THƠ NGÃ DU TỬ
Thay đổi trang: << < 4041 > | Trang 40 của 41 trang, bài viết từ 586 đến 600 trên tổng số 611 bài trong đề mục
THƠ NGÃ DU TỬ 17.06.2024 10:44:44 (permalink)
0
Bình yên ngày tháng đi về


Năm tháng đi qua vội vã
Mặt người hiu hắt về khuya
Bên đời còn màu giông tố
Bình yên ngày tháng tôi dzià


Bên em dẫu ngày lưng chén
Mà sao ấm áp lạ thường
Còn nhau giữa đời gian khó
Là duyên của sự yêu thương


Nghìn xưa bên đời hờ hững
Còn vang vọng tới ngàn sau
Thả hồn vào xanh giấc mộng
Bão đời hơn những cơn đau


Có ai biết mình đã đủ
Túi người rộng lắm lòng tham
Cả đời miệt mài thu vén
Vỡ ra thân xác đã tàn


Kệ người chạy theo danh lợi
Ta về ngồi lại cùng em
Mặc đời. An nhiên trước phố
Gẫm đời hiểu tiếng rơi đêm


Lỡ nhau một đời yêu mến
Cũng thường cho mỗi bình yên
Làm sao ai người hiểu được
Ngộ ra bớt chút ưu phiền.
 
Ngã Du Tử/ SG
 
 
 
 
THƠ NGÃ DU TỬ 17.06.2024 20:37:06 (permalink)
0
CÒN MÃI NIỀM TIN
 
Em ạ,
Mỗi bước ngã mọi điều như đổi khác
Đừng vô tình giẫm lại lối mòn xưa
Trời vô thường lúc nắng, lúc mưa
Ta kẻ sĩ phong trần đâu sá kể
 
Phải cân nhắc chữ: Tín, nhân, lễ, nghĩa
Để mai sau không u uất nỗi buồn vương
Mười lăm năm mài nhẵn ghế nhà trường
Và chữ nghĩa gieo muôn phương im lặng
 
Mờ mịt trời Nam chưa chỗ bán
Ừ thôi em, làm bạn với vệ đường
Dầu dãi nắng sương
Sờn vai khuya sớm
Đắp điếm áo cơm
Dòng đời phẳng lặng…
Nam nhi hề, mặc khốn khổ trần ai vang tiếng đục
Bước phong trần rướm máu: Bình yên ý thức
 
Thế sự mười năm buồn nhuộm ý
Tay gầy nguyện ước vẫn tròn câu
Nghiêng bầu ta hát dưới đêm thâu
Tâm sự cùng trăng trút cạn sông hồ
 
Thiên hạ cần tiền? – Ta dâng bầu nhiệt huyết
Thiên hạ cần ư? – Ta nào có phân vân
Giữa mất còn đừng giả nghĩa, giả nhân
Ta bình thản như trăng rằm lên xuống
 
Mới vào thu phải nào đông đến muộn
Mà lo toan áo gấm khoác quanh mình
Áo khinh cừu vắt vẻo dưới bình minh
Non nước rộng ai hiền ngu, quang chính
 
Bức dư đồ ai lần tay chỉ đính
Sau trăm năm thăng hóa đến bây giờ
Sao nhọc nhằn còn quá đổi ngây ngô
Chuỗi dài thời gian có gì khác lạ
 
Rồi bao lâu đất nước ngọc ngà
Khoác áo gấm ung dung cùng trẩy hội
Nhọc nhằn sông núi đơn côi
Muộn phiền bưng mặt khóc
 
Dáng nằm nghiêng theo chiều tổ quốc
Rằng non sông mai mốt sẽ tưng bừng
Cả trăm con Âu Lạc sẽ xanh cành
Cây Tổ quốc có đơm hoa tươi tốt?
 
Sữa mẹ Việt nuôi đàn con khôn lớn
Như tiền nhân thời nao cũng quật cường
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
THƠ NGÃ DU TỬ 19.06.2024 22:36:28 (permalink)
0
NGHE LÒNG ẤM LẠI MÙA ĐÔNG
 
Uống đi em rượu đã kề môi
Sao không uống? - Đôi mắt buồn thăm thẳm
Rượu đã rót nhưng thế gian chật chội
Nổi co ro trước mắt kẻ dã tâm
 
Đêm đặc quánh trước mặt đời là thật
Bao nhiêu người lầm lạc giữa mê cung
Cảm ơn anh giữa trời đất muôn trùng
Vai kề cận một lần nghe cũng đủ
 
Có lẽ đời còn nhiều người mê ngủ
Ngày vào đông còn tưởng một xuân hồng
Cũng đành vậy, chuyện thế thời muôn sắc
Thôi quay về cuộn giữa giấc thinh không
 
Và ta thức bởi lời em chân thật
Dù thân ngà lạnh lắm buổi vừa đông
Em xa rồi ta hiểu thấu nguồn cơn
Trong gang tấc nghe lòng vừa đủ ấm
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
THƠ NGÃ DU TỬ 23.06.2024 21:30:01 (permalink)
0
CẢM XÚC CAFE SÁNG
 
Vườn cafe buổi sáng đầy xao động
Ta ngồi nghe nắng sớm thỏ thẻ cùng:
Ồ, sự sống bắt đầu từ nhật nguyệt
Hiện diện đời vạn sự cứ vui chung
 
Ai say mê với tiền tài danh vọng
Ta một đời chăm bón cõi văn chương
Trên đại lộ đời người luôn hãnh bước
Sẽ về đâu? - Trời đất vốn diệu thường
 
Và lắng nghe từng âm thanh trước mặt
Chuyện thị phi muôn thuở chẳng khôn cùng
Tâm yên ắng trước cảnh đời xao động
Lòng khoan thai giữa trời đất riêng chung
 
Cảnh rộn rịp trước cuộc đời hối hả
Cũng làm vui con mắt mở cổng ngày
Tiếng hưng phế muôn đời luôn tiếp diễn
Cuộc đời này như sấp ngửa bàn tay
 
Ta còn lại những gì trên nhân thế?
Chợt ngộ ra: - Duy nhất một chữ tình
Thương quý lắm những tấm lòng chơn thật
Ngắm bình yên thiên hạ trước bình minh.
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
THƠ NGÃ DU TỬ 26.06.2024 11:42:32 (permalink)
0

THƠ GỬI NGƯỜI ĐÀN BÀ


Người đàn bà
giấu tình trong con chữ
nên đêm về
mãi khép nép làm thơ
đời giông gió nghe ngại ngần hơi thở
Đếm phong sương mãi miết vỗ quanh bờ

Hồn đã dựng phía nghìn trùng lau lách
màu xanh rêu
phong kín tự lâu rồi
bật đứng dậy
từ nổi đau thống thiết
nắng vừa lên, đời sống giục liên hồi


Ngã Du Tử/ SG


THƠ NGÃ DU TỬ 30.06.2024 17:49:29 (permalink)
0
VUI SỐNG TỪNG NGÀY
 
Bóng chiều ngã xuống đời dài
còn chăng tiếng nhớ của ai một thời
có người gom đầy túi thôi
có người dong ruổi giữa đời rong rêu
 
Ta về bóng đỗ phong phiêu
gõ vào nhân thế thương yêu cội nguồn
mong người thẫm một tiếng chuông
nhẹ lòng bất nhị, rạch truông cuộc đời
 
Nhìn Bắc đẩu, ngắm mây trời
trần gian còn lắm những lời nỉ non
mong ngày thắm cuộc vuông tròn
bên đời đi giữa sắt son an bình
 
Hiểu rằng thế sự u minh
thương đời dung thắm chữ tình, chữ tâm
mười lăm trăng sẽ tròn rằm
trăm năm rồi cũng chỗ nằm hắt hiu
 
Người mơ tiền, tôi mơ vui
yêu em tôi nở nụ cười thắm thơm
hỏi rằng: - Trong cuộc thua hơn
bình tâm, an lạc nỗi hờn nhân sinh
 
Lắng nghe tâm thức nhắc mình
một đời đứng trước bình sinh cõi người
mặc người nói, kệ kẻ cười
an nhiên, vui sống trong trời bao la
 
Mong ngày sương gió an hòa
nắng mưa cũng gội đi qua đời này
cầm bằng lá chẳng xanh cây
mỗi ngày sống đáng một ngày trần gian
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
THƠ NGÃ DU TỬ 02.07.2024 16:26:54 (permalink)
0
MÂY TRẮNG NGHÌN TRÙNG
Kính tặng: cố Gs Hoàng Công Định
 
Ngại ngùng chi chuyện thị phi
Đường ngay ngõ thẳng một đi hai về
Bước chân giẫm mấy sơn khê
Sá gì nếm mật… bốn bề nước mây
 
Trót đem thanh thế ra bày
Giữa trần gian chuyện đắng cay thường tình
Chơi hết mình, sống hết mình
Để xem nhân nghĩa phù sinh thế nào
 
Ung dung vào trước ra sau
Mặc khanh tướng, kệ công hầu - lợi danh
Góc đời đọc sách xem tranh
Xếp ngôn ngữ lại xây thành quách thơ
 
Chán, tìm non nước ngao du
Như là mây trắng tự do nghìn trùng
Thương ai khó nhọc đã từng
Hương yêu thương sẽ theo ngàn phương bay
 
Lần tìm theo cuộc tỉnh say
Mới hay dòng lệ thấm đầy buồng tim
Muôn đời thế thái nhân tình
Lợi danh thua được cứ rình rập nhau
 
Hãy xem như nước qua cầu
Theo dòng trôi, chảy về đâu? - Mặc lòng
 
NGÃ DU TỬ/ SG
.
 
THƠ NGÃ DU TỬ 07.07.2024 17:00:35 (permalink)
0
ĐẨY THUYỀN RA KHƠI
 
Trùng dương sóng cả mênh mông
Đẩy thuyền! Vững lái cố công chống chèo
Mỗi thước đi một gieo neo
Quê hương lận đận cái nghèo triền miên
 
Nước non ơi, lệ sầu riêng!
Ngày lên khó nhọc quanh triền đời ai
Buồn thay, mảnh đất thở dài
Phía trên cao có ai hay nỗi niềm?
 
Thắp lên ngọn đuốc niềm tin
Cho hồn Lạc Việt – Cháu Tiên con Rồng
Đi về phía mặt trời hồng
Ngày lên tiếng hát theo dòng đời trôi
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(1993)
 
THƠ NGÃ DU TỬ 07.07.2024 21:51:07 (permalink)
0
Thơ thuở đôi mươi
 
KÝ ỨC XANH
 
 Ngày xưa ấy tôi mười lăm, em mười sáu
Thường rủ nhau bắt bướm tận bìa rừng
Khi cuối ngày, mặt trời khóc rưng rưng
Tôi không nói tiễn em về tận ngõ
 
Ừ, chẳng nói nhưng lòng em vẫn rõ
Tình thơ ngây không dám nói bao giờ
Thời gian ơi! Hãy cứ để như thơ
Đừng trôi nữa sẽ ngập ngừng... Người lớn
 
Xác bướm bìa rừng chiều xưa tôi vẫn giữ
Mà em tôi xa lắc tận phương nào
Cuộc đời dài như một giấc chiêm bao
Còn đâu nữa ngày thơ ngây dạo ấy
 
Tôi khao khát một cái nhìn lửa nẩy
Giận hờn tôi không bắt dế làm quà
Chiếc quẹt diêm xưa thần thánh hiện ra
Men ký ức tràn về từng thớ thịt
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
 
 
 
 
THƠ NGÃ DU TỬ 08.07.2024 16:41:34 (permalink)
0

Khi tôi viết bài nầy Quảng Ngãi hầu như chỉ thấy LÚA và MÍA, bây giờ MÍA chỉ còn là cổ tích của dân tôi.
Mến, NDT


QUÊ HƯƠNG VÀ NỔI NHỚ



Quê hương tôi,
điệp trùng cơn sóng lúa
Mía ngọt ngào dâng tặng non sông
Mùa trăng thanh xiêm áo ngập con đường
Ngày tất tả đồng trên ruộng dưới
Vốn chân đất nên thật hiền, rất thảo
Thả hồn xanh hò hẹn với quê

Ngồi suy tư gõ tình lên di cảo
Bức tranh quê rộn rã giấc mơ vừa
Và còn đây dòng suy tưởng miên man
Thành quách xưa mờ tỏ vết thời gian
Nhặt giùm tôi từng viên gạch đỗ
Trộn mồ hôi xây dựng xóa điêu tàn

Nầy em hởi,
có còn chăng tha thiết
Níu tháng năm mãi miết đợi chờ
Nhớ tình quê tôi dệt võng thành thơ
cho non nước ngọt thơm hồn thiên cổ
Đừng tẻ nhạt với người dân lao khổ
Đời quanh năm chồng chất nợ áo cơm...

Ruộng cày lúa trổ trong tim
Sớm khuya cơ cực mơ niềm hưng vinh

Quê hương tôi nghèo
từ thuở nằm nôi
Ca dao mẹ vẫn ru lời hò hẹn
Niềm khát khao từng mòn mỏi luống cày
Mùa mưa đến nổi kinh hoàng giông tố
Mùa nắng nung khô khốc những bàn chân
Dân quê tôi chịu đựng âm thầm
Niềm mơ ước ươm xanh đời hạnh phúc
Mong mai sau tất cả đơm chồi
Cho thành quách tươi cười hương nắng mới
Cùng tất cả thắm một màu xanh dịu vợi
Của thanh bình của ước vọng trào dâng
Xin ngã mũ chào những người chân đất
Sống hết mình mong sông núi thanh tân


NGÃ DU TỬ
(1992)


THƠ NGÃ DU TỬ 09.07.2024 11:10:37 (permalink)
0
LỐI CŨ MÙA XƯA
 
Tơ vàng rắc dưới xanh trời
Tuổi xuân ngày ấy một thời đã xa
Tóc huyền hong phía đông nhà
Bên tây có kẻ lén qua mắt nhìn
Nhìn thôi, lòng lại lặng thinh
Tóc em cứ chải để bình minh hôn
(Lỡ mai cô ấy lấy chồng
Bên đây chắc có người trông theo người)
Em bên kia nở nụ cười
Bên đây xanh mượt giữa đời hồn nhiên
 
Đã đành chẳng nợ, không duyên
Bên kia xuất giá lòng riêng bên này
Tóc huyền hong giữa ban ngày
Còn đâu mà ngắm để say một mình
Bên đây vụt mất chữ tình
Tại mình, hay lỗi vô tình dững dưng
Nhà em pháo nổ tưng bừng
Bên đây mắt ướt lòng rưng rưng buồn
Mạch sầu len, giọt lệ buông
Cho vơi tiếc nhớ theo muôn trùng về
 
Theo chồng em bước ra đi
Mắt đầm nước mắt vu qui nhà người
Hay là em khóc cho tôi
Giữ cho kín đáo để rồi buồn tênh
Ngày mai khắp nẻo dập duyềnh
Giang hà trăm nhánh mông mênh phương nào
Giá như ngày ấy đem trao
Chữ tình ươm nụ khát khao tim này
Phải chăng sẽ khác đường bay
Dòng thơ tình viết chẳng ray rức hồn
 
NGÃ DU TỬ/ SG
1989
 
 
THƠ NGÃ DU TỬ 09.07.2024 18:51:15 (permalink)
0
CHƠI THUYỀN
 
Xuôi thuyền trên sóng trường giang
Theo sông con nước có nàng tiên thơ
Lỡ thời lỡ cả cuộc cờ
Về thu mình lại, ngu ngơ mấy mùa
 
Hỏi rằng: - Kẻ được, người thua
Áo xiêm ư? Nắng cùng mưa im lìm
Nước non quạnh quẽ lặng im
Trời xa chim én chao nghiêng cánh chiều
 
Đi tìm một sự tin yêu
Nào hay sóng vỗ cô liêu mạn tàu
Thời gian thanh thản qua mau
Còn non nước cuộc mai sau còn dài
 
Trống dồn vang giục ban mai
Lửa gươm hò hẹn anh tài cung nghinh
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(1989)
 
 
THƠ NGÃ DU TỬ 09.07.2024 18:57:55 (permalink)
0
TIẾNG NHẠC
 
Ngón đỗ suối sầu trên phím nhạc
Nghìn xưa vang nhắc để bây giờ
Ai đem tiếng nấc chiều nay thức
Lịm sống hoàng hôn, nhỏ lệ thơ
 
NGÃ DU TỬ/ SG
(1989)
 
THƠ NGÃ DU TỬ 10.07.2024 18:51:50 (permalink)
0
MỘT THUỞ TÌNH ĐẦU
 
Lỡ đánh mất thiên đường tình đôi lứa
Nên tâm tư buồn giận suốt nẻo về
Từ dạo ấy mảnh tâm hồn loáng lệ
Vào thế gian làm hạt mưa mây
 
Tháp tình xanh vun đắp suốt tháng ngày
Ôi xuân sắc một thời ta mộng mị
Khoảng thương nhớ trời yêu mây giăng lối
Tiễn em về ta thuộc cả đường đi
 
Nhưng thuở ấy thanh xuân nông nổi quá
Tình xanh em nuôi nấng cũng bẽ bàng
Tưởng bỏ lái em về sang khác bến
Ngày tháng trôi em cũng lắm lênh đênh
 
Ai về lại dòng sông xưa thuở ấy
Cho nhắn lời thăm lại bến sông xưa
Rằng có nhớ đường về quên cả lối
Thuở mười năm một thời đã xa rồi
 
NGÃ DU TỬ
(1990)
 
THƠ NGÃ DU TỬ 10.07.2024 19:20:03 (permalink)
0
ĐỐI DIỆN
 
Đang đối diện với biển đời bão tố
Nghe trùng vây tứ phía bủa quanh mình
Có lẽ nào mãi yên ắng, lặng thinh
Nghìn khốn khổ rền chiêng vang trống dội
 
Ta dũng tướng chưa khi nào biết mỏi
Dù quân reo, dù ngựa hí ầm vang
Cứ thản nhiên chỉnh đốn, chẳng bàng hoàng
Một sức trẻ với trái tim nhiệt huyết
 
Ta dong ruổi vững tin và cương quyết
Niềm vinh quang sẽ đón đợi ta về
Gắng đạp bằng tất thảy những phong ba
Lòng cúi xuống tạ đất trời thánh lễ
 
Sự dịu kỳ của con người như thế
Vững niềm tin thanh thế sẽ quay về
Cây đời xanh kết trái thật xum xuê
Ngày khắc khổ trôi dần theo năm tháng
 
Mỗi người nghèo một ngày đều có thể
Chở vinh quang dạo cuối đất cùng trời
 
NGÃ DU TỬ/1984
 
Thay đổi trang: << < 4041 > | Trang 40 của 41 trang, bài viết từ 586 đến 600 trên tổng số 611 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9