THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
23.01.2026 14:09:56
UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI Kính tặng thi sĩ Phù Hư Dật Sĩ Em sẽ uống ly rượu mừng trị kỷ Đời vàng thau, dâu bể chứng nghiệm rồi Trong ánh mắt hiểu nỗi niềm tâm sự Thời vàng son? Còn lại ánh trăng soi. Xin thâm tạ hồn thi nhân Quảng Ngãi Dẫu ngoài xa gió nổi phía tầng cao Cứ ngước mắt trước nỗi niềm thua được Tráng sĩ ca dũng khí đấng anh hào Chuyện còn mất nghìn sau còn lật lại Trước mắt ngày hậu bối sẽ khai thông Chén rượu quý dưới đất trời cao rộng Uống đi anh. Trăng gió vẫn ngang tàng. Ngã Du Tử/ SG
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
02.03.2026 10:23:53
RU EM BỐN MÙA (Cho người tri âm) Ru tròn mộng mùa xuân này em nhé Áo thanh tân em khoác lộng ngọc ngà Nắng ảo diệu trên ngàn hoa, sắc lá Gió dịu hiền nâng tà áo em bay Bức tranh xuân hiện giữa phố trưng bày Hương sắc ấy. Tình yêu vừa lên tiếng Ta yêu em – Cả một đời dâng hiến Trái tim hồng nhịp đập đến ngàn sau Đi ta đi đến cuối đất cùng trời Từ phố thị, lên ngàn ra biển thắm Dấu chân ta ngại gì non núi thẳm Sông suối một đời tán tụng reo ca Bước lãng du khắp chốn cũng là nhà Dệt ân ái vàng ươm màu nắng hạ Thu lá vàng đến mùa đông lạnh giá Trời vào xuân cho tròn mộng ban đầu NGÃ DU TỬ/ SG
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
27.03.2026 20:52:16
Ở TRỌ TIM EM (cho người tri âm) Cho anh trọ trong ngăn tim em nhé để trăm năm còn nhớ một cung rằm nghe cơ hồ tình nhớ chẳng xa xăm xin thân ái mùa vui về ngự trị Đêm thánh khiết sẽ cùng nhau tình tự mộng tình xuân loang chạy khắp hình hài sẽ hòa cùng sương gió khắp khơi xa trong kiêu hãnh một khối tình thế kỷ Em là gió anh là mây khiêu vũ, em là sông anh con trăng trọ giữa dòng Anh là nắng, em lúa đòng vươn hạt Tràn đồng xanh lúa no ấm ngọt nồng Và thế nhé, anh một đời ở trọ trái tim em ấm mãi một tên người sẽ có ngày thi phú nhắc đôi ta anh lãng tử: Tim em nghìn năm đợi./. NGÃ DU TỬ/ SG
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2026 21:06:41 bởi THƠ NGÃ DU TỬ >
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
20.04.2026 17:48:25
GẪM MÌNH TRONG CUỘC TRƯỜNG CHINH Quên sao được thuở gừng cay muối mặn buổi sông hồ khốn khó vác trên vai ngày ra đi giục giã bước đường dài rồi quyết chí - gian nan ư? Chẳng ngại. Bước chân đi, không quay đầu nhìn lại sợ mềm lòng thực tại với quê hương ngày đã nghe giục giã khắp nẻo đường lòng đã quyết. Thôi giã từ quê quán. Và từ đó nhận đất người làm bạn thân lãng du nhịp bước mãi hành trình năm mươi năm nhìn lại cuộc trường chinh ngậm ngùi lắm, vinh quang ồ cũng đủ Bảy mươi năm làm người đi khắp xứ hiểu ra rằng tất cả cũng phù du giờ bình an nghiền ngẫm áng văn thơ tìm an lạc giữ mình vui ánh đạo. Ngã Du Tử/ SG
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.04.2026 17:50:19 bởi THƠ NGÃ DU TỬ >
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
22.04.2026 15:47:48
TRÊN ĐỈNH ĐÈO EO GIÓ (Cảm xúc trên đỉnh Đèo Eo Gió) Dáng núi Đình cương hình yên ngựa Tôi trở về sau cuộc phân ly Gió sương quê mẹ ngày tao loạn Còn nhớ gì không? - Đất khắc ghi Đỉnh đèo Eo gió ngày xưa ấy Trăng nước Nghĩa Hành mộng trùng dương Ai đem tang tóc gieo vào đó Đau xót trời quê vạn dặm trường Mà thôi quê quán muôn đời ấy Bất chợt ta về đỉnh núi xưa Nghe gió ngại ngần trong khúc hát Nên thương đời một nắng hai mưa. Chiều nghiêng bóng núi vàng vọt quá Lũ lượt đoàn xe đẩy củi về Chân bước nhịp nhàng thoăn thoắt vội Giữa trời treo lững mảnh hồn quê Phiêu bạt lâu ngày giữa phố xa Quan san muôn dặm nhớ quê nhà Chiều nay đứng chạm ngàn mây núi Hát giữa đời vang: - Khúc tráng ca Ngã Du Tử/ SG
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
22.04.2026 15:54:24
LẠC VÀO CỔ TÍCH HỒN EM Vườn cổ tích của em đầy hoa mộng Lạc vào trong hồn anh hóa thật thà Thân kiều diễm ngọc ngà không son phấn Trái tim em rộng mở khúc hoan ca Ta nâng niu hương nồng đượm thịt da Ơi thân xác ngàn sau còn xưng tụng Mùa thanh khiết hồng nhan trời diễm tuyệt Trần gian ơi, tòa cổ tích tuyệt hồng Đêm mắc cạn trước châu thân trắng nõn Núi đôi em từ tốn réo gọi nguồn Khe suối nọ cựa mình theo nhịp thở Hồn đi hoang về cổ tích xa mờ Thôi đã trót giữa đời vui con chữ Lỡ thăng hoa trước thần thánh tình yêu Cứ ca hát theo tháng ngày tình tự Hồn lãng du lạc cổ tích hồn Em. Ngã Du Tử/ SG
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
02.05.2026 15:49:57
TRƯỚC DÒNG SÔNG LỊCH SỬ Người đứng đó bên dòng sông lịch sử Nghe âm vang hồn non nước thét gào Nhân danh gì buổi chia ly bức tử Có thể nào không thấu, hỏi trời cao? Và tiếng thét bên kia sông đã tắt Nỗi im lìm như thể điệu hoang vu Dấu hương xưa còn gì phía xa mù Cây cỏ lặng. Gió im chừng cô quạnh Này lữ khách, có điều chi máu lệ Mà ngậm ngùi trong sương gió âm ba Những oan hồn đã chìm khuất đáy sông xa sao da diết điệu hờn hoang rất lạ Ồ tử sĩ cả hai miền Nam Bắc Áo chiến bào rả mục đáy sông sâu Có bắt tay nhau hát điệu Lý Qua Cầu Ai chiến thắng, ai sẽ là chiến bại? Những linh hồn còn rẽ lối chia hai! NGÃ DU TỬ/ SG
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
02.05.2026 15:54:56
LỜI DÂNG MUỘN Năm mươi năm em ngày dài mong đợi Bước chân ai biền biệt tận phương nào Ơi nỗi nhớ như ngàn năm vời vợi Em bây giờ lẻ bóng một vì sao. Trăng vẫn sáng rọi xuống đời dịu vợi Mặt trời lên đem sự sống muôn nơi Ai xa lắc. Em chân thành đứng đợi Sao cõi người động vọng mỗi chiều rơi. Và đây đó bàn chân người chưa mỏi Giang san còn in dấu bước chân xưa Ngày mở lối cho mặt trời thức giấc Người đi xa trở lại cứ như vừa. Lời dâng muộn trước nghìn trùng dâu bể Bước chân vui sóng mắt chốn thị thành Năm mươi sau bước chân người rầm rập Dậy đất trời thắm lại mảnh hồn xanh. Không uổng phí công em dài đứng đợi Nửa đời em sóng gió tát ngang tàn Người trở lại giữa đời thay áo mới Triệu cánh tay đưa nhịp hát lừng vang. Ngã Du Tử/ SG
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2026 15:57:10 bởi THƠ NGÃ DU TỬ >
|
|
THƠ NGÃ DU TỬ
-
Số bài
:
1176
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 26.01.2009
|
Re:THƠ NGÃ DU TỬ
-
05.05.2026 20:29:29
NHẮC CHÁU CON Cháu ơi, Nắng đã rọi qua ngàn khe lá Dậy cháu ơi vào lớp, đến trường Học để biết mình con dân nước Việt Được là người mai phụng sự quê hương Ông kể cháu nghe câu chuyện Hùng Vương Vì Đại Việt quyết lòng gìn giữ nước Bọn phương bắc vốn hung tàng, ngang ngược Dẫu Bạch Đằng nhuộm máu Hán, Nguyên, Mông Vua Quang Trung đánh tan tác giặc Thanh Nhưng quyết sách muôn đời là xâm lấn Chuyện Mỵ Châu muôn đời là nổi hận Dưới suối vàng Trọng Thủy đã nhận ra (‘Ta cũng là nạn nhân của đất nước tham tàn’) Phản bội vợ mà thánh nhân gọi đạo Mục đích sau cùng là mở rộng biên cương Dù có hy sinh hàng vạn người Đại Hán Dù thống khổ hàng triệu người Thanh, Mãn Chẳng hề chi, cứ rầm rập lên đường Tiền nhân ta bao giờ cũng quật cường Thời vận nước có lúc suy lúc thịnh Cái khôn ngoan người xưa đầy toan tính Nhưng đồng lòng quyết gìn giữ non sông Chỉ có đám thịt xôi là quên cội Tiên Rồng Xà xẻo nước nhà phụng thờ Tàu giặc Nhưng thực tại lắm điều bất trắc Khi nhận ra tổ quốc quá tan hoang Đến trường cháu nhé học chăm ngoan Mai mốt lớn sẽ thấy điều hơn thiệt Đem nhân nghĩa giảng rao đầy hùng thuyết Giúp quê hương thoát khỏi ách bạo quyền Giống nòi Rồng Tiên Nam Việt thiêng liêng Ông biết chắc không bao giờ thua cuộc Vận đã lỡ khi nước nhà thống nhất Không biết tìm cho mình dân chủ, tự do Không biết rằng dân giàu có ấm no Mới hùng mạnh về tinh thần, trí lực Cố bám Tàu, nên nghèo nàn, cơ cực Người dân đen rên rỉ mỗi mỗi ngày Đất nước trị vì bằng sợi xích vung tay Cây bút chính danh vào tù oan nghiệt Dẫu quê hương có đau thương vẫn tha thiết Lời thẳng ngay còn dội lại ngang đời Bốn mươi năm nhai lại những hào hùng Của dĩ vãng là núi xương sông máu Của cơ cực, đói nghèo và nhục nhã Của bạo tàn, man rợ lẫn khổ đau Dân tộc nầy uất nghẹn đến bao lâu Đầy hệ lụy còn cúi đầu xưng tụng Ông chứng nghiệm đời dưới trời cao đất rộng Lắm quan tham danh vọng lẫn bạc tiền Trí thì cạn hoang tưởng mình dữ dội Thắng miền Nam thống nhất một mối nhà Tưởng nước nhà sẽ bừng khúc xuân ca Nhưng rất tiếc lòng hẹp hòi, đố kỵ Buộc dân Nam ly tán khắp tinh cầu Dân lầm than, cơ cực cháo cùng rau Lòng uất nghẹn quê hương đầy rách nát Đất nước mình mãi u mê lầm lạc Hướng dân đi theo đại lộ hoang đường Mò mẫm hoài cũng đến bến tang thương Bởi vô độ lòng tham cùng và mù quáng Họ như kẻ mộng du Tham tiền tài, đất nhà và danh vọng Mặc đất nước nầy sắp nô lệ ngoại bang Cố gào lên dân ta đoàn kết một lòng Tình dân tộc sao rẫy đầy ly tán Mấy mươi năm chưa có ngày xáng lạng Thôi chiến tranh vẫn còn lắm hận thù Trời quê hương mộng mị nổi âm u Bừng con mắt cho bao người thắng cuộc Ơi đất nước có bao giờ ngẫng mặt Nhìn quê hương để còn thấy tự hào Cánh đồng xanh ngày một xanh xao Người làm ruộng chỉ thấy nghèo cơ cực Suốt ngang dọc một đời tận lực Thấy gì tương lai qua rãnh luống cày Mồ hôi tưới lên đồng như lệ đắng cay Đành cúi mặt nhìn đàn con bỏ xứ Đám quan chức mặc tình vô tư lự Ăn xương dân, hút máu của người quê Thương con mình vác xác đi làm thuê Rồi ngơ ngác trong nổi nghèo cùng cực Trường không dạy những điều có thực Lấy tay che tưởng chắn được mặt trời Đất nước nghèo trường học, cả nhà thương Thiếu trầm trọng, lại xây tượng đài nghìn tỷ Ôi, đời sống đến vạn điều phi lý Tiền quốc gia toan tính chuyển sang nhà Lệ núi sông thành suối chảy ngân nga Đêm cô quạnh thở dài hồn dân tộc Đám tri thức chỉ biết gục đầu danh với lợi Thẹn non sông bao giờ đứng thẳng người? Ai oán nầy mai sau còn vọng lại Màu thời gian xám ngắt sử một thời Nầy cháu ơi, Ông sẽ kể cho cháu nghe ngàn lần lẽ thật Mà giáo khoa chẳng nói đến bao giờ Đâu phải ai cũng ngây thơ Bởi tính sợ nên nuốt vào uất nghẹn Bởi gông xiềng chặn nhiều người lên tiếng Dẫu tương tư cũng giấu kín trong lòng Đời long đong cũng đành ngày long đong Người sơn phết nên làm sao ta biết gỗ Ông biết chắc sẽ đến kỳ giông tố Mà non sông theo vận nước tỏ bày Nước non tôi từng phút, từng ngày Số tăng trưởng, nghe tăng lên mê mãi Con sông chết vì môi trường tàn hại Con cá ngất ngư bởi chất độc theo mùa Hởi con dòng chở hết những thiệt thua Từng nhóm chủ giàu lên nhờ thải độc Và tất cả dòng sông đều khóc Lệ người dân theo con nước ngược dòng Sống nơi nào cũng cảm thấy bất an Nào ma túy, cướp ngày, đêm trộm Ơi tổ quốc lắm anh hùng, quả cảm Thắng vẻ vang hai đế quốc siêu cường Hết chiến tranh sao quá đổi tang thương Vẫn vang vang điệp khúc hào hùng Lại quên vài triệu người bỏ nước Người dân nào không yêu tổ quốc Nhưng vì sao, họ lũ lượt lên đàng Tìm đất sống đổi cả bằng sinh mạng Lịch sử Việt đầy niềm đau uất hận Thế giới nầy khâm phục các thuyền nhân! (vài mươi năm chưa chút tần ngần Biết thao thức bởi là con một mẹ) Ơi Việt Nam, dân Việt Nam! Tự gồng mình qua tháng ngày nắng hạn Đếm mùa mưa nghe giông tố phập phồng Ngại bão về chìm đồng bãi, dòng sông Dân thấp thỏm nơi cuối nguồn nương náu Sợ vỡ đập trong mùa bão lũ Xả nước tràn cuốn tất cả vô lương Đất nước ngậm buồn bao số phận đau thương Một đêm thôi bỗng trở thành dâu bể Sông với nước chia buồn cùng thi thể mệnh trời ư? - thiếu trách nhiệm làm người Đứa con nghèo khóc cha đến tàn hơi Người vợ trẻ mất chồng thành điên loạn Dân đen ơi, mạng người như con kiến Ngai vàng xa tiếng khóc chẳng thấu cùng Ngày chia ly tang tóc nổi đau chung Quà cứu dân cũng đành đoạn chia nhau Tội lỗi ấy muôn đời còn mưng mủ Trăm năm sau còn đó nổi căm hờn Học nghe con mai mốt biết thiệt hơn Rồi phụng sự với lòng lành, ngay thẳng Trăng với nước muôn đời vẫn im ắng Chỉ thương yêu mới hiểu được lòng nhau Con ngây thơ chưa biết sự nhiệm mầu Trời lồng lộng nhưng vay nào trả ấy Ông đã sống giữa quê hương ngần ấy Từ bình mình khi thống nhất hai miền Đến hoàng hôn quê mẹ Việt triền miên Chỉ chứng nghiệm bao nổi buồn dân tộc Trăm đau khổ người dân đều gánh chịu Tổ quốc bốn mươi năm cục cựa vặn mình Nổi nhục nào khi thế giới văn minh Lại bám víu vào Mác Mao hoang tưởng Lẽ ra, người dân phải được hưởng Tự do, công bình, bác ái đến từ lâu Và trăm dân mãi lầm lũi cúi đầu Tưởng thống nhất sẽ thoát vòng tăm tối Đất nước ơi, những người thống trị mới Thỏa túi tham vì quyền lợi riêng mình Máu xương dân qua hai cuộc trường chinh Đành úp mặt trước phận người lơ láo Đành phó mặc cho bao mùa giông bão An ủi cùng mai mốt bớt gian nan Các cháu con sẽ ngẫng mặt đàng hoàng Vào hội nhập cùng nhân loài thế giới Khi đất nước có người lãnh tụ giỏi Biết chăm dân, yêu nước thật chân thành Biết yêu thương, phụng sự, hy sinh Nghe lời phải vì tổ quốc là trên hết Bài diễn văn nào không đoạn kết Mỗi câu văn đánh thức được lòng người Nước non chờ vận hội mới sang trang Đón núi sông theo lễ nhạc nạm vàng Mùa trở dậy theo ngày xanh tháng thắm NGÃ DU TỬ (Trích Văn chương Việt Tháng 5/2015)
|
|