Kiểu:
Xin chào !

 THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN

Thay đổi trang: < 123 > | Trang 2 của 3 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 34 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Minh Tuấn

  • Số bài : 3892
  • Điểm: 32
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.07.2006
  • Nơi: cong hoa sec
  • Trạng thái: offline
RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---THƠ-CHO EM 05.07.2007 21:40:24 (permalink)
0

 
 
LANG THANG
 
Ai sinh ra con sóng
để con thuyền lênh đênh
ai sinh ra biển rộng
cho mây trôi bồng bềnh.
 
thiếu nữ như vầng trăng
ai còn kiếm chị Hằng
vần thơ nồng như rượu
lòng cạn ,tan giá băng.
 
cuộc đời đi rồi đến
bằng đôi chân ,tấm lòng
lang thang nơi chẳng hẹn
mãi tìm thơ với trăng.
 
bụi trần xa ngàn dặm
bốn mùa năm lại năm
hoa mấy mùa nở rụng
đếm đo khúc tâm lòng.
 
một cơn mơ chợt đến
gặp quán thơ bên đường
chân đường xa hết mỏi
mắt đọc thơ treo tường.
 
 
MINH TUẤN 



MÃI VUI
 
Thời tiết thay nhau dệt sắc trời
tâm tư thương mãi lá mùa rơi
chân đi muôn lối hoa tìm mộng
tay viết Đường thơ nỗi thả đời
cuộc sống riêng tư ai nào biết
lá xanh chung phận rụng không vơi
tâm vui xướng hoạ ,lòng tha thiết
cho mắt ánh cười ,dạ thắm tươi.
 
MINH TUẤN 




  



 

TÂM NGỌC.
 
Tâm trong như ngọc rạng ngời
dấu trong mòn mỏi bước đời lầm than
nói lời chẳng biết dối gian
làm ra vật chất tự bàn tay ta.
 
Trần gian kiếp sống sinh ta
tình cha nghĩa mẹ một nhà anh em
khi trăng sáng-lúc như đèn
bình tâm ta chẳng bon chen với đời.
 
Đêm nằm mơ giấc thảnh thơi
câu thơ viết với khoảng trời thanh tao
tuổi xuân lên xuống ra vào
tháng năm lối mộng trăng sao dõi cùng.
 
 
Việc đời tâm cứ ung dung
nay đây mai đó vui cùng cỏ hoa
khi ban mai lúc chiều tà
tâm tư  thương nỗi... quê xa chuông chiều.
 
MINH TUẤN
 

TÂM THU...

 Thu buồn -gửi tiếng  lá rơi
 sầu ta -bút viết đoạn đời tha hương.
 cũng là giọt nắng tinh sương
 mà sao không giống cái thường ngày xưa.

Bướm hoa dệt mộng vui đùa
cỏ cây tay vẫy gió thưa tâm tình
hạ nồng giọt nắng rung rinh
làm con tim đỏ ,thương tình đôi nơi.

Chia tay đã mấy năm rồi
trời riêng em để mưa rơi dầm dề
thơ hồng sao thấy tái tê
tên hay sao để đam mê khóc hoài.

Thu về đừng tiếc lúc phai
cơn mê đâu thể kéo dài như mong
buồn riêng cố nén trong lòng
đợi trăng ta gửi bên song nỗi niềm

MINH TUẤN



THƠ...TÌM TRĂNG
 
Tôi tìm bóng dáng nàng thơ
Quẩn quanh ở chốn mong chờ ,tìm đâu
Nắng xuyên kẽ lá rơi mầu
Lung linh có phải mắt đau... Nắng cười.
 
Đêm hè ngắm ánh Trăng rơi
Sáng buông khắp lối ,gọi nơi tâm tình
Ngoài vườn tiếng gíó rung rinh
Sao thơ chưa đến..? chia tình của Trăng.
 
Ước vần thơ biết nói năng
Theo mây với gió xem Trăng thế nào
Cho dù ở tận trời cao
Câu Thơ sẽ khắc Trăng vào vườn Thơ.
 
MINH TUÂN
 
chúc chị vui  nhiều 
 

 

KHÚC RU...
 
Tháng năm chân bước dặm trường
Bao mùa tay viết tiếc thương ,thói đời
Hạnh phúc đâu ở xa xôi
Tự ta tìm nó bằng lời Tâm thơ.
 
Mẹ ru khúc hát trông chờ
Khi mong mưa nắng , lúc mơ trăng đầy
Hạt gạo thơm những nồng say
Trái tim con thảo, chất đầy lời  khuyên.
 
Dòng trôi bồng bế con thuyền
Gió nâng tay lái nhẹ duyên mái chèo
Lời ru con mãi đem theo
Làm người tâm phúc ,mặc nghèo với sang.
 
Ai gieo nghĩa bạc tình vàng
Phải là cha mẹ ,xóm làng yêu thương
Ai cho lí trí quật cường
Phải là đạo nghĩa,mười phương Phật Đài.
 
MINH TUẤN



NHỊP ĐIỆU CUỘC SỐNG
 
Xuân đời như giấc mộng
Một thoáng đã qua rồi
Trung niên như ngọn gió
Chẳng mong cũng tới nơi.
 
Vần thơ nào nức nở
Khi oán than cuộc đời
Vần thơ  nào nhung nhớ
Như suối gieo ngàn mơ.
 
Hoa muôn màu muôn sắc
Người khác cảnh tôn thờ
Lòng thực thà chất phác
Chẳng bao giờ thờ ơ.
 
Em chắp những câu thơ
Bằng tấm lòng thanh thản
Em chép những bài thơ
Bằng tâm lời trong sáng.
 
Chẳng có nhiều lãng mạn
Chẳng thêm những viển vông
Bởi coi thơ là bạn
Cùng chung một tấm lòng.
 
MINH TUẤN
 
HI -chị biết không -em nóng tánh lắm
 



 

TÌM QUÊN
 
Tôi buồn như sợi nắng trưa
Đỏ tươi môi má vui đùa bên hoa.
Làm rơi những giọt sương sa
Tại tôi giọt Nắng -hay là Gió rung.
 
Tôi buồn cố giấu mông lung
Ngày xưa đã mất trong vùng thanh xuân
Thương đời như hạt mưa xuân
Chót vương theo gió tới tầng trời Âu.
 
Tôi buồn người có hay đâu
Trăng sao vẫn để treo sầu hằng đêm
Bàn tay chạm ngọn gió mềm
Tưởng là mái tóc đen đêm thuở nào.
 
Buồn không dám trách trời cao
Khi tình hai lối ngăn rào con tim
Bây giờ tôi mải kiếm tìm
Ngày xưa kỷ niệm ,con tim dại khờ.
 
MINH TUẤN 
 
 
lâu lắm em mới thấy chị cười đó - bài thơ hay mà vui thật chị à -em chúc chị đầu tuần vui và khỏe nhé.



KHÁT KHAO.
 
Mưa rơi rơi những miên man
Nhớ anh anh có mơ màng như em
Hạt mưa chẳng lạ không quen
Để cho cái nhớ khát thèm tìm nhau.
 
Gió reo khúc nhạc tâm sầu
Trăng mơ treo bóng một câu ước thề
Tìm vui trong lúc ngủ mê
Buồn ôm kỷ niệm nhớ về ngày xưa.
 
MINH TUẤN
 



TUỔI TRĂNG.
 
Sinh nhật Trăng mùa Thu
Biết mua gì tặng nhỉ
Tự trách mình sơ ý
Yêu Thu...quên mấtTrăng.
 
Con đường mờ sương dăng
Hoa tươi cùng giọt ngọc
Sinh nhật trăng chớ khóc
Tuổi thêm -nồng duyên Trăng.
 
Em không thích nhớ tuổi
Anh hỏi thăm vô tình
Nơi con tim đắm đuối
Còn vang vọng yêu thương.
 
Lung linh  soi bên đường
Vàng mơ đùa kẽ lá
Gió vui dìu bước lạ
Chung vũ điệu cung Hằng.
 
Ngày sinh nhật của Trăng
Mong cho Rằm tròn mãi
Mong mùa Thu ở lại
Cho nụ say...mắt Trăng.
 
MINH TUẤN 
 


Bâng Khuâng Mùa Thu
 
Nắng như ánh mắt hôm nào

Hồng môi đỏ má khi vào mùa yêu
Tay đan mười ngón nghiêng chiều

Sợi tơ nắng đỏ tay yêu sắc hồng.


Mơ màng mắt dõi trời  trong

Bâng khuâng môi ấp hương nồng mùa thu.


MINH TUẤN
 

 


GỐC SẦU
 
Ngước nhìn chiều tím đang buông
Quê xa núi thắm tối vương cõi lòng
Lá thu reo khúc gió rong
Cỏ thu ướt lạnh ,giọt trong sương chiều.
 
Biết là gốc tại Tình Yêu
Sinh đêm khắc khoải ,sinh chiều nhớ thương
Hôm nao đưa đón chung đường
Thu nay chia lối tơ vương rối bời.
 
Cái ngày em đến bên tôi
Nụ duyên đã nảy lộc chồi con tim
Mắt say ,cho mãi kiếm tìm
Bóng trăng thơ mộng  ,con tim thuở nào.
 
Về đây ơi những khát khao
Tìm trong kẽ lá ,gió xào xạc rơi.
Về đây ơi những xa xôi
Bàn tay thoáng lạnh ,khi trời đổ mưa.
 
Nồng say như thể mất mùa
Lạnh hoang như thể thêu thùa góc mong
Ai trao sầu nhớ trong lòng
Phải là cái gốc Tình trong ước thề.
 
MINH TUẤN 


 

ĐÀNH SAO...EM
 
Vội vàng đôi ngả phân ly
Chia tay một thoáng chưa gì đã quên
Em buồn như ngọn gió mềm
Tung bao hương thắm ,phủ lên cuộc tình.
 
Biết là chẳng phải lung linh
Như trăng sao với đêm xinh thuở nào
Biết rằng tâm phải lao đao
Khi yêu mới biết thế nào...ngả nghiêng.
 
Trăng đêm rơi khắp mọi miền
Tình ta như thể mạn thuyền chao nghiêng
Trong khoang đã chở thề nguyền
Sao em lại trả ,mơ tiên buổi đầu.
 
Có thương thì nhớ mới sâu
Có yêu mới hiểu giọt sầu đắng cay
Có nhớ thân mới hao gầy
Đành sao...Em nỡ chia tay, chớm mùa.
 
MINH TUẤN
 


DẠO PHỐ ĐÊM THU
 
Thu mơ hà nội phủ sương qua
Lạnh thoáng vương hồn ngấn lệ sa
Hoa sữa nồng nàn khi trở gió
Hương lan phong nhụy lúc mưa nhòa
Bước mong lưu luyến sương dài mãi
Ngày đợi mù tan nắng mới ra
Bất chợt đôi vai rùng mấy bận
Giật mình đã bước một đêm qua.
 
MINH TUẤN 
 

  
 

MAI EM ĐI...
 
Trả lại em về với mùa thu vui
Dẫu tiếc nhớ còn ngậm ngùi trên lá
Sương phù du mơ màng muôn ngả
Lối cũ cỏ gai ,hoa nở đọa đày.
 
Hạt mưa thu rơi bao nỗi âm thầm
Gieo nỗi lá vào ngày dầm tháng tủi
Chút ngày xưa ,khi chúng mình bối rối
Tay trộm cầm tay,hạt mưa vội dụt dè.
 
Mưa thu rơi nhớ mấy mùa chắn che
Anh ướt áo ,cho em về đỡ lạnh
Dẫu tiếc xưa còn trăm niềm canh cánh
Mắt hoen cay ,theo mơ cũ hoang tàn.
 
Ừ em về...giữa khung cảnh thu sang
Hoa thắm sắc vàng khung trời kỷ niệm
Anh tiễn em tiếc thương và lưu luyến
Mai em đi...Mang câu chuyện tình buồn.
 
 
MINH TUẤN


 
TÌNH TỪ THUỞ BAN SƠ
 
Thơ em viết như thắm nồng nắng hạ
Mỗi vần câu em thả với từng ngày
Mỗi nõi buồn như dấu giọt lệ cay
Anh đón đọc nỗi tỏ bày trăn trở...
 
Tình thơ đến ,khi em quen mặt chữ
Nơi gói tình riêng ,hay quá khứ cuộc đời
Lưu thời đại bằng bút sử tinh khôi
Giữ tình nghĩa con người thơ khắc họa
 
Nhớ ấu thơ yêu cành hoa cánh bướm
Đồng cỏ con trâu bên sông nước vơi đầy
Mắt sáng ngời khi cánh bướm dừng tay
Mơ ập đến...Mong bước vào cổ tích.
 
Anh con trai  tâm hồn theo tiếng Hịch
Giữ quê hương cho êm ấm mọi nhà
Em con gái sắc dậy với ngàn hoa
Yêu mong manh của chan hòa ,thơ mộng.
 
Đọc thơ nhau trong tháng ngày trông ngóng
Nước chảy bèo trôi theo câu hát quanh làng
Lá vàng rụng mùa thu đếm miên man...
Thơ hoen lệ...Kết bẽ bàng câu chữ.
 
Đời viễn xứ...Bao sầu thương mới đủ
Kiếp hàn thơ...Mưa chẳng cũ bao giờ
Mộng duyên lành còn xa lắc xa lơ
Tình thơ Ủ ...Nơi bến bờ gieo chữ.
 
MINH TUẤN
Chúc vui nhé THU HIỀN UI 
 

_____________________________

Lưu
Bu


  
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2007 20:03:03 bởi Minh Tuấn >
 
#16
    Minh Tuấn

    • Số bài : 3892
    • Điểm: 32
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 15.07.2006
    • Nơi: cong hoa sec
    • Trạng thái: offline
    RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 10.08.2007 21:34:15 (permalink)
    0

    NIỀM VUI XƯA Ở ĐÂU ?
     
    Gió lúc khoan lúc nhặt
    Ru diều chao nắng chiều
    Khói cánh đồng xanh biếc
    Nâng hồn thơ phiêu liêu.
     
    Có một điều biết trước
    Bay cao diều đứt dây
    Vẫn mong diều  bay mãi
    Tận chốn cao...Không mây.
     
    Em giúp anh thả dây
    Anh lái con diều nhỏ
    Khi chao lòng trước gió
    Tay anh dòng hướng bay.
     
    Tuổi thơ xưa đã lạc
    Vào thời gian chất đầy
    Cánh diều xưa đã mất
    Cùng đoạn đời thơ ngây.
     
    MINH TUẤN
     




    ĐẦY VƠI TÂM SỰ.
     
    Thời gian mãi đem ký ức đi xa
    Câu thơ gửi niềm thiết tha thế hệ
    Cát bụi dấu niềm đau trần thế
    Cây bút vương ,trăn trở dáng hình.
     
    Một chút buồn ,khi nhạt thuở thanh xuân
    Nỗi khắc khoải như ôm nhành lá ngủ
    Gió mùa thu ,rung sương mù ủ rũ
    Lạnh một góc thơ ,leo lét đèn mờ.
     
    Trăng ngoài thêm ,vẫn bạc trắng ánh mơ
    Trang sách viết ,vần thơ nào tiếc nuối
    Ước cuộc sống có thanh xuân muôn tuổi
    Cho họ cho ta...Như gặp gỡ buổi đầu.
     
    Trời chất buồn nhưng trăng có buồn đâu
    Ta bất chợt ,thấy một câu tâm sự
    Cứ vô tư ,để quên sầu quá khứ
    Buồn đến lại đi...Cho tâm sự trưởng thành.
     
    MINH TUẤN
     

     
     


    PARIS - TRONG LÒNG TÔI
     
    Người ta bảo đất lành chim đậu
    Công dưỡng nuôi cùng sánh với sinh thành
    Đến quê người , hy vọng thật mong manh
    Ta bỗng đứng ,như cây cành vươn lá.
     
    Người sài gòn đến Paris quen lạ
    Hành trang mang tât cả bóng quê nhà
    Để vợi sầu trong kiếp sống bôn ba
    Thơ với nhạc chất đầy nhà tìm lại.
     
    Vị quê hương tưởng như thèm mãi
    Đến hôm nay tất cả đã đủ đầy
    Hạt gạo quê ,bùi ngọt những trái cây
    Hồn đất nước cũng tròn đầy phong tục.
     
    Ta đã đến khi buổi đầu buồn bực
    Giờ đã quen ,mộng thực cuộc đời
    Dẫu kiếp người còn trở lại sinh sôi
    Mãi tìm đến , nơi khoảng trời lành lặn.
     
    Dưới lòng đất vẫn còn dòng lửa nóng
    Dưới biển sâu ,còn dấu lặng dòng đời
    Bóng sài gòn ,mãi trong trái tim tôi
    Paris đón...Nâng bước đời đứng dậy.
     
    MINH TUẤN




    BIẾT LÀ THU...NHỚ MẸ.
     
    Mùa thu có lắm duyên không nhỉ?
    Mà bút với thơ cạn mực nghiên
    sương hạt  ngọc châu rơi đáy mắt
    Hồ thơ thả bóng vạn con thuyền.
     
    Hồn mơ trong bước chân lưu lạc
    Mưa đọng cỏ hoa thẫm nỗi phiền
    Chợt ước chân vui về cố quốc
    cùng thu gom lá...Xếp ngoài hiên.
     
    Mẹ chờ đứng đợi tin đầu gió
    Mắt đỏ con trông nhớ ngả nghiêng 
    Mẹ sợ đời con như trẻ lạc
    Con lo xao xác vỡ mộng thuyền.
     
    MINH TUẤN
     
    chúc em vui nhé NMMT 


      

    NHẮN AI... 

    Thu tiếc cuối mùa lá rụng phai

    Thơ than vườn thắm bão dông hoài
    Lao tâm khổ tứ ai còn nhớ
    Dốc sức hao mòn bạc tóc mai...
    Mưa nhỏ đêm thu buồn nhớ bạn
    Lệ rơi ngày nhạt nhớ thương ai
    Đường trần muôn lối ,duyên nên bạn
    Lẽ sống chung tâm ,tình chẳng phải.

    MINH TUẤN  




     

    GIỌNG NÓI NGƯỜI SÀI SƠN.
     
     
    Em thăm anh khi nắng hạ đang về
    Rượu chưa uống mà đỏ bừng môi mắt
    sắc quê anh là màu xanh vô tận
    Núi biếc, hồ trong ,tâm sự thật lòng.
     
    Người quê anh cái mặc cũng ruổi rong
    Không chải chuốt ,như nỗi lòng của gió
    Giọng quê anh...Em nghe rất là ngộ
    Người lớn trẻ con...Không nói được dấu huyền.
     
    Dẫu cổ hủ ,anh vẫn giữ nét duyên
    Chẳng bắt trước ,giọng quê miền nơi khác
    Bao nhiêu năm trên bước đường lưu lạc
    làm quen ai ...Họ cũng nhận ra liền.
     
    Cảnh mơ màng ,mang dáng vẻ thần tiên 
    Ngôi chùa chính rộng cửa Thiền đất Phật
    Ngọn núi nghiêng đội tầng mây cao ngất
    Dấu chợ trời...Mua bán gió ngày đêm
     
    Sài Sơn đó , quê anh đã thành tên
    Khi triều Lý ,Vua tìm miền đất Phật
    Người về đây gom hương thơm từ đất
    dạy dỗ dân sinh ,lập nghiệp lũy thành
     
    Từ bao giờ quê anh đã nổi danh
     cảnh quyến rũ ,mơ những ngày lễ hội
    Chuông ngân nga vọng từ muôn lối
    Nâng cánh chim bay ,đỡ mỏi khi về
     
    Thăm quê anh trong ngày hạ say mê
    Ta cụng chén cho lối về nhớ mãi
    Cảnh Sài Sơn gởi lời chào quay lại
    Giọng líu lo ...Em cười mãi trong lòng.
     
    MINH TUẤN 
      




    MỘT ĐÊM MƯA

     Mây đen sao không tan 
     Mặc mưa tràn nuối tiếc
     Đêm sầu rơi não ruột
     Mặc gió xa thét gào.

    Cây cao ,bão làm đổ
    Nhà dột ,tiếng nghèo than
    Thương ổ đàn chim nhỏ
    Trong vườn có bình an...

    Trong căn phòng đơn lẻ
    Giấc ngủ chẳng ngó ngàng
    Ngồi đọc Kinh Sám hối
    Mong Chúa cứu trần gian.

    Cơn mưa lâu không tạnh
    Giọt mưa còn miên man
    Đường phố rong nước cuốn
    Thương đồng quê ngập tràn

    Cơn mưa rồi cũng tạnh
    Bình minh mang héo vàng
    Soi nỗi niềm đau khổ
    Trên đổ vỡ tan hoang.

    MINH TUẤN

    Em vào thăm chị -kính chúc chị vui và khỏe nhé... 

     

     


    TIẾNG ĐÀN -TÂM THU.
     
    Tiếng đàn em thả trên mây
    Cung thương réo rắt ,gió đầy tiếng than
    Thơ Tiên ngâm ánh Trăng vàng
     Đàn thần buông nhịp ,Thu tan cõi lòng.
     
    Dây trùng thì phím lại căng
    Chỉ lo tay lỡ ,dùng dằng đứt dây
    ưu tư theo khúc mưa bay
    Sầu tư dạo bản lệ cay ngắn dài .
     
    Buồn trăng như lá Thu phai
    Buồn yêu chia cách dặm dài tuổi Xuân
    Buồn gió khi nắng Hạ nồng
    Buồn mơ như những đêm Đông lạnh lùng.
     
    kỷ niệm mang nỗi nhớ nhung
    Đàn em dạo khúc trùng phùng...Tìm đâu
    Ứớc gì  có khoảng trời Ngâu
    Để cho Ô Thước bắc cầu tình duyên.
     
     
     MINH TUẤN 

     

     

    MAI CHỊ VỀ ...
     
    <Gió đưa rau cải về trời
    Rau răm ở lại chịu đời đắng cay...>
    Bước đi sao nhẹ như mây
    Lệ sa như giọt mưa bay cuối chiều.
     
    Bao lần chị nói câu yêu
    Mấy lượt chị hỏi những chiều nhớ mong
    Ầu ơ....mong nước lớn dòng
    Cho nhanh tay lái bến mong...Kịp chờ.
     
    Sinh nhật vừa thắm câu thơ
    Chúc mừng vừa cất giấc mơ vào lòng
    Chị đi đỏ mắt chờ trông
     Rối tơ bỏ lại...vườn không bóng người.
     
    Dẫu chia lời nói xa xôi
    Chữ Tâm...Không thể bẻ đôi nghĩa tình
    Chị đi một bóng im thinh
    Khi nào chị khóc... nhớ tình quán thư.
     
     
    MINH TUẤN
     
    Thôi thì chị hiểu -mọi người đều mong mỏi như em -Khi nào nhớ thì chị quay về heng...chúc chị mãi bình an gia đình hạnh phúc 
      


    KHẮC KHOẢI

    Câu thơ lệ chảy chan hòa
    Tâm hồn khắc khoải tuôn sa nỗi niềm
    Tuyết rơi bông trắng ngả nghiêng
    Cửa song phong kín một miền trần ai.
     
    Khóc than vừa tiễn Thu phai
    Mắt buồn đã vướng hình hài mùa Đông
    Mưa Ngâu vừa ngập bến lòng
    Gió Đông đã gửi một phòng giá băng.
     
    Ầu ơ...Cánh võng qua sông
    Thương cò chở nắng rải đồng quê hương
    Nhớ xưa kỷ niệm ,con đường
    Mắt vương sóng mắt ,tình vương sóng tình.
     
    MINH TUẤN 




    ĐẾM THU.
     
    Thu buồn lạnh đến đầy tay
    Đêm thu mưa nhỏ đã đầy hồn tôi
    Vui xưa đã khép lại rồi
    Mắt xưa chỉ thấy bầu trời đầy sao.
     
    Thương thân chìm nổi ba đào
    Sương thu góp lạnh nôn nao quãng đường
    Đi tìm cuộc sống mù vương
    Cánh hoa dông bão ,có tường nào ngăn. ?
     
    Trăng thu dọi bước nhọc nhằn
    Gió thu vương khúc trăm năm hẹn thề
    Câu thơ  xếp nhớ tái tê
    Bút thơ lệ đổ tìm về ngày xưa.
     
    MINH TUẤN
     
    Dạ Thu -chúc muội vui nhiều nhé 
     

     
     

    TA MÃI NỢ NHAU
     
    Bao nhiêu trăn trở đếm rơi
    Khóc than cho những cuộc đời...Nợ nhau
    Xuân xanh nợ  thắm cau trầu
    Phận duyên hai ngả nợ Ngâu cách đường .
     
    Em nợ anh một góc thương
    Anh nợ em một con đường dở dang
    Hồ anh nợ ánh trăng vàng
    Sông em nợ bóng đò sang sớm chiều.
     
    Bàn tay nợ bàn tay yêu
    Trái tim nợ biết bao chiều ngẩn ngơ
    Bước chân nợ mấy hững hờ
    Chốn xưa nợ phút hồn mơ thề nguyền.
     
    Em nợ mùa lá ngả nghiêng
    Anh nợ bến nước bóng thuyền không em
    Mùa thu nợ... Những thân quen
    Ta chung  kiếp nợ... Tại em thẹn thùng.
     
    Con tim muốn níu tình chung
    Nói câu ấp úng...Nợ vùng ngẩn ngơ
    Hôm nay tiếc nhớ xếp bờ
    Thuyền ơi tới bến ...Nợ thơ mang về.
     
    MINH TUẤN
     
    Chúc Suơng Anh vui nhé 

     

     

    TUỔI THƠ  NHƯ THỂ...?
     
    Tuổi thơ sinh nơi rừng núi
    Giúp mẹ khi tan học về
    Buổi sáng cồng kềnh sách vở
    Đầu chiều dắt trâu thả đê.
     
    Tuổi thơ sinh nơi đồng quê
    Giúp mẹ khi chiều về ngõ
    Nấu cơm quét nhà thông tỏ
    Việc nhỏ ,tuổi thơ bưng bê.
     
    Tuổi thơ sinh nơi thành phố
    Sáng vui mẹ đưa tới trường
    Chiều lại ngồi bàn học tiếp
    Tìm vui máy tính... Chơi Gêm.
     
    Tuổi thơ rồi cũng lớn lên
    Tương lai mỗi miền phải khác
    Tri thức không thể lầm lạc
    Tương lai trao kẻ vững vàng.
     
    Tuổi thơ như sách không trang
    Thắm... Tàn ,đều do dạy dỗ
    Nơi sinh chẳng phân hèn sang
    Cuộc sống tặng ban người giỏi.
     
    MINH TUẤN
     
    em chúc chị vui nhé. 

     
     

    TRỐNG VẮNG.
     
    Tưởng kỷ niệm một thuở mong manh
     Ai đâu biết sau trở thành nuối tiếc
     Những trò chơi..ú tim  trốn biệt
     Một thoáng chơi vui...Cho đời mãi đi tìm .
     
    Những trò chơi  tưởng như thể linh tinh
    Nó đã giúp cho chúng mình lớn dậy
    Qua cổng thời gian ,trí khôn ta nhặt lấy
    Nụ cười vui...Khi chợt thấy...Ngại ngần.
     
    Tuổi thơ  chung Tâm ,lối vào xuân mơ mộng
    Thanh xuân chia tay, bỏ khoảng mơ thưa trống
    Ta tìm nhau trong hình bóng tuổi thơ.
    Mấy độ thu rơi...Lệ chảy chốn thẫn thờ...
     
    MINH TUẤN 

     
     

    TUỔI THƠ SẮC MÀU...
     
    Cùng chung thuở ấu thơ
    Sắc màu theo dáng vẻ
    Trăng trên cao cũng thế
    Lúc mây buồn, mây vui.
     
    Tuổi thơ anh chìm nổi
    Chơi vui cũng thỏa lòng
    Lúc thả diều thong dong
    Lúc chăn trâu ,nhặt lá.
     
    Có một điều rất lạ
    Tuổi thơ em hay buồn
    Em nhớ lần tức tưởi
    Tìm chú mèo yêu thương.
     
    Bọn con trai tinh nghịch
    Chôm con mèo vàng ươm
    Cùng cười khi em khóc
    Nói có kẹo...Thấy luôn.
     
    Đời chia bao lối rẽ
    Tuổi thơ chỉ một đường
    Tâm khắc sâu tim trẻ
    Tình em nặng bến thương.
     
    MINH TUẤN 

      

      


      

     
     

    EM MÂY -MÙA THU.
     
    Chiều thu buồn khi bất chợt đổ mưa
    Cho cái nhớ ướp hương mùa heo lạnh
    Mưa hoen mi hay lệ lòng cay đắng
    Đếm cô đơn trong tiếng giọt mưa buồn.
     
    Hai nỗi nhớ chẳng biết chốn nào hơn
    Hai khoảng cách cùng tủi hờn kỷ niệm
    Chiều anh buồn ,là đêm em xao xuyến
    Cách sáu giờ thôi...Khái niệm đã xa vời.
     
    Thời gian nào...Để lại được chung đôi
    Hai cách biệt chung khoảng trời gần gụi
    Cho mùa thu ,không giống em buồn tủi
    Lúc nắng, khi mưa...Lạnh ủi cả khung trời.
     
    Ngả nghiêng gió ôm những chiếc lá rơi
    Dồn dập mưa thả dòng đời bão lụt
    Mùa thu buồn vì tai ương phóng túng
    Giống cảnh chia xa ...Trong mọi cuộc tình.
     
    Em -Mùa thu như bóng dáng trăng xinh
    Chớ để xám đám Mây hình dông bão
    Hãy trắng tinh như vầng Mây hoàn hảo
    Nâng nắng lên cao cho thu rộng bầu trời.
     
     
    MINH TUẤN
     
    ANH CHÚC mây vui nhé 






      
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2007 03:36:58 bởi Minh Tuấn >
     
    #17
      Minh Tuấn

      • Số bài : 3892
      • Điểm: 32
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 15.07.2006
      • Nơi: cong hoa sec
      • Trạng thái: offline
      RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 16.08.2007 15:20:47 (permalink)
      0
       

      SÁNG THU
       
      Thu sang lá thắm bồn chồn
      Giơ tay bóc lịch tâm hồn xót xa
      Ngày hôm nay ,ngày hôm qua
      Thơ ghi nhật ký...Mãi nhòa lệ cay.
       
      Lược gương đợi chải cầm tay
      Phấn son điểm sắc , môi mày chờ tô
      Dửng dưng tại thoáng sững sờ
      Đêm thu xám vết ,đọng bờ mắt thâm.
       
      Một đêm mơ giấc âm thầm
      Tàn phai như thể một năm qua rồi
      Tai nghe mấy giọt sương rơi
      Mắt nhìn hoa thắm sáng trời mùa thu.
       
      MINH TUẤN
       
      tặng em chút  buổi sáng mùa thu nhé DẠ THU chúc em vui 




      HOANG SƠ
       
      Xin người đừng cắt cỏ
      Để giữ khoảng hoang vu
      Cho xanh dài thêm mãi
      Êm đềm nơi hẹn hò.
       
      Xin người đừng ném đá
      Dẫu có vương góc đường
      Chúng còn làm liên lạc
      Giao chuyển thư yêu thương.
       
      Hoang sơ một cây nhỏ
      Tím sắc ,đợi gió sa
      Rung cánh hoa gọi nắng
      Bên chiều hoang nhạt nhòa.
       
      Đá sỏi trong chiều lặng
      Hoa cỏ như hoang sơ
      Chúng chỉ chờ khúc gió
      Tới vi vu...Thả thơ .
       
      MINH TUẤN 

        


      TUỔI THƠ CHẲNG CŨ
       
      Tuổi thơ tìm gọi
      Rêu phong còn đây
      Những khu nhà cổ
      Còn nguyên thơ ngây.
       
      Nỗi niềm thương mãi
      Dấu chân không giày
      Đen nhuộm bùn đất
      Nói giờ...Ai hay.
       
      Tuổi thơ khép lại
      Phần tư cuộc đời
      Trăng rằm đưa đón
      Nâng mộng xa xôi...
       
      Bạn  trai thơ tôi
      Bây giờ khắp ngả
      Bạn gái thơ tôi
      Làm bà...Gần đủ.
       
      Rêu phong cổ hủ
      Ôm ấp đương thời
      Tuổi thơ chẳng cũ
      Mỗi thời ,một vui.
       
      MINH TUẤN
       
      CHÚC CHỊ VÀ CÁC BẠN VUI NHÉ...AI LÀM BÀ RUI...CÀNG VUI ĐÓ NHA  


       


      TRÀ NÓNG.
       
      Ngắm trăng qua cửa song thưa
      Mắt nhìn bỗng ứa lệ thưa đôi hàng
      Lạnh về cơn gió chót mang
      Phòng đơn đành nhận ,cảnh hàn cuối thu.
       
      Châm bình trà nóng trăng ru
      Rót chai rượu ấm gió ù bên tai
      Đêm thu trăng vẫn lạnh hoài
      Đành vào mở nét...Trăng ai vẫn cười.
       
      Đông Tây ngày tối vẫn vui
      Aỏ mơ trong nét ,ngọt bùi câu thơ
      Vườn đây...Ta níu cơn mơ
      Câu thơ Trà nóng -gửi bờ Hàn Thi...
       
      MINH TUẤN
       
      CHÚC VUI NHÉ BĂNG NGUYỆT 
       

      BẤT CHỢT VỚI TA.
       
      Đất trên cao và đất ở cánh đồng
      Chân em bước vui gót hồng lấm đất
      Nuối tiếc nhau bằng nỗi niềm chân thật
      Như đất cằn khô ,vẫn đượm hơi nồng.
       
      Thượng Đế trên cao nghe tiếng em mong
      Ngài rủ lòng thương ban cho em sức mạnh
      Tiếc cho em ,loài người không có cánh
      Để bay lên ,thăm những ánh sao trời.
       
      Nơi Thiên Đường ảo ảnh quá xa xôi
      Dưới mặt đất có bầu trời cũng đẹp
      Hai không gian của hai cuộc sống
      Người đến Rồi đi...Định mệnh phân rồi.
       
      Bước mỏi mòn trong đường lạ xa xôi
      Ta bất chợt thấy thu trời êm ả
      Chiều xanh mơ,trên làn mây trắng xóa
      Bóng lá còn xanh...Ta bất chợt hiểu mình.
       
      MINH TUẤN
       
      CHÚC BẠN VUI NHÉ DV



      CỎ MAY CHIỀU THU.
       
      Bốn bề thu thả yêu thương
      Vườn thơ chung góp mộng thường sẻ chia
      Nhớ xưa trên lối đi về
      Áo em bay trắng ,bờ đê cỏ đầy.
       
      Mang về trăm cánh cỏ may
      Tím loang vạt áo vết đầy Nguyên sơ
      Lời yêu mỏng mảnh như tơ
      Mỗi bông may -Một nỗi chờ trong anh.
       
      Gió mây ơi hãy tác thành
      Một khung trời đủ trăng thanh ,sao đầy
      Một bờ cát trắng thơ ngây
      Một vòm lá biếc treo đầy hoa thơm.
       
      Bàn tay gỡ những bồn chồn
      Cỏ may nho nhỏ hương thơm thoảng mùa
      Tình quê giữ mãi say sưa
      Hoa May găm mãi  ...Vào mùa tình yêu.
       
      MINH TUẤN
       
       
      CHÚC SA VUI NHIỀU NHÉ 



       

       

      NHỚ  MÙA- CHA MẸ.
       
      Trăng mẹ đầy yêu thương
      Đêm trường con vẫn ngóng
      Ánh trăng soi bên giường
      Ru con vào trong mộng.
       
      Trời cha đầy ánh sáng
      Cho con vững niềm tin
      Chân lý...Rọi  hướng tìm
      Nơi bình yên cuộc sống
       
      Hạnh phúc mẹ cho con
      Là dịu dàng nhỏ nhẹ
      Cuộc sống cha cho con
      Là vững vàng lý trí.
       
      Trăng mẹ như tri kỷ
      Bút con gieo mùa thơ
      Trời cha là chân lý
      Thuyền con , cập bến bờ .
       
      Mùa thu Trăng trong thơ
      Nhớ xếp bao vần đắng
      Mảnh Trăng mẹ trong mơ
      Lệ chứa chan... Thầm lặng.
       
      MINH TUẤN
       
      CHÚC EM VUI NHÉ DẠ THU 
       



      TRI ÂM -ĐÀN THƠ.
       
      Đêm vắng đàn ai dạo khúc sầu
      Tình tang mỗi nhịp vọng hồn đau
      Trăng phơi ánh bạc nơi sương lạnh
      Gió cuộn vàng rơi chốn khóc nào
      Thi sĩ họa thơ ngồi uống rượu
      Hằng nga soi chén bóng thơ trao
      Đắm say bút viết dòng thơ mộng
      Hòa với cung đàn vạn khát khao.
       
      MINH TUẤN


      ĐIỀU VÔ TƯ -KHÔNG NÓI
       
      Gần đến tuổi trăng tròn
      Chưa được làm người lớn
      Khi vào tuổi mười bốn
      Chưa hết tính trẻ con
       
      Nhìn trăng đẹp trên non
      Muốn bồng con Thỏ Ngọc
      Đọc bao chuyện cổ tích
      Muốn mạo hiểm bên trong.
       
      Vào tuổi hẹn mùa trăng
      Trong lòng đã biết thẹn
      Những vu vơ bẽn lẽn
      Thoáng mắt môi đỏ hồng.
       
      Giờ biết những viển vông
      Từ ngu ngơ trẻ nhỏ
      Giá trị của cuộc sống
      Là sự nghiệp bước chân.
       
      Tuổi mười lăm vô tư
      Người lớn nhìn đều bảo
      Mơ mộng cũng đầy dư
      Bao màu hồng hư ảo.
       
      MINH TUẤN
       
      CHÚC CHỊ VUI 

      BUỒN NGÂU.
       
       
      Bỗng rưng thương giữa chiều mưa
      Sầu theo mưa nhỏ phút vừa nhớ mong
      Mây dăng bảy sắc cầu vồng
      Nắng rơi lại thắm như không buồn sầu.
       
      Vô tình nắng tới ngày Ngâu
      Để cho Ô Thước quên cầu Chức Ngưu
      Nhạt màu ngọn gió liu xiu
      Rung rinh kẽ lá buồn hiu hắt chiều...
       
       
      MINH TUẤN 
       
      Nước Mắt Mùa Thu.
       
      Mưa sầu có lắm nước đâu
      Tại ta gửi gấm ngàn câu trong Mùa
      Trầu vừa vàng lá say sưa
      Cau vừa hạt chín hẹn mùa trao duyên
       
      Dòng sông một bóng con thuyền
      Bến xưa ngóng cánh buồm duyên chưa về
      Muộn sầu xếp bóng sơn khê
      Lệ hoen mi mắt tràn trề mùa thu.
       
      Bước đi buổi sáng sương mù
      Chiều về đầu ngõ mưa ru khúc sầu
      Màn đêm...Trăng dấu ở đâu
      Gặp khi mất điện ,khối sầu nặng theo.
       
       
      MINH TUẤN
       

      TÌM LẠI
       
      Ai hát ru khúc lòng
      Làm rối bời ngọn sóng
      Ai dạo cung tuyệt vọng
      Làm Mặt biển mênh mông.
       
      Cung đàn với nỗi lòng
      Anh mang theo hành lý
      Câu thơ tình tri kỷ
      Trao chốn tình em trông.
       
      Ngày em tiễn anh đi
      Tóc đen màu xuân nhuộm
      Mắt trao lời hẹn ước
      Hành trang hẹn quay về
       
      Ta để trên lối đi
      Một bầu trời tranh vẽ
      Ta để trong say mê
      Một giá băng ,vắng vẻ.
       
      Anh hãy đàn lên thôi
      Cho nụ cười tìm lại
      Anh hãy vẽ đi thôi
      Cho tuổi đời xanh mãi
       
      Khi cuộc đời tìm lại
      Những kỷ niệm yêu thương
      Tuổi xanh sẽ chung mãi
      Ngày xưa với con đường.
       
      MINH TUÂN 


        

        
        
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2007 23:12:23 bởi Minh Tuấn >
       
      #18
        Minh Tuấn

        • Số bài : 3892
        • Điểm: 32
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 15.07.2006
        • Nơi: cong hoa sec
        • Trạng thái: offline
        RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 24.08.2007 02:11:50 (permalink)
        0
        TRỌN TÂM.
         
        Lăn lộn dọc ngang trái đất tròn
        Buồn vui chồng chéo quả tim non
        Tương lai học vấn chăm rèn dũa
        Trí dũng kiên trung chớ để mòn
        Đất nước lại qua hồn nhật nguyệt
        Non sông đón kẻ trí nghiêm đoan
        Xuân thu gieo cảnh buồn man mác
        Đông hạ ai say cảnh sống còn.
         
        MINH TUẤN

        MUÔN NỖI
         
        Núi biếc  trời cao thu đã sang
        Sông xanh mây trắng nét huy hoàng
        Mùa về mùa tiễn bao tâm trạng
        Màu thắm màu phai mấy sắc tan
        Kỷ niệm bút lưu dòng mực thắm
        Chia tay thơ gửi nỗi niềm đan
        Hành trang gói Hạ vào nhung nhớ
        Bỏ lại mùa Thu chốn ngập vàng
         
        MINH TUẤN
         
        TÌNH RÕ LÀ..RƠ
         
        Đã thích tại sao cứ ỡm ờ
        Mắt tình sóng thả thật là...Rơ
        Chú Ba xếp cuội trong lời nói
        Cô Tám lì chai xếp chốn chờ
        Thân thiết trao tình như ký gửi
        Bài bây xẻ nghé nghĩa còn cơ
        Nhà chung thân góp khi cần lúc
        Gạo chợ  nước sông thỏa khắp bờ.
         
        MINH TUẤN

        THÓI ĐỜI NGÔNG.

        Lớn khôn vào tuổi thích chơi rông
        Ấp mộng con tim nhịp phập phồng
        Phố lượn nổi danh con chủ tịch
        Trăm nhà tìm gái loại chung tông
        Môn đăng mát mặt hòn sơn thế
        Hậu đối mắt môi cảnh tiên bồng
        Phú quí mới sinh trò lý sự
        Bần hàn lại bảo thói đời ngông.

        MINH TUÂN

        chúc vui nhé huynh Đồng Lão 

         
        MEN SAY
         
        Tại sao chồng lại hơn trời nhỉ
        Số kiếp trao người chức phụ phu 
        Trà đón trăng thanh nơi cảnh vắng
        Rượu mời sao vắng chốn tâm thù
        Vợ ngoan mua rượu khi bình rỗng
        Con giỏi trà pha lúc tối mù
        Muôn thuở hương thơm còn nhắc mãi
        Giao môi kề nhớ khóc lời hu.
         
        MINH TUẤN 

         
        QUÊN...
         
        Mười câu khi nói dối như mười
        Tại tính hay quên có thế thôi
        Vợ bắt làm theo bao đỏng đảnh
        Chồng ngơ tai điếc chẳng nghe lời
        Áo quần thay giặt ngày nhiêu lượt
        Giày dép cọ phơi ,tháng một thôi
        Vợ dạy từng ly...Sao chẳng hỏi :
         -Tại sao chồng lại hơn trời nhỉ...?
         
         
        MINH TUẤN 

         
         
        BẢY TẦNG RA RÍT 9
         
        Mưa nắng chung đường ta với ta
        Trăng khuya gió lạnh nổi da gà
        Trà thơm một ấm mơ phong dạ
        Rượu ngọt hai bình thơ thả  ra
        Tửu thuốc trà tiền đều chẳng nghĩa
        Hương tình ra rít gọi hồn ta
        Ngược xuôi  quanh quẩn còn chưa chán
        Mắt ngó đầu nghiêng thật rõ ma.
         
         
        MINH TUẤN  

         
         
        HƯƠNG KHÓI VU LAN.
         
        Thắp hương khói tỏa xanh màu
        Ngọn nghiêng như thể sợi đau trong lòng
        Hoa thơm quả ngọt vọng trông
        Hình cha bóng mẹ trong vòng khói vương.
         
        Vu Lan buồn rải ngàn thương
        Hỏi trăm ngọn cỏ thiên đường  ở đâu
        Nơi sông xanh có nhịp cầu
        Hay trên ngọn núi có bầu trời xanh.
         
        Vu lan gió nấp lá cành
        Không ra quét khói ,để thành ngẩn ngơ
        Nấp buồn  gió đợi...câu thơ
        Viết bằng mực lệ ,nhỏ bờ tiếc thương.
         
        Câu thơ ai bảo ngọt đường
        Lời như dao cứa tình thương rã rời
        Rằng trong nghĩa chốn sinh sôi
        Công cha nghĩa mẹ -Ai người dám quên.
         
         
        MINH TUẤN 
          



        NHẮN THỢ CẤY
         
        Đi cấy còng lưng lại hát vè
        Bốn bề mưa nắng lấy gì che
        Ruộng sâu chân lội bao rời rã
        Đồng trũng quảy vai đòn gánh tre
        Thôn nữ đan hàng tay mạ xếp
        Bóng trăng ló núi việc xong he
        Ngày đêm lăn lộn nơi đồng thấp
        Năm tháng tình duyên có nhấp nhe.
         
         
        MINH TUẤN 

         
         
        TUỔI THƠ...LẶNG TRÔI
         
        Ráng chiều chờ cơn bão nỗi
        Sầu dăng thấu nỗi niềm ta
        Cội cây mẹ cha đã đổ
        Thương rơi khóc lặng nhạt nhòa.
         
        Những ngày có mẹ có cha
        Tuổi thơ ta không hề mất
        Thương con nói lời thân mật
        Cho con nấp bóng hiền hòa.
         
        Mong muốn đời con tốt đẹp
        Chẳng chê con xấu bao giờ
        Dẫu khi tóc con nhuốm bạc
        Cha cười...Máu xấu càng mê.
         
        Con đi  xa cách tình quê
        Tìm về trong vài tin nhắn
        Những khi mưa lạnh gió về
        Mẹ cha não nề  rồi... bệnh.
         
        Tim đau bước chân thật nặng
        Tội con day dứt phận đời
        Vành tang mấy vòng giữ chặt
        Bóng hình nấp bóng cỏ phơi.
         
        Vu Lan nhắc nhở muôn đời
        Tết giỗ khói hương mấy ngả
        Tử sinh dẫu là nghiệt ngã
        Luân hồi cho mãi sinh sôi .
         
        Mẹ cha nay đã xa rồi
        Ngắm trời tan tành góc nhớ
        Tuổi thơ con đành buông trôi
        Con ơi ...Bây giờ...ai gọi.
         
         
        MINH TUẤN  

         
         
        bây giờ chung gọi chốn vườn thơ
        xướng họa ngâm nga dẫu ảo mờ
        lúc khổ bút ghi niềm uất hận
        khi vui thơ ngả nỗi vàng mơ
        trăng thanh soi bóng đôi hàng chữ
        rượu lạnh dọi tâm mấy đắng chờ.
        chân gặp giang hồ bao ác hiểm
        tay nâng cây bút với  ầu ơ.
         
        MINH TUẤN 



         
         
        Lòng tê dạ tái lúc ê chề
        Khói lễ Vu Lan thoảng bóng mê
        Cha mẹ nuôi con bằng lẽ phải
        Yêu thương uốn nắn trải sơn khê
        Ngàn năm lệ chảy nơi trần tục
        Muôn cõi lạnh rơi chốn gió về
        Một mảnh trăng thu còn sáng mãi
        Soi lòng báo hiếu của ngàn quê
         
        MINH TUẤN 

         
        TIẾNG YÊU 6
         
        Làm kẻ thiên thu mãi phải chờ
        Trách thầm tơ nguyệt cứ làm ngơ
        Quen hơi bén tiếng thời chia rẽ
        No vợ chán chồng để bạc mơ
        Ghét thói tình xanh vùi ngọn lửa
        Yêu lòng gian dối nước dâng bờ
        Thiên thời tìm khó như nằm ngủ
        Địa lợi chưa hòa đã đứt tơ.
         
        MINH TUẤN 

         
        NỨC NỞ THU.

        Cửa gió thu lùa bước đã sang
        Quen nhau sao vẫn cứ mơ màng
        Cành hoa kỷ niệm lưu ngày tiễn
        Chữ viết mực in dấu lệ tan.
        Từng nét hoa tay còn ấm nghĩa
        Trang hồng sổ nhuộm góc tình vàng
        Mắt hoen tìm bóng người trong mộng
        Mi đẫm lệ rơi thả tiếng than.

        MINH TUẤN 

         
         
        BỐN MÙA THƯƠNG YÊU
         
        Hái ngọn gió cho tâm hồn dào dạt
        Vin cành trăng cho ánh bạc tâm thơ
        Bờ môi khô xếp góc nhớ hững hờ
        Suối lệ chảy thương đường mơ bóng ngả.
         
        Người đi xa chân đơn côi xứ lạ
        Kỷ niệm xưa mang theo chất nỗi niềm
        Kẻ đợi chờ đôi mắt dõi thôi miên
        Bờ bến cũ ngóng con thuyền trở lại.
         
        Năm tháng ơi cho hồn tôi thương mãi
        Một quê nghèo nơi thắm mãi tình riêng
        Ngày đêm ơi...Sao người xưa không lại
        Chốn mơ xanh... Thu đang nhuộm úa tàn.
         
        Con sông xưa sóng vỗ nhịp nhặt khoan
        Cồn bãi cũ còn mơ màng chốn đợi
        Cách trở ơi...Sao nỗi buồn không vợi
        Tình nhớ vòng xoay đếm tủi bốn  mùa.
         
         
        MINH TUẤN
         
        LÂU QUÁ KHÔNG GẶP NHAU HENG /BAO GIỜ  QUA SÉC VẬY CÔ ĐƠN...NHỚ PHẢI  1 LẦN ĐÓ BẠN HÁ...MÌNH CHỜ
         
        CHÚC VUI 
          

          





          

          



          



         













        <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2007 01:32:12 bởi Minh Tuấn >
         
        #19
          Minh Tuấn

          • Số bài : 3892
          • Điểm: 32
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 15.07.2006
          • Nơi: cong hoa sec
          • Trạng thái: offline
          RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 31.08.2007 01:58:28 (permalink)
          0

           
          BÓNG DÁNG THƠ.
           
          Xin trao vần nhớ gửi cho người
          Để giữ tình đầu mãi thắm tươi
          Nắng hạ phơi hồng ngọn lửa ấm
          Tuyết đông ươm lạnh nụ xuân cười
          Tương tư thả lối theo từng bước
          Dang dở xếp buồn đã mấy mươi
          Nhớ bạn tiếng lòng thơ dệt nghĩa
          Thương thân lệ chảy hẹn vàng mười
           
           
          MINH TUẤN
           
          CHÚC VUI NHÉ THU HIỀN
          TRĂNG MƠ.
           
          Sóng bạc đầu vỗ khúc nhạc đêm tan
          Mặt bờ cát đã mịn làn da thắm
          Vết chân xưa sóng đã xoa bằng lặng
          Vầng trăng soi ánh trắng phủ quanh bờ.
           
          Ngàn sao thưa cũng đang dệt giấc mơ
          Vầng mây tím đang đón chờ nắng tới
          Hoàng hôn lên để bóng trăng đi vội
          Mang hẹn hò của đôi lứa yêu thương.
           
          Đêm trăng mơ ,dăng khắp nẻo đường
          Ước được mãi tình yêu thương trọn vẹn
          Mơ cùng ai  bên sao trời lưu luyến
          Thả vào đêm một giấc ảo lạ kỳ.
           
          MINH TUẤN 

          LỆ TRĂNG.
           
          Đêm thu trăng đã hao gầy 
          Vầng treo lạnh bóng thêm lay lắt lòng
          Câu thơ em viết vừa xong
          Để nơi hoen mắt một dòng châu sa.
           
          Ngàn phơi ánh sáng thiết tha
          Trăm ru ngọn gió đêm va não nề
          Hôm qua còn đợi trăng quê
          Hôm nay đã lỡ câu thề lẻ loi.
           
          Bên song trăng lạnh chào mời
          Phòng không nên để sầu rơi trăng tàn.
          Thiên đường trong bóng hồng nhan
          Mơ hoa phải có bóng chàng mùa xuân.
           
          Gió ơi xin chớ ngại ngần
          Hãy ru phiền muộn ,trăng ngân tiếng lòng.
           
           
          MINH TUẤN
           
          CHÚC EM MAU KHỎE NHÉ DIỆU THU 


            
            BIỂN ÊM
           
          Mặt biển xanh trăng soi bóng chan hòa
          Đảo lớn nhỏ cùng ru ca lời gió
          mặt cát trắng ,sóng không còn thắc thỏm
          Vầng mây mơ trong một tối thanh bình.
           
          Nhìn biển mơ trong giấc ngủ lung linh
          Ta ước muốn tâm hồn mình rộng mở
          Như cuộc đời đã qua thời  bão tố
          Cát dải  sóng êm nâng bước dạo yên bình.
           
          MINH TUẤN
           
          CHÚC CHỊ và HỒNG VÂN VUI 


            
          NHƯ LÁ ĐẾM MƯA RƠI
           
          Khi muốn quên là ta đang muốn nhắc
          Khi giận hờn là đang dấu lòng ta
          Yêu bạn tình hơn cả tấm thân ta
          Người hờ hững để lệ nhòa chốn đợi.
           
          Áo trắng cơn mơ của thời lưu luyến
          Tóc lụa ươm mềm đường cũ đón đưa
          Tý tách mưa rơi vẫn rộn tiếng cười đùa
          Vi vu gió lạnh chốn sao thưa vẫn hẹn.
           
          Đường chia ly dẫu đã trao câu hẹn
          Góc nhớ mong lo sợ nhạt tấm lòng
          Tâm tư ghi bao nhiêu khúc thơ trong
          Gửi dòng chảy ,mong đến bờ bến cũ.
           
          Nếu phong ba ,bắt đời ta nếm đủ
          Như bông hoa nở ở chỗ vắng người
          Thì lệ lòng như lá đếm mưa rơi
          Trách ngọn gió mải bước trời rong ruổi.
           
          MINH TUẤN
           
          Chúc em vui nhé Diệu Thu 


          TRĂN TRỞ...
           
          Mười ngón tay có ngón dài ngón ngắn
          Trăm năm ta có mấy đoạn cuộc đời
          Muốn quên đi trong ảo giác không tôi
          Gặp giấc ngủ thấy cuộc đời thật tuyệt.
           
          Không gian nan ,làm sao có oanh liệt
          Không đớn đau làm sao có nụ cười
          Không nhớ thương sao biết đắng bờ môi
          Kiếp thần tiên đâu có gì thích nhỉ...?
           
          Phải tại ta chưa gặp duyên lành nhỉ
          Hay hướng đi làm rối đoạn tơ lòng
          Tại phàm trần còn lắm đục ,vẩn trong
          Niềm phúc lạc ta tìm hoài chưa gặp.
           
          Bến tương tư để mưa rơi lạnh ngắt
          Cánh thuyền nan mãi khuất bóng không về
          Vườn thơ tình câu vẫn nở đam mê
          Ta vẫn muốn tìm về nơi hư ảo.
           
          MINH TUẤN 
           

          SẦU ĐAU
           
          Phong trần một kiếp đã mang
          Thuyền nan phải vượt qua ngàn bão dông
          Tùng mai bóng ngả xế lòng
          Tuổi xuân đành để trôi tong mất rồi
           
          Cỏ vàng úa kiếp đời tôi
          Mơ hoa rơi rụng khắp nơi xứ người
          Mây trôi đem hết xuân tươi
          Tuyết rơi phủ lạnh góc đời nhạt hoang.
           
          Người xưa tìm nét cung đàn
          Sông Thương áo trắng mây tan câu hò
          Bây giờ đếm nhớ tròn vo
          Nét thu cung Nguyệt là trò khổ đau.
           
          MINH TUẤN 


           THƯƠNG...DỞ DANG.
           
          Gót phong trần dìu kiếp sống tha hương
          Gặp cảnh đẹp bước chân dừng thưởng thức
          Không hai mươi sao con tim dạo rực
          Tìm ngày xưa trong ký ức phai màu.
           
          Có một thời chỉ muốn sống cho nhau
          Nhận thua thiệt dẫu tâm sầu xác khổ
          Mong người thương ,đời chẳng gặp dông tố
          Mình gánh chịu thay cho vô sự với người.
           
          Thẹn nỗi niềm trước cảnh thắm duyên tươi
          Nhớ chuyện cũ càng thương người dang dở
          Mùa chia ly làm lối về bỡ ngỡ
          Ta phải xa nhau... Có phải tại  mình.
           
          Thương bốn mùa những cánh hoa thắm xinh
          Nở mọi lúc khi vô tình bắt gặp
          Đừng trách nhau trong cuộc đời được mất
          Như hoa tươi...buồn rũ  lúc héo tàn.
           
          MINH TUẤN
           
          CHÚC BẠN VUI NHÉ SA 

          BIỂN &CÁT
           
          Lối đi của biển cả
          Là bãi cát quanh bờ
          Sóng ngày đêm mê mải
          Vỗ nhịp bước ngẩn ngơ.
           
          Có một chiều xao động
          Bãi cát bỗng nhấp nhô
          Tại bão dông sóng dậy
          Cát tan hoang thẫn thờ.
           
          Vần thơ nào gọi cát
          Trong ánh thủy tinh mơ
          Vần thơ nào yêu cát
          Trong cây xanh mọc bờ.
           
          Con thuyền xa hải lý
          Thương dấu vết tìm về
          Trong góc bờ chung thủy
          Cát bền bỉ tình quê.
           
          Màu xanh của đam mê
          Pha màu non của núi
          Màu cát nơi thương tủi
          Pha biển xanh buồn vui.
           
          MINH TUẤN
           
          chúc chị cuối tuần vui nhé 

          VUI BUỒN THU...
           
          Người ta bảo - vui đến  cùng với mơ
          Người ta bảo -buồn gieo trong ác mộng
          Vui vẻ hồn nhiên mới làm  nên cuộc sống
          Ủ rũ đa đoan như ác mộng lụy phiền.
           
          Có một ngày mưa lạnh mãi tuôn
          Chiều tan học không thể chờ mưa tạnh
          Tuổi hoa niên như đàn chim sải cánh
          Vui vẻ đội mưa đưa tiễn nhau về.
           
          Thu đang về ,hồn lại trải đam mê
          Nhìn cảnh mới ,tưởng lối về kỷ niệm
          Ngàn hoa mơ vui bên ngàn cánh bướm
          Tưởng đâu đây có bóng của riêng mình.
           
          Chút mơ màng để  lưu luyến khi tan
          Tại đa cảm nên dễ dàng ủy mị
          Tại nhớ thương ,thơ  chung tìm vần ý
          Thu đến rồi đi...Tri kỷ giữ gìn.
           
          MINH TUẤN
           
          CHÚC BẠN VUI NHÉ 

          BẠC MƠ
           
          Tiếng tiêu ru mộng dòng sông
          Để cho ngọn gió ẵm bồng tương tư
          Tiếng tiêu vang vọng không từ
          Lọt nơi khuê các ,gọi dư lệ sầu...
           
          Bờ môi trong chốn hồng lâu
          Thương hoa nhớ gió thoáng sầu vu vơ
          Suối lệ không đáy không bờ
          Thầm tuôn theo tiếng Tiêu mơ dặm dài...
           
          Tỉnh ra biết mộng trần ai
          Đêm trăng đã chót mơ hoài tiếng tiêu
          Đáy lòng gọi một hồn yêu
          Tương tư tìm bóng ,xếp chiều ngẩn ngơ...
           
          Mỵ Nương gửi nhớ nghiêng bờ
          Tương tư một góc thuyền mơ sóng tình
          Tiếng lòng ước gặp mộng xinh
          Gặp xong để tiếc... Bạc tình chàng Trương.
           
           
          MINH TUẤN
           
          Chúc muội vui cuối tuần nha SA 


            CON SÓNG...
           
          Sóng vỗ biển trong mơ
          Êm theo từng nhịp thở
          Gió lặng im ngẩn ngơ
          Bên cát bờ  yên ả...
           
          Trăng mùa thu quen lạ
          Ánh bao la  diệu kỳ
          Soi giấc mơ bừng sáng
          Ngắm mặt biển dại si.
           
          Thiên Đường mơ ta gặp
          Mong giống như ngoài đời
          Sóng lòng không bão tố
          Bước chân  cùng chung đôi.
           
          Một giấc mơ xa xôi
          Gọi nỗi niềm thèm khát
          Một ảo ảnh cao vời
          Con tim đời khẽ hát.
           
          Mùa thu đầy gió nhạc
          Hát dáng em tròn đầy
          Mùa thu đầy phấn sáp
          Vẽ sắc em nồng say.
           
          Trước em anh thơ ngây
          Như ngày xưa mười sáu
          Với mơ thu cầm tay
          Thương nhớ ngày đi học.
           
          Con sóng gào tiếng khóc
          Trong biển đời bão dông
          Con sóng mơ trong mộng
          Dìu ta tới tuổi hồng...
           
          MINH TUẤN 
            
          ĐƯỜNG  VÀO NHÀ EM
           
          Nhà em ở chốn đất lành
          Lối đi cây mọc chẳng đành nhổ đi
          Cái ngày em bé tí ti
          Cỏ lan khắp lối êm khi bước về.
           
          Từ ngày trăng đến trao mê
          Tuổi em đúng lúc cập kề tuổi trăng
          Mộng em như thể chị hằng
          Trong như mặt nước thả dòng sông thu.
           
          Hôm qua trước cửa dăng mù
          Có cây si mọc mùa thu lúc nào
          Cây si không thấp không cao
          Tuổi si chung lớp đi vào đi ra.
           
          Ô hay...Mặc kệ người ta
          Bỗng nhiên để ý....Cho ra lụy phiền
          Mấy lần định bảo cây điên
          Khi xem đôi mắt ,gặp miền... Đắm say.
           
          Mộng thu ai bảo héo gầy
          Mà tim ta bỗng tròn xoay nỗi niềm.
          Cây si mọc ở ngoài hiên
          Tình si theo gió vào miền riêng tư.
           
          Cây si mọc ,rễ ậm ừ
          Giống như tàu điện chẳng du được nào
          Lối đi muốn rộng thanh tao
          Đành ra ngõ dắt...Cây vào nhà chơi.
           
          MINH TUẤN
           
          Hi -muội có thời ký ức hay quá heng
           
          VẦN THƠ YÊU
           
          Ứớc như mặt nước hồ trong
          Để cho giấc ngủ trong lòng thảnh thơi
          Xin đời đừng có gió rơi
          Đừng cho lá đổ tơi bời mùa thu.
           
          Hôm qua ngập lối sương mù
          Biết mùa lá rụng cuối thu sắp về
          Rồi đây muôn lối tái tê
          Nằm nghe lá rụng quay về chốn xưa.
           
          Cuộc đời mưa gió  bốn mùa
          Đếm thương gọi nhớ lạc thưa tiếng lòng
          Tuổi hồng vừa mới đặt chân
          Thời gian qua cửa mấy lần tàn xuân.
           
          Ứớc gì nhẹ nỗi phân vân
          Hồn thơ lại viết muôn vần thơ yêu.
           
          MINH TUẤN
           
          CHÚC DIỆU THU KHỎE NHÉ



            
            
            


            

            
            
            
            

            
            


            


           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2007 21:35:58 bởi Minh Tuấn >
           
          #20
            Minh Tuấn

            • Số bài : 3892
            • Điểm: 32
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 15.07.2006
            • Nơi: cong hoa sec
            • Trạng thái: offline
            RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 10.09.2007 15:06:34 (permalink)
            0

             
            CÂY SI -NGẨN NGƠ.
             
            Từ ngày tiếp bước cây si
            Nhà em rộng cổng tới thì nở hoa
            Mười giờ tím sắc mặn mà
            Lại thêm tiếng sáo huýt xa huýt gần.
             
            Lạ quen chim tới đầy sân
            Ganh đua tiếng hót mấy lần inh tai
            Đúng là tội của con trai
            Tưởng thương hoa bướm ,còn tài gọi chim.
             
            Mấy lần em đứng ngắm nhìn
            Cây si đi lại như chim rộn ràng
            Nụ cười ánh mắt trăng lan
            Hấp ha hấp háy rõ ràng là điên.
             
            Người ta như bến với thuyền
            Nước gieo sóng vỗ tình duyên dập dìu
            Riêng ta chưa có bến yêu
            Cây si  mặc đứng với chiều ngẩn ngơ.
             
            MINH TUẤN
             
            CHÚC MUỘI VUI NÀ. 

            NHỮNG TIẾNG GỌI THU
             
            Thu trang điểm cho cuộc đời nhan sắc
             Cảnh ý riêng như khuôn mặt con người
             Khi nắng vàng hay mưa giọt tuôn rơi
             Nỗi khắc khoải như lòng người đến vậy.
             
             Tuổi hoa niên mơ mùa thu tìm thấy
             Bướm bên hoa và bánh trái trăng sao
             Thời trung niên khi qua bước thấp cao
             Thích biển sóng hay suối ngàn thác đổ.
             
             Nơi hoa tươi chẳng quen màu mưa gió
             Nơi hồ xanh không biết sóng réo gầm
             Mùa thu sang ,buông thả những phân vân
             Cho tiếc nuối...Vọng âm thầm tiếng gọi.
             
            MINH TUẤN 



            TRỞ VỀ
             
            Trở về đây ơi ngày xưa tìm lại
            Tôi thương em như khắc khoải thu buồn
            Tôi nhớ em như mơ với ngàn sương
            Tìm bóng cũ trong đời thường cách trở.
             
             Tiếng còi đêm nao như ngày xưa bão nỗi
             Chia con đường hai lối cách rời xa
             Xếp khắc khoải trong gói hành trang xa
             Lệ hoen mắt...Nơi quê nhà trăng tủi.
             
            Mùa thu sang  tim đong đầy đắm đuối
            Tình yêu thu bỗng gọi tủi kéo về
            Bao câu thơ hờn trách thiếu đam mê
            Gom ước muốn để trao về lối cũ.
             
            MINH TUẤN
             
            CHÚC BẠN MỘT TUẦN VUI NHÉ 


            LÒNG THU XAO XÁC
             
            Bên song thu đếm nhớ hôm nào
            Gió thoảng trong phòng lạnh ước ao
            Mắt dõi tìm xưa nơi cuối biếc
            Tay đưa lệ gạt cõi xanh xao.
            Bờ môi thu chạm nơi heo hắt
            Sống mũi cay cay tựa ớt sao
            Viết mãi bài thơ đều vẫn dở
            Tại sóng biển thơ quá dạt dào.
             
             
            MINH TUẤN
             
             


            BÂNG KHUÂNG.
             
            Một chốc xa nhau đã nhớ rồi
            Kẻ đi người ở luống bùi ngùi
            Ngắm thu rượu đắm gom màu nhớ
            Gọi gió men nồng dõi tìm ai
            Mưa lạnh sầu theo muôn lá đổ
            Nắng hong tiếc nhớ chốn khô đầy
            Vầng trăng quên nhớ trong mùa tuyết
            Biết mấy đong đầy nỗi đắm say.
             
            MINH TUẤN
             
            PHO TƯỢNG
             
            Cách sống trần ai chẳng phải mơ
            Đục trong ta mặc..phải buông lờ
            Ganh đua tranh tiếng gà còn chết
            Mộng kiếp rồng bay cá chất bờ
            Biển rộng thuyền đông nhiều bão nổi
            Hẹp sông lái ít nước lơ thơ
            Bao năm mài mực ghi ngàn chữ
            Mấy lượt lơ ngơ giống tượng thờ.
             
            MINH TUẤN
             
            KÍNH CHÚC HUYNH UỐNG RƯỢU ĐỀU VÀ MẠNH KHỎE 
             

            NỤ CƯỜI ĐẦU TIÊN
             
            Trăng đầu tháng khuyết bóng con thuyền
            Nên trí nhớ ngả nghiêng nét mực
            Đã bao lần em tỏ ra buồn bực
            Nụ cười anh ,sao quá dễ cho người.
             
            Anh mỉm cười và chỉ biết cười thôi
            Thói vô tư làm con người đa cảm
            Em lo toan nên mới hay hờn oán
            Ghét lại cho thêm...Những tình cảm nén dồn.
             
            Nụ cười nào cho cái nhớ nhiều hơn
            Anh không có làm sao gần em được
            Anh không trao làm sao em thấy tiếc
            Khi nụ cười anh chia khắp từng ngày.
             
            Dẫu muộn phiền trong cách trở tháng năm
            Anh vẫn đợi bằng tấm lòng đã gửi
            Trăng khuyết tròn qua bao mùa sầu tủi
            Em hãy tin tình vẫn vẹn nụ cười.
             
            Thu úa sầu hay thu thắm sắc tươi
            Như nỗi niềm của từng người nếm trải
            Thu trong ta là hồ thu đẹp mãi
            Như nụ cười ta trong ánh mắt dịu dàng.
             
            MINH TUẤN

            AI ĐANG BẮT...CHƯỚC AI.
             
            Có thể muội chưa gặp
            Cách chữa bệnh bằng cười
            Dẫu có tràn nước mắt
            Tâm đang héo lại tươi.
             
            Trong ba bức hình cười
            Ai là người bắt chước
            Hay động tác vô tình
            Ta tưởng là bắt chước...
             
            Một tiếng kèn quen thuộc
            Đâu át tiếng éc kêu
            Một nỗi buồn phủ phục
            Ăn xin thật...chớ trêu.
             
            Còn hai con cún nhỏ
            Sao sớm vội đăm chiêu
            Phải thu rơi ngoài ngõ
            Nên suy tư mọi điều.
             
            MINH TUẤN 
             
            NÍU GIỮ LÁ THU.
             
            Lá vàng đang rơi ngoài ngõ
            Bàn tay muốn níu bầu trời
            Thu đang trút tàn hơi thở
            Trong từng tiếng lá đang rơi.
             
            Mang theo khung trời gửi nhớ
            Khi mơ hoa thắm hương nồng
            Vui bên ngàn sao trăng tỏa
            Mưa nắng từng giọt nặng trong...
             
            Một tuần mưa lạnh bên song
            Ươm màu cuối thu tàn úa
            Ba tháng đến rồi lại không
            Để sầu đầy đong thương cảm.
             
            Bàn tay muốn nâng khoảng sáng
            Lá rơi cho nhẹ tấm lòng
            Tiễn đưa như tình bè bạn
            Thơ buồn gửi nhớ bên song...
             
             
            MINH TUẤN 
             

            CUỘC SỐNG  & THƠ.
             
            Tại yêu thơ nên tâm hồn thơ thẩn
            Biết làm sao khi số vận vào mình
            Ước cuộc đời bao cảnh đẹp ,tình xinh 
            Hết sầu khổ ,than khóc mình bạc phước.
             
            Đã yêu thơ ta làm sao khác được
            Sống theo tâm dẫu chịu cảnh thiệt thòi
            Ghét thói đời gian dối vẫn sinh sôi
            Thói đố kỵ...của những người ích kỷ.
             
            Bướm với hoa vẫn chung tình hợp ý
            Người với người ,sao phản lại tình thân
            Đời làm ăn sầu khổ cả trăm lần
            Thêm khốn khó phải phòng tâm...Kẻ ác.
             
            Buồn đong đưa theo thơ sầu tiếng nhạc
            Nhớ theo mơ tìm kỷ niệm chân tình
            Thương cuộc tình trong héo rũ ngày xinh
            Nhìn hoa bướm mắt vô tình ươm lệ.
             
            MINH TUẤN
             
            CHÚC VUI NHÉ DIÊN VỸ 
             

            ĐỜI...VUI NHƯ BƯỚM ĐẬU TAY
             
            Đời buồn như lá rơi tay
            Tiếc thu mang mất những ngày thương yêu
            Hôm qua xanh phủ dặm trường
            Nay vàng xơ xác...Tiếc thương ngập lòng.
             
            Đời vui như nắng bên song
            Hoa tươi hương tỏa gọi lòng bướm sang
            Nụ cười trong sáng dịu dàng
            Muốn bay cùng bướm để sang Thiên Đường...
             
            Một yêu một nhớ một thương
            Đời ơi mỏi  mệt...Thoáng buồn lại vui.
            Hồn thơ ta mãi dập vùi
            Khi thương hoa rụng.tiếc nơi lá tàn...
             
            Thôi đành thả mộng đi hoang
            Câu thơ gom cả thắm tàn...Ngày xanh...
             
            MINH TUẤN
             
            CHÚC EM VUI HENG DT 
             

              
            BỔNG TRẦM TIẾNG LÒNG.
             
             Thời gian trôi ngoài ngõ
             Đếm bước của tháng năm
             Ánh trăng rơi song cửa
             Đếm xuân ruột tơ tằm.
             
             Mưa rơi hay lệ nhỏ
             Trời xanh với cuộc đời
             Chung nắng rơi ,màu gió
             Nhuộm mái đầu phai phôi.
             
             Chia ly cùng hò hẹn
             Nên đôi xứng thề nguyền
             Dở dang trong lời hứa
             Sống có đẹp tình duyên.
             
             Bờ môi hong tình ấm
             Ánh mắt sưởi tim côi
             Tháng năm với cuộc đời
             Như mây trời trôi mãi.
             
            Vó ngựa xưa trở lại
            Nhặt khoan nhịp tim hoài
            Bóng câu Xuân chẳng lại
            Bổng trầm kiếp hồng phai.
             
             
            MINH TUẤN 
             

            TRĂNG HOA.
             
            Hoa bao nhiêu dưới trời
            Sắc khoe nơi cảnh đẹp
            Hương tỏa mấy thắm tươi
            Mộng níu đời cánh bướm.
             
            Trăng mùa thu khuôn khổ
            Dịu dàng từng nết na
            Đêm Nguyệt Cung tỏa sáng
            Trăm lòng ngắm Hằng Nga.
             
            Thi họa tranh khéo vẽ
            Tri âm dòng thơ hay
            Nghe mưa rơi khắc khoải
            Thử gió cuộn buồn vui...
             
            MINH TUẤN
             
            CHÚC CHỊ VUI NHIỀU 
             
            TIẾC MƠ.
             
            Rụng rồi ơi những đắm say
            Hồn hoa đẹp mãi những ngày vàng thu
            Cảnh xưa nay đã xa mù
            Ngàn sương tĩnh lặng...Khúc ru gió buồn.
             
            Một mùa đã có mấy thương
            Nắng rơi áo trắng ,con đường ngẩn ngơ
            Như mưa đếm nhớ trông chờ
            Như gió vơ vẩn tiếc mơ tan mùa.
             
            MINH TUẤN




             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 15.09.2007 20:31:33 bởi Minh Tuấn >
             
            #21
              Minh Tuấn

              • Số bài : 3892
              • Điểm: 32
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 15.07.2006
              • Nơi: cong hoa sec
              • Trạng thái: offline
              RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 16.09.2007 16:43:34 (permalink)
              0
               

              THƯƠNG MÃI...
               
              Bờ xa gió thổi
              Lá cuốn la đà
              Bến xưa gió thổi
              Sóng vỗ chèo xa.
               
              Có mấy xót xa
              Vô tình vô  ý
              Có mấy mùa qua
              Tâm sầu ủy mị.
               
              Phải là tri kỷ
              Phải là tri âm
              Vần thơ đan ý
              Thương thu khóc thầm.
               
              Nhớ ngõ hoa xuân
              Nhớ thềm nắng trải
              Lá rơi thương mãi
              Lạnh cả mùa đông.
               
              MINH TUẤN
               
              chúc muội vui nhé SA 
               

              GÓC THU ÚA VÀNG.
               
              Một góc sầu đang chết
              Sắc vàng nơi cuối trời
              Một tầng mây xanh miết
              In bóng hồn lá phơi...
               
              Một câu thơ muốn rơi
              Với chiều thu đa cảm
              Tiếng gió than đâu rồi
              Để vàng thu câm lặng...
               
              Còn bao ngày im ắng
              Khi lá rơi mất rồi.
              Góc sầu xưa lại trắng
              Lạnh xếp hồn tuyết rơi...
               
               
              MINH TUẤN
               
              EM CHÚC CHỊ VUI 


              THỜI GIAN...
               
              Thời gian ta muốn cầm tay
              Chỉ tại cơn gió kéo bầy xe lăn...
              Hiên ngoài thu mới tới thăm
              Ngõ xa đông đã phong băng lối về...
               
              Cỏ hoa đã chết cơn mê
              Cây khô trơ lá bốn bề buồn tênh
               
               
              MINH TUẤN 


              ÁO ĐỎ THU BUỒN KHÓC TÌNH TAN
              VÀNG RƠI MUÔN NỖI THẢ BÊN ĐÀNG
              MÙA ĐI NỖI NHỚ SẦU THÊ THẢM
              GIÓ BỨT TÂM TƯ...TỰA NHỊP ĐÀN...
               
              MINH TUẤN
               
              CHÚC MUỘI VUI NHA 



              NHỚ VẦN THƠ CŨ.
               
              Một góc mơ hoa xếp chất bờ
              Tìm người trong mộng với vần thơ
              Nghe mưa nói nhỏ người còn ốm
              Gió nói tại tâm thả hững hờ.
              Chán cảnh thu sầu rơi mấy ngả
              Buồn đời quên bút nhện dăng tơ
              Niềm thương đưa đón ngày rồi tháng
              Nỗi nhớ lặng câm với thẫn thờ.
               
               
              MINH TUẤN 

                CHIỀU THU 8
               
              Sắc thu khoác áo lụa màu vàng
              Tay dạo cung đàn bản nhạc hoang
              Ngắm cảnh lá rơi phơi vạn nỗi
              Trông sầu gió cuốn trải hoang tàn
              Hằng Nga tha thướt tìm đâu nữa
              Cung Nguyệt ngả nghiêng chẳng thấy sang
              Nỗi nhớ  sầu mây còn xếp ngõ
              Niềm thương trăng tủi  gửi mơ ngàn.
               
              MINH TUẤN
               
              Chúc muội cung mọi người vui nhé. 


              ĐỜI NHƯ CHIẾC LÁ... GIAN NAN
               
              Đời như chiếc lá...gian nan
              Thơ như khoác bóng trăng vàng mùa thu
              Lá giờ đã chín mịt mù
              Chờ người châm lửa đốt thu cuối trời...
               
              Hôm qua gió vẫn còn tươi
              Hôm nay lá đã thành người héo khô
              Hôm qua còn thả trông chờ
              Hôm nay đã tiễn trời mơ lụi tàn...
               
              Trước thềm cơn gió đi ngang
              Sau hiên mây đã xếp ngàn bóng đêm
              Chiều tà sương ủ trăm phiền
              Canh khuya khắc khoải bến duyên lạnh lòng...
               
              Buồn ơi...ai thả bên song... 


                Lá thuê nỗi nhớ chốn tình anh
              Lá mượn sắc hoa nắng đậu cành
              Lá mỏng thân hình trong sợi nắng
              Lá rơi như mộng hết mùa xanh.
               
              MINH TUẤN
               
              Chúc cả nhà vui nhé 



               TÌNH CUỐI BUỒN THU.
               
              Thương sao mấy chiếc lá vàng
              Đến khi rơi rụng lại càng thảm thương
              Lá ai rụng ấm ven đường
              Lá ai rụng bến sông tương... Lạnh lùng.
               
              Nổi trôi từng đợt sóng rung
              Nước đưa mấy đoạn ,rồi cùng chìm sông
              Ngắm thu xơ xác muôn lòng
              Nhìn ngàn lá bạc...Biết mong thế nào
               
              Thôi đành tìm lại chiêm bao
              Trong thời quên lãng hôm nào tuổi thơ
              Để cho hơi ấm cơn mơ
              Cuối thu sưởi ấm mong chờ...Người đi.
               
              MINH TUẤN
               
              CHÚC EM VUI NHÉ
              sao thơ buồn quá vậy.

              _____________________________

               SẦU...
               
              Nỗi niềm không rõ
              Biết buồn hay vui
              Nhìn hồn cây cỏ
              Chiều thu chôn vùi.
               
              Dòng trôi lặng lẽ
              Gió chẳng  còn vui
              Sầu rơi quạnh quẽ
              Buồn vương mắt đời.
               
              MINH TUẤN
               
              chúc chị cuối tuần vui 
                

              BUỒN NƠI TRỜI LẠ....
               
              Những vần thơ ai viết
              Lá mang ánh trăng vàng
              Cỏ như bút xếp đan
              Những vần thơ mặt nước.
               
              Bao ngày đời xuôi ngược
              Nhớ thương thả miên man
              Sầu lòng em muốn biết
              Nhìn mơ nơi lá tàn...
               
              Nước theo dòng trôi mãi
              Nắng bên mây nghiêng trời
              Gió buồn không gợn sóng
              Thương tình lá lạnh phơi...
               
              Về đây ơi người ơi
              Lá sầu rơi muôn ngả
              Lá như nỗi buồn tôi
              Trong khoảng trời...Xa lạ.
               
              MINH TUẤN
               
              Hi S  A...ảnh của cây nhà lá vườn đóa muội à...nhà huynh ở nơi du lịch nên huynh cứ mỗi chiều lại chôm vài kiểu sầu rơi...muôn lối...để về ươm thơ với muội mừ...chúc muội vui heng.... 


                
                CHIỀU THU 10
               
              Hồ nước ai phơi lá úa vàng
              Góc chiều ngơ ngẩn sắc hồn hoang
              Trăng thu đêm vắng đang mòn khuyết
              Ánh nguyệt lưu tan gửi lá tàn
              Thử gió đong sầu nơi tuyết trắng
              Xếp sương bỏ ngỏ chốn sầu sang
              Cung đàn rặng liễu còn vang vọng
              Khúc hát mơ hoa thoảng ngút ngàn.
               
              MINH TUẤN
               
              CHÚC MUỘI CÙNG CẢ NHÀ VUI HENG. 


              DÒNG TRÔI.

              Buồn đếm hạt mưa rơi
              Nhớ nhìn nơi lá rụng
              Ngẩng trông mây tù túng
              Cúi xem hồ chơi vơi...

              Ai biết được mây trôi
              Về chốn nào dừng bước
              Lá trôi ai biết đựợc
              Buồn vui có mấy hồi.

              Muôn kiếp trên nước trôi
              Tới chân cầu muốn nghỉ
              Hay tại gió đi rồi
              Mặc nước dòng ủy mị
               
              MINH TUẤN

              EM CHÚC CHỊ CÙNG MỌI NGUỜI ĐẦU TUẦN VUI NHÉ



              _____________________________



              HỒ THAN THỞ.
               
              Màu vàng trăng đang rơi
              Hỏi ai người có tiếc
              Mấy mảnh trăng đang trôi
              Thương mùa thu da diết...
               
              Bao lần lá kể chuyện
              Ngày đầu thu hoa ngàn
              Vườn mộng cánh bướm đan
              Trăng vàng tình yêu hẹn.
               
              Rồi bâng khuâng lưu luyến
              hành trang níu người đi
              Rồi góc trăng chia hẹn
              Khi gió mang heo về.
               
              Lá nhuộm sắc trăng quê
              Lúc tàn vàng vẫn thắm
              Hoa mang tình giọt nắng
              Rụng  nơi mắt đỏ hoe.
               
              Đáy hồ che than thở
              Muôn cỏ hoa nghĩa tình
              Mặt nước ru yên ả
              Theo tiễn bước tử sinh.
               
              MINH TUẤN 
                
              DÒNG TRÔI.
               
              Buồn đếm hạt mưa rơi
              Nhớ nhìn nơi lá rụng
              Ngẩng trông mây tù túng
              Cúi xem hồ chơi vơi...
               
              Ai biết được mây trôi
              Về chốn nào dừng bước
              Lá trôi ai biết đựợc
              Buồn vui có mấy hồi.
               
              Muôn kiếp trên nước trôi
              Tới chân cầu muốn nghỉ
              Hay tại gió đi rồi
              Mặc nước dòng ủy mị
               
              MINH TUẤN
               
              EM CHÚC CHỊ CÙNG MỌI NGUỜI ĐẦU TUẦN VUI NHÉ 

              TIẾNG LÒNG THU.
               
              Thương mùa thu xơ xác
              Bỏ trống bao khoảng trời
              Thương lá vàng ngơ ngác
              Rụng hồ nước chơi vơi...
               
              Một nỗi buồn xa xôi
              Thoáng về nơi cảnh lạ
              Một ý thơ gọi mời
              Ghi tiếng lòng buồn bã.
               
              Ơi cánh hoa tơi tả
              Gió cuốn từ nơi đâu
              Ơi lá vàng thương cảm
              Bao lâu nhuộm bóng sầu ?
               
               
              Lá hoa mượn mặt nước
              Vẽ hình mùa tiếc thương
              Mây soi gương biết được
              Lá hoa mộng Thiên đường...
               
              Nước trôi dòng không bến
              Mang tình thu vấn vương
              Sắc màu đan lưu luyến
              Như nỗi niềm...không em .
               
               
              MINH TUẤN 
                






                
                
               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2007 20:01:26 bởi Minh Tuấn >
               
              #22
                Minh Tuấn

                • Số bài : 3892
                • Điểm: 32
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 15.07.2006
                • Nơi: cong hoa sec
                • Trạng thái: offline
                RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 27.09.2007 20:00:11 (permalink)
                0

                CẦU ƠI... SAO LẠI CƠ CẦU.

                Vạn con tim nghe tin thấy nhói đau
                Cầu hy vọng...Bỗng trở thành thất vọng
                Giữa ngày xanh, bầu trời đầy sức sống
                Tiếng thét máu rơi ,nơi cuộc sống thanh bình.

                Nghề cầu đường ,mơ ước đã chẳng vinh
                Chỉ gom đức ,gửi tình vào con cháu
                Thân lam lũ bốn mùa mưa nắng đậu
                Khô ráp tay chân ,mái tóc xám bụi đường.

                Chung số phận...Một ngày thảm thương
                Nơi cầu đổ ,chôn ngàn thương chưa nói
                Sáng chưa ăn...Ai đi làm thật vội
                Đổ nát đành mang ...Không trăng chối nửa lời.

                Trăm người chết...Để vạn nỗi chơi vơi
                Con khóc cha...Cho nắng đời nhuộm đỏ
                Mẹ khóc con....Cho mờ dăng ngoài ngõ
                Vợ khóc chồng...Tim chết nửa  lặng đau.

                Cơ cầu ơi....Sao cay nghiệt đổ Đầu
                Cả nước lặng...Như ngựa đau bỏ cỏ
                Trách nhiệm ư...Rồi thì ai cũng rõ
                Trước tang thương , hãy bày tỏ nghĩa tình.

                Đặt bia mộ -Những hàng chữ khắc tin
                Đời sau nhớ ghi ân tình của họ
                Trăm công nhân đã bỏ tên vào gió
                Ngàn ước mơ chung một mộ đau lòng.

                Cây cầu này đất nước sẽ làm xong
                Bõ công sức của những dòng máu nóng
                Biển sông ơi...Hãy ru êm ngọn sóng
                Hát khúc dân ca ,người thợ bắc cầu...


                MINH TUẤN
                 
                <Đời như chiếc lá -rụng rồi ai xếp sao thì nên vậy.>

                Em chúc chị khỏe 
                 



                 
                ĐÔI MẮT THU.

                Ai quên đôi mắt thu
                Để hồ trong tận đáy
                Nước đầy như lời ru
                Khi mùa mưa lớn dậy.

                Vầng mây soi mặt nước
                Ngó nghiêng hai lá vàng
                Phải ánh trăng mơ vậy
                Để nước buồn mênh mang.

                Phải là niềm trăng than
                Gửi sắc vàng trong lá
                Sao vội chia hai ngả
                Nửa như mảnh trăng tàn.

                MINH TUẤN

                Chúc chị và mọi người vui nhiều 




                 
                BUỒN TRÔI THEO THU.
                 
                Nỗi buồn không kể hết
                Khi nhớ thương xếp đầy
                Khi mùa đông xám lạnh
                Khi thu cuối....Vàng bay.
                 
                Bao lần giữ thơ ngây
                Cho mơ về tuổi mộng
                Cho giấc ngủ nồng say
                Con tim êm nhịp sóng...
                 
                Mùa thu buồn vô tận
                Mỗi bước chân cũng buồn
                Lá vàng rơi mặt nước
                Theo ánh trăng đi luôn.
                 
                 
                MINH TUẤN 

                Thả trôi ánh trăng hẹn
                Trên bến mơ hôm nào
                Chia đôi nhành cỏ hứa
                Lá xanh nhớ lời trao.
                 
                Có bấy nhiêu chiêm bao
                Gửi vào mùa thu cuối
                Gió quên khúc ồn ào
                Để sầu không còn lửa .
                 
                MINH TUẤN
                 
                CHÚC MUỘI VUI NHÉ SA 

                NÓI GÌ TRONG NHỚ.
                 
                Nói gì ,thu đã nhạt phai
                Khi trăng ngoài ngõ bước dài đìu hiu
                Thề xưa đã gửi cánh diều
                Nhớ xưa đã viết thơ yêu mấy vần.
                 
                Thoáng tìm trong chốn sầu đong
                Bờ mi còn đọng chút lòng mùa thu
                Bâng khuâng ngõ trải sương mù
                Mở trang kỷ niệm tìm ru một thời...
                 
                Tháng ngày xuân sắc buông trôi
                Tâm thơ mãi dệt những lời dở dang
                Tiếc than duyên kiếp lỡ làng
                Người ơi có biết...Mộng đang nói gì...
                 
                MINH TUẤN
                 
                Chúc muội cuối tuần vui nhé SA... 
                  

                MÙA THU QUEN NHAU.
                 
                Hạ buồn như ánh trăng
                Rụng rơi xuống chân cầu
                Thu buồn như xác lá
                Ngả nghiêng phơi nỗi đau...
                 
                Có phải thu nhớ nhau
                Nhuộm lá mơ  vàng thắm
                Có phải mùa hạ đắng
                Gom kỷ niệm đỏ màu.
                 
                Thời gian đi qua ngõ
                Gió thổi xuân qua đầu
                Trăng thu đi qua cửa
                Bóng in khắc đêm thâu.
                 
                Có mùa hạ nhớ nhau
                Cho trang thơ kỷ niệm
                Có mùa thu quen nhau
                Cho thơ tình lưu luyến...?
                 
                Thơ em lan mặt biển
                Chữ anh thả ngàn mây
                Chia bầu trời thu thắm
                Bằng ngọn gió sải tay.
                 
                 
                MINH TUẤN 
                 
                QUÊ NGHÈO ĐÀNH THÔI
                 
                Quê nghèo ,thương mãi  đành thôi
                Làm sao gánh được muôn người trên vai
                Đường Tâm Kinh Phật rộng dài
                Chuông ngân khúc niệm...Buồn phai mùa vàng.
                 
                Hồn ta như thể đi hoang
                Câu thơ ướt lệ bàng hoàng hung tin
                Năm mươi nhân mạng quên mình
                Thay hạn tổ quốc ,hy sinh cuộc đời.
                 
                Xanh vàng kiếp lá đã phơi
                Trách người lãnh đạo ,lưới trời ai mang
                Chết trong gian khổ vội vàng
                Tiếc thương một khúc thơ đan nỗi niềm.
                 
                MINH TUẤN
                 
                Chị đọc xong chớ có buồn nhe /hãy tự bảo trọng sức khỏe chị 7 ha
                em /MT



                BÌNH YÊN
                 
                Cầu xin một chút bình yên
                An cư lạc nghiệp nơi miền trần gian
                Quỉ ma ,đừng ám bầy đàn
                Rắc reo đau khổ ,đa đoan kiếp người.
                 
                Đường trần có mấy thắm tươi
                Tâm đen cũng nảy bấy người dạ tham
                Nghĩa tình chỉ biết bạc vàng
                Để sau con cháu phải mang nợ đời.
                 
                Của người mà cướp như chơi
                Có đâu bền mãi những người bất nhân
                Quyền cao ,mưa gió tranh cầm
                Can qua...Có lúc nếm phần lá đa.
                 
                Bình yên vin mãi cành nhà
                Mong cây nhân nghĩa nở hoa bốn mùa.
                 
                 
                 
                MINH TUẤN
                 
                em chúc chị cuối tuấn vui nhé 

                ĂN MÀY DĨ VÃNG
                 
                Buồn ở đâu hơn ở chốn này
                Ăn mày dĩ vẵng...cố tìm say
                Chủ mong một chút tình quay lại
                Tớ cũng cầu xin cốc rượu đầy
                chốn vắng thưa người cho chẳng có
                Nơi xin buồn ngủ mắt cùng cay
                Ngày khô nắng cạn chiều dăng ngõ
                Chung bước ra về với trắng tay.
                 
                MINH TUẤN
                 
                CHỦ NHẬT -tặng em bực họa vui cho nụ cười thêm thắm nhé 


                  THỜI GIAN VÔ TÌNH
                 
                Vàng chen nơi mặt đất
                Xanh dăng khắp ngả trời
                Nắng thoảng hương của mật
                Nỗi buồn thoáng chơi vơi.
                 
                Thu đến rồi thu rơi
                Bước chân đi dài mãi
                Chợt quay đầu nhìn lại
                Tóc thoáng màu sương phơi.
                 
                Ngày mai khi ra ngõ
                Rồi sẽ thấy tuyết rơi
                Bàn tay ta chạm gió
                Vô tình lạnh tới chơi.
                 
                 
                MINH TUẤN 
                 

                 
                BÚT HOA.
                 
                Tay em ngày mấy lượt
                Nâng bút dệt vần thơ
                Khi tình yêu non nước
                Lúc vần mong lối về.
                 
                Tuổi đời đang xuân mộng
                Ánh mắt vạn say mê
                Bao tình yêu hy vọng
                Trong tim hồng đam mê.
                 
                Nhớ tuổi thơ đi học
                Cỏ cây xanh chữ vần
                Hạ buổi đầu ngơ ngác
                Hoa phượng nở phân vân.
                 
                Bỗng có một ngày xuân
                Vui hơn ngày sinh nhật
                Người ta  tặng bông hồng
                Cho bâng khuâng tìm đến.
                 
                Như nỗi lòng của biển
                Như tâm sự của mưa
                Như mây gió vui đùa
                Em yêu đời lắm lắm.
                 
                MINH TUẤN
                 
                Tặng muội nà...Sương Anh ui...chúc bàn tay hoa của em dệt thêm những bài thơ có cánh ha... 
                  
                  
                  
                  
                  
                  
                  



                  



                  


                VẦN THƯƠNG.
                 
                Cây đa bến nước cuộc đời
                Hình quê êm ả một nơi thanh bình
                Vần thơ theo nét bút xinh
                Viết nên tiếng nhớ tiếng tình bền lâu.
                 
                Như dòng nước chảy chân cầu
                Bút hoa mãi tả tình giàu quê hương
                Chân đi trên vạn nẻo đường
                Chữ yêu dệt mãi vần thương cuộc đời.
                 
                MINH TUẤN
                 
                CHÚC CHỊ CUỐI TUẦN VUI NHÉ 


                CHIẾC LÁ NGÀY XƯA.
                 
                Một thoáng vẩn vơ khúc gió thưa
                Sầu đan trong dạ đã bao mùa
                Màu xanh cây cỏ tìm đâu nữa
                Mây trắng đâu rồi để lạnh mưa
                Chiếc lá mong manh ai cướp mất
                Trang thơ khắc khoải khúc buồn đưa
                Bao giờ lại đón mùa thu nhỉ
                Chiếc lá ngày xưa với gió đùa.
                 
                MINH TUẤN 
                 

                 CUNG ĐÀN MƯA...
                 
                Thu đi chẳng để lại gì
                Cây trơ lá rụng ,lối đi chất sầu
                Mưa rơi ,nước chảy về đâu
                Để cho nỗi nhớ đếm sầu cô đơn.
                 
                Gió ru giấc ngủ chập chờn
                Thương xưa thoáng nhớ dỗi hờn ngày xanh
                Lòng riêng cô lẻ cũng đành
                Tình chung sao để cao xanh đọa đày...
                 
                Nhớ mùa ánh mắt nồng say
                Thả thơ cũng được bến đầy bóng trăng
                Mộng xanh đan ánh trăng rằm
                Làn môi thắm nở tô tranh nụ cười.
                 
                Bao lần thơ dỗi vần tươi
                Để cho trang giấy ,giống người già nua
                Bao lần gió tới cửa đùa
                Để cho ngơ ngẩn...Bóng xưa dõi tìm .
                 
                Hoa trôi -Bèo dạt -Cánh chim
                Giống người xa xứ mải tìm ước mơ
                Đàn mưa...Cung điệu hững hờ
                Ru ai...Tìm  đến ,cơn mơ chốn thề.
                 
                MINH TUẤN 



                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2007 22:15:26 bởi Minh Tuấn >
                 
                #23
                  Minh Tuấn

                  • Số bài : 3892
                  • Điểm: 32
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 15.07.2006
                  • Nơi: cong hoa sec
                  • Trạng thái: offline
                  RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 29.12.2007 15:45:55 (permalink)
                  0
                   

                  LỆ HAY GIỌT CHÂU.
                   
                  Bởi tại đôi đường mới nhớ  lâu
                  Anh Nam em bắc gánh hai đầu
                  Mưa rơi đếm hạt sầu đêm lẻ
                  Nắng đỏ phơi màu nhớ sáng ngâu.

                   
                  Mộng đếm trăng tàn bên gối chiếc
                  Mơ đong sao lạnh chốn tâm sầu
                  Gom buồn ghi khắc tình thơ bút
                  Khát vọng viết thành cuốn ngọc Châu.
                   
                   
                  MINH TUẤN

                  THI CA.
                   
                  Dù dáng thân ta đã vội già
                  Thơ vần bút viết mãi như hoa
                  Trăng mơ muôn ánh còn mong mảnh
                  Gío thắm ngàn cơn vẫn quẩn nhà 
                   Năm tháng quen vui từng câu chữ
                  Đêm ngày vẫn đủ khách gần xa
                  Thơ gieo thơ hái đầy nhà chữ
                  Tiếng gọi còn theo một chốn ta.
                   
                   
                  MINH TUẤN
                   
                  Kính chúc BÁC LÁ và muội vui nhiều nhé. 

                  TUYẾT RƠI...
                   
                  Đường trắng tuyết phơi mắt rối bời
                  Hàng cây cô quạnh chốn buồn ơi
                  Bước chân lữ thứ tìm hy vọng
                  Bàn viết thi nhân giữ nhịp đời
                  Quê mới cam đành trăm lạnh lẽo
                  Chốn xưa đếm lệ giọt nghìn môi
                  Nhởn nhơ hoa tuyết rơi vai áo
                  Thương nhớ mưa quê mãi chẳng vơi.
                   
                  MINH TUẤN. 

                  ĐẾM THỜI GIAN.
                   
                  Thời gian chẳng có vết chân
                  Tuổi xuân chẳng thể giữ phần đôi mươi
                  Buồn vương sầu héo nụ cười
                  Câu thơ quên bút mực tươi nhạt màu.
                   
                  Mắt em in bóng trăng thâu
                  Môi em đã lạnh theo màu gió đông
                  Mơ hoa chẳng thấy ấm nồng
                  Ước cau trầu thắm..mãi không tới mùa.
                   
                  Đợi chờ ru khúc gió thưa
                  Nhớ thương cây bút bồn mùa gom thơ
                  Mỏi mong theo ánh trăng mơ
                  Đón chào hạnh phúc bao giờ cầm tay?
                   
                  Thời gian có tháng có ngày
                  Tình yêu như thể sao  bay lưng trời
                  Cỏ cây mãi thắm sinh sôi
                  Mà ta sao mãi như ngồi trên than...
                   
                  Ngồi buồn đếm mãi thời gian
                  Hoa xuân...Rồi đến lá vàng mùa thu
                  Đếm mùa đông với sương Mù
                  Tìm nhau như thể khúc ru tình buồn.
                   
                   
                  MINH TUẤN 
                   
                  THƠ -GOM GÓP  THÁNG NĂM.
                   
                  Tết Dương lịch lại rồi
                  Lịch treo đầy ngày chữ
                  Trên vai ta lại thử
                  Gánh cuộc đời tháng năm.
                   
                  Vượt bao khó bao khăn
                  Thân âm thầm chịu đựng
                  Thơ về không nghèo túng
                  Trong con tim chuyên cần.
                   
                  Những hoa trái mùa xuân
                  Xếp nặng cành thơm ngọt
                  Những áng thơ chung vần
                  Theo tiếng đàn chim hót.
                   
                  Chị tỉa vườn chăm chút
                  Từng dáng cây trong vườn
                  Những vần thơm ý ngọt
                  Mời tri âm muôn phương.
                   
                  Năm mới về ngập đường
                  Lung linh ngàn giọt nắng
                  Xuân mới rơi trong vườn
                  Những vần thơ say đắm .
                   
                  Bao lo toan thầm lặng
                  Nơi cuộc sống phong trần
                  Cho vần thơ ngọt đắng
                  Gom đầy dòng tháng năm.
                   
                   
                  MINH TUẤN 
                   
                  XIN ĐỪNG  HỎI ANH NHƯ THẾ?
                   
                  Đã bảo lần em hỏi không đâu
                  Có yêu em như lúc đầu ta gặp
                  Khi sương trắng đã ươm màu mái tóc
                  Em vẫn đùa dai với câu ướm thử lòng?
                   
                  Đừng hỏi anh bằng câu hỏi hoa bông
                  Dù nhẹ lắm nhưng thoáng thầm suy nghĩ
                  Trò yêu nhau là cái gì thế nhỉ?
                  Để em tôi mãi thủ thỉ bên chồng.
                   
                  Tháng mưa ngâu nhìn quạ bắc cầu sông
                  Dẫu u ám nhưng thắm nồng Ngưu Chức
                  Mùa tuyết dăng xin em đừng buồn bực
                  Bóng dáng nàng Bân trong kí ức dịu dàng.
                   
                  Yêu không nhỉ? hãy hỏi ánh trăng tan
                  Mùa thổn thức ươm sắc vàng của lá
                  Yêu không nhỉ? hãy nghe lời biển cả
                  Sóng vỗ ngàn năm ,bọt trắng nhớ xô bờ.
                   
                  Đừng hỏi anh bằng câu nói ngây thơ
                  Cuộc sống đã cho đợi chờ được mất.
                  Bàn tay em trong tay anh rất thật
                  Mười ngón tay đan ai nói thiếu thừa.
                   
                   
                  MINH TUẤN 

                  MÙA XUÂN TRỞ LẠI
                   
                  Ngày xuân trải ánh nắng xưa
                  Đêm xuân đã thắp lại mùa trăng sao
                  Chia tay tiễn chị hôm nào
                  Ngày về thắm thiết biết bao vui mừng.
                   
                  Đoàn viên quên hết sầu rưng
                  Nụ cười hớn hở thắm vùng thơ tâm
                  Người xa vạn lí thăng trầm
                  Kẻ gần trao gửi tình thâm quê nhà.
                   
                  Bốn biển chẳng thấy còn  xa
                  Trăm sông gần gụi đậm đà mến thương
                  Nếp nhà sau trước chung đường
                  Tình quê son sắt nghĩa vương cuộc đời.
                   
                  Xuân về ru giấc bên nôi
                  Chị về ru lại một thời thi ca
                  Câu thơ mộc mạc chan hòa
                  Tiếng lòng em chị ngợi ca đời thường.
                   
                  Xuân về hoa thắm muôn phương
                  Gió nồng hương tỏa trên đường xa quê
                  Thơ xuân muốn khắc câu thề
                  Vào đọc thơ chị như quê hương mình.
                   
                  MINH TUẤN 


                   XUÂN VỀ.
                   
                  Mong nàng xuân mãi ở trong thơ
                  Tiễn bóng mùa đông cuối lối chờ
                  Mấy tháng tiễn đi rồi đón lại
                  Bao mùa rơi lá giống đua trò
                  Hồn thơ mải miết gom tình ý
                  Nghĩa chữ mơ màng muốn viết to
                  Đếm tuổi theo năm thời chẳng ngắn
                  Gom xuân thơ đọng nghĩa không mờ.
                   
                   
                  MINH TUẤN 
                   
                  NGẮM XUÂN.
                   
                  Đào nhuộm hồng tươi giọt nắng trời
                  Mai vàng trăng đến để hồn chơi
                  Ngẩn ngơ mắt dõi nàng xuân tới
                  Rạo rực môi thơm ngọn gió mời
                  Chân lý mừng xuân gom bút nghĩa
                  Tình đời đón mới xẻ muôn nơi
                  Hồn quê vang tiếng lòng son sắt
                  Nghĩa nước xa ru khúc tuyệt vời.
                   
                   
                  MINH TUẤN 
                   
                  NỖI NHỚ XUÂN XƯA.
                   
                  Đưa đón bao năm vẫn tần ngần
                  Tim hồng chan chứa nghĩa tình xuân
                  Môi son mơ thắm hồn hoa lá
                  Má đỏ vương tơ gió thì thầm .
                   
                  Kỷ niệm đến đi như nước chảy
                  Vui buồn chồng chất xếp thành năm
                  Tay đan bận rộn theo ngày tháng
                   Duyên bút băn khoăn chạnh chốn nằm.
                   
                  Xuân đến bâng khuâng mừng đón tuổi
                  Chân đi dẫu mỏi ,trí còn hăng
                  Mắt nhìn con cháu vui  năm mới
                  Bỗng nhớ ngày xưa chốn hẹn lòng.
                   
                  Tính đếm thời gian buồn mấy bận
                  Ước mơ gặt hái được bao phần
                  Thẩn thơ duyên bút gom dòng chữ
                  Gửi tới xa xăm khúc nhớ xuân.
                   
                  MINH TUẤN 
                   
                  MỘT THỜI YÊU ĐỂ NHỚ
                   
                  Xuân rạng rỡ theo dấu chân thế kỷ
                  Bốn mùa vui theo tiếng gọi tình yêu
                  Cỏ chen hoa khoe hương sắc yêu kiều
                  Nơi hò hẹn thả yêu chiều mộng ước
                   
                  Con tim yêu không nói lời ra được
                  Mắt đong đưa muốn trao cả thiên đường
                  Tâm trải dài ngàn ngọn sóng yêu đương
                  Nụ hôn dấu ghi con đường chung lối.
                   
                  Người yêu nhau tình trao dù rất vội
                  Như chớp dông trong một trận mưa lòng
                  Phút trao duyên đủ sưởi ấm mùa đông
                  Thề son sắt như trăng vàng mơ ước.
                   
                  Tình bâng khuâng như sương sa mặt nước
                  Chim trời yêu như cảnh đẹp địa đàng
                  Tiếng lòng yêu như bến nước mênh mang
                  Thuyền ai thả tiếng tâm vàng một kiếp.
                   
                  MINH TUẤN

                  Mười năm trăng sáng trăng tà
                  Buồn vui không biết chia ta mấy lần
                  Mười năm mòn mỏi gót chân
                  Tâm tư thao thức bao lần dệt thương .
                   
                  Địa đàng phơi gió phơi sương
                  Trần ai trăm mối cang thường khổ đau
                  Mười năm không chậm không mau
                  Mấy lần tính nhẩm mái đầu tuyết ươm.
                   
                  MINH TUẤN 
                   
                  CÂU HỨA- TÌNH CHỜ
                   
                  Sao không tới trong yêu thương tiếng gọi
                  Sự nghiệp là chi phải rủ bỏ cuộc tình
                  Một câu thề đã chung bóng trăng xinh
                  Anh hãy giữ cho cuộc tình sau trước.
                   
                  Chức Nữ Ngưu Lang còn vì nhau tới được
                  Dù tình yêu chỉ có mỗi một ngày
                  Anh thương tình ,sao lời nói đắng cay
                  Đừng tan tác như mây đầy dông gió.
                   
                  Nơi chia tay còn mãi xanh lối cỏ
                  Anh hãy tin một bóng nhỏ chung tình
                  Dẫu đợi chờ trong mong nhớ im thinh
                  Anh hãy hẹn một kiếp tình chung thủy.
                   
                  Muôn sắc tình nhân gian thường ví
                  Chẳng gặp kiếp này còn ai nghĩ kiếp sau
                  Bước chân trần anh hãy kíp về mau
                  Đào mai nở đã thắm màu xuân sắc...
                   
                  MINH TUẤN


                    



                    


                    



                    
                    


                    


                    


                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.02.2008 01:56:42 bởi Minh Tuấn >
                   
                  #24
                    Minh Tuấn

                    • Số bài : 3892
                    • Điểm: 32
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 15.07.2006
                    • Nơi: cong hoa sec
                    • Trạng thái: offline
                    RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 10.02.2008 12:58:47 (permalink)
                    0


                    TRĂNG CỦA TÔI
                     
                    Vầng trăng như thể lòng tôi
                    Thích rơi xuống nước để  nơi chân cầu
                    Mùa thu bước vội đi đâu
                    Cho dang dở mãi vạn sầu thi ca.
                     
                    Bao thu thỏ ngọc ác tà
                    Mấy mùa lá đổ mưa xa lệ tình
                    Đường trần hoa bướm rung rinh
                    Sao trong tim thắm của mình mãi băng...
                     
                     
                    MINH TUẤN 
                     
                    TƠ HỒNG.
                     
                    Vu vơ muôn áng thơ hoa
                    Dịu êm trong giọng hiền hòa suối gieo
                    Nỗi niềm ai bắt ai đeo
                    Mà con tim cứ vui theo tháng ngày.
                     
                    Làm thơ cây bút cầm tay
                    Đọc thơ mắt để trời mây mơ màng
                    Nỗi lòng viết khúc trăng sang
                    Tiếng tơ ai thả bên đàng mùa xuân.
                     
                    MINH TUẤN


                    CHÚC XUÂN
                     
                    Nắng hồng lấp lánh bước nàng xuân
                    Gió ấm thơm hương chợt thấy gần
                    Sửa lễ dâng hương bày cúng tết
                    Hành văn thăm hỏi xóm cùng lân
                    Trà thơm vương khúc tình thơ bút
                    Rượu ấm vơi đầy chốn nghĩa nhân
                    Hoa cỏ bao màu khoe sắc áo
                    Niềm vui rộn rã chốn tình thân.
                     
                     
                    MINH TUẤN 


                    XUÂN NƠI NÀO NHỈ?
                     
                    Như con thuyền không bến
                    Chở thời gian xuôi dòng
                    Xuân như tờ lịch trắng
                    Gom vui buồn tháng năm.
                     
                    Đường trần bao lối hẹn
                    Nhạt thắm muôn sắc hoa
                    Bốn mùa thay màu sắc
                    Như buồn vui mái nhà.
                     
                    Mùa xuân đời viễn xứ
                    Khắc khoải nhớ quê nhà
                    Tình chia xuân đôi ngả
                     Nửa quê người ,quê cha.
                     
                    Ngày xưa thời xuân thắm
                    Vui xuân quê lụa là
                    Hôm nay xuân lạnh trắng
                    buồn đong tuyết phôi pha.
                     
                    Thơ nặng lòng nơi xa
                    Mơ hoa giờ cũng vắng
                    Mắt hoen mi đêm trắng
                    Mùa xuân giờ  lạ xa.
                     
                    MINH TUẤN 


                      CHÚC XUÂN 2008
                     
                    Xuân về  hoa nở thắm đào mai
                    Lời chúc đầu năm mãi rộng dài
                    Hạnh phúc an khang thời trẻ mãi
                    Mừng vui thịnh vượng chẳng thua ai
                    Chúc thơ tay viết say màu tết
                    Rượu chọn nâng li đỏ má trai.
                    Xuân đến mang dòng thơ tặng bạn
                    Một năm rạng rỡ trí anh tài.
                     
                    MINH TUẤN 

                    XUÂN NƠI NÀO NHỈ?
                     
                    Như con thuyền không bến
                    Chở thời gian xuôi dòng
                    Xuân như tờ lịch trắng
                    Gom vui buồn tháng năm.
                     
                    Đường trần bao lối hẹn
                    Nhạt thắm muôn sắc hoa
                    Bốn mùa thay màu sắc
                    Như buồn vui mái nhà.
                     
                    Mùa xuân đời viễn xứ
                    Khắc khoải nhớ quê nhà
                    Tình chia xuân đôi ngả
                     Nửa quê người ,quê cha.
                     
                    Ngày xưa thời xuân thắm
                    Vui xuân quê lụa là
                    Hôm nay xuân lạnh trắng
                    buồn đong tuyết phôi pha.
                     
                    Thơ nặng lòng nơi xa
                    Mơ hoa giờ cũng vắng
                    Mắt hoen mi đêm trắng
                    Mùa xuân giờ  lạ xa.
                     
                    MINH TUẤN 


                      CẢM XÚC MÙA YÊU
                     
                     
                    hai mươi lăm năm trước
                    ________
                     
                    Lễ tình ngập hoa yêu
                    Lời tim trao mỹ miều
                    Mắt cười mơ câu ước
                    Môi mềm ngọn gió hiu
                     
                    hai mươi lăm năm sau.
                    _____
                     
                    Trở lại ngày tình yêu
                    Tìm dáng xưa mỹ miều
                    Khắc khoải nơi sâu lắng
                    Hỏi tình có bao nhiêu.
                     
                     
                    MINH TUẤN
                     
                    Em chúc chị ngày lễ tình nhân vui vẻ. 


                    BÓNG THU VƯƠNG MÃI.
                     
                    Xuân như giọt nắng xinh
                    Dấu mắt tình trong lá
                    Dấu nụ hôn quen lạ
                    Nơi sắc màu muôn hoa.
                     
                    Nhật kí muốn xóa nhòa
                    Bởi quen lười cây bút
                    Hình cũ chẳng phôi pha
                    Vì con tim thành thực.
                     
                    Mấy mùa thu thao thức
                    Đếm giọt sầu cô đơn
                    Bóng trăng như tùng cúc
                    Trèo qua song dỗ hờn...
                     
                    Anh nơi nào không đến
                    Để mùa trôi xuân em
                    Căn phòng xưa một bóng
                    Ghi áng thơ bên đèn
                     
                    Thu ơi... Sầu nghẹn mãi
                    Tại trăng thu đa tình
                    Tại gió mềm môi xinh
                    Hay mưa Tình Ngưu Chức...
                     
                    Gom câu thơ lồng ngực
                    Tặng giọt nắng mùa xuân
                    Mong môi má giai nhân
                    Sắc hồng như ngày hẹn.
                     
                    MINH TUẤN. 



                    TÌNH YÊU 2.
                     
                    Tình yêu biết héo hay tươi
                    Tâm tư vơ vẩn như người trên mây
                    Bao đêm thổn thức đong đầy
                    Cô đơn bước dạo mưa bay chẳng màng
                     
                    Ngọn đèn cao áp mênh mang
                    Muốn gom ánh sáng đốt tan bóng hình
                    Mưa nghiêng vạt sáng lung linh
                    Bóng ai chưa cháy...Mắt mình lệ rơi.
                     
                    Tình là gì... Thế hả trời?
                    Một nơi ngơ ngẩn một nơi u hoài
                    Ánh trăng chưa ấm bờ vai
                    Lạnh chia hai ngả trăng hoài...Cô liêu.
                     
                    Bước chân mòn mỏi sớm chiều
                    Má môi hờ hững bao điều đợi trông
                    Giấc ngủ đã hết say nồng
                    Cánh tay trăn trở đếm đông muộn phiền
                     
                    Tình yêu có phải là điên
                    Đêm mơ cứ tưởng sống miền thiên thai
                    Gặp cơn gió quấy canh dài
                    Giật mình ôm tấm chăn phai nồng nàn.
                     
                     
                    MINH TUẤN 
                     
                    ƯỚC NHƯ...DÀI LÂU
                     
                    Anh ước là hoa hồng
                    Cho môi em đỏ mãi
                    Hương thơm tóc em chải
                    Giọt nắng vàng rơi tay.
                    Anh ước làm đám mây
                    Ngắm nhìn nơi trần thế
                    Có em trong dâu bể
                    Đang nhả tơ mê say.
                     
                    Tình em cũng tròn đầy
                    Vàng mơ câu nguyện ước
                    Em mong là bến nước.
                    Có rất nhiều mỏ neo.
                    Chẳng cho con sóng reo
                    Rủ tàu anh đi mãi
                    Bến em đầy lẽ phải
                    Yêu rồi bến bờ em.
                     
                    Hai câu ước làm quen
                    Phải chăng là ích kỉ
                    Tình yêu là gì nhỉ?
                    Sao mãi giữ riêng nhau.
                    Ta chung ước trầu cau
                    Như bầu trời trái đất
                    Như bướm hoa dâng mật
                    Một kiếp yêu dài lâu.
                     
                    MINH TUẤN 
                     

                    SUY TƯ
                     
                    Thoáng buồn với ánh trăng đêm
                    Gió xuân nồng ấm tưởng mền chăn yêu
                    Tình xưa như thể cánh diều
                    Tuổi thơ mơ tới trăng yêu xa vời.
                     
                    Một mình dạo bóng chơi vơi
                    Trăng nơi viễn xứ như người tình thân
                    Bước đi thương nhớ trăm phần

                    Một ngày đưa tiễn trăm lần cô liêu.
                     
                    Gặp nhau vào một buổi chiều
                    Đổi trao kỉ niệm dấu yêu hôm nào
                    Xứ người vạt nắng xanh xao
                    Làm sao sưởi ấm má đào mắt môi.
                     
                    Hôm nay người đã xa rồi
                    Ánh điện còn sáng với tôi một mình
                    Câu thơ chắp mãi vần xinh
                    Mong cho người mãi trọn tình ngày xưa.
                     
                     
                    MINH TUẤN 
                     
                    HỒI HỘP...XE HOA
                     
                    Loanh quanh thuyền vẫn đậu hồ tình
                    Ngơ ngẩn tay chèo bến trắng tinh
                    Trăm ước lòng em như hơi thở
                    Ngàn mơ anh thắm kết duyên mình
                    Trầu cau chung nỗi mơ ngày thắm
                    Rượu thuốc gom vui đợi tháng rinh
                    Tóc chải chăm nom ngày xuất giá
                    Miệng cười đỏ má tháng thắm xinh.
                     
                    MINH TUẤN 
                     
                     
                    NGẨN NGƠ...BUỒN.
                     
                    Buồn từ đâu tới trong mơ
                    Tim tôi bỗng thấy bơ vơ lạnh lùng
                    Trăng treo đầu gió mông lung
                    Cho thơ tôi muốn vẫy vùng mắt môi.
                     
                    Buồn ở đâu tới quanh rồi
                    Lạnh ươm một khoảng bầu trời không em
                    Vắng trăng lại chẳng có đèn
                    Vần thơ ta viết...không quen tối mù.
                     
                    Buồn từ đâu tới... Êm ru
                    Lệ lăn khóe mắt như thu úa lòng
                    Bài thơ viết mãi không xong
                    Mỗi câu giọt lệ ,trong lòng gom mưa...
                     
                    Buồn ơi... Đến tự ngày xưa
                    Cho nhân loại tiếc ,mất mùa cười tươi
                    Ngẩn ngơ không thể mỉm cười?
                    Gom buồn xếp lại vẽ người...Ta thương.
                     
                    MINH TUẤN
                     
                    CHÚC EM VUI NHÉ DIỆU THU 
                      

                      



                      
                      
                      
                      


                      

                       





                     
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.02.2008 21:23:53 bởi Minh Tuấn >
                     
                    #25
                      Minh Tuấn

                      • Số bài : 3892
                      • Điểm: 32
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 15.07.2006
                      • Nơi: cong hoa sec
                      • Trạng thái: offline
                      RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 22.02.2008 20:33:58 (permalink)
                      0

                       
                      LỘC XUÂN.
                       
                      Đầu xuân ta dạo chốn sông thơ
                      Trăm ý ngàn câu tỏa mịt mờ
                      Lục bát khéo đan hồn đất nước
                      Đường thi giỏi kết vạn tình mơ.
                       
                      Nghe tiếng thơ xưa hồn lả lơi
                      Mưa xuân lộc thắm kết tơ trời
                      Hồn vương câu chữ người quen lạ
                      Một chút đồng tâm lệ thoáng rơi.
                       
                      Dạo xuân muốn hái lộc thơ ca
                      Làm của tri âm nghĩa đậm đà
                      Vàng bạc tiền nong ăn phải hết
                      Vần thơ nét chữ mãi treo nhà.
                       
                      Vườn nảy lộc thơ thắm sắc hoa
                      Người quen kẻ cũ mặc gần xa
                      Hư hư ảo ảo cùng chung xướng
                      Ngôn ngữ ông cha kết thiết tha.
                       
                      MINH TUẤN
                       
                      Em chúc chị khỏe và vui vẻ và có nhiều sáng tác chị nhé...

                      LỜI XUÂN.
                       
                      Bướm ong tìm mật ,mật trong hoa
                      Khúc khuỷu quanh co tính vẫn hòa
                      Vũ trụ sinh ra người cũ mới
                      Vầng trăng im dấu khúc tâm ca
                      Tri âm bác học ai nào cản
                      Tính cách tìm vui giữ nếp nhà
                      Đón khách nụ cười chăm hớn hở
                      Tình vui quên hết nhọc đường xa.
                       
                      MINH TUẤN

                      NHỚ MÙA THU CŨ.
                       
                      Mùa thu chia tay để mùa thu vời vợi
                      Gốc liễu ven sông lá nghiêng rủ mặt hồ
                      Ánh mắt vui ngắm ngàn sóng đang mơ
                      Tia nắng hắt như sao chờ đêm hẹn.
                       
                      Con thuyền đi như vô tình quên bến
                      Tại nước cuốn trôi hay tay lái rã rời
                      Tại núi ngăn hay cách biển vạn khơi
                      Tình say đắm chia phương trời xa thẳm.
                       
                      Mấy mùa thu ru khúc ca nồng thắm
                      Cho mai sau mãi đằng đẵng nỗi niềm
                      Giờ mùa thu đếm cô đơn thầm lặng
                      Muốn quên người...Sao tim chẳng ngủ yên.
                       
                       
                      MINH TUẤN 

                        QUÁN ĐƯỜNG CHUNG.
                       
                      Đa cảm vương tình hãy tới đây
                      Đọc thơ quên nỗi khổ sầu cay
                      Tao nhân chia xẻ duyên thơ bút
                      Mặc khách đổi trao  bài dở hay
                      Lệch thấp kê bằng tình bạn hữu
                      Chốn cao văn mở lối tình thay
                      Mấy lời muốn hỏi người trông quán
                      Đường có thắm son ở chốn này?
                       
                      MINH TUẤN
                       
                      MƯA CHỐN TÌNH XƯA.
                       
                      Tình mưa reo rắc dải trên đường
                      Hoa thắm môi hồng khắc vấn vương
                      Ánh mắt đan mơ thơm ngọn tóc
                      Con tim khao khát với mưa chờ.
                       
                      Bàn tay vương vấn giọt mưa xuân
                      Tiếng nhớ gió reo ấm điệu vần
                      Áo trắng tung bay mưa bám lạnh
                      Giọt nghiêng đậu má xếp bâng khuâng
                       
                      Đón đưa năm tháng tuổi mơ hồng
                      Kỉ niệm mơ hoa xếp vạn bông
                      Câu chữ khắc tên thay tiếng gọi
                      Nỗi buồn day dứt... Có như không?
                       
                      Đường xưa đưa đón bóng hình em
                      Chốn cũ từng đêm ủ bóng quen
                      Một bước chân xa..Lần ngoái lại
                      Gửi câu thương nhớ gió lay rèm.
                       
                      Thoáng gặp mưa xuân giọt thắm hồng
                      Phải lệ người xưa đếm chờ trông?
                      Chia ly ai biết sầu hơn kém?
                      Đôi ngả riêng mang chốn nát lòng.
                       
                      MINH TUẤN 
                       
                      CUỘC ĐỜI BÀ LÃO ...

                      Đời bể khổ muôn người muôn vẻ
                      Hỏi chim bay có nhớ chốn cây lành
                      Cơn gió mạnh chắp đôi cánh bay nhanh
                      Làm lá cũ phải rời cành xa cội .

                      Xuân phai nhanh bóng thời gian cũng vội
                      Mơ đi qua nơi cửa sổ thoáng buồn
                      Đôi mắt sầu ...Lệ khô cằn chẳng tuôn
                      Thời thiếu nữ đã già vương bóng xế .

                      Những niềm tin gửi trong đời dâu bể
                      Giờ sám hối trong tiếng kệ lời kinh
                      Đêm thân đau làm giấc ngủ giật mình
                      Đôi vai nhỏ gánh thân hình còm cõi ...

                      Thuở thanh xuân trao tình quê bước gọi
                      Lúc già nua thấy mòn mỏi một mình
                      Thời bom rơi ...Chẳng quản ngại hy sinh
                      Giờ giải phóng ai khóc mình ...vì nghĩa .

                      Đồng đội xưa đứa không về được nữa
                      Đứa hôm nay mắt lệ ứa thân già
                      Vẫn trầm luân trong cuộc sống quê cha
                      Mưa vẫn giọt trên mái nhà buồn tủi .

                      Bà lão tìm chi nơi hồn sông dáng núi
                      Chờ kiếp sau ...Mong hạnh phúc huy hoàng
                      Còn hơi thở ...Còn tình nghĩa sẻ san
                      Bà khoan nhặt trong kinh vàng ,cõi phật .

                      Mong ân nghĩa chẳng bao giờ đi mất
                      Kiếp lai sinh ... Uất hận được đáp đền
                      Ngẩng nhìn trời,mây như cõng trời lên
                      Cúi nhìn đất ...Thấy mặt mềm sát đất .

                      Vốn trăm năm là kiếp nghèo sự thật
                      Của cải bà gom là tình mất tình còn
                      Cầu phận mình đừng đeo đẳng cháu con
                      Nguyện Phật Tổ cho vuông tròn quả phúc ...

                      Chuyện bà lão ...Một cuộc đời cơ cực ...

                      MINH TUẤN

                      Em họa với chị bài <bà lão...>nhân ngày mồng 08/03 ...chúc chị vui và mạnh khỏe chị nhé




                      _____________________________


                      CÁNH CỔNG THU...
                       
                      Đáy tâm ai khóa cổng vàng
                      Chìa vạn năng Mở...Mơ đan bao lần
                      Tìm câu niệm chú hao tâm
                      Ước chi mở cửa....Để lần được yêu.
                       
                      Dáng thương như bóng nàng kiều
                      Nụ cười e ấp như chiều hạ rơi
                      Thơ tình làm nhớ chia đôi
                      Cún con cô chủ đang ngồi tìm ai.
                       
                      Phải đang ao ước tương lai
                      Có trẻ bồng bế ru dài từng đêm
                      Trăng rơi ánh nhớ bên thềm
                       Gió gieo gửi khúc tình đêm hẹn hò.
                       
                      MINH TUẤN 

                      LÀNG TÔI XƯA...
                       
                      Làng tôi xưa ...nuôi mơ ước dịu dàng
                      Nơi trăng sáng đêm mang sao ra nghịch
                      Nơi trẻ con vui trò chơi yêu thích
                      Rồng rắn lên mây ...Rước Quan trạng về làng .

                       
                      Tre quanh làng -Gió kẽo kẹt quảy mang
                      Sông ôm ấp -Mơ khói làn biếc núi
                      Trẻ chăn trâu -hồn thơ ngây bậm bụi 
                      Tắm chiều rơi -Ngọn sóng dụi  thỏa lòng .

                       
                      Cổng làng tôi có mái uốn vòm cong
                      Bàn tay khéo đúc đầu rồng cánh phượng
                      Dáng uy nghi như ước mơ tìm hướng
                      Bạc phủ rêu phong niềm tin tưởng không mòn .

                       
                      Đồng lúa xanh mượt ca khúc ru con
                      Hoa quả thơm thắm lối mòn năm tháng
                      Bãi dâu xanh đan câu ca nhớ bạn
                      Chim hót quanh sân,nắng rơi rụng đỏ trời.

                       
                      Hồn âm dương chùa như chiếc thuyền nôi
                      Có sư bác cả cuộc đời tâm nguyện
                      Có khói hương của dân làng cung tiến
                      Lộc phật ban tâm những phẩm oản nụ cười.

                       
                      Làng bây giờ trong kí ức sầu tươi
                      Đô thị hóa đã di dời bản sắc
                      Đồng đô la -Làm làng nhăn nét mặt
                      Chẳng đánh mà sao sầu chia cắt rối bời ...

                       
                      Trách cuộc đời quên câu hát ru nôi
                      Ruộng mất hết chẳng còn trời cò trắng
                      Nghĩa địa hoang mặc lời xưa căn dặn
                      Tiền như phấn son ...Giữ được đất thì còn ...

                       
                      MINH TUẤN 
                       
                       
                      TƠ LÒNG.
                       
                      Lá thu muôn ngả đổ chung màu
                      Trăng thắm đi rồi mặc bóng thâu
                      Bước mỏi thương chiều dâng đất khách
                      Vai rung đêm chạnh ngóng quê sầu
                      Vần thơ mật đắng ghi dài mãi
                      Ảo ảnh hoen rèm khóc lúc Ngâu
                      Có phải muôn năm đời xếp nhớ
                      Tìm thương một thuở mộng ban đầu.
                       
                      MINH TUẤN 

                       
                       
                      HỘI XUÂN .
                       
                      Vườn xuân hoa thắm chồi non
                      Nhà vui hạnh phúc cháu con quây quần
                      Nắng nâng mây thả... bâng khuâng
                      Thanh minh gọi hội -Xa gần véo von...


                      Rì rào nước chảy trên non
                      Xôn xao ngọn sóng vỗ con sông dài
                      Long lanh sương giọt nắng mai
                      Ngẩn ngơ hoa rụng ...Cho dài lời ru .


                      Mắt xuân bỗng ảo sương mù
                      Hạt rơi buốt lạnh...Lá ru quét đường
                      Phong tình bóng dáng quê hương
                      Để trong giấc ngủ ...Tìm đường vào mơ .


                      Thanh minh có tự bao giờ
                      Mắt say nắng mới -Tình vơ trăng đầu
                      Hoa mùa ai cất ở đâu
                      Để cho quả biếc vít đầu cành xuân ...


                      Thắp hương lễ Phật chùa gần
                      Hội xuân mời gọi bước chân xa vời
                      Không đi chẳng biết xa xôi
                      Đi về ngơ ngẩn để rồi ...Đợi mong.


                      MINH TUẤN
                       
                      Em  bài thơ này gởi cho chị và chiều tím đọc...để vợi bớt nỗi sầu riêng chị héng...bây giờ là lúc chị em mình đang luyến tiếc ngày xưa đó chị nhỉ?
                      kính chúc chị và mọi người vui nhiều...

                      Thanh minh 2008...

                      NHỚ CHA...THÁNG TƯ




                       Nắng hong trời đất tháng tư
                      Gió phơi mây nước lấy từ biển xa
                      Núi dăng mấy cách tình nhà
                      Rừng phong sương trắng thêm xa bước đời.


                      Nhớ thời thơ ấu chiều rơi
                      Mái nghèo đợi mẹ...Bước đời nuôi con.
                      Chờ cha trông tít  lối mòn
                      Cha theo du kích ...Từ con đường này.


                      Nắm cơm hạt muối quả cay
                      Mẹ đưa nước mắt hẹn ngày bình yên
                      Bến quê một bóng con thuyền
                      Mái nhà hiu quạnh , thầm duyên tủi sầu .


                      Một ngày ruột thắt lòng đau
                      Tin cha giặc bắt ...Mẹ sầu con thương
                      Giặc giết cha ở ven đường
                      Trong ngàn con mắt ...Quê hương lệ tràn.


                      Lòng cha thương đám con ngoan
                      Nghĩa quê gửi trái tim vàng sắt son
                      Gánh đời để mẹ mỏi mòn
                      Giang san gửi bóng trăng son lối thề .


                      Chữ trung Chữ hiếu Tình quê
                      Cha mang đi mãi ...Tìm về tổ tiên
                      Hôm nay thống nhất hai miền
                      Hòa bình đau đáu... Niềm riêng cuộc đời.


                      Khói hương quyện lệ lòng rơi
                      Vòng hoa tưởng nhớ những người vì dân
                      Trường Sơn triệu nấm mộ phần
                      Quảy hồn Nam Bắc ...muôn năm lệ sầu.
                       




                      MINH TUẤN






                       






                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.03.2008 23:18:45 bởi Minh Tuấn >
                       
                      #26
                        Minh Tuấn

                        • Số bài : 3892
                        • Điểm: 32
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 15.07.2006
                        • Nơi: cong hoa sec
                        • Trạng thái: offline
                        RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 27.03.2008 00:28:10 (permalink)
                        0
                        NHỚ QUÊ.
                         
                         Nhớ quê đằng đẵng đã bao năm
                         Giấc ngủ vò tơ rối kén tằm
                         Thương xóm đói nghèo in đáy mắt
                         Đau làng xơ xác tựa mang rằm
                         Bao thu gió cuốn vàng rơi rụng
                         Xuân mấy mưa lòng thả giá băng
                         Giọt thắm câu thơ  trời viễn xứ
                         Tình quê khắc khoải chốn xa xăm.
                         
                        MINH TUẤN 
                         
                        em chúc chị và gia đình mạnh khỏe chị 7 nhé 
                         
                        Suối tình thơ 3.

                        Thác trắng trải dòng gọi bút thơ
                        Rừng xanh đan mộng chẳng làm ngơ
                        Hoa xuân mấy nụ khoe nồng thắm
                        Cỏ biếc ngàn sương thả hững hờ

                        Thư quán văn nhân chen lá hạ
                        Vườn thơ thi sĩ dệt hoa mơ
                        Tâm hồn vương vấn theo ngày tháng

                        Dệt suối tình  riêng thả thẫn thờ
                         
                        MINH TUẤN

                        Em hoạ vui với Sương Anh và chị nhé...chúc cae nhà vui và khỏe. 

                         
                        TÌNH QUÊ.


                        Bao lần nghe tiếng chuông ngân
                        Sầu riêng khắc khoải bấy lần thương quê
                        Trái tim lửa nến tràn trề

                        Thương mùa lá rụng cơn mê thu tàn...


                        Mùa xuân đất mẹ thênh thang

                        Chân đi mãi nhớ cơ hàn ngày xưa

                        Mùa đông gió lạnh cửa lùa
                        Mùa hạ  mái dột để mưa đi về.


                        Ba mươi năm chị xa quê

                        Chữ tâm vẫn nguyện bốn bề bình an
                        Cầu cho hết cảnh cơ hàn
                        Tự do dân chủ sẻ san tình người.

                         
                        Giọt lệ nến, mãi sáng tươi
                        Quanh năm sưởi ấm nụ cười tha hương
                        Dẫu chân bước mỏi dặm đường
                        Nhưng hồn dân tộc giá gương nhiễu điều.


                        MINH TUẤN 

                         
                        Sa chân vướng bẫy lại vô tròng...
                        Vui buồn dẫu biết...cũng đành xong

                        Phận duyên lên xuống như con nước

                        Thuyền trôi theo lái thả theo dòng.


                        Ước ta mãi được thảnh thơi tâm

                        Tháng ngày chẳng nhớ khúc thăng trầm

                        Phải chi thật giả gây bao họa

                        Khiến kiếp con người chẳng yên thân.


                        MINH TUẤN
                         

                         
                        QUÁN XƯA.
                         
                        Quán xưa mái lá rộn văn phong
                        Chén rượu soi trăng bóng chẳng phồng
                        Thơ phú cùng ghi thời vui vẻ
                        Họa vần giả trẻ giận rồi không
                        Bao năm tình kết tâm trăn trở
                        Bấy tháng đường mong mãi thắm nồng
                        Cỏ mọc dấu chân người chẳng nhớ
                        Cây cao bóng cả mãi chờ trông.
                         
                        MINH TUẤN 


                        ÁNG THƠ TRĂNG QUÊ.
                         
                        Muốn xua tan muộn phiền
                        Anh tìm đọc thơ em
                        Xem nỗi niềm cuộc sống
                        Nơi ánh trăng thân quen.
                         
                        Mõi lần ngắm hình em
                        Vầng trăng quê trẻ mãi
                        Nụ cười xuân thắm lại
                        Ánh trăng mơ dịu dàng.
                         
                        Cuộc đời em làm đẹp
                        Góp sắc thắm trần gian
                        Khi bao la niềm nhớ
                        Lúc rộn ca khúc vàng.
                         
                        Tim dệt tình truyện ngắn
                        Hồn thả mộng thi ca
                        Chân đón đưa lữ khách
                        Tay khéo lo việc nhà.
                         
                        Quên xuân thu đông hạ
                        Nhớ những thời đi xa
                        Khúc dân ca trăn trở
                        Thương nhớ trời nước Nga.
                         
                        Ngây thơ như giọng nói
                        Sáng trong ánh trăng ngà
                        Đọc em...Anh đọc mãi
                        Mong nỗi niềm mơ hoa.
                         
                        MINH TUẤN
                         
                        MINH NGUYỆT À /Nhìn hình em trong blog...<trẻ ghê >thiệt đó...Mong em mãi hồn nhiên như vậy nhé...chúc em và gia đình hạnh phúc nhé. 
                          

                        CHUNG RƯỢU -TRI KỈ.
                         
                        Buồn vui chia kiếp mộng phiền
                        Bỗng tơ đàn đứt...Chia riêng nỗi buồn
                        Người đi ngày tháng lệ tuôn
                        Nhớ ngơ ngẩn gió ,ủ buồn trăng mây...
                         
                        Nhớ khi chai rượu còn đầy
                        Đệ dâng huynh uống chén này...là thôi
                        Huynh cười ngửa mặt kêu trời
                        Khổ đau mấy lúc được nơi dãi bày...
                         
                        Thôi đành tiếp nữa chai  say
                        Để quên số kiếp tháng ngày long đong
                        Chén này ta uống chửa xong
                        Huynh kêu rót nữa ...Để mong trăng về...
                         
                        Nay bên chung rượu tái tê
                        Mình ta lẻ bóng...Trăng về làm chi
                        Huynh ơi hãy tỉnh lại đi
                        Rượu thơm ủ gió...Trăng thì đang xuân.
                         
                        Vong linh huynh ở xa gần
                        Hãy cưỡi ngọn gió mà nâng ly đời
                        Chén này uống mãi không vơi
                        Tỉnh ra mới biết...Giữa trời ta mơ.
                         
                        Lệ lăn tỉnh thức vô bờ
                        Tình huynh nghĩa đệ câu thơ chắp vần
                        Nhìn lên trăng sáng bâng khuâng
                        Trông xa ngọn gió vạn phần nhớ huynh.
                         
                        MINH TUẤN 

                         
                        MÀU VÀNG HIỀN DỊU.
                         
                         
                        Muốn gửi cho em vạn sắc vàng
                        Muôn chiều ngập nắng chốn trần gian
                        Trăng thu thả bóng nơi đầu gió
                        Sao sáng ta soi mộng chẳng tàn
                         
                        Một ngày chả thấy bóng em đâu
                        Ngõ trước trăng chờ bóng ngọn cau
                        Em vội ra đi không kịp báo
                        Ngõ sau anh đợi bạc vườn trầu.
                         
                        Bây giờ cách mặt nhớ chia đôi
                        Ngày tháng câu thơ xếp khúc đời
                        Dang dở lối thề trăng khuyết mãi
                        Con đò không bến thả trôi xuôi...
                         
                        Tình em dòng nước chảy đôi bờ
                        Bên lở bên bồi dạ ngẩn ngơ
                        Em thích màu trăng vàng thắm mộng
                        Màu đời nhân ái trải vô bờ.
                          
                         
                        MINH TUẤN
                         
                        CHÚC EM VUI NHÉ DIỆU THU. 

                         
                        TÌNH NHÀ.
                         
                        Hồn quê khéo xếp ở nơi này
                        Nem rán ,rau thơm ,tôm đã quay
                        Rượu ngoại hai chai còn ướp đá
                        Bát đũa chưa bày ai dám say.

                         
                        Thăm nhà Thái Anh thấy vui vui
                        Các món hương quê đủ ngọt bùi
                        Bác sĩ cầm dao thời đã giỏi
                        Tay ngà băm thớt cũng tài rồi.

                         
                        Bàn tay con gái lúc cầm hoa
                        Tới tuổi ru nôi cũng đượm đà

                        Vun vén bữa cơm từng trọn vẹn
                        Tỉa chăm câu chữ khúc thơ ca. 
                         
                        MINH TUẤN 

                         
                         
                        DỖI...HỜN...
                         
                        Thứ bảy mong chờ trao thở than
                        Tuần trôi gom nhớ góc cơ hàn
                        Sao anh không tới ,em chờ mãi
                        Đành viết câu thơ giận chẳng màng...
                         
                        Chẳng biết bây giờ anh ngủ chưa
                        Mùa thu heo lạnh có gieo mưa
                        Rượu thơm có ấm lòng trai cũ
                        Trà ấm còn vương bóng Nguyệt xưa.
                         
                        Nên ghét hay yêu chốn nặng thề
                        Nên ghen hay dỗi với tình quê
                        Người xa thương lắm ,hờn càng thắm
                        Kẻ ở TÌM vui...Ở lối  về. 

                         
                         
                         
                         
                        CHỊ ỐM.
                         
                        Chị ốm ai ai cũng thấy buồn
                        Vần thơ vắng chị ,tựa trăng xuông
                        Riêng em, không nỡ vào thăm chị
                        Ngại chị lo toan ,đánh tiếng chuông.
                         
                        Chị nhé an tâm dưỡng sức mình
                        Tháng ngày còn rạng ánh bình minh
                        Vần thơ chị viết xa như biển
                        Tạm nghỉ ,cho tâm khỏi muộn phiền.
                         
                        Một ngày không chị vắng bông hoa
                        Một tháng trông mong ý ngọc ngà
                        Chị khỏe chớ nên làm quá sức
                        Tuổi cao giữ trụ cột trong nhà.
                         
                        MINH TUẤN
                         
                        Em vào thăm chị Bảy ,thấy chị chụp ảnh đeo kính như vậy ai kêu là ốm phải không?Hi...Ai bít được đằng sau đôi mắt kính đang dấu che đôi mắt đau của chị 
                          

                          

                          


                          


                          

                          







                          





                          
                          
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.08.2008 03:59:02 bởi Minh Tuấn >
                         
                        #27
                          Minh Tuấn

                          • Số bài : 3892
                          • Điểm: 32
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 15.07.2006
                          • Nơi: cong hoa sec
                          • Trạng thái: offline
                          RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 29.08.2008 02:34:53 (permalink)
                          0

                           
                          BỐN MÙA THỞ THAN.
                           
                          Lệ lòng như giọt sương trong
                          Buồn tim xếp lại thành dòng mưa rơi
                          Quẩn quanh dưới một khoảng trời
                          Nắng mưa sương gió chia phôi tháng ngày.
                           
                          Gửi theo những tiếng mưa bay
                          Lời buồn xám gió ươm đầy tiếc thương
                          Hoa rơi tan nát dặm đường
                          Nở hoa lòng cũng chạnh buồn tiếc xưa.
                           
                          Câu thơ tan tác bốn mùa
                          Buồn vui đi đến ,đón đưa tháng ngày
                          Bao lần sương lạnh rơi tay
                          Bấy lượt nắng sưởi vai gầy trần ai.
                           
                          Lệ khô ,còn tiếng thở dài
                          Đón mùa đông lạnh - đợi mai nở vàng
                          Lại vui chờ hạ mênh mang
                          Lại buồn thu tới bạt ngàn...lá rơi.
                           
                          MINH TUẤN

                          ĐÃ HẸN...

                          Đã hẹn chung tình bóng nguyệt soi
                          Người đi lời thắm đã trao rồi
                          Cho dù tuyết ngả bao lần trắng
                          Thì chốn mong chờ nguyện kết đôi.
                           
                          Nghịch tuyết trong mơ giấc ngủ xa
                          Dầm mưa nhớ thuở chốn quê nhà
                          Anh làm thuyền giấy trao em thả
                          Nước chảy quanh nhà...Nhớ lại qua.
                           
                          MINH TUẤN
                           
                          Huynh chúc muội cuối tuần vui nhé Sương Anh



                          THUYỀN HOA

                          Thuyền hoa ai thả theo dòng
                          Trôi về cuối biển chở lòng tương tư
                          Hoa trăng cánh mỏng hiền từ
                          Nước trôi hờ hững gió ru nhẹ nhàng.
                           
                          Hồ đêm sáng bóng hoa mang
                          Giống như ngọn lửa rọi màn đông dăng.
                           
                          MINH TUẤN
                           
                          Hoa và thơ đẹp quá,xin họa đôi vần góp vui với bạn ,chúc bạn vui nhé 
                           


                          MẸ CHỒNG.
                           
                          Ngày xưa tôi cũng đã làm dâu
                          Người lạ làm quen chẳng dễ đâu
                          Gọi mẹ còn lo người phật ý
                          Chỉ mong vui vẻ với nghiêng đầu.
                           
                          Con trai đã lớn muốn thành đôi
                          Đến lượt quyền ta lên chức rồi
                          Chẳng muốn khó khăn cho lớp trẻ
                          Nói lời êm gió đẩy mây trôi.
                           
                          Có dâu bỗng thấy thật là vui
                          Nghĩ tới xuân phai thoáng ngậm ngùi
                          Cảnh cũ đổi thay đời mấy lượt
                          Ngôi nhà thêm tiếng tiến không lui.
                           
                          MINH TUẤN
                           
                          Lâu không ghé thăm nhà bạn- hôm nay thấy bài thơ này của bạn.thì mình chúc mừng bạn lên chức nhé...hi nhanh có cháu đích tôn nhe 

                          NHƯ KÉO -NHƯ DÂY...
                           
                          Kéo nằm như đôi cánh tay
                          Mạnh tay thì nát cắt ngay thì rời
                          Cuộn dây như trái tim côi
                          Gặp vui thì thả tơ trời nụ hoa.
                           
                          Người ơi xin chớ xót xa
                          Đời là bể khổ tình là dây oan
                          Kéo dây kia vẫn chung bàn
                                   Bỗng thương cây cội chờ đan xuân hè.
                           
                          MINH TUẤN
                           
                          CHÚC BẠN VUI NHÉ
                           
                          Chơi Banh.
                          Giải nhiệt  pha đường với nước chanh
                          Muốn tăng sức khỏe thích chơi banh
                          Đầu trần nắng dọi mê đường tiến
                          Thân ướt mưa rơi mải cướp giành
                          Áo trắng xông lên chèn áo đỏ
                          Giày nâu gây khó ngáng giày xanh
                          Bóng tròn một quả thi nhau sút
                          Quả tụt vào gôn …Hét động cành .
                           MINH TUẤN

                          THUƠNG .
                           
                          Con bướm trắng nhớ thời cắp sách
                          Bút ngây thơ vở sạch chữ tròn
                          Chữ tình chưa nảy mầm non
                          Con tim chưa thắp lửa tròn bóng tâm.

                          Ngày trôi mãi mang phần nuối tiếc
                          Bước chân trai biền biệt không về
                          Tuổi hoa niên thuở đam mê
                          Thương thời áo trắng tràn trề mộng hoa.
                           
                          MINH TUẤN






                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 15.12.2008 01:44:20 bởi Minh Tuấn >
                           
                          #28
                            Minh Tuấn

                            • Số bài : 3892
                            • Điểm: 32
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 15.07.2006
                            • Nơi: cong hoa sec
                            • Trạng thái: offline
                            RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 29.11.2012 10:19:21 (permalink)
                            0
                            TRỞ LẠI.
                             
                            Trở lại thăm chốn đồng quê
                            Con đường dẫn lối đi vê sớm trưa
                            Sông Thương nước vẫn  bốn mùa
                            Con thuyền mãi chở ngày xưa bây giờ.
                             
                            Trăng vàng nhuộm óng guồng  tơ
                            Môi hồng vương lối chợ Chờ hẹn nhau
                            Bánh Phu Thê ngọt mộng đầu
                            Yếm Đào gió thoảng nuơng dâu hữu tình.
                             
                            Anh Hai xinh chị Hai xinh
                            Ngọt buông câu hát ,mặn tình mắt trao
                            Chợ làng năm tháng xôn xao
                            Góc tôi  lặng nhớ má đào hội Lim.
                             
                            MINH TUẤN
                             
                            Chào TG.
                            Lâu rồi không ghé thăm em,anh chúc TG vui vẻ nhé
                            Năm ngoái em về hội thảo thơ anh cũng biết ,nhưng đến chỗ đông người anh hayngại ,nên kô đến chúc mừng em được thông cảm nhé/MT

                             
                            #29
                              Minh Tuấn

                              • Số bài : 3892
                              • Điểm: 32
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 15.07.2006
                              • Nơi: cong hoa sec
                              • Trạng thái: offline
                              RE: THƠ LƯU TRỮ MINH TUẤN---niềm vui ở đâu ... 29.11.2012 10:20:41 (permalink)
                              0
                              DUYÊN.
                               
                              Duyên kì ngộ chẳng cần tìm
                              Đường tri âm văn tự đến
                              Tâm thanh tao tràn ý nguyện
                              Cho dẫu đêm côi,vẫn bắt gặp ánh đèn.
                               
                              Nắng ấm mây xanh từng quen
                              Con chữ câu thơ chẳng lạ
                              Vườn thơ tri âm khắp ngả
                              Tên chị tên em viết cả cuộc đời.
                               
                              Lòng chẳng quên quá khứ xa xôi
                              Dạ kiếm mãi nơi chân trời thơ mộng
                              Vì chữ Thực của cuộc sống
                              Năm tháng đi qua,giấc mộng thêm già.
                               
                              MINH TUẤN
                               
                              Chào DV /Cám ơn bạn đã chia xẻ và thăm hỏi MT ,hơn một năm bận bịu công việc ổn định cuộc sống ,bây giờ rảnh rang thì lại vào thăm anh chị em của vườn thơ thư quán.
                              ChúcDV  và gia đình mạnh khỏe và hạnh phúc nhé

                               
                              #30
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 123 > | Trang 2 của 3 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 34 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9