HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 3 của 379 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 5677 bài trong đề mục
NhàQuê 12.11.2007 17:34:59 (permalink)
0
 


 
 
29. khói mây

Nắng muộn lơ thơ lạ đất trời
Tha hương cầu thực có gì vui
Chân mòn đau tủi hồn hoang dã
Lối cũ lòng quê bỗng ngậm ngùi!

Còn đâu hơi sức để đi mau
Đường vắng mênh mông bỗng lệ trào
Nửa đời cay đắng thân tù tội
Nửa để dành mơ những áo màu!

Biển gió nghìn năm nhớ bóng người
Nón nghiêng e lệ đỏ bờ môi
Hồn vương tà áo đêm tình tứ
Sao nỡ hững hờ bước lẻ loi?

Đã cuối đường chưa? Đã hết đường?
Mà sao mờ mịt khói pha sương
Thịt da nào chết khô hờn tủi
Mộng cũng tàn phai mất cố hương!

Thức trắng bao đêm, mắt mỏi mòn
Đường sầu hun hút dấu môi hôn
Nghìn xưa ai bỏ quên hương áo
Để đến bây giờ vẫn còn thơm!

Đã ngỡ đi rồi vẫn còn đây
Và hôm nay nữa được bao ngày
Nợ đời chưa trả tình chưa trả
Một chút hẹn hò cũng khói mây

Đi trước đi sau cũng là đi
Lòng còn hồi hộp, ước mơ chi
Trăm năm cũng đã đầy cay đắng
Lệ đâu còn đủ khóc biệt ly?

Tay lạnh thương tay bỗng nghẹn ngào
Hết rồi hờn giận hết chiêm bao
Giữa lòng tuyết trắng khăn tang trắng
Heo hút bóng tàn hết kiếp sau?

Luân Tâm

 
MD 11/19/02
 
R

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2008 04:57:24 bởi Viet duong nhan >
#31
    NhàQuê 12.11.2007 17:39:41 (permalink)
    0
     
    30. sững sờ

    Một ngày nắng sữa mưa hoa
    Gió trêu chín bưởi chua cà ngọt chanh
    Sững sờ em hốt hồn anh
    Gieo ngon kiếp trước gặt lành kiếp sau
    Mắt mòn núi lửa khát khao
    Trăm thương nghìn nhớ cong sào lật ghe
    Chiều xuân tắm hẹn đêm hè
    Tóc dài chấm đất vòng che suối hiền!
    Mãn cầu chửa đã sầu riêng
    Nhớ mưa lửa đốt yêu ghiền thịt da
    Cây tình ru lá dỗ hoa
    Đói tay đói mắt mở quà chân mây
    Vui chưa đậu buồn chưa bay
    Anh như chim nhạn lạc bầy kêu sương
    Em như suối đói tìm nguồn
    Sông bồi núi lở tro xương đội mồ!
    Em từ gót cháy môi khô
    Anh hồn kinh sử sóng xô núi đè
    Cùng đường xe gãy ngựa què
    Tàn thân nứt óc mất quê mất nhà
    Ngược dòng đục quỷ trong ma
    Tan sôi sóng dữ tình ca điên khùng
    Cũng may kỳ ngộ hồi xuân
    Nghiêng trời lệch đất đâu cần chiêm bao
    Thề nghìn trước hẹn nghìn sau
    Hoa mai chung áo hoa đào chung chăn
    Chung hồn gió chung xác trăng
    Rừng thiêng thức giấc yêu ăn ngực cười!
    Ôm sông níu núi ngược xuôi
    Trôi thơm nếp mới vun xôi tròn chè
    Áo tiên em lụa mở khoe
    Trắng trên hồng dưới đường mê đòi tình
    Hoa tường bướm ngõ ngây nhìn
    Chim trời cá nước động tình ngựa điên!

    Luân Tâm

     
    MD 05/02/06
     
     R


    <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2008 04:59:20 bởi Viet duong nhan >
    #32
      NhàQuê 12.11.2007 17:43:09 (permalink)
      0
       
      31. mất hồn

      Bỏ hết buồn rồi ta còn không
      Hay ta còn lại hạt bụi hồng
      Lững lờ trong gió trôi trong nắng
      Mất cả ngọn nguồn quên đục trong!

      Núi lở sông bồi rừng cháy khô
      Chuồn chuồn ngơ ngác tưởng nằm mơ
      Mưa không về nữa trời quên đất
      Đất cũng rã tan hết đợi chờ

      Hiu hắt xương tàn khoác áo tơi
      Tới lui xuôi ngược chẳng ai mời
      Bao nhiêu quán trọ đều từ chối
      Chiếu đất tìm vui nhớ màn trời

      Buồn với ta như biển với sông
      Bao nhiêu nguồn nước cũng chung lòng
      Bỏ buồn ta chỉ như chong chóng
      Hết gió loay quay cũng uổng công!

      Sông biển cạn khô: cá đâu còn
      Tre già đau tủi khóc măng non
      Thịt da không có tình không có
      Ma đói ma no cũng mất hồn!

      Gửi lại chút buồn trong áo thơ
      Mai kia chuyển kiếp vẫn mong chờ
      Tin vui đến với người yêu cũ
      Ta vẫn còn buồn để bơ vơ!

      Luân Tâm

       
      MD 03/03/05
       
      R
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2008 05:01:09 bởi Viet duong nhan >
      #33
        NhàQuê 12.11.2007 17:45:54 (permalink)
        0
         
        32. như tình

        Gió trăng lẽo đẽo không tha
        Như tình? Như nợ? Như ma quỷ cào
        Nắng hồng ôm lụa bay cao
        Bỏ vầng mây trắng chiêm bao trễ đò
        Theo sương sớm quên hẹn hò
        Chân chiều tàn vẫn quanh co kiếm tìm
        Cỏ khô mi rụng bóng chim
        Chưa no trăng mật áo tiên mất rồi
        Lững lờ gió ngược dòng xuôi
        Nước lên nước xuống giọng cười bỗng đau
        Tóc còn hương? Áo còn màu?
        Còn đêm mưa nhớ kiếp nào ru em
        Còn tình điệu? Còn hờn ghen?
        Còn khi tối lửa tắt đèn vẫn thơm
        Còn chung áo còn chung cơm
        Còn môi chết khát thèm hôn ngọt ngào
        Hỏi hôm nào? Hỏi chỗ nào?
        Hỏi con đom đóm bay vào vườn quen
        Hỏi cầu dừa? Hỏi lá sen?
        Hỏi đêm xách nước soi đèn rửa chân
        Sao rơi trăng rụng trắng ngần
        Nghìn năm chết đói ai cần hơn ai
        Buồn mưa? Trách nắng? Giận mây?
        Thì thôi! Nát cỏ gãy cây làm hòa
        Xuân về bướm lại gặp hoa
        Trăng non pha sữa rừng già tắm hương
        Xin thơm gối xin ấm giường
        Đường hoa gọi nắng quê hương tuyệt vời!

        Luân Tâm
         
        MD 12/23/05
         
         R


        <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2008 05:02:53 bởi Viet duong nhan >
        #34
          NhàQuê 12.11.2007 17:48:41 (permalink)
          0
           
          33. như xưa xưa vẫn…

          Ôm mây gối núi ăn rừng
          Trở trời trái gió nửa chừng cũng không
          Nửa chừng áo đỏ sang sông
          Đò quên lướt sóng sóng mong đò chìm
          Đau chân vịt thương cá kìm
          Đôi bờ đất mới ngửa nghiêng nắng trào
          Chuyện no đói chuyện tầm phào
          Chuyện tình còn đợi trăng sao chỉ đường
          Ven hồ nghi hoặc hứng sương
          Như xưa xưa vẫn... như tương tương phùng?
          Nửa đêm giường gãy sập mùng
          Mê yêu yêu quá yêu mừng kiếp sau
          Nhắc hoài câu chuyện trầu cau
          Vẫn mưa xuân gọi vẫn màu thiểu thư
          Trăm năm tóc vẫn thơm như
          Mát gan ngọt lưỡi quá hư rượu thề
          Cơn tình cơn điệu cơn mê
          Cơn đi đi tiếc cơn về về tham
          Nâng niu gió núi mây ngàn
          Giả đò mắc cỡ khoan khoan hẹn hò
          Lối nầy có lẽ quanh co
          Ngõ kia có lẽ còng vo tại vì...
          Nắng nào thiêu bóng chân quỳ
          Nắng nào xin lửa môi ghi câu thề
          Cho em em chẳng khen chê
          Cũng đành tiu nghỉu đi về cứu thương
          Tan mây tan khói tan trường
          Hình như còn được chút hương ỡm ờ
          Đi em hết chỗ tôn thờ
          Ngồi tôi câu cá bên bờ văn chương
          Khu rừng cấm nhớ quá thương
          Cho mơ thêm ngọt cho đường thêm chua
          Biết đâu mai mốt mất mùa
          Bao nhiêu vốn liếng đổi bùa câu duyên
          Sầu chung chôn hết sầu riêng
          Năm châu bốn biển vẫn ghiền nắm xôi!
          Ngày đêm no điệu nói cười
          Em thơm mít ướt cả người không xương
          Tôi như chao em như tương
          Cũng mê nghìn kiếp cũng thương nghìn đời!

          Luân Tâm

           
          MD 04/04/06
           
           R


          <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2008 04:30:06 bởi Viet duong nhan >
          #35
            NhàQuê 12.11.2007 17:51:22 (permalink)
            0
             
            34. cỏ ngủ

            Lá rơi nắng muộn trông chồng,
            Bụi trôi theo nắng sang sông lỡ làng
            Trâu già răng rụng lang thang
            Muỗi mồng no máu vội vàng xa bay
            Đêm lên ngày xuống chân mây
            Dật dờ cỏ ngủ bỏ cây gục đầu
            Buồn như vừa mới mất nhau
            Bốn bề sương lạnh gió đào xác hoa
            Có nhà mà vẫn không nhà
            Cô đơn rơi giữa cõi ta cõi người
            Không giống khóc? Không giống cười?
            Như lời sám hối cuối đời nổi trôi
            Như canh bạc thua sạch rồi
            Ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng ngồi trắng tay
            Vì mặt mũi không ăn mày
            Cũng đành nhắm mắt lưu đày rừng hoang
            Ăn hoa nhai cỏ muộn màng
            Rong rêu nuôi tóc lá vàng nuôi thương...
            Hồn quê hương ruộng bóng vườn
            Theo trăng theo gió tha hương tiễn người!

            Luân Tâm

             
            MD 01/02/06
            R



            <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2008 04:31:39 bởi Viet duong nhan >
            #36
              NhàQuê 12.11.2007 17:54:17 (permalink)
              0
               
              35. ánh sao buồn


              Thân xác tan rồi hồn cũng tan
              Từ khi em trở lại thiên đàng
              Áo hoa theo bướm đi đâu mất
              Để dấu chân buồn ngập thế gian!

              Có lẽ chỉ là giấc chiêm bao
              Nghìn xưa hò hẹn đến nghìn sau
              Chuyện tình thành sử thành thơ máu
              Bể hận mênh mông đến kiếp nào?

              Lá rụng nửa đêm tưởng bước về
              Nhạc lòng rộn rã điệu si mê
              Vòng tay lạnh lẽo ôm chăn gối
              Nghe tiếng mưa rơi khóc não nề!

              Chim gãy cánh rồi làm sao bay
              Cua gãy càng cua hết loay quay
              Ta như ốc mượn hồn mượn xác
              Hồn của ai? Mà xác của ai?

              Dật dờ trôi nổi chết chửa chôn
              Con quốc đau lòng khóc nước non
              Mong manh nắng muộn như ngừng thở
              Sao gió hững hờ cây trống trơn?

              Muốn được ngủ say như trẻ con
              Vô tư cười nụ đẹp môi son
              Không lo cơm áo không buồn tủi
              Mặc kệ nắng mưa, mặc mất còn!

              Biết nói cùng ai? Khóc cùng ai?
              Làm sao sống được đến ngày mai
              Mặt trời đã ngủ quên mai mối
              Nước đá hẹn hò tuyết đầu thai

              Ở cũng không yên đi không xong
              Nửa dòng nước đục nửa nước trong
              Gặp nhau cuối cửa sông đầu biển
              Để lại vết buồn đau xác rong!

              Chẳng lẽ hư vô tự mộng đầu
              Chưa từng gặp gỡ? Chưa yêu nhau
              Em như ảo ảnh đêm cầu nguyện
              Một ánh sao buồn tan vỡ mau!

              Luân Tâm

               
              MD 03/25/04
               
               R


              <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2008 04:33:11 bởi Viet duong nhan >
              #37
                NhàQuê 12.11.2007 17:56:55 (permalink)
                0
                 
                36. chưa tròn

                Lở lưng bồi trán dại khờ
                Trôi qua trôi lại mòn bờ chiêm bao
                Chân lạnh gửi tay nóng trao
                Bên trời kinh dị nhìn sao máu trào
                Hôn ôm mây áo bảy màu
                Sương hồng kỷ niệm quên chào cỏ non!
                Tay xưa trắng quá Sàigòn
                Nghêu ngao hẻm nhớ trăng tròn thơ thơ
                Hồn bồ câu xác nai tơ
                Không rừng nương náu dật dờ biển xưa
                Bóng đa già cỗi che mưa
                Cho người chết đói sớm trưa hẹn hò
                Tham ôm cả bến lẫn đò
                Muốn đong nước đục để dò nước trong
                Nhỏ nhoi tăm cá ròng ròng
                Mẹ cha thịt mất mà lòng còn con!
                Rơi buồn côi cút núi non,
                Đá xanh đá đỏ chưa tròn lòng cây
                Trời quên biển nhớ mây say
                Sử kinh gom hết thiếu xây mộ cười?
                Biết đâu chết tốt chết tươi
                Còn vương gió dập sóng vùi kiếp sau
                Tiếc chi nước bạc đáy sầu
                Mỗi đời mỗi cảnh làm sao luận bàn
                Cỏ cây cũng biết khóc than
                Côn trùng cũng biết cơ hàn dãn co!
                Đất còn lành dữ buồn lo
                Gió còn gào thét nhỏ to bao đời
                Biết đâu thật chỉ là chơi
                Chơi chưa tàn cuộc rã rời mất tên
                Chán ngày lại muốn ngay đêm
                Chán đêm lại muốn nắng lên cho ngày!
                Mệt nhừ chong chóng loay quay
                Mệt nhừ khói sóng mắt cay đội mồ
                Thằn lằn đuôi đứt ngẩn ngơ
                Mọc ra đuôi khác tỉnh bơ đớp mồi!
                Xuôi có ngược? Ngược có xuôi?
                Còn ta khô cứng chết ngồi chết đi
                Được quên được bỏ được khi
                Cũng là gió thoảng buồn chi hao mình
                Trăng già núi trẻ chưa tin
                Biển đau mất nước thất tình mất tim?

                Luân Tâm

                 
                MD 04/24/06
                 
                 R


                <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2008 04:34:33 bởi Viet duong nhan >
                #38
                  NhàQuê 12.11.2007 17:59:56 (permalink)
                  0
                   
                  37. một chút son môi

                  Tưởng đã chết khô bởi đợi chờ
                  Hôm nay đời bỗng đẹp hơn thơ
                  Hàng me gọi nắng chiều lưu luyến
                  Còn tưởng mình đang lạc trong mơ!

                  Anh đến em vừa học xong bài
                  Đón anh áo lụa hồng như mây
                  Em cười bằng mắt, vui bằng má
                  Tóc mới gội thơm chẳng lược cài!

                  Vélo Solex (1) từng tủi thân
                  Chưa được em cho chở một lần
                  Bây giờ bỗng được em cưng quá
                  Nũng nịu em ngồi... thân rất thân!

                  Em thưởng cho anh gió hoàng hôn
                  Sao đêm tình tứ nhất Sàigòn
                  Qua bao phố nhỏ, bao đường lớn
                  Tay ấm lưng choàng tay chặt hơn!

                  Cười nói bâng quơ cũng ngọt ngào
                  Bao lần ngơ ngác ngỡ chiêm bao...
                  Thơm như chăn gối hoa ngày cưới
                  Mong được hẹn thề đến kiếp sau!

                  Có phải trăng non gió mát mềm
                  Trời xanh mây trắng thật bình yên
                  Nên em mới chịu cho anh chở
                  Dạo khắp Sàigòn đến nửa đêm!

                  Chân mỏi ghé thăm quán bên đường
                  Chè sâm bổ lượng (2) thật dễ thương
                  Nhìn em môi đỏ cười say... lạnh
                  Thèm một chiếc hôn ngọt hơn đường!

                  Anh đổi ly em đỡ nhớ mong
                  Si mê uống vội dấu môi hồng
                  Nghe trời thương đất rừng yêu núi
                  Biển nhớ mây lành suối gọi sông

                  Không chịu rời xa em nữa đâu
                  Em thương không nỡ giục về mau
                  Bao nhiêu đường phố thân quen hết
                  Đèn đỏ đèn xanh cũng vẫy chào!

                  Em ơi! có phải em thực không?
                  Giấc mộng mười năm có viễn vông
                  Tu bao nhiêu kiếp anh mới được
                  Thơ thẩn cùng em kể chuyện lòng?

                  Ghế đá công viên bỗng gọi mời
                  Dừng xe âu yếm đón sao rơi
                  Nguyện cầu mong được như mơ ước
                  Chung bóng chung đôi đến trọn đời!

                  Sương xuống nhiều thêm gió mênh mông
                  Guốc cao quá lạnh gót chân không
                  Anh quàng tay ấm ôm vai nhỏ
                  Yêu cả môi ngon cả má hồng!

                  Trời đất bỗng dưng ướp đầy hoa
                  Em như rượu ngọt như tình ca
                  Hòa tan trong trái tim khao khát
                  Nghe lửa cháy rừng, mây kết hoa!

                  Hò hẹn mấy đời được môi hôn
                  Tim lẫn vào tim, hồn quyện hồn
                  Tóc vương vấn mộng mơ thành suối
                  Hơi thở ngập ngừng, tay đói ôm!

                  Trăng xuống mắt nhung thật mơ màng
                  Nét buồn nhân thế cũng nhòa tan
                  Chợt nghe xuân nở hoa tiền kiếp
                  Xiêm áo hoá thành mây rất ngoan!

                  Riú rít như chim liền cánh rồi
                  Thời gian ghen tỵ vẫn mau trôi
                  Van xin trái đất đừng quay nữa
                  Để được bên em đến vạn đời!

                  Như chuyện đời xưa, chuyện thần tiên
                  Anh đang lận đận cõi ưu phiền
                  Em như suối mát rừng nguyên thủy
                  Ngà ngọc thơ ngây khắp mọi miền...

                  Bao nhiêu ngăn cách bao hững hờ
                  Đã trả cho màu nắng hoang sơ
                  Chỉ còn tình tứ trong say đắm
                  Quên hết giận hờn thuở bơ vơ!

                  Em vẫn đơn sơ vẫn tuyệt vời
                  Gom bao hương sắc của đất trời
                  Vào môi vào mắt vào hơi thở
                  Nhạc điệu dáng đi thơ dáng ngồi!

                  Mới biết yêu nhau là thế nào
                  Còn hơn huyền diệu cõi chiêm bao
                  Còn hơn tất cả hương tình sử
                  Hơn thuở liêu trai áo không màu!

                  Biển nhớ biển thương biển lửa tình
                  Tóc mai một sợi đủ làm tin
                  Sao hôm soi sáng sao mai nhắc
                  Đừng để nhạt phai chuyện chúng mình!

                  Làm sao can đảm về lẻ loi
                  Em dỗ dành thêm đứng lại ngồi
                  Trăng sao cũng sắp tan thành lệ
                  Em bảo ngoan đi quá khuya rồi!

                  Chở em đến ngõ nhưng chạy luôn
                  Em véo lưng anh dọa đánh đòn
                  Chẳng sợ… nhưng sao cưng em quá
                  Nên đành trở lại kẻo em buồn!

                  Một chút hôn nhanh tình rất... tình!
                  Muốn xin chút nữa để thêm tin
                  Bóng hồng đã khuất sau rèm cửa
                  Anh vẫn si mê đứng lặng nhìn!

                  Chẳng muốn rời em nhưng đành thôi
                  Cũng may: còn được chút son môi
                  Anh về đường lạnh nhưng lòng ấm
                  Còn ngỡ yên sau có em ngồi!

                  Suốt đêm suốt sáng vẫn mơ màng
                  Môi má gần xa hợp rồi tan
                  Thành hoa thành bướm thành trăng gió
                  Ngỡ gót xuân hồng bước cao sang!

                  Đã thực gần sao vẫn như… xa!
                  Nẽo về Sư Phạm lối Văn Khoa,
                  Bao giờ thay áo màu hoa cưới
                  Yểu điệu... thẹn thùng vui... thướt tha?

                  MD 02/27/03

                   
                  Luân Tâm


                  (1) Vélo Solex: Một loại xe hai bánh có gắn máy nhỏ ở phiá trên của bánh xe trước, do nước Pháp chế tạo. Loại xe này rất được thịnh hành ở Sàigòn khoảng 1960-1970, đặc biệt ở trong giới sinh viên học sinh.

                  (2) Chè sâm bổ lượng: Môt loại chè đặc biệt của người Hoa, được bán nhiều ở các hè phố Sàigòn. Chè được nấu bằng nhiều loại cây trái có tính giải nhiệt, mát, như táo khô, rong biển, hổ tai, bạch quả, nhãn nhục, bo bo, đậu xanh,... v.v...

                   
                  R
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2008 04:38:14 bởi Viet duong nhan >
                  #39
                    NhàQuê 12.11.2007 18:02:46 (permalink)
                    0
                     
                    38. lẻ loi

                    Một năm được mấy ngày vui
                    Một đời được mấy nụ cười nhỏ nhoi
                    Mai kia vắng bước chân rồi
                    Chỗ ngồi chỗ đứng trăng soi bóng nào?
                    Ngày đêm hò hẹn chiêm bao
                    Không không sau trước hồn đau mất hồn
                    Chết tươi chết điếng ai chôn
                    Chết thèm...chết khát...sóng cồn...biển ngoan!
                    Nằm im cũng quá muộn màng
                    Vẫy vùng cựa quậy lỡ làng đục, trong!
                    Hắt hiu giọt nắng chiều đông
                    Con đò biệt xứ mà lòng cố hương
                    Về thăm góc phố sân trường
                    Về thăm đám mạ khu vườn tuổi thơ
                    Đường đời nửa thực nửa mơ
                    Đường tình mấy nẽo? Mấy bờ? Trống không?
                    Vòng vo lận đận long đong
                    Thương thân bèo bọt giữa dòng phù sinh
                    Vòng tay nhóm lửa ân tình
                    Chỉ còn tro bụi vẽ hình khói mây
                    Lỡ quan lỡ thợ lỡ thầy
                    Mưa hay lệ tiếc hình hài sắc không
                    Lệ khô, mưa tạnh, trời trong
                    Bên kia cuộc sống còn mong được gì?
                    Còn thân xác còn bước đi
                    Còn nơi bóng tựa, còn khi bóng về
                    Hết đường ngã ngựa gãy xe
                    Màn trời chiếu đất rêu che xương tàn
                    Bàng hoàng trăng rụng tiếng than
                    Bóng tan theo dấu dã tràng lẻ loi!

                    Luân Tâm

                     
                    MD 09/06/05
                     
                     R


                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2008 07:56:36 bởi Viet duong nhan >
                    #40
                      NhàQuê 12.11.2007 18:06:21 (permalink)
                      0
                       
                      39. đất khóc


                      Đêm đông đất khóc trời cười
                      Ngày hè chim hót tưởng lời nắng mưa
                      Trôi buồn hết chuyện đời xưa
                      Tép rang bí luộc rau dừa cúng cơm


                      Ngày xuống đêm lên chiếu hẹn giường
                      Trăng mờ gót gió cỏ chờ sương
                      Tay mây vai khói chân bèo nước
                      Mắt biển lòng sông hồn ruộng vườn!

                      Nửa nhớ nửa quên nửa ngập ngừng
                      Hôn cười tóc lạnh áo khoe lưng
                      Trắng đen còn dấu tình mưa nắng
                      Xanh bóng buồn mình vui đỏ thân!

                      Nắng cạn bến sầu nước bỏ sông
                      Giọt tình tội nghiệp có như không
                      Đò say hương rượu người say sóng
                      Đi ngược về xuôi mộng đục trong

                      Cỏ chỉ cỏ may vướng cỏ gà
                      Vườn sau vườn trước lạnh rơi hoa
                      Run lòng sa mạc đàn sông núi
                      Đất khóc trời cười bóng bỏ ta!

                      Ngửa bụng phơi kinh kệ mỏng dày
                      Thư lâm tình sử gửi mây bay
                      Nằm gai nếm mật soi hưng phế
                      Gò đống xương tàn lá bỏ cây!

                      Nằm mãi mòn lưng cỏ xanh vai
                      Chân đau đất hận nước lưu đày
                      Bóng chiều rụng tím bờ môi lạnh
                      Răng sữa lẻn về đòi... bú tay!

                      Bóng khế bờ ao cá che bèo
                      Nước trong sóng lặng đỉa đói teo
                      Chân trâu không máu người không máu
                      Vườn cháy ruộng khô bếp mốc meo

                      Thả mồi bắt bóng gió đưa trăng
                      Khói lửa không chừa tre khóc măng
                      Núi xương sông máu nuôi ân oán
                      Ngày quan đêm giặc cướp mài răng!

                      Trời sập mây mù nước bồng non
                      Người đi đường lạ gót đau son
                      Ta về quen đếm râu rụng bạc
                      Nhớ trước quên sau... hết tưởng còn...

                      Luân Tâm

                       
                      MD 08/21/06
                       
                      R
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2008 07:58:28 bởi Viet duong nhan >
                      #41
                        NhàQuê 12.11.2007 18:09:53 (permalink)
                        0
                         
                        40. sương gió tha hương

                        Thân tặng Lãm Thúy

                        Hoàng hôn khói toả chân mây
                        Nhạt nhòa giọt nắng hao gầy cánh chim!
                        Hoài công kiệt sức đi tìm
                        Bóng hình ngày cũ tiếng tim rộn ràng
                        Lá rơi chiều khoác áo vàng
                        Không nhà không cửa lang thang suối rừng
                        Vui gì mà đợi mùa xuân
                        Lòng hoang vu lạnh tủi thân nhục nhằn
                        Ngày nào mộng đẹp tròn trăng
                        Đường hoa ngập bướm tung tăng gió đùa
                        Ngày nào lúa mới đong đưa
                        Gạo thơm tình tứ được mùa ấm no
                        Tháng năm trong đục ai dò
                        Binh đao ly loạn con đò biệt tăm
                        Người đi chỉ biết khóc thầm
                        Thương người ở lại lạnh căm đêm trường
                        Cỏ hoang tàn tạ ruộng vườn
                        Trâu già lạc đạn tan xương chốn nào
                        Còn đây trơ trọi gốc cau
                        Ngày xưa cha mẹ cùng nhau vun trồng
                        Vật vờ cuối bãi đầu sông
                        Lục bình gượng trổ vài bông tím buồn
                        Mắt mờ sương gió tha hương
                        Khói nhang lạnh lẽo đoạn trường ai hay?

                        Luân Tâm
                         
                        MD 01/31/02
                         
                        R
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2008 08:00:14 bởi Viet duong nhan >
                        #42
                          NhàQuê 12.11.2007 18:12:30 (permalink)
                          0
                           
                          41. tình cuội

                          Giật mình nóng trước lạnh sau
                          Tóc bay râu rụng đạo bào chưa xong
                          Lên trăng xuống gió lộn sòng
                          Trung thu bóng rã nát lòng cố hương


                          Đá nứt núi già rụng hết răng
                          Cây đa trốc gốc Cuội lên trăng
                          Nửa khờ đau quá nhìn quên khóc
                          Nước mắt ngược dòng đâu cần khăn?

                          Chiều tàn không giữ chút bình an
                          Chàng lo hái thuốc thiếp bệnh chàng
                          Lá đa rụng mãi vùng oan trái
                          Khổ dấu trùn bò như chấm than

                          Tình nửa cao xanh nửa thấp tè
                          Vườn buồn trầu cũng bị cau chê
                          Hằng Nga đẹp quá lòng như đá
                          Cuội nhớ người xưa muốn trở về

                          Không có cải trời chỉ đường lui
                          Ngày tháng đen như vết lọ nồi
                          Thương chồng quá lỡ lời chồng dặn
                          No quá tò mò phải lẻ loi!

                          Muốn quá cũng không nối chỉ hồng
                          Người trên kẻ dưới có như không
                          Một năm được mấy ngày nhìn rõ
                          Thì cũng cầm bằng nước đổ sông!

                          Dở khóc dở cười dở khùng điên
                          Ngày xưa cũng đã không ngồi yên
                          Bây giờ không thể chờ mây rước
                          Cũng muốn đánh liều thử số hên

                          Ngửa mặt trông hoài phấn mưa tan
                          Nốt ruồi duyên đẻ bao tàn nhang
                          Chợt nghe trâu rống đồng không lúa
                          Đang bị đòn đau vì kiếm ăn

                          Chim vịt kêu chiều quốc hoá gà
                          Phi thuyền kỳ ngộ lạc đường hoa
                          Nghìn sau nghìn trước ai tình cuội
                          Đổ lỗi vợ mình ôm gốc đa...

                          Luân Tâm

                           
                          MD 03/21/06
                           
                          R
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2008 08:01:43 bởi Viet duong nhan >
                          #43
                            NhàQuê 12.11.2007 18:16:53 (permalink)
                            0
                             
                            42. nát lòng mẹ đá vọng phu

                            Nát lòng Mẹ đá vọng phu
                            Mất hồn con lửa ngục tù oan khiên
                            Rồng đâu còn đẻ trứng tiên
                            Cha con chồng vợ đảo điên vuông tròn
                            Cổng trời giả thực quỷ môn
                            Nóng thiêu lòng thú lạnh chôn tình người
                            Vàng bạc má đá kêu trời
                            Ngơ ngơ ngáo ngáo kiếm lời đổ sông
                            Tự hào ở lỗ ăn lông
                            Vô thần hữu quỷ lộn sòng đói ôm
                            Sầu gian hận ác cháy rơm
                            Thằn lằn rắn mối đau cơn đổi đời
                            Rượu sâm rượu thuốc đua bơi
                            Cắc kè bửa củi hết nơi ẩn mình!
                            Tép riu nhái bén thỉnh kinh
                            Bướm tro hoa bụi giường tình mất hương
                            Ngày ăn quỵt đêm chơi lường
                            Rừng than núi khóc đoạn trường dáng nai
                            Thỏ trắng quá bị cắt tai
                            Tan xương chát rượu trăng cài lòng son
                            Lênh đênh méo lênh đênh tròn
                            Gạt bưởi chín lừa chanh non... thấu trời!
                            Cõi người hiền chó chết trôi
                            Cõi ma dữ mèo giựt xôi thằng Bờm
                            Đêm cuồng sát ngày bán hòm
                            Giương nanh múa vuốt tranh cơm chó mèo
                            Đầu trâu nước óc đuôi heo
                            Quái nhân quái thú quái chèo quái xoay!
                            Mồ cha mả tổ xới cày
                            Thờ yêu kính quỷ đêm ngày cướp dân
                            Giả nhân giả nghĩa giả thân
                            Núi sông trường hận Phật thần ngẩn ngơ!
                            "Thà đui mà khỏi danh nhơ,
                            Còn hơn có mắt ở dơ tanh rình”: (1)
                            Ngân Hàng Nhà Nước máu mình
                            Nhân Dân Nghĩa Địa vũng sình ruồi bu! (2)

                            MD 08/22/06

                             
                            Luân Tâm


                            1) Nguyễn Đình Chiểu, “Ngư Tiều Vấn Đáp y Thuật” .
                            2) Thế nhưng cái túi tiền, kho vàng, kho bạc thì nhất định phải là “Ngân Hàng Nhà Nước” không cần ngụy trang che dấu dưới nhãn hiệu “nhân dân” nữa!!!
                             
                             
                            R

                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2008 08:38:15 bởi Viet duong nhan >
                            #44
                              NhàQuê 12.11.2007 18:19:13 (permalink)
                              0
                               
                              43. không màu


                              Muốn khóc mà không khóc được đâu
                              Bây giờ mình đã thực xa nhau
                              Em như sương khói như mây trắng
                              Không thể yêu anh đến bạc đầu!

                              Trở lại đường xưa tìm dấu chân
                              Chỉ còn cỏ úa bụi xa gần
                              Áo nào vương vấn hương mê đắm
                              Gió thoảng mơ hồ hôn gót cưng!

                              Từ cõi mịt mùng bụi vẫn bay
                              Hay là đời đã hết đêm ngày
                              Nắng hồng tan biến vào vô tận
                              Áo ngắn, áo dài... thôi! hết bay!

                              Tay cũng không mà chân cũng không
                              Hồn đâu còn để gặp môi hồng
                              Mai sau ai khóc ai cười gượng
                              Bên mộ người dưng... kể chuyện lòng?

                              Kỷ niệm đầy vơi rủ nhau về,
                              Nơi nào hoa cải áo vàng quê
                              Nơi nào hoa bưởi thơm đầy tóc
                              Để bướm chung tình mãi si mê?

                              Nếu được thành ma cũng đỡ rồi
                              Cũng còn được rủ nhau dạo chơi
                              Còn nhìn nhau được còn yêu được
                              Gặp gỡ vườn hoang hẹn cuối trời!

                              Biết có hay không một kiếp nào
                              Không còn ngăn cách không thương đau
                              Hai lòng chung một vầng trăng sáng
                              Góc bể chân trời vẫn có nhau!

                              Phải chi không chợt nắng chợt mưa
                              Không giận hờn quên trễ đón đưa
                              Đường tình vẫn nở hoa màu cưới
                              Chắc vẫn còn như chuyện đời xưa!

                              Suối nước nào trong đến nghìn sau
                              Cành rong bé bỏng đến không màu
                              Em như cánh nhạn qua dòng suối
                              Hình bóng đâu còn nẽo chiêm bao?

                              Anh như đom đóm lượn quanh hè
                              Hiu hắt đêm tàn thêm tái tê
                              Tìm em mấy kiếp rồi chưa gặp
                              Không bến không bờ không ngựa xe!

                              Lệ nào dành để khóc cùng nhau
                              Lần cuối hẹn hò trong chiêm bao
                              Sao không cười nói? Không nũng nịu
                              Bên gối mê say thực... ngọt ngào...

                              Luân Tâm

                               
                              MD 08/24/03
                               
                              R
                               



                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2008 04:45:53 bởi Viet duong nhan >
                              #45
                                Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 3 của 379 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 5677 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 15 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9