Để nhớ

Thay đổi trang: < 123456789 > | Trang 6 của 9 trang, bài viết từ 76 đến 90 trên tổng số 130 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nón lá

  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
  • Trạng thái: offline
RE: Để nhớ 28.06.2012 18:15:18 (permalink)

Ngày 28 tháng 6 năm 2012

Chỉ nên kết bạn lạ trên net

Sau đây là một đống lý do để chỉ nên kết bạn lạ trên net

Trước tiên phải nói rõ "bạn lạ" nghĩa là không phải bạn quen chứ không có nghĩa là bạn "độc" đâu nhé. Vì sao chỉ nên add người lạ mà không nên add người quen trên fb, các trang mạng xã hội hay blog? Đó là vì:

- Với người lạ ta sẽ tha hồ dung dăng dung dẻ, cứ tự nhiên mà phát biểu rủi có nói hớ hay lỡ lời cũng không sao chỉ đỏ mặt chừng 2 giây là cùng "người lạ mà, có ai biết mình là... ma nào nào đâu mà ngại".

- Lỡ ta có "say nắng" ai đó cũng có cớ để đổ thừa "tại người lạ nên mình mới bị "sụp bẫy"" (chứ người quen thì... đừng hòng)

- Nếu người lạ "say nắng" ta (hehe..) thì rõ ràng là "ta có vô số điểm tốt mà những người quen ta vẫn chưa phát hiện"

- Hôm nào làm việc stress quá có vô than thở mấy câu cũng vô tư đi, biết đâu có người thấy thương ... tình (hại?) còn vô an ủi mấy câu. Chứ nếu lỡ dại mà add người quen mà nếu người quen làm chung nơi công sở nữa thì "thôi rồi Lượm ơi" nhé. Kinh nghiệm xương máu này đã vô khối người gặp, mình may mắn chứng kiến nên càng tâm đắc phương châm "không add người quen vào fb".

- Với người lạ ai cũng còn có khoảng trời riêng bí mật nên có rất nhiều điều để tò mò, để khám phá, để tìm hiểu, để trêu ghẹo. Thân quá đâm... nhàm, chẳng biết nói gì mà nếu có nói cũng phải cân nhắc, cũng nói những câu rất chi là nghiêm túc... y như ngoài đời (mà thế thì còn gì là thú vị của thế giới ảo nữa nhể !). À cũng không nên chọn bạn quá lạ sẽ đâm ra khách sáo cũng chẳng biết nói gì sất. Tốt nhất là bạn quen trên net nhưng đã từng chuyện trò qua lại nhiều lần cũng có chút ít gọi là biết tính ý nhau để có chọc ghẹo cũng không ngại mất lòng.

Đấy là tất cả những lý do vì sao trên trang cá nhân của mình rất ít khi mình add bạn quen, mà bạn lạ quá cũng không có, chỉ có bạn vừa vừa thôi. Như vậy vừa... vui vừa... tưng bừng (viết đến chữ "tưng" mình định dừng mà thấy dễ bị hiểu lầm nên thêm chữ "bừng" vào cho nó rõ nghĩa). Và cũng vì vậy mà list bạn của mình đếm chưa hết đầu ngón tay, không phải vì mình "kén cá chọn canh" mà nói nào ngay chỉ là kén... người chọn... bạn thôi. Mỗi lần nhận một request kết bạn của ai đó là mình cân nhắc ghê lắm, người đó có quá quen không? có quá lạ không? có làm mình mất đi khoảng trời riêng không? có khiến mình mất vui không? Chính vì vậy mà may mắn ghê đến giờ mình vẫn có thể tự nhiên là chính mình trên net, ít nhất là không giống mình ngoài đời thường.

Để còn có chốn thứ ba mà vui.

Để còn có nơi tìm đến mà không chút e dè.

Để có những người lạ mà mình gọi là bạn bè cùng chia sẻ.

Và cuối cùng để có chỗ mà viết-bất-cứ-gì-mình-nghĩ.

hihi..


 
#76
    Nón lá

    • Số bài : 397
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 24.05.2010
    • Trạng thái: offline
    RE: Để nhớ 10.07.2012 22:19:57 (permalink)
    Ngày 10 tháng 7 năm 2012

    Đêm qua tình cờ nghe được hai nường... chửa chồng "tâm sự... Ngọc Hân" mắc cười... quá nén không được phải lên đây cười tiếp:

    A: B? Nói B đừng cười nghe? Tự dưng A muốn chống lầy, ec…ec…ec..
    B: Thì… chống đi… ai mà dám cười. Mà A muốn lấy ai?
    A: Dĩ nhiên là lấy một người đàn ông có tên là CHỒNG
    B: lên fb rao lên chắc có nhiều CHỒNG nhẩy vô lắm à. Mà sao muốn lấy bây giờ vậy? tại trời mưa quá hả
    A: Ha…ha…ha… có vụ trời mưa quá nên A muốn lấy chồng hử? Tiếc là chỗ này hổm rày nắng kinh khủng, không có hột mưa nào
    B: Vậy là tại nắng quá nên muốn chồng hử?
    A: A cũng muốn mắc cười với cái ý nghĩ bỗng dưng muốn… chồng. Bây giờ chắc đã tới lúc
    B: Vậy thì lấy đi, B cho phép đó…hehe…
    A: Uhm. The future is unpromised. A cũng bất ngờ nữa là… Đi du lịch về.. A sẽ tính rốt ráo việc này
    B: A đó, có lấy B đâu mà hôm nay làm B mất ngủ hà. Chắc vui quá nên phải kiếm người giải tỏa bớt hén. Người ta mới ngỏ lời phải hôn
    A: Ec… ec… ec…chắc có nhiều người đang run, vì sợ biết đâu A chỉ định họ phải làm chồng A. Ha…ha…ha… là A đi ngỏ lời họ và họ lắc đầu. Ha… ha… ha mắc cười thiệt
    B: Vậy nên A quyết định lấy chồng… khác để trả thù hén
    A: Khịt … khịt… khịt mà cũng có khi A muốn làm tan nát đời trai của Chồng nên quyết định lấy chồng
    B: Vậy thì mau lấy đi cho đám trai thấy ghét đó nát… như tương luôn
    A: Uhm phải cho chúng nó biết tay mới được
     
    #77
      Nón lá

      • Số bài : 397
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 24.05.2010
      • Trạng thái: offline
      RE: Để nhớ 11.07.2012 20:57:00 (permalink)
      Ngày 11 tháng 7 năm 2012

      Tự nhiên rơi vào một cơn lười khủng khiếp, chẳng muốn làm gì chỉ muốn hưởng thụ thôi. Muốn tha thẩn trên net, muốn lim dim nghe nhạc, muốn chết chìm trong tiểu thuyết. Muốn hết thảy chỉ trừ không muốn học thôi. Có cả muốn viết, muốn làm thơ, muốn gởi ai đó chút mộng mị ngẩn ngơ và muốn vô tư nói chuyện vẩn vơ không mục đích. Tất cả là cảm xúc không dính gì đến đời thường... như mơ mà không phải mơ...
       
      #78
        Nón lá

        • Số bài : 397
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 24.05.2010
        • Trạng thái: offline
        RE: Để nhớ 29.07.2012 12:10:05 (permalink)

        Ngày 29 tháng 7 năm 2012

        Lâu lắm không có một ngày chủ nhật nhẹ nhàng như hôm nay.


         
        #79
          Nón lá

          • Số bài : 397
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 24.05.2010
          • Trạng thái: offline
          RE: Để nhớ 22.08.2012 23:27:09 (permalink)
          Ngày 22 tháng 8 năm 2012

          Ngày đầu tiên đi tập cầu lông, Hu mới vừa dắt mình vô gặp thầy, thầy đã la lên:

          - Tui mới nhận 2 người rồi.

          - Ủa, thầy nhận người liên quan gì tới em - Hu tỉnh bơ phản công

          Mình đã dặn Hu nói trước với thầy đi mà Hu ỷ y biểu cứ tới là học thôi không cần nói gì cả. Giờ thành ra bị thầy nhăn. Sau khi nghe Hu nói tháng sau Hu sẽ đổi giờ học, thầy cuối cùng phán:

          - Vậy thì được...

          Nhóm Hu có 2 người nữa đang tập từ đầu do thầy hướng dẫn và vài người nam đã biết đánh thì thầy cho đệ tử đánh kèm. Hóa ra hai người kia đã biết đánh rồi, chỉ muốn thầy sửa thêm về kỹ thuật. Chỉ còn có mình mình là mù toàn tập. Thầy dặn bước lên bước xuống vầy.. vầy.. nè mà mình chẳng nhớ gì cả cứ chạy lung tung. Đến hồi vô sân chạy đỡ cầu còn tệ hơn, trái cầu đầu tiên mình quất cái vèo nó bay rất khí thế vô... đầu thầy. Mình chỉ còn biết cười trừ. Cũng may là thầy cũng không cằn nhằn gì chỉ nói "cứ coi đầu tui là trái cầu đi".

          Sau đó là tha hồ chạy lên chạy xuống đỡ cầu, mồ hôi đầm đìa khắp mặt. Mình dốt ghê không đem theo chai nước nên khát muốn chết. Đến khi thầy kêu đổi người, mình và bé kia vô ghế ngồi mình mới thấy cảm giác chóng mặt. Nếu mà chạy thêm chút nữa chắc té xỉu quá. Tranh thủ thở khì khì. May mà học trò thầy hôm nay cũng đông nên được nghỉ lâu một chút. Vừa thấy khoẻ lại chút là tới lượt vô sân. Mình chạy loạn xạ cả lên, thầy nhắc: "sai chân". Mình chỉ cười trừ, hì hục chạy. Cứ vậy, lần nào cũng gần kiệt sức thì thầy cho nghỉ.

          Sau đó mình tập bước sang hai bên đỡ cầu bên trái và bên phải. Thầy tha cho mình nên cho tập riêng không phải chạy đỡ cầu. Cuối giờ mình đi ngang nghe Hu hỏi thầy sinh năm bao nhiêu, mình cười cười đi thẳng. Hồi nãy mình kể nó nghe thầy hỏi mình làm chung với Hu hả, mình dạ. Thầy hỏi giờ kêu là chị hay em, mình nói sao cũng được. Thầy phán "Thôi kêu em nghe". Mình dạ tiếp. Nhỏ tập chung hỏi vậy chị sinh năm bao nhiêu, mình lưỡng lự mãi mới trả lời. Hu nói để lát interview coi thầy lớn hơn hay nhỏ hơn. Mình đoán chắc nhỏ hơn. Ra lấy xe Hu kết luận chắc ổng lớn hơn chị, mình hỏi thầy nói hả. Hu kể: "em hỏi ổng mà ổng không chịu nói còn vặn: "Ai hỏi? Hỏi chi?" nhưng em đoán chắc ổng lớn hơn, thầy nhìn bên ngoài còn trẻ mà cũng già ghê..."

          Cả cánh tay phải mình gần như mất cảm giác và đầu óc thì lùng bùng đến nỗi khiến mình không biết mở đèn xe ở chỗ nào. Trời mưa râm lâm Hu nói nhà chị xa mặc áo mưa đi nhưng nó thì không mặc. Thấy mình loay hoay không mở được đèn xe nó kêu thôi lấy áo mưa che lên cái đèn phía trước cho công an khỏi phạt. May mà khi nổ máy thì mình cũng đã nhớ ra nếu đẩy cái nút bên tay phải sẽ làm cái đèn sáng lên.

          Chạy vòng vèo lạc đường hết một đoạn mình mới đi được đúng con đường về nhà.

          Tối, mệt quá sai đứa cháu bóp tay cho nó la oai oái nhưng cũng chịu khó chạy đi lấy thuốc và đấm bóp được vài cái.

          Sáng vô công ty kể mấy cho anh làm chung nghe, có người góp ý "vậy còn không mau mau lập gia đình, sinh con đi để có người xoa bóp cho". "Trời, chờ tới chừng nào nó mới xoa bóp được cho em". "Ừ... hay là phải đấm bóp ngược lại cho ông xã" một anh khác góp chuyện.

          Mai mình sẽ lại ra sân chiến đấu tiếp, dù gì mình cũng rất thích môn này... hôm qua đã lên youtube tải về máy cái clip dạy đánh cầu lông để "ngâm cứu" làm sao để chạy cho thanh thoát hơn chớ hùng hục kiểu này hỏng có quý phái chút nào mà mất sức quá...
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2012 23:29:19 bởi Nón lá >
           
          #80
            Nón lá

            • Số bài : 397
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 24.05.2010
            • Trạng thái: offline
            RE: Để nhớ 17.09.2012 18:07:34 (permalink)
            Ngày 17 tháng 9 năm 2012
             
            Sài Gòn những ngày này trời cứ u ám mãi, hễ được một ngày nắng ráo thì lại có đến hai ngày âm u. Cứ sáng nắng chiều mưa hoặc không thì sáng mưa chiều nắng tối lâm râm. Mưa cứ chợt đến chợt đi rất vô chừng, bạn mới gọi điện hỏi có nhà không để mang sách ra trả, mới dứt câu vừa buông điện thoại xuống là trời đổ hạt. Hai ngày sau bạn mới có thể cầm sách ra trả. Trưa mình định đi siêu thị, mới hỏi mẹ có muốn mua gì không rồi bước lên gác thì ông trời đã long tong giọt ngắn giọt dài. Vậy đó thế mà chỉ mười lăm phút sau đã ráu tạnh như con nít đang khóc vì mê cà rem mà dứt ngay cơn mè nheo. Nhiêu đó cũng đủ làm mình lười hết muốn ra khỏi nhà. Chần chừ cù cưa mãi đến chiều mới đi, chỉ là định mua mấy cái bánh để dành khi nào buồn miệng thì có cái mà nhai.
             
            Tối mình háo hức mang hộp khô bò ra gặm, eo ơi… cơn thèm ăn cứ cạn dần cạn dần theo mùi vị… không biết gọi là gì. Nhìn kỹ thấy trên hộp ghi “Khô Bò vị Nai”, quái vị nai là thế này à. Mình chịu hết xiết định đem cái “vị Nai” đi cất, sẵn mẹ đang ngồi mình thử luôn: “Mẹ ăn thử không, khô bò vị khô nai nè. Con thấy ăn kỳ quá, mẹ ăn thử coi sao…. Sao mẹ thấy sao?”. “Từ từ mậy…. “ Sau một hồi mẹ nhăn mặt “.... dở quá….” Mình và mẹ cùng cười, Mẹ cười ngất “… cái gì mà dở dữ vậy…” rồi đứng lên kiếm nước uống cho trôi cái mùi khó chịu.

             
            #81
              Nón lá

              • Số bài : 397
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 24.05.2010
              • Trạng thái: offline
              RE: Để nhớ 22.09.2012 23:01:21 (permalink)
              Ngày 22 tháng 9 năm 2012

              Đi nghỉ mát 3 ngày nhưng V chỉ cần 1 buổi thôi đã vang danh khắp resort là Ms Complaint. Cũng tại resort chất lượng phục vụ không được tốt, đầu tiên là thiếu áo khoác tiếp theo là không hướng dẫn cách sử dụng két sắt nên V ngay những phút đầu tiên nhận phòng đã 2 lần gọi điện cho tiếp tân để làm rõ. Đỉnh điểm là sự chậm chạp trong việc cho người lên sửa vòi nước nóng lạnh khiến V cáu quá làm dữ: "nếu 5 phút nữa em không cho người lên sửa chị sẽ dọn hết đồ ra khỏi phòng xuống tiếp tân đứng" thế là đúng 5 phút sau có người lên sửa ngay. Sau đó V chụp hình cái WC chật chội ngập đầy nước chỉ sau 1 lần tắm cho hướng dẫn viên coi để complaint đòi đổi phòng. Tiếp tân hứa sáng mai mới có làm V không hài lòng chút nào hỏi tại sao không là tối nay mà phải sáng mới có. Đến chừng tối về đã có người dắt đi coi phòng mới xem có ưng ý không thì chuyển luôn.

              Sáng đi ăn V vừa ngồi xuống đã mở đầu bằng câu: "trời ơi chị, bây giờ em nổi tiếng khắp resort luôn". Cả bọn trố mắt nghe V kể tiếp. "Hồi nãy em vừa ra khỏi phòng có anh chàng bảo vệ nhìn em cười rồi gật đầu chào, em thấy chả quen gì hết nhưng người ta chào mình thì mình cũng chào lại". "Có phải anh chàng bảo vệ hồi sáng qua giúp mình chuyển hành lý qua phòng mới không ?". "Không phải. Cái hôm em complaint vụ vòi nước đó, gọi hai ba lần tiếp tân cứ hứa 5 phút nữa sẽ có người lên mà chờ hoài không thấy, em làm dữ đòi dọn đồ xuống tiếp tân đứng. Nó quýnh lên gọi người cho em, em nghe nó nói trong bộ đàm là lên sửa ngay cho khách, khách này khó tính lắm nhớ nói chuyện đàng hoàng đừng làm khách khó chịu". Mình cười: "À, vậy chắc anh chàng bảo vệ này sợ nếu không cười chào V chắc V sẽ đi complaint nữa". Mọi người cười rần rần, "ừ, chắc nó sợ em complaint chất lượng nhân viên phục vụ quá".

              Chiều V lại phát hiện phòng mới thiếu tấm lau chân, vậy là phải complaint nữa rồi. Mọi người góp ý nên báo cho resort biết để mai mốt mình trả phòng nó không nói mình làm mất rồi bắt đền tiền. V kêu: "thôi chị nói đi..". Đến khi đi ăn về ghé tiếp tân lấy chìa khoá V đã nói luôn với cô bé đứng sau quầy. 5 phút sau anh chàng lần trước dắt người lên sửa vòi nước đã đứng trước cửa phòng tay cầm khăn chùi chân, miệng thì toe toét cười và cười suốt buổi nói chuyện với V và hỏi thăm đủ thứ rất ư là ngoại giao. Nào là: "Hôm nay thấy chị đẹp hơn hôm qua" "À, tại hôm nay chị vui vì không có gì bực mình hết". "Mai chị về rồi phải không chị ?". Bọn mình bình luận ngay: Nó thở phào vì mai là V về rồi. Mình nói bây giờ mà V complaint cái gì là nó đáp ứng ngay...


               
              #82
                Nón lá

                • Số bài : 397
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 24.05.2010
                • Trạng thái: offline
                RE: Để nhớ 27.09.2012 00:52:24 (permalink)
                Ngày 26 tháng 9 năm 2012

                Bức xúc sếp quá mình è cổ ra viết "tâm thư". Mình đã kể cho hai nhỏ làm chung ai cũng thấy bức xúc giống mình. Ban đầu định có dịp sẽ nói trực tiếp với sếp nhưng biết khi nào sếp mới có thời gian thôi đành chọn giải pháp gởi mail vậy.

                Viết có cái hay là mình có thể suy nghĩ thật thấu đáo, cặn kẽ rồi viết hết ra không sợ bị ai ngắt lời. Muốn hay không muốn người nhận cũng phải đọc hết rồi muốn trả lời trả vốn gì đó thì trả. Chính vì vậy mà những khi muốn bày tỏ hết những suy nghĩ sâu tận đáy lòng mình hay chọn cách viết. Ngày xưa cũng từng viết cho sếp, viết tiếng Việt có, tiếng Anh có, "tâm thư" có mà "phẫn nộ" thư cũng có. Thư đầu tiên mình gởi, sếp đọc xong nói với chị T nhất định sẽ viết lại cho mình mà chờ hoài có thấy gởi đâu. Mình biết không phải sếp bận hay không quan tâm mà đơn giản là ngại. Ngại tiếng Việt không đủ giỏi vì sếp là người Hoa. Mà viết cho nhân viên của mình bằng thứ tiếng mình không làm chủ được thì càng mất tự tin. Nhưng cũng có lần sếp viết cho mình. Mình viết 2 trang A4, sếp trả lời 1 trang A4. Thư có lỗi chính tả nhưng đầy thành ý.

                Giờ mình mới phần nào cảm được tâm trạng của sếp khi phải hì hụi viết tiếng Anh, chắc có lẽ cũng giống ngày xưa sếp phải chọn từ, chọn câu tiếng Việt để gởi cho mình.

                Người xưa đúc kết làm bạn với vua giống như cỡi trên lưng hổ không biết khi nào bị hổ xơi tái. Ngày nay mình thấy quan hệ với sếp cũng vậy, không nên thật thà nói hết suy nghĩ của mình cho sếp. Rất dễ bị "quánh" giá. Như bức thư này đây mình không chắc sau khi gởi sếp sẽ hiểu mình hơn hay sẽ thấy khó chịu với mình hơn. Mà làm cho sếp khó chịu đương nhiên phần thiệt thòi sẽ về nhân viên rồi.

                Mình mất hai tiếng rưỡi trút nỗi lòng qua những câu chữ tiếng Anh xa lạ cho một người được gọi là "sếp" mà chưa biết sẽ gặt hái được điều lành hay dữ, giờ mất thêm nửa tiếng để kể về việc đã viết rất tốn công tốn sức đó.

                Ôi trời ơi đi tong mất một buổi tối rồi. Chưa kể đêm qua không thể ngủ được vì bức xúc quá và có thể tối nay cũng vậy....
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2012 01:02:23 bởi Nón lá >
                 
                #83
                  Nón lá

                  • Số bài : 397
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 24.05.2010
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Để nhớ 29.09.2012 00:41:02 (permalink)
                  Ngày 29 tháng 9 năm 2012

                  Sáng nay đã hẹn với bạn sẽ đi nhuộm tóc mà mê ngủ quá nên khi điện thoại báo thức mình cứ thôi kệ ngủ tiếp. Thất hẹn với em chắc cũng chẳng sao , mình sẽ nhắn tin xin lỗi sau em chắc chỉ cười trừ thôi. Mình ngủ đến tận trưa, tới nỗi khi nghe mưa rớt hạt đã lồm cồm ngồi dậy ra lấy đồ vô rồi... leo lên giường ngủ tiếp. Bên ngoài tiếng mưa rơi trên mái tôn rầm rì cộng thêm trời mưa rất mát nên hai mắt chỉ muốn nhắm lại.

                  Mấy tuần nay cứ ngày cuối tuần là mình ngủ đến tận khi mặt trời đứng giữa đỉnh đầu mới thấy đã. Hôm đầu tiên mình dậy muộn hơn những ngày cuối tuần như thường lệ, mẹ thấy lo nên lên xem sao. Mình dù ngủ say mấy cũng khá tỉnh, cảm giác có ai đang đến gần nên nhướng mắt ra nhìn. Mẹ thấy vậy phân bua: "Tao lên coi mầy có bệnh gì không mà ngủ trễ vậy....". Mình không nói gì chỉ nhắm mắt ngủ tiếp, mẹ đi xuống. Từ hôm đó cứ cuối tuần là phải giữa trưa mình mới có thể "xuất cung".
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2012 15:29:20 bởi Nón lá >
                   
                  #84
                    Nón lá

                    • Số bài : 397
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 24.05.2010
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Để nhớ 30.09.2012 16:33:35 (permalink)
                    Ngày 30 tháng 9 năm 2012

                    Chuyến đi Phan Thiết

                    - Núi Tà Cú:

                    Điểm dừng chân đầu tiên là núi Tà Cú ([sm=thinking.gif] chắc Cú ở đây nhiều tà tâm hơn Cú chỗ khác chăng?)



                    May mà có cáp treo nên mới có đủ sức lên núi


                    Ngồi trong cáp treo thong thả làm vài tấm hình

                    Nhìn xuống khu rừng phía dưới mọi người còn bắt gặp cả một đàn khỉ

                    Lên núi còn phải đi thêm một đoạn nữa mới tham quan được chùa


                    Một nét kiến trúc của đình chùa xưa với mái ngói cong vút, đẹp nao lòng


                    Đã vào chùa chắc cũng nên bái Phật chứ nhỉ

                    Địa Tạng Vương Bồ Tát


                    Đại Thế Chí Bồ Tát - Phật A Di Đà - Quan Thế Âm Bồ Tát


                    Phật nhập Niết Bàn
                    Đây từng là pho tượng Phật nằm dài nhất Đông Nam Á với 49m, bây giờ ở Bình Dương đã có một pho tương Phật nằm khác dài đến 53m



                    - Biển Mũi Né

                    Đến Phan Thiết chắc chắn là phải ghé Mũi Né tắm biển


                    Đây là biển chiều


                    Đi chơi biển

                    Biển một bên và Em... một bên...


                    Hai anh này không biết là ra biển câu cá hay câu... người cá đây?


                    Trời chiều không nắng, nước khá lạnh và sâu chỉ dám đứng gần bờ thôi


                    Xem hình có người thốt lên:
                    - Biết vậy mặc áo tắm luôn cho nó đep.
                    Người khác hoảng hồn:
                    - Trời ơi... biết đâu lúc đó hình sẽ không còn đẹp nữa...



                    - Tắm bùn

                    Theo lịch trình ngày thứ 2 là đi tắm khoáng, tắm bùn. Nhưng rốt cuộc chỉ có 6 người trên chiếc xe 45 chỗ thênh thang


                    5 chị em trên một chiếc xe buýt


                    Ngày còn bé nghịch bùn miễn phí
                    Giờ muốn có tí bùn trên người phải tốn tiền ra tận Mũi Né
                    Thiệt là... éo le...


                    Trúc xinh trúc mọc đầu đình
                    Em xinh em đi... tắm sình... cũng xinh


                    Làm dáng đủ rồi bây giờ mình vào nhé


                    Tắm bùn xong rồi tắm khoáng, ra hồ nước mát xa


                    Báo cáo, sình đã sạch... sành sanh



                    - Chiều ngày thứ hai đi đồi Trinh Nữ+Bàu Sen




                    .... và họ đã chia ra, 50 người con theo Nàng lên núi 50 người con theo Chàng xuống biển


                    Ai đi đâu thì đi, còn tui tui chỉ đứng đây chụp hình hà


                    Bàu Sen



                    - Nhân dịp ra Phan Thiết tranh thủ làm một phóng sự ảnh về một buổi đánh bắt cá của người dân địa phương

                    Chuẩn bị nào


                    Một... hai... ba.... hò dô ta nào....


                    Đây cá đã lên bờ


                    Bây giờ đã đến lúc lựa cá


                    Sau khi đã lựa riêng từng loại:


                    Và đây là thành quả sau những vất vả




                    - Hoa cỏ Phan Thiết




                    Tất cả các hình là do một bạn trong đoàn chụp, mình chỉ copy một vài tấm đăng làm kỷ niệm

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2012 20:14:17 bởi Nón lá >
                     
                    #85
                      Ct.Ly
                       
                      #86
                        Nón lá

                        • Số bài : 397
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 24.05.2010
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Để nhớ 30.09.2012 20:25:51 (permalink)
                        ..hihi.. dạ không phải "Ngũ long công chúa" đâu chị, có lẽ do hình nhỏ quá nên... . Có 4 bạn nữ và 2 bạn nam đi chung trên xe nhưng do 1 bạn nam là phó nháy rồi nên còn lại trong hình là 1 nam + 4 nữ.

                        Dạ, ở đâu cũng có cảnh đẹp chỉ là do mình chụp có đẹp hay không thôi. Lần này do bạn đi chung chụp quá đẹp nên em không dằn lòng được phải đem khoe (chỉ dám khoe một số hình chung chung thôi, còn cái nào riêng tư quá thì cất kỹ...). Ban đầu không định đăng hình với kích cỡ nhỏ như thế đâu vì như vậy sẽ không chiêm ngưỡng được kỹ càng tài nghệ của người chụp. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, vì hình nhỏ nên mới dám đăng một số tấm hơi "nhạy cảm".. hehe...

                        Chúc chị một ngày vui nhé !
                         
                        #87
                          Nón lá

                          • Số bài : 397
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 24.05.2010
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Để nhớ 03.10.2012 21:37:56 (permalink)
                          Ngày 3 tháng 10 năm 2012

                          Sau khi đi PT về mình nổi hứng làm funny slides gởi mọi người và đã gây chấn động giới võ lâm phòng mình. Sáng sớm vô mình gởi rồi ngồi nhìn mọi người, chỗ kia có người vừa xem vừa cười mỉm chi đâu đó một nhóm đang vừa xem vừa cười khúc khích .... Tự nhiên thấy công sức thức gần trắng đêm thiệt xứng đáng ghê.

                          Mọi người reply nói coi rất vui và có người xin về làm kỷ niệm...

                          Buổi trưa ăn cơm ai cũng trầm trồ. Có anh tình cờ đi ngang qua mình tranh thủ nhận xét: "Em làm cái đó rất tuyệt"

                          Chủ yếu là do mọi người bất ngờ khi ngày thường mình có vẻ hiền lành ít nói mà hỏng dè cũng hóm hỉnh đáo để gớm.




                           
                          #88
                            Nón lá

                            • Số bài : 397
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 24.05.2010
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Để nhớ 11.10.2012 23:12:24 (permalink)
                            Ngày 11 tháng 10 năm 2012

                            Có những điều mình nghĩ trong lòng mà không biết có nên nói ra không, nói ra chắc người khác sẽ buồn mà không nói thấy ấm ức gì đâu.

                            Kinh nghiệm trong quá khứ có đôi khi tốt cũng có đôi khi xấu. Có lúc nói xong là mất luôn bạn, cũng nhiều khi nói ra rồi lại thấy hiểu nhau hơn. Lần rồi mình nói với sếp làm sếp shock quá chừng nhưng cũng đồng ý rút kinh nghiệm. Lúc thấy sếp quan tâm tới complaint của mình tự nhiên bao nhiêu bực bội tan biến mà lại vui vui và thầm cảm ơn sao mà sếp nice quá. Cũng có lần mình góp ý chân thành cho người ta nhưng người ta đùng đùng nổi giận, mình cũng chẳng tiếc chi một người như thế. Lần gần nhất là mình thẳng thắn nói mình rất ghét hai tật xấu của một người, người đó lập tức bảo mình đừng có mơ nhé người đó không vì phụ nữ mà đánh mất mình đâu. Rất rõ ràng người ta sai mà vẫn cố chấp, mình định mặc kệ nhưng nghĩ đi nghĩ lại người đó đã từng giúp mình nhiều nếu vì tự ái mình không góp ý thì dường như chưa hết lòng với bạn bè. Vậy là mình ngồi viết thư nói hết lý do vì sao mình nói vậy. Đây là cách mình hết lòng với bạn để sau này không có gì phải hối hận còn nghe hay không là chuyện của người ta.

                            Đó là chuyện lớn còn có những chuyện cỏn con tốt hơn là im lặng vì nó vốn dĩ nhỏ như... cọng cỏ thôi. Mà điều cứ tiếc tiếc sao ấy. Ngày xưa có lúc mình thích đọc vơ vẩn, đôi lúc chỉ là những suy nghĩ rất lung tung trẻ con thôi, nhiều lúc còn thấy rất mâu thuẫn và lộn xộn toàn chuyện vặt vãnh nhưng vì nó được viết rất thật nên thú vị. Còn bây giờ cũng là trang viết đó nhưng rất rõ ràng người viết ý thức rất rõ có nhiều kẻ đang đọc mình nên văn bắt đầu thay đổi. Thay đổi không hẳn là xấu. Chỉ là với tư cách người đọc mình không thích đọc cái người ta cố tình viết cho người khác đọc mà mình vẫn thích đọc cái người ta viết một cách tự nhiên nhất, cái người ta viết riêng cho bản thân mình. Đừng bắt chước ai cả, hãy là chính mình sẽ không lẫn vào đâu được dù có thể như vậy sẽ lủng củng hơn, buồn cười hơn nhưng chính vì thế cũng... đặc biệt hơn, đáng yêu hơn ngàn lần.
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.10.2012 23:43:27 bởi Nón lá >
                             
                            #89
                              Nón lá

                              • Số bài : 397
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 24.05.2010
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Để nhớ 14.10.2012 11:58:49 (permalink)
                              Ngày 14 tháng 10 năm 2012

                              Mật mã Tây Tạng sắp đi đến hồi kết, chỉ còn 2 quyển nữa thôi. Ban đầu nói là tập 10 sẽ xuất bản vào tháng 6, tháng 7 làm mình đợi mãi ngày nào cũng vô net tìm xem đã có tin gì chưa. Bây giờ tin chính thức là tập 10 có tới 2 quyển, quyển thượng và quyển hạ. Ngày 27/10 này là ra mắt quyển thượng. Nghĩ tới đó thấy nôn nao ghê cứ muốn có liền trong tay cả 2 quyển để đọc cho thoả.


                               
                              #90
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 123456789 > | Trang 6 của 9 trang, bài viết từ 76 đến 90 trên tổng số 130 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 6 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9