GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 7 của 58 trang, bài viết từ 91 đến 105 trên tổng số 867 bài trong đề mục
Tác giả Bài
dzuylynh

  • Số bài : 1290
  • Điểm: 26
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
  • Nơi: Vịnh Nửa Vầng Trăng
  • Trạng thái: offline
Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 21.04.2013 03:35:33 (permalink)
0
                             
 
               



https://www.box.com/s/h8pduhhgzt3ep37577fe
 TẠM BIỆT VIỆT NAM 
thơ Tuyết Phan | nhạc & trình bày dzuylynh
album Nỗi Đau Còn Đó. April 20.2013
( tặng Ngụyxưa San Diego. Từ Yên San Jose .dohop Australia. Tuyết Phan Belgique. thiênthanh France. Hòanghoa Ytaly. Cana Canada. Thươnggiang Kief. Thúylan S.California. Lêphúhải Saigon. Huyềnbăng Vietnam)

Không…không…
Tôi không muốn nói lời vĩnh biệt Việt Nam ….
Bởi đó là quê hương yêu dấu của tôi …
Mà từ khi bắt đầu đi học
Tôi đã biết được quê hương tôi
Là Việt Nam hình cong chữ S
Không! Không! Tôi không muốn
nói lời vĩnh biệt Việt Nam 
Tôi chỉ muốn nói lời tạm biệt Việt Nam…mà thôi…
Vì tôi không muốn làm nguời du lịch trên quê hương mình .
Tôi không muốn mang quốc tịch nước người
Làm khách vãng lai trên quê hương Việt Nam …
Tôi chỉ muốn nói lời
tạm biệt Việt Nam … mà thôi…
Rồi sẽ có một ngày tôi trở về Việt Nam !
Như đứa con xa nhà trở về trong vòng tay thương yêu của Mẹ hiền….
Không! Không !Tôi không muốn nói lời vĩnh biệt Việt nam…
Tôi chỉ muốn nói lời tạm biệt Việt Nam mà thôi 
Việt Nam ơi….Việt Nam ơi…
Tôi sẽ về …tôi sẽ về ….
Thăm lại dòng sông xưa
Thăm lại lũy tre làng
Thăm nơi cắt rốn chia lìa ra đi 
Không! Không …Tôi không muốn
nói lời vĩnh biệt Việt Nam
Tôi chỉ muốn nói lời tạm biệt Việt Nam mà thôi! 
Tạm biệt … tạm biệt … Việt Nam …
Tôi sẽ trở về! Tôi sẽ trở về một ngày gần đây

Belgique những tháng ngày xa xứ nhớ về quê nhà
Tuyết Phan
***
Au revoir Vietnam ….
Non … non … Je ne veux pas …
Je ne veux pas  dire « Adieu Viet Nam » …
Car c’est ma terre natale bien-aimée …
Depuis le premier jour d’école,
J’ai su que mon berceau est le Vietnam,à la courbure d’un S
Non … non … je ne veux pas
dire adieu Vietnam …
Je veux juste dire
« Au revoir Vietnam » …  tout simplement …
Parce que je ne veux pas être…
Une voyageuse dans mon propre pays.
Je ne veux pas être une étrangère
Visitant  les contrées vietnamiennes …
Je veux juste dire
« Au revoir Vietnam » … tout simplement …
Et un jour, je reviendrai au Vietnam …
Comme un enfant, parti loin de sa maison,
Retrouvant les bras aimants de sa mère…
Non … non … je ne veux pas…
Je ne veux pas dire « Adieu  Vietnam »…
Je veux juste dire
« Au revoir Vietnam » …  tout simplement …
Oh ! Vietnam …Oh ! Vietnam …
Je reviendrai… Je reviendrai …
Rendre visite à l’ancienne rivière
Visiter le village de bambou …
Retrouver les lieux arrachés à mon cœur ….
Non … non … Je ne veux pas …
Je ne veux pas  dire « Adieu Viet Nam » …
Je veux juste dire
« Au revoir Vietnam » …  tout simplement …
Au revoir … Au revoir … VietNam …
Je reviendrai ….. Je reviendrai… un jour …

Belgique, en ces jours nostalgiques de ma terre natale
Tuyet Phan 2010

Tuyêt Phan says:
April 21, 2013 at 3:22 pm
NS Dzuylynh kính mến…
Nghe tiếng đàn hòa âm quyện trong lời ca của anh thật cảm động ….mà TP đã bật khóc …nước mắt cứ thế theo dòng cảm xúc trào dâng ….Tiếng đàn mandoline réo rắc đến xót xa …
Tạ ơn anh đã cảm thông được nỗi niềm chất chứa trong lòng của TP ….Những mất mát ….những thương đau của những tháng ngày loạn ly đã qua cứ thế như những vết dầu loang tỏa đen ngòm cả tâm hồn người người con xa xứ, lưu vong ….
Tạ ơn người ca nhạc sĩ Dzuylynh với cả tấm chân tình của TP anh nhé…
Kính chúc anh với muôn vàn niềm cảm xúc để mang tiếng đàn lời ca ngọt ngào đến cho Đời ….
Kính mến
TP

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 11:35:26 bởi dzuylynh >
 
#91
    dzuylynh

    • Số bài : 1290
    • Điểm: 26
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 24.05.2010
    • Nơi: Vịnh Nửa Vầng Trăng
    • Trạng thái: offline
    Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 21.04.2013 10:26:48 (permalink)
    0
           
           
                   
     
     

    download
    mười thương sợi tóc
    ( cho ngườitócnâu )
       một thương trắng xóa tóc Cha
    cho con biết có ngày ta sẽ già
    hai thương tóc kết liên hoa
    cho con khóc Mẹ đã qua hết đời
    ba thương tóc thả lưng trời
    cho em luyến tiếc một thời thanh xuân
    bốn thương tóc dựa tùng quân
    cho ai một thóang bâng khuâng nhớ người
    năm thương tóc nhỏen môi cười
    cho ai thức ngủ bời bời trong mơ 
    sáu thương tóc phủ án thơ
    chơi vơi cung bỗng ngu ngơ bậc trầm
    bảy thương tóc đẫm suối âm
    phả làn giai điệu phù trầm thinh không
    tám thương phận tóc long đong
    cho nhân gian biết mở lòng yêu thương
     chín thương tóc đọng trời sương
    cho anh biết nẽo vô thường là đâu
    mười thương tóc nhuốm bể dâu
    cho em nhớ Tháng Tư sầu quê hương

    bênvầngtrăngkhuyết.April 20.2013.dzuylynh

     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 11:34:37 bởi dzuylynh >
     
    #92
      Tóc nâu

      • Số bài : 4316
      • Điểm: 24
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 01.03.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 22.04.2013 07:33:58 (permalink)
      0
      ...
       
      Lâu em không về thăm phố
      Vẫn còn đầy giai điệu tri âm
      Với những tâm hồn mộng khúc phù trầm
      Đánh rơi bản ngã và âm thầm phục vụ
      Đời, ai cũng ít nhiều thân lữ thứ
      Tình người như bông vụ quay quay
      Như cánh diều chiều gió bay bay...
       
      Lâu, hôm nay em về thăm phố
      Cuối tháng tư đen đan kín bầu trời
      Chuyện quê hương nói hết một đời
      Vẫn còn đó, nỗi đau của người viễn xứ...
       
       
       
      Tóc nâu
       
      Ps: Cảm ơn ông anh Duy Lynh bài thơ MTST trên nha, hì hì Tóc bắt đầu nghỉ một tuần lấy lại sức, thấy nợ tùm lum ra nên trả bài ngắn trước đây, bài dài thì Tóc xin ngâm thêm chút xíu vậy. Mấy giờ rồi ta? ui da đã sáng hôm nay rồi! Bonne nuit ông anh!
       
      *** 
       

      Mến tặng anh DzuyLynh và giọng đọc rất dễ thương của thienthanh  một 'nàng' Anémone ( Hải Quỳ) mà TN nhốt được tình cờ trong ống kính cà tàng...
       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2013 14:33:49 bởi Tóc nâu >
      Attached Image(s)
      Thơ rơi
      [link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
       
      #93
        thiên thanh

        • Số bài : 467
        • Điểm: 4
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 25.06.2012
        • Trạng thái: offline
        Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 23.04.2013 17:38:51 (permalink)
        0
        HỒI KÝ 30-4-75: THÁNG NGÀY TAO LOẠN


                                                                                

        Tác giả : Vĩnh Chánh

        Lời giới thiệu: Tác giả là Bác sĩ Vĩnh Chánh, thuộc Hội Y Khoa Huế Hải Ngoại. Bài “Không Bỏ anh em, không bỏ bạn bè” ông góp cho Viết về nước Mỹ gần 3 tháng trước hiện đã có gần 20,000 lượt người đọc. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh, ông là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù cấp tiểu đoàn và gắn bó với đơn vị chiến đấu cho tới giờ phút cuối tại vành đai Sàigon ngày 30 tháng Tư. Bài mới của ông là một hồi ký sống động và xúc động về những ngày cuối của cuộc chiến.
        *
        Không một ai ở Miền Nam Việt Nam có thể quên được những cay đắng, uất hận nghẹn ngào, nhục lụy, chết chóc tang thương khi quân dân VNCH bị đồng minh bỏ rơi, đẩy vào cảnh sụp đổ.

        Sau cuộc di tản chiến thuật Tây Nguyên trong tháng B, 1975, thảm hoạ lan rộng khắp Miền Trung thuộc các quân khu 1, 2 rồi đến quân khu 3. Trong cương vị nhỏ nhoi của một quân y sĩ Nhảy Dù theo sát bên cạnh đơn vị Dù tác chiến, cá nhân tôi đã sống trọn vẹn với đồng đội cho đến giờ phút cuối cùng của cuộc chiến. Ngày 30 Tháng 4,1975.

        Trong một ngày vào tháng Hai 1975 khi Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù (viết tắt TĐ1 ND) với Thiếu Tá Ngô Tùng Châu làm TĐ Trưởng đang dưỡng quân tại đèo Phước Tượng nằm trên Quốc Lộ 1 giữa Huế và Đà Nẳng, sau chiến trận ở Thường Đức/ Đại Lộc, Y Sĩ Thiếu Tá Nhẩy Dù Trinh đích thân đưa BS Bùi Cao Đẳng, người bạn thân đồng môn đồng khóa của tôi, đến Bộ Chỉ Huy tiểu đoàn thay tôi làm Y Sĩ Trưởng TĐ 1 ND.

        Ngay sau khi bàn giao, tôi được chở thẳng đến phi trường Đà Nẳng để trong cùng ngày, trước Tết 1975, vào Saigon lãnh một nhiệm vụ mới, Y Sĩ trưởng Tiểu Đoàn 15 ND. Các Tiểu Đoàn tân lập 12, 14, 15 ND cùng với Đại Đội 4 ND Trinh Sát và Tiểu Đoàn 4 Pháo Binh ND là thành phần chủ lực cho Lữ Đoàn 4 Nhảy Dù, dưới quyền chỉ huy của Trung Tá Lê Minh Ngọc, vừa được thành lập vào đầu năm 1975.

        Trên chuyến bay về Saigon, lòng tôi có nhiều xúc động mâu thuẫn. Dù tôi chỉ phục vụ TĐ1 ND trong 6 tháng kể từ ngày trình diện làm Y Sĩ trưởng TĐ 1 vào cuối tháng 7, 1974, đúng vào lúc TĐ1 ND nhảy vào trận chiến ở Đại Lộc/ Thường Đức, tôi đã có quá nhiều kỷ niệm với đơn vị tác chiến lừng danh hàng đầu của Sư Đoàn ND.

        Trong ngày đầu tiên ở mặt trận, tôi được đích thân người con trai của Cô ruột tôi là Đại Úy Trần Văn Thể, đại đội trưởng xuất sắc của ĐĐ 11, chỉ bày những căn bản thực tế ở trận địa như định hướng của ta và địch, phân biệt pháo ta hay pháo địch, đào hố cá nhân nơi bất cứ dừng quân nào, đi trên dấu giày của người đi trước để tránh đạp phải mìn, luôn đội nón sắt và mang áo giáp, ngay cả khi sử dụng hố tiêu… Làm sao kể cho xiết những ngày dài lội bộ trong rừng sâu, trên những sườn đồi trơn trợt, lầm lũi quanh co theo chân các binh sĩ, chia nhau từng điếu thuốc, từng ngụm cà phê pha chung với đế, chuyền nhau từng ca cơm dưới những cơn mưa tưởng không bao giờ dứt.

        Làm sao quên được những tiếng la hét, ra lệnh trong điện đài giữa cấp chỉ huy Tiểu Đoàn, Đại Đội và Trung Đội trong bước tiến xung phong đánh chiếm mục tiêu, giữ vững vị trí hay buộc rời bỏ vị trí dước áp lực của địch để rồi lại phản công, cận chiến và tái chiếm lại mục tiêu tại từng ngọn đồi, trước nhỏ nhưng về sau càng lớn càng cao. Tại từng ven rừng hay trong rừng rậm, tại từng con suối, bờ dốc. Trong đêm khuya, hay giữa trưa. Vào sáng sớm hay cuối ngày. Trong mưa, trong nắng hoặc trong sương mù. Vì làm gì có giới hạn thời gian trong trận chiến. Vì làm gì có thời tiết thuận lợi khi xung phong. Và làm gì có được sự công bằng khi địch nằm sẵn trong các công sự trên đồi chờ ta đánh vào. Nhưng ta phải đánh để dành lại từng tất đất, từng ngọn đồi, để đánh đuổi kẻ xâm lược và bảo vệ miền đất tự do.

        Qua nhiều ngày với TĐ1 ND, tôi có dần kinh nghiệm để phân biệt được tiếng pháo của ta hay địch, khi nằm dưới hố cá nhân hoặc trong hầm với bộ chỉ huy, ngày ngày 3 cữ sáng trưa chiều, nhìn lên thấy từng làn chớp sáng của đạn địch chụp trên các ngọn cây lớn kèm theo tiếng nổ đinh tai với ngàn mảnh đạn và cành lá văng tứ phía . Đã bao lần tôi cảm thấy bất lực trước những vết thương quá nặng của thương binh đang chết dần khi chờ đợi tản thương, bèn đành đốt điếu thuốc lá đưa vào môi cho từng người để rồi đoán chừng cái chết đến khi khói điếu thuốc thôi bay. Và cũng bao lần tôi đã cúi đầu khóc thầm khi thấy những xác chết, cả quan lẫn quân, được gói chặt trong poncho nằm từng hàng dài hai bên bãi đáp chờ được bốc đi.

        Nhớ và nhớ hình ảnh uy nghiêm đầy khí phách của các sĩ quan và bao khuôn mặt non trẻ nhưng dạn dày phong sương của các binh sĩ tuy đầy kinh nghiệm chiến trường, nhưng họ vẫn giữ một tâm hồn đơn sơ thật hồn nhiên mà tôi biết được qua những lần trò chuyện, những tâm sự trong đêm dài hay qua những dừng quân ngắn trong khi cùng nhau vui đùa. Với họ, tôi đã yêu những bản nhạc lính mà trước đây tôi từng chê là sến. Với họ, tôi đã tìm thấy tình đồng đội qua thử thách trong máu lửa. Với họ, bổn phận và trách nhiệm luôn được gắn liền với 4 chữ “Nhảy Dù Cố Gắng”. Và với họ, tôi quên hẳn cái chết đằng sau và nguy hiểm chờ đợi phía trước.

        Sau chiến thắng ở Đồi 1062 tại Thường Đức, Thiếu tá Nguyễn Văn Phú, Tiểu Đoàn Phó của TĐ1 ND, được đề cử làm Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 15 ND tân lập và trước khi rời vùng, TTá Phú đặc biệt xin cho tôi được đi theo với Tiểu Đoàn tân lập của ông. TTá Phú và tôi đã có những giao hữu tốt đẹp trong thời gian ông trực tiếp chỉ huy cánh phó với 2 ĐĐ đánh thẳng vào trận chiến. Tôi có gởi rượu và thuốc lá đến cho TTá Phú ở mặt trận, đúng lúc phe ta cần chút chất nóng để đánh đấm cũng như để ăn mừng chiến thắng. Thêm vào đó, tôi còn có cơ duyên giúp cho TTá Phú về thăm vợ ở Saigon đúng lúc, vì nhờ lần thăm này mà vợ ông mới có thai lần đầu kể từ khi lấy chồng vào cuối năm 1968.

        Nếu được thuyên chuyển về Saigon, tôi chắc mọi quân nhân của binh chủng ND đều vui mừng vì không những đây là hậu cứ của Sư Đoàn ND, xa hẳn nguy hiểm của chiến trường, mà còn là thủ đô, là nơi phồn hoa đô hội với nhiều chốn ăn chơi. Riêng với tôi, không những tôi được về gần nhà mình ở trong Cư Xá Sĩ Quan Chí Hòa với Măng của tôi, mà đây còn là một cơ hội quý báu để tôi có dịp gặp lại người tôi yêu và theo đuổi qua suốt 9 năm, kể từ thời Dự Bị Y Khoa, sau nhiều năm cách trở. Cuộc thử thách riêng tư này coi vậy cũng không ít gay go, so với cuộc chiến tôi vừa trải qua ở mặt trận.

        Tôi đến trình diện TTá Phú tại bộ chỉ huy TĐ 15 ND ở Trại Cây Mai trong Chợ Lớn và bắt tay ngay vào nhiệm vụ của mình trong khi TĐ đang chỉnh đốn quân số, quân trang, huấn luyện…Tôi làm quen với các sĩ quan tác chiến của bộ chỉ huy TĐ như vị TĐ Phó, sĩ quan trưởng Ban 3 cùng các sĩ quan ĐĐ Trưởng, cũng như làm quen với các y tá thuộc cấp trong Trung Đội Quân Y của tôi và thiết lập danh sách tiếp liệu y dược.

        Vì Lữ Đoàn 4 ND có nhiệm vụ bảo vệ Thủ Đô, nên vấn đề tiếp liệu quân trang, quân nhu cho TĐ tác chiến nói chung và tiếp liệu y dược của tôi nói riêng, có phần nào được ưu tiên. Trong trại quân, tôi đã có những buổi dạy về cấp cứu căn bản ở chiến trường như cầm máu, băng bó…, về y khoa phòng ngừa cho bệnh sốt rét, bệnh tiêu chảy, bệnh hoa liễu cho riêng các y tá của tôi và cho toàn thể binh sỉ của tiểu đoàn.

        Tuy TĐ được lệnh cắm trại và ứng chiến 100%, TTá Phú thường làm ngơ cho tôi vài ba giờ những khi tôi ghé về nhà thăm Măng của tôi, cũng như thông cảm cho tôi khi tôi rời trại vào buổi chiều, nhảy lên xe ôm đến thẳng nhà người con gái tôi yêu, nhất là sau khi nghe tôi kể về cuộc tình 9 năm trời lận đận dang dở và ước muốn hàn gắn nối lại mối tình đầu đời của tôi. Người tôi yêu đang học năm cuối của khoa Chính Trị Kinh Doanh tại Viện Đại Học Đà Lạt.

         
        Với các bạn cùng khóa 16 Trưng Tập Quân Y tình nguyện vào Nhảy Dù. Hình We Were Once Soldiers QYND1974, từ trái qua phải: Các Trung Uý Y Sĩ Nguyễn Đức Vượng, Nguyễn Văn Thắng, Bùi Cao Đẳng, Vĩnh Chánh, Nguyễn Thành Liêm, YSĩ Thiếu Tá Trần Đông A, TĐ Phó TĐ Quân Y Nhảy Dù, Lê Quang Tiến, Nguyễn Tấn Cương, Dược Sĩ Khánh.

        Vào chiều Mồng Một Tết, hiên ngang trong bộ đồ hoa dù và chững chạc trong phong cách, hạnh phúc dồn dập đến với tôi khi tôi gặp lại nàng tại nhà, sau hơn 3 năm xa cách. Sau đó tôi tiếp tục ráo riết chinh phục nàng qua những lá thư đậm đà tình thương nhớ viết từ trại quân hay trong khi đi hành quân, hoặc qua những dịp thăm viếng nhà nàng, trổ tài miệng lưỡi chiếm được cảm tình của gia đình họ hàng. Mối tình của tôi từ từ chuyển hướng thuận lợi. Trong bối cảnh chao đảo của chiến sự, càng ngày chúng tôi càng cảm thấy gần gũi sâu đậm hơn.

        Đó cũng là thời gian TĐ15 ND bắt đầu trực tiếp tham dự những cuộc hành quân ở vòng đai Biệt Khu Thủ Đô, truy lùng các toán du kích Việt Cộng nổi lên đây đó hậu thuẫn cho cuộc tiến công của quân CS. Bấy giờ toàn bộ Miền Trung đã mất vào tay Cộng Quân. Cùng chung một số phận với các đại đơn vị khác của những quân khu và của Lực Lượng Tổng Trừ Bị như các Lữ Đoàn của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến, các Liên Đoàn Biệt Động Quân, Lữ Đoàn 3 ND, rồi LĐ 2 ND lần lượt chịu những thiệt hại lớn tại Khánh Dương, rồi Phan Rang. Những chiến thắng thường có của bao năm trước nay dần được thay thế bởi những tin thất trận, những rã ngủ không chờ đợi, những triệt thoái vô nguyên lý, những thành phố bỏ ngỏ, hay những trận đánh bất cân xứng, những vùng vẫy tuyệt vọng kéo theo bao hy sinh đau thương trong giờ thứ 25 bất chấp lệnh trên, những mất mát sinh mạng quá lớn của cả quân và dân.

        Ở Saigon, tình hình chính trị lẫn quân sự càng lúc càng đen tối dần. Saigon với giới nghiêm sau 12 giơ đêm. Saigon với hàng trăm ngàn quân dân cán chính từ bao tỉnh đàng ngoài, trắng tay chạy lấy mạng liên tục đổ về thành phố để lánh nạn, mang theo bao câu chuyện thương tâm trên các con đường di tản. Dòng đời chao đảo, đầy gian khó. Người đời hoang mang vì mất lòng tin ở chính quyền. Có tin nhiều nhân vật tên tuổi bắt đầu rời nước trong khi một số khác bàn đến chuyện phải ra đi dù chưa biết đi đâu. Đâu đâu cũng lo tích trử thức ăn chuẩn bị cho một cuộc tử thủ với viễn ảnh thành phố sẽ tắm trong máu lửa. Ngoài đường người đông hẵn, ai nấy bước đi vội vả, ánh mắt âu buồn trầm tư. Trong nhà các gia đình ngồi triền miên trước đài truyền hình hay lắng nghe tin tức từ BBC và VOA, bàn chuyện to nhỏ.

        Sau trận đánh vào đơn vị du kích lớn ở giữa Tây Ninh và Saigon, TĐ15 được lệnh về đóng quân tạm ở vùng Hóc Môn Bà Điểm. Khi TTá Phú và tôi đi tìm gặp nói chuyện với vị Giám Đốc của hãng dệt Công Thành để ngỏ lời cho TĐ15 ND đóng bộ chỉ huy tại hảng dệt, một ngạc nhiên đầy thú vị xẩy ra khi ông Giám Đốc buột miệng hỏi tôi “có phải đây là anh Chánh, con rể ông Thạch không?” Tôi ngất ngây trả lời “dạ đúng” cùng lúc nhận ra Chú Ngưng, chồng của Dì ruột nàng ở Thủ Đức mà tôi có dịp gặp trước đây.

        Ngày hôm sau, trong sự bất ngờ vui sướng của tôi, Chú Ngưng chở nàng với người em gái đến thăm tôi ngay tại bộ chỉ huy TĐ. Khi ngồi ăn trưa với bữa cơm dã chiến, nàng có vẻ “thấm” cái đời sống phong trần lính chiến của tôi, và đã e thẹn cười khi TTá Phú nói chọc “Bác Sĩ nhỏ con, người yêu BS còn nhỏ con hơn, chắc hai người sẽ đẻ ra những thằn lằn con nhỏ chút xíu!”

        Khoảng gần một tuần sau, trong đêm 23 tháng 4, TĐ15 ND được điều động đến bố trí ở cầu Bình Triệu, trên trục xa lộ Đại Hàn. Đó cũng là thời gian thị xã Xuân Lộc vừa mất. Một trận chiến kinh hồn đã diễn ra suốt 13 ngày đêm tại đây. Quân đoàn 4 của CS Bắc Việt gồm các sư đoàn 5, 6, 7 và 34 với hàng trăm chiến xa đại bác dồn toàn lực tấn công. Sư Đoàn 18 Bộ Binh của Tướng Lê Minh Đảo, với sự hỗ trợ của LĐ 1 ND, Liên Đoàn 82 Biệt Kích Dù và Không quân lần đầu sử dụng những quả bom lớn 5 tấn Daisy Cutter, đã chận đứng bước tiến của chúng, gây thiệt hại rất nặng nề cho quân địch (*). Dù trễ, trận đánh đã gây một tiếng vang lớn xa gần và khiến những chiến sĩ quanh tôi và chính tôi lên tinh thần và tìm lại được khí thế hào hùng.

        Như những quân nhân bảo vệ Xuân Lộc bị dồn vào chân tường nên đã quyết tâm anh dũng chiến đấu, chúng tôi vẫn đang còn đây, cho đến giờ phút này, sẵn sàng chờ đến lượt mình vào trận cuối cùng. Và cứ thế, TĐ15 ND bám chốt với lệnh cố thủ bảo vệ cây cầu cho đến phút cuối, hay người lính cuối cùng.

        Trong những ngày kế tiếp, từ sáng sớm cho đến chiều tối, tôi chứng kiến hàng trăm hàng ngàn xe đủ loại, từ xe đạp cho đến các xe Honda, Lambretta… xe quân đội lớn nhỏ, xe chở hàng cồng kềnh đầy người và đồ vật, lính tráng thuộc đủ binh chủng và thường dân, lũ lượt kéo nhau chạy trong hỗn độn từ hướng Biên Hòa về Saigon, ngang qua cầu Bình Triệu. Có lúc tôi tự hỏi làm sao biết được trong đám người chạy loạn này, ai là bọn VC cố ý len lỏi theo đám đông vào nội thành để hoạt động nội tuyến!?

        TĐ15 ND bung quân làm nhiều nút chặn ở cả phía bên này và bên kia cây cầu. Tôi nhận thấy TĐ có bố trí 2 xe jeeps có mang đại bác 106 ly chống chiến xa và 2 xe jeeps khác với trang bị hỏa tiễn Tow. Đa số binh sĩ đều có mang trên lưng loại rocket M 72 chống tăng, trong vị trí sẵn sàng chống trả cản bước tiến của quân thù. Trong tư thế Y Sĩ Trưởng Tiểu Đoàn, tôi cố chuẩn bị trong khả năng của mình để cấp cứu và tản thương theo hàng dọc.

        Đêm 28 tháng 4, địch pháo kích dữ dội vào trại Hoàng Hoa Thám và căn cứ không quân Tân Sơn Nhất. Tiếng nổ và những cột lửa bùng cháy trong đêm làm tôi thao thức tới gần sáng. Lệnh trên vẫn muốn TĐ án binh bất động trong tư thế sẵn sàng tác chiến. Bộ chỉ huy TĐ cấp tốc dời qua phía bên này cầu.

        Sáng ngày 29, tôi nhìn thấy nhiều trực thăng của Mỹ bay trên trời, kể luôn cả cặp phi cơ phản lực bay vòng vòng như thể hộ tống. Xung quanh tôi ai cũng mường tượng có một chuyện gì đang xẩy ra ở Saigon, nhưng chẳng một ai biết đích thực. Không lẽ Thủy Quân Lục Chiến Mỹ nhảy vào lại cuộc chiến? Nếu được như vậy, ít ra ta cũng còn cơ hội củng cố lại, tình hình rồi sẽ tốt đẹp hơn…Tôi ngây thơ mơ tưởng hay tự dối lòng?!

        Gần trưa, tôi bước đến nhà thờ Đức Mẹ Fatima ở bên kia cầu Bình Triệu. Nhà thờ mở cửa nhưng không một bóng người. Một mình, tôi quỳ đọc kinh và kính cẩn cầu nguyện, xin Chúa ban ơn phước cho đơn vị Nhảy Dù của tôi, cho gia đình Măng tôi và gia đình nàng được bình an và nàng đừng rời nước để chúng tôi còn gặp lại nhau. Khi định rời nhà thờ, tôi bỗng nhìn thấychiếc máy điện thoại nằm trong góc và nẩy ra ý liên lạc với nàng dù biết nhà nàng không có điện thoại. May mắn thay, từ cuốn niên giám cũ bên cạnh điện thoại, tôi tìm ra số điện thoại của Cụ Mai Văn An, một Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện ở cùng cao ốc với nhà nàng. Sau khi Cụ An cho biết là gia đình nàng còn nguyên vẹn đây, tôi cám ơn Cụ và nhờ Cụ nhắn lại với ba của nàng là tôi, tự nhận là con rể, bình yên và đang đóng quân ở cầu Bình Triệu. Rời khuôn viên nhà thờ, lòng tôi cảm thấy thanh thản, phó mặc mọi sự trong tay Chúa an bài.

        Đêm 29 Cộng Quân lại pháo kích dữ dội vào Tân Sơn Nhất và trại Hoàng Hoa Thám của Sư Đoàn Nhẩy Dù. Tín hiệu vô tuyến của Trung Tá Lê Minh Ngọc, Lữ Đoàn Trưởng LĐ 4 ND hoàn toàn im lặng. Sau đó liên lạc vô tuyến giữa TD15 ND với bộ Tư Lệnh SĐ ND cũng bị gián đoạn. Tuy nhiên 3 Tiểu Đoàn 12, 14 và 15 ND và Lữ Đoàn Phó vẫn còn giữ liên lạc với nhau.

         
        Nàng đến thăm tôi ngay tại bộ chỉ huy Tiểu Đoàn.

        Trong cùng đêm, TĐ15 ND có đụng nhẹ với các toán đặc công VC ở phía bên cầu. Lại một đêm chập chờn, không ngủ, bên cạnh những ly cà phê đậm đặc và thuốc lá đốt không ngừng! Mọi người ngồi bất động, tư lự xung quanh các máy vô tuyến kêu rè rè, thỉnh thoảng mới có một vài báo cáo từ các đại đội. Không một ai muốn lên tiếng. Người nào trong đầu cũng đầy những câu hỏi mà chẳng ai có thể trả lời.

        Qua sáng ngày Thứ Tư, 30 tháng Tư, 1975, tại bộ chỉ huy TĐ15 ND, tôi đón nhận 4 người thương binh của TĐ. Trong số đó có một thương binh nặng cần phải tản thương gấp vì trúng đạn vào bụng. Sau khi tôi chuyền nước biển và viết tờ tản thương, Ban 3 TĐ cho biết không thể tản thương vì không liên lạc được với bất cứ đơn vị quân y nào như BV Đỗ Vinh, Tổng Y Viện Cọng Hòa. Tôi suy nghĩ đôi chút và trình bày với TTá Phú ý định tôi sẽ chuyễn thương binh này đến BV dân sự Nguyễn Văn Học.

        Trong khi chúng tôi đứng cách xa người thương binh để bàn tính chuyện tản thương, anh ta bỗng kêu lên “Xin đừng chuyển tôi đi đâu cả. Để cho tôi chết ở đây…” và trong tích tắc, anh lấy ngay khẩu súng M16 nằm dọc cạnh anh trên chiếc băng ca, lên cò cái rẹt, quay mũi súng vào ngay dưới cằm. Nhiều tiếng la cản lên nhưng không kịp. Một tiếng nổ chát tai khiến mọi người bất động, rồi tất cả đổ xô chạy chạy lại vây quanh băng ca, nhưng chỉ còn kịp để thấy anh đang ngáp cá, người run nhẹ, vết thương mở rộng ở mặt và đầu, máu văng tung tóe. Tôi cầm chặt bàn tay anh, người y tá lấy tay vuốt mắt anh. Cơ thể anh từ từ dãn ra, đi vào cõi chết.

        Những người có mặt giữ im lặng trong bầu không khí đau thương. Chỉ trong một khoảnh khắc, chúng tôi chứng kiến người lính trẻ đã làm một quyết định nhanh chóng và dứt khoát, cho thấy khí thế anh hùng bất khuất của một chiến sĩ. Một cái chết hiên ngang khi cuộc chiến đang dần tàn. Anh đạt ước nguyện chết trong danh dự với sự hiện diện của đồng đội chung quanh. Toàn thể bộ chỉ huy cùng đứng nghiêm, cố ngăn dòng lệ rơi, đồng đưa tay chào vĩnh biệt người lính.

        Trong khi sự tự vận bất ngờ của người thương binh đang gây xốn xang đau lòng cho bộ chỉ huy tiểu đoàn, từ radio chúng tôi nghe bản tuyên bố đầu hàng của Tổng Thống Dương Văn Minh được lập lại nhiều lần. Sau một thời gian dài trên vô tuyến, TTá Phú quay về phía tôi và không một lời giải thích, bảo tôi đi theo với ông. Tôi ngồi sau lưng TTá Phú trên cùng một chiếc xe jeep, bên cạnh người lính truyền tin và 2 cận vệ. Người sĩ quan Ban 3 đi xe thứ hai với một toán lính khác. TĐ Phó ở lại bộ chỉ huy TĐ.

        Tôi chẳng biết đoàn xe đang chạy về đâu, cho đến khi xe ngừng trong sân toà Tỉnh Trưởng Gia Định. Nhìn xung quanh, tôi thấy cả trăm người dân chạy hỗn độn trong sân, tranh dành vác những bao gạo từ trong toà tỉnh đi ra. TTá Phú đến bên tôi nói nhẹ “Bác sĩ đi đi!”, rồi ông quay lưng lại tiến vào phía bên trong tòa tỉnh với toán binh sĩ của ông. Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy TTá Phú tại Việt Nam. Và đó cũng là lần cuối tôi rời vĩnh viễn Tiểu đoàn 15 Nhẩy Dù. Tôi cúi đầu, trong nghẹn ngào. Sững sờ, trong đê hèn. Bàng hoàng, trong đau đớn. Muốn gào thét nhưng miệng khô đắng. Muốn khóc nhưng mắt khô vì tủi nhục. Còn cái chết?! Tôi chưa một lần nghỉ đến.

        Đang đứng ngơ ngác không biết phải làm gì thì một người đàn ông bước ngang bên cạnh tôi nói liền “ông cổi bỏ súng xuống và thay đồ nhanh lên”. Như cái máy, tôi vội chạy đến gần gốc cây lớn, định cổi bỏ tất cả. Nhưng sực nhớ lại, tôi chẳng có bộ áo quần dân sự nào trong ba lô. Vừa lúc ấy, có một thanh niên chạy ngang tôi với bao gạo trên vai. Tôi chận anh ta lại và xin bộ áo quân đang mặc trên người, cùng lúc tôi lục ví đưa tờ 500 đồng cho anh. Không một chút do dự anh ta thả bao gạo xuống đất, rồi vừa nhìn tôi như thông cảm anh ta cởi áo quần đưa cho tôi, cho luôn cả đôi dép nhật nữa…

        Tôi cổi áo giáp, dây ba chạc có súng, bi đông nước, nón sắt, rồi nhanh chóng cổi đôi giày lính và bộ quân phục, gom lại để vào dưới gốc cây. Rồi tôi mặc cái áo màu xanh da trời nhớp nhúa và xỏ cái quần đậm màu, đi nhanh ra phía đường lớn đón chiếc xe ôm, bảo chở về đường Cao Thắng ở Saigon. Nhà nàng.


        Ba ngày sau 30 Tháng Tư 75: lễ cưới được Cha Laroche của Dồng Chúa Cứu Thế chủ hôn. Với chúng tôi, đây là “đám cươi chạy tang khi mất nước”, diễn ra trong đạm bạc, cô dâu không áo cưới.

        Xe ôm chở tôi đi qua nhiều đoạn đường vắng, mọi nhà đóng cửa. Đây đó là những đống áo quần trận, nón sắt, áo giáp và súng đạn rải rác bên vệ đường. Có những đoạn đường người đi lại khá đông hay tụ tập hai bên đường, và có những chiếc xe chở đầy người với mặt mày sắt máu, hô to khẩu hiệu và phất cờ MTGPMN… Cũng những con đường ấy tôi thường chạy qua lại, mà sao bây giờ bỗng trở thành xa lạ, mờ ảo như trong một cõi âm. Những âm thanh la hét, còi xe, lùng bùng trong tai tôi. Mắt tôi thấy mọi hình ảnh bên ngoài, nhưng chẳng thấu hiểu; lòng tôi như tê dại, chẳng thể suy nghĩ gì. Nhớ đến người thương binh tự vận chết sáng hôm nay, tôi ngước nhìn lên trời. Một màu tang tóc đang chụp xuống thành phố thân yêu.

        Xe vào đường Cao Thắng. Nàng là người đầu tiên từ trên balcon nhìn thấy tôi bước xuống xe ôm. Nàng và các em chạy nhanh xuống mở cổng đón tôi vào. Khi đến thang lầu, tôi phải vịn vào vai nàng để bước lên từng bước. Thể tôi rã rời và tinh thần khủng hoảng, tôi thật chẳng hiểu vì sao mình lại về được đến nhà an toàn.

        Hầu như mọi người đều thông cảm và tôn trọng sự yên lặng của ba nàng và của tôi. Chiều đến, tôi đạp xe về nhà Măng tôi ở cư xá Sĩ Quan Chí Hòa cho bà cụ yên tâm, rồi tôi chở Măng tôi đến nhà nàng xin ba mẹ nàng cho phép tôi ở tạm nơi đây, vì cư xá Sỹ Quan Chí Hoà quá nguy hiểm.

        Tối ngày 30 tháng 4, chúng tôi ngồi ở balcon nói chuyện với nhau thật khuya. Trước đây, trong một lá thư gởi cho nàng, tôi có viết “anh xin làm bóng mát trên con đường em đi”. Giờ đây, với sự đổi đời, tương lai tôi mù mịt, viễn ảnh những năm tháng sắp tới là chuổi ngày đen tối, đọa đày và tôi e ngại tôi chẳng còn khả năng làm bóng mát cho em. Nàng ngồi nghe tôi nói nhiều hơn trả lời. Vì có lẽ câu trả lời đã được quyết định tự lúc nào.

        Em yêu dấu, tôi viết bài này mến tặng Em, người đã can cường cứu vớt đời tôi khi quyết định thành vợ thành chồng với tôi trong một đám cưới quá đơn giản tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng. Chỉ 3 ngày sau khi mất nước, lễ cưới được Cha Laroche của Dồng Chúa Cứu Thế chủ hôn. Với chúng tôi, đây là “đám cươi chạy tang khi mất nước”, diễn ra trong đạm bạc, cô dâu không áo cưới. Hình ảnh kỷ niệm chỉ có hai tấm hình đen trắng. Sau đó với tôi là mấy năm đi tù cải tạo, rồi đi tù vượt biên, em đã cùng tôi vượt qua bao thử thách, cho đến khi chúng ta đến bến bờ tự do.

        Tôi cũng viết bài này để tưởng nhớ đến người bạn thân, BS Bùi Cao Đẳng, Y Sĩ Trưởng Tiểu Đoàn 1 ND, bạn đồng môn đồng khóa và đồng binh chủng Quân Y ND với tôi, người được sinh ra vào ngày 30 tháng 4, năm 1946, cùng tan hàng rã ngũ như tôi vào ngày 30 tháng 4, năm 1975 và đã vĩnh viển ra đi cũng vào ngày 30 tháng 4 năm 2012 tại MD, USA.

        Thân tặng các chiến hữu của Tiểu Đoàn 1 ND và của Tiểu Đoàn 15 ND, đã chết trong bão tố khói lửa hay còn sống thầm lặng, hiện đang tự do ở hải ngoại hay ê chề ở trong nhà tù lớn tại Việt Nam, với những kỷ niệm chinh chiến không thể quên.

        “Cho tôi xin lại ngọn đồi, ở nơi tôi dừng quân cũ
        Cho tôi xin lại bờ rừng, nơi từng chiến đấu bên nhau
        Cho tôi xin một lần chào, chào bao nhiêu người đã khuất
        Xin cho tôi được nằm gần, bên ngàn chiến hữu của tôi”

        Viết trong tháng Tư, 2013, tại California.
        Vĩnh Chánh
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 11:39:44 bởi thiên thanh >
         
        #94
          Tóc nâu

          • Số bài : 4316
          • Điểm: 24
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 01.03.2007
          • Trạng thái: offline
          Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 24.04.2013 00:00:20 (permalink)
          0
           
           
                               NGƯỜI TÌNH: QUÊ HƯƠNG
           
           
          Tô vẽ những gì trên tranh nhớ
          Sắc nét màu gì cho dịu êm
          Con tim thầm lặng như thế đó
          Giai điệu nguyên sơ tựa miếu đền.
           
          Khung trời tháng tư nay bát ngát
          Nắng tròn hôn nụ cánh hoa tươi
          Ta vẫn bước mòn đường vạn lối
          Chẳng khúc quanh nào được chung đôi.
           
          Hỏi hồn có dại vương sương lạnh
          Có trắng đêm thâu mộng khúc sầu
          Lay lắt gió, từng chiều hiu quạnh
          Khi tháng tư về, ai nhớ nhau?
           
          Tháng tư ngâm mãi bài viễn xứ
          Nát nhầu kỷ niệm, tháng tư ơi!
          Đâu ai viết lại giòng lịch sử
          Rách cả giang san, khóc mộ đời...
           
          Như thể trần gian Tình chỉ một
          Người tình tên rất đẹp: Quê Hương.
          Lỡ yêu từ thuở đầu biết khóc
          Xa nhau tang trắng khắp nẻo đường...
           
           
          Tóc nâu

           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2013 00:25:57 bởi Tóc nâu >
          Thơ rơi
          [link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
           
          #95
            dzuylynh

            • Số bài : 1290
            • Điểm: 26
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 24.05.2010
            • Nơi: Vịnh Nửa Vầng Trăng
            • Trạng thái: offline
            Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 25.04.2013 01:12:40 (permalink)
            0



             
             
            NGƯỜI TÌNH: QUÊ HƯƠNG
              thơ Tóc nâu | dzuylynh diễn ngâm 

            Tô vẽ những gì trên tranh nhớ
            Sắc nét màu gì cho dịu êm
            Con tim thầm lặng như thế đó
            Giai điệu nguyên sơ tựa miếu đền.
             
            Khung trời tháng tư nay bát ngát
            Nắng tròn hôn nụ cánh hoa tươi
            Ta vẫn bước mòn đường vạn lối
            Chẳng khúc quanh nào được chung đôi.
             
            Hỏi hồn có dại vương sương lạnh
            Có trắng đêm thâu mộng khúc sầu
            Lay lắt gió, từng chiều hiu quạnh
            Khi tháng tư về, ai nhớ nhau?
             
            Tháng tư ngâm mãi bài viễn xứ
            Nát nhầu kỷ niệm, tháng tư ơi!
            Đâu ai viết lại giòng lịch sử
            Rách cả giang san, khóc mộ đời...
             
            Như thể trần gian Tình chỉ một
            Người tình tên rất đẹp: Quê Hương.
            Lỡ yêu từ thuở đầu biết khóc
            Xa nhau tang trắng khắp nẻo đường...
             
             
            Tóc nâu

            <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 11:33:22 bởi dzuylynh >
             
            #96
              thiên thanh

              • Số bài : 467
              • Điểm: 4
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 25.06.2012
              • Trạng thái: offline
              Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 25.04.2013 17:34:53 (permalink)
              0


                                       



              Tôi cố bám lấy đất nước tôi
              Sáng tác Nguyễn đình Toàn / Ca sỹ Bạch Vân




              <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 11:41:43 bởi thiên thanh >
               
              #97
                thiên thanh

                • Số bài : 467
                • Điểm: 4
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 25.06.2012
                • Trạng thái: offline
                Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 26.04.2013 04:26:58 (permalink)
                0


                Chiến Tranh, Hòa Bình, Thù Hận, Yêu Thương và 38 mùa xuân dĩ vãng đã và đang dật dờ trôi nổi từ quê nhà đến hải ngọai tha hương .
                 thiênthanh thân mời các bạn hãy lắng lòng, tạm xếp lại Vành Tang Trắng VIỆTNAM, ngồi xuống cùng GDPT thưởng thức một ca khúc đầy tính nhân bản của ca nhạc sỹ Từ Yên :
                YÊU THƯƠNG CHO NGƯỜI 
                sáng tác: Từ Yên
                trình bày:  Ái Loan, Xuân Trâm, Từ Yên 
                 
                 
                 
                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 09:58:19 bởi thiên thanh >
                 
                #98
                  dzuylynh

                  • Số bài : 1290
                  • Điểm: 26
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 24.05.2010
                  • Nơi: Vịnh Nửa Vầng Trăng
                  • Trạng thái: offline
                  Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 26.04.2013 10:08:00 (permalink)
                  0
                   
                  Làm sao dịch chữ “QUỐC HẬN” sang tiếng Mỹ đây?

                  Trong hai tuần qua, nhân tháng 4 Quốc Hận, nhiều câu chuyện ngắn dài được đưa lên các DĐ kể lại những thống khổ của dân Việt đã chịu đựng. Bao nhiêu sách mới định nghĩa hết chữ Quốc Hận?
                  » 30-4-1975: Thắng cuộc hay tội đồ?
                  Cali Today News – Về phương diện ngôn ngữ, chuyện dịch thuật không phải là chuyện dễ dàng gì, và có khi “dịch là phản” nghĩa nữa
                   Sáng nay, chúng tôi đọc một email và qua đó thật sự giật mình vì chuyện dịch thuật từ ngữ “quốc hận” lại là một chuyện khó hơn nhiều so với suy nghĩ của chúng tôi. Sắp tới ngày 30 tháng 4, chúng ta thường đọc hay nghe những chữ như “Quốc hận 30 tháng 4”. Nếu chúng ta muốn nói chữ “quốc hận” cho người Mỹ hiểu, hay cho con cháu không rành tiếng Việt hiểu, thì chúng ta sẽ dùng chữ gì trong tiếng Mỹ?
                   
                  Trong một email dưới đây trên các diễn đàn điện tử online, anh Lê Xuân Nhuận đã viết:
                    “...Kính hiền-huynh Trần Văn Thưởng,
                   Tôi không ở trong "phe" nào cả, cũng không rành tiếng Anh & tiếng Pháp, nhưng theo ngu-ý thì nếu ai nhờ tôi dịch hai chữ "Quốc Hận" thì tôi sẽ bí, và chỉ có thể phỏng-dịch theo nghĩa mà tôi "áp-đặt" như sau:
                   1/ Ta có hai chữ "thù" và "hận".
                   2/ Thù-hận hay hận-thù thường đi đôi với nhau.
                   3/ Nhưng, theo tôi, nếu tách rời ra, thì hai chữ ấy có hai nghĩa khác nhau:
                   a- "Thù", tiếng Hán là "Cừu". "Thù Nước" là "Quốc-Cừu" (trong câu thơ "Quốc-Cừu vị báo dầu tiên bạch...").
                   b- "Cừu" ("Thù") thì hướng-ngoại, nhắm vào kẻ khác, đó là kẻ thù của ta. Thí-dụ: tôi "thù" thực-dân Pháp xâm-chiếm và đô-hộ nước ta.
                   c- "Hận" thì vừa hướng-ngoại (như b), vừa hướng-nội, nhắm vào chính mình. Tự nhắm vào mình, nó có nghĩa là "ân hận", "tiếc hận", "tủi hận". Thí-dụ: tôi "hận" mình đã không "gặp thời" (khách-quan); tôi "hận" mình đã không tận-tình giúp bạn (chủ-quan).
                   


                  4/ Vậy tôi sẽ dịch chữ "Hận" là "Regret".
                   5/ Nó thiên về "Hận" hơn là "Thù" (vì "Thù" thì tuy có "chính-nghĩa" nhưng đặt lên hàng "chính-sách" thì không "chính-danh".
                   6/ Người mình "regret" đã đành, song nếu người Mỹ mà ra Nghị Quyết "regret" cho người mình thì chính người Mỹ họ cũng phải "chia sẻ" cái "regret" ấy với người mình (?!).
                   Đó chỉ là "áp đặt" mà thôi, nếu hiền-huynh không chấp-nhận thì cũng xin hỉ-xả bỏ qua cho.
                    Thân kính,
                  Lê Xuân Nhuận”

                   
                  Sau lá thư của anh Lê Xuân Nhuận, thì anh Đỗ Xuân Sơn cũng bày tỏ đôi điều như sau về chuyện dịch chữ “quốc hận” sang tiếng Mỹ:
                   “Anh Nhuận kính mến,
                   Anh chỉ khiêm nhường khi nói “không rành tiếng Anh”, lý do là tôi chưa gặp ai làm Thơ bằng tiếng Anh hay như anh. Còn v/đ anh “bí” tìm English cho 2 chữ “Quốc Hận” thì anh qủa là giỏi và chinh xác! Bí là đúng rồi!
                   Thưa anh và quý vị người Việt tỵ nạn CS,
                   Không bao giời có thể có 1 chữ ngoại quốc cho “Quốc Hận”. Tốn giờ tìm vô ích!
                   Chữ Quốc Hận đã trở thành 1 Đại-Danh-Từ (pronoun/pronom hoặc nom propre) 37 năm nay.
                   Muốn định nghĩa QH, chúng ta sẽ cần nhiều truyện ngắn dài của mỗi hoàn cảnh của mỗi người Việt trong chiến tranh VN, và nhất là của dân tỵ nạn Cộng Sản từ tháng Tư 75. Định nghĩa đã như vậy huốn gì đi tìm 1 chữ Pháp hay Anh ngữ để dịch cho phù hợp.
                   Chỉ có dân Việt mới hiểu hết ý nghĩa của chữ QH.
                   Người ngoại quốc không bao giời hiểu nổi Quốc Hận của người Việt.
                   QH là sự phối hợp của đau thương và thống khổ (pain and anguish), và uất ức tủi hận (upset and hatred with sorrows) v.v...
                   Đau thương là xa lìa quê hương, bỏ lại nhiều thứ, và không hẹn ngày về. Gia đình tan nát, vợ con ngoài các trại cải tạo đã làm những gì trong tủi nhục?
                   Tủi hận là tại sao Đồng Minh xúi ta phải thua trận, tại sao ĐM tháo chạy và bỏ rơi ta?
                   Uất ức là QLVNCH mọi cấp đều có trình độ học vấn và tinh thần chiến đấu trội hơn bọn nón cối nhiều, vậy mà phải nuốt cay buôn vũ khí, ngậm đắng gục mặt xếp hàng đi vào các trại cải tạo.
                   Trong hai tuần qua, nhân tháng 4 Quốc Hận, nhiều câu chuyện ngắn dài được đưa lên các DĐ kể lại những thống khổ của dân Việt đã chịu đựng. Bao nhiêu sách mới định nghĩa hết chữ Quốc Hận?
                   Xin quý vị từ nay hãy dùng hai chữ “QuốcHận” như một cái tên (name) của 1 ngày cần tưởng nhớ để nung nấu ý chí chống Cộng, và không tìm một từ ngắn gọn khác, dù bằng Anh hay Pháp ngữ, để thay thế “Ngày Quốc Hận 30-4”.
                   Ngày nào còn Cộng Sản trên đất nước VN, ngày đó còn ngày Quốc Hận!
                   ĐỗXSơn”
                   Và theo bạn, bạn có ý kiến gì về việc dịch chữ “quốc hận” sang tiếng Mỹ?
                   Nguyễn Dương
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2013 15:46:30 bởi dzuylynh >
                   
                  #99
                    dzuylynh

                    • Số bài : 1290
                    • Điểm: 26
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 24.05.2010
                    • Nơi: Vịnh Nửa Vầng Trăng
                    • Trạng thái: offline
                    Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 27.04.2013 09:03:05 (permalink)
                    0
                     
                     


                    https://www.box.com/s/clnii4gthao9m2wcjknh
                     
                     nếu một mai em có xa người
                    sáng tác & trình bày dzuylynh

                     album giai điệu phù trầm

                    Nếu một mai em có xa người
                    Cánh buồm nâu...con thuyền tách bến 
                    Sóng đại dương xa bờ cát trắng
                    Buồn mà chi... một chút bâng khuâng
                    Nếu một mai em có xa người
                    Kỷ niệm xưa cũng đành buông thôi
                    Vì rừng thu lá vàng quên đổ
                    Cọng cỏ khô rồi cũng hư vô
                    Điệu nhạc trầm chìm sâu đáy cốc
                    Lời trần tình có đắng hơn không?
                    Nhớ mà chi vướng bận cõi lòng
                    Cố quên rồi cũng sẽ phai phôi!
                    Nếu một mai em có xa người
                    Còn lại mình với nửa vầng trăng
                    Trầm đáy nước hạc vàng lẻ bóng
                    Nhạn xa đàn khuất nẽo chân mây
                    Nếu một mai nắng xế non đòai
                    Còn mình ta với tiếng đàn đêm
                    Điệu bình ca người xưa đâu tá?
                    Chén quan hà gõ nhịp chia xa...

                    Vịnh nửa vầng trăng. April 26.2013.dzuylynh
                     
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2013 15:44:25 bởi dzuylynh >
                     
                      thiên thanh

                      • Số bài : 467
                      • Điểm: 4
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 25.06.2012
                      • Trạng thái: offline
                      Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 29.04.2013 04:01:16 (permalink)
                      0

                      * * * 

                       
                       
                      NƠI ĐẶT TRÁI TIM MÌNH

                      thơ tânhìnhthức dzuylynh | thiênthanh diễn đọc


                      Em đặt trái tim mình trên đỉnh đầu ngọn bút 
                      Là đỉnhThiên Ấn bút trời giáng thế,
                      Ngũ Hành Sơn năm ngọn núi quê hương
                      Dãy Thất Sơn linh hiển đất phương Nam
                      Núi Hồng Lĩnh cõi Bắc ngày ly khai lập quốc
                      Chỗ tiền nhân dựng nghiệp: ngọn Hòanh Sơn...

                      Em vẽ trái tim VIỆT-NAM giang san tổ quốc
                      Vẽ những địa danh linh kiệt bốn ngàn năm
                      vẫn còn đó hiên ngang cùng tuế nguyệt
                      Em đặt giọt máu mình trên đỉnh đầu ngọn bút
                      để vẽ anh người chinh chiến sa trường
                      Poncho bọc thây một thời đi giữ nước
                      Hồn oan tấm thẻ bài còn rền rĩ khua vang
                      và những tù nhân mục xác chốn lao lung
                      những anh hùng vong thân vì xã tắc!

                      Anh đặt trái tim em trên đỉnh đầu ngọn bút 
                      để nhắc em chẳng bao giờ quên nguồn cội Tiên Long
                      Để nhớ thương quay quắt những đêm trường
                      từ một chốn tha hương phiêu bạt
                      Nơi cắn đôi hạt lệ tạm dung thân
                      gượng nửa kiếp khách phong trần lữ thứ...
                      Em vẽ trái tim em đỏ bầm giọt máu
                      vẫn chưa khô thao thức mộng ngày về
                      Tháng năm ơi sao mòn mỏi lê thê...
                      em đặt nỗi đau lên vành khăn tang tổ quốc
                      vẽ cờ bay phần phật khắp sơn khê
                      Vẽ trời Nam rộn rã khúc khải hòan ca chiến thắng !

                      Em đặt ngọn bút vào giữa trái tim mình
                      Vẽ trái tim mình có dễ gãy lắm không anh?
                      Bởi ngọn bút làm từ than Nông Sơn, Hòn Gay, Cẩm Phả
                      ở một nơi gọi cẩm tú sơn hà
                      nay cũng đã rơi vào tay giặc Tàu phương Bắc
                      Và trái tim anh một mắc xích xuyên tâm
                      cũng đau đớn ngày đêm quặn thắt
                      hận quân thù dày xéo đất quê ta
                      để nhắc em luôn nhớ đến nước nhà - Nghĩa Trang Biên Hòa - chỗ hài cốt anh bị san bằng đào xới
                      bởi kẻ dạ thú lòng lang trả thù hèn mạt
                      Tượng Tiếc Thương cũng hóa thành tro bụi
                      Sĩ tử anh hùng đành cúi mặt buông tay

                      Ngọn bút chì có thể vẽ nên những giấc mộng an bình, 
                      Những bức tranh tuyệt mỹ về tình yêu - con người - tổ quốc
                      Có thể nào xóa đi vẽ lại, như người ta di dời biên cương cột mốc không anh?
                      Như người ta bán xới đồng bào dân tộc non sông
                      Nơi hơi ấm tình thương không còn nữa, chỉ quẩn quanh tiếng cú rúc đêm trường
                      Nơi người sống là những xác thân vô hồn gắng gượng
                      cúi mặt gầm đầu vô cảm với quê hương...
                      Ngọn bút chì em sẽ vẽ nên bão lửa
                      đốt tàn tro vôi vữa dấu binh đao
                      Cho lê dân thôi thảm thiết than gào
                      ngày quân giặc vùi thân sâu huyệt mộ !

                      Ngọn bút chì vẽ nên ngàn ngọn lửa 
                      lửa Độc lập - Tự do - Bác ái - Công bằng
                      Lửa thiêu đốt đến tột cùng chủ nghĩa ngọai lai dị dạng
                      Hủy diệt đám rợ người buôn dân bán nước
                      Em đặt trái tim mình trên đầu ngọn bút
                      Để gạch nát vết tủi nhục ngàn năm Bắc thuộc
                      để rạch xóa dấu nhớp nhơ trăm năm đô hộ giặcTây
                      Bôi tẩy sáu mươi tám năm ách Cộng Sản từ nay
                      giặt rửa ba mươi tám năm phiêu bạt kiếp lưu đày
                      Vẽ lại tấm dư đồ thành trang tân huyền sử:
                      VIỆT NAM ! VIỆT NAM : Minh Châu Trời Đông !

                      hảingoạithahương. Quý Tỵ 38 mùaxuânđãmất.April 27.2013. dzuylynh
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2013 04:09:03 bởi thiên thanh >
                       
                        thiên thanh

                        • Số bài : 467
                        • Điểm: 4
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 25.06.2012
                        • Trạng thái: offline
                        Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 29.04.2013 04:07:43 (permalink)
                        0

                        * * * 

                        [YouTube]http://www.youtube.com/watch?v=AuW7SEj1rfI[/YouTube]
                         
                        N Ó I  V Ớ I  A N H !

                        sáng tác & trình bày Dzuylynh
                        album Nỗi Buồn ThángTư

                        Tôi muốn nói với anh ! Người khoác áo Dân Phòng!
                        Đã bao năm lạc lối sai đường
                        Giặc là ai? Là chính quyền anh đó!
                        Có đâu là đồng bào lương dân...

                        Tôi muốn nói với anh! Người mặc áo Công An!
                        Cớ sao đi hà hiếp dân lành?
                        Giặc là ai? Đảng Cộng Sản Việt Nam!
                        Hãy quay về đừng sống kiếp sài lang...

                        Tôi muốn nói với anh! Người chiến sĩ hiên ngang!
                        Đã bao phen đổ máu giữ Nam Quan
                        Kẻ thù chung là Thái Thú đương quyền
                        Dâng sơn hà cho Tàu Hán gian tham
                        Quê hương ta đất nuớc Việt Nam này !

                        Ngơ sao đành để quân thù cướp đất?
                        Nước Nam này không phải của riêng ai!
                        Nước Nam ta là của dân ta...
                        Sao đứng nhìn giặc dày xéo non sông?
                        Nuốt nhục sao đành, chịu làm kiếp vong nô!

                        Hãy đứng lên ! đập tan phường bán nước !
                        Hãy đứng lên ! lật đổ lũ bạo quyền
                        Cho quê hương Nam Trung Bắc ba miền
                        Cho dân mình sớm thái hòa bình yên...

                        Tôi muốn nói với anh! Người con của tổ quốc!
                        Tôi muốn nói với anh, những người con trung hiếu
                        Hãy quay về phất cao cờ khởi nghĩa
                        Hãy quay về trong vòng tay Mẹ Việt Nam yêu thương ...

                        hảingoạithahươngmùaquốchận37.thángtư.ngàychín.nămhainghìnmườihai . dzuylynh
                         
                         
                         
                         
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2013 04:13:40 bởi thiên thanh >
                         
                          thiên thanh

                          • Số bài : 467
                          • Điểm: 4
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 25.06.2012
                          • Trạng thái: offline
                          Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 29.04.2013 04:24:44 (permalink)
                          0
                           
                          * * *
                           
                           
                           
                           
                          Mười Bảy Năm Chờ Đợi
                          thơ đônghương | Ấu Tím diễn ngâm


                          Ngày tháng đó xa xăm
                          Bên đời chưa định hướng
                          Thầm thương chiếc áo trận
                          Bóng hình dành riêng mang

                          Chuyển buồn qua biển rộng
                          Tìm vòng tay thương em
                          Ghì nòng súng chưa lạnh
                          Gọi hương hồng làm tên

                          Mười bảy năm chờ đợi
                          Chữ hôn , anh gần quên
                          Ôm nón sắt đồng đội
                          Khóc một hồi non sông

                          Hôm nay em bắt kịp
                          Bàn tay người lính thương
                          Bao nhiêu năm muốn gặp
                          Còn ảo huyền qua gương

                          Nay anh thôi là lính
                          Nay anh là người thơ
                          Viết cho em nồng mặn
                          Gửi em vào giữa mơ

                          Tình ca anh nồng mặn
                          Cho môi nồng đã chờ
                          Mười bảy năm đâu ngắn !
                          Ừ nhỉ !
                          Mười bảy năm đâu ngắn
                          Đợi chờ xưa ! Thật xa

                          đông hương

                          *gửi một người rất có duyên với Huế
                          *gửi ns dzuylynh
                          và những người TQLC ngày xưa
                           
                           
                           
                           
                            sen dat

                            • Số bài : 3043
                            • Điểm: 34
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 29.03.2008
                            • Trạng thái: offline
                            Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 30.04.2013 07:12:33 (permalink)
                            0
                            Bao giờ Việt Nam luật pháp Việt Nam mới được như Indonesia nhi?
                             
                            (Đây là 1 câu chuyện có thật tại Indonesia)
                            Trong phòng xử... án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah. Lời bào chữa của bà lý do ăn cắp vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai bị bênh, đứa cháu thì suy dinh dưỡng vì đói.
                                Nhưng ông chủ quản lý khu vườn trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác.
                            Thẩm phán thở dài và nói :” Xin lỗi, thưa bà...” Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ “Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2 năm rưỡi.”
                            Bà cụ run run, rướm nước mắt, bà đi tù rồi thì con cháu ở nhà ai chăm lo. Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp
                                “Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toàn này 50.000 Rupiah vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật.”
                                Nói xong , ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký “Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo”
                            Cuối cùng, bà cụ đã nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng.
                                Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.
                                Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.

                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2013 07:15:49 bởi sen dat >
                            Attached Image(s)
                             
                              SuongAnh

                              • Số bài : 7122
                              • Điểm: 7
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 23.05.2007
                              • Trạng thái: offline
                              Re:GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM 30.04.2013 13:56:20 (permalink)
                              0
                              Hôm nay đang là rạng 30.04 bên Pháp, SA có bài thơ gởi bên dđ Tự DO, thấy tâm trạng phù hợp với Nlynh, nên đem qua chia sẻ với Nlynh nè. Chúc anh luôn say sưa với giai điêu phù trầm và hồn luôn thăng hoa những sáng tác về tình yêu quê hương...


                              Sau khi nghe  bài thơ HỒ TRƯỜNG MỘT KHÚC cuả Thi Hữu Lê cẩm Thanh đã được Ns LMST cảm tác thành ca khúc và ca sĩ Tâm Thư đã chuyên chở lời thơ bay đi khắp nơi... Nghe nhạc và lời SA  cảm thấy thấm thiá và đồng cảm với tâm tình cuả anh LCT cũng như cuả các anh, những người đã từng một thời làm vang dậy núi sông, chỉ tiếc là ... 
                                
                              Vùng trời đất dọc ngang, ngang dọc.  
                              Nợ tang bồng  vay trả, trả vay. 
                              Chí làm trai Nam, Bắc, Đông, Tây, 
                              Chưa* phỉ sức vẩy vùng trong bốn bể (Chí Lam Trai cuả cụ NCT)
                               


                              * Nguyên thủy câu thơ là... Cho phỉ sức... SP xin phép hương hồn cụ NCT để sưả cho hợp tình ý cuả thời đại. 


                              Xin mời đọc bài cảm tác dưới đây.   




                              Cạn Chén Hồ Trường

                              Có người lính già ngồi buồn trăn trở 
                              Nghĩ về quê hương bỏ lại sau lưng 
                              Tình yêu quê vẫn tha thiết khôn cùng 
                              Nhưng buộc phải ra đi không lời hẹn
                               

                                
                              Hồ trường rót đầy một mình cạn chén 
                              Cảm thấy lòng e thẹn với non sông 
                              Chí làm trai nợ nước trả chưa xong 
                              Phải cúi đầu trước đổi thay lịch sử
                               

                                
                              Ngoảnh mặt về phương Nam lòng tư lự 
                              Nhớ những ngày cùng đồng đội quân hành 
                              Giày lấm bùn giữ quê Mẹ tươi xanh 
                              Cho em thơ học hành trong yên ắng
                               
                              Thềm viễn xứ người lính già trầm lặng 
                              Vị hồ trường làm đăng đắng vành môi 
                              Thân nam nhi chi chí ở trên đời 
                              Ý chưa thoả... đành tha hương đất khách
                               
                              Đêm hạ nồng cớ sao hồn thấy lạnh 
                              Rượu trút sạch bầu mà vẫn chưa say 
                              Lòng ngưòi lính già chất chưá sầu đầy 
                              Càng uống càng thấy hồn thêm ray rứt

                              Sương Anh 30.04.2013 
                                


                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2013 13:59:00 bởi SuongAnh >
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 7 của 58 trang, bài viết từ 91 đến 105 trên tổng số 867 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9