Kiểu:
Xin chào !

 Tủ thơ lưu Nguye_Hoang

Thay đổi trang: 1234 > | Trang 1 của 4 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 49 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyễn Hoàng

  • Số bài : 487
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.07.2006
  • Nơi: Hà Nội
  • Trạng thái: offline
Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 06.12.2006 22:28:41 (permalink)
0
Tuổi mười bảy
  
Những nụ cười trong mát
Những nụ cười chỉ thấy trong ánh mắt
Đó là nụ cười của các bạn tôi.
Đó cũng là một nửa tâm hồn tôi
Và đó cũng là niềm vui trẻ nhất.
Những kỉ niệm chẳng bao giờ mất
Đã cùng tôi và sẽ cùng tôi
Đi suốt chặng đường, đi mãi không thôi.
          Trái tim tôi trái tim tuổi trẻ
          Nó tuy bé, nhưng mà rất khoẻ.
          Đập cùng nhịp với nhịp thời gian
          Lúc lạnh, lạnh như nước băng tan.
          Lúc nóng, nóng như dòng thép chảy.
Sức đang lớn tuổi trai mười bảy
Rất muốn bay, muốn nhảy tựa chim trời.
Muốn điểm tô tươi thắm cho cuộc đời
Bằng bàn tay, trí óc và dạo chơi.
Muốn bay xa, bay khắp muôn nơi
Để thấy hết cái hay của nhân loại.
          Cuộc sống đó phải chăng là vui mãi
          Để chúng ta mãi sẽ “ Rất học sinh”
          Để khúc ca tuổi trẻ thật trữ tình
          Tuổi mười bảy như tia nắng rung rinh
          Thấp thoáng ở phía trong cửa sổ.
          Đó là những tâm hồn nho nhỏ
          Thoáng hương bay trong gió ban chiều.
          Những tâm hồn muốn san sẻ rất nhiều
          Và những tâm hồn đang rất muốn yêu
          Nhưng lại phải quên đi chưa nghĩ tới.
          Vun đắp cho một con đường mới
          Để bước sâu vào tương lai./.
                                                          
 
Hà nội, ngày 23/01/1981






Xuân buồn
 
“ Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt
Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay”.
Hãy nhớ lấy câu thơ người bạn gái!
Của đời tôi và sống mãi trong tôi.
         
          Cuộc sống đẹp nên hiểu bạn đời ơi
          Tình bạn đó cùng bao nhiêu kỉ niệm.
          Nhớ những ngày tôi đã hằng tìm kiếm
          Ánh mắt thân và nụ cười xinh.
 
Chuyện giận dỗi là của hai đứa mình
Nhưng phút chót vẫn “ Một lần nhận lỗi
Và thôi nhé, chẳng bao giờ hờn dỗi”
Cười vang lên: “ Sẽ đón một xuân vui”.
Nhưng nay hết tất cả - Tất cả rồi.
Chẳng còn gì lưu luyến bạn đời ơi
Tình bạn đó mỗi đứa đã mỗi nơi
Chẳng còn mơ sóng biển với mây trời.
Tạm biệt nhé hỡi ôi người bạn trẻ
Trong cuộc đời thường xảy ra như thế
Rất giản đơn và cũng “rất không vui”.
 
 
Hà nội, ngày 20/02/1981
   

 
 
 

Kỷ niệm con sóng xanh
 
Ôi con sóng xanh xanh màu đôi mắt
Vỗ về tôi, bờ cát trắng ngàn xưa.
Phố biển buồn chẳng tạnh cơn mưa
Thổn thức gọi đến bao kỉ niệm.
    Cuộc sống đó chẳng cần gì tìm kiếm
    Những ước mơ và “ Cánh trắng” xa xôi.
    Một cô gái nhỏ- Xao xuyến tâm hồn tôi
    Rất gần đấy nhưng sao mà xa lạ./.
                          

Hà nội, ngày 02/03/1981





Cuộc sống và nụ cười

Ôi một trái tim một tâm hồn nhỏ
Một đôi mắt đang nhìn tới đó
Khoảng trời xanh gợn bóng cánh chim trời
Những niềm vui và kí ức đẹp tươi
Đầy sức sống bởi tiếng cười thánh thót.
Ơi chú chim đang say mê hót
Hót vì người mà chẳng hót vì tôi
Nếu con thuyền không lái hững hờ trôi
Đến bến mới theo dòng nước mới.
Nhưng riêng tôi chẳng bao giờ tới
Một bến buồn lặng lẽ với thời gian.
Tôi chẳng cần phải suy nghĩ miên man
Bởi vì tôi- một người cứng rắn
Bởi vì tôi- một người rất chán
Một không gian chan chứa giọng nói buồn
Chỉ muốn cười, cười mãi và cười luôn
Để trẻ lại thời gian cùng cuộc sống

                     
Hà nội, ngày 20/03/1981
 
 
 
Li Biệt

                (Lớp 10C ngày cuối cùng)
 
Trang sổ nhỏ bao nhiêu điều muốn nhớ
Nhớ về ai? – Những người bạn năm xưa.
Những sớm nắng với những chiều mưa
Vẫn tươi trẻ cùng nhau đến lớp học.
    Những nụ cười và những lần khóc
    Những niềm vui, nỗi bực ở trong lòng
    Của những tâm hồn rất đỗi sáng trong
    Những tâm hồn rất muốn ước mong
    Chẳng bao giờ phải chia li mệt mỏi.

Những tâm hồn ngày thường không nói
Mà giờ đây bối rối vì cách xa
Ôi tiếng cười sao đau đớn lòng ta?
“ Bởi vì nó chứa chan đầy nước mắt”.
    Những nụ cười vụt lên rồi tắt
    Để ngày mai chẳng thấy nhau trong ánh mắt
    Để rồi xa mỗi đứa sẽ mỗi nơi
    Như cánh chim bay khắp bốn phương trời
    Để chẳng được gặp nhau một lần cuối.
Giây phút này sao lòng ta bối rối
Với mọi người và với cả riêng ta
Rằng trong ta muốn đẹp mãi đoá hoa
Chẳng bao giờ phải nhắc lời li biệt./.


Hà nội, ngày 22/05/1981
 
 

 
 

Đoá hoa xanh
 
“ Sóng xanh” ào lên cuốn băng đi,
Tất cả ưu phiền của biệt li.
Để rồi đem đến bàn tay nhỏ
Lưu luyến trong tôi chẳng nói gì.
   
Ôi hồn ta ơi tiếc làm chi
Thời gian lặng lẽ cứ trôi đi
Mang cả không gian cùng ánh mắt
Chẳng cười, chẳng khóc, chẳng nói gì.

Hỡi tâm hồn nhỏ cùng ta nhé
Đi ngược thời gian tìm tươi trẻ.
Tìm những nụ cười vừa mới hé
Trên đôi môi xinh đẹp của người xưa.
   
Ôi sao dài mãi những cơn mưa
Chẳng mau tạnh cho lòng ta bớt lạnh
Phải chăng tôi con người bất hạnh
Chưa một lần được vui với “màu xanh”.

“Màu xanh” yêu dấu của tôi ơi
Hãy nở mầm xinh nói đôi lời.
Những lời âu yếm tôi mong đợi
Thoáng bay trong gió một nụ cười.

Nụ cười sưởi ấm lại trong ta
Vụt rạng rỡ lên triệu đoá hoa.
Hoa để cho ai?- Cho ta nhé
Một tâm hồn bé rất yêu hoa.
Hãy cho tôi nếm mùi hương mới
In mãi trong tôi sắc chẳng nhoà.
Ôi “đoá hoa xanh” của hồn ta.

Hà nội, ngày 12/06/1981
 
 


Không đề
 
Tình yêu đến với bao điều muốn nói,
Tự trong tôi sao bối rối ngập ngừng.
Vì Em đấy cứ lặng lẽ dửng dưng
Để cho tôi phải nửa mừng nửa sợ.      
            
Hà nội, ngày 15/09/1981





Chỉ nhìn Em
 
Gặp Em những buổi chẳng vắng người
Nhớ Em nhiều mà không dám nói
Sao lúc ấy tự nhiên tôi bối rối
Chỉ dám nhìn Em với cặp mắt đắm say.

Phải chăng trong tình yêu tôi là kẻ không may?!
Chưa được hưởng dù chỉ một niềm vui nhỏ
Những lúc nhìn Em là thiên đường của tôi đó
Thế mà tôi chẳng nói được gì.

Đâu phải là những thống thiết lâm li
Chỉ đôi lời thôi thật là đơn giản:
Tôi yêu Em và không bao giờ nản
Dù trong tôi giờ đây là buồn chán
Vẫn yêu Em yêu mãi với thời gian.

Gia lâm, ngày 27/02/1982

 


 
Tình yêu của tôi
 
Tôi đã quyết định sẽ chẳng nói với Em
Những điều tôi thường ước ao trong giấc ngủ.
Phải chăng tình yêu của tôi tan nhanh như giấc mơ khi choàng tỉnh.
Để cho Em chẳng phải suy nghĩ bận lòng.
   
Thế là tất cả nhung nhớ và ước mong,
Không còn nữa trong tôi về Em theo năm tháng.
Hình bóng Em khuất dần vào dĩ vãng
Để cho tôi choáng váng vết thương lòng.

Em có yêu tôi có hay không?!
Trời mới biết mà tôi không biết.
Chẳng lẽ từ đây tình yêu bị bóp chết
Trong đôi tay quyến rũ của Em.
   
Tình yêu của tôi như bức thư xanh quên không dán tem
Để người ta lạnh lùng trả lại.
Em trước kia tưởng là của tôi mãi
Nay chỉ còn thấp thoáng tà áo xanh.

Em chỉ là đám mây bay cao, lung linh ảo huyền
Tôi không với nhìn và không bao giờ tới được.
Ước chi Em vẫn là cô bé xinh xinh ngày trước
Để cho tôi được bình thản ngắm nhìn.
Để cho tôi được mãi tin
Em sẽ là ngưòi tôi yêu duy nhất.
   
Để kỉ niệm, ước mơ chẳng bao giờ mất
Tất cả cùng Em sưởi ấm trái tim tôi.
Rất đắm say trong vòng tay hai đứa nụ hôn môi
Giây phút đó tôi sẽ nói với Em tất cả.

Thế mà tình yêu, ôi tình yêu thật vô giá
Mà tôi là kẻ chẳng đủ tiền mua
Ở trong cuộc tôi chẳng là kẻ chịu thua
Mà đành nén lòng ra đi không lời nói.
   
Sẽ ra đi đến một chân trời mới
Ở đó là cô đơn, lạnh lẽo vì giá băng.
Cô gái “ bé bỏng, đáng yêu” ở quê nhà nhớ đến tôi chăng?!
Không, chẳng có, chẳng có người nào hết
Trái tim tôi giờ đây như đã chết
Với thời gian và với cả tình yêu./.

Hà nội, ngày 30/07/1982


 
 
Xa cách
 
Từ nay cách xa ngàn trùng
Người tôi yêu bé bỏng.
Tất cả những ao ước và nhớ mong
Theo tôi bay cùng chuyến phi cơ Tiệp khắc.

Nhớ ngày nào tên Em tôi thầm nhắc
Nhắn gửi cùng cánh chim trắng ngoài biển khơi.
Rất thân thương, gần gũi và yêu đời
Em thường đến với tôi trong giấc ngủ.
Đến giờ đây sao tim tôi ủ rũ
Chắc nó thẫn thờ vì phải sống thiếu Em.

Tôi đếm thời gian trong gầm rú của phi cơ
Mà cứ nhầm hoài tưởng mới gần Em trong giây lát.
Niềm suy tư dày vò tâm hồn tôi nhàu nát
Trách dĩ vãng chẳng êm đềm như ước muốn của tôi.

Bây giờ hai đứa cách hai nơi
Chẳng thể bên nhau mà hờn mà tủi.
Chẳng được bên nhau mà lén nhìn nhau mãi
Để bây giờ là xa tít mù khơi./.
   
   
Đường bay Hà nội-Bombay-Praha, ngày 26/08/1982


 
 
Im lặng
 
Nếu có thể nhờ người bạn cùng tên Em “ chim biển”
Em hãy gửi chút nắng ấm cho tôi.
Để bên này tôi không run rảy đôi môi
Bởi giá lạnh của một miền xa lạ.

Ở bên này sao nhớ Em quá
Chẳng được gần dù chỉ thoáng bên Em.
Tôi không có dù chỉ một con tem
Nên thầm ước mình là người của bưu điện.

Để một sáng nào chợt tôi xuất hiện
Đến bên Em và đưa lá thư xanh.
Em sẽ ngỡ ngàng sao thư đến nhanh
Mà người gửi lại ở nơi xa tít.

Chốn quê nhà hỡi Em yêu có biết
Nỗi lòng tôi gửi gắm đến cho Em.
Có lẽ chưa một lần Em thức trắng đêm
Dằn vặt bởi nỗi lo âu nho nhỏ.
Thế mà tôi thường xuyên mất ngủ
Bởi vì Em chẳng muốn yêu tôi.
Em cứ muốn tim tôi rã rời
Để Em nghịch, Em đùa cho thoả thích.
   
    Thôi nhé Em yêu từ đây tôi là khách
    Trong mỗi bức thư gửi đến ơi Em
    Và mỗi khi Em bóc thư xem
    Đừng giận nhé! Khi thấy tôi im lặng./.
   
   
Trường tiếng Stíty, CH Séc, ngày 31/08/1982
 
 
 
Nếu có thể nói
 
Nếu có thể nói những lời thân thương nhất
Tôi sẽ chẳng nói khi còn ở bên Em
Bởi vì tôi chẳng muốn đem
Sự vấn vương đến bên Em đó.

Nói tất cả với Em chẳng phải điều khó
Thế mà tôi đã đành nín thinh.
Để nỗi đau tôi gắng chịu một mình
Để Em chẳng phải buồn phải tủi.

Tình yêu của tôi không dám so với núi
Bởi núi cao, cao mãi chín tầng mây.
Tình yêu tôi chỉ ước đôi cánh bay
Để vờn với đàn chim ngoài biển.

Để tim tôi nhiệt thành sẽ hiến
Dòng máu đào nóng bỏng cho Em.
Vậy mà Em đã chẳng muốn đem
Dòng nước tình yêu tưới hồn tôi khô héo.

Để bây giờ ta cách xa hai nẻo
Chẳng thể gần mà nói lời yêu.
Chẳng thể gần mà nói những điều
Đang dằn vặt trong trái tim hai đứa.
   
Có lẽ tôi không cần một lời hứa
Chỉ ước mong hạnh phúc đến với Em.
Tự nhìn nhận tôi không phải nhỏ nhen
Mà sau trước vẫn luôn dũng cảm.

Vẫn biết mình còn yêu Em nhiều lắm
Nhưng đành quên để sống cho ngày mai.
Cho hạnh phúc sẽ đến với cả hai
Không ai phải u sầu và đau khổ.
   
Đó là quyết định cho tình yêu của tôi đó
Hỡi Em yêu đừng trách móc làm chi.
Can đảm lên Em khóc mà làm gì
Dòng nước mắt sẽ làm nhoà kỉ niệm.

Hãy cho tôi được tháng ngày tìm kiếm
Hình bóng Em trong dĩ vãng chẳng êm đềm.
Để cho tôi mãi mãi nhớ thêm
Giọng nói Em, tiếng cười và ánh mắt.
Để lửa tình yêu trong tôi không bao giờ tắt
Với thời gian và chuỗi ngày trước xa xôi./.

Trường tiếng Stíty, CH Séc, ngày 24/09/1982


 
 
Bước đi
 
Sự im lặng là điều đau khổ nhất
Của người đàn ông khi trong cuộc đắm say.
Tình yêu đến như chim bị giữ cánh bay
Chót để tuột nó vút bay đi mãi.

Để trong tôi vấn vương hoài sợ hãi
Của kẻ bơ vơ, bải hoải bước đi.
Trong tình yêu thật ác nghiệt sự đa nghi
Bởi chính nó chèn bánh xe hạnh phúc.

Tình yêu đưa ta vào uẩn khúc
Tình yêu đón ta bất cứ nơi nao
Khi ta yêu nó chẳng mời chào
Mà sao chỉ như câm như điếc?!

Để ta tủi hờn quay đi trong nuối tiếc
Cách xa rồi, lại âu yếm bên ta.
Rạng rỡ sắc hương như triệu đoá hoa
Quyến rũ mãi tâm hồn đang tê tái.

Có lẽ hoa tình yêu người ta đã hái
Ta chẳng còn gì ngoài vắng vẻ cô đơn.
Chỉ biết sót thương, giận dữ, oán hờn
Đầy nước mắt trong tháng ngày trôi mãi./.
   

Trường tiếng Stíty, CH Séc, ngày 06/10/1982


 
 
Đợi thư
 
Những ngày đợi thư nhà ôi sao lâu quá
Ngóng mãi niềm vui ở tít phương xa.
Chờ một chiều có chuyến thư qua
Sẽ chuyển đến những nỗi niềm mong ngóng.
Chỉ ước ao tháng ngày trôi mau chóng
Để được nhìn những nét chữ thân thương,
Được vui, được nhớ, được bất bình thường
Để rồi khỏi phải mong hoài nhớ mãi.
Để được ngồi cùng nhau bàn cãi
Về những đổi thay,...có hay không
của người bạn gái nơi quê nhà.

Những người bạn giờ đây đã cách xa
Lưu luyến mãi và chẳng bao giờ thất vọng.
Vẫn muốn thời gian xa trôi mau chóng
Để lại được gần với ước vọng tình yêu.
Ngày tháng xa chỉ mong nhận thư nhiều
Cho khuây khoả nỗi niềm thương nhớ.
Cầu mong thư không có điềm gở
Với bất cứ ai đang ở phương xa.
Những lá thư xanh sẽ trở thành món quà
Thật vô giá với người đang mong đợi
    

Trường tiếng Stíty, CH Séc, ngày 10/10/1982
 

 
 

 
Tiếc nuối

 
Tôi tiếc trong buổi ra đi
Không có Em để tôi ngắm nhìn lần cuối.
Để sẽ xa và không còn được đắm đuối
Ở bên Em những giây phút lặng im.

Tôi tiếc giờ đây chẳng còn được vội vã nhịp tim.
Và lúng túng khi gần Em giây lát.
Và sẽ chẳng bao giờ được hát
Bản tình ca tôi chưa hát cho Em nghe bao giờ.

Những bản tình ca hay là những ước mơ
Mà Em muốn khi trở về tôi sẽ hát.
Cõi lòng tôi giờ đây như tan nát
Bởi tháng ngày gần Em mà chẳng nói được chi.

Giờ hai đứa cách xa chẳng làm được gì
Chỉ biết sống những tháng ngày trống trải.
Chậm chạp trôi đi cùng bao sợ hãi
Cho cuộc đời và cả tình yêu.

Chao ơi lạnh lẽo những buổi chiều
Ngắm nhìn những lá vàng nho nhỏ.
Đang nhẹ bay vờn vờn trong gió.
Những chiếc lá xinh như đang thổ lộ
Với nhau về câu chuyện tình dở dang.
   
Chuyện tình thú vị của một chàng
Yêu mãnh liệt nhưng mà nhút nhát.
Nên chẳng bao giờ Anh ta được hát
Một khúc nhạc tình êm dịu bên người yêu.
Để rồi sáng sớm, trưa chiều
Cứ hát mãi với bóng mình cô quạnh./.


Trường tiếng Stíty, CH Séc, ngày 02/11/1982

 
 


Nhớ Em trong đêm


Đêm đã khuya, thời gian như chậm lại
Chẳng muốn ngủ tẹo nào vì mải nghĩ về Em.
Không gian cứ kéo Anh vào nỗi nhớ triền miên
Em bé nhỏ nơi phương trời xa thẳm.

Có những lúc tâm hồn Anh chìm đắm
Trong nhớ nhung về hình bóng Em yêu.
Khoảng trời xanh cùng gió nhẹ ban chiều
Giọng nói Em bay cùng hương thơm làn tóc.

Xa Em rồi lại nhớ nhịp lóc cóc
Của chiếc đồng hồ tinh nghịch nhà Em.
Tiếng đồng hồ hay tiếng nhịp tim
Của hai đứa bên nhau mà im lặng.

Sự im lặng hay chính tim Anh đã thắng
Nỗi hoài nghi độc ác về tình yêu.
Giờ trong Anh như biển lặng buổi chiều
Chim Hải Yến vờn làn sóng nhẹ.
   
Ước chi đời cứ êm trôi như thế
Để cho Anh được mãi yêu Em.
Để cho Anh mãi nhớ thêm
Em bé bỏng với nụ cười bướng bỉnh./.


Otrokovice, CH Séc, ngày 21/03/1983




Ảo giác về biển


Chưa được đến với biển một ngày
Mà chỉ được nhìn qua thành tàu một cách đắm say
Những con sóng và màu xanh vô tận.
Dẫu chưa nếm mùi biển nồng cát mặn
Cũng ngất ngây với hương vị biển xanh.

Chỉ thoáng nét thôi như qua một bức tranh
Đủ đắm say và vội vàng hơi thở.
Đủ để tâm hồn dạt dào bỡ ngỡ
Như đến với tình yêu và mơ ước vội vàng.

Dải cát trắng mênh mông cùng ánh nắng chói chang
Của biển xanh muốn níu con tàu chạy thẳng
Để tất cả sẽ cùng với nắng
Hát gọi về những buồm trắng xa xôi.
Hát trong tiếng tàu đi- ôi khúc nhạc không lời,
Của trái tim ai đã đem lòng yêu biển.


Otrokovice, CH Séc, ngày 20/10/1984





Thao thức


Tôi lại thao thức trong đêm vì Em
Sau chuỗi tháng ngày chẳng mong ngóng
Sau sự lặng im, không một lá thư xanh
Niềm tin và nỗi khao khát mỏng manh
Đã quay trở lại trong tôi
Cùng với Em và mơ ước xa xôi
Em và tôi mãi chẳng xa rời
Dẫu năm tháng có dài hơn màu xanh của biển.       
            
Otrokovice, CH Séc, ngày 26/10/1984





 Nhớ về Em nơi phương xa

Tôi không thể tiếp lắng nghe khúc hát trên đài
Bởi đang nhớ giọng nói Em ngày ấy.
Sao thân thương và dịu dàng đến vậy
Mà bây giờ đã ở cách xa.

Tôi nhớ về Em- về ngày ấy trên tay một bó hoa
Mang đến tặng Em trong ngày vui sinh nhật.
Buổi tối hè ấy sao Em nỡ lánh mặt
Làm cho tôi phải buồn bã quay về.

Tôi nhớ về Em- khi mùa xuân đến sao nhớ ghê.
Hạnh phúc bé cho tôi từ Em là cuốn lịch,
Với dòng địa chỉ thân quen
của ngôi nhà có dây chuông tinh nghịch.
Đã vỗ về tôi những năm tháng cách xa.
   
Tôi nhớ về Em dài theo năm tháng cách xa
Có phải xa nhau để cho nhau giận dỗi
Em đã trách rằng tôi người nông nổi.
Nhưng biết làm sao vì lỡ quá yêu Em.

Tôi nhớ về Em khi những đêm
Một mình lang thang trên phố vắng.
Đất khách quê người và im lặng
Tất cả như nhường cho tôi để nhớ về Em.

Tất cả như nhường tôi, cho tôi bước êm đềm
Vào thời gian của hôm nay, ngày mai hay dĩ vãng.
Để cho tôi được nhớ mùi hương thơm bay thoảng
Từ suối tóc Em buông nhẹ trên vai./.


Otrokovice CH Séc, ngày 07/02/1984






Nhớ Em từ mùa hạ bên này


Nắng và gió của mùa hạ bên này...
Giá mà gió có thể nói thay tiếng lòng
Và nắng có thể mang theo nỗi nhớ mong
Thì Em hãy nhận từ tôi món quà mùa hạ.

Mùa hạ xứ này sao dịu êm lạ quá
Gió bay bay nhẹ hơn lá mùa thu
Nắng giữa trưa mà chẳng hề giận dữ
Vương trên vai như gợi nhớ cho nhau.

Mây trắng bồng bềnh như ô trên đầu
Hay là giống nón Bài thơ Em thích đội.
Để che nắng hay cố giữ hương tóc thơm vừa gội
Khiến tim tôi thường phải ngất ngây.
   
Có lẽ mùa hạ ở Hà nội đã bay một ít sang đây
Chuyển cho tôi hương thơm làn tóc
Gửi cho tôi kỉ niệm yêu thương tháng ngày đi học
Và gửi cho tôi bóng dáng Em yêu.

Nắng gió bên này chẳng thể giúp tôi nói được nhiều
Để cho Em không bao giờ giận dỗi
Để cho tôi sẽ sống trong tươi vui sôi nổi
Của mùa hạ đầy đang ào đến nơi đây./.


Otrokovice, CH Séc, Ve Schole, ngày 05/04/1985






Trở về...?

Anh sẽ về bên Em một ngày gần đây
Sau khoảng thời gian như mây phiêu lãng.
Cho ánh mắt Em sẽ ngập tràn như nắng
Trong thung lũng hồn Anh đang khao khát mùa hè.

Anh sẽ vễ bên Em để được bồi hồi lắng nghe
Tiếng ve hát hay Em mải mê hát.
Nhặt cánh phượng đỏ bay trong chiều buông dào dạt
Đặt vào lòng tay Em với nỗi nhớ, niềm thương.

Kỉ niệm đi bên cạnh chúng mình là hồi đến trường
Anh thường nghịch và Em hay giận.
Tình bạn thơ ngây đã có lần tưởng mất
Nhưng lại trở về như hoa nở đầu xuân.

Anh sẽ về bên Em về thật gần
Chếnh choáng con tim và vội vàng chân bước.
Rảo theo thời gian để đắp xây mộng ước
Cho tình yêu, hạnh phúc giản đơn thôi.

Cho tình yêu, hạnh phúc giản đơn thôi.
Anh sẽ về bên Em trong cuộc đời
Sống như bao lứa đôi đang sống
Và lại mơ thành chim biển trắng ngoài khơi./.

Otrokovice, CH Sec, Ve Schole, ngày 20/05/1985






Tình cũ


Đã lâu lắm rồi tôi không gặp Em
Nên gặp lại vẫn thấy mình bối rối.
Tôi lại được nghe những lời Em nói
Để mãi nhớ về năm tháng ngày xưa.
   
Biết nói với Em làm sao cho vừa
Cho vơi bớt nỗi niềm day dứt.
Tình yêu cũ là hư hay là thật
Thoáng hiện về khi trời tạnh cơn mưa.

Em thoáng trông vẫn như ngày xưa
Vẫn trẻ xinh như hồi còn trẻ.
Đôi môi cười vẫn dịu dàng như thế
Cuốn hồn tôi vào cõi hư vô.

Đợi mong gì cho năm tháng bây giờ
Tôi không thể. Và Em càng không thể.
Thôi cứ để mối tình đầu như thế
Lặng lẽ trôi theo dĩ vãng ngày xưa./.
            

Hà nội, ngày 11/04/1998


 
 
Đam mê
 
Tôi lại ngồi đây gần bên Em
Quán vắng, và mưa không rơi nữa.
Trái tim tôi chia thành hai nửa,
Một nửa đam mê, nửa rối bời.

Biết rằng sẽ mãi chỉ vậy thôi,
Tôi vẫn đam mê giống người đời.
Để rồi khắc khoải trong chờ đợi.
Để rồi chua sót mãi không nguôi.

Tôi ước mong sao mưa mãi rơi.
Để ngồi bên Em suốt cuộc đời.
Để cho khoảnh khắc nhỏ nhoi ấy,
Nuôi sống tim tôi đến cuối đời.


Cà phê Hà nội Phố, tháng 3/2001






Hoài niệm


Đã thật lâu rồi không gặp Em.
Đường phố cũ không còn ai vui nữa.
Mưa như mãi rơi ngoài khung cửa,
Khiến cho tôi chợt nhớ ngày xưa.

Đưa Em về một đêm ướt mưa
Chỉ dám nói một câu từ biệt.
Em vô tư nào Em có biết,
Tôi chót yêu Em tự lâu rồi.

Tôi thầm yêu, chỉ thầm yêu thôi.
Dẫu vẫn biết ngày mai xa cách.
Dẫu vẫn biết tim Em giá lạnh,
Tôi vẫn yêu như kẻ cuồng si.

Chẳng chia tay, Tôi lặng lẽ ra đi.
Mang trong tim nỗi niềm nhung nhớ.
Nhớ quê hương, nhớ Em bé nhỏ,
Người tôi yêu từ thuở học trò...

Tôi dứt mình ra khỏi giấc mơ.
Lặng lẽ sống như bao người sống.
Giữ trong tim nỗi niềm rung động,
Hình bóng Em mưa ướt ngày xưa.


Hà nội, tháng 4/2001





Người đàn bà đi qua đời tôi


Em lặng lẽ đi qua đời tôi
Khi cơn mưa dai dẳng vẫn rơi
Quán vắng lặng, tách cà phê nguội
Đành chia tay mà lòng tiếc nuối.

Em đâu phải người đàn bà yếu đuối?
Chỉ vì tôi đã đam mê nông nổi
Chỉ vì tôi không thể nói dối
Nên Em đã đi qua đời tôi.

Em lặng lẽ đi qua đời tôi
Để lại tôi một mình trống vắng
Lặng lẽ chờ một ngày hửng nắng
Sẽ tìm về ký ức ngày xưa.

Tôi lặng lẽ đi qua cơn mưa
Bước nặng nề ra ngoài phố nhỏ
Nụ cười Em thoáng còn đâu đó
Dẫn dắt tôi vào mỗi câu thơ.


Hà nội, ngày 13/09/2003




 


<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:01:08 bởi Nguyễn Hoàng >
 
#1
    Nguyễn Hoàng

    • Số bài : 487
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 15.07.2006
    • Nơi: Hà Nội
    • Trạng thái: offline
    RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 10.12.2006 00:14:51 (permalink)
    0
    Phố dài trong đêm
     
    Chỉ những buổi đêm như thế thôi
    Cũng đủ để nói với Em
    Những điều tôi còn đang trăn trở.
    Những điều từ Em đến với tôi còn bỡ ngỡ
    Có cách xa đâu kể từ buổi ban đầu.
     
    Có cách xa đâu khi hai đứa sánh vai nhau
    Đêm vắng lặng ở hai đầu dải phố.
    Em nói gì? Sao tôi không thể nhớ
    Chỉ biết rằng Em là cô gái thích đùa.
     
    Không biết Em và cô bạn thân đã hiểu tôi chưa
    Mà sao cứ trách móc hoài nhau vậy?
    Gần gũi nhau nhiều rồi Em sẽ thấy
    Tôi không phải là một áng xám mây.
     
    Tôi sẽ chẳng bao giờ là áng xám mây
    Che phủ ánh sáng trong của Chị hằng hiền dịu.
    Có lẽ tôi đã cảm thấy thiếu,
    Cái ánh sáng trong của Chị hằng đáng yêu.
     
    Cứ mãi nhớ Em vào những buổi chiều
    Nhớ khi đi bên Em- Cô gái đáng yêu
    Thật dễ sợ khi mà Em im lặng.
    Thật dễ sợ khi lòng tôi trống vắng
    Chẳng dám nói đâu dù chỉ nói bâng quơ.
     
    Chẳng dám nói đâu dù chỉ nói bâng quơ.
    Bởi vì Em sẽ lại nghi ngờ
    Bởi vì Em sẽ lại giả ngây thơ
    Cùng bạn gái trách móc hoài tôi mất.
             
    Không biết trên đời điều gì tôi yêu nhất?!
    Bằng giọng nói Em hay ánh mắt của Em
    Cái giọng nói như hơi thở buổi đêm.
    Cùng ánh mắt nâu như muốn nói thêm:
    Em là vầng trăng đầy mùa hạ.
     
    Em là vầng trăng của gió, mây và lá.
    Hay là của tôi trong những buổi đêm
    Khi tôi cùng Em bước êm đềm
    Trên dãy phố dài sao tôi thấy ngắn.
     
    Dãy phố dài giúp tôi như muốn nhắn
    Gửi tới Em lời nói của yêu thương.
    Không bóng bảy đâu như ở thiên đường
    Gần gũi lắm, hơn cả là Em tưởng...
             
    Otrovice, CH Séc, ngày 03/04/1984
     
     


    Khoảng đợi chờ
     
    Những phút đợi chờ, như dài hơn lúc được ngồi bên Em.
    Những phút đợi chờ, trong lòng như rối lên
    Về Em? Bao nhiêu là giả thiết.
    Phải kiên trì hẳn điều này tôi đã biết.
    Biết chờ Em. Chờ mãi dưới trời mưa.
     
    Chẳng cần thiết đâu những lúc tiễn đưa
    Em hãy lên đi kẻo trời mưa lạnh lắm.
    Tôi phải chia tay dù còn muốn ngắm,
    Mãi khuôn mặt Em và mái tóc xanh.
     
    Bộ phim dài về cuộc đua xe và những bức tranh
    Đã cuốn đi của tôi tất cả
    Khoảng thời gian quí giá gần gũi Em.
    Không biết tự bao giờ tôi cứ muốn nán ở lại thêm
    Vài phút thôi, mặc cho chuyến bus cuối cùng không đợi.
    Vài phút thôi để được nghe Em nói:
    Chỉ những câu bâng quơ.
     
    Nhớ. Nhớ hoài chỉ những câu bâng quơ
    Em đã nói thay cho sự im lặng.
    Em đã nói thay cho lòng tôi trống vắng.
    Khi Em nói tôi muốn mình yên lắng
    Lắng nghe Em bằng nhịp thở con tim
    Lắng nghe Em bằng nhịp thở ban đêm
    Của dãy phố dài đã chìm trong giấc ngủ.
     
    Đối với tôi thời gian chẳng bao giờ đủ
    Cứ cản trở tôi hoài lúc được ở bên Em
    Như dòng sông tuổi nhỏ êm đềm
    Cứ nổi sóng trong ngày quang mây tạnh.
     
    Thời gian đối với tôi- hay là sự lẩn tránh
    Của chính Em đến với sự yêu thương.
    Của chính Em khi bên tôi trên một con đường
    Thờ ơ mãi với tâm hồn không tưởng.
             
    Thà Em hãy cho tôi chỉ những nụ cười sung sướng
    Từ đôi môi Em hay từ trái tim Em.
    Để cho tôi được ngủ êm đềm
    Trong đáy mắt Em – trong khoảng thời gian chờ đợi./.
     
             
    Otrovice, CH Séc, ngày 12/04/1984


     
     
     
    Lời của yêu thương
     
    Muốn nói với Em những lời yêu thương
    Từ con tim nóng bỏng.
    Những lời yêu thương không phải của mùa đông
    Mà là của mùa hạ đầy đến chóng.
     
    Ước ao của tôi là được chờ mong
    Dáng Em bé nhỏ sau ca chiều vội vã.
    Em - nét đi sao đáng yêu quá
    Chỉ ngắm nhìn thôi chẳng dám nói đâu.
     
    Em- hay dòng sông xanh phẳng lặng mà sâu
    Cuốn đi mãi tâm hồn tôi theo ngày tháng.
    Em- hay tia nắng lung linh buổi sáng
    Cứ bắt tôi phải bâng khuâng lúc đến trường.
     
    Muốn nói với Em những lời yêu thương
    Song tôi sợ rằng Em “ im lặng”
    Em biết không một tâm hồn trống vắng
    Sẽ buồn nhiều vì “ im lặng” của Em.
     
    Muốn nói với Em và chỉ nói với Em
    Lời của nhịp tim hối hả.
    Lời của hơi thở vội vã
    Lời của yêu thương.
             
    Otrovice (Ve schole) CH Séc, ngày 28/04/1984.

     
     
     
    Ba ngày nghỉ
     
    Ba ngày nghỉ thế là vụt trôi nhanh
    Chỉ đọc sách một mình và nghe tình ca từ máy.
    Ôi sao buồn và nhớ Em vậy
    Biết đến hôm nào mới lại gặp Em.
     
    Thế mà cũng qua mau ba đêm
    Âm thầm và trằn trọc.
    Lặng im như hạt thóc
    Chờ gặp ánh mắt ướt của Em để nảy mầm xanh.
     
    Ba ngày nghỉ thế là vụt trôi nhanh.
    Bâng khuâng hoài với niềm hi vọng mỏng manh
    Đến với Em trong tuần tới.
    Đến với Em trong niềm vui hay nỗi buồn vời vợi?
    Của hôm qua thiếu Em hay của hiện tại bên Em.
     
    Otrovice, CH Séc  01/05/1984


     
     



    Từ chuyện cổ tích
     
    Cô bạn gái của Em kể cho tôi nghe:
    “...hạnh phúc chỉ đến một lần...”,
    trong câu chuyện cổ tích.
    Tôi dù sao cũng ham muốn là kẻ thông minh,
    Nên tôi hiểu những gì cô ấy nói.
     
    Trong tình yêu chậm trễ đâu phải là có tội.
    Cho nên tôi vẫn im lặng cùng Em.
    Chỉ muốn nhìn vào mắt Em như ánh sao đêm
    Khi tôi sải bước một mình và hát nhẹ khúc ca hạnh phúc./.
     
     
    Zoo Gottwaldov, CH Sec, 27/05/1984
     
      

     



    Mơ trong cô đơn
      
    Thế là tôi phải đợi chuyến xe cuối cùng.
    Đêm lạnh và tôi mông lung.
    Những ảo giác về Em còn theo tôi trên phố vắng.
    Biết rằng mình sẽ còn im lặng
    Chờ sự đổi thay từ ánh mắt của Em.
     
    Chỉ còn mình tôi đi trong đêm
    Hơi buồn vì chẳng có Em.
    Không có giọng nói hay tay mềm,
    Hay hơi thở, hay những lời trách móc.
    Nhớ hoài thôi hương thơm làn tóc,
    Mái tóc Em buông nhẹ trên vai.
     
    Không biết tôi có mơ đến ngày mai,
    Cái ngày khi tình yêu tràn đến.
    Đến. Vội vã từ con tim nóng bỏng.
    Tất cả lắng sâu sau nụ hôn nồng.
     
     Nhà ga Otrokovice, CH Séc ngày 01/06/1984








    Thất vọng
     
    Hay là tôi đã trở thành tảng đá trơn trên con đường của Em
    Cũng không biết nữa khi Em thờ quá.
    Muốn gào thét lên vỡ con tim cho hả
    Và nói với Em rằng Em đã chết trong tôi.
    Em cuối cùng cũng chỉ vậy thôi
    Kẻ tàn ác, dối gian chưa từng thấy.
    Tôi chỉ còn ôm trái tim cô đơn của mình vậy
    Và chẳng bao giờ trở lại với hôm qua.
    Cái ngày hôm qua tưởng êm đẹp như hoa
    Song quá đắng cay như bản tình ca cho Em tôi thường hát.
     
     
    Gottwaldov CH Séc, ngày 24/06/1984.





    Cây đàn tình yêu
      
    Muốn nói yêu Em mà chẳng nói lên lời
    Thôi đành nhờ bản tình ca và cây đàn vậy.
    Em có nhớ từ bản tình ca và cây ghita ấy
    Mình đã quen thân và gắn bó bên nhau.
     
    Em yêu ơi chẳng đơn giản vậy đâu
    Những yêu thương từ lâu tôi gửi qua lời hát.
    Những bản tình ca dịu êm với nỗi buồn man mác
    Tất cả cho Em từ đáy tim tôi.
    Tất cả từ đôi mổi run rảy ao ước nói lên lời:
    Em hãy của riêng tôi mãi mãi.
     
    Vậy mà thật khó nói!
    Đôi khi bên Em với cây đàn tôi lại sợ hãi
    Cho chính mình và bản tình ca.
    Không hát nữa mà chỉ nhìn mãi xa
    Ở nơi ấy dằn vặt tôi một ảo giác:
    ...Đến với Em trước tôi là người đàn ông khác
    Bằng cấp, tài ba, địa vị, giàu sang?
    Mà tôi gã học sinh nghèo thật xoàng
    Sao với được đám mây huyền hư ảo?
     
    Không, tôi tin của tôi tình yêu giông bão
    Dẫu đất trời, vạn vật có đổi thay
    Tôi vẫn yêu Em, yêu trọn trái tim này.
    Mãi yêu Em dù sẽ là kẻ điên hoặc say
    Chẳng cần tỉnh trong tình yêu ngất ngây./. 
      
     
    Gottwaldov, CH Séc, ngày 03/07/1984.






    Tiếng vọng tình yêu
     
    Có lẽ Em sẽ chẳng hiểu được đâu,
    Về sự đổi thay của tôi trong cuộc sống.
    Khi tiếng gọi của tình yêu như chỉ còn vọng
    Trong vách đá ướt và ẩm sâu của tâm hồn.
     
    Khi tình yêu đã lặng trôi như chiếc thuyền con
    Bập bềnh, mông lung cùng dĩ vãng.
    Khi mà tôi chỉ ngây thơ như nai như hoẵng,
    Trong khu rừng đời cổ xưa.
     
    Cuộc đời và sự đổi thay, tôi biết rồi chỉ giống như mơ.
    Mà phũ phàng là bắt đầu của nuối tiếc.
    Khi Em yêu không còn là vầng mây biếc,
    Đã khuất dần bởi làn gió phương xa.
     
    Còn tôi giờ đây im lặng như bóng ma,
    Không sống thật trong cuộc đời thật.
    Chỉ còn trong tôi từ Em là ánh mắt
    Cùng thoáng hương thơm mái tóc Em ngày nao./.
     
    Praha, CH Sec ngày 08/08/1984 
     

     
     
     
    Năm tháng
     
    Năm tháng.
    Cái khoảng thời gian của kỉ niệm.
    Khoảng thời gian có lẽ tôi đã cố tìm kiếm
    Để hiểu ít ra là một phần “cuộc sống riêng”
    của cô bạn gái yêu kiều.
     
    Không biết đã gom góp được bao nhiêu,
    Những điều tôi khát khao trong cuộc sống?
    ... Những điều tôi đã phải chờ mong
    Giống như câu trả lời từ sự thực.
     
    Thế nhưng,
    Năm tháng - hay là cơn mưa đêm
    Rơi buồn hoài khi hai đứa chỉ chung cây ô mỏng.
    Tôi tự lánh mình ra khoảng trống,
    Để đếm mưa rơi và những lần Em sợ hãi vì giun. *
     
    Năm tháng mờ đi, có phải dưới ánh mưa phùn?
    Hay là giống cơn mưa ngâu trong khúc ca ngày nọ.
    Khúc ca Em đã hát cho tôi đắm say như hơi thở
    Của hoàng hôn vùng đồi vẫn buông lạnh trên vai.
     
    Khúc ca như thầm trách móc ai
    Quên kỉ niệm, tình yêu theo chiều dài năm tháng.
    Khúc ca phải chăng của ai đã từng choáng váng.
    Bởi nỗi đau khi chót yêu thương.
     
    Năm tháng
    Như vẫn êm đềm với thoáng hương thơm
    Từ mái tóc. Từ những ngón tay mềm vuốt ve nóng bỏng.
    Và tôi đã chẳng còn khái niệm được thời gian.
     
    Năm tháng
    Đôi khi là lúc suy nghĩ miên man
    Về hôm qua vui, hay hôm nay buồn chán
    Về niềm tin với sức mạnh hư vô hay hoài nghi và bội phản...
    Ôi quá nặng nề xin trả lại thời gian.
     
    Nhưng năm tháng ơi ta mãi mong người chẳng lụi tàn
    Như cây nến kia đang đếm thời gian trong đêm vui sinh nhật.
    Nếu đêm có tan thì tôi cũng phải một lúc thôi đành chợp mắt
    Đợi bình minh xa xôi và mơ những kỉ niệm đẹp của tháng năm./.
     
       (Sau cơn mưa cuối hè, những con đường dốc lát đá ở thành phố Zlina – “Thung lũng Tình yêu” (CH Sec) xuất hiện rất nhiều giun đất bò ra.)
     
     
    Zlina, CH Sec 04/10/1984 
      
     




    Tay lạnh tim nóng

    Đêm về khuya. Ba đứa đứng chùn chân
    Ngoài hành lang chuyến tàu nhanh mà chậm.
    Cái lạnh đầu đông theo đường xa dần ngấm
    Vào từng trái tim vừa mới hôm qua tủi hờn.

    Ngày hôm qua thôi, chỉ từ chuyện giản đơn
    Đã tưởng mất nhau trong giận dỗi.
    Tưởng sẽ chẳng còn bao giờ- với nhau- được nói
    Những câu yêu thương hay bông đùa.

    Con tàu  đêm vẫn đều đặn đung đưa
    Câu chuyện vui làm tan đi buồn chán.
    Cuộc đời như lại trôi bình thản
    Để tôi muốn ôm hai người bạn gái trong vòng tay.

    Tàu và ba đứa đã ở ga nào đây
    - Praha chắc còn xa lắm...!
    Người bạn trai có lẽ sẽ cố chờ trong đêm sâu thẳm
    Để đón mừng nhau và cho nhau hơi ấm
    Từ nụ cười vui, lời nói đùa hay từ nỗi nhớ mong.

    Praha đêm mùa đông lạnh cóng
    Lạnh những ngón tay và lạnh từng hơi thở.
    Song riêng tôi cái lạnh của Zlína* hôm qua không còn nữa
    Chỉ còn trong tim hơi ấm của đêm nay.

    Nóng bỏng con tim tuy lạnh cóng bàn tay.
    Hạnh phúc đơn sơ từ bạn bè ào dậy.
    Vẫn từ những ánh mắt thân thương và giọng nói ấy
    ...Ôi tôi đã quên hôm qua mà chỉ sống với hôm nay./.


    Praha-PSO, CH Sec ngày 04/11/1984

    *Zlína (Tên mới là Gottwaldov) thành phố nơi chúng tôi sống, học tập và làm việc- nơi từng được coi là “Thung lũng tình yêu” của nguời VN và người ngoại quốc tại CH Séc.



     
     
     
     
    Nắng cuối thu
     

    Vài tia nắng cuối thu chiếu vội qua cửa sổ.
    Bên kia đường lá phong vàng rơi buồn trong gió.
    Lớp học lặng im và trống trơ.
    Tôi phải chăng triền miên bởi giấc mơ ?
    Giấc mơ về cô bạn gái.
    Giấc mơ tuy có làm tôi bải hoải
    Nhưng cũng xoá đi dằn vặt, ưu tư nằm vững trãi
    Trong tâm hồn cô đơn.
     
    Như trang giấy vẫn từ lâu trắng trơn.
    Tôi xin để Người, Đời phác vẽ.
    Dù ngọt ngào, đắng cay hay vạn muôn hình thể
    Tôi chỉ xin sỗng mãi với băng giá mùa đông.
    Tôi chỉ xin tha thiết và nhớ mong
    Chuỗi ngày hôm qua và kỉ niệm.
    Hay chỉ xin được lang thang tìm kiếm
    Những mộng uớc trắng trong cho ngày mai.
     
    Nắng cuối thu ngắn, lạnh đầu đông dai
    Chẳng cho tôi đếm lá phong rơi ngoài hè phố.
    Chỉ muốn tôi sẽ mãi bên cửa sổ
    Nhìn hoài vào giấc mơ./. 
      
     Otrokovice (Ve schole) CH Sec, ngày 08/11/1984



     
     


    Nỗi buồn nàng tuyết
     
    Kìa hãy nhìn xem tuyết đang rơi
    Nàng tuyết trắng trong giăng đầy trời.
    Thoáng nghe giai điệu của đông lạnh
    Chợt thấy bâng khuâng trong cuộc đời.
     
    Thử nhìn lại xem Nàng tuyết bay
    Chỉ Nàng bay thôi tôi biết rồi.
    Nhưng lặng im nghe trong giá lạnh
    Vẳng từ đâu đây tiếng xa vời.
     
    Có phải tuyết buồn không tuyết ơi!
    Hay tuyết đang nhớ người bạn đời
    Đêm ngày mong mỏi và dằn vặt
    Nên giờ cứ gọi, gọi mãi thôi.
     
    Nàng vẫn buồn chăng Nàng tuyết ơi
    Sao vẫn bơ vơ giữa khoảng trời.
    Đừng quên năm tháng vì buồn chán
    Cuộc đời thường vậy, thường vậy thôi.
     
    Buồn làm chi nữa Nàng tuyết ơi
    Hãy đón niềm vui từ người đời.
    Noel đang đến bên thông nhỏ
    Đến với cuộc đời Nàng hãy rơi./.
     
             
    Otrokovice,CH Sec (Ve schole), ngày 17/12/1984

     



    Tôi hát
     
    Tôi hát thiết tha bản tình ca của chính mình
    Như một người ngóng đợi buổi bình minh.
    Của tình yêu ngày đầu hay trăn trở,
    Của tình yêu lần đầu nhiều bỡ ngỡ.
    Ôi ngây thơ!
     
    Tôi hát thiết tha về tình yêu
    chưa bao giờ lành, mà vội tan vỡ.
    Thất vọng hoài mà vẫn thầm lén ước mơ.
    Cứ níu kéo thời gian lại để mong chờ:
    Những câu nói cho tôi chẳng bao giờ hiền dịu.
    Sự bấu víu chơi vơi!
     
    Có phải tôi đang sống bình yên trong cuộc đời?
    Hay chỉ sống mông lung trong khúc ca mình mới viết?
    Như một người bơ vơ trên bãi biển,
    Đếm bước chân đi trên bờ cát sóng triền miên...
     
    Có phải tôi đang hát thiết tha
    cho người con gái dịu hiền ?

    Hay đang gào thét như một kẻ điên?
    Hay tự cào xé mình bằng tiếng đàn nông nổi?
    Để sẽ ra đi không một lời sám hối,
    Hay sẽ quay về như kẻ mang tội:
    Vì đã chót yêu và lỡ hát tình ca./.
     
     
    Otrokovice, CH Sec (Ve skole) 05/02/1985


     
     
     
     
    Tôi sẽ ngủ bình yên trong Em
     

    Bà giáo Nga dạy hát cho cả lớp khúc ca quen thuộc
    “Ca chiu sa” và sức mạnh tình yêu.
    Còn riêng tôi lại mải nhớ Em nhiều
    Chờ đợi thời gian để đến với Em trong vội vã.
     
    Mùa đông năm nay sao dài quá.
    Ông mặt trời không muốn tiếp sức lực cho tôi.
    Không muốn buông tia nắng để sưởi ấm đôi môi
    Cho tôi khỏi run rẩy khi bên Em hiền dịu.
     
    Tôi cần Em như ánh nắng xua tan giá băng
    tôi không thể thiếu.
    Có nhiều nhặn gì đâu chỉ ánh mắt Em thôi.

    Tôi sẽ ngủ - ngủ thay cho Em suốt cả cuộc đời
    Trong lời ru - Ru mãi ngàn năm với đôi tay Em mềm mại.
     
    Tôi sẽ ngủ bình yên trong Em
    với lời ru, không một phút giây sợ hãi.
    Mơ trắng trong cho hạnh phúc mai sau.
    Dẫu thời gian có buộc hai đứa cách xa nhau.
    Em vẫn mãi bên tôi chẳng bao giờ xa lạ.
     
    Em hãy ở bên tôi đừng bao giờ dối trá
    Dù chỉ một lần cũng đủ giết trái tim tôi.
    Đừng bắt tôi chán ngán nhìn cuộc đời,
    Bằng ánh mắt bơ vơ và mệt mỏi.

     
    Hãy nhìn thẳng vào mắt tôi, lắng nghe tôi nói.
    Hãy trả lời tôi bằng chính con tim.
    Hãy cho tôi năm tháng cuối dịu êm,
    Để tôi sẽ ngủ bình yên trong Em
    với lời ru, không một phút giây sợ hãi./.
     
    Otrokovice, CH Sec (ve skole), 26/02/1985 
     


     
     
     
    Trái tim không thể ngủ  yên
     
    Lại thêm một lần tôi đến với Em
    Trong đêm cuối đông băng đang tan lạnh giá.
    Câu trả lời của Em  như cay nghiệt quá
    Với trái tim tôi đang rực lửa yêu thương.
     
    Phải chăng số phận không cho tôi cùng Em trên một con đường.
    Để chỉ mình tôi lang thang trong đêm vắng.
    Phải chăng tôi lại một lần quay về trong yên lắng
    Khi con tim không chịu ngủ yên.
     
    Trái tim tôi sao thể ngủ yên
    Khi tình yêu giành cho Em luôn trỗi dậy.
    Giá đôi mắt tôi chỉ nhìn Em thôi mà không nhìn thấy
    Cái ngày hôm qua, để đỡ khổ đau.
     
    Không biết tôi có giữ được không những ước vọng cũ dài lâu.
    Những ước vọng về Em đã từng tiếp cho tôi sức lực.
    Những ước vọng đã từng xoá đi cho tôi ưu tư và bực tức.
    Xoa dịu hồn tôi khi thức trắng đêm thâu.
     
    Không biết tôi còn có được chăng  đôi lúc ở bên Em
    Những phút giây cuộc sống thật êm đềm.
    Em là ngọt ngào của trái táo
    Hương vị vào tim tôi đã thấm sâu./.
     
     
    Otrokovice(Ve schole) CH Sec, ngày 04/03/1985






     
    Theo mùa nắng hạ

    Tôi tìm trong kí ức
    Mùa hạ mới năm nào.
    Khi con tim đau nhức
    Tình yêu tôi thầm trao.

    Những kỉ niệm xanh xao
    Tràn về theo nắng hạ.
    Em vẫn đáng yêu quá
    Tóc theo gió lao xao.

    Truyện ngắn trong tuần báo
    Lén dành riêng cho Em.
    Không thể sống dạn bạo
    Chỉ yêu Em nhiều thêm.

    Lại trằn trọc thâu đêm
    Nhớ mắt Em buồn lạ.
    Như nắng vàng đầu hạ
    Khiến giọng ca tôi mềm.

    Giọng ca tôi sẽ đem
    Trái tim non nhỏ bé
    Đến tận cùng gian thế
    Để một mình yêu Em./.


    Otrokovice, CH Sec (Ve skole)
    21/03/1985




     
     
    Năm tháng


    Năm tháng
    Vẫn bình yên như mặt hồ trước nhà tôi phẳng lặng.
    Vẫn đáng yêu như tiếng trẻ thơ tôi vừa nghe thoáng
    ,
    Vẫn dịu dàng như hôm nay ánh nắng đầu hè.

    Tôi theo thói quen, lại lắng nghe
    Tiếng thì thầm đâu đây của năm tháng.
    Tiếng thì thầm đang rủ tôi vào quên lãng
    Tránh né cuộc đời và tự dấu trái tim.

    Tiếng thì thầm. Bên tai tôi vẫn giọng êm êm,
    Cuốn hồn tôi trở lại năm tháng cũ êm đềm.
    Dáng em hồi đó sao đẹp vậy
    Trăn trở hồn tôi ngày lẫn đêm.

    Tiếng thì thầm ... Vụt lặng im
    Đem tôi về với tháng ngày hiện tại.
    Tình yêu đã qua với bao nhiêu sợ hãi
    Bao khổ đau đã bóp nát con tim.

    Năm tháng
    Tất cả trôi nhanh để lại sau kỉ niệm.
    Tôi đã không thể mãi hoài tìm kiếm,
    Cho riêng mình một khái niệm Tình yêu.

    Tôi tìm ở bên em theo tháng năm khái niệm tình yêu
    Cái khái niệm giống như tiếng trẻ thơ tôi vừa nghe thoáng,
    Khiến tôi dạt trôi, đắm chìm trong vô vàn ảo dạng.
    Và khoảng đời qua đi với nuối tiếc theo thời gian./.

    Otrokovice CH Séc, Ngày 18/04/1985




     

    Khoảng nhớ trong mưa
     
    Gần cả tháng rồi không gặp em.
    Thời gian theo nắng trôi như mây mềm.
    Tôi nhìn với theo qua cửa sổ.
    Mây trắng tan rồi vào cơn mưa.
     
    Không gặp nên nhớ trong cơn mưa.
    Dẫu tình yêu có mờ phai như nhìn qua cửa nước,
    Dẫu tình yêu tôi không thể trao nồng nàn như trước,
    Vẫn nhớ em để nhận buồn đau.
     
    Tôi nhớ em. Mắt hướng vào đêm sâu.
    Kỉ niệm ấm êm ngày nào trở lại.
    Kỉ niệm, dẫu không thể xoá mờ cho tôi nét buồn bải hoải
    Song cũng bao lần dìu dắt tôi đi.
     
    Kỉ niệm theo tháng năm vẫn dìu dắt tôi đi.
    Đi. Không phải để tìm một tình yêu hẹp bé.
    Tôi sẽ lãng quên hay biến mình vào trần thế?
    Hay quay trở về với năm tháng tuổi ngây thơ?
     
     
    Otrokovice, CH Sec ngày 13/05/1985 
     



    <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:16:07 bởi Nguyễn Hoàng >
     
    #2
      Nguyễn Hoàng

      • Số bài : 487
      • Điểm: 0
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 15.07.2006
      • Nơi: Hà Nội
      • Trạng thái: offline
      RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 10.12.2006 00:51:22 (permalink)
      0
      Thăm bạn ở Klatovy
                        
                                      (Tặng H. bạn gái từ thuở  ấu thơ)
       
       
      Tôi lại đến với bạn- với Klatovy
      Sau một khoảng thời gian dài không đến.
      Sau đôi ba lần bực mình vì lỡ hẹn
      Để giờ đây được vui sống với bạn bè.
       
      Tôi đến giản đơn thôi với trái tim bạn bè
      Vô tư lắm với niềm vui tình bạn.
      Một tuần trôi qua không phút giây buồn chán
      Kỉ niệm bé thơ trở lại theo thời gian.
       
      Không nhiều khoảng trống để tâm sự miên man
      Bởi bạn và tôi quen sống ào trong công việc.
      Để sáng nay khi ra đi lòng tôi nuối tiếc
      Đôi ba ngày đã sống ở Klatovy...
       
      ....Vắng bạn. Mưa vẫn rơi hoài lúc tôi đi
      Tôi bước vội, những ngày hôm qua trở thành kỉ niệm.
      Lẻ loi trên bến xe qua làn mưa tôi tìm kiếm,
      Dáng bạn tiễn tôi mùa hạ năm nào.
       

      Klatovy, CH Sec, ngày 24/05/1985
       
       
       
       
      Đổi thay
                             
                     (Tặng Th. bạn gái từ thuở ấu thơ)
       
       
      “ Có phải xa là để nhớ cho nhau
      Hay là để hoài nghi và lưỡng lự ?”
       
      “ Có phải đổi thay đâu Anh mà cuộc đời đấy chứ
      Em mãi yêu Anh nhưng biết làm sao!”
       
      “ Ôi còn đâu nữa phải không Em những mộng ước lớn lao
      Chỉ còn với đôi mình ngày xưa là kỉ niệm
      Hay cái buổi ban đầu Anh hoài tìm kiếm
      Ánh mắt Em như gió lao xao”
       
      “ Ánh mắt Em như làn gió ngày nào
      Để hôm nay phải nhìn vào sự thực
      Anh hãy ngủ quên đi đừng bao giờ thức
      Với tình yêu của Em vì nó chẳng thể bù đắp được cho Anh”
       
      Klatovy, CH Sec, ngày 24/05/1985
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:20:34 bởi Nguyễn Hoàng >
       
      #3
        Nguyễn Hoàng

        • Số bài : 487
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 15.07.2006
        • Nơi: Hà Nội
        • Trạng thái: offline
        RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 15.12.2006 13:15:21 (permalink)
        0
        Tôi chỉ tìm thấy mình
         
        Người con gái nói tôi :”Dễ nhớ nhanh quên”?
        Giống như vạn vật không tồn tại lâu bền
        Tôi đã sống với con tim nguội lạnh
        Để tình yêu trôi như cơn gió mỏng manh.
         
        Tôi đã sống chân phương như một bức tranh.
        Chất màu vẹn nguyên không đổi thay theo năm tháng.
        Có thể người ta nhìn qua rồi quên lãng
        Nhưng tôi không vì lớp bụi ngoài mà mờ phai.
         
        Ôi ở đâu tình yêu đã được giành cho người con gái?
        Ôi ở đâu con tim vội vàng và bao lần sợ hãi?
        Tôi tìm tất cả trong giấc mơ đêm hay trong buổi sáng ban mai
        Song thấy gì đâu ngoài bóng hình mình trên thảm cỏ xanh ngây dại.
         
        Hỡi tình yêu và kỉ niệm của hôm qua hãy bỏ đi đừng trở lại.
        Đừng bắt tôi phải thêm một lần đam mê mãi.
        Cái vầng trăng huyền ảo xa xôi
        Để tôi sẽ sống giản đơn như từng sống trong cuộc đời./.
         
                 
        Otrokovice, CH Sec, ngày 03/06/1985







        Ước muộn 
         
        Giá đôi mắt Em sẽ giành cho tôi
        Để phút giây tôi biến thành tia nắng.
        Rọi mái tóc Em như ngày nào hạ trắng
        Cái mùa trái tim tôi trước Em rộn rã biết bao.
         
        Giá bàn tay Em sẽ mãi ngọt ngào
        Hứng cho tôi ngụm nước đời trong mát.
        Sẽ bình yên bên suối trong tôi hát
        Những bản tình ca ngàn đời thiết tha.
         
        Nhưng tôi đã sống  không còn như một bóng ma.
        Không quẩn quanh nghĩ những điều phi thực.
        Dĩ vãng bỏ lại sau lưng cho tâm hồn quên đau nhức.
        Để tình yêu ngủ quên như chẳng thức bao giờ.
         
        Tình yêu sẽ chỉ còn nằm âm thầm mãi trong thơ.
        Với tháng năm hát trường ca kỉ niệm.
        Rồi một ngày nào tôi sẽ lại tìm kiếm
        Nét yêu thương dịu ngọt từ ánh mắt, đôi bàn tay./. 
          
        Otrokovice, CH Sec, ngày 07/06/1985 


             

        Đón Em trong đêm trăng
         
        Những đêm đợi đón Em.
        Sao trời như sáng hơn thường lệ.
        Em vẫn duyên dáng và đáng yêu như một cô bé,
        Làm cho tôi chốc lát phải nhìn ngang.
         
        Vầng trăng sáng khiến hai đứa bâng khuâng.
        Riêng mắt tôi Em như vầng trăng nhỏ.
        Đôi bàn tay dịu hiền vẫn đó.
        Mái tóc nhẹ bay thoảng mùi sương lạnh của đêm.
         
        Tôi đi bên Em trong cảm giác êm đềm
        Cuộc sống với những ưu phiền hình như đã quá cũ.
        Và tôi lại thấy mình có thật đầy đủ
        Tất cả, khi trong đêm nhẹ bước bên Em.
         
        Đêm như chỉ có tôi với Em.
        Niềm vui cho tôi là giọng nói Em mềm mại.
        Có phải giọng nói đã xua đi cho tôi sợ hãi,
        Trong con tim vừa ao ước muộn màng.
         
        Tôi đã bao đêm đi lang thang.
        Âm thầm cùng phố vắng.
        Nhưng đêm nay bên Em dưới ánh trăng
        Tôi chợt thấy cuộc đời phẳng lặng./.
         
         
        Otrokovice, CH Sec 01/08/1985






        Em là vì sao của hồn tôi
         
        Tôi biết từ thuở bé thơ: Sau đêm là ban mai.
        Nhưng đêm nay mọi quy luật không hề tồn tại
        Chỉ có tôi và Em ở bên nhau mãi,
        Với những nụ hôn ngọt ngào.
         
        Tình yêu từ con tim thật tôi đã trao
        Không để lại cho riêng mình dù chỉ một phần nho nhỏ.
        Em là tất cả những gì mà tôi có.
        Hiểu lòng tôi không khi tôi khép chặt vòng tay.
         
        Hiểu lòng tôi không trong cả đêm nay.
        Bình minh đến sẽ xua tan bóng tối.
        Em có nghe tiếng âm thầm đang gọi,
        Nó gọi yêu thương suốt cả cuộc đời.
         
        Sao đã đi ngủ từ lâu rồi.
        Trái tim tôi thiết tha đang nói,
        Rằng nó muốn tôi là bầu trời
        Cho riêng mắt Em sẽ rọi thôi.
         
        Em sẽ là vì sao của hồn tôi.
        Sáng theo thời gian không bao giờ tàn lụi.
        Góp hạnh phúc và xua tan buồn tủi.
        Cho cuộc đời sẽ  là mãi yên vui./.
         
         
        Otrokovice, CH Sec 08/08/1985






        Đêm bên em
         
        Đêm đã buông sương lạnh lên vai
        Sao trên trời dường như đi ngủ cả.
        Vầng trăng Em dịu dàng lạ quá
        Khiến tim tôi giây phút bàng hoàng.
         
        Tình yêu gọi đôi môi ngỡ ngàng
        Nụ hôn ấm thay cho lời nói.
        Em nhắm mắt đi và đừng nghĩ ngợi
        Cho tôi được giữ Em trong vòng tay suốt cả cuộc đời.
         
        Tôi sẽ giữ Em trong vòng tay suốt cả cuộc đời
        Dù số phận có thể là ác nghiệt.
        Song số phận làm sao có thể giết
        Tình yêu của tôi đã trao cả cho Em.
         
        Tình yêu tôi đã trao cả cho Em
        Hãy nhận nhé đừng bao giờ sợ hãi.
        Tôi sẽ bước cùng Em những bước dài vững trãi
        Đến với hạnh phúc giản đơn trong ánh nắng ban mai./.
         
        Zlín, CH Sec, ngày 22/08/1985




        Tuyết đầu mùa
         
        Đêm, sau ngày tuyết rơi đầu tiên
        Tôi đi bên Em - có phải không người yêu tôi dịu hiền ?
        Trời tuyết lạnh hay do tim tôi lạnh ?
        Khi Em cứ muốn hành hạ tôi triền miên.
         
        Tôi, có phải tôi không hay là kẻ điên ?
        Khi cơn đau, từ lời nói Em, làm tim tôi quằn quại.
        Em sao nỡ làm “ Người đàn bà mang lưỡi hái”.
        Khi tôi yêu Em, muốn dâng cả cuộc đời.
         
        Tôi đợi chờ để có Em trong ngày đầu tuyết rơi.
        Vậy mà Em lại cho tôi buồn khổ.
        Sao Em không cho tôi được yêu thương nhung nhớ.
        Để tôi bớt cằn khô trong lạnh giá đầu đông.
         
        Tôi tủi hờn, sợ hãi dâng trong lòng
        Em phút giây bỏ tôi lìa xa mãi.
        Em phút giây là “ Người đàn bà mang lưỡi hái”.
        Cướp vội đi tình yêu duy nhất có của tôi.
         
        Hãy trả lại tôi hơi ấm làn môi.
        Tôi, nào đâu phải là người tội lỗi.
        Em!? Sao cứ muốn chỉ tin vào lời nói.
        Khi tôi yêu Em, yêu suốt cả cuộc đời./
         
        Zlína, CH Sec, ngày 13/11/1985








        Nếu em giận
         
        Em lại giận tôi như bao lần hờn giận
        Tại làm sao và giận để làm chi ?!
        Nếu giận để yêu ?! Em ơi cứ giận đi
        Đừng âu yếm mà lòng dối trá !!
         
        Em lại khóc lệ vương tràn đôi má
        Ấm nồng bàn tay vội vã tôi lau.
        Nếu nước mắt xoá lầm lỗi cho nhau
        Em cứ khóc, khóc cho lòng thanh thản.
         
        Đôi mắt dịu hiền lệ vẫn chứa chan
        Đừng khóc nữa Em, đừng làm tôi sợ.
        Vui lên Em, Em là cảm xúc thơ
        Cho tôi viết suốt đời không bao giờ mệt mỏi.
         
        Tôi sẽ viết về tình yêu đôi mình không bao giờ già cỗi
        Với thời gian và sóng gió cuộc đời.
        Giận mà thương Em ơi cứ giận
        Khóc mà yêu thì cứ khóc Em ơi./.
         
        Otrokovice, CH Sec, ngày 29/11/1985







        Từ mắt em
         
        Tôi nhận ra mùa đông từ đôi bàn tay Em
        Cái lạnh có phải không từ những ngón tay mềm ?
        Khiến trái tim tôi nóng mãi lên để chuyền cho Em hơi ấm.
        Hơi ấm tình yêu tôi không xua hết, từ mắt Em ảm đạm
        Không xua tan hết cho Em nỗi buồn chán ngán
        Để những giọt lệ lại long lanh chứa chan.
         
        Sao Em cứ hoài nghi miên man
        Niềm hạnh phúc từ lâu xây đắp ?
        Ôi ánh trăng sao đêm nay không tràn ngập
        Trong hồn tôi và trong cả hồn Em.
         
        Hồn tôi cùng với hồn Em
        Không thể êm đềm vì quá lo âu.
        Sợ khi phải cách xa nhau
        Cuộc đời sóng gió biết đâu mà lường.
        Thương nhau thương quá là thương
        Song nào biết trước con đường chung đôi.
        Con đường gần gũi đó thôi
        Mà sao xa quá với đôi chúng mình.
        Tôi đi từ lúc bình minh
        Đến khi đêm phủ vẫn mình bơ vơ.
        Chỉ còn biết viết nên thơ
        Những điều ao ước, mong chờ nơi Em./.
         

         Otrokovice,CH Sec ngày 03/12/1985
         
         








        Em không yêu
         

        Giá mà Em sẽ hiểu cho tôi.
        Từ tình yêu giành cho Em tôi đã hiến.
        Sao Em nỡ làm cơn bão biển
        Xua tôi xa, xa bờ tình yêu.
         
        Sao Em biết tôi yêu thật nhiều
        Mà lặng lẽ Em muốn rời tôi mãi.
        Cho lòng tôi ắp đầy sợ hãi
        Trong cuộc đời yêu thương.
         
        Em biết không khi mà tôi vấn vương.
        Tình yêu Em xoá tan bao buồn tủi.
        Tình yêu Em kéo tôi vào gần gũi
        Với những mộng ước sáng trong.
         
        Tôi yêu. Tim kín nỗi nhớ mong.
        Nỗi nhớ không biết tự bao giờ ngấm vào da thịt.
        Sao Em bỗng như trời mây mù mịt
        Mưa lạnh tâm hồn tôi, ướt cả mi môi./.
         
        Otrokovice, CH Sec, ngày 19/12/1985 
         




        Hạnh phúc 
          
        Vậy là hai đứa mình đã sống bên nhau.
        Sau những dằn vặt, lo toan vất vả.
        Cuộc sống chúng mình sao chênh vênh quá,
        Chẳng được êm xuôi như hằng ước ao.
         
        Vậy là bao dự định ngày nào,
        Nay bó lại trong khung nhà hơ hoác.
        Tôi bất lực đành khoanh tay lười nhác
        Im lặng và thờ ơ ngay với cả chính mình.
         
        Tôi sẽ lại ra đi vào một sáng bình minh.
        Để lại mình Em với cuộc đời vất vả.
        Tôi sẽ bay đi mong manh như chiếc lá
        Bao yêu thương mà không thể mang theo.
         
        Đừng buồn nghe Em khi số kiếp mình nghèo
        Tôi chỉ sống vì Em tất cả.
        Dù cuộc đời có đắng cay nhiều quá
        Song hãy tin tôi luôn ở bên Em.
         
        Em sẽ cô đơn buồn tủi từng đêm?
        Em sẽ khổ đau vì nhớ nhung da diết?
        Nhưng Em yêu nơi xa có biết
        Trái tim tôi cũng nhớ mãi từng đêm./.
         
        Hà Nội, 14/02/1987 
         


         
         
         
        Xa cách
         
        Hai đứa ở hai đầu thời gian
        Bên Anh là đêm, bên Em bình minh buổi sáng.
        Không thể trao Em những nụ hôn nồng nàn,
        Chỉ gửi được cho Em những lá thư nhiều trang.
         
        Anh một mình vẫn thích đi lang thang
        Thành phố Gott ngày xưa chúng mình nhiều kỉ niệm.
        Con đường có lá thu bay- nơi Anh và Em đã tìm thấy
        Tình yêu thuỷ chung từ đáy mắt nhau.
         
        Năm tháng ngày xưa không thể phai màu
        Gọi Anh lại với yêu thương nồng ấm.
        Anh bàng hoàng và vội vã tính nhẩm
        Đã bao tháng ngày trôi qua.
         
        Anh từng đêm nhớ về quê nhà
        Thương Em và con sống trong nhiều vất vả.
        Thời gian ơi - Người sao ác nghiệt quá
        Cứ đùa cười hoài với sự cách xa./.
         
        Gottwaldov, CH Sec, ngày 07/07/1987
         




         


        Sinh nhật

        Sinh nhật của Anh đã lặng lẽ qua.
        Thiếu Em, thiếu những bông hoa hạnh phúc.
        Chỉ còn lá thư Em với đôi điều cầu chúc
        Đến với Anh vừa mới hôm nay.
         
        Có uống rượu đâu mà hồn muốn say
        Em của Anh sao dịu hiền đến vậy.
        Anh ở nơi đây mà như nhìn thấy
        Hình bóng Em vất vả xanh xao.
         
        Hãy vui lên Em, vui lên đi nào
        Đừng buồn nhé vì ta xa cách.
        Hãy tin Anh và đừng vội vàng trách.
        Tình yêu Em, Anh trọn vẹn trao.
         
        Kỉ niệm ùa về theo nắng hạ xôn xao
        Anh gọi tên Em- ôi nàng tiên trong sáng.
        Phố Gott giật mình trong không gian im lặng
        Ngơ ngác nhìn Anh mà như thoáng ngẹn ngào./.
         
         Gottwaldov, CH Sec, ngày 15/07/1987
         


         
         
         
         


        Mùa thu cô đơn
         
        Anh viết tên em trên mẩu giấy trắng
        Cái tên nằm một mình cô đơn, phẳng lặng.
        Cái tên như gợi về một khoảng trống vắng,
        Của tâm hồn Anh đang khắc khoải nơi đây.
         
        Trời vào thu hẳn từ chiều nay
        Mà gió lạnh khẽ luồn qua khung cửa.
        Anh đang nghĩ gì cũng chẳng còn biết nữa,
        Chỉ bóng hình Em gần gũi đâu đây.
         
        Anh ở xa Em khiến nỗi nhớ dâng đầy.
        Con đập thời gian chẳng thể  nào ngăn được.
        Nỗi nhớ bỗng nhiên trở thành thác nước.
        Cuốn Anh về cuộc sống bên Em.
         
        Anh sẽ trở về sống ở bên Em
        Nơi cuộc sống chẳng có gì dễ dãi.
        Nhưng chúng mình sẽ bớt đi bải hoải
        Trước tiếng cười thơ trẻ của con./.
         
         
        Gottwaldov, CH Sec, ngày 07/09/1988



         
         
         
        Đi tìm mùa hạ
          
        Mùa hè ơi Em ở nơi nao
        Để ta tìm hoài mà sao không thấy.
        Mùa hè ơi Em lạnh lùng đến vậy
        Để ta gọi hoài trong những khúc ca.
         
        Ta mải tìm Em ở khắp thành Kar (1),
        Qua Frantiskovy (2) cũng nào đâu thấy.
        Hồ Cheb (3) trong xanh êm đềm là vậy
        Ta chẳng thấy Em, chẳng tìm được Em.
         
        Em đã rời xa, Em vẫn xa ta.
        Ta biết vậy mà đành lòng vậy.
        Ở quê nhà hỡi Em có thấy ?
        Ta mãi yêu Em tình yêu thiết tha./.
         
         Sokolov, CH Sec, ngày 05/08/1989


         

        (1)Viết tắt tên của thành phố điện ảnh nổi tiếng- Karlovyvary của CH Séc.
        (2)Thành phố du lịch nổi tiếng  của CH Séc.
        (3)Hồ Khép-Hồ du lịch nổi tiếng  của CH Séc.


         
         
         
         
        Nỗi nhớ
         
         
        Nhớ. Nỗi nhớ như căn bệnh kinh niên.
        Dày vò trái tim Anh đã từ lâu mệt mỏi.
        Không có Em ở cạnh bên cho Anh được nói
        Những câu yêu thương giữ mãi ở trong lòng./. 
          

         Zlín, CH Sec, ngày 08/03/1990 


         
         



        Mong thư 
         
        Thời gian trôi làm đầy thêm nỗi nhớ mong
        Khi những lá thư Em tháng nay không đến.
        Chẳng còn ở thời chúng mình thầm hò hẹn
        Vậy mà Anh cứ khắc khoải chờ mong.
         
        Anh thầm giận Em, thầm trách trong lòng
        Nỗi buồn nhớ vẫn không vơi đi được.
        Chỉ lặng lẽ một mình và ao ước,
        Thư của Em sẽ đến vào ngày mai./.
         
        Zlín, CH Sec, ngày 20/04/1990



         
         
         
        Không có thư Em
         

        Không nhận được thư Em

        Anh như thiếu vị ngọt ngào của tình yêu.

        Niềm tin chấp chới bay như cánh diều

        Mà tuổi thơ Anh từng níu giữ.

         

        Nhớ Em nhiều Anh tìm về nơi xưa cũ

        Kỉ niệm còn in trên mỗi lối đi.

        Em ở nơi đâu, Em đang làm gì

        Sao im lặng và lạnh lùng đến vậy.

         

        Anh tìm hoài mà sao không thấy

        Chỉ còn nơi đây vài cành liễu khô.

        Lũ trẻ con vẫn vô tư nô đùa

        Không để ý đến một người đơn độc.

         

        Zlína, CH Sec, ngày 27/04/1990

         
         
         
         
         
        Cô đơn
         

        Đêm. Từng đêm qua đi trăn trở.

        Anh cô đơn trong cả giấc mơ.

        Giấc mơ đưa Anh đến những bến bờ

        Ở đó hoang vu và lạnh lẽo.

         

        Những tấm lưới bao năm không ai kéo.

        Những mái chèo mục mủn cạnh bên.

        Không gian tối đen không một ánh đèn.

        Năm tháng triền miên chìm trong băng giá.

         

        Anh choàng tỉnh nước mắt lăn trên má

        Chợt hiểu rằng chỉ là giấc mơ.

        Mình vẫn xa nhau cho đến bao giờ

        Đến bao giờ mình bình yên giấc ngủ./.

         

        Zlína, CH Sec, ngày 02/05/1990

         
         
         
         
         
        Giấc mơ
         
        “...Khi Anh buồn
        Hình bóng Em như tia nắng sớm
        Chiếu vào mắt Anh khiến Anh bừng tỉnh.
        Ôi Em yêu, Em sáng lung linh.
         
        Khi Anh buồn
        Tiếng cười của con như cơn gió thoảng
        Lay nhẹ cánh tay Anh
        Anh lặng lẽ cúi xuống bế bổng con lên.
        Ôi con trai, con trai bé bỏng...”
         
        Anh choàng tỉnh
        Nỗi buồn nhớ còn đọng bờ mi
        Nỗi buồn nhớ chưa từ bỏ Anh đi./.
         
        Zlín, CH Sec, ngày 16/05/1990




         

        Đừng hỏi anh

        Em hay hỏi Anh về tình yêu ngày xưa.
        Có còn đầy không hay vơi đi quá nửa?
        Anh lặng im thay cho lời bào chữa.
        Về những lỗi lầm Anh đã đi qua.

        Cuộc sồng nhọc nhằn nên em không nhận ra.
        Tình yêu ấy vẫn vẹn nguyên như cũ.
        Anh đã sống, và không thể cho hơn nữa,
        Dù trái tim vẫn thúc giục từng giây.

        Đừng hỏi Anh nơi con tim vơi đầy
        Lặng lẽ nhận những gì Anh có.
        Một chút thôi, dù chỉ là bé nhỏ,
        Tình yêu Anh luôn giành cho Em./.

         


        Hà nội, 20/10/1995

         
         


        Mơ khi đang thức
          

        Đã lâu Em không về đây

        Căn phòng nhỏ xếp đầy nỗi nhớ.

        Con trai mình đã vô tư ngủ

        Còn riêng Anh thức để nhớ Em.

         

        Đêm từng đêm trằn trọc triền miên

        Ôi thất nghiệp căn bệnh kinh niên.

        Anh gục ngã rơi vào bóng tối.

        Tiếng chân Em dần xa ảo huyền.

         

        Anh vùng dậy tự đóng một con thuyền

        Rồi một mình tự tay Anh chèo lái.

        Anh đi tìm, tìm Em tìm mãi.

        Em ở đâu mau về với Anh.

         

        Cuộc đời hạnh phúc dù mong manh

        Cũng xứng đáng cho mình vun đắp.

        Rồi niềm vui sẽ đến tràn ngập

        Như ban mai buổi sớm trong lành.

         

        Như bên Em luôn luôn có Anh

        Con ríu rít nô đùa trong nắng.

        Và cuộc đời êm trôi phẳng lặng

        Anh bên Em ta mãi bên nhau./.

         

         

        Hà nội, ngày 19/09/1996




        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:25:41 bởi Nguyễn Hoàng >
         
        #4
          Nguyễn Hoàng

          • Số bài : 487
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 15.07.2006
          • Nơi: Hà Nội
          • Trạng thái: offline
          RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 25.12.2006 22:10:34 (permalink)
          0
          Váy ngắn
           
          Ơi váy ngắn Em vội vàng về đâu đấy?
          Trời đầy mây, mưa sắp đổ xuống rồi
          Em đừng đi! Hãy ở lại đây thôi
          Kẻo mưa ướt đôi chân trần sẽ ốm.
                   
                    Giá người yêu hôm nay đến sớm
                    Đón Em về trước lúc mưa rơi
                    Để cho váy ngắn lỡ mặc rồi
                    Không phải đứng co ro chờ đợi.
           
          “Em cầm lấy chiếc ô không còn mới
           Ngồi lên xe Anh xin chở Em về”.
          Chỉ một lần Anh làm người chở thuê
          Để nhớ mãi trời mưa “ Ôi váy ngắn”./.
                            
          Hà nội(ĐH KTQD), ngày 31/12/1997
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:27:37 bởi Nguyễn Hoàng >
           
          #5
            Nguyễn Hoàng

            • Số bài : 487
            • Điểm: 0
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 15.07.2006
            • Nơi: Hà Nội
            • Trạng thái: offline
            RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 26.12.2006 07:57:44 (permalink)
            0
            Xa rời                       
             
            Sương giăng trắng trời
            Chỉ mình tôi thôi
            Lẳng lặng xa rời
            Người tôi yêu dấu.
             
            Có ai hiểu thấu
            Trái tim tôi không
            Tôi đã hằng mong
            Sống bên nàng mãi.
             
            Qua bao sợ hãi
            Biết mấy đắng cay
            Để đến lúc này
            Thôi đành rời bước.
             
            Những lời hẹn ước
            Những đêm nồng nàn
            Nàng hãy xua tan
            Cho lòng bớt khổ.
             
            Mặt trời đã ló
            Sương đang dần tan
            Lòng buồn chứa chan.
            Thẫn thờ tôi bước./.
             
            Hà Nội, ngày 10/01/1998
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:35:00 bởi Nguyễn Hoàng >
             
            #6
              Nguyễn Hoàng

              • Số bài : 487
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 15.07.2006
              • Nơi: Hà Nội
              • Trạng thái: offline
              RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 26.12.2006 12:35:42 (permalink)
              0
              Chỉ còn mình Em
               
                                                   
              Thế là người ấy bỏ Em rồi.
              Để chỉ mình Em ở đây thôi
              Quán vắng cà phê không bốc khói
              Hai hàng lệ đã tràn mi môi.
               
              Đúng là người ấy bỏ Em rồi
              Thế mà Em tưởng chỉ mơ thôi
              Đau đớn trái tim khi nhìn lại
              Hình bóng người yêu đã xa rồi.
               
              Chỉ còn mình Em giữa dòng đời
              Đếm lá thu vàng trong đơn côi.
              Lá thu vô tình vương mái tóc
              Không ai ve vuốt nên rối bời.
               
              Đừng để mình Em sống chơi vơi
              Em vẫn yêu anh yêu suốt đời
              Trở về với Em người yêu hỡi
              Ngày mai chắc sẽ sáng tươi thôi.
               
              Ngày mai chắc sẽ sáng hơn thôi
              Khi Em có anh trong cuộc đời
              Khổ đau vương vấn thôi quên hết
              Chỉ còn hạnh phúc rạng trên môi./.
               
              Hà Nội, ngày 06/02/1998







              Cảm xúc trưa hè Hà nội
               
              Hà nội mùa này đợi những cơn mưa
              Cho dịu bớt từng trưa hè oi ả
              Tiếng ve thở than nghe như xa quá
              Bên kia đường hàng phượng thắm sắc hoa.
                       
                        Phố vắng hơn vì nắng quá đây mà
                        Đôi trai gái mời nhau li mía đá:
                        “ Uống đi Em cho mát lòng mát dạ,
                        Để ngày mai xa Hà nội nhớ nhiều...”
               
              Nhớ Hà nội như nhớ người yêu
              Đường Cổ Ngư từng bước chân kỉ niệm.
              Nhớ tiếng trẻ cười quanh hồ Hoàn Kiếm
              Đêm thanh bình hương hoa sữa đắm say.
               
                        Có thể nào rời xa được nơi này
                        Dẫu cuộc đời còn nhiều vất vả.
                        Hà nội ơi Em đáng yêu quá
                        Ta chờ Em như Em đợi cơn mưa./.     
                                                                       
              Hà nội, ngày 15/04/1998







              Bạn tôi lấy chồng
                                                   
                                           (Tặng C. bạn gái từ thuở ấu thơ)
               
               
              Thế là bạn tôi đã lấy chồng
              Thế là đã thoả nỗi ước mong
              Của cô ấy, gia đình và bè bạn.
              Thế là hết những lo âu, buồn chán
              Và cũng hết những lời than van.
              Giờ Bạn tôi hạnh phúc ngập tràn,
              Bạn của tôi ắp đầy sung sướng.
              Nếu vui quá mà có thể khóc được
              Tôi xin khóc trong ngày cưới bạn tôi.
              Bạn của tôi đã lấy chồng rồi.
               
               
              Hà Nội, 30/12/2004

               
               
               


              Ru người ở lại 
                            
              ( Viết cho người ở  lại...)
                                                           
               
              À ơi..
              “ Trời mưa bong bóng phập phồng
              Mẹ đi lấy chồng con ở với ai...”

              Hỡi đò, hỡi bến, hỡi sông
              Em đi lấy chồng bỏ lại mình tôi.
              Để tôi ở lại đơn côi
              Nhặt ánh sao rụng cất nơi đầu giường.

              Sao rơi vì khóc sót thương
              Cho người ở lại nửa đường lẻ loi.
              Lời ru nghẹn lại trên môi
              Sợ chót buông lời trăng lại lấy đi.

              À ơi đừng nhớ làm chi
              Bởi lời ru ấy người đi đâu cần.
              Tôi nào muốn níu bước chân
              Bởi lời ru ấy chỉ cần cho tôi.

              À ơi tôi ngủ đi tôi
              Em đã đi rồi tôi hãy ngủ đi.
              Đừng thương, đừng tiếc làm gì
              Cho sâu giấc ngủ, người đi nhẹ lòng.

              À ơi...
              “ Trời mưa bong bóng phập phồng
              Mẹ đi lấy chồng con ở với ai...”

              Hà nội, 16/08/2006

               
               

               


              Thác tình

              Thác mùa cạn, thác mùa mưa
              Yêu Em tôi sẽ chọn mùa thác nao?
              Vì xa nên chỉ ước ao
              Gửi theo thác nước bao điều nhớ thương.
              Bao giờ về lại quê hương
              Hỏi người yêu dấu nhớ thương đâu rồi?
              Hay là người đã quên tôi
              Để cho nỗi nhớ vụt trôi theo dòng.
              Tôi gom vớt lại nhớ mong
              Trèo ngược con đập, trả vòng lại tôi.

               

              Hà Nội, 17/08/2006




               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:37:28 bởi Nguyễn Hoàng >
               
              #7
                Nguyễn Hoàng

                • Số bài : 487
                • Điểm: 0
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 15.07.2006
                • Nơi: Hà Nội
                • Trạng thái: offline
                RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 05.01.2007 13:40:16 (permalink)
                0
                Hoa cỏ
                 

                Những bông hoa cỏ nhỏ
                Màu đỏ và màu vàng
                Hương lúa vừa đưa ngang
                Nhẹ rung lên trong gió

                Những bông hoa cỏ nhỏ
                Níu chân ngang lối về
                Màu đỏ tôi đam mê
                Màu vàng em tươi trẻ.

                Có thể nào như thế
                Chỉ chút tình thoáng qua
                Chẳng bận lòng đâu mà
                Lặng thầm tôi bước vội

                Vẫn như nghe em nói.
                Vẫn như nghe em cười.
                Nhưng chỉ mình tôi thôi
                Quay về nơi xa ấy.

                Cố quên đi như vậy
                Đành lòng bớt đam mê
                Dẫu trong tim tràn trề
                Bao yêu thương nồng ấm.

                Bão lòng đang tan chậm
                Tình thoáng rồi nhạt phai
                Chỉ mình tôi nhớ hoài,
                Có những bông hoa cỏ.
                 
                Hoà Lạc, 13/05/2006
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:38:41 bởi Nguyễn Hoàng >
                 
                #8
                  Nguyễn Hoàng

                  • Số bài : 487
                  • Điểm: 0
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 15.07.2006
                  • Nơi: Hà Nội
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 05.01.2007 23:18:18 (permalink)
                  0
                  Suy tư


                  Nắng xôn xao và gió xôn xao
                  Tôi suy tư trong thế giới ảo,
                  Về em- người đàn bà mỏng manh như tà áo
                  Cuốn tôi lên với những vì sao.

                  Tôi cúi nhìn đời từ mãi trên cao,
                  Mông lung quá và xa lạ quá.
                  Như rừng phong giờ trơ trụi lá,
                  Tôi đã yêu mà như thể trắng tay.

                  Hồi ức trẻ trung có trở về đây,
                  Ru tôi ngủ những đêm dài vật vã.
                  Tình yêu nào đâu còn xa lạ...
                  Cuốn tôi đi quên cả tháng năm.

                  Lặng lẽ sống, lặng lẽ gieo mầm,
                  Mong gặt hái nhỏ nhoi hạnh phúc.
                  Mặc tâm hồn lúc trong lúc đục,
                  Vẫn ước mong dịu ngọt chứa chan.


                  Hà nội, 17/05/2006
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 22:39:51 bởi Nguyễn Hoàng >
                   
                  #9
                    Nguyễn Hoàng

                    • Số bài : 487
                    • Điểm: 0
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 15.07.2006
                    • Nơi: Hà Nội
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 06.01.2007 01:15:10 (permalink)
                    0
                    Người đàn bà ảo

                    Người đàn bà của thế giới ảo
                    Em đến trong tôi như một cơn bão.
                    Người đàn bà từ thế giới ảo
                    Em khiến tôi đam mê biết bao.

                    Em sáng trong như một vì sao.
                    Khiến tôi ước trở lại ngày nào,
                    Tôi còn trẻ và luôn khao khát
                    Một tình yêu như nắng xôn xao.

                    Biết là em không thể ngọt ngào
                    Biết là em dỗi hờn như trẻ.
                    Tôi vẫn yêu lặng thầm như thế
                    Dẫu trái tim đau đớn nhường nào.

                    Biết rằng em sẽ không thể trao,
                    Một chút thôi dù chỉ là ảo giác.
                    Tôi lặng bước với con tim tan nát
                    Nhớ về em như sóng tuôn trào.


                    Hà nội, 18/05/2006


                     
                     
                    Bóng em qua đường


                    Khổ đau đã bước qua
                    Hạnh phúc mon men lại
                    Xua tan bao sợ hãi
                    Chờ đợi câu yêu thương.

                    Thoáng bóng em qua đường
                    Tôi ngoái nhìn lặng lẽ
                    Biết là mình không thể
                    Được nhận câu yêu thương.

                    Cay mắt vì bụi đường
                    Ngại ngùng không dụi nhẹ
                    Cứ để nhoà như thế
                    Cho đời bớt vấn vương.

                    Em khuất cuối nẻo đường
                    Chỉ mình tôi đứng lại
                    Nụ cười em đọng mãi
                    Thoáng vọng quanh đâu đây.


                    Hà nội, 15/06/2006


                     
                     
                    Tôi cầu xin tôi

                    Tôi xin tôi đừng nhớ
                    Tôi xin tôi hãy quên
                    Tôi xin em dịu hiền
                    Đừng làm tôi tan chảy.

                    Tôi đã ao ước đấy
                    Tôi đã từng mong chờ
                    Tôi đã có giấc mơ
                    Được yêu em tha thiết.

                    Tôi giờ đây đã biết
                    Thêm một vị đắng cay
                    Khi nhớ bóng em gày
                    Khi chờ mong tin nhắn.

                    Tôi xin tôi đừng giận
                    Tôi xin tôi thứ tha
                    Trái tim của mình mà
                    Tội gì khi yêu nhỉ.

                    Thôi cứ đập như thế
                    Trái tim của tôi ơi
                    Dẫu một lần trong đời
                    Vì em mà loạn nhịp.

                    Hà Nội, 20/06/2006


                     
                     
                    Tôi ru em ngủ

                    Đêm đã khuya rồi em ngủ đi
                    Cho tôi ru em lời thầm thì
                    Lời yêu không nói xin giữ lại
                    Sợ thốt ra rồi gió cuốn đi.

                    Đêm đã sâu rồi em ngủ đi
                    Đừng ưu tư nữa để làm gì
                    Cho tôi ve vuốt làn tóc rối
                    Lén nhặt ưu phiền mang ném đi.

                    Em ngủ say đi em dấu yêu
                    Gửi giấc mơ xanh lên cánh diều
                    Lặng lẽ dõi theo tôi níu giữ
                    Để đọng trong hồn tiếng sáo yêu.

                    Tiếng sáo vợi xa biết bao nhiêu,
                    Nhường tôi hát nhẹ thay sáo diều
                    À ơi em ngủ say em nhé
                    Cho đời thanh thản hỡi em yêu.

                    Hà nội, 26/06/2006


                     
                     
                     
                     
                    Tôi đành xa em


                    Thôi tôi đành xa em.
                    Không còn nhớ nhung và khao khát nữa,
                    Không còn thắp mãi thêm ngọn lửa
                    Của đam mê khắc khoải đợi chờ.

                    Thôi đành thức tỉnh giữa cơn mơ
                    Góp nhặt lại những điều dịu ngọt
                    Cất dấu đi lửa lòng thiêu đốt
                    Để nhớ mong đọng lại trong lòng.

                    Thả nỗi buồn vào gió Sông Hồng
                    Vào tĩnh lặng bên hồ câu vắng.
                    Em yêu kiều mỏng manh như nắng
                    Đốt tim tôi mà chẳng xót xa.

                    Tình yêu rồi cũng sẽ nhạt nhoà
                    Lửa đam mê tàn theo năm tháng.
                    Bóng em mờ theo hoàng hôn chạng vạng.
                    Chỉ còn tôi lặng lẽ dõi theo.


                    Hà nội, 01/07/2006


                     
                     
                     
                    Uớc gì


                    Uớc gì cho thời gian trở lại
                    Để tôi được yêu em mãi mãi
                    Để đợi chờ mong manh khắc khoải
                    Để trĩu lòng trong những giấc mơ.

                    Tôi ước gì sẽ viết những câu thơ
                    Chỉ ngọt ngào mà không cay đắng
                    Chỉ êm đềm như Hồ Tây phẳng lặng
                    Đang vỗ về những cánh vạc xa xôi.

                    Tôi ước gì chỉ có em thôi
                    Ở bên tôi những đêm thao thức.
                    Cho vợi đi bao nhiêu buồn bực
                    Của hôm qua, hiện tại và ngày mai.

                    Tôi ước ao xây một lâu đài
                    Nơi tình ái đơm hoa kết trái
                    Nơi thời gian như đang ngừng lại
                    Để tình yêu sẽ không tàn phai.


                    Hà nội, 04/07/2006


                     
                     
                     
                    Tan chảy


                    Rồi một ngày em nói chia tay
                    Thế giới ảo tan như tuyết chảy
                    Cố tìm lại nhưng không tìm thấy,
                    Nick của em ở chatroom nào?

                    Như thiên hà muôn triệu vì sao,
                    Ngôi sao em ở đâu lấp lánh?
                    Để mình tôi cô đơn giá lạnh
                    Nhớ về em trong giấc chiêm bao.

                    Tôi lục tìm kí ức ngày nào,
                    Lời dịu dàng em thường nhắn đến
                    Chút dỗi hờn khi tôi lỡ hẹn,
                    Màn hình kia chỉ có lời chào.

                    Bàn phím này đáng ghét làm sao?
                    Câu yêu thương giờ không thể gõ.
                    Thế giới kia như vừa sụp đổ,
                    Tan chảy ra dưới nhạt nhoà ánh sao.

                    Có còn không thế giới thực nào?
                    Em là thực với tình yêu tôi thực?
                    Với tâm hồn tổn thương, đau nhức
                    Tôi bay lên cùng với trời sao.


                    Hà nội, 25/05/2006


                     
                     
                     
                    Nhìn vào mắt em
                     
                    Tôi nhìn vào mắt em

                    Kiếm tìm điều siêu thực

                    Như chợt vừa tỉnh thức

                    Trước rộn rã yêu thương.

                     
                    Khoé mắt không hề vương

                    Chút ưu tư khắc khoải

                    Không chút nào sợ hãi

                    Chỉ dịu ngọt ắp đầy.

                     

                    Em và tôi ở đây

                    Chân thành và cởi mở

                    Nghe cả từng hơi thở

                    Nghe cả từng nhịp tim.

                     

                    Những kí ức êm đềm

                    Ùa về trong ánh mắt

                    Như một sự sắp đặt,

                    Của số phận lạnh lùng.

                     

                    Tôi mỉm cười bao dung

                    Em mỉm cười bẽn lẽn

                    Như chưa từng hò hẹn

                    Mà sao thấy bồi hồi.

                     

                    Thôi cứ để mình tôi,

                    Được yêu em như thế.

                    Vì biết em có thể

                    Dấu diếm cuộc đời em.

                     

                    Bước một mình trong đêm
                    Tìm mắt em soi rọi

                    Để tôi không lạc lối

                    Tìm về chốn mộng mơ.

                     

                     

                    Hà nội, 07/07/2006
                     


                     
                     
                     
                    Không có em
                     

                    Kể từ hôm hai đứa chia xa,

                    Thế giới quanh tôi như xa lạ quá

                    Cây phượng vĩ chỉ trơ trọi lá

                    Hoa đỏ đam mê lẩn trốn đâu rồi.


                    Vậy là còn chỉ mình tôi thôi,

                    Thế giới ảo bơ vơ lạc lối.

                    Em ở đâu? Ngàn lần tôi hỏi,

                    Câu trả lời: chỉ còn Nick của em.


                    Nhớ về em, mở Archive ra xem,

                    Những giận hờn còn nguyên ở đó.

                    Tình yêu như trang Word bỏ ngỏ,

                    Chưa bao giờ viết kí tự nào.


                    YM giờ chẳng có lời chào,

                    Chẳng còn báo có New messages

                    Em ở đâu nào em có biết

                    Không có em, thế giới chảy tan.



                    Hà nội, ngày 14/07/2006

                     
                     
                     
                     
                     
                    Ngày mưa nhớ em
                     

                     

                    Những giọt mưa tí tách

                    Mang đến sự trong lành.

                    Mang đến sự mỏng manh

                    Của tình yêu trở lại.

                     

                    Xua đi bao sợ hãi

                    Xua đi bao đắng cay

                    Khi hình bóng em gày

                    Thoáng hiện trong mưa ướt.

                     

                    Tôi ước ao có được

                    Em ở trong vòng tay.

                    Để nỗi nhớ lấp đầy

                    Khoảng trống nơi tim nhỏ.

                     

                    Em vẫn như còn đó

                    Đợi tôi đến trong mưa.

                    Dù chẳng trẻ con nữa,

                    Vẫn thoả thuê nô đùa.

                     

                    Chỉ đùa thôi với mưa

                    Tình yêu đâu đùa được.

                    Nên âm thầm mong ước,

                    Yêu em trong ngày mưa.

                     

                     

                    Hà nội, 29/07/2006


                     
                     
                     
                     

                    Em có vui
                     

                     

                    Em xa tôi rồi em có vui?

                    Mưa vẫn mưa rơi, mưa khắp lối

                    Ngơ ngác tôi tìm nơi trú vội

                    Cả dãy phố dài chỉ mình tôi.

                     

                    Ôm cả thế giới vẫn thế thôi

                    Vì mưa nên lạnh con tim rồi

                    Em thoáng quay về trong chốc lát

                    Rồi lại bỏ tôi, em có vui?

                     

                    Em muốn quên tôi để em vui?

                    Tôi muốn có em nên chờ đợi

                    Như sau cơn mưa chờ nắng tới

                    Sưởi ấm con tim đang rối bời.

                     

                    Dẫu chẳng có nhau trong cuộc đời

                    Chỉ là bạn lớn của nhau thôi

                    Cũng nên quay lại cùng chia sẻ

                    Nhìn thấy tôi cười em có vui?

                     

                    Hà nội, ngày 31/07/2006


                     
                     
                     

                     
                    Sắc màu tình yêu.

                    Tình yêu như mây trôi
                    Lang thang tôi tìm kiếm
                    Dẫu chỉ còn hoài niệm
                    Vẫn nặng lòng nhớ thương.

                    Đã đến cuối con đường
                    Băn khoăn tìm hướng rẽ
                    Dù biết là có thể
                    Sẽ lạc lối suốt đời.

                    Tình yêu ơi đâu rồi
                    Sao lặng thầm mãi thế.
                    Đừng trốn tìm như trẻ
                    Khiến con tim vỡ oà.

                    Kìa thấp thoáng sắc hoa
                    Vàng tươi nơi bên trái
                    Cho tôi nhìn kĩ lại
                    Phải màu tình yêu không?

                    Màu của những nhớ mong
                    Màu của Em tuổi trẻ
                    Sao dịu dàng đến thế
                    Ôi sắc màu tình yêu!

                    Hà nội, ngày 31/08/2006


                     
                     
                     
                     
                    Hương vị tình yêu 
                     
                     
                    Mùa thu đang đi qua

                    Hương vị Na phảng phất

                    Em nửa đùa nửa thật

                    Khiến cho tôi chờ mong.

                     

                    Phải vị tình yêu không

                    Sao ngọt ngào đến lạ

                    Thấm sâu và nhanh quá

                    Vào góc nhỏ tim tôi.

                     

                    Tôi đã nếm trải rồi

                    Hương tình yêu tuổi trẻ

                    Vẫn ngỡ ngàng đến thế

                    Hương vị tình yêu Em.

                     

                    Tôi sẽ ngủ êm đềm

                    Trong hương thơm Na ấy

                    Để ngày mai thức dậy

                    Vẫn đọng vị tình yêu./.

                     

                    Hà nội, ngày 01/09/2006
                     
                     


                     
                     
                     
                     
                    Tôi mơ về Em
                     

                     

                    Vội vã quay lại, vội vã bỏ đi,

                    Em vẫn thế vẫn như bao lần trước.

                    Những dịu dàng mà tôi có được,

                    Cũng rời xa theo bước chân Em.

                     

                    Khẽ trở mình vào lúc nửa đêm,

                    Giấc mơ qua Em còn vương lại

                    Để cho tôi cứ khao khát mãi

                    Được ôm Em nồng ấm vòng tay...

                     

                    ... Nhẹ vuốt ve đôi bờ vai gày,

                    Thầm thì nói những lời ân ái.

                    Xua hết mọi ưu phiền trở ngại

                    Tôi và Em hòa với trời mây...

                     

                    Tôi còn đây, Em vẫn còn đây

                    Hai đứa ở hai đầu nỗi nhớ.

                    Duyên kiếp này thôi đừng lầm lỡ,

                    Chỉ có nhau trong những vần thơ.

                     

                    Hà nội, ngày 7/09/2006


                     
                     
                     
                     
                    Tự cảm
                     
                     

                    Em

                    Vụt đến như sao băng

                    Rồi Em lại lẳng lặng

                    Dựng bức tường vô hình.

                     

                    Tôi

                    Vào thế giới lung linh

                    Dẫu biết phía sau Em

                    Là biển cấm một chiều.

                     

                    Em và Tôi

                    Muốn nói biết bao điều

                    Mà sao không dám nói

                    Chắc sợ mình phiêu lưu.

                     

                    Hà nội, ngày 13/09/2006




                     
                     
                     
                    Trăng khuyết

                    Dấu vội nửa vầng trăng
                    Cất vội đi nỗi nhớ
                    Để khiến Em đừng sợ
                    Tình yêu muộn quá Rằm.

                    Trăng khuyết vẫn âm thầm
                    Trôi qua nơi bến vắng
                    Cho đò kia im lặng
                    Đợi một người qua sông.

                    Người rồi cũng qua sông
                    Đò tình rồi hoang vắng
                    Đêm sông thu phẳng lặng
                    Giát bạc bằng ánh trăng.


                    Hà nội, ngày 15/09/2006



                     
                     
                     
                    Mùa thu vàng của tôi


                    Mùa thu vàng Em ơi đừng lặng lẽ
                    Có lẽ nào vô tâm như thể
                    Chưa gặp nhau một giây phút nào.
                    Chưa thầm thì những điều khát khao.

                    Một giờ thôi ta không thể trao
                    Để suốt đời mãi còn nhung nhớ.
                    Như thế giới kia sẽ luôn rộng mở
                    Đón tình yêu vào những vần thơ.

                    Biết là sẽ còn mãi đợi chờ
                    Dẫu mùa thu vàng thêm nỗi nhớ.
                    Thôi đừng buồn và đừng than thở
                    Chiếc lá cuối cùng chưa rụng đâu Em.

                    Tôi ngước nhìn, chợt nhớ Em thêm
                    Mùa thu bỏ đi mình tôi ở lại.
                    Nhưng màu vàng vẫn ở bên trái
                    Nhắc tôi rằng đã từng có mùa thu
                    .

                    Hà nội, ngày 21/09/2006



                     
                     
                     
                    Giã biệt
                     
                    Tôi khép lại những cánh cửa

                    Của một thế giới thật diệu kì.

                    Cái thế giới, trong đó, tôi mải miết đi

                    Vắt kiệt tình yêu cho người tôi yêu quý.

                     

                    Để lại bao yêu thương tôi lặng lẽ ra đi

                    Không ngoái lại vì sợ không thể bước.

                    Chỉ mang theo một điều ao ước:

                    Chân trời xa nơi ấy cũng có Em.
                     

                    Hà nội, ngày 22/09/2006




                     
                     
                    Lặng lẽ
                     

                    Tôi lặng lẽ bước chân vào đây

                    Chợt bắt gặp biết bao nỗi nhớ

                    Anh nhớ về Phượng thời xa cũ

                    Em nhớ về tia nắng ngọt lành.

                     

                    Thoáng bắt gặp sợi nắng thu hanh

                    Nơi góc phố em từng qua đó

                    Bỗng dưng thấy lòng bồi hồi nhớ

                    Thế giới này buổi mới quen em.

                     

                    Hãy cho tôi nán ở lại thêm

                    Thế giới ảo gọi vần thơ da diết

                    Dẫu đã gửi những lời Giã biệt

                    Vẫn không sao cất bước rời xa.

                     

                    Bạn yêu thơ đáng yêu quá mà

                    Thế giới này cũng như thơ vậy

                    Tôi bước vào và tôi nhận thấy

                    Tình yêu luôn tràn ngập nơi đây./.

                     

                    Hà nội, ngày 28/09/2006



                     
                     
                     
                     
                    Lời cổ tích
                     
                     

                    Khi tình không thể trao,
                    Đừng nói yêu thương nữa

                    Hãy khép lại cánh cửa

                    Trái tim Em lạnh lùng.

                     

                    Biết còn có nhau không?

                    Thế giới này rộng quá.

                    Anh như cơn mưa lạ

                    Làm ướt vai Em gày.

                     

                    Thu vàng gió heo may

                    Làm tóc Em rối đấy.

                    Cổ tích xưa đã dậy:

                    Chớ đứng yên cầu may!

                     

                    Hà nội, 29/09/2006


                     
                     
                     
                     
                    Cà phê ngoại ô
                     

                    Tôi và Em ngồi đây

                    Quán thì vắng, cà phê thì đắng.

                    Hai tâm hồn bình yên phẳng lặng

                    Hai mắt nhìn nhau, mắt nói gì đâu?

                     

                    Tôi nhìn Em, Em lặng lẽ cúi đầu

                    Em không nói, mà trái tim Em nói.

                    Nó nói điều tôi luôn chờ đợi

                    Rằng Em nhớ tôi trong những đêm thâu.

                     

                    Em nhìn tôi, tôi lặng lẽ ngẩng đầu

                    Tôi không nói, mà chỉ thầm khao khát

                    Được ôm Em thật chặt vòng tay,

                    Được yêu Em suốt tháng năm này.

                     

                    Kí ức cũ ào ạt dâng đầy

                    Thấm thoắt đã nửa năm rồi đấy.

                    Tôi vẫn vậy, Em vẫn đáng yêu vậy

                    Thương nhớ cồn cào dẫu chưa nắm bàn tay.

                     

                    Tôi ngồi đây, Em vẫn ngồi đây

                    Quán thì vắng, cà phê ngọt đắng.

                     

                    Hà nội, ngày 30/09/2006

                     
                     
                     
                     
                     
                    Bất chợt...
                     
                    Con đường nào Em vẫn ngang qua?

                    Mùa thu nào Em thường vẫn nhớ?

                    Anh một mình nhìn hoa Cúc nở

                    Chợt sót xa mai mốt héo tàn.

                     

                    Nếu mùa xuân được chim én dệt đan,

                    Nếu tình yêu được thêu bằng nhung nhớ

                    Thì Em ơi đừng bao giờ sợ

                    Ngày chúng mình bất chợt gặp nhau.

                     

                    Nếu gặp anh Em đừng cúi đầu

                    Đừng e thẹn và đừng bối rối

                    Đừng âm thầm và đừng chờ đợi

                    Những lời yêu anh chẳng dám nói đâu.

                     

                    Anh sẽ như le lói vì sao

                    Chấp chới ở thiên hà xa tít

                    Bão Sangxan khiến trời mây mù mịt

                    Em kiếm tìm anh suốt cuộc đời em.

                     

                    Anh là bão giông mà em chỉ êm đềm

                    Anh là ảo mà em thì hiện thực.

                    Thôi đừng để con tim đau nhức

                    Vì thu vàng rồi cũng mau qua.

                     

                    Hà nội, 11/10/2006


                     
                     
                     
                    Trốn chạy
                     

                    Em bỗng lặng lẽ rời xa tôi.

                    Như trốn chạy tất cả ngọt ngào và cay đắng.

                    Trốn chạy tất cả bão giông và phẳng lặng,

                    Ẩn chứa trong tôi đang trực chờ Em.

                     

                    Đừng hỏi thêm và đừng nói thêm

                    Mọi lời nói giờ chỉ là vô nghĩa.

                    Cuộc sống đã ban những nụ cười mai mỉa

                    Không khước từ, tôi âm thầm cất đi.

                     

                    Thôi đừng yêu, đừng nuối tiếc làm gì,

                    Dọn kỉ niệm cất vào ngăn dĩ vãng.

                    Em ở đâu cuối trời thu lãng đãng,

                    Thoáng nhớ về Thế giới tôi không?

                     

                    Có thể làm dịu vết thương lòng,

                    Em đã ban cho tôi ngày ấy?

                    Hay tôi tự chữa cho mình vậy,

                    Biết khi nao tim sẽ lại lành?

                     

                    Phơi hồn mình trong nắng thu hanh,

                    Biết đâu nắng chợt mang Em tới.

                    Lòng buồn tênh, hắt hiu chờ đợi,

                    Câu giã từ, nắng từ chối mang theo.

                     

                    Hà nội, ngày 14/10/2006



                     
                     
                     
                     
                    Em ở nơi đâu?
                     

                     

                    Tôi đi tìm Em chứ Em ở nơi đâu?

                    Cà phê nguội Tôi gục đầu chờ đợi.

                    Thoáng đâu đây giọng Em vừa nói?

                    Là mơ thôi vì Em đã rời xa...

                     

                    Kỉ niệm cũ vẫn xanh mượt mà

                    Cánh hoa cũ vẫn vàng như lửa.

                    Thoáng bóng ai lướt qua khung cửa

                    Phải Em không? Xin chớ cợt đùa.

                     

                    Em hãy vào lần cuối tiễn đưa

                    Biết khi nao mình còn gặp lại.
                    Xóa yêu thương cho vơi sợ hãi,

                    Bởi biết rằng không có ngày mai.

                     

                    Nuốt ánh mắt để tạc hình hài.

                    Môi câm lặng, nghe tim đau đớn.

                    Thân xác như hồn ma lởn vởn,

                    Em là ai? Và Tôi sẽ là ai?

                     

                    Tôi sẽ lang thang như kẻ lạc loài

                    Vắng bóng Em Thế giới thành ảo thực.

                    Làm sao quên Em trong tiềm thức

                    Khi hồn Tôi đã hòa quyện hồn Em./.

                     

                     

                    Hà nội, 18/10/2006


                     
                     
                     
                     
                     
                    Em có về 
                     
                     
                    Em đi rồi còn ai nhung nhớ
                    Keyboard kia từng phím rã rời

                    YM giờ đã thành xa xôi

                    Bao Nick kia cũng trở nên vô nghĩa.

                     

                    Biết là thế sao vẫn buồn đến thế

                    Tiếng tim mình chỉ để mình nghe.

                    Mùa đông sang biết Em có về

                    Cho bớt lạnh trái tim Anh mệt mỏi.

                     

                    Em có về cho lòng anh bối rối

                    Chắt chiu từng câu nói vụng về.

                    Chỉ nhìn Em cho mắt thoả thuê

                    Những khát khao đầy theo năm tháng.

                     

                    Em có về mang theo sợi nắng

                    Vun vén từ thu vàng vừa qua.

                    Chỉ chút thôi cũng đủ đấy mà

                    Hồi sinh lại trái tim anh cũ kĩ.

                     

                    Hà nội, 30/10/2006





                     
                     
                    Bão lòng 
                      
                    Hỏi gió cho mây ngàn bay.
                    Hỏi Em cho thời gian quay lại.

                    Hỏi mình sao đắm say mãi

                    Trong mắt Em khi ở bên Em?

                     

                    Tìm lời đáp từ nắng thu êm.

                    Tìm lời đáp từ ngón tay Em mềm

                    Tìm lời đáp từ tim tôi rộn rã

                    Khi ta nhìn nhau mà không nói gì thêm.

                     

                    Gió giúp tôi hôn môi Em ngọt mềm

                    Nắng giúp tôi làm Em hồng bên má

                    Em giúp tôi cầm tay Em thon thả.

                    Tôi giúp tôi dập lửa khát khao.

                     

                    Tôi và Em ở thế giới nào.

                    Tình yêu này thực hay là ảo.

                    Có dìu nhau bước vào tâm bão

                    Cimaron điên cuồng đến với hai ta.*

                     

                     

                    * Bão số 7, hay còn gọi là cơn bão Cimaron
                     

                    Hà nội, 02/11/2006










                    Khát vọng 
                                      
                    Rồi nụ cười lại thoáng trên môi,
                    Tình yêu đến thoáng bên cửa sổ

                    Em đón nhận dẫu còn bỡ ngỡ

                    Dẫu con tim mỏi mệt quá rồi.

                     

                    Hãy đón nhận một lần nữa thôi

                    Cho đắng cay ngàn thu quên lãng.

                    Cho khát vọng rực lên như nắng

                    Ấm mềm chăn khi trời bước vào đông.

                     

                    Sẽ đợi chờ, sẽ lại nhớ mong

                    Nụ cười ai đọng bên khung cửa.

                    Cơn mưa muộn không còn rơi nữa,

                    Cho bóng ai đến vội bên Em.

                     

                    Tình yêu ru giấc ngủ êm đềm

                    Môi nồng ấm xua tan lạnh giá.

                    Bao khổ đau như xa lạ quá

                    Chỉ ắp đầy thôi thúc tin yêu.

                     

                    Em hãy yêu, hãy yêu thật nhiều.

                    Bởi năm tháng không chờ không đợi.

                    Hãy yêu thương bằng trái tim tươi mới

                    Ngoài cửa kia hạnh phúc rạng ngời.

                     

                    Hãy yêu đi cho lòng hết chơi vơi./.
                     

                     

                    Hà nội, 08/06/2006



                     
                     
                     
                     

                    Gửi cho em
                     
                    Muốn gửi cho em mùa thu Hà nội
                    Gửi những điều hương hoa sữa nói.
                    Có nhận không em hay là bối rối
                    Sài gòn ơi, bạn gái tôi ơi.
                     
                    Nắng Sài gòn em có đủ rồi
                    Để tôi gửi màu vàng thu nhé.
                    Cái màu vàng dịu dàng như thể
                    Người Hà thành ở đất Thăng Long.
                     
                    Tôi gửi kèm cả chút nhớ mong
                    Cho Sài gòn và cho em nữa.
                    Dấu nụ hôn vào hương hoa sữa
                    Cho gió mang vào làm rối tóc em.
                     
                    Băn khoăn hoài chợt muốn gửi thêm,
                    Lời cầu chúc an lành hạnh phúc.
                    Mà đôi chân như đang thúc giục
                    Một ngày nào tôi sẽ vào thăm.
                     
                    Sài gòn ơi nỗi nhớ âm thầm./.
                     
                     
                    Hà nội, 11/11/2006
                     

                     
                     
                     
                     
                    Mong Em về...?

                    Tôi mơ về Em
                    Ở nơi xa lắm.
                    Mắt nhìn ảm đạm
                    Môi ngơ ngác cười.

                    Nét xinh đâu rồi?
                    Sao buồn như thế?
                    Giá tôi có thể
                    Cho Em niềm vui!...


                    Tan giấc mơ rồi.
                    Em về chưa nhỉ?
                    Lòng vui như sẽ
                    Được đến bên Em.

                    Mang theo ngọt mềm
                    Đôi môi chờ đợi.
                    Mang yêu thương tới
                    Dâng Em ngày về...


                    Hà nội, 13/11/2006




                     
                     
                     
                    Hỏi mình

                    Hỏi mình sao cứ đợi chờ
                    Cứ mơ hoài mãi giấc mơ ngọt ngào?
                    Hỏi mình sao cứ ước ao
                    Ở bên Em mãi như sao trên trời?

                    Hỏi lòng sao cứ chơi vơi
                    Chìm trong nỗi nhớ như thời trẻ con?
                    Hỏi sao tim cứ mỏi mòn
                    Yêu Em như thể không còn ngày mai?

                    Hỏi ánh mắt tạc hình hài
                    Của Em vẫn mãi không phai trong lòng?
                    Mắt ơi mắt có nhớ không
                    Dáng Em ngày ấy khi đông sắp về?

                    Hỏi hồn mình có thoả thuê
                    Bên Em say đắm giờ về lãng quên?
                    Hỏi Em có nỡ bắt đền
                    Nếu tôi chót đặt môi mềm lên môi?

                    Hỏi thì chỉ hỏi thế thôi
                    Ru lòng lặng lẽ một thời yêu thương.
                    Chờ Em nơi cuối con đường
                    Em ơi có đến cho đường bớt xa?


                    Hà nội, ngày 17/11/2006



                     
                     
                     
                     
                    Hát cho Em
                     
                     
                    Tôi hát bên Em những lời dịu dàng
                    Lời ca như nỗi buồn mênh mang.
                    Cuốn hồn tôi quên bao ngày tháng
                    Lặng lẽ như cơn gió đi hoang.
                     
                    Tôi hát bên Em những lời đắng cay
                    Câu hát vỡ tan trong trái tim này.
                    Thổn thức nỗi đau vì Em đấy
                    Yêu thương như lẫn vào trời mây.
                     
                    Có thể nào nâng niu bàn tay
                    Của Em ấy đặt vào nơi ngực trái.
                    Nghe con tim đang run lên tê dại
                    Biết làm sao cho nỗi nhớ nguôi ngoai.
                     
                    Tôi hát cho Em để rồi mai xa.
                    Quán vắng mình tôi đợi Em mà.
                    Chua xót biết bao Em không đến.
                    Tàn héo góc bàn vài đoá hoa.
                     
                    Tôi hát cho tôi lòng xót xa.
                    Đường trở về sao mà dài quá.
                    Kỉ niệm nơi đây giờ như xa lạ.
                    Trái tim yêu bỗng chợt vỡ oà.
                     
                     
                    Hà nội, 18/11/2006



                     
                     
                     
                     
                    Mưa lạ
                     
                     
                    Tối nay mưa rơi

                    Mưa gì lạ thế

                    Ầm ầm như thể
                    Mưa giận người đời.

                     
                    Mưa mãi không thôi

                    Rơi thành đá lạnh

                    Từng viên lóng lánh

                    Như ánh mắt người.

                     
                    Mưa thì từ trời

                    Người thì từ đất

                    Dẫu xa nhau thật

                    Vẫn gần đấy thôi.

                     
                    Mưa ướt mặt người

                    Hay là người khóc.

                    Người đang cô độc

                    Mưa cứ trêu ngươi.

                     
                    Chỉ trách thế thôi

                    Mưa ơi đừng giận

                    Mau mau nhanh tạnh

                    Người sẽ yêu đời.

                     
                     
                    Hà nội, 20/11/2006




                     
                     
                     
                    Cảm xúc từ mưa lạ
                     

                     
                    Mưa lạ rơi từ bầu trời gần
                    Lời Em lạ từ xa thị trấn.
                    Mảnh đất nào vẫn đang khô hạn,
                    Em có mang mưa đến đó không?
                     
                    Bùi ngùi những cảm xúc trong lòng.
                    Em xa lạ giống cơn mưa lạ,
                    Mà bỗng như bạn gần gũi quá
                    Từ buổi đầu Thế giới khai sinh.
                     
                    Tôi dấu mình, lặng lẽ nín thinh.
                    Nhìn Thế giới ảo như xa lạ.
                    Dẫu quanh tôi vẫn đáng yêu quá,
                    Những vần thơ và bạn yêu thơ.
                     
                    Chưa làm quen đến tận bây giờ
                    Chưa xuất hiện nên còn e ngại.
                    Ước ngày nào nắng lên, thư thái
                    Sẽ gặp nhau không chỉ nơi đây.
                     
                    Mưa rất lạ trong thế giới này./.
                     
                     
                    Hà nội, 21/11/2006 
                     


                     
                     
                     
                     
                    Ngày đông viết cho Em
                     
                     
                    Tôi viết cho Em trong một ngày đông,
                    Trời se lạnh hay trái tim tôi lạnh ?
                    Ghép câu thơ với những vần có cánh
                    Gửi cho Em khi thu muộn đã tàn.
                     
                    Tôi viết cho Em khi sương sớm vừa tan
                    Người hối hả với mưu sinh cuộc sống.
                    Nỗi nhớ bâng quơ ngập ngừng lưu đọng,
                    Trên tán sấu già hiu quạnh đầu đông.
                     
                    Tôi viết cho Em để vơi trong lòng,
                    Những ưu tư vốn già nua cũ kĩ.
                    Khi con tim ngang tàng như thể,
                    Mãi rộn ràng thúc giục nhịp yêu.
                     
                    Tôi viết cho Em như đã viết những điều,
                    Hiển nhiên thế mà làm sao được thế.
                    Câu yêu thương  mà bao người không thể,
                    Không nói ra khi tim chết một phần.
                     
                    Tôi viết cho Em như để hoá thân,
                    Vào Thế giới đam mê ngọt đắng.
                    Khát khao tìm dẫu chỉ vài sợi nắng
                    Sưởi lòng mình khi đông mới vừa sang./.
                     
                    Hà nội, ngày 30/11/2006


                     
                     
                     
                     
                     
                    Đêm Hà nội
                     
                     
                    Hà Nội đã ẩn sâu vào đêm.

                    Những con đường thân quen lặng lẽ.

                    Cái lạnh đầu đông ngấm sâu như thể

                    Sẽ đóng băng ngay cả trái tim.

                     
                    Phố xá chìm trong giấc ngủ êm đềm.

                    Lác đác vài đôi đưa nhau về muộn.

                    Họ thầm thì dăm điều mong muốn,

                    Có lẽ về niềm hạnh phúc giản đơn thôi.

                     
                    Tôi chậm bước nhìn ngắm cuộc đời

                    Vẫn bình yên, đáng yêu như thế.

                    Dẫu đắng cay, nhọc nhằn dâu bể

                    Vẫn ngọt ngào quyến rũ về đêm.

                     
                    Không còn cảnh xe máy như nêm

                    Không còn thấy xe ôm tranh khách.

                    Không còn thấy “xe bus điên” lạng lách,

                    Hà Nội đêm lặng lẽ một bức tranh.

                     
                    Cô hàng phở nhón tay bốc hành

                    Vài khách muộn chúi đầu mà húp.

                    Ả váy ngắn khăn len sùm sụp

                    Điệu đàng búng tay gọi giật Taxi...

                     
                    Chị gom rác đã thu xếp đồ nghề,

                    Anh bảo vệ vươn vai ngáp ngắn.

                    Hỏi bâng quơ ngày mai nếu nắng?

                    Đưa trẻ con đi đạp vịt Hồ Tây.

                     
                    Ôi thân thương Hà Nội đêm nay

                    Lời Em nói như lời ru vọng lại.

                    Như hơi ấm xua mùa đông tê tái.

                    Mang tình yêu đến khắp nơi đây.

                     
                    Hà nội, 04/12/2006





                     
                     
                     
                    Khác biệt
                     
                     
                    Handphone câm lặng
                    Hộp thư rỗng không
                    YM bất động
                    Trái tim trống rỗng.
                     
                    Người đàn ông tham lam
                    Chỉ muốn phép cộng
                    Không muốn phép trừ
                    Gặm nhấm ưu tư.
                     
                    Người đàn bà vô tư
                    Vươn tay chơi vơi
                    Đón nhận ngọt ngào
                    Tràn về như bão.
                     
                    Người đàn ông điên đảo
                    Chìm trong đam mê.
                    Ru lòng vụng về
                    Bằng thế giới ảo.
                     
                    Người đàn bà khoác áo
                    Ủ ấm tim mình.
                    Chạy trốn bình minh
                    Lạnh lùng, vụt tắt.
                     
                    Người đàn ông vẫn yêu
                    Lòng không sám hối.
                    Ai sẽ cứu rỗi
                    Linh hồn lang thang?
                     
                    Người đàn bà mơ màng
                    Quay lưng lặng lẽ.
                    Vô hồn như thể
                    Khác biệt đất - trời./.
                     
                    Hà nội, ngày 05/12/2006 
                     


                     
                     
                     
                     
                    Nắng cho Em
                     
                     
                    Này Em yêu ơi

                    Xin đừng giận dỗi.

                    Gió mùa cuốn bụi

                    Buồn hoen mi rồi.

                     
                    Chỉ kiêu hãnh thôi

                    Dịu lòng tha thứ

                    Ẩn sau nhung nhớ

                    Dấu suốt cuộc đời.

                     
                    Dù có xa vời

                    Vẫn chờ vẫn đợi.

                    Dù không gần gũi

                    Vẫn khát khao thôi.

                     
                    Này Em yêu ơi

                    Đông đến thật rồi.

                    Gửi Em hơi ấm

                    Từ trái tim tôi.

                     
                    Chỉ chút đó thôi

                    Có làm Em cười?

                    Như là tia nắng

                    Làm mắt Em vui?

                     
                    Hà nội, ngày 12/12/2006 



                     


                     
                     
                     
                    Cú phone dịu ngọt
                     
                    Thôi nào Em yêu ơi

                    Đừng nặng lời như thế

                    Mạng mobi không thể

                    Truyền hết những tin yêu.

                     
                    Biết là nhớ nhau nhiều

                    Sao vội vàng trách móc.

                    Tôi lang thang cô độc

                    Trong thế giới tình yêu.

                     
                    Đam mê biết bao nhiêu

                    Mà vẫn như chưa đủ.

                    Đêm đêm dành giấc ngủ

                    Trăn trở hoài về Em.

                     
                    Hãy nói câu êm đềm

                    Hãy lựa lời dịu ngọt.

                    Giá cước phí chỉ một

                    Có đắt hơn đâu mà?

                     
                    Hà nội, ngày 18/12/2006




                     
                     
                     
                     
                    Lời người cũ

                    Người đã cũ như những bài thơ cũ
                    Vẫn đam mê hát mãi khúc tình ca.
                    Năm tháng trôi, có lẽ bắt đầu già?
                    Bởi mái tóc thấp thoáng màu sương khói.
                     
                    Đôi tình nhân vẫn kề vai ấp gối
                    Dắt tay nhau qua dâu bể nổi chìm.
                    Tình yêu cũ vẫn như mới trong tim,
                    Dẫu tháng năm chất muộn phiền bên cạnh.
                     
                    Nắng đầu đông như xua tan giá lạnh
                    Bạn yêu thơ gửi tặng lời chân thành.
                    Chỉ đôi lời như sợi nắng vàng hanh,
                    Cũng khiến cho tim ấm nhanh trở lại.
                     
                    Ôi tình thơ nào đâu dễ nhạt phai! 
                      
                     
                    Hà nội, ngày 21/12/2006







                    Đừng trách nhau 
                      
                    Đừng trách tôi đây quá hững hờ

                    Là người lữ khách ghé quán thơ.

                    Bất chợt gặp em nơi góc khuất

                    Lòng bỗng nôn nao đến tận giờ.

                     
                    Gặp lại em trong mỗi giấc mơ.

                    Nhớ thương day dứt với đợi chờ.

                    Em ơi có biết từng đêm vắng

                    Lặng thầm tôi viết những vần thơ.

                     
                    Những vần thơ này đầy khát khao

                    Về em tha thiết ở nơi nào?

                    Có nhớ chăng em ngày mới gặp

                    Phố cũng vui cùng nắng xôn xao.

                     
                    Cứ trách cho tim đỡ cồn cào

                    Cứ trách vì tình luôn huyền ảo.

                    Cứ trách vì đời đầy giông bão.

                    Nên mình phiêu bạt mãi phương nao.

                     
                    Đừng dặn lòng mình dấu khát khao!

                     
                    Hà nội, ngày 23/12/2006 
                     




                     
                     
                     
                    Đi tìm mùa xuân 
                     
                     
                    Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?

                    Anh đi tìm mùa xuân êm đềm

                    Gom góp yêu thương dành em đấy

                    Để ngày mai gặp sẽ ấm êm.

                     
                    Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?

                    Gió mùa còn rít bên ngoài thềm

                    Em ở nơi nao lòng băng giá

                    Có muốn anh mang chút Nắng thêm.

                     
                    Nắng chiều đông nay sao thật mềm?

                    Ấm bàn tay anh vuốt tóc em...

                    Ôi giấc mơ nào vừa chợt đến.

                    Khiến trái tim anh rực cháy lên.

                     
                    Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em.

                    Tiếng mưa oà khóc, như bắt đền.

                    Người ơi xin hãy đừng hờn dỗi.

                    Chót nhớ thương nhiều nên thế thôi.

                     
                    Năm mới đã sang, đọng mi môi.

                     
                    Hà nội, 03/01/2007


                     
                     
                     
                     
                     
                    Người đi... 
                      

                    Người ơi xin chớ trách nhau

                    Nhớ thương ngày ấy ở đâu bây giờ.

                    Người đi ta tỉnh giấc mơ,

                    Lặng thầm nuối tiếc ngẩn ngơ đêm dài.

                     
                    Biết rằng chẳng có ngày mai,

                    Mà lòng khao khát, thở dài đêm nay.

                    Tình yêu vẫn đắp cho đầy,

                    Gửi theo gió lạnh đợi ngày xuân sang.

                     
                    Người đi nước mắt hai hàng ?

                    Còn ta ở lại bàng hoàng nỗi đau.

                    Thôi đành hẹn lại kiếp sau,

                    Vòng tay êm ấm bên nhau mặn nồng.

                     
                    Người đi người có biết không ?

                    Ta thì ở lại mà lòng nát tan.

                    Tìm đâu trong cõi nhân gian ?

                    Những ngày xưa ấy ngập tràn tình yêu.
                     
                      
                     Hà nội, ngày 07/01/2007 
                     



                     
                     
                     

                    Hình dung...
                     
                    Tôi lặng lẽ hình dung về em,
                    Người đàn bà dấu đêm vào tóc.
                    Người đàn bà mím môi kìm khóc,
                    Khi cuộc tình theo năm tháng tàn phai.
                     
                    Em cất bước rời khỏi lâu đài
                    Nơi tình ái chỉ còn là dĩ vãng.
                    Nơi kỉ niệm chôn vùi cùng quên lãng
                    Em âm thầm một nẻo lạnh hoang.
                     
                    Tôi dõi theo lòng thấy bàng hoàng,
                    Ôi đớn đau em góp gom nhiều quá.
                    Dẫu không khóc, lệ vẫn vương đầy má.
                    Để ngày mai, em rộng lòng thứ tha.
                     
                    Một ngày mai sẽ tươi sáng hơn mà,
                    Tôi tin thế và mong em được thế.
                    Mặc trái tim đã nát tan như thể
                    Chẳng khi nao chăm sóc cho lành.
                     
                    Đông sắp qua, em trước gió mong manh
                    Tà áo cũ ấp ủ đầy kí ức.
                    Tôi ưu tư, chỉ ngoái nhìn bất lực.
                    Mong gửi em lời cầu chúc an lành.
                     
                    Hà nội, 15/01/2007










                    Thế giới ảo
                     
                    Tôi viết cho em về thế giới của tôi
                    Cái thế giới hẳn em đã biết rồi
                    Nơi không có chiến tranh và chết chóc.
                    Nơi con người không bị hận thù đầu độc.
                    Nơi chỉ có yêu thương và nhớ mong.
                     
                    Thế giới của tôi là một cánh đồng
                    Đầy hoa trái và sắc màu của nắng.
                    Một thế giới xoá đi niềm cay đắng
                    Cho tình yêu thấm đậm những ngọt ngào.
                     
                    Thế giới của tôi tràn đầy khát khao
                    Đến bên nhau để cùng nhau chia sẻ
                    Những điều bình thường tưởng như không thể
                    Trong thế giới này sẽ thành giản đơn.
                     
                    Thế giới của tôi nhiều tha thứ hơn
                    Niềm vui nhỏ cũng biến thành hạnh phúc.
                    Tiếng em cười cũng thành như thúc giục
                    Mặt trời lên xua giá lạnh đêm đông.
                     
                    Thế giới của tôi em có biết không
                    Nó hiện hữu và luôn luôn rộng mở.
                    Hãy bước vào dù em còn bỡ ngỡ
                    Thế giới này toàn là những vần thơ.
                     
                    Thế giới này đẹp như những giấc mơ./.
                     
                     
                    Hà nội, ngày 21/01/2007


                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.12.2007 12:51:49 bởi Nguyễn Hoàng >
                     
                    #10
                      Nguyễn Hoàng

                      • Số bài : 487
                      • Điểm: 0
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 15.07.2006
                      • Nơi: Hà Nội
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 22.01.2007 21:39:55 (permalink)
                      0
                      Ngộ nhận?
                       
                       
                      Tôi đau nhói con tim
                      Khi em thờ ơ bước.
                      Tôi bàng hoàng thấy được
                      Sự ngộ nhận của mình?
                       
                      Ở đâu những ân tình
                      Tôi trao em ngày ấy?
                      Em lạnh lùng đến vậy
                      Sao tôi không nhận ra?
                       
                      Ôi trái tim mù loà
                      Đừng cháy lên thêm nữa!
                      Em đằng sau cánh cửa
                      Đã khép lại muộn màng.
                       
                      Tôi như cơn gió hoang
                      Phiêu du trong tình ái.
                      Sao tôi không e ngại
                      Trước tim em vô tình?
                       
                      Tôi nhận ra chính mình
                      Trước ngọn nến lung linh.
                      Như kẻ đang hấp hối
                      Ai sẽ đến hồi sinh?
                       
                      Hà nội, 22/01/2007







                      Ru lòng... 
                        
                      Thời gian rồi qua mau
                      Ánh mắt vơi u sầu.
                      Nhìn em tôi chợt thấy
                      Trong lòng vơi niềm đau.
                       
                      Em có hay biết đâu
                      Tình yêu là như thế.
                      Giận hờn ừ thật dễ
                      Làm lành? Chẳng khó đâu!
                       
                      Em như dòng sông sâu
                      Tôi bơi chìm lặn nổi.
                      Thật ghét mình quá đỗi
                      Mà vẫn mơ về nhau.
                       
                      Giấc mơ níu đêm thâu
                      Bình minh đành gõ cửa.
                      Thầm trách cả em nữa,
                      Sao không như ban đầu?
                       
                      Hà nội, 23/01/2007









                      Vẫn nhớ
                       
                      Tôi nhớ em nhiều nên vào đây
                      Nén lại cảm xúc cho bớt đầy.
                      Giá như em cũng vào đây nhỉ?
                      Yêu thương quấn quýt như gió mây.
                       
                      Đã từng khát khao chỉ một ngày
                      Bên em tan biến vào sâu thẳm.
                      Bên em cho tim được tưới đẫm
                      Ngụm nhỏ ngọt ngào của men say.
                       
                      Vẫn nhớ em nhiều nên vào đây.
                      Tự vấn lòng mình nay vơi - đầy?
                      Rộn ràng tim tôi lặng lẽ đáp:
                      Người ơi xin đừng trách kẻ Say.
                       
                      Liêu siêu khép lại cánh cửa này
                      Đợi em, em lại không qua đây.
                      Tìm một bờ vai đưa tay vịn.
                      Thấy nỗi nhớ mong lại dâng đầy.
                       
                      Em ở nơi nào em có hay???
                       
                      Hà nội, 24/01/2007

                       
                       
                       
                       
                       
                       
                      Bình minh...
                       
                       
                      ...Tôi mơ thấy em ở nơi xa lắm
                      Một Thế giới quạnh hiu ảm đạm
                      Mắt buồn tênh ngơ ngác âm thầm.
                      Kiếm tìm gì ở phía xa xăm.
                       
                      Đây của tôi Thế giới nội tâm
                      Hãy bước vào như nàng lữ khách.
                      Nâng một chén rượu tình khổ hạnh
                      Cho má hồng lên, tóc thêm xanh.
                       
                      Cứ vào đi rồi xa cũng đành,
                      Thế giới tôi có thể nào níu giữ.
                      Bao yêu thương rót hoài không đủ
                      Giọt cuối cùng chẳng giữ cho mình.
                       
                      Thế giới tôi đã hết lung linh
                      Không sáng nữa khi em rời xa nó.
                      Mặt trời sẽ không bao giờ ló
                      Khỏi đám mây nặng trĩu nhớ mong...
                       
                      Giấc mơ tan. Gió lay cửa phòng?
                      Thế giới tôi sáng bừng trở lại.
                      Ánh mắt em vẫn nhìn tôi mãi
                      Mở cửa ra tôi chào đón ban mai./.
                       
                      Hà nội, 25/01/2007
                       
                       
                       
                       
                       
                       
                      Bên em ngày nắng cuối đông
                       
                       
                      Tôi ngồi bên em trong nắng cuối đông.
                      Thế giới phẳng như hồn tôi phẳng lặng.
                      Sóng Hồ Tây ngủ im lìm trong nắng.
                      Ngón tay em lấp loá như nhánh măng.
                       
                      Tôi bối rối, hồn cố giữ thăng bằng
                      Mà trái tim sao rộn ràng đến thế.
                      Thôi hãy ngoan ôi trái tim nhỏ bé,
                      Ngón tay em khiến tan chảy giá băng.
                       
                      Nào phải đâu là những giấc mộng vàng.
                      Em là thật em đang cười rạng rỡ.
                      Tiếng em cười như lòng em cởi mở,
                      Tôi bồi hồi nghe thấy nhịp tim em.
                       
                      Nắng cuối đông vẫn trải xuống êm đềm.
                      Ngón tay em vẫn ấm nồng như thế.
                      Đừng ngại ngần em ơi em cứ để
                      Những ngón hồng ve vuốt trái tim tôi.
                       
                      Cho tôi mơ, giấc mơ thật xa xôi./.
                       
                      Hà nội, 30/01/2007



                       
                       
                       
                       
                      Tôi trách...
                       
                       
                      Tôi đã trách em sao hững hờ
                      Như Nàng lữ khách ghé quán thơ.
                      Vần yêu lơ đãng không đọc kĩ?
                      Mà đã bỏ đi đến tận giờ.
                       
                      Tôi đã trách tôi nhiều ước mơ
                      Giữa biển nhớ thương không bến bờ.
                      Cô đơn quán cũ đành ngồi lại.
                      Em bỏ quên không lời hẹn hò?
                       
                      Rồi tôi trách cả Nắng đông này
                      Đã khiến tôi không giữ bàn tay
                      Mỉm cười e ấp em rời gót
                      Hơi ấm tay em tôi nắm đầy.
                       
                      Trách cả lung linh mặt Hồ Tây
                      Sao bỗng chao nghiêng trong lúc này.
                      Bóng em gần thế không lưu giữ 
                      Để tôi vớt lại dấu kĩ ngay?
                       
                      Hà nội, 31/01/2007


                       
                       
                       

                       
                      Phút giao thừa
                       
                      Những bông pháo hoa.
                      Như niềm vui chợt bỗng vỡ oà.
                      Khoảnh khắc thiêng liêng
                      Trời đất giao hoà.
                      Lòng muôn người như đang hát khúc ca
                      Chào xuân về, năm mới.
                       
                      Giúp Mẹ thắp nén hương cả năm chờ đợi
                      Gửi lời khấn thầm về xa thẳm tổ tiên.
                      Mong mùa xuân đất nước bình yên,
                      Một thế giới không tiếng súng chiến tranh.
                      Lòng thù hận sẽ mãi là xa lạ.
                       
                      Mong người già sẽ vững như núi đá,
                      Mong thanh niên sẽ chẳng ngại bôn ba.
                      Mong phụ nữ sẽ chẳng bao giờ già
                      Trẻ con sẽ luôn hồng đôi má.
                      Và đàn ông sẽ đầy yêu thương, tài ba.
                       
                      Năm cũ đã qua.
                      Phút giây này ta bước vào năm mới.
                      Ngẩng đầu lên thấy lộc xanh đang đợi.
                      Xuân đã về, tiếng chân ai bước vội
                      Tiếng chuông chùa vọng lại ngân nga.
                       
                      Tiếng chuông gọi một mùa xuân ngát hoa./.
                       
                       
                      Hà nội, 01/02/2007


                       




                      Gửi Đăng Từ
                       
                      "Này đây nhung nhớ - Đăng Từ ơi"
                      Bạn là bạn thơ thật tuyệt vời
                      Đầu xuân năm mới tôi cầu chúc
                      Tình thơ đầy ắp mãi không vơi.
                       
                      Xuân đưa hương thơ lên "Đào phai"
                      Tôi dâng hồn xuân tặng mọi người
                      Cho ai yêu thơ, yêu nhau ấy
                      Một mùa xuân “thắm” mãi không “phai”
                       
                      Xuân rắc tình yêu xuống muôn loài./. 
                       
                      Hà nội, 01/02/2007





                      Hỏi em
                       
                      Em có nhớ không một ngày nào
                      Tình yêu ngơ ngác tôi thầm trao.
                      Giờ nắng cuối đông nhạt nhoà thế
                      Vẫn đọng vấn vương trên cánh đào.
                       
                      Xuân về lòng em có nôn nao.
                      Bởi chút nhớ thương với ngọt ngào?
                      Biết rằng tình ấy đành chôn dấu,
                      Vào trong giấc mơ không ngày sau.
                       
                      Em có buồn không nếu xa nhau,
                      Nếu mình không như thuở ban đầu?
                      Những dòng tin nhắn không còn đợi
                      Thế giới ảo kia hết nhiệm màu?
                       
                      Em có nhớ không chỉ những câu
                      Bâng quơ, trách móc, mình giận nhau?
                      Vội vàng, lúng túng lời xin lỗi,
                      Nắng ấm dịu dàng xoá u sầu.
                       
                      Em có vui không lúc bên nhau?
                      Riêng tôi vẫn thấy thấp thoáng mầu
                      Mầu hoa vàng ấy đầy khát vọng
                      Trong thế giới này, trong hồn nhau.
                       
                      Hỏi em có còn mơ về nhau?
                       
                      Hà nội, 05/02/2007 
                        
                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 23:00:17 bởi Nguyễn Hoàng >
                       
                      #11
                        Nguyễn Hoàng

                        • Số bài : 487
                        • Điểm: 0
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 15.07.2006
                        • Nơi: Hà Nội
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 08.02.2007 08:00:05 (permalink)
                        0
                        Chiều bên sông Hồng
                         

                        Tôi đứng đây bên bờ sông Hồng

                        Mắt nhìn theo dòng nước mênh mông,

                        Thả hồn mình cùng dập dềnh con sóng

                        Chợt thấy như thanh thản trong lòng.

                         

                        Gửi cho em ở bên kia sông Hồng

                        Những nồng nàn hôm qua cất dấu.

                        Bao đắm say em nào có thấu

                        Như phù sa trôi dạt về đâu.

                         

                        Ôi dòng sông- mắt em thẳm sâu

                        Chảy trong tôi tháng ngày lặng lẽ.

                        Gió lộng cuốn hồn tôi như thể

                        Chìm sâu vào nơi đáy mắt em.

                         

                        Chảy đi sông ơi cứ chảy êm đềm

                        Mang đắng cay hoà mặn nồng của biển.

                        Để lại tôi với trái tim tha thiết

                        Mải miết yêu dẫu bên lở bên bồi.

                         

                        Chảy đi sông ơi cứ chảy muôn đời.

                        Sông là thế ngàn năm vẫn thế.

                        Chỉ có tình yêu là không thể

                        Mãi ngọt ngào khi lòng hết đam mê./.

                         

                        Hà nội, 07/02/2007

                         

                         r
                         
                          
                         




                        VALENTINE
                          
                         
                        Ngày tình yêu đến
                        Em có đến không
                        Dù không hò hẹn
                        Vẫn chờ vẫn mong.
                         
                        Giống chocola
                        Môi em mọng mềm
                        Cho tôi thử nếm
                        Rồi lại muốn thêm.
                         
                        Một ngày êm đềm
                        Cả năm nhớ mãi.
                        Một lần ân ái
                        Suốt đời không phai.
                         
                        Ôi Valentine
                        Sẽ mong đến hoài.
                         
                        Hà nội, 12/02/2007






                        Mưa xuân
                         
                        Mưa xuân giăng mắc đầy trời
                        Mưa khiến tôi nhớ đến người trong mơ.
                        Rượu nồng say những vần thơ
                        Say cả nỗi nhớ khi mơ về người.
                         
                        Xuân thì ngoài cửa đó thôi,
                        Mà sao tôi thấy đông dài chưa qua.
                        Đào phai vẫn nở góc nhà
                        Hỏi tình còn thắm như là mới trao?
                         
                        Người ơi đang ở nơi nào
                        Hãy là chim én bay vào mùa xuân.
                        Để tôi góp nhặt mấy vần
                        Thơ tình gieo xuống cho xuân ngọt ngào.
                         
                        Mưa xuân làm dịu khát khao
                        Tình thầm của đất thuở nào mới quen.
                        Đất hiền không nỡ bắt đền
                        Vì mưa xuân đã đến bên đất rồi.
                         
                        Dù rằng chỉ lất phất thôi,
                        Mưa cũng cho người cảm nhận mùa xuân.
                        Cho tôi giây phút bần thần
                        Đứng bên cửa sổ nhìn xuân đã về.
                         
                        Một mùa xuân của đam mê
                        Ngọt ngào, cay đắng, tái tê, ấm nồng.
                        Xuân mang đến cả nhớ mong
                        Tôi như chợt thấy trong lòng nở hoa.
                         
                        Hà nội, ngày 21/02/2007 

                         
                         
                         
                         
                         
                         
                        Giọt tình...
                         
                        ...Chỉ còn một giọt, giọt buồn thôi
                        Tôi dốc cạn li cho mềm môi.
                        Đắng cay nhấp vội mong say khướt
                        Mà sao vẫn tỉnh trước gọi mời.
                         
                        Em có uống không li rượu đời
                        Một lần say mềm cùng với tôi?
                        Rượu tình tôi rót tràn li nhé
                        Cho đêm xuân nồng bớt lẻ loi.
                         
                        Chưa uống mà tôi muốn say rồi
                        Say lời em nói, em cười vui.
                        Giọt cuối thôi đành một mình vậy
                        Uống để chìm trong giấc ngủ vùi.
                         
                        Mắt nhìn đáy li chới với bơi.
                        Giọt tình cuối ấy đã uống rồi...
                        Sớm nay thức giấc xuân vừa đến
                        Xuân mang hương sắc cho tình tôi.
                         
                        Hà nội, 21/02/2007






                        Tiếng vĩ cầm
                         
                        ...Người ngồi la liệt
                        Trà thơm cùng tiếng vĩ cầm da diết.
                        Tôi vẳng nghe lời ca tha thiết, mĩ miều:
                        “... Nào có đâu nhiều, thời gian để yêu...”
                         
                        Tôi bay mênh mang như cánh diều
                        Vướng tia mắt em diều tôi chao đảo.
                        Như thuyền giấy mong manh gặp bão
                        Tôi chìm sâu vào đáy mắt em.
                         
                        Tiếng vĩ cầm càng da diết thêm.
                        Nến lung linh, quán trà thành huyền ảo.
                        Nghe rất gần tiếng con tim mách bảo:
                        “Hãy nhìn em vì em đang nhìn tôi”...
                         
                        Tiếng vĩ cầm vẫn như gọi mời,
                        Để tình yêu dâng lên bờ môi.
                        Thôi đành tôi tiễn em về nhé
                        Cho phút chia tay mãi xa xôi.
                         
                        Vĩ cầm da diết đã lâu rồi.
                         
                        Hà nội, ngày 26/02/2007

                        r

                         
                         
                         
                         
                         
                         
                        Rồi mai đây... 
                          
                        Rồi mai đây khi mình xa nhau
                        Hoa cỏ vàng gẫy rạp trên đồng cỏ.
                        Tôi thả hồn phiêu du trong gió
                        Lang thang tìm biết em ở nơi đâu?
                         
                        Uống cạn được không bao nỗi u sầu
                        Có đau hết không nỗi đau ngày cũ?
                        Nụ cười nào vui trái tim héo rũ
                        Giọng nói nào ru giấc ngủ đêm thâu?
                         
                        Rồi mai đây khi mình xa nhau
                        Em đọc lại không trang thơ nát nhàu?
                        Em có nhớ chăng về nơi quán cũ
                        Vĩ cầm gieo nhung nhớ vào lòng nhau?
                         
                        Sẽ mờ phai không những sắc màu
                        Có nhạt nhoà không hương vị cũ?
                        Có cất yêu thương xưa ấp ủ
                        Để thầm mở ra khi nhớ nhau?
                         
                        Rồi mai đây khi mình xa nhau
                        Thế giới nào cho mình ẩn náu?
                        Ai nâng niu những con tim nhỏ máu
                        Ai biết linh hồn sẽ trôi dạt về đâu?
                         
                        Trời sẽ khóc khi mình xa nhau?
                         

                        Hà nội, ngày 27/02/2007


                        R






                        Lời ru cho em
                         
                         
                        À ơi em ngủ cho say
                        Đắng cay quên hết còn đây ngọt ngào.
                        Ngủ đi cùng với trời sao
                        Trăng rằm cất giữ khát khao mặn nồng.
                        Ngủ đi cho nỗi nhớ mong,
                        Đọng trên khoé mắt, môi hồng của em.
                        Ngủ đi tôi sẽ ngoài thềm
                        Canh cho giấc ngủ êm đềm của em.
                        Lời ru muốn hát cả đêm,
                        Em ơi hãy ngủ thêm phần của tôi.
                        Trăng kia như đứng lại rồi,
                        Trăng như muốn nói với người hát ru:
                        Tình yêu đâu thể cầm tù
                        Như trăng vẫn sáng cho dù đầy mây.
                        À ơi em ngủ cho say
                        Để tôi thức trọn đời này ru em./.
                         
                        Hà nội, ngày 02/03/2007
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 23:04:26 bởi Nguyễn Hoàng >
                         
                        #12
                          Nguyễn Hoàng

                          • Số bài : 487
                          • Điểm: 0
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 15.07.2006
                          • Nơi: Hà Nội
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 12.03.2007 07:27:24 (permalink)
                          0
                          Khoảng lặng...
                           
                           
                          Khoảng lặng nhìn em.
                          Ánh mắt em xé toạc màn đêm tâm hồn tôi u tối.
                          Khoảng lặng ôm em.
                          Phút chia tay, thế giới vỡ oà, tim run lên hối hả.
                          Hạnh phúc cùng nỗi đau hoà cùng vội vã.
                          Lời yêu nào từ con tim thoảng bên tai em gần quá,
                          Cảm nhận được không, em thấm đẫm được không?
                           
                          Khoảng lặng ôm em.
                          Cái khoảnh khắc bao ngày tháng đợi chờ âm thầm.
                          Đắp nhung nhớ đầy thêm cho vơi đi lo âu sợ hãi.
                          Sợ một ngày nào ám ảnh tội lỗi sẽ mang em đi mãi,
                          Sợ một ngày nào em không còn là tia nắng ban mai,
                          Tôi sẽ chìm trong giấc mơ dài bình minh quên gõ cửa.
                          Tôi sẽ không còn là tôi với trái tim đầy yêu thương nữa.
                          Tôi sẽ vô hồn, cô đơn, lưu lạc trong thế giới của tôi. 
                          Ôi ở đâu những khát thèm rạo rực bờ môi?

                          Khoảng lặng ôm em.
                          Tôi bình yên đặt nụ hôn lên làn tóc rối.
                          Thoáng vọng nghe nhịp tim em như những lời xưng tội.
                          Chúa có nghe không để thứ tha cho những yêu thương, sám hối?
                          Tôi ôm chặt em, truyền hơi ấm từ con tim nóng hổi.
                          Ước ao trong khoảng lặng thẳm sâu với em tôi nói:
                          Hãy nhân từ như Chúa đến bên tôi cứu rỗi
                          Trái tim yêu thiết tha, nào đâu tội lỗi em ơi.
                          Ôi thời gian! Khoảng lặng ôm em xin dừng lại đừng trôi.
                          Cho tôi được đứng đây ôm em và tan biến trong đất trời.
                          Để lại tất cả.
                          Em mang linh hồn đi phiêu du trong thế giới của tôi...
                           
                          Khoảng lặng ôm em đã xa vời./.
                           
                          Hà nội, 11/03/2007 


                           
                           
                           
                           
                           
                          ...“Người ơi người ở đừng về”...
                           
                          “Người ơi người ở đừng về...”
                          Câu quan họ còn nồng nàn đến thế.
                          Người đừng về, người ơi đừng về nhé!
                          Ở lại đây cho tôi bớt tái tê.
                           
                          Bao yêu thương dù còn thiếu hẹn thề
                          Người ở lại ru lòng tôi sầu héo.
                          Xin ru tôi bằng nụ cười trong trẻo,
                          Câu í a cũng nán lại không về.
                           
                          Nắng chưa tắt, người đã nguội đam mê?
                          “Áo mớ ba mớ bảy” thẹn thùng cài khuy trễ.
                          Đành lòng ư, người ơi người nỡ thế?
                          Vội xuống thuyền, bỏ tôi, người về?
                           
                          Ôi mưa xuân vẫn giăng mắc lê thê, 
                          Khúc giã bạn tròng trành mép nước.
                          Biết ngày nào mình còn gặp được?
                          Thoả yêu thương quên cả lối về.
                           
                          Người đã về, mình tôi dọc triền đê,
                          Câu quan họ tím một màu nhung nhớ.
                          Người ơi người sao người về không ở
                          Lại bên tôi với khao khát si mê?
                           
                          Người ơi.................!
                          Người ở đừng về.
                           
                           
                          Hà nội, 12/03/2007 



                           
                           
                           
                          Em và mưa
                           
                          Mưa. Tôi đi về phía có em.
                          Những hạt mưa xuân như bụi mềm
                          Mơn man nhẹ khuôn mặt tôi lấp loá.
                          Mưa. Mưa kéo tuột tôi vào màn đêm.
                           
                          Em. Tôi lắng nghe giọng nói của em
                          Những lời nói thầm thì từ tiền kiếp
                          Ru hồn tôi vào trong mộng điệp
                          Em. Em thôi miên tôi bằng mắt em.
                           
                          Thôi. Cứ để năm tháng trôi êm đềm
                          Gắng cất giữ những ngọt ngào ngày cũ
                          Biết là thiếu, nhưng làm sao cho đủ
                          Rồi kiếp sau nhung nhớ đắp bù thêm.
                           
                          Em và mưa. Dẫn dắt tôi trong đêm
                          Phố nhạt nhòa tôi liêu xiêu vụn vỡ.
                          Tiếng mưa buồn giống như từ muôn thuở.
                          Tiếng em xa như đã nỡ chối từ.
                           
                          Giờ chỉ còn xa vắng những vần thơ
                          Câu bướm ong có đọng trong dĩ vãng?
                          Em mong manh như mưa xuân ảm đạm
                          Mưa và em xóa lầm lỗi cho tôi. 
                            
                          Em và mưa kéo tôi lại bên đời./. 
                            
                           
                          Hà nội, 15/03/2007



                           
                           
                           
                           
                          Em có ru tôi?
                           
                          Năm tháng cứ trôi.
                          Đêm. Tôi vẳng nghe lời em ru hời,

                          Lời ngọt ngào từ nơi nào xa xôi

                          Lời tha thiết của trái tim hối lỗi.

                           

                          Thời gian vẫn trôi.

                          Ngày. Tôi bước ra từ màn đêm u tối.

                          Tiếng âm thầm bám theo vẫy gọi

                          Tiếng giận hờn run rảy bờ môi.

                           

                          Cô đơn chơi vơi.

                          Tôi soi mình vào trong mắt tôi

                          Cuộc tình nào đã rảo bước qua rồi

                          Cuộc tình nào còn đang hấp hối?

                           

                          Em có ru tôi?

                          Em ru tôi giấc ngủ bình yên,

                          Lời ru ấy cuốn đi ưu phiền

                          Lời ru ấy dỗ trái tim đập yên./.

                           

                           

                          Hà nội, 18/03/2007


                          r


                           
                           
                           

                          Đừng rời xa...
                            
                          Em đã cho tôi
                          Đam mê cuộc đời
                          Em đã lấy mất
                          Âm thầm của tôi.
                           
                          Nào là bồi hồi
                          Nào là nhung nhớ
                          Phải chăng duyên nợ
                          Mãi chẳng phai phôi.
                           
                          Đi suốt cuộc đời
                          Tiếng cười trong trẻo.
                          Cứ hoài nhìn theo
                          Bóng em khắp nẻo.
                           
                          Ông trời sao khéo
                          Mang em đến đây.
                          Để đến lúc này
                          Tim tôi đau nhức.
                           
                          Em cùng tôi thức
                          Theo năm tháng không?
                          Đừng rời xa để
                          Tình chết trong lòng./.
                           
                          Hà nội, ngày 22/03/2007
                           

                           
                           
                           
                           
                          Xin Em...
                           
                          Xin em lời nói ngọc ngà
                          Để tôi lặng lẽ đi qua cuộc tình.

                          Xin em lần cuối cười xinh

                          Để tôi cất giữ bóng hình của em.

                           

                          Nụ hôn tôi muốn xin thêm

                          Để ngọt mềm ấy từng đêm vỗ về.

                          Xin em một chút tái tê

                          Những lần hờn giận lối về thật xa.

                           

                          Chỉ vài sợi tóc thôi mà,

                          Để tôi ve vuốt lúc xa em rồi.

                          Xin em một ánh mắt thôi,

                          Để tôi cảm thấy bầu trời đầy sao.

                           

                          Bàn tay mềm mại ngày nào

                          Cho tôi hơi ấm ủ vào con tim.

                          Để rồi tôi mãi đắm chìm

                          Trong yêu thương ấy ai tìm phôi phai.

                           

                          Xin em một ánh nắng mai

                          Để nắng sưởi ấm hình hài của tôi.

                          Chỉ xin em chỉ thế thôi

                          Thế là cũng đủ cho tôi kiếp này./.

                           

                          Hà nội, ngày 23/03/2007


                           
                           
                           
                          Vỗ về
                           
                          Em sẽ không chết, không chết đâu
                          Yêu thương làm vơi mọi nỗi đau.
                          Em sẽ sống như bao người sống
                          Em sẽ lại yêu như ban đầu.
                           
                          Cảnh sắc ngoài kia sẽ bừng lên
                          Xua tan ảm đạm trong hồn em.
                          Đôi môi em sẽ cười rạng rỡ
                          Tim em sẽ hát nhịp êm đềm./.
                           
                          Hà Nội, ngày 24/03/2007



                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 23:08:42 bởi Nguyễn Hoàng >
                           
                          #13
                            Nguyễn Hoàng

                            • Số bài : 487
                            • Điểm: 0
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 15.07.2006
                            • Nơi: Hà Nội
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 25.03.2007 13:10:49 (permalink)
                            0
                            Người đàn bà trong mơ
                             
                            Tôi nhớ về em, về một giấc mơ êm đềm
                            ... Người đàn bà kéo tôi chạy trên cánh đồng bất tận.
                            Một cánh đồng đầy hoa vàng ngát hương khiến lòng tôi phấn chấn.
                            Em ru lòng tôi bằng tiếng cười trong trẻo của em.
                             
                            Em cười hỏi tôi bao giờ rời xa em.
                            Tim nhói đau gượng cười, câu trả lời tôi từ chối.
                            Tôi đã cố tìm trong bí hiểm thế giới em mà không tìm nổi,
                            Lời hẹn thề nào mà không thấy giả dối bờ môi.
                             
                            Tôi kéo em chạy đến mệt nhoài vào thế giới của tôi.
                            Nơi những yêu thương nhung nhớ từng phút giây vẫy gọi
                            Nơi những khoảng lặng chỉ cần nhìn nhau không nói
                            Chỉ thầm đọc những ưu tư xao xuyến trong ánh mắt mà thôi.
                             
                            Bao khát vọng thầm lặng như được giãi bày trong mỗi cuộc đời
                            Vỡ oà ra. Run rảy, ngập ngừng, buồn đau chờ đợi.
                            Em sáng bừng lên từng giây khi bên tôi.
                            Em và tôi chạy trốn vào thế giới yêu thương bất lực của tôi...
                             
                            Nắng lên. Giấc mơ qua.
                            Người đàn bà là em ẩn hiện muôn lối cũ.
                            Năm tháng này rồi mai đây sẽ thành bất tử
                            Khi trong hồn nhau lắng đọng lại những ngọt ngào.
                             
                            Ra khỏi giấc mơ lòng chợt nhớ nôn nao
                            Người đàn bà là em kéo tôi chạy trên cánh đồng bất tận
                            Một cánh đồng đầy hoa vàng ngát hương khiến lòng tôi phấn chấn.
                            Tôi thả hồn tôi vào rạo rực mênh mang của nắng xuân.
                             
                            Hà nội, 25/03/2007 
                              
                              
                             



                            Người hỡi...!
                             
                            Người hỡi...!
                            Ta yêu em dù biết rằng không thể,
                            Nói lên câu ước nguyện hẹn thề.
                            Người hỡi...!
                            Ta yêu em bằng tất cả đam mê
                            Dù vẫn biết mắt sẽ ứa lệ tái tê.
                             
                            Ngoài khung cửa nắng hạ đã tràn về
                            Sao vẫn thấy em lạnh lùng đến thế?
                            Ngọn gió nào chợt vuốt ve thật nhẹ
                            Phải chăng em đưa ta vào cõi mê.
                             
                            Lỗi hẹn không khi ta quên lối về
                            Ta lạc bước chăng từ trong tiền kiếp?
                            Bao yêu thương bỗng trở nên tội nghiệp
                            Khi bóng em chìm khuất vào màn đêm.
                             
                            Người hỡi...!
                            Ta ru em những lời ru êm đềm,
                            Môi khô lạnh ta hôn từng ngón nhỏ.
                            Em cuốn ta ngả nghiêng trong gió.
                            Ta và em cùng khát vọng vô bờ./.
                             
                            Hà nội, ngày 31/03/2007

                             
                             
                             
                             
                             
                             
                            Động lòng...
                             
                            ... Có đắn đo lúc ngả bờ vai anh,
                            Em có biết bão giông chờ em đấy?
                            Mắt mơ hồ nên em nào có thấy
                            Tâm chấn kia đã sôi sục lên rồi.

                            Cơn động đất lớn nhất trong đời
                            Đang rùng rùng hướng về em đó.
                            Em có nghe con tim anh bày tỏ
                            Địa chấn lòng anh rung chuyển em không?...

                             
                            Hết dư chấn hồn anh như cánh đồng
                            Hoa vàng nở từ hạt em gieo muộn.
                            Hương dịu dàng tan nhanh theo gió cuốn,
                            Đất bình yên, đất lặng lẽ thấm buồn.
                             
                            Có đắn đo hay vô cảm vùi chôn
                            Sẽ lấp kín huyệt mộ đầy kỉ niệm?
                            Rung động nào theo tháng năm tìm kiếm
                            Anh ở nơi đâu và em ở nơi đâu?
                             
                            Núi lửa yêu thương mãi thiêu đốt nhau
                            Tàn tro mới còn ấm tình nồng cũ.
                            Thế giới này có còn mãi ấp ủ,
                            Nhịp tim rung như động đất trong lòng?
                             
                            Ngả bờ vai anh em có đắn đo không,
                            Em có sợ hồn anh đầy giông bão?
                            Em có dám bước vào Thế giới ảo,
                            Thế giới bình yên, lung linh khát khao?
                             
                            Hà nội, ngày 03/04/2007






                            Thăm lại miền quê 
                              
                            Anh đi về miền núi hoang vu
                            Nơi không có em để quên đi nỗi nhớ.
                            Tìm lại ấu thơ vui tươi một thuở
                            Những tháng năm tuổi mới biết yêu.
                             
                            Rừng cọ đồi chè nói biết bao điều,
                            Không khỏa lấp tâm hồn anh trống vắng.
                            Nắng trung du dỗ dành anh thầm lặng
                            Nỗi nhớ nào nguôi, anh hướng về em.
                             
                            Tiếng gọi đò bên sông Hồng êm đềm,
                            Giống tiếng em từ nơi miền xa vắng.
                            Con đò nhỏ đưa anh vào khoảng lặng,
                            Bờ bên kia nơi ấy không em.
                             
                            Đồi núi bạt ngàn chìm trong màn đêm,
                            Tiếng ai hát sao buồn đến thế?
                            Ánh sao đêm lung linh như thể,
                            Vời vợi thương và đau đáu đam mê.
                             
                            Ngày hôm qua với những nỗi tái tê,
                            Có thể nào khiến chúng mình chạy trốn?
                            Tiếng con tim vẫn đang còn đập rộn
                            Thôi thúc hồn anh vội vã trở về.
                             
                            Cám ơn nhiều tĩnh lặng của miền quê
                            Đã cho anh chút bình yên, thanh thản.
                            Miền trung du xóa ưu tư, buồn chán
                            Lòng thoáng vui anh phấn chấn quay về.
                             
                            Hà nội, ngày 09/04/2007








                            Giọt nước mắt ngà
                             
                            Tôi đi ngược thời gian về hôm qua
                            Đến quán cũ nơi em từng ngồi khóc:
                            ...Nuốt xót xa, nén thở dài nặng nhọc
                            Tôi vụng về lau giọt nước mắt ngà.
                             
                            Những yêu thương từ em chợt oà ra
                            Môi run rảy em cầu xin xa cách.
                            Tôi ướp hồn tôi bằng con tim lạnh
                            Yêu thương nào ẩn náu chốn mong manh.
                             
                            Giọt nước mắt ngà rơi xuống long lanh,
                            Bờ vai gầy ngẹn rung trong tiếng nấc.
                            Tôi cảm thấy một vết thương ngọt sắc
                            Khắc vào tim bằng giọt nước mắt ngà.
                             
                            Biết làm sao để có thể rời xa,
                            Cho nước mắt em không còn rơi nữa?
                            Giọt buồn ấy có dập tắt ngọn lửa
                            Đam mê và say đắm của lòng tôi.
                             
                            Đắng cay mình đã có quá nhiều rồi,
                            Em đừng khóc đừng làm đầy thêm nữa.
                            Để tình yêu sẽ ngọt ngào muôn thuở
                            Giọt nước mắt ngà sao thể nhạt phai?
                             
                            Thấm những giọt buồn vào chiếc khăn tay
                            Tôi cất giữ tâm hồn em trong đó
                            Như ôm ấp một mối tình dang dở
                            Giọt nước mắt ngà ướt mãi không khô...
                             
                            Hà nội, ngày 09/04/2007 
                             

                             
                             
                             
                             
                             
                            Như một giấc mơ qua
                             
                            Xin như một giấc mơ qua
                            Để tôi giữ lại mặn mà nơi em.
                            Xin như một ánh sao đêm,
                            Để tôi lặng lẽ chờ em nơi này.
                             
                            Xin đừng nói những đắng cay,
                            Để tôi vụng dại tháng ngày nhớ mong.
                            Dù cách mặt, đừng xa lòng
                            Để cho năm tháng mãi không hững hờ.
                             
                            Sao băng khi tỏ khi mờ,
                            Tình người lúc thắm, lúc chờ nhạt phai.
                            Vẳng nghe tim cứ vật nài,
                            Người ơi người ở đừng hoài xa nhau.
                             
                            Ở đâu ôi phép nhiệm màu,
                            Hãy mang em đến đêm thâu bớt dài.
                            Để em chôn cất hình hài,
                            Của tôi như thể của ai vô hồn.
                             
                            Giá mà tôi có thể chôn,
                            Biết bao kỉ niệm vẫn còn dấu yêu.
                            Nắng đã tắt, ngày cuối chiều
                            Lạnh lùng tôi sẽ cầu siêu chính mình.
                             
                            Hồn siêu thoát có nín thinh
                            Khi em thấp thoáng bóng hình đâu đây?
                            Yêu thương quên lãng kiếp này
                            Kiếp sau biết có đọa đầy nhau không?
                             
                            Hà nội, ngày 10/04/2007 
                             
                             
                             
                             
                             
                             
                            Rạn vỡ..
                             
                             
                            “...Còn thương nhớ nhau
                            Về thắp sao trời...”
                             
                            Câu hát cũ người ơi còn nhớ
                            Bao đắm say thuở mới ban đầu.
                            Giờ còn lại con tim nhỏ máu
                            Biết bao giờ quên hết niềm đau.
                             
                            Men Bát Tràng đã rạn vỡ trong nhau
                            Con đường đê dẫn ta vào quên lãng.
                            Mùi khoai nướng vẫn còn thoang thoảng
                            Dẫn ta vào nỗi buồn nhớ mênh mang.
                             
                            Em rời xa ta, em khiến ta ngỡ ngàng
                            Nụ hôn cuối cũng trở thành tội lỗi.
                            Không đức tin nên ta không xưng tội
                            Tình yêu nào là có lỗi em ơi?
                             
                            Thương nhớ nhau ta về thắp sao trời
                            Đem ánh sáng soi tâm hồn u tối.
                            Đợi bình minh đón ta vào ngày mới
                            Bao ưu phiền rồi cũng sớm qua thôi.
                             
                            Em soi sáng ta suốt cả cuộc đời./.
                             
                             
                            Hà nội, ngày 13/04/2007 
                             
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 23:14:16 bởi Nguyễn Hoàng >
                             
                            #14
                              Nguyễn Hoàng

                              • Số bài : 487
                              • Điểm: 0
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 15.07.2006
                              • Nơi: Hà Nội
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Tủ thơ lưu Nguye_Hoang 16.04.2007 01:11:26 (permalink)
                              0
                              Những nụ hôn bất tận
                               
                              Thôi nhé bây giờ mình chia tay.
                              Những nụ hôn nồng nàn đã lấp đầy
                              Không gian và thời gian nơi quán nhỏ
                              Nơi em và anh trôi dạt như mây.
                               
                              Những ngón tay đan quện những ngón tay
                              Thế giới nơi này trở  nên hoang lạnh
                              Như chỉ còn lại riêng em và anh
                              Với những nụ hôn dài như bất tận.
                               
                              Những nụ hôn sẽ chia đôi số phận
                              Để mai em xa, em trốn tình ta.
                              Để mai anh về như kẻ mù loà
                              Không còn thấy ánh sao em dẫn lối.
                               
                              Siết chặt vòng tay ôm em lần cuối
                              Lời vỗ về nhau giống lời xưng tội.
                              Anh và em trái tim đều đau nhói
                              Có dịu bớt không nhờ hơi ấm làn môi?
                               
                              Chưa bao giờ ngọt như thế trong đời
                              Chúng mình say ngất ngây nụ hôn cuối.
                              Để mai xa chỉ còn đọng lại tiếc nuối
                              Vị ngọt ngào bất tận những môi hôn.
                               
                              Ngày mai xa, khát cháy nhau nhiều hơn,
                              Môi chờ đợi và tim thoi thóp đợi
                              Được bên nhau thêm một lần hẹn cuối
                              Hôn nồng nàn, hôn bất tận suốt đời.
                               
                              Hà nội, ngày 15/04/2007 
                               





                              Thứ sáu
                               
                              Thứ sáu, ngày mười ba (13).
                              Người ta vẫn nghĩ đó là ngày có thể xảy ra
                              Những điều không may mắn.
                              Trước quán cà phê vắng
                              Giỏ xe em đầy hoa loa kèn trắng.
                              Tôi và em bên nhau.Tĩnh lặng.
                              Sắc màu của những mảnh ghép logic lung linh mơ hồ.
                              Đôi môi xinh của em thầm thì những lời cuối
                              Nồng nàn những nụ hôn cuối
                              Cho một lần hẹn cuối
                              Để ngày mai xa rời
                              Với nỗi nhớ khôn nguôi.
                              Hoa loa kèn trắng ngoài kia trong đêm vẫn đợi...
                               
                              Hà nội, ngày 13/04/07






                              Lời dối...
                               
                              “Em đã quên, mong anh cũng quên”
                              Lời nói dối sao chân thành đến thế.
                              Dẫu biết rằng trái tim không thể
                              Tin một lần mà thanh thản lối về.
                               
                              Đành phơi mình với nắng nhẹ đầu hè
                              Mong khỏa lấp trái tim hoang lạnh.
                              Người ơi người ở nơi đâu lẩn tránh?
                              Ta đợi em khắc khoải từng cơn mê.
                               
                              Hà nội, ngày 20/04/2007


                               
                               
                               
                               
                               
                              Ngày hạ buồn...
                               
                               
                              Không hẹn ước mà hạ về nhanh quá
                              Nghe lao xao, lấp loá trên vòm cây.
                              Lật kí ức bao kỉ niệm đong đầy
                              Ta vẫn thấy bóng dáng em ngày ấy.
                               
                              Như giấc mơ qua em sao gần đến vậy
                              Tiếng nói cười rơi rụng đâu đây.
                              Thoáng vừa trông bờ vai em gày,
                              Ngơ ngác tìm, lòng ta buồn biết mấy.
                               
                              Con đường cũ Nắng dìu ta run rẩy
                              Cuối đằng kia em có đợi ta không?
                              Cơn gió nào làm dịu vết thương lòng
                              Ta cất bước đam mê leo lét cháy...
                               
                              ...Ta bay. Bay nhẹ nhàng cùng mây cao.
                              Ta ôm mây như ôm em ngày nào
                              Mây trời rộng, bờ vai em bé nhỏ.
                              Ta dang tay ôm trọn nỗi khát khao.
                               
                              Rồi Nắng nhẹ đưa ta về đây
                              Nắng vỗ về ta quên tình say
                              Thiết tha Nắng hát lời của gió
                              Ru lòng ta ngày hạ buồn hôm nay./.
                               
                              Hà nội, ngày 23/04/2007






                              Chiều tháng tư
                               
                              Tháng tư sắp qua rồi
                              Dịu dàng mùa nắng mới.
                              Quán vắng em ngồi đợi
                              Tôi đến, buồn chơi vơi.
                               
                              Vẫn là em đó thôi
                              Mắt xa xôi vời vợi.
                              Cũng vẫn là tôi thôi
                              Ngỡ ngàng và bối rối.
                               
                              Lời nhớ tôi tránh nói
                              Niềm thương đành dấu đi.
                              Thời gian trôi rất vội
                              Có nuối tiếc điều gì?
                               
                              Chiều tháng tư qua đi
                              Đưa nhau về lối cũ
                              Bình yên mình cố giữ
                              Chào nhau chớp chớp mi.
                               
                              Hà nội, ngày 24/04/2007 






                              Trái tim hát lời hân hoan
                               
                              Em ơi anh nói điều này
                              Đắng cay quá đủ giờ này hãy yêu
                              Mỉa mai chua sót đã nhiều
                              Mong em hãy nói lời yêu ngọt ngào.
                               
                              Cuộc đời vẫn đẹp biết bao
                              Cớ sao em cứ ngoáy vào niềm đau?
                              Dẫu rằng có bội bạc nhau
                              Cũng xin tha thứ khi đầu còn xanh
                               
                              Oán hờn đời mãi sao đành
                              Hãy yêu lần nữa cho lành vết thương
                              Chia bôi hai đứa hai đường
                              Cũng xin ngoái lại mà thương lấy mình.
                               
                              Đằng đông rực rỡ bình minh
                              Mặt trời thúc giục gieo tình nơi em.
                              Mãi không chán, chẳng cả thèm
                              Em mau mau vén màn đêm cuộc tình.
                               
                              Tình cũ chết, duyên tái sinh
                              Quỳ trước thập giá biết mình ngộ không?
                              Vẫn nghe khao khát trong lòng
                              Lửa tình còn rực mãi không lụi tàn.
                               
                              Trái tim hát lời hân hoan
                              Tình thơ lai láng ngập tràn nơi em./.
                               
                              Hà nội, ngày 25/04/2007 
                               
                               
                               
                               
                               
                               
                              Đời vẫn đẹp
                               
                               
                              Đời luôn thế, tình bạc phai như thế
                              Tiếng tim mình giờ ai sẽ còn nghe?
                              Hãy mỉm cuời, lau nước mắt quay về
                              Dẫu lối cũ chẳng còn ai đưa tiễn.
                               
                              Đem đắng cay hoà tan ra với biển
                              Gom cho mình chút dịu ngọt tình xưa.
                              Ngẩng đầu lên bởi chẳng ai dối lừa
                              Duyên phận ấy do Chúa kia sắp đặt.
                               
                              Còn trong nhau chỉ thoáng qua ánh mắt
                              Và nụ cuời lặng lẽ cất trong tim.
                              Có nhớ nhau khi thao thức từng đêm
                              Thì thầm ru cho bình minh mau tới.
                               
                              Nếu có lúc lòng chợt buồn vời vợi,
                              Thì em ơi kí ức cũ mở ra.
                              Nếu tủi thân bất chợt muốn khóc oà,
                              Thì hãy khóc dù không ai dành dỗ.
                               
                              Khóc cho vơi tình trái ngang muôn thuở
                              Đón nụ cuời rạng rỡ như nắng hè.
                              Mắt long lanh chan chứa những đam mê,
                              Đời vẫn đẹp bởi đời luôn như thế.
                               
                              Hà nội, ngày 27/04/2007
                               


                                
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2007 23:19:48 bởi Nguyễn Hoàng >
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 1234 > | Trang 1 của 4 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 49 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9