmmm ta chẳng biết....

Sau đó ta nói :

- Thôi, khuya rồi, con đi ngủ đi....Khi nào dì ba dời về nhà mới, đẹp hơn thì dì ba sẽ đem con về chơi....Giờ thì đi ngủ đi nghen.

Vậy mà nó cũng nghe lời. Hôn ta rồi đi ngủ...

Ba tuổi thôi...Nó đã hiểu gì, biết gì?...Ta bó tay, chẳng biết á.

Và cũng chẳng hiểu vì sao cùng là con nit, cùng là cháu cả....mà ta lại thương nhất là nó.

Ta có quá thiên vị không? Ừ, chắc có...!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.07.2006 21:50:13 bởi diên vỹ >

 
#91
    diên vỹ

    • Số bài : 3604
    • Điểm thưởng : 0
    • Trạng thái: offline
    RE: chuyện.....đời thường....! 17.07.2006 13:30:04 (permalink)
    Hơi...Anh của ta...Bực ghê, mình tin tưởng ảnh, kêu ảnh đi coi cái nhà.....để chọn....dặn ảnh đủ điều...ảnh ừ ừ....tưởng sao chọn cái nhà gì mà garage gần sát lộ hà ......hơi...sao con trai tệ quá hén...hỏng có suy nghĩ nhiều chi hết, cái gì cũng ok....bực quá...

    Bực quá làm sao đây ta.... :)

    Con gái thì xí xọn quá, cái chi cũng thích....hong, tham chứ xí xọn gì....

    Ây da, bực quá, làm sao đây? ...Đâu trách ảnh được, ....ai biểu mình hỏng chịu đi chọn chung làm chi ....!

    Làm sao bây giờ ..ảnh đã ký giấy hết rồi ...!

    Aaaaaa ....bực quá, mà lại chẳng thể làm chi được ...!

    .....

    Thôi đành chịu vậy ...hihihi chứ còn biết làm sao....! hihih Hỏng lẻ gây với ảnh ....Gây sao mà gây .... Phải chi ảnh sai thì ta còn có lý để gây ...đằng này ảnh có làm gì sai đâu ..chỉ là không biết ta hỏng thích cái nhà có cái garage gần lộ thôi ....

    Bực mình ảnh quá hà ...!

    Nhưng thôi, coi như kinh nghiệm...., từ rày về sau nhớ là....hihih ừ nói tóm lại nhớ là cái gì cũng phải tự đi coi,...nếu hong sẽ bị bực mình..., mà ta cũng kỳ, chấp nhất nhiều chi mấy chuyện lặt vặt hỏng biết nữa à...!

    Hơi...lại chỉ biết thở dài....!

    Nếu bản thân ta tự thoát ra được những cái nhỏ nhặt này, có lẽ sẽ bớt phiền hơn...

    Nhưng thoát làm sao hở ta...?

    Không thích thì nói là không ...chẳng lẽ không đi nói có.....Thiệt là tình mà....!
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.07.2006 13:47:23 bởi diên vỹ >

     
    #92
      diên vỹ

      • Số bài : 3604
      • Điểm thưởng : 0
      • Trạng thái: offline
      RE: chuyện.....đời thường....! 18.07.2006 01:22:46 (permalink)
      hí ha,...thế là xong....

      Đúng là việc gì cũng phải tự mình đi làm lấy..., nếu mà nghe lời cái ông advisor gọi điện thì hỏng biết tới đời nào mới xong. Sáng giờ cứ gọi hoài mà văn phòng bà giáo ấy có rảnh đâu, nên ta chạy vọt lại chổ của bà ấy. Cũng cùng với trường, nhưng là một chi nhánh khác....Ôi chổ lạ, đi tứ lung tung cũng chẳng biết đường, ta chỉ biết tên bà ấy là Babara Roseborough thôi........chẳng biết văn phòng bà nằm ở đâu, thuộc building nào..nên...gặp ai là ta cũng hỏi...họ cũng chẳng biết chi mấy chỉ tứ lung tung. Trời ở ngoài nóng chết được, nhưng nếu ta mà hong đi thì lớp đó chắc bị người ta lấy hết. Bửa hôm kia mới có 20 học sinh ghi danh, hôm nay đã tăng lên 24, mà lớp thì có 30 chổ trống thôi.

      Cuối cùng ta đến văn phòng nọ...Ừ cũng là người ta chỉ đến...ta vào hỏi :

      - Xin lỗi bà cho tôi gặp bà Babara Rosebrough được không?

      Hai bà trong đó nhìn nhau cười, một bà bảo:

      - Cô đi lộn chổ rồi !

      Ta cười:

      - Thế bà chỉ cho tôi đúng chổ đi...

      Bà ta cười và vui vẻ chỉ cho ta...Mèn ở tuốt building E phòng 221....Ta biết nó ở đâu chết liền......Sau khi hỏi bà ta đường trở ra...thì ta cũng hỏi tứ lung tung là ngỏ nào sang Building E.

      Cả cái cầu thang ta cũng chẳng biết nó nằm chổ nào nữa...Có một ông nọ thấy ta ngớ ngớ nên ông chạy lại bảo tìm gì ông sẽ giúp....Ông phải đưa tới tận chổ ta mới không lạc.......Đến chổ....cửa lại khoá....cô bé nọ bảo sang phòng kia hỏi thử...ừ thì ta cũng sang...rồi lại đi mấy lần lung tung nữa...mới gặp bà ấy!

      Bà ấy lại nói chuyện điện thoại, ta lại phải đợi một lát mới xong. Tưởng gì, bà ta hỏi ta muốn gì, ta giải thích,...rồi trong vòng 2 phút là bà xong ngay. Thế là ta được đăng ký lớp học...

      hhihih ta hỏi anh :

      - Em lấy lại các lớp Anh Ngữ mà em đã học xong và mặc dù đã được điểm A, B...thế em có khùng không?

      Anh nhìn ta bằng đôi mắt thông cảm và yêu thương nói:

      - Em muốn giỏi hơn mà phải không? Thế thì có lo gì đến chuyện người khác nghĩ em khùng hay không khùng....!

      Anh lúc nào cũng vậy, thiên vị với ta lắm....Mà thôi, anh bảo không thì là không...Lo gì :)

      Xíu nữa chạy lại trường đóng tiền á...Cho xong, kẻo...quên người ta lại kick out.....uổng chết được...!

      Lần này mà ta học hong xong nữa thì thôi, an phận làm cu li cho rồi á.... ! Nhưng làm cu - li...hihih ta hỏng cam lòng....! :)

      Hmmm có nên tin mỗi người đều có số mệnh không? Hay là..mỗi người có thể lèo láy vận mệnh của mình?....

      Ta chẳng biết...có điều tận khả năng cho ngày sau không hối tiếc....chắc ok á!

      Ơ mà việc đời mà...... !
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.07.2006 01:28:21 bởi diên vỹ >

       
      #93
        diên vỹ

        • Số bài : 3604
        • Điểm thưởng : 0
        • Trạng thái: offline
        RE: chuyện.....đời thường....! 19.07.2006 02:19:11 (permalink)
        Có phải vì ta quá tầm thường không, nên dầu một chuyện rất nhỏ cũng khiến ta thấy phiền.

        Vào tháng 11 năm rồi, (2005) , ta thấy cứ đi làm mãi thì phiền quá, nên quyết định nghĩ làm để ôn lại vốn luyến tiếng Anh và quyết định trở lại đại học để học có thể làm một cô giáo, có thể làm một người giúp xã hội, có thể là một tâm lý gia...v.v. đại khái, một ngành nghề vững chắc để tuổi già không lận đận như mẹ..., như bạn...v.v.v....!

        Tiền học thì hai năm đầu ta có thể dùng số tiền mà chiếc xe nọ của ta bán được, cộng thêm số tiền thuế...., dự tính đâu đó đàng hoàng, ta chỉ còn có việc lo ôn bài vở và đợi ngày nhập học.

        Đến khoảng tháng ba gì đó, tự dưng nhỏ em út nài nỉ là...., bán xe cho người khác làm gì...thôi để cho nó chạy, rồi nó trả tiền từ từ...!

        Trời.....Ta muốn xỉu...Mình cần tiền gấp mà nó bảo trả từ từ..thì ta cũng chịu thua luôn. Mà không để cho nó hỏng lẻ đem bán cho thiên hạ....hỏng lẻ vì một số tẹo tiền đó mà....nở để cho nhỏ em thức khuya dậy sớm đưa rước chồng nó, lại 3 đứa con...và cái bụng thì ngày thêm bự....

        Ta rối trí.....! Người xưa bảo, muốn giúp người thì phảI giúp mình trước...Ừ....câu đó cũng đúng, nhưng trường hợp ta...ta chẳng biết làm sao hết....Mặc kệ nhóc em thì...lương tâm mình nó cắn chịu sao nổi. Mà nhỏ em ác....đánh trúng yếu điểm của ta....Nên ta chỉ còn biết thở dài....Thôi thì cứ để xe cho nó, sao thì sao. Niềm hy vọng duy nhất là số tiền thuế thôi.

        Ai ngờ...trời xui đất khiến làm sao đó,...đứa em gái của ta điền đơn như thế nào hong biết....Cuối cùng chính phủ bảo đơn của ta có vấn đề...

        Trời...! Mùa học đã gần kề...mà ta vỏn vẹn chỉ có vài trăm trong túi...., mua sách còn không đủ chứ đừng nói tới chuyện học.

        Sẳn lại ngán chổ ở này quá, nên...bàn với anh là ta sẽ đi làm, thứ nhất có tiền cho học, thứ hai có thể phụ anh chút đỉnh để hai đứa được ở một chổ xinh xắn hơn.

        Nhưng....ngán quá, vì mới vào làm, thì coi như là làm công không. Hôm qua coi lại tờ lịch của trường, thời gian hạn để đóng tiền là tháng 7 ngày 24 này, mà hôm nay đã là ngày 18...chỉ còn mấy ngày nữa thôi, ta làm sao có đủ tiền để đóng tiền học đây. Suy nghĩ tới vấn đề đó lòng ta....chán nản làm sao á. Tự cảm thấy mình tệ quá, cái chi cũng chẳng tính cho đặng. Buồn....chết đi được. Lại thêm phần đi làm quá mệt, ta lại bắt đầu bất mãn đủ thứ chuyện.

        Buồn...

        Thế là ngủ một giấc tới sáng. Khoảng 7 giờ gì đó, mẹ ta gọi bảo:

        - Vy, về đưa mẹ đi làm!

        Ta cười uể oải nói:

        - Mẹ nói giỡn chơi hả....

        Mẹ cười bảo:

        - Ừ , đùa thôi, gọi cho con biết tiền thuế con về rồi nà...!

        Trời đất...! Ta chẳng biết nên như thế nào nữa, ta tự dưng thấy vui chết đi được. Ta hỏi mẹ thêm lần nữa:

        - Mẹ có thiệt không đó, sao lại về ngay lúc này?

        Mẹ cười nói:

        - Chứ con muốn lúc nào?

        - Hong, ý con nói là...con cả đêm buồn vì đang cần tiền á mà...thế nhưng giờ mẹ nói vậy nên con nghi ngờ...!

        Mẹ cười.

        Ừ, tiền thuế ai ai cũng có hồi tháng tư á, chỉ riêng ta, vì đứa em điền đơn lộn xộn nên bị trụt trặc, chính phủ bảo điền lại và gởi đi...suốt mấy tháng qua, ta tưởng là không có gì luôn rồi chứ....! Nên ta cũng không thắc mắc làm gì, hôm nay tự dưng nó....về. Nên thấy vui.

        Thế mới biết con người của ta tầm thường đến cở nào.

        Sáng giờ lại phải chạy ngược chạy xuôi để tìm người giúp ta ghi danh các lớp học. Thiệt tình mà nói...phiền quá trời đi hà. Xui xẻo là những người ta cần tìm thì hình như họ nghỉ phép hết hay sao á....nhưng cuối cùng cũng đã xong. Tiền học cũng đã đóng....Lòng đã được nhẹ nhõm rồi, nhưng vì mấy ngày nay đầu óc căn thẳng quá, nên giờ nó bị nhức quá trời luôn.

        Ta vì những chuyện nhỏ như thế mà phiền muộn, không biết các nhà lãng đạo, tổng thống...v..v.v họ phiền đến cở nào hở. Hèn gì trong phim họ thường hay nhắc các cụm từ "lao tâm, lao lực "..giờ ta mới thắm thía cụm từ ấy.

        Làm sao mà đứng trước mọi tình huống mình vẫn có thể bình tĩnh để giải quyết vấn đề và kiên nhẫn chờ đợi kết quả hở. Khó quá...! Đến bao giờ ta làm nổi điều ấy đây?

        Cái đầu ta đau quá. Cần có 1 giấc ngủ để định thần lại. Nhưng xíu nữa phải đi làm rồi. Ta chẳng thích làm ở nhà hàng bao giờ cả...Ghét quá á...! Không ai chạm gì đến ta cả, nhưng nhìn xung quanh, ta vẫn thấy phiền.

        Tối qua lại tình cờ nghe một anh Việt Nam nọ và đứa người Mễ gây nhau về một cái máy tính.

        Số là cái máy tính đó của anh Việt Nam mà đứa người Mễ lại nói là của nhà hàng , mặc dầu trên máy tính đã có tên của anh. Anh lại làm ở đó hơn 10 năm....mà nhỏ ấy lại khăng khăng bảo là của nhà hàng nên anh giận, anh.....cãi...., nhỏ ấy lại không chịu thua.....!

        Cuối cùng, quả thật máy tính đó của anh...còn máy tính của nhà hàng thì một ngưòi Mễ khác đang dùng...

        Một cái máy tính giá khoảng 5 đô mỹ là cao....(tại máy tính bình thường á...)

        Hơi! Ta lại chỉ biết thở dài...ngao ngán quá....!

        Nhà hàng là một nơi dễ kiếm tiền nhất...nhưng rất phiền...!

        Nhưng không làm ở đó, ta còn biết làm ở đâu để có thể vừa làm ban đêm mà học ban ngày đây? Ta lại tầm thường quá, cái gì cũng không biết....! Lại cộng thêm một cái tính hay phiền muộn nữa...., hihih nói đại khái nghèo mà làm cao á... :) Ừ..kỳ, đã nghèo mà bày đặt làm cao ta ơi.

        Thiệt là tình á mà...!

        Sao chán ta quá đi....! Biết bao giờ ta mới nên thân đây hở?
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.07.2006 02:24:49 bởi diên vỹ >

         
        #94
          silhouette

          • Số bài : 115
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 12.02.2006
          • Trạng thái: offline
          RE: chuyện.....đời thường....! 20.07.2006 08:33:09 (permalink)


          Trích đoạn: diên vỹ


          Thiệt là tình á mà...!




          *pubsss*bpusss*bpusss*pubsss*bpusss*chèng*

          hehehehh... sorry DV, couldnt help it w/your "thiệt là tình á mà..!" - sounds like rapping, nên sil phụ họa tí w/a beat..

          okay, enough with hip-hop !!

          --

          DV có cảm thấy hình như mình đang losing patience hong ?? DV đừng để chuyện học của mình bị chi phối bởi những lặt vặt. sil nghĩ DV chỉ cần làm những gì cần thiết for now, còn lại thì cứ để đó đi cho tới khi nào ra trường rồi tính - [sensibility is the key] :)

          ohh yeah, bớt cau-có với "anh" của DV đi huh. he sounds like a good man ah..!!

          may i ask, what's your major ??
          "..the imagination, the one reality
          in this imagined world.."
           
          #95
            diên vỹ

            • Số bài : 3604
            • Điểm thưởng : 0
            • Trạng thái: offline
            RE: chuyện.....đời thường....! 20.07.2006 13:22:15 (permalink)
            hihih cám ơn Sil..,

            dv hở....nóng tính số một á... :) thì làm sao có lòng kiên nhẫn trong mọi việc nà..., bây giờ dv đã khá lắm rồi đó, chứ ngày xưa thì tệ vô cùng...., bây giờ gặp chuyện không như ý thì dv dù bực cũng hong bực dữ dội như ngày xưa , tuy trong nhật ký có viết đôi lời than thở..chứ cuộc sống thì...phải đợi chờ, phải nhẫn nại ......tại anh dv dạy thế hihih :)

            hiện bây giờ thì dv không có học major nào chính thức cả, mà chỉ lo luyện tiếng Anh thôi :).... dv viết tiếng Anh dỡ lắm, nên phải học...:) nếu một ngày nào đó viết tiếng Anh giỏi là dv vui rồi :) đơn giản thế thôi á Sil ơi :)

            anh của dv thì...dv cau có á , chứ đâu dám cau có với người , lỡ bị quánh chạy sao kịp nà :)

             
            #96
              silhouette

              • Số bài : 115
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 12.02.2006
              • Trạng thái: offline
              RE: chuyện.....đời thường....! 20.07.2006 16:00:24 (permalink)
              anh DV dạy đúng rồi mà còn ăn hiếp ổng nữa. DV must be a bully ..hehehe..j/k..

              tiếng Anh đâu có khó lắm đâu, DV mỗi tuần ra thư viện mượn 1 quyển sách về đọc, rồi vô đây viết nhật ký bằng tiếng Anh. sil bảo đảm 6 tháng thôi DV sẽ giỏi liền. sil thấy học viết tiếng Hoa mới khó ah..

              :)
              "..the imagination, the one reality
              in this imagined world.."
               
              #97
                diên vỹ

                • Số bài : 3604
                • Điểm thưởng : 0
                • Trạng thái: offline
                RE: chuyện.....đời thường....! 20.07.2006 19:26:51 (permalink)
                ừa, mà hỏng biết sao tiếng Anh hỏng khó với ai hết, chỉ khó với mỗi mình dv thui hà.... :( bùn ghê....


                 
                #98
                  diên vỹ

                  • Số bài : 3604
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Trạng thái: offline
                  RE: chuyện.....đời thường....! 20.07.2006 20:11:54 (permalink)
                  Ui nóng quá...!

                  Khí hậu gì mà...nóng chết người đi được....!

                  Máy lạnh lại hư, cứ chạy cho có chứ chẳng thấm vào đâu với cái nóng bên ngoài. Lại lười kêu sửa vì trước sau thì tuần nữa đã dọn ra rồi...., nên dùng máy quạt....quạt gió ngay mặt nhiều quá hay sao á..nên..hihih kết quả....sổ mũi...

                  Chời ạ, trời nóng cũng bịnh được nữa sao ta? Ta chịu thua cơ thể ta luôn....! Nhớ ngày nào anh hùng lắm, chả bịnh bao giờ...nhưng kỳ thật 1 năm gần đây cứ hết bịnh này đến bịnh nọ....từ bịnh lặt vặt đến bịnh có tên khác..hihih :) Ta hay đổi thừa vì anh ở cái chổ...hihihi..này nên ta mới bị bịnh chứ ngày xưa ta ở nhà đâu bao giờ bịnh nà...Mà anh hiền ghê....ta đổi thừa ẩu thế cũng gật gù bảo đúng...hihi....Anh mà cứ như thế với ta, tin là vài năm nữa thôi ta sẽ biến thành một người họ Đỗ chứ chẳng mang họ ta nữa...!

                  Mắc cười, hôm qua ở nhà hàng, em ta nó đi vào trễ 2 phút.... nên thấy tới phiên bàn nó có khách mà nó chưa có ở đó, nên ta lại lấy nước uống cho khách.....chừng nó vào ta nói:

                  - Biết không, cái bà đó lúc nảy nói cưng ngày nào cũng đi trễ hết...đúng là..ghét....!

                  Nhóc em...thì tính hiền hơn ta....dĩ nhiên :) nên nó nói:

                  - Ừa, mà sao bả kỳ thế...nhưng đúng mà, con ngày nào cũng vào đúng giờ..nên....khi bả thấy con thì đúng là trễ 2 phút...!

                  - Cái bà thí ghét hén...

                  Nhỏ em chưng hửng nói:

                  - Ủa chị nói ai..?

                  - Thì cái bà đứng kế bên cưng đó...?

                  - Sao mà chị ghét bả..?

                  Ta lúc này cũng chưng hửng...ủa sao ta ghét bà ta kà....à nhớ ra rồi...ta nói:

                  - Thì tại cưng bảo bả thí ghét, nên chị ghét thôi....không phải ngày đầu chị vào làm ..cưng nói bả là chúa cằn nhằn sao ?

                  Nhỏ em cười ngất bảo:

                  - Lộn rồi bà ơi..., cái bà kia kìa...bửa nay bả hong có làm....bà này bả dễ thương lắm ....

                  - Trời...

                  Ta xỉu...! Quả thật con người tầm thường là thế...hihi mà đâu có con người nào đâu...là ta mới đúng...! Ta mới vào làm, em ta nó bảo ai dễ thương thì ta tin là dễ thương, nó bảo ai dễ ghét thì ta nhớ là người đó dễ ghét....hỏng có để làm gì, chỉ để tiện bề ứng phó thôi....Mà ai biểu nó cứ đứng xa xa và dùng mắt để chỉ làm chi...bảo sao ta không nhận lầm... :)

                  Đúng như trong quyển " cổ học tinh hoa " nói....người nhà nọ mất đồ..cứ nghi là thằng bé hàng xóm lấy...nên từ tướng đi, cách nói của thằng bé đều bị cho là kẻ cắp...đến khi tìm lại được vật đã mất thì...thấy thằng bé dễ thương...

                  Ta cũng vậy, em nó bảo ai dễ ghét thì...ta cũng thấy từ nét mặt, cách nói chuyện...v.v.v đều dễ ghét...Nguy thật, từ nay không xấn xơ xấn xác nữa, nếu hong...tội nghiệp người hiền...

                   
                  #99
                    diên vỹ

                    • Số bài : 3604
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Trạng thái: offline
                    RE: chuyện.....đời thường....! 20.07.2006 20:52:03 (permalink)
                    Nhà hàng này lúc nào khách khứa cũng tấp nập...., một đêm của họ bằng gấp mấy lần nhà hàng cũ ta làm....Nhà bếp cũng vậy, hễ khách đông là trong nhà bếp cũng người qua người lại vù vù..vì phải lo chạy gấp cho kịp với bên ngoài. Waitress thì mang nước, đi tới đi lui, mà hong, chạy chứ đi đâu .... kẻ dọn bàn chén thì cũng nhanh tay nhanh chân chạy...người lo soạn đồ cho các người nấu ngoài bàn thì cũng chạy tuá xua luôn...Bận bịu quá, nên gặp một anh nọ đứng trước mặt cản đường, ta nói:

                    - Anh ấy ơi , tránh cho em đi cái nà...!

                    Ảnh cười bảo với anh nọ:

                    - Tui có tên mà kêu bằng "anh ấy" là sao hở trời?

                    Ta mắc cười, nên nói:

                    - Thì gọi bằng "anh ấy" cho dễ thương á mờ...!

                    Anh nọ la lên....:

                    - Em đó nghen, anh giúp em đủ thứ mà chả thấy em gọi anh dễ thương....

                    Ta cười ngất.....và cả 2 anh cũng cười...!

                    Mệt, lại quên mệt....Đôi lúc nụ cười giúp nhiều điều quá phải không?

                    Một bà nọ nói về cái chi đó...ta bảo là mình đang học hỏi nên chưa biết..., bà ta cười bảo:

                    - Tôi nghĩ cô không nên biết thì tốt hơn...!

                    Ta ngạc nhiên hỏi tại sao thì bà nói:

                    - Có nhiều điều trong này cô không nên biết, mất công nhức đầu...!

                    Rồi bà cười...!

                    Ừ hén...!

                    Ta đang đứng chờ nhóc bartender thì một đứa người Mễ đi phía sau ta la lên một cái làm ta giật mình mém đổ hết nước ...Nhóc bartender nói:

                    - Thằng đó nó điên á chị ...

                    Ta cười, nhóc lại nói tiếp:

                    - Mà ai trong này cũng điên hết chị à ...!

                    Cách nói của nhóc, thêm vẻ mặt ngồ ngộ ta không ngăn được cười ...!

                    Ở bên ngoài, vì đang rảnh tay một xíu, nên ta đứng sớ rớ ở đó ...thì một nhóc nọ phía sau ta khìu khìu rồi...đi thụt lui vào cửa ...Khi ta quay sang thì cậu nhóc cười ...hihi Nhưng đến khi cậu nhóc quay mặt đi thì bị trúng vào cái cửa cái rầm ...Má ơi ...Ta mắc cười mà hỏng dám cười ...Cậu nhóc đỏ mặt ...!

                    Đến giờ ăn, thấy cậu nhóc ngồi với người Việt, ta mới nói bằng tiếng Anh là:

                    - Hmm ...Cậu bé có hiểu tiếng Việt không ?

                    Cậu nhóc bartender mới chọc:

                    - Nó người Việt mà mất gốc á chị ...

                    Oh ..hoá ra cậu bé người Việt à ...Người Việt mà cao lớn như thế nên ta nói:

                    - À người Việt, nhưng chắc uống sửa voi hén ...!

                    Ăn xong, và tại nhà hàng bị tràn nước ở Sushi bar, nên ....manager bảo có thể sẽ đóng cửa ....Thế là ta, nhóc cao cao đó với một số đứa Mễ đứng nói chuyện trời trăng. Nhóc cao cao hỏi ta:

                    - Cô bao nhiêu tuổi ?

                    Ta hỏi lại ...:

                    - Nhóc bao nhiêu ?

                    - 17 ..

                    Ta không tin, 17 mà lớn mà ...chời ...ta buộc miệng nói:

                    - Sao nhìn ..già dặn quá vậy?

                    Khi không nhóc nói:

                    - Tôi thích những người lớn tuổi ?

                    - Thích bạn gái lớn tuổi ....?

                    Nhóc cười ...ta lại đùa:

                    - Thế có cần ..ta làm bạn gái không ?

                    Nhóc đỏ mặt ..

                    Hơi những cậu bé ....!

                    Cũng như một nhóc nọ ...20 tuổi ...Cứ hễ vào làm là chạy đến chổ ta đang làm salad nói:

                    - Chị cho em xin 6 cái salad nhá ...!

                    Một bà nọ nói:

                    - Ngày nào cậu cũng lại đây lấy salad làm sẳn, sao cậu không tự làm nà ...?

                    Cậu bé đỏ mặt ....

                    Mà lạ, sao tuổi nhỏ thì hay đỏ mặt hở ...? Bị người ta chọc vài câu là mặt mày đỏ rần lên ....

                    Tội nghiệp...!

                    Thêm một anh nọ...cũng là bartender....Tên Jimmy, một hôm, vì là ngày nghĩ của nhóc bartender mà ta thích nên anh có cái tên Jimmy đó xuống làm thế. Người gì mà chả thấy cười. Mặc dù nhóc người Lào cùng ta cười nói đến đâu, anh ấy cũng lặng thinh..Mà lặng thinh ai nói...cái mặt thấy ghét....Qua ngày sau ta hỏi nhóc em:

                    - Cái người tên Jimmy gì đó, ngộ hén...bộ tính của ảnh là vậy hở cưng?

                    Nhóc em hỏi:

                    - Ngộ là sao?

                    Ta bảo là cái bà kia muốn lấy 2 ly nước pepsi, một ly đá chanh , và thêm hai chai bia kirin..thế mà nói ảnh, ảnh bảo phải in ticket ra..ảnh không phải là vào đây để nhớ các thứ ấy...! Nghe xong, em ta cười bảo:

                    - Ừ ảnh xấu tính lắm.., không như nhóc Vinh đâu....

                    Ừ nhóc Vinh là cái đứa bartender mà ta thích.., dễ tính....! Nhỏ em lại tiếp:

                    - Bởi vậy ai trong này cũng nói ảnh lớn cái đầu...28 tuổi rồi, mà chưa có bạn gái đó...! Nghe đâu tối ngày ôm computer chơi game không á chị..., mà mấy người chơi game đầu óc có vấn đề thì phải...

                    Ta cười bảo:

                    - Còn phải nói..người dị hộm....hỏng có bạn gái là đáng.., tính thế ai chịu cho nổi...!

                    Đang nói thế..Anh nọ lại lững thửng đi tới bảo:

                    - Mai anh kêu ông Miming tách hai đứa ra, hỏng cho làm chung nữa, cái gì mà cứ nói xấu người khác....

                    Ta, em ta, cùng anh bật cười...!

                    Giá như một chỗ làm không có một câu đùa cợt, không có một nụ cười...thế có chịu nổi không ta?

                    Hôm qua ta lại sơ ý, lại làm trật cái tay phải...Đau quá hà...! Ta vẫn phục, làm sao mà các bà ấy có thể làm trên mấy chục năm hở?..Hay thật...!
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2006 20:55:47 bởi diên vỹ >

                     
                      diên vỹ

                      • Số bài : 3604
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Trạng thái: offline
                      RE: chuyện.....đời thường....! 22.07.2006 09:29:55 (permalink)
                      Kỳ thật, rõ ràng là bửa hôm đọc quyển sách "mưu lược của những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử trung hoa " thấy hay lắm mà...hihi...ừ chắc là đọc thầm trong đầu nên thấy hay, mấy ngày nay cứ loanh quanh với nó...để đọc audio mà chẳng sao đọc được..., hễ đọc chừng xíu là buồn ngủ chết người luôn....kỳ thật, thế mà mấy tháng trước ta đọc nó say mê.....

                      Kỳ thật, sao tự dưng lại đọc thơ không thấy được nữa vậy kà...?..Hay là tại đi làm mệt...?

                      Mà có mệt gì đâu, 2 ngày nay rõ ràng nghỉ ở nhà mà...hmm có lẽ nóng..nóng quá hà...Thứ bảy tuần sau là chuyển nhà đó....nửa vui , nửa buồn......vui vì....đi đến chổ mới...buồn vì....cái sân nhà mới không như ý....! Mà chắc hỏng sao...ta cũng có ở nhà suốt ngày hay ra ngoài sân đâu mà thấy cái sân..miễn là trong nhà ok, gọn gàng là vui á....!

                      Định ghi danh thêm một lớp học nữa....nhưng chắc thôi, bao nhiêu đó chắc đủ, tham lam quá...e không học nổi thì uổng lắm...!

                      Sao một tuần trôi qua mà thấy lâu quá hén...mà chưa á...hôm nay mới thứ sáu thôi...!

                      Ngán quá, ngày mai phải đi làm từ 11 giờ sáng đến 11 giờ tối mới về....chủ nhật thì 11 giờ 30 đến cũng khoảng 11 giờ tối về....ngán nhất 2 ngày này á.... Đi làm tuần này nữa chỉ mới có tuần thứ 2 thôi..thiệt ra....có 10 ngày gì đó...mà ta ngán vô cùng....! Ta xấu quá hén...! Nhưng ngán thì nói ngán chứ sao...!

                      Hy vọng thêm tuần sau nữa ta đủ tiền mua sách....! Tiền sách gì mà muốn bằng nửa tiền trường luôn..., ngán ghê...!

                      Mua sách về rồi coi soạn bài để chuẩn bị cho tháng 8 ngày 28 đi học....!

                      Ngán ta quá...! Không biết lần này học lại đến đâu....!

                      Mơ thì nhiều, mà chí không đạt hỏi làm sao mà thành công đây? Nhưng thành công để làm gì ta...?...Ơ...chả biết nữa....ta chỉ biết là nếu không học, không đeo đuổi cái gì..thì ta sẽ chết mất vì chán thôi...!

                      Anh nói, mai mốt khi mà 2 đứa ổn định rồi á, thì sẽ xây một căn nhà ở Miami nà...hihi :) Căn nhà đó anh vẽ ra thấy hay quá...Ta thích lắm....! Nhưng có thể 10 năm hoặc 15 năm nữa mới có được....lâu quá hén...! Vái trời anh còn thương ta hoài...chứ nếu không..chắc....ta lại gây nhiều chuyện trời đất nữa...thì mệt lắm....

                      Chiều tối rồi mà sao trời còn nóng thế hỏng biết á...Ngán ghê...!

                       
                        diên vỹ

                        • Số bài : 3604
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Trạng thái: offline
                        RE: chuyện.....đời thường....! 22.07.2006 10:33:58 (permalink)
                        Ta nói với anh là một tuần qua lâu quá...anh cười bảo:

                        - Nhanh chứ lâu gì em...!

                        Ta cãi lại...! Rồi cười ngất...vì...., anh cứ hay bị ta cãi ngang.......Ừ cãi để cho vui..., chứ chẳng phải hơn thua cái gì cả....Thường ta cãi lại anh...để cho anh ngồi giải thích.......khi phát hiện ra ta cố tình cãi bướng thì anh nói..., như tự nói với bản thân...:

                        - Không thèm nói với em nữa....ngang quá đi hà...!

                        Sau câu nói của anh là giọng cười chọc phá của ta....! Im lặng hồi lâu, anh nói:

                        - Một năm qua nhanh quá hở em..., mới đây mà gần 8 tháng rồi..còn hơn 4 tháng nữa là một năm...!

                        Ta gật đầu....anh lại tiếp:

                        - Tháng 1, tháng hai,...tháng ba.., tháng tư, tháng năm , tháng sáu, tháng bảy.......gần tháng tám rồi...

                        Ta cười nói..:

                        - Làm gì có 1, 2, 3, 4, như thế anh...rỏ ràng là vừa tháng 1 rồi nhảy sang tháng 7 mờ...!

                        Anh không hiểu ý ta....nên gương mắt định hỏi..., ta nói:

                        - Anh nói cho em biết...chuyện gì xảy ra trong tháng một xem nào?

                        Anh ú ớ...., thấy vậy ta tiếp...:

                        - Còn tháng 2 , tháng 3..., tháng 4, thì sao?

                        Anh như gắng nhớ lại..., tại tiếp nữa:

                        - Tháng 5 thì mình có đi Memphis in May,...nhờ thế nên nhớ...., ngay cả tháng 6 ngoài việc em đi Boston ra, không có việc gì để nhớ cả...đúng hong?

                        Anh gật gù...ta lại bảo:

                        - Thế không phải rỏ ràng tháng 1 rồi nhảy sang tháng 7 hay sao..., tháng 1 được nhớ là vì nó là tháng đầu của năm mới ...!

                        Anh cười bảo ta đúng...! Ta cười theo....! Khỉ gì anh cũng nói ta đúng...Chán ghê...! Lý luận thế mà anh cũng bảo đúng thì ta chào thua...
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2006 10:35:26 bởi diên vỹ >

                         
                          diên vỹ

                          • Số bài : 3604
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Trạng thái: offline
                          RE: chuyện.....đời thường....! 22.07.2006 20:55:54 (permalink)
                          Đêm qua ta có giấc mơ rất lạ....

                          Hình như bà nội, mà cũng hình như ông nội......., rõ ràng ông nội đã qua đời mấy năm rồi...sao ta cứ hay mơ thấy ông hở...? Mà cũng dễ hiểu..., tại vì khi sống, ta mến ông nội, và ông ưng ý ta nhất....nên.....gặp ông trong mơ đó là chuyện hợp lý...nhưng sao hình ảnh của ông nội lại hoà sang bà nội...?

                          Một năm trước cả nhà nghe bịnh tình của nội ngày càng trầm trọng, và nội mong gặp tất cả tụi ta trước khi sang thế giới bên kia, nên bọn ta bất cả đều về thăm nội một lượt...., không biết bây giờ sức khoẻ của nội như thế nào....., phone thì cô tám bao giờ cũng nói nội ok....hơi...

                          Trong giấc mơ, hình như trong nhà có tiệc.., chẳng biết tiệc gì nữa...., mà ta phải đi làm.....cái này là kết quả làm nhà hàng ngán quá..nên bị vào trong mơ....

                          Nhưng khi đi làm, không hiểu sao đang láy xe ta..mà hồi thành láy xe của nhóc em.... rồi tụi nó ba đứa đều ở trong xe.... và ta thường sợ láy xe cạnh lề đường lắm...nhất là lề có 1 bức tường nhỏ xíu....ta có cảm giác xe tông vào trong đó.., nên trong mơ, ta láy xe của nhỏ em sao đó bị quẹt vào bứt tường thấp..nhỏ em la quá trời... cái này là triệu chứng...tại xe nhỏ em mới mua..hihi...:)

                          Đi một hồi bọn ta lạc vào một nơi mà....chỉ có cây xanh với núi đồi..., rồi lạc làm sao đó....nhóc em út bảo là bỏ quên đồ ở chổ lúc nảy...nên ta và em trai trở lại kiếm.....ở đó có người da đỏ..., ghê quá...nên ta bị bắt lại...

                          Sao có giấc mơ ngộ thế hén...! Bị người da đỏ bắt...thế nào cũng.....bị đem thiêu sống á...nhưng may là ta thức dậy nên chưa bị gì...:)

                          Giấc mơ rất lạ...lạ nhiều hơn những giấc mơ trước....
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2006 20:58:07 bởi diên vỹ >

                           
                            diên vỹ

                            • Số bài : 3604
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Trạng thái: offline
                            RE: chuyện.....đời thường....! 23.07.2006 13:43:18 (permalink)
                            Cậu bé 17 tuổi ấy, chẳng bao giờ ta nghe nói chuyện bằng tiếng Việt, nên ta thắc mắc và hỏi cậu bé bằng tiếng Anh...:

                            - Hình như chẳng bao giờ nghe cậu bé nói chuyện bằng tiếng Việt á..!

                            Cậu bé cười bảo:

                            - Tại chị không dùng tiếng Việt với em mà...!

                            Ta nói:

                            - Hmmm....nói chuyện có mọi người thì phải dùng tiếng Anh, tại họ đâu hiểu tiếng Việt..., nhưng giờ chị muốn nghe cậu bé nói bằng tiếng Việt cho chị nghe á..!

                            Cậu bé lại cứ cười cười...,, khi ta bưng nước ra cho khách, chậu bé vừa đi, vừa nói nhỏ nhỏ với ta là...:

                            - Bây giờ nói tiếng Việt cho chị nghe nhé.., nhưng cho chị nghe thôi á...

                            Ta khúc khích cười....cậu bé nói...:

                            - Khoẻ hong...?

                            Trời ạ...! Đến đây ta ta phải bật cười lớn...! Đúng là cậu bé....mà...! Nhưng dễ thương hén...!

                            Hình như tuổi trẻ là dễ thương thế đó...!

                            Ngày xưa ta cũng có 1 thời tuổi 17, nhưng lúc đó ta không dễ thương, cứ nghiêm như một cụ non .., giờ tiếc ngẩn ngơ ...!


                             
                              silhouette

                              • Số bài : 115
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 12.02.2006
                              • Trạng thái: offline
                              RE: chuyện.....đời thường....! 23.07.2006 16:38:39 (permalink)


                              Trích đoạn: diên vỹ

                              Bị người da đỏ bắt...thế nào cũng.....bị đem thiêu sống á...nhưng may là ta thức dậy nên chưa bị gì...:)



                              ahhhh... uổng quá !! DV ráng ngủ thêm 5 phút nữa thôi thì sẽ gặp the Shaman rồi - you could have experienced the mysteriousness.. :)..

                              DV coi western movie nhiều quá, bé tí như DV ai thiêu sống làm chi chớ ..
                              "..the imagination, the one reality
                              in this imagined world.."
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 7 của 15 trang, bài viết từ 91 đến 105 trên tổng số 217 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9