HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 2 của 379 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 5681 bài trong đề mục
NhàQuê 12.11.2007 06:35:14 (permalink)
0
 




 
14. như mộng

Sách cũ thơm đầy hương tóc em
Ngày xưa hai đứa học chung đèn
Khi anh buồn ngủ em liền đến
Mây trắng mây hồng nâng gót quen!

Em đọc anh nghe nhiều sử kinh
Chỉ cho nghe rất ít chuyện tình
Em thường cười bảo anh hư quá
Phải học ngoan rồi mới được xin...!

Em đến em đi chẳng hẹn hò
Anh buồn muốn chết em chẳng cho...
Học hành chi nữa Em là mộng
Không có đường qua, không có đò!

Không ăn không uống... thương quá đau
Anh muốn cho mình được chết mau
Để được gặp em trong kiếp khác
Không còn khô héo đợi chiêm bao!

Em lại dỗ dành, lại viếng thăm
Mắt môi nhóm lửa... hẹn nghìn năm!
Vòng tay trói buộc thơm chăn gối
Chuyển kiếp, đổi đời... hết tối tăm!

Lại nói lại cười, lại học chung
Yêu qua muôn kiếp vẫn thẹn thùng
Sao rơi đầy mắt, hoa đầy tóc
Em vẫn thiên đường ngoan gót xuân!

Tưởng được cùng vui đọc bảng vàng
Ngờ đâu chỉ có khu vườn hoang
Em đi vội vã không từ biệt
Phím lạnh hương tàn, bếp hết than!

Dang tay ôm hết cả bụi đường
Mong tìm lại được chút dư hương
Lần theo mạch đất nghìn năm cũ
Còn dấu tích nào để tiếc thương?

Suối cạn mất nguồn rong chết khô
Anh như cá nhỏ lạc lên bờ
Em mang huyền dịu nuôi mầm sống
Chỉ dẫn đường đi đến ao hồ!

Bây giờ em bỏ anh thực rồi
Bốn biển mịt mờ mây gió trôi
Không hồn không xác, không buồn tủi...
Đường cũ, trăng xưa hết dạo chơi!

MD 03/03/04

 
Luân Tâm

R




<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2008 19:50:35 bởi Viet duong nhan >
#16
    NhàQuê 12.11.2007 16:43:40 (permalink)
    0

    15. vẫn chờ

    Gửi người một chút tha hương
    Bao nhiêu sóng gió đoạn trường đã qua
    Gửi người một chút tình ca
    Ngày xưa thơ mộng đã xa quá rồi!
    Không bọt bèo cũng nổi trôi
    Lang thang khắp bốn phương trời mất nhau!
    Mắt buồn còn đọng trăng sao
    Tình buồn còn dấu nghẹn ngào trong tim
    Cũng đành đáy biển mò kim
    Lẽ đâu hết nợ hết duyên thực rồi?
    Lệ trào mộng thực đầy vơi
    Sao đem hờ hững thay lời đảo điên?
    Nắng mưa cơm áo thêm phiền
    Tương lai mờ mịt dở điên dở khùng
    Làm sao gửi chút sầu chung?
    Phải chăng kiếp trước không cùng lối đi?
    Tang thương còn ước mơ gì?
    Nước trôi theo nước vô tri vô tình
    Chào nhau cuối nẽo phù sinh
    Xác thân hư ảo bóng hình khói sương
    Còn chăng một chút quê hương?
    Để chim đua hót cuối vườn bình yên
    Đường nào gió lộng áo tiên?
    Nửa mê nửa tỉnh hay miền chiêm bao?
    Gửi người một chút ngọt ngào
    Lần đầu hò hẹn… nghìn sau vẫn chờ!

    Luân Tâm
     
    MD 12/02/02
     
     R
     
     

     



    <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2008 19:54:19 bởi Viet duong nhan >
    #17
      NhàQuê 12.11.2007 16:47:34 (permalink)
      0

      16. còn em

      Còn em kể chuyện nắng mưa
      Còn em kể chuyện sang mùa sang canh
      Còn em kể chuyện mộng lành
      Nắng lên đỉnh núi, mây xanh chân trời
      Còn em kể chuyện dạo chơi
      Những ngày thơ ấu, những nơi gió lành
      Trời trong mắt đẹp long lanh
      Tóc bay đầm ấm để dành những đêm...
      Còn em gối mộng tay mềm
      Ngọt ngào tha thiết, ấm êm đợi chờ
      Còn em cho anh hồn thơ
      Nghiêng nghiêng bóng nhỏ thẩn thờ gót trăng!
      Còn em thương nhớ vội vàng
      Cơn mưa không dứt rộn ràng thiên thai
      Còn em mộng ngắn mộng dài
      Còn em quên cả tháng ngày tha hương

      Luân Tâm
       
      MD 01/19/03
       
      R

      <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2008 19:55:55 bởi Viet duong nhan >
      #18
        NhàQuê 12.11.2007 16:49:42 (permalink)
        0

        17. tủi gối chăn

        Áo cũ vẫn thương vẫn để dành...
        Cuối đường hư ảo hương mong manh
        Hạt sương tình nghĩa dù lưu luyến
        Duyên nợ ba sinh cũng không thành?

        Tháng đợi năm chờ cây chết khô
        Người đi hờn tủi đến bao giờ?
        Khăn tang nào lạnh vai sương tuyết?
        Bụi bám xe hoa cỏ cháy mồ!

        Kỷ niệm buồn hơn kỷ niệm vui
        Còn đây tiếng khóc nhạt son môi
        Nghìn sau hương phấn tàn trong gió
        Còn chút bụi hồng cũng xa xôi!

        Tìm lại chỗ ngồi, chỗ bước đi
        Bóng hình yểu điệu chẳng còn chi!
        Nghe như đứt ruột, hồn tan rã,
        Tình vẫn còn nguyên, vẫn mê si!

        Kiếp trước kiếp sau còn kiếp nào?
        Xin cho còn được gặp lại nhau
        Nụ hôn tình tứ không bờ bến
        Ngây ngất nghìn xưa đến nghìn sau!

        Mơ bóng tưởng hình...nhớ? tương tư?
        Mây hồng gió lạ áo tiểu thư
        Xin đi chầm chậm thêm chút nữa
        Cho lối si tình chút hương dư!

        Gặp gỡ chiêm bao cũng thẹn thùng
        Chưa nhìn tận mặt đã quay lưng
        Như trời xa đất, rừng xa núi,
        Chưa kịp làm quen... gọi tiếng cưng!

        Như xác ve sầu... như que tăm!
        Thịt da còn lại dấu ăn năn
        Nằm ôm đất lạnh mơ màu nắng
        Sớm tối mưa dầm tủi gối chăn!

        Luân Tâm
         
        MD 03/15/03
         
        R

         



        <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2008 19:57:24 bởi Viet duong nhan >
        #19
          NhàQuê 12.11.2007 16:53:20 (permalink)
          0

          18. hương quê

          Lá tre rụng xuống ao nào?
          Mấy con cá nhỏ che đầu mộng mơ
          Thương con tôm tích gà mờ
          Búng càng ra khỏi hang chờ cá non
          Lơ thơ sóng gợn tròn tròn
          Vàng mơ rong trứng đuôi son cá chài?
          Lia thia đóng bọt trắng đầy
          Chờ hơi tình điệu, chờ ngày se duyên!
          Mây lồng cổ tích thần tiên
          Ngẩn ngơ mắt vịt, cá kìm cắn tay (1)
          Hoa chanh hoa bưởi bay bay
          Hương ngâu vời vợi tóc dài mộng no
          Hàng cau mòn mõi hẹn hò
          Trầu còn mắc cỡ giả đò không leo!
          Mẹ gà con vịt chắt chiu (2)
          Gió lay trái mít nắng chiều lả lơi
          Trên vai, trên tóc, trên môi
          Trong màu tục ngữ, trong lời ca dao
          Trong áo lụa, trên má đào
          Trong giường, trên chiếu chiêm bao đợi chờ!
          Nghiêng nghiêng nón dệt bài thơ
          Bóng mê chân trắng ỡm ờ đất đen!
          Con chim chích điệu thân quen
          Buông lời trêu ghẹo gót sen, áo hồng
          Ngẩn ngơ mấy lá ngô đồng
          Thất tình rơi trốn mấy vòng thương đau?
          Môi thu e thẹn quên chào
          Mắt thu ướt quá lao đao sóng tình!
          Dáng thu yểu điệu xinh xinh
          Tay thu ngà ngọc cho nhìn tương tư
          Áo thu tha thướt hiền từ
          Vai thu mền ấm cũng như bông gòn!
          Đi cũng tròn đứng cũng tròn
          Bao nhiêu hương sắc Sàigòn cũng thua
          Chanh chua thì khế cũng chua (3)
          Còn thêm khế ngọt đời xưa khế vàng (4)
          Đường quê trăng sáng dịu dàng
          Mấy con đom đóm rộn ràng hôn nhau!
          Bên bờ giếng trong vườn rau
          Dế mèn, châu chấu, cào cào đẹp duyên
          Tay tình chưa ấm gót tiên
          Giật mình thương giấc cô miên ngọt ngào!

          MD 12/14/05
           
          Luân Tâm


          1) Ca Dao:
          “Má ơi! Con vịt chết chìm,
          Thò tay con vớt, cá kìm cắn tay!"
          2) Ca Dao:
          “Mẹ gà con vịt chắt chiu,
          Mấy đời dì ghẻ nâng niu con chồng!"
          3) Ca Dao:
          “Chanh chua thì khế cũng chua,
          Chanh bán có mùa, khế bán tư niên!"
          4) Chuyện cổ tích “Quạ Ăn Khế Trả Vàng"

           
          R
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2008 19:58:39 bởi Viet duong nhan >
          #20
            NhàQuê 12.11.2007 16:55:30 (permalink)
            0

            19. tình tứ

            Biết có nơi nào hẹn gặp nhau?
            Thời gian xóa hết dấu thương đau
            Cho em mãi mãi như hoa đẹp
            Không có tàn phai một chút nào!

            Để áo em bay mộng mơ đầy
            Tóc em lơ lửng một trời mây
            Môi em vẫn ngọt say tình tứ
            Tay vẫn thơm tho vẫn... điệu hoài!

            Cho dù giông bão ngập đất trời
            Cho dù núi lở nước cuốn trôi
            Biển sầu anh giữ riêng sâu kín
            Để được nhìn em rạng rỡ cười!

            Đường nào xao xuyến trăng ngủ quên?
            Anh sẽ vì em thắp ánh đèn
            Em bước trên màu đêm e thẹn
            Cùng nhau thơ thẩn lối chưa quen!

            Tháng hạ, mùa đông áo học trò
            Nơi nào em cũng vẫn thơm tho
            Trang thư âu yếm thương màu mắt
            Còn dấu tay vui nhớ hẹn hò!

            Nơi nào suối mát dấu chân ngoan?
            Anh ngỡ mình lên đến thiên đàng
            Cùng em sống mãi như đôi bướm
            Trả hết đau buồn cho thế gian!

            Biết có nơi nào còn thơ ngây?
            Cho em đi bụi chẳng bám giày
            Anh xin làm gió xuân tha thiết
            Hôn trộm một lần thật... đắm say!

            Hò hẹn hay không vẫn đợi chờ
            Yêu em anh bỗng biết làm thơ
            Xin thời gian giữ nguyên màu má
            Để nghĩ rằng em chẳng hững hờ!

            Còn có nơi nào mình chưa qua?
            Có mưa có nắng rất hiền hòa
            Mênh mông biển gió thơm hương áo
            Anh hoá thành cây, em thành hoa!

            Tay vẫn trong tay mấy bể dâu
            Xin em cứ mặc áo không màu
            Để không thay đổi đời thay đổi
            Để thấy tình ta vẫn ngọt ngào!

            Mai mốt về chung chốn sương mờ
            Mang theo gối sách với chăn thơ
            Nhìn nhau qua ánh trăng mê hoặc
            Anh chẳng còn đau khóc đợi chờ!

            Biết có hay không có chuyện mình?
            Hay là bướm cũ mộng Trang Sinh?
            Em ơi! Em vẫn là tiên nữ
            Đừng bỏ anh đi... lạnh một mình!

            Luân Tâm
             
            MD 11-27-02
             
            R
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2008 05:43:55 bởi Viet duong nhan >
            #21
              NhàQuê 12.11.2007 17:00:18 (permalink)
              0
               


              20. ve sầu xác nhện


              Có những tiếng ca buồn đứt ruột xé gan đã tan biến vào đêm tối mênh mông vô tận không bến bờ nguồn cội không hẹn hò một lần trở lại đón đưa? Có những nốt nhạc lời thơ u uất bi phẩn trường hận thiên thu đã quyện vào gió núi mưa rừng lận đận hoang vu không tuổi không tên để những chấn động dữ dội còn mãi sững sờ sông biển, trút lá cỏ cây, đổi màu cát bụi, bàng hoàng đất đỏ ngơ ngác đá xanh? Đời sống có khi bỗng như mất hết chỗ an bình nương náu cuối cùng? Rồi từ đó còn gì che chở ủi an ru nhớ dỗ dành những số phận, những cảnh đời hẩm hiu dang dở, những mảnh tình trái ngang tuyệt vọng, những oan hồn yểu mệnh lang thang vất vưởng cô đơn lạnh lẽo bơ vơ xứ lạ quê người? Xin đâu đây còn được chút bình yên trời xanh mây trắng hoa nắng gió hiền sao cười trăng điệu thực ấm áp tình người trọn vẹn cao quí bao dung cho cô đơn một nơi trọ nhờ qua đêm sa cơ thất thế, lỡ bước cùng đường? Lẽ nào tất cả rồi cũng đành... chỉ còn như một vết bụi mờ trôi nổi, một làn khói xám quá hắt hiu mong manh mơ hồ ẩn hiện xa xôi...một thoáng ngừng trong hạt nước bốc hơi như còn lảng đảng chút bóng hình “ve sầu xác nhện rã rời gió mưa?”
              (LT.)

              Trôi sông ru nhớ cõi buồn
              Trôi buồn ru nhớ ngọn nguồn lẻ loi!
              Trôi ta ru nhớ không người?
              Trôi người ru nhớ không cười trôi ta?

              Trôi mây ru nhớ quê nhà
              Lỡ quên dòng nhạc tình ca không lời?
              Ngừng trong hạt nước bốc hơi
              Nghe ta muối mặn nghe người lệ cay
              Ta vẫn tỉnh người chưa say?
              Rủ nhau sờ soạng tìm mai Sàigòn
              Phép mầu sương núi rêu non
              Tiếng chim bạc má mỏi mòn ăn năn
              Người đi để lại bóng trăng
              Cho ta bớt lạnh cũng bằng trả ơn?
              Ta đi để lại tiếng đờn
              Không dây không phím buồn hơn tình buồn
              Lá đau hồn ruộng phách vườn
              Ta đau không thịt không xương không hồn
              Trăng còn soi bóng cô đơn?
              Đờn còn không tiếng lên cơn chống Trời?
              Lá còn theo nước nổi trôi
              Ve sầu xác nhện rã rời gió mưa!

              Luân Tâm
              MD 05/22/06
               
              R


              <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2008 05:45:45 bởi Viet duong nhan >
              #22
                NhàQuê 12.11.2007 17:03:29 (permalink)
                0

                21. sao em không áo rừng thu?

                Miền Nam mưa nắng hai mùa
                Lúa thơm nước ngọt gió đưa hương tình
                Đất lành đi đứng cũng xinh
                Lạnh không hò hẹn tưởng mình nóng dư!
                Cây thèm kể chuyện đời xưa
                Đường thèm dỗ ngọt nhớ mưa chung dù
                Sao em không áo rừng thu?
                Vàng nai trắng bướm tương tư vội vàng
                Chân ai xa vắng dạo đàn
                Tiễn em Hà Nội sang ngang trái sầu
                Hồ Gươm hoàn kiếm đã lâu
                Mà sao cát bụi nghẹn ngào dấu xuân?
                Xé thư đốt sách bao lần
                Tro xương khói tóc phù vân vẫy chào
                Huế về thương gót chiêm bao
                Chuông Chùa Thiên Mụ nhớ vào hư không
                Chưa nghìn năm đã vạn năm
                Xót xa trăm trứng... hết rồng hết tiên
                Tan đàn xẻ nghé đảo điên
                Hồn đau bóng mất bình yên theo người
                Phù sa chín nhánh mồ côi
                Sơn lâm hà bá đổi đời phèn chua?
                Không thu quá nắng cũng mưa
                Thu chi tháng tám tráo bùa đổi xăm?
                Sàigòn dù lỡ dù lầm
                Không thu để điệu trăng rằm vẫn thơ
                Vườn xưa vàng lá xanh mơ
                Người về gội tóc hong tơ gọi tình...

                Luân Tâm

                MD 09/20/06
                 R

                <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2008 05:46:29 bởi Viet duong nhan >
                #23
                  NhàQuê 12.11.2007 17:15:51 (permalink)
                  0

                  22. gối lạnh

                  Thôi hết mưa thu hết nắng xuân
                  Môi tan theo bóng gót Thiên Thần
                  Kinh hoàng lạc mất dòng suối ngọt
                  Còn biết tìm đâu hương cố nhân?

                  Nước chảy đá mòn áo gió tan
                  Lần theo địa ngục kiếm thiên đàng
                  Tình không chăn gối yêu không áo
                  Mắt bỗng sương mù bóng gọi trăng?

                  Lẻ bạn lạc bầy đau xác xơ
                  Tuyết chôn dấu cỏ lấp đường thơ
                  Bao nhiêu kiến cánh không còn cánh
                  Chùa đổ tượng lo ngủ bụi bờ!

                  Nợ trốn duyên đòi mãi thêm đau
                  Đường mưa lưu lạc bỗng lệ trào
                  Chiều xưa lỗi hẹn mây quên nắng
                  Gió giận áo dài bỏ chiêm bao?

                  Người vẫn cố tìm người trốn chui
                  Tình sử nghìn sau vắng tiếng cười
                  Không nơi hò hẹn, không nơi trọ
                  Hai mảnh hồn đau cũng ngược xuôi?

                  Tới lui quanh quẩn bến sông buồn
                  Cá trắng, cá màu có tiếc thương
                  Nước ròng, nước lớn đau tôm tép
                  Tình đến, tình đi ruộng bỏ vườn?

                  Tưởng đã thật gần vẫn thật xa
                  Bếp xưa lửa tắt khói quên nhà
                  Lá me hôn tóc nghìn thu trước
                  Yểu điệu Sàigòn cũng bỏ ta?

                  Bóng nào tội nghiệp đến đêm đêm
                  Tay ôm hờn tủi trốn thân quen
                  Không còn trăng mật, không ong bướm
                  Nước đá vỗ về anh mất em?

                  Vui chưa bỏ ta buồn quấn ta
                  Quê người kinh dị quỷ yêu ma
                  Thương dòng sông cũ ôm hình bóng
                  Một chút áo hồng ấm thuyền hoa!

                  Lá non chết vội đau lá già
                  Đường về cổ tích đã quá xa
                  Lỡ làng quê cũ đau quê mới
                  Trăng dẫn bóng mình gặp bóng ta!

                  Hang ổ cuối cùng có như không
                  Ôm sầu, gối lạnh tắm gió đông
                  Nắng mưa áo rã tan xương cốt
                  Một chớp mắt buồn cũng viễn vông!

                  Luân Tâm

                   
                  MD 02/15/06
                   R



                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2008 05:48:05 bởi Viet duong nhan >
                  #24
                    NhàQuê 12.11.2007 17:17:54 (permalink)
                    0

                    23. hao gầy

                    Tình đất tình người tình cỏ cây?
                    Sông bồi núi lở gió ăn mây?
                    Ngày đen đêm trắng tàn chinh chiến?
                    Buồn cõng vui đi bóng hao gầy?



                    Tim khô mắt vẫn ướt tìm
                    Tình treo lơ lửng thêm ghiền gối ôm
                    Thẩn thờ giường cỏ chiếu rơm
                    Nắng chiều sương sớm khói cơm hao gầy!
                    Thương xanh lá nhớ đỏ cây
                    Đường non ngõ chín chưa đầy dấu môi
                    Mây vui khóc biển buồn cười
                    Bàng hoàng xương thịt bồi hồi núi sông?
                    Móng nào đỏ da nào hồng
                    Trưa hè nín thở chiều đông vội vàng
                    Ngựa đua đèo đứng tím gan
                    Nước lên nước xuống nghĩa trang gọi đò?
                    Tỉnh người mỏi cẳng cỡi bò
                    Say ta mòn gối lần mò trèo non
                    Dưỡng chim già nuôi cò con
                    Ăn mây tắm suối trăng tròn đeo hoa!
                    Đời như mộng mộng như ma
                    Đêm đêm cửa mở quỷ ta tiên mình?

                    Sầu quá điệu vui quá tình
                    Đường cong đường thẳng van xin cùng đường
                    Giật mình thắp nến soi gương
                    Nổi trôi chân trắng đoạn trường tóc mai!
                    Ngẩn ngơ lụa ngắn râu dài
                    Thực chanh giả bưởi đói tay no đòn!
                    Môi dư lửa quá lạnh son
                    Hay là thề lớn mộng con hết bùa
                    Hồn ai đổi xác ai lừa?
                    Hôn không điểm tựa đong đưa sập cầu
                    Bến trong thèm giọt mưa ngâu
                    Lang thang bến đục đau màu mắt trong!
                    Cùng dòng sông khác khúc sông?
                    Lòng sâu lòng cạn cùng mong tới bờ
                    Đường buồn nắng chẳng vào mơ
                    Bến vui cát trắng nằm chờ gót son!
                    Được bỗng mất hết bỗng còn
                    Người đi người đến Sàigòn bơ vơ
                    Đêm trăng mật ngày gió thơ
                    Áo thơm sóng nhạc sao ngờ đàn hư
                    Cánh tình chim lạc đường tu?
                    Già không trẻ có hình như... không là...

                    Luân Tâm

                     
                    MD 08/15/06
                     R
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2008 19:20:37 bởi Viet duong nhan >
                    #25
                      NhàQuê 12.11.2007 17:20:36 (permalink)
                      0

                      24. lặng lẽ

                      Lang thang hốt rác, nhặt hoa rơi
                      Có phải quê xưa cuối chân trời
                      Những giọt mồ hôi lăn trên má
                      Hay dòng lệ khóc kiếp nổi trôi?

                      Công danh ngày cũ nhắc thêm đau
                      Tỉnh giấc mơ hoa bạc mái đầu
                      Chợ trời: cơm áo ai cho nợ
                      Đường dài chân mỏi ngại đêm thâu!

                      Gió lạnh phương nào ai nhớ mong
                      Vai gầy áo mỏng tưởng... sắc, không
                      Nhân tình đất khách màu đen bạc
                      Còn nhắc làm chi áo lụa hồng?

                      Lặng lẽ đi về hẻm tối đen
                      Nhà ai suốt sáng vẫn còn đèn
                      Con đường xuôi ngược xe thao thức
                      Chờ gió đêm tàn đến làm quen!

                      Ta với bóng ta cùng bạn bè
                      Thềm trăng thềm gió, thềm... vĩa hè
                      Làm đoàn lữ khách qua sa mạc
                      Cát bụi bơ vơ chẳng... cháo chè!

                      Mưa đến vội vàng rồi mưa đi
                      Bỏ quên giọt nước bám bờ mi
                      Mai kia hơi nước theo mây gấp
                      Còn dấu mi buồn chẳng nói chi!

                      Mòn mỏi mong sao đẹp nguyện cầu
                      Đường xưa còn đẹp áo mưa ngâu
                      Người xưa còn nhớ màu chăn gối
                      Còn hẹn kiếp nào được gặp nhau?

                      Hai bước chân xa đường không xa
                      Nghìn năm đất lạnh đâu cần nhà
                      Xin cho một chút son môi ấm
                      Để nghĩ tình ta cũng nở hoa!

                      Nửa thực nửa hư, nửa ngập ngừng
                      Bao giờ nhặt được chút hương xuân
                      Giật mình nghe gió gào, mưa khóc
                      Lầm lũi bước buồn cũng... chán chân!

                      Rơi xuống biển đen, xuống vực sầu
                      Mắt ai quên khép để lệ trào
                      Hình như trời đất tan thành nước
                      Cuốn hết tình ta, hết chiêm bao!

                      Còn hạt bụi nào vương gót tiên
                      Xin cho trời đất thôi ngửa nghiêng
                      Cho hồn đơn lẻ thôi nghiêng ngửa
                      Cho áo người xưa vẫn dịu hiền!

                      Ta sẽ nằm yên nghe ve sầu
                      Thương thân tép, nhái làm mồi câu
                      Thương cây nhớ cội chim đau tổ (1)
                      Thương cả người dưng cả kẻ thù!

                      MD 04/08/00

                       
                      Luân Tâm


                      1) Ca dao: “Chim lạc đàn thương cây nhớ cội,
                      Người xa người tội lắm người ơi"

                      R
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2008 19:23:11 bởi Viet duong nhan >
                      #26
                        NhàQuê 12.11.2007 17:23:19 (permalink)
                        0

                        25. cổ tích

                        Em như nắng ấm đầu xuân
                        Như hoa đồng nội rất thân rất hiền
                        Như cổ tích như thần tiên
                        Mây qua đỉnh núi thăm miền thơ ngây
                        Đêm ôm mộng ngắn chân dài
                        Ngày vui phơi áo rượu say nơi nào?
                        Tưởng đâu hết khổ hết đau
                        Nhà tranh còn bóng trăng sao tuyệt vời
                        Giấc sầu sương gió viễn khơi
                        Áo sầu trả lại cho đời trắng đen!
                        Uống dòng suối mát thân quen
                        Nửa đêm giỡn bóng hoa đèn thêm xinh
                        Yêu nhau đổ quán, xiêu đình
                        Núi non rừng nhỏ thương mình gọi em
                        Chỗ nào cưng cũng được khen
                        Mưa xuân phơi phới nhụy sen no tròn
                        Dáng tiên ngây ngất Sàigòn
                        Ngờ đâu bạc phước gót son bụi mờ
                        Em đi mang hết hồn thơ
                        Cạn sông tình sử, nát bờ tình ca!
                        Bỏ gối bướm bỏ chăn hoa
                        Bỏ anh khô héo thịt da không còn
                        Mai kia chân cứng đá mòn
                        Em về nhóm lửa... bồng con, hôn chồng?

                        Luân Tâm

                         
                        MD 11/19/04
                         
                        R


                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2008 19:25:22 bởi Viet duong nhan >
                        #27
                          NhàQuê 12.11.2007 17:25:55 (permalink)
                          0

                          26. chết đuối

                          Thân tặng Nguyễn Ngọc Liên & Dương Thị Tuyết Nhung

                          Cánh hoa xuân muộn rụng trước thềm
                          Tưởng nghe chăn gối gọi thân quen
                          Ngờ đâu em dậy lo cơm nước
                          Lỡ mộng cuối tuần... tiếc vai êm!

                          Tóc gội gió đêm mưa mê say
                          Vòng eo nhỏ quá: cưng vòng tay
                          Bước vui rung phím đàn khao khát
                          Hương áo, hương môi xin đừng bay!

                          Giọng nói ngọt ngào chỉ dành riêng
                          Mỗi giờ mỗi phút đều linh thiêng
                          Lưới tình mềm mại mơ êm ấm
                          Hồn bỗng quay tròn đeo gót tiên!

                          Núi thẹn no hương thưởng riêng mình
                          Vai cười, lưng ghẹo, mắt đưa tình
                          Lời thơm hoa cưới chân mai mối
                          Đứng cũng xinh đi lại càng xinh!

                          Ôi! Bốn phương trời gió lả lơi
                          Bao lần chết đuối chưa tập bơi
                          Xin đừng cắn tóc đừng quay mặt
                          Đừng cắn răng buồn đừng cắn môi!

                          Nghe sóng xôn xao biển dỗ dành
                          Chiếc nôi tình điệu quá mong manh
                          Em ơi! Cho chút son môi ngọt,
                          Trêu cá vàng hôn cọng rong xanh!

                          Thuỷ tận sơn cùng vẫn chưa no
                          Chân ngoan vẫn nhớ chỗ hẹn hò
                          Cho dù tay niú tay từ biệt
                          Mắt ướt sẵn dành sóng nhỏ to!

                          Gần quá mà sao vẫn nhớ mong
                          Đường cong, đường thẳng nối đường vòng
                          Mỗi ngày mỗi điệu đêm thêm mới
                          Râu bướm đành thua nét mi cong!

                          Lửa cháy nửa đêm, mưa bình minh
                          Áo chưa kịp mặc bóng xiêu đình
                          Mây hồng lụa trắng trêu trăng gió
                          Vách lá, thềm hoa cũng lén nhìn...

                          Tan theo nắng sớm theo gió chiều
                          Chơi vơi ngụp lặn giữa biển yêu
                          Thuyền mơ bến mộng đầy hương áo
                          Khóe mắt vành môi: nói thật nhiều!

                          Mới xa một chút đã kinh hoàng
                          Như trẻ mồ côi gặp đám tang
                          Sợ mùi nhang khói, hơi vĩnh biệt
                          Sợ tiếng kinh cầu, sợ áo quan!

                          Rồi cũng có khi phải tạm rời
                          Miếng cơm manh áo gió ngược xuôi
                          Thì thôi! Cố cắn răng chịu đựng
                          Chốc nữa đi về lại chung đôi!

                          Mơ cũng mơ chung hẹn kiếp nào
                          Ôm nhau thỏ thẻ chuyện trăng sao
                          Con đường hoa bướm mây nâng bước
                          Môi ngủ trong môi áo không màu...

                          Luân Tâm

                           
                          MD 10/29/05
                          R
                           



                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2008 19:26:42 bởi Viet duong nhan >
                          #28
                            NhàQuê 12.11.2007 17:29:45 (permalink)
                            0

                            27. lơ lửng

                            Vô vi không phải không làm
                            Không làm không phải không tham muốn gì
                            Hình như chân chẳng chịu đi
                            Mà lòng vẫn muốn... hòn bi cũng thèm?
                            Đường trần bụi xót anh em
                            Đường mây thiếu gió tóc quen khói chiều!
                            Cay dư đắng đủ thừa tiêu
                            Tay không tay có đoán liều biết đâu?
                            Có khi thả có khi câu
                            Có khi đen đỏ mặc dầu tới lui
                            Một mai hết nói hết cười
                            Bóng treo lơ lửng bên trời đám ma?
                            Lạnh rơi níu bóng trăng tà
                            Chân quỳ xin lỗi nhớ xa quên gần
                            Người nằm nghiêng võng gọi xuân
                            Áo bay e thẹn hay mừng được bay?
                            Thơm thơm xin chớ ngủ ngày
                            Chờ đêm bồng bế bóng hai một mình
                            No chưa đói mộng khát tình
                            Bóng qua cửa sổ bỏ mình rượt theo?
                            Cắn môi đau bọt tủi bèo
                            Chong đèn dâu bể nhổ neo thuyền tình
                            Lênh đênh lận đận van xin
                            Mưa vay nắng nợ gió tin trăng đòi...

                            Luân Tâm

                             
                            MD 05/10/06
                             R



                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2008 19:29:30 bởi Viet duong nhan >
                            #29
                              NhàQuê 12.11.2007 17:32:07 (permalink)
                              0

                              28. cũng đã chân mây

                              Hương quê lòng khói đã chân mây
                              Vườn hoang giếng lạnh rớt trâm cài
                              Ve sầu dạ nhẹ tình hoa nắng
                              Vòng thơm kỷ niệm áo mưa bay



                              Đường hoa cũng đã chân mây
                              Vườn rau cũng đã trâm cài gọi mưa
                              Nhởn nhơ gió bướm sang mùa
                              Ve sầu dạ nhẹ than trưa khóc chiều
                              Mỏi răng mòn lưỡi quạnh hiu
                              Hương quê tình cũ thương tiêu lộn trầu
                              Lia thia thơ thẩn tha màu
                              Lòng dừa chuột khoét bờ ao cũng nhà
                              Chìa vôi (1) thánh thót tình ca
                              Bãi trầu (2) xanh bóng cò ma bạc phần
                              Lạc dòng sông núi phù vân
                              Cũng đành dấu mặt che thân dã tràng
                              Chắt chiu ngày tháng cỏ hoang
                              Cho đêm kỳ ngộ lên đàng viễn du
                              Kết hoài tóc rối tương tư
                              Chưa thèm mặc áo đã thu đã rừng
                              Chơi vơi mềm đỉnh hồng xuân
                              Vàng mai xanh trúc bướm gần ong xa
                              Hơi quen luống cải vườn cà
                              Lòng sao trăng rụng lưng hoa trắng mời
                              Rừng thơm suối ngọt cho lời…
                              Nửa đêm chợt tỉnh ngược xuôi trễ tàu
                              Thương quá chậm nhớ quá mau
                              Tóc không râu có chiêm bao lỗi thề...

                              MD 09/25/06

                               
                              Luân Tâm


                              1) Chìa vôi: tức chim chích chòe, hót rất hay.
                              2) Bãi trầu: một loại cá tương tự cá lia thia, hơi lớn hơn lia thia nhưng lại đá rất dở.
                              Ca dao: "Chim chìa vôi bay ngang đám thuốc,
                              Cá bãi trầu lặn tuốt mương sâu!"

                               
                              R


                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2008 19:31:53 bởi Viet duong nhan >
                              #30
                                Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 2 của 379 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 5681 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9