Truyện trinh thám : Bí mật Căn Phòng Đỏ - tác giả Robert van Gulik
Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 21 trên tổng số 21 bài trong đề mục
LocBH 21.11.2013 14:38:52 (permalink)
0
Chương 16
Địch công đến căn nhà của Nguyệt Thu
Ông tìm ra bí mật của vụ án
 
Quay trở lại Căn Phòng Đỏ, Mã Tông tìm thấy Địch công đang đứng ở lan can của hàng hiên nhìn những người gác công viên thắp sáng những ngọn đèn lồng bằng giấy màu treo ở những hàng cây. Anh kể cho quan án tất cả mọi chuyện đã xảy ra và nói:
- Cuối cùng thì tôi cũng biết chính xác nơi bà Linh đang sinh sống. Nhưng hiện giờ thì bà ta không có ở đó vì vậy chúng ta không cần phải đi lúc này. Có lẽ người khách đến thăm bà ta đã đưa bà ta đi đâu đó rồi.
- Nhưng bà ta đang bị bệnh nặng! – Địch công kêu lên – Ta không thích cái ý nghĩ là có một người khách nào đó biết về bà ta ngoại trừ hai người bạn của ngươi và Ngân Tiên.
Ông lo lắng vuốt râu mép của mình và nói thêm.
- Ngươi có chắc chắn rằng Cua và Tôm là đối tượng của cuộc truy sát vừa rồi chứ không phải là bản thân ngươi?
- Tất nhiên là hai người bọn họ, thưa đại nhân! Làm thế nào mà những tên khốn đó biết được là tôi sẽ có mặt ở đó? Bọn chúng đã nói dối về cuộc phục kích đó là nhằm để trả thù cho ba tên đồng bọn bị Cua giết chết cách đây hai tuần. Bọn chúng không biết gì về Tôm!
- Nếu điều đó là đúng thì bọn côn đồ phải biết được thực tế là hai người bạn của ngươi có thói quen ngủ vào ban ngày và không trở về nhà trước lúc bình minh. Nếu ngươi không yêu cầu bọn họ đưa ngươi đến nhà bà Linh thì những kẻ tấn công đó có thể đã chờ đợi tại đó suốt cả buổi chiều và cả đêm!
Mã Tông nhún vai.
- Có lẽ bọn chúng đã chuẩn bị cho điều đó!
Địch công suy nghĩ một lúc, nhìn chằm chằm vào nhà hàng đối diện với công viên, tại đó dường như đang diễn ra một bữa tiệc ồn ào. Ông quay lại và nhận xét với một tiếng thở dài:
- Ta đã quá vội vàng khi hôm qua ta nói rằng sẽ dành một ngày để giải quyết mọi chuyện giúp quan án Lỗ! Ta không cần đến ngươi trong đêm nay, Mã Tông. Ngươi nên đi ngay bây giờ để ăn tối và giải trí gì đó. Sáng sớm mai chúng ta sẽ gặp nhau tại đây sau bữa ăn sáng.
Sau khi Mã Tông lui ra, Địch công bắt đầu đi lại trong hành lang, hai tay chắp sau lưng. Ông cảm thấy bồn chồn và nghĩ rằng thưởng thức bữa ăn tối một mình tại căn phòng này không phải là một ý hay. Ông đi vào trong và mặc vào một chiếc áo dài màu xanh nhạt. Sau khi đội một chiếc nón nhỏ màu đen trên đầu, ông rời khỏi khách điếm Thiên Phúc bằng cổng chính.
Đi qua trước cửa nhà trọ nơi mà nhà thơ trẻ Khởi Vu Phổ đang ở, ông dừng bước. Ông có thể mời nhà thơ trẻ cùng ăn tối với ông và trong khi ăn có thể hỏi thêm anh ta về âm mưu của Ôn Nguyên định hãm hại Phong Đại. Tại sao Viện sĩ lại đột ngột từ bỏ âm mưu đó. Việc kết hôn với con gái của Phong có thể là cách dễ dàng để có được của cải của Phong vào tay mình hơn là tham gia vào âm mưu của lão già buôn đồ cổ.
Ông đi vào trong. Người quản lý thông báo với ông là nhà thơ trẻ đã rời khỏi đây sau bữa ăn trưa và cho đến giờ vẫn chưa quay lại.
- Mấy hôm trước anh ta đã mượn của tôi một mảnh bạc! – ông ta nói thêm một cách buồn bã.
Quan án bỏ mặc người quản lý với sự lo lắng của ông ta và bước vào nhà hàng đầu tiên mà ông nhìn thấy. Ông ăn một bữa tối đơn giản sau đó ra ban công tầng trên ngồi uống trà. Ngồi gần lan can, ông nhìn một cách lơ đãng đám đông ở bên dưới đường phố. Ở một góc phố, các chú bé đặt thêm các bát đựng thức ăn lên bàn thờ của người chết được dựng lên tại đó. Địch công bấm đốt tay. Ngày mai đã là ngày ba mươi tháng bảy, ngày kết thúc của lễ hội người chết. Sau đó, các mô hình bằng giấy và giấy tiền vàng bạc sẽ được đốt cháy. Trọn đêm nay, cánh cửa của địa ngục vẫn được mở.
Dựa lưng vào ghế, ông bất mãn cắn chặt môi mình. Trước đây ông đã phải đối mặt với một vấn đề khó hiểu nhưng sau đó ông đã có những dữ liệu để xây dựng một số giả thuyết và đặt nghi vấn với những nghi phạm có khả năng gây án. Nhưng ông không biết được tình hình hiện nay đầu đuôi là như thế nào. Không nghi ngờ gì nữa, chỉ có một tên tội phạm trong vụ án giết chết Tào Quang ba mươi năm về trước và cái chết của Nguyệt Thu. Và tên sát nhân đó giờ đây cũng muốn giết chết hoa hậu Linh? Ông cau mày lo lắng. Ông không thể rũ bỏ được cảm giác có một mối liên hệ giữa sự biến mất của bà Linh và cuộc tấn công vào Mã Tông và hai người bạn của anh ta. Và đầu mối duy nhất mà ông có được là tên sát nhân chưa biết mặt đó vào khoảng năm mươi tuổi, là một người đàn ông đã từng sống hay có liên hệ chặt chẽ với đảo Thiên Đường. Ngay cả vụ án của Viện sĩ cũng không phải là đã hoàn toàn sáng tỏ. Câu chuyện của Bích Ngọc về cách thức cô ta giết chết Viện sĩ dường như quá đơn giản nhưng mối quan hệ của Viện sĩ với Nguyệt Thu vẫn còn là một bí ẩn. Nó là một trường hợp kỳ lạ khi không ai có thể biết được nơi mà họ bí mật hẹn hò với nhau. Phải chăng mối quan hệ của họ không phải là sự si mê. Đúng là Viện sĩ đã có kế hoạch mua lại Nguyệt Thu. Nhưng mối quan tâm của anh ta với Bích Ngọc đã chứng minh rằng đó là một lý do thầm kín nào đó chứ không phải là sự si mê bình thường đã khiến anh ta quyết định mua lại Nguyệt Thu. Hay là cô ta đã tống tiền Viện sĩ? Ông lắc đầu một cách chán nản. Bởi vì Viện sĩ và Nguyệt Thu đều đã chết, có lẽ không bao giờ ông giải quyết được điều bí ẩn đó.
Đột nhiên ông bắt đầu lẩm bẩm giận dữ với chính mình. Ông đã mắc phải một sai lầm lớn. Những vị khách ở bàn bên cạnh nhìn một cách tò mò người đàn ông cao lớn có râu quai nón đang giận dữ chửi rủa bản thân ông ta. Nhưng Địch công không nhận thấy điều đó. Ông đứng dậy một cách đột ngột, trả tiền và đi xuống cầu thang.
Ông đi ngang qua nhà trọ của Khởi Vu Phổ và đi dọc theo hàng rào bằng tre phía bên trái của nó cho đến khi ông đến một cánh cửa nhỏ. Nó đang khép hờ và trên khung cửa có treo một tấm bảng bằng gỗ đề hai chữ “ Nhà riêng”.
Ông đẩy cửa và đi theo một con đường kín đáo quanh co giữa những hàng cây cao. Những tán lá dày của nó ngăn bớt tiếng ồn từ đường phố. Khi ông ra đến bờ của một hồ nước lớn, tiếng ồn vẫn còn vọng lại. Một cây cầu cong duyên dáng bằng gỗ màu đỏ dẫn ra giữa hồ. Trong khi bước lên trên tấm ván ọp ẹp của cây cầu, ông nghe tiếng của những con ếch hoảng sợ nhảy xuống mặt nước đen thẫm bên dưới.
Bên kia đầu cầu là một cái thủy đình thanh lịch, nằm trên các cọc gỗ cách mặt đất khoảng nửa mét. Nó chỉ có một tầng, mái nhà được lợp bằng ngói lưu ly màu xanh.
Địch công bước lên ban công. Sau khi xem nhanh cánh cửa rắn chắc ông đi một vòng quanh gian nhà. Nó có hình bát giác. Đứng ở lan can phía sau, ông phóng tầm mắt nhìn thấy khu vườn phía sau nhà trọ của Khởi và khu vườn bên cạnh khách điếm Vĩnh Cửu được chiếu sáng lờ mờ từ ánh sáng của những ngọn đèn ngoài công viên. Ông mơ hồ nhìn thấy con đường dẫn đến mái hiên của Căn Phòng Đỏ. Quay người lại, ông kiểm tra cánh cửa sau. Một dãi giấy màu trắng đã được dán lên ổ khóa bằng đồng, trên đó đóng con dấu của Phong. Cánh cửa nhìn có vẻ không chắc chắn bằng cánh cửa phía trước. Ngay sau khi ông dùng vai tỳ vào nó, nó đã bật mở.
Ông bước vào căn phòng tối đen và mò mẫm tìm thấy một ngọn nến đặt trên bàn. Ông thắp sáng nó bằng mồi lửa đang nằm bên cạnh ngọn nến.
Nâng cao ngọn nến, ông quan sát căn phòng sang trọng sau đó quan sát nhanh phòng khách nhỏ ở bên phải. Ở phía bên trái căn phòng ông nhìn thấy một căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc giường bằng tre và một cái bàn tre ọp ẹp. Đằng sau là nhà vệ sinh và nhà bếp. Rõ ràng đây là nơi ở của người hầu gái.
Ông bước ra ngoài và thấy mình đang ở trong một phòng ngủ rộng lớn. Dựa lưng vào bức tường phía sau là một chiếc giường lớn bằng gỗ mun được chạm trổ, phía trên là chiếc rèm bằng lụa cầu kỳ. Phía trước giường là một chiếc bàn làm bằng gỗ hồng mộc khảm xà cừ. Nó có thể dùng làm bàn uống trà hoặc dùng để phục vụ một bữa ăn tối ấm cúng dành cho hai người. Hương thơm của một loại nước hoa nồng nàn lan tỏa trong không khí.
Quan án đi đến chiếc bàn trang điểm lớn được đặt trong góc phòng. Ông nhìn một cách tình cờ vào chiếc gương bằng bạc được đánh sáng bóng và những hộp bằng sứ màu mà người phụ nữ đã chết để phấn trang điểm và thuốc mỡ của mình. Sau đó ông kiểm tra ba ngăn kéo có khóa bằng đồng, đó là nơi Hoa hậu cất giữ những bức thư và ghi chép của cô ta.
Ngăn kéo trên cùng không khóa. Ông kéo nó ra và không tìm thấy gì ngoài một chiếc khăn tay nhàu nát và kẹp tóc dơ bẩn tỏa ra một mùi khó chịu. Ông vội vàng đóng nó lại và mở ngăn kéo kế tiếp. Ổ khóa của ngăn kéo này chỉ móc hờ trên bản lề. Ngăn kéo này chỉ chứa những bài viết mà cô ta dùng để nói trong những lúc thân mật với khách hàng. Ông đóng sầm nó lại. Ngăn kéo thứ ba đã được khóa lại chắc chắn nhưng khi giật mạnh nó thì bản lề bị rơi ra. Ông gật đầu hài lòng. Ngăn kéo chứa đầy các bức thư, thẻ bài, phong bì, hóa đơn và các tờ giấy trắng, một số thì nhàu nát, một số thì có dấu tay dính đầy dầu mỡ và các vết son môi. Rõ ràng cô nàng Nguyệt Thu này không phải là một người gọn gàng, ngăn nắp. Ông đặt ngăn kéo lên bàn và trút tất cả những thứ trong ngăn kéo ra. Ông kéo một chiếc ghế đến gần bàn và bắt đầu đọc các giấy tờ trong ngăn kéo.
Linh cảm của ông có thể hoàn toàn sai nhưng ông cần phải kiểm chứng điều đó. Trong bữa ăn tối tại khách sạn Phi Hạc, Hoa hậu tình cờ đề cập đến việc Viện sĩ tặng cô ta một lọ nước hoa như món quà chia tay kèm theo một phong bì. Cô đã hỏi anh ta về lọ nước hoa đó nhưng anh ta trả lời “ tôi muốn nó đi đến đích của nó”. Bận tâm với suy nghĩ của cô ta về lọ nước hoa, cô ta có thể không quan tâm đến những gì mà anh ta nói trước đó mà chỉ nhớ đến những lời cuối cùng của anh ta, mà cô ta nghĩ là những lời bông đùa về lọ nước hoa. Nhưng lời nói của anh ta nghe giống như là một lời dặn dò chứ không phải là câu trả lời cho câu hỏi của cô ta. Một hướng dẫn liên quan đến điều đó có lẽ được bỏ trong phong bì kèm với lọ nước hoa. Có lẽ đó là một tin nhắn hay một bức thư mà Viện sĩ muốn gởi đến cho một người thứ ba.
Ông ném những bức thư đã mở và danh thiếp xuống nền nhà. Ông tìm kiếm một phong bì còn chưa mở. Sau đó, ông đã tìm thấy nó. Ông nghiêng người về phía trước và giữ nó gần ngọn nến. Phong bì khá nặng, nó không ghi địa chỉ người nhận nhưng được ghi với một bài thơ, bằng một bút pháp mạnh mẽ và ấn tượng.. Đó là một bài thơ tứ tuyệt:
Ta tặng cho nàng lọ nước hoa nhỏ bé
Nó như giấc mơ ngọt ngào mà nàng mang đến cho ta
Trong nỗi nhớ nhung của giấc mộng cuối cùng
Mùi hương này còn vương vấn mãi trên môi
Quan án nhấc chiếc mũ đang đội trên đầu xuống, lấy cây trâm cài đầu từ búi tóc của ông và dùng nó để mở chiếc phong bì một cách cẩn thận. Ông lấy ra một chiếc lọ bằng ngọc bích được chạm trổ có chiếc nút bằng ngà voi. Sau đó, ông háo hức cầm lấy chiếc phong bì thứ hai nhỏ hơn được bỏ trong đó. Nó đã được dán kín và trên đó có dòng chữ viết  tay của Viện sĩ” Gởi đến đại nhân Lý Huy, quan ngự y của triều đình”.
Ông mở nó ra và tìm thấy một bức thư. Đó là một bức thư ngắn gọn được viết theo một phong cách văn học súc tích.
“ Gởi Người cha tôn kính: đứa con trai bất tài và không xứng đáng của cha nhận thấy rằng nó không bao giờ có được sự can đảm, bất khuất và ý chí sắt đá của cha, nó không dám đối mặt với tương lai. Sau khi đã đạt được những đỉnh cao trong sự nghiệp của mình, con đành phải từ bỏ tất cả. Con đã thông báo cho Ôn Nguyên biết rằng con không thể tiếp tục việc đó, con đã giao phó cho ông ta thực hiện các biện pháp thích hợp.
Không dám đối mặt dưới ánh mắt nghiêm nghị của cha, con viết bức thư này nhờ nàng kỹ nữ Nguyệt Thu chuyển đến cho cha. Vẻ đẹp tinh tế của cô ta hiện ra trong buổi sáng cuối cùng của con. Viết vào ngày hai mươi lăm tháng bảy, trong lễ hội của người chết.
Đứa con trai không xứng đáng, Liên, dập đầu ba lần trước mặt cha.”
Địch công cau mày và cảm thấy hoàn toàn bối rối. Phong cách viết văn ngắn gọn như thế này quả thật là không dễ dàng nắm bắt được ý nghĩa chính xác mà người viết muốn nói tới. Đoạn đầu tiên cho biết quan ngự y đã về hưu Lý Huy, con trai của ông ta là Viện sĩ và lão già buôn đồ cổ Ôn Nguyên đã cùng tham gia vào một âm mưu bất chính, nhưng vào thời điểm cuối cùng Viện sĩ phát hiện ra anh ta không có can đảm và ý chí để thực hiện nó và bởi vì anh ta không thể làm theo hướng dẫn của cha mình nên thấy tự tử là biện pháp duy nhất. Nhưng điều này có nghĩa là âm mưu này liên quan đến nhiều vấn đề hơn là một âm mưu nhỏ chỉ nhằm lật đổ người quản lý hòn đảo bằng việc vu cáo. Có trời mới biết âm mưu này nhắm vào cái gì, những vấn đề của sự sống và cái chết, có lẽ liên quan đến quốc gia! Ông lại đặt câu hỏi về lão già buôn đồ cổ, một người không có kiến thức về pháp luật, lại dính líu đến cha của Viện sĩ. Ông phải…
Ông lau mồ hôi trên trán, căn phòng nóng ngột ngạt và ngọn nến đang tỏa ra một mùi khó chịu. Ông tự chủ lại. Ông đã đi quá nhanh, đầu tiên ông phải cố gắng tái tạo lại các chuỗi sự kiện xảy ra. Khi Viện sĩ đã có quyết định và đưa chiếc phong bì cho Nguyệt Thu, anh ta chắc chắn đã không tự tử sau tất cả những chuyện đó, bởi vì trước khi anh ta có thể tự tử thì anh ta đã bị giết chết bởi người con gái mà anh ta cố gắng cưỡng hiếp. Quan án đấm mạnh tay lên bàn. Điều này tuyệt đối vô nghĩa! Một người đàn ông quyết định chấm dứt cuộc sống của mình lại cố gắng hãm hiếp một cô gái! Ông tuyệt đối tin rằng không thể nào có một chuyện như thế!
Tuy nhiên, bức thư không phải là giả mạo. Và việc Viện sĩ đã thực sự quyết định từ bỏ một âm mưu được chứng minh là có thật qua những lời nói của Khởi Vu Phổ nói với Mã Tông. Cũng như việc Nguyệt Thu không giao bức thư cho người mà cô ta được nhờ chuyển. Mặc dù mối quan hệ của cô ta với Viện sĩ có như thế nào thì ngay sau khi anh ta qua đời thì việc đó đã trở thành một ám ảnh đối với việc chinh phục tiếp theo của cô ta, cụ thể là với người đồng nghiệp họ Lỗ của ông. Cô ta đã ném chiếc phong bì chưa mở vào ngăn kéo và quên tất cả về nó. Cho đến đêm đó lúc ăn tối, khi quan án Lỗ “ bỏ của chạy lấy người” thì cô ta mới tỏ ra hối tiếc với người hâm mộ đã chết kia. Một số sự kiện có liên quan, số khác lại không. Ông khoanh tay trong tay áo rộng của mình. Nhíu đôi mày rậm rạp của ông trong một cái cau mày, ông nhìn chằm chằm vào chiếc giường sang trọng nơi Hoa hậu tiếp những người yêu thích cô ta trong những năm gần đây.
Một lần nữa ông lướt qua trong đầu những gì ông biết về những người có liên quan trong ba trường hợp tử vong đã xảy ra trong Căn Phòng Đỏ. Ông cố gắng nhớ lại một cách chính xác những gì mà Phong Đại và cô con gái Bích Ngọc đã nói. Cũng như những gì mà Ôn Nguyên thú nhận và các thông tin mà Mã Tông thu thập được. Ngoài những nghi vấn về việc Viện sĩ đã cố gắng hãm hiếp một cô gái vào đêm anh ta định tự tử thì những vấn đề xung quanh cái chết của anh ta đã được giải thích thỏa đáng. Sau khi Bích Ngọc vô tình giết chết anh ta, cha cô ta đã dàn dựng nó thành một vụ tự tử giả mạo. Các vết trầy xước trên bàn tay và khuôn mặt của Viện sĩ là do Bích Ngọc gây ra, chỉ có vết sưng trên cổ là không giải thích được. Cũng tương tự như vậy về cái chết của Nguyệt Thu, vết trầy xước của cô ta là do Ngân Tiên gây ra khi cố gắng tránh cái tát của cô ta. Trong trường hợp này điều chưa giải thích được chính là những vết bầm tím màu xanh trên cổ họng cô ta. Ông có một cảm giác mơ hồ rằng nếu ông kết nối được hai sự kiện không thể giải thích được này thì bí ẩn của Căn Phòng Đỏ sẽ được giải quyết.
Sau đó, ông đột nhiên tìm thấy một lời giải thích cho tất cả các sự kiện. Ông đứng lên và bắt đầu đi lại trong phòng. Sau một lúc ông đứng trước chiếc giường lớn. Phải, bây giờ ông đã nhìn ra bức tranh tổng thể! Tất cả mọi việc đã có lời giải thích hợp lý của nó, bao gồm việc cố gắng hãm hiếp và cuộc tấn công của bọn côn đồ có vũ trang vào Mã Tông! Bí mật của Căn Phòng Đỏ quả thật là khủng khiếp, thậm chí nó vượt xa cơn ác mộng khủng khiếp của ông tại Căn Phòng Đỏ sau khi ông phát hiện ra cơ thể trần truồng của người kỹ nữ trên tấm thảm đỏ! Ông đột nhiên rùng mình.
Quan án rời khỏi căn nhà của Nguyệt Thu và đi thẳng về khách điếm Thiên Phúc. Đứng tại quầy, ông đưa danh thiếp của mình cho người quản lý, nhờ người này đi ngay đến nơi cư trú của  Phong Đại để yêu cầu ông ta và con gái đến gặp ông càng sớm càng tốt.
Khi ông quay trở về Căn Phòng Đỏ, Địch công đi ra ngoài hàng hiên. Dựa vào lan can, ông cẩn thận xem xét kỹ lưỡng các bụi cây và lùm cây bên dưới.
Sau đó ông quay trở vào phòng khách và đóng cánh cửa đôi lại. Sau khi ông cài thanh chắn cửa vào vị trí, ông đóng luôn cánh cửa chớp của cửa sổ. Khi ông ngồi xuống bàn uống trà ông chợt nhận ra là căn phòng sẽ trở nên rất nóng bức khi đóng tất cả các cánh cửa. Nhưng ông không muốn mình bỏ qua bất cứ cơ hội nào. Ông đã biết rằng bây giờ ông phải đối mặt với một tình huống vô cùng nguy hiểm, đó là một tên sát nhân vô cùng tàn nhẫn.
 
 
#16
    LocBH 28.11.2013 15:57:30 (permalink)
    0
    Chương 17
    Mã Tông gặp lại Ngân Tiên
    Một quyết định bất ngờ của Mã Tông
     
    Mã Tông đã có một bữa ăn ngon lành tại một quán mì cùng với hai bình rượu lớn. Bây giờ anh đi bộ xuống phố, vừa đi vừa huýt sáo một điệu nhạc vui nhộn. Anh đang trong một tâm trạng vô cùng vui vẻ.
    Người phụ nữ lớn tuổi mở cửa căn phòng có đánh số “ Đẳng cấp thứ hai, số 4” , bà ta nhìn anh một cách cáu kỉnh và hỏi:
    - Anh muốn gì lúc này?
    - Tôi đến tìm Ngân Tiên.
    Đưa anh đến cầu thang, bà ta hỏi với vẻ lo lắng:
    - Cô ta không bị rắc rối gì chứ, tôi hy vọng là thế? Văn phòng thông báo cho tôi lúc chiều nay là cô ta đã được mua lại. Nhưng khi tôi thông báo những tin tức tốt đẹp ấy cho cô ta thì cô ấy có vẻ sợ hãi. Cô ta không vui vẻ gì với chuyện này!
    - Chờ ở đây bà sẽ thấy được cô ta khi chúng tôi rời khỏi đây! Đừng bận tâm dẫn tôi lên đó. Tôi sẽ tìm thấy phòng cô ta.
    Anh leo lên một cầu thang hẹp và gõ cửa căn phòng có đề tên Ngân Tiên.
    - Tôi bị bệnh, không thể tiếp bất cứ ai! – anh nghe thấy tiếng cô ta nói vọng ra.
    - Không tiếp cả tôi à? – Mã Tông hét vọng qua cánh cửa.
    Cánh cửa mở ra và Ngân Tiên kéo anh vào bên trong.
    - Tôi rất vui vì anh đã đến! – cô háo hức nói, cố gắng mỉm cười qua những giọt nước mắt – Một điều thật khủng khiếp đã xảy ra! Anh phải giúp đỡ chúng tôi, Mã Tông!
    - Chúng tôi? – Mã Tông hỏi lại một cách ngạc nhiên. Sau đó anh nhìn thấy Khởi Vu Phổ ngồi bắt chéo chân trên giường. Anh ta cũng có vẻ thất vọng như mọi khi. Chết lặng, Mã Tông bị cô gái đẩy đến ngồi kế bên anh ta. Ngồi xuống giường cạnh nhà thơ trẻ, cô ta bắt đầu nói một cách hào hứng:
    - Khởi Vu Phổ muốn cưới tôi nhưng anh ta thua hết tiền bạc tại sòng bạc và sau đó thì cô con gái của Phong lại muốn anh ta cưới cô ấy!
    - Anh ta luôn luôn không gặp may, chàng trai đáng thương đó! – cô ta nhìn người thanh niên với cái nhìn trìu mến – Và đêm nay đã xảy ra một chuyện tồi tệ nhất! Hãy tưởng tượng xem, một gã đàn ông tồi tệ nào đó đã mua tôi! Chúng tôi quyết định sẽ cùng nhau đi trốn nhưng tất cả đã kết thúc! Anh là một nhân viên của tòa án, phải thế không? Anh không thể nói điều gì đó với thẩm phán và nhờ cho ông ta làm một điều gì đó về việc này?
    Mã Tông bỏ mũ xuống và chậm rãi gãi đầu. Ném cho nhà thơ trẻ một cái nhìn nghi ngờ, anh hỏi anh ta:
    - Tất cả những chuyện kết hôn này là thế nào? Không phải anh sẽ đi đến kinh đô, vượt qua các kỳ thi để trở thành một vị quan sao?
    - Lạy trời! Kế hoạch đó là một sự nhầm lẫn. Không, mơ ước của tôi là có một căn nhà nhỏ ở đâu đó sống cùng với một người con gái mà tôi yêu thương và làm thơ. Anh không bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ là một vị quan tốt, phải thế không?
    - Không! – Mã Tông nói một cách chắc chắn.
    - Chính xác đó là những gì mà ông chủ của anh đã làm cho tôi hiểu ra! Phải, anh thấy rồi đó. Nếu tôi có tiền, tôi sẽ mua cô gái xinh đẹp này và sống với cô ấy ở một làng nhỏ nào đó. Chúng tôi sẽ rất hài lòng nếu mỗi ngày chúng tôi có đủ cơm ăn và một bình rượu, bây giờ và sau đó. Và tiền bạc thì tôi cho rằng tôi có thể kiếm được bằng nghề thầy giáo.
    - Một thầy giáo! – Mã Tông rùng mình và kêu lên.
    - Anh ấy là một thầy giáo tuyệt vời! – Ngân Tiên nói một cách tự hào – Anh ta có thể giải thích một bài thơ khó hiểu cho tôi. Anh ta thật là kiên nhẫn!
    Mã Tông cho cặp đôi này một cái nhìn dò xét.
    - Phải – anh chậm rãi nói – giả sử bây giờ tôi có thể làm một điều gì đó cho hai người. Anh bạn trẻ, anh  hứa hẹn là sẽ mang cô gái này về quê nhà và kết hôn với cô ta đúng không?
    - Tất nhiên! Nhưng anh đang nói về cái gì thế, anh bạn của tôi? Mới chiều nay anh còn khuyên tôi nên kết hôn với cô Phong, bây giờ thì…
    - Ây dà ! – Mã Tông vội vàng hét lên – Tôi chỉ muốn thử anh thôi, anh bạn trẻ! Tôi là nhân viên của tòa án, chúng tôi là những người từng trãi, tôi nói cho anh biết! Chúng tôi luôn luôn biết nhiều hơn những gì anh nghĩ! Tất nhiên tôi đã biết từ lâu là anh và cô gái này yêu nhau. Tôi vừa vớ bở ở sòng bạc tại đây. Kể từ khi biết cô ta là người cùng làng với tôi và cô ta thích anh, tôi quyết định chiều nay mua cô ta cho anh.
    Anh lấy từ tay áo của mình ra tờ biên lai và đưa cho Ngân Tiên. Sau đó, anh lấy gói bạc bọc giấy đỏ và ném nó cho chàng thanh niên.
    - Và đây là số tiền để anh bắt đầu cuộc sống mới với cô ta và trở thành một thầy giáo. Đừng từ chối, có rất nhiều việc phải cần dùng đến nó! Chúc may mắn!
    Anh đứng lên và nhanh chóng bỏ đi.
    Khi anh đi xuống đến tầng dưới, Ngân Tiên chạy theo sau anh.
    -          Mã Tông ! – cô thở hổn hển – Anh thật là tuyệt vời! Tôi có thể gọi anh là anh trai không?
    - Bất cứ lúc nào! – Mã Tông vui vẻ nói. Sau đó, anh cau mày và nói thêm – Bằng cách nào đó, ông chủ thẩm phán của tôi lại chú ý đến người đàn ông trẻ tuổi của cô. Tôi không nghĩ rằng có điều gì đó nghiêm trọng nhưng hai người đừng rời khỏi hòn đảo này cho đến trưa ngày mai. Nếu cô không nghe tôi nói gì cho đến lúc đó thì hai người có thể đi khỏi đây!
    Khi anh mở cửa, cô nhanh chóng bước đến gần và nói:
    - Tôi rất vui mừng khi anh biết tất cả mọi chuyện về Khởi và tôi! Khi anh đến lúc nãy tôi thật sự lo lắng, anh trai. Khi anh... khi anh nói chuyện với tôi tại nhà bà Hoàng, tôi thực sự nghĩ rằng có một lúc nào đó anh đã yêu tôi, anh biết đấy!
    Mã Tông cười hô hố.
    - Đừng có tưởng tượng như thế chứ, cô em! Thực tế là khi tôi làm một điều gì đó, tôi muốn đưa mọi chuyện vào vị trí thích hợp, vậy thôi!
    - Anh đúng là một tên vô lại! – cô bĩu môi nói.
    Anh tát yêu cô ta sau lưng và bỏ đi.
    Thả bộ xuống đường phố, anh ngạc nhiên không biết là mình nên vui hay buồn. Anh lắc tay áo của mình và cảm thấy nó rất nhẹ, anh phát hiện ra rằng bây giờ anh chỉ còn có vài đồng. Không đủ cho bất kỳ thú vui nào ở đảo Thiên Đường này. Anh nghĩ đến việc đi bách bộ trong công viên nhưng đầu cảm thấy quá nặng nề. Tốt hơn cả là nên đi ngủ sớm. Anh bước vào nhà trọ ban đêm đầu tiên nhìn thấy, trả vài đồng cho một chỗ ngã lưng qua đêm.
    Anh cởi giày ra, nới lỏng dây lưng và nằm dài trên tấm ván giữa hai tên lang thang đang ngái ngủ. Gối đầu lên cánh tay, anh nhìn chằm chằm lên trần nhà đầy mạng nhện.
    Anh ngẫm nghĩ đến những đêm anh vừa trải qua ở một nơi nổi tiếng xa hoa như cái đảo Thiên Đường này. Đầu tiên là trên sàn nhà của một căn phòng áp mái, sau đó là trên một tấm ván ngủ với giá năm đồng.
    - Phải, thật là xấu hổ khi phải thừa nhận rằng đúng là cây cầu Chuyển Hồn kiều đã biến tôi trở thành như thế này sau khi đi qua nó!
    Sau đó, anh kiên quyết nhắm mắt lại và tự nhủ một cách nghiêm khắc:
    - Nào ngủ đi…anh trai!
     
    #17
      LocBH 08.12.2013 21:40:45 (permalink)
      0
      Chương 18
      Địch công thẩm vấn cha con Phong Đại
      Ông vạch trần chân tướng sự việc
       
      Sau khi Địch công đã uống một vài tách trà, người thư ký già bước vào và thông báo rằng kiệu của Phong Đại đã đến sân trước. Quan án đứng dậy và đi đến gặp Phong Đại cùng cô con gái Bích Ngọc trong hành lang.
      - Ta xin lỗi đã làm phiền ông vào giờ giấc muộn như thế này! – ông nói với vẻ ái ngại – Một lần nữa những sự kiện mới lại lôi cuốn sự chú ý của ta. Ta tin tưởng rằng một cuộc thảo luận sẽ làm đơn giản hóa các vấn đề đang cần giải quyết của chúng ta.
      Ông dẫn họ vào phòng khách và mời Bích Ngọc ngồi vào một chỗ tại bàn. Mặt Phong Đại dường như không bộc lộ cảm xúc nhưng có một nỗi lo lắng hiện lên trong mắt con gái ông ta. Địch công rót trà cho hai người khách của mình sau đó hỏi Phong Đại:
      - Ông có nghe tin chiều hôm nay hai thuộc hạ của ông đã bị một nhóm côn đồ tấn công?
      - Tôi có nghe, thưa đại nhân. Cuộc tấn công do một nhóm côn đồ trên sông thực hiện nhằm mục đích trả thù cho ba tên đồng bọn của chúng đã bị giết chết bởi những bộ đầu đặc biệt của tôi trong thời gian gần đây trong lúc đánh bọn cướp. Tôi rất tiếc là thuộc hạ của đại nhân cũng bị tấn công.
       - Anh ta không quan tâm điều đó đâu, đó là chuyện xảy ra như cơm bữa đối với anh ta. Thậm chí anh ta còn thích thú với những chuyện như vậy.
      Quay sang cô gái, ông hỏi:
      - Cô có thể nói cho ta biết làm thế nào mà cô có thể vào căn phòng này vào đêm đó?
      Cô gái liếc nhanh vào cánh cửa hiên đóng kín.
      - Tôi sẽ chỉ cho ngài – cô vừa nói vừa đứng lên.
      Quan án đứng lên và nắm lấy tay cô khi cô định bước đến cánh cửa. Ông nói:
      - Đừng bận tâm! Cô nói rằng cô đã đi ngang qua công viên, như vậy là cô đi vào hàng hiên bằng bậc thang lớn ở giữa, ta nghĩ thế?
      - Đúng thế!
      Sau đó cô cắn môi khi nhìn thấy khuôn mặt của cha cô bỗng dưng tái xanh.
      - Đúng như những gì ta đã nghĩ! – Địch công nghiêm khắc nói – Chúng ta hãy dừng câu chuyện nhảm nhí này tại đây. Các dấu chân chỉ có ở bên phải và bên trái hành lang. Cô chưa bao giờ có mặt tại đây, cô gái trẻ. Chiều nay, khi ta bắt đầu đặt câu hỏi với cha cô, cô đã dựa vào sự suy đoán của ta về việc Viện sĩ muốn có cô và việc cha cô được nhìn thấy ở đây vào cái đêm Viện sĩ chết. Cô rất thông minh, cô đã dựng lên một câu chuyện về việc Viện sĩ đã cố gắng hãm hiếp cô tại đây và vì thế cô đã giết chết ông ta, bởi vì cô nghĩ rằng câu chuyện này sẽ cứu được cha của cô.
      Thấy cô gái đỏ mặt và sắp khóc, ông nói tiếp bằng một giọng nhẹ nhàng hơn:
      - Câu chuyện của cô đúng một phần, tất nhiên. Viện sĩ quả thật là đã cố gắng cưỡng hiếp cô. Nhưng không phải là ba ngày trước đây và cũng không phải tại căn phòng này. Chuyện đó xảy ra cách đây mười ngày và trên thuyền. Các vết bầm tím trên người cô mà cô chỉ cho ta thấy đã bị đổi màu, nó khó có thể được tạo ra vào thời gian gần đây. Mô tả của cô về chuyện chống lại người đàn ông rất khó thuyết phục. Nếu một người đàn ông mạnh mẽ nhìn thấy cô gái mà anh ta tấn công chụp lấy một con dao găm, anh ta sẽ cố gắng giành lấy con dao chứ không phải là nhảy vào ôm lấy cô gái cùng với con dao. Và cô cũng quên là tĩnh mạch cổ bên phải của anh ta bị cắt đứt. Điều đó cho thấy đây là một vụ tự tử chứ không phải là giết người. Nhưng ngoài những điều đó ra ta phải công nhận là cô đã kể một câu chuyện hết sức thuyết phục!
      Bích Ngọc bật khóc nức nở. Phong Đại lo lắng nhìn cô sau đó ông nói bằng giọng mệt mỏi:
      - Tất cả là lỗi của tôi, thưa đại nhân. Con gái tôi chỉ cố gắng giúp đỡ tôi. Khi ngài dường như đã tin vào câu chuyện của con tôi, tôi lại không có can đảm nói ra tất cả sự thật. Tôi không giết tên Viện sĩ tồi tệ đó nhưng tôi nhận ra rằng mình sẽ phải ra tòa về tội giết người. Thật ra vào cái đêm đó tại Căn Phòng Đỏ, tôi…
      - Không – quan án ngắt lời ông ta – ông không bị xét xử về tội giết người. Ta có bằng chứng cho thấy Viện sĩ thật sự đã tự tử. Sự can thiệp của ông vào xác chết đã nhấn mạnh việc ông ta tự sát. Ta đoán rằng ông đến đây vào buổi tối hôm đó là để yêu cầu Viện sĩ giải thích về âm mưu của ông ta cùng với lão già buôn đồ cổ chống lại ông ?
      - Vâng, thưa đại nhân. Thuộc hạ của tôi đã báo cáo với tôi là “ Ôn Nguyên sẽ đem giấu một cái hộp có chứa một số tiền lớn vào nhà tôi. Sau đó, Viện sĩ sẽ thông báo với chính quyền là tôi đã gian lận thuế. Khi tôi phủ nhận chuyện đó thì số tiền sẽ được “tìm thấy” tại nhà tôi ”. Kể từ lúc biết được chuyện này, theo ý kiến của tôi…
      - Tại sao ông không ngay lập tức báo cáo chuyện này cho ta ? – Địch công hỏi cộc lốc.
      Phong có vẻ xấu hổ. Sau một lúc do dự, ông ta trả lời:
      - Chúng tôi trên đảo này có rất nhiều ràng buộc với nhau, thưa đại nhân. Chúng tôi luôn muốn giải quyết mọi rắc rối giữa chúng tôi với nhau, chúng tôi đã gặp rắc rối… thật là khó khăn khi phải làm phiền một người bên ngoài với mối thù giữa những người địa phương. Có lẽ đó là sai lầm, nhưng chúng tôi…
      - Đó chắc chắn là một sai lầm! – quan án ngắt lời – Hãy nói tiếp câu chuyện của ông!
      - Khi thuộc hạ của tôi báo cáo về việc Ôn Nguyên có âm mưu chống lại tôi, thưa đại nhân, tôi quyết định đi gặp Viện sĩ. Tôi muốn hỏi ông ta một cách công khai là tại sao ông ta, con trai của một người đàn ông nổi tiếng mà tôi biết là rất tốt đẹp, lại tham gia vào một âm mưu bẩn thỉu chống lại tôi. Đồng thời tôi cũng muốn hỏi ông ta về việc đã tấn công đứa con gái của tôi trên tàu. Tuy nhiên, trên đường đến đây tôi đã gặp Ôn Nguyên trong công viên. Thật là kỳ lạ, bằng cách nào đó việc gặp gỡ này nó nhắc tôi nhớ đến cái đêm cách đây 30 năm về trước khi tôi gặp Ôn Nguyên lúc đi đến đây để gặp Tào Quang. Tôi nói với Ôn Nguyên là tôi đã biết về kế hoạch của ông ta và tôi đang trên đường đi đến gặp Viện sĩ để hỏi về nó. Ôn Nguyên vội vàng xin lỗi, ông ta thừa nhận rằng ông ta đã có một giây phút yếu lòng nên đã thảo luận với Viện sĩ về một kế hoạch để lật đổ tôi ra khỏi vị trí hiện tại. Khi đó Viện sĩ dường như có nhu cầu cấp bách về tiền bạc nên ông ta đã đồng ý. Nhưng sau đó, vì một số lý do nào khác ông ta suy nghĩ lại và nói với Ôn rằng kế hoạch đã bị hủy bỏ. Ôn thúc giục tôi đi nói chuyện với Viện sĩ, ông ta đã chịu đựng anh ta quá đủ rồi.
      Khi tôi bước vào căn phòng này, tôi biết rằng linh cảm mơ hồ của tôi đã đúng. Viện sĩ đang ngồi trên chiếc ghế bành và đã chết. Ôn Nguyên đã biết về điều này và dự định sẽ để cho tôi phát hiện ra xác chết nhằm buộc tội tôi giết anh ta? Ba mươi năm trước tôi đã nghi ngờ Ôn đã làm một việc tương tự, cụ thể là đã buộc tôi tội giết Tào Quang. Sau đó tôi nhớ rằng làm thế nào mà vụ giết người lúc trước đã được dàn dựng như một vụ tự tử và quyết định áp dụng một số thủ thuật. Phần còn lại thì chính xác như những gì tôi đã nói với đại nhân lúc chiều nay. Khi nó đã được dàn dựng như là Viện sĩ đã tự sát vì mối tình không được đáp lại của mình đối với Nguyệt Thu, tôi kể cho con tôi tất cả mọi thứ. Khiến cho con gái tôi cố gắng bao che cho hành động can thiệp của tôi với thi thể. – Ông hắng giọng và nói tiếp với vẻ bất hạnh – Thật không có từ ngữ nào đủ để diễn tả sự hối lỗi của tôi về tất cả những điều này, thưa đại nhân. Chưa bao giờ trong cuộc sống của tôi, tôi lại cảm thấy xấu hổ về bản thân mình khi tôi đã làm cho ngài nhầm lẫn trong việc giải thích những dòng chữ tuyệt mệnh của Viện sĩ. Tôi thực sự…
      - Ta không nhớ đến chuyện ngu ngốc đó – Địch công nhận xét một cách khô khan – Ta đã quen với nó, nó luôn xảy đến cho ta mọi lúc. Cũng may là ta thường phát hiện ra nó trước khi quá muộn. Phải, vấn đề thực tế là những dòng thư tuyệt mệnh sau cùng của Viện sĩ có nhắc đến Nguyệt Thu. Nhưng không phải ông ta tự tử vì cô ấy.
      Quan án dựa lưng vào ghế. Vừa vuốt ve bộ râu đen dài của mình, ông vừa chậm rãi nói:
      - Viện sĩ là một người đàn ông có tài năng tuyệt vời nhưng ông ta có bản chất lạnh lùng và tính toán. Thành công đến với ông ta quá sớm và nó đã ảnh hưởng đến đầu óc của ông ta. Ông ta đã trở thành một Viện sĩ và bây giờ ông ta muốn mình nhanh chóng vươn lên cao hơn nữa. Nhưng để đạt được điều đó thì phải cần rất nhiều tiền, mà ông ta không có, dù có bán đi bất động sản của gia đình. Do đó ông ta đã cùng với kẻ thù cũ của ông là Ôn Nguyên lập một kế hoạch, một kế hoạch có thể giúp ông ta chạm tay vào số tài sản tuyệt vời của đảo Thiên Đường. Mười ngày trước đây ông ta đã đến đây để thực hiện kế hoạch đó một cách tự tin và độc đoán. Khi nhìn thấy con gái của ông vào đêm đó trên tàu, niềm tự hào ngu ngốc của ông ta bị tổn thương bởi sự từ chối của cô ta, và ông ta đã cố gắng cưỡng hiếp cô. Khi lão già buôn đồ cổ đến gặp ông ta tại bến thuyền, ông vẫn còn bực tức vì chuyện đó và ra lệnh cho Ôn giúp ông ta có được con gái của ông. Ông ta nhấn mạnh rằng chẳng bao lâu nữa ông sẽ bị bắt và giải về kinh đô về tội trốn thuế. Ôn khi đó mách nước làm thế nào để buộc con gái của ông phải tìm đến ông ta để cầu xin ông ta giúp đỡ. Lão già buôn đồ cổ vô lại đó cũng thấy đây là một cơ hội để trả thù cá nhân.
      Địch công nhấp một ngụm trà và nói tiếp:
      - Tuy nhiên, sau khi đến đây thì Viện sĩ đã quá bận rộn với các cô kỹ nữ Cẩm Chướng, Mẫu Đơn và những cô nàng xinh đẹp khác mà quên mất con gái của ông. Nhưng lại không quên kế hoạch lật đổ ông. Ông đã gặp tại sòng bạc một người đàn ông trẻ tuổi mà ông nghĩ rằng có thể sử dụng để giấu tiền vào nhà của ông.
      Sau đó, vào ngày 25, ngày ông ta chết, ông ta đã phát hiện ra hay là ông ta đã tìm thấy một điều gì đó đã làm thay đổi tất cả mọi thứ. Ông ta trả tiền cho ba người kỹ nữ mà ông ta đã ngủ và cho đám bạn ăn bám của mình quay về kinh đô. Ông đã quyết định chấm dứt cuộc sống của mình. Vào buổi tối, trước khi thực hiện kế hoạch này ông đã đến nơi ở của Nguyệt Thu và có cuộc gặp mặt cuối cùng với cô ta.
      Bởi vì cả hai người đều đã chết nên chúng ta không bao giờ biết chính xác mối quan hệ của họ. Theo như những gì ta nghe được thì Viện sĩ theo đuổi cô ta chỉ vì sự quyến rũ của cô ấy và ông ta không bao giờ cố gắng để ngủ với cô ta. Và lý do ông ta gặp cô trong những giờ phút sau cùng bởi vì cô ta trở thành một biểu tượng cho tất cả những thú vui trần tục mà ông ta sắp từ bỏ. Trong tâm trạng luyến tiếc đó ông đã giao phó cho cô một bức thư gởi cho cha mình mà cô ta đã quên không gởi. Cô ta không cố gắng làm cho ông ta yêu mình, có lẽ trực giác của cô nói rằng ông ta cũng là một người lạnh lùng, một nhân vật hoàn toàn ích kỷ giống như bản thân cô ta. Và ông ta chắc chắn không bao giờ bỏ tiền ra để chuộc cô ta.
      - Không bao giờ muốn mua cô ta? Nhưng điều đó thật là phi lý, thưa đại nhân! – Phong kêu lên – Cô ấy đã nói thế mà!
      - Cô ấy đã nói. Nhưng đó là một lời nói dối. Khi cô ta nghe nói là ông ta đã tự sát và để lại một vài dòng tuyệt bút đề cập đến cô ta, cô ta nghĩ rằng đây là một cơ hội tuyệt vời để củng cố hơn nữa danh tiếng của mình trong giới “bán phấn buôn hương”. Cô mạnh dạn tuyên bố là cô từ chối lời đề nghị chuộc thân của người học giả trẻ tuổi nổi tiếng này.
      - Cô ấy đã vi phạm lại luật lệ bất thành văn của giới kỹ nữ! – Phong thốt lên giận dữ - Tên của cô ta sẽ bị xóa khỏi danh sách hoa hậu.
      - Cô ấy không phải là tốt hơn so với những gì cô ấy thể hiện – Địch công nhận xét khô khan – những vấn đề thương mại của ông đã biến cô ta thành như thế. Một lý do để đừng nói xấu về cô ấy là cô ta đã chịu một cái chết khủng khiếp.
      Quan án liếc nhanh vào cánh cửa hiên khép kín. Ông đưa tay lên vuốt mặt của mình. Sau đó ông nhìn hai người trước mặt bằng đôi mắt sắc sảo và nói tiếp:
      - Ông, Phong, giả mạo bằng chứng của một vụ tự tử. Và cô, Bích Ngọc, nói với ta một chuỗi những lời nói dối. Tuy nhiên, may mắn cho hai người là cả hai nói dối với ta trong một cuộc trò chuyện không chính thức, ông không đưa một lời khai giả bằng văn bản và đóng dấu tay của ông vào đó. Tôi không quên rằng ông, Phong, đã thề nói với ta tất cả sự thật, ông nói một cách dứt khoát rằng lời tuyên thệ này chỉ về những gì xảy ra cách đây ba mươi năm. Phải, pháp luật xác định mục đích cuối cùng của công lý là khắc phục, càng nhiều càng tốt, sự thiệt hại của một tội ác. Và hiếp dâm là một tội ác, và là một tội ác nghiêm trọng. Vì vậy, ta sẽ quên đi những sai lầm mà ông và con gái đã tạo ra, và ta xem như việc tự tử của Viện sĩ là do tình yêu không được đáp lại. Ông sẽ không đề cập đến sự lừa dối của Nguyệt Thu và do đó sẽ không gạt tên cô ta ra khỏi danh sách.
      Đối với lão già buôn đồ cổ Ôn Nguyên, lão ta là một kẻ tòng phạm trong âm mưu hiểm độc. Nhưng ông ta không thực hiện được một cách hiệu quả các kế hoạch của mình, các kế hoạch đã trở nên vô ích trước khi ông ta dám thực hiện. Ông ta không bao giờ có thể trở thành một tên tội phạm thực sự, ông ta chỉ là một kẻ thiếu can đảm và hèn nhát, chỉ dối trá chứ không dám hành động.Ta phải có biện pháp thích hợp để ngăn chặn Ôn Nguyên, một lần và tất cả, từ việc lập kế hoạch để hãm hại ông và ngược đãi một cô gái không có khả năng tự vệ.
      Hai tội ác đã xảy ra tại Căn Phòng Đỏ. Tuy nhiên, không phải ông cũng như con gái ông, cũng không phải là Ôn Nguyên đã nhúng tay vào đó, ta sẽ không nói thêm về những việc làm đen tối này. Đó là tất cả những gì ta có thể nói với ông.
      Phong đứng lên và quỳ xuống trước mặt Địch công, con gái ông ta cũng theo gương cha mình. Họ bắt đầu bày tỏ lòng biết ơn đối với sự khoan hồng nhưng quan án ngắt lời họ. Ông cho họ đứng lên và nói:
      Ta không chấp nhận đảo Thiên Đường, Phong, và tất cả những việc diễn ra tại đây. Nhưng ta nhận thấy rằng trong một khu nghĩ mát như thế này việc phải chấp nhận một điều xấu là cần thiết. Và một người quản lý tốt như ông đảm bảo rằng ít nhất điều xấu đó được kiểm soát. Ông có thể lui ra.
      Khi Phong chuẩn bị lui ra, ông hỏi với vẻ ngần ngại:
      - Tôi dám hỏi đại nhân một chuyện, hai tội ác mà ngài vừa đề cập đến là như thế nào?
      Quan án suy nghĩ câu hỏi này trong một lúc lâu. Sau đó ông trả lời:
      - Không chắc lắm, không. Sau tất cả mọi chuyện, ông là người quản lý tại đây, ông có quyền được biết. Sớm thôi nhưng không phải bây giờ. Giả thuyết của ta vẫn chưa được xác nhận. Ngay sau khi ta đã có xác nhận, ta sẽ cho ông biết.
      Phong và con gái ông ta cúi mình thi lễ rồi lui ra.
      #18
        LocBH 13.12.2013 14:50:30 (permalink)
        0
        [This post was marked as helpful]
        Chương 19
        Địch công đến tìm bà Linh
        Bí mật cuối cùng đã được phơi bày
         
        Sáng hôm sau Mã Tông đến để báo cáo về nhiệm vụ của anh khi còn rất sớm, lúc đó Địch công đang ngồi dùng bữa sáng của ông trên hàng hiên. Một màn sương vẫn còn lửng lờ trong công viên vắng lặng, những vòng hoa bằng lụa màu treo trên cây ướt sũng sương đêm.
        Quan án thuật lại ngắn gọn cho người thuộc hạ của mình về cuộc nói chuyện vừa rồi với Phong Đại và con gái ông ta. Ông kết luận:
        - Bây giờ chúng ta phải cố gắng tìm ra bà Linh. Nói với người quản lý chuẩn bị hai con ngựa sẵn sàng cho chúng ta. Nếu bà Linh không quay về căn lều bẩn thỉu của bà ta thì chúng ta phải thực hiện một chuyến đi dài lên phía bắc của hòn đảo.
        Khi Mã Tông quay lại, Địch công vừa bỏ đũa xuống. Ông đứng lên đi vào trong và bảo Mã Tông chuẩn bị chiếc áo choàng màu nâu để mặc đi đường cho ông. Trong khi giúp quan án thay trang phục, Mã Tông hỏi:
        - Tôi cho rằng Khởi Vu Phổ hoàn toàn không liên quan đến những chuyện này, thưa đại nhân.
        - Không à. Tại sao ?
        - Tôi đã nghe được trong đêm qua là anh ta có kế hoạch rời khỏi hòn đảo này cùng với cô gái mà anh ta yêu. Việc đính hôn với con gái của Phong chỉ mang đến những rắc rối cho anh ta, tôi nghe nói thế.
        - Hãy để họ đi. Ta không cần anh ta. Ta nghĩ rằng chúng ta sẽ rời khỏi đây trong ngày hôm nay, Mã Tông. Trong những lúc rảnh rỗi của ngươi, ta nghĩ là ngươi đã tận dụng tốt nó cho tất cả những trò giải trí nơi đây?
        - Đúng là tôi đã làm thế! Nhưng đảo Thiên Đường đúng là một nơi quá tốn kém!
        - Ta không nghi ngờ điều đó – quan án nói trong khi buộc chiếc thắt lưng màu đen quanh hông – nhưng ngươi có hai miếng bạc, ta nghĩ nó cũng đủ để đáp ứng nhu cầu.
        - Để tôi nói cho ngài biết một sự thật, thưa đại nhân, nó đã hết sạch! Tôi cũng có một khoảng thời gian rất vui vẻ nhưng rồi tiền của tôi đã ra đi mà không nói lời từ biệt!
        - Phải, ta hy vọng là nó cũng mang lại một chút giá trị nào đó! Và ngươi vẫn còn một số vốn là số vàng mà ngươi thừa hưởng từ chú của ngươi.
        - Nó đã ra đi theo số bạc kia rồi, thưa đại nhân – Mã Tông nói.
        - Cái gì? Hai miếng vàng mà ngươi dự định để làm vốn sau này? Thật không thể tin được!
        Mã Tông gật đầu với vẻ buồn bã.
        - Thực tế là tôi tìm thấy nơi đây quá nhiều cô gái hấp dẫn, thưa đại nhân. Và nó quá tốn kém!
        - Thật đáng hổ thẹn! – Địch công gắt lên – lãng phí cả hai miếng vàng cho rượu và đàn bà!
        Ông điều chỉnh chiếc mũ trên đầu bằng cách giật mạnh nó. Sau đó, ông thở dài, nhún vai và nói một cách cam chịu:
        - Ngươi thật là hết thuốc chữa, Mã Tông!
        Họ im lặng đi đến sân và lên ngựa.
        Ra khỏi khách điếm Mã Tông dẫn quan án đi qua các đường phố và trở lại mảnh đất hoang. Ở lối vào con đường dẫn vào các bụi cây, anh dừng ngựa lại và chỉ cho quan án nơi anh và hai người bạn của mình đã bị tấn công. Anh hỏi:
        - Ông Phong có biết mục tiêu của cuộc tấn công là nhằm vào ai không, thưa đại nhân?
        - Ông ta nghĩ nó nhằm vào ông ta nhưng ông ta đã lầm. Ta biết. Nó nhằm vào ta.
        Mã Tông muốn hỏi điều đó có nghĩa là gì nhưng quan án đã thúc ngựa đi. Khi cây thủy tùng to lớn hiện ra trong tầm mắt Mã Tông và phía dưới là túp lều bẩn thỉu, xiêu vẹo tựa lưng vào thân cây. Địch công gật đầu. Ông xuống ngựa, trao dây cương cho Mã Tông và nói:
        - Ngươi đứng tại đây chờ ta.
        Ông đi một mình băng qua đám cỏ ướt. Mặt trời buổi sáng vẫn chưa chiếu những tia nắng xuyên qua tán lá rậm rạp lên mái lều. Bóng tối vẫn còn bao phủ và có mùi lá cây mục nát khó chịu trong không khí. Một ánh sáng lung linh mờ nhạt phát ra từ phía sau lớp giấy dầu bẩn thỉu dán trên cánh cửa sổ duy nhất của căn lều.
        Địch công bước đến gần cánh cửa xiêu vẹo và lắng nghe. Ông nghe thấy một giọng ca nhẹ nhàng ngân nga một bài hát đã có từ rất lâu. Ông nhớ rằng nó rất phổ biến khi ông còn là một đứa trẻ. Ông kéo cánh cửa mở ra và bước vào. Khi ông vừa bước qua khỏi cánh cửa, cánh cửa liền đóng lại với tiếng cọt kẹt phát ra từ bản lề gỉ sét.
        Ánh sáng của ngọn đèn dầu bằng đất nung rẻ tiền thắp sáng căn phòng buồn tẻ với ánh sáng chập chờn của nó. Hoa hậu Linh đang ngồi bắt chéo chân trên chiếc ghế tre, ôm đầu của người ăn xin trong vòng tay của mình. Ông ta nằm thẳng lưng trên chiếc ghế dài, các vết lở loét trên tay chân của ông ta hiện ra bên dưới lớp giẻ bẩn thỉu bao bọc lấy thân thể gầy gò của ông. Một con mắt còn lại của ông ta lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu.
        Bà ngẩng đầu lên và quay gương mặt với đôi mắt mù lòa của mình về phía quan án.
        - Ai đó? – Bà ta hỏi bằng giọng nói ấm áp của mình.
        - Chính là ta, thẩm phán.
        Đôi môi màu xanh của người cùi méo mó trong một nụ cười mỉa mai. Nhìn chăm chú vào con mắt còn lại của ông ta, quan án nói:
        - Ông là quan ngự y Lý Huy, cha của Viện sĩ. Và bà ta chính là kỹ nữ Thanh Ngọc, người được cho rằng đã chết cách đây ba mươi năm.
        - Chúng tôi yêu nhau! – người phụ nữ mù trả lời một cách đầy tự hào.
        - Ông đến hòn đảo này – Địch công tiếp tục nói với người bệnh phong – bởi vì ông nghe nói rằng Hoa hậu Nguyệt Thu đã đẩy con trai ông vào cái chết và ông muốn trả thù. Ông đã sai lầm. Con trai ông đã tự sát vì anh ta phát hiện ra những vết sưng trên cổ anh ta và anh ta nghĩ rằng mình đã bị mắc bệnh phong. Cho dù điều đó đúng hay sai, tôi không biết vì tôi không thể kiểm tra thi thể. Anh ta thiếu sự can đảm của ông, anh ta không dám đối mặt với những chuỗi ngày khốn khổ cuối cùng của một người mắc bệnh phong. Nhưng Nguyệt Thu không biết điều đó. Trong sự dại dột của cô ta sau khi được nổi tiếng, cô ta đã nói rằng anh ta tự sát vì cô ấy. Ông đã nghe được điều đó từ chính miệng cô ta trong lúc ẩn mình trong bụi cây trước mái hiên của Căn Phòng Đỏ, ông đã nghe trộm cuộc trò chuyện của chúng tôi.
        Ông dừng lại. Chỉ có những tiếng thở khò khè của người mắc bệnh phong.
        - Con trai của ông đã tin tưởng vào Nguyệt Thu. Anh ta đã nhờ cô ta đưa một bức thư cho ông trong đó anh ta giải thích quyết định của mình. Nhưng cô ta đã quên mất nó, thậm chí còn không mở nó ra. Tôi đã tìm thấy nó sau khi ông giết chết cô ta.
        Ông lấy bức thư từ tay áo của mình và đọc to lên.
        - Thiếp sinh cho chàng một đứa con của chúng ta – người phụ nữ dịu dàng nói – nhưng sau khi thiếp được chữa khỏi, thiếp đã bị sẩy thai. Con trai chúng ta nếu còn sống nó sẽ đẹp trai và can đảm. Cũng giống như chàng!
        Địch công ném bức thư trên chiếc ghế dài.
        - Sau khi ông đến hòn đảo này, ông đã theo dõi Nguyệt Thu mọi lúc mọi nơi. Vào cái đêm mà cô ta đi đến Căn Phòng Đỏ, ông đã bám theo cô ta. Đứng trước hàng hiên, nhìn qua cánh cửa sổ đã đóng kín ông nhìn thấy cô ta nằm trần truồng trên giường. Ông gọi tên cô ta. Sau đó ông đứng sát cửa sổ, dựa lưng vào tường. Khi cô ta đến cửa sổ, kề sát khuôn mặt của mình vào sát song cửa để nhìn rõ người vừa gọi, ông đột nhiên xuất hiện. Ông thò tay qua chấn song cửa để bóp cổ cô ta. Nhưng bàn tay đã biến dạng của ông không thể giữ chặt được cô. Trên đường chạy ra cửa để kêu cứu cô ta đã lên cơn đau tim và ngã gục trên sàn nhà. Ông đã giết chết cô ta, quan ngự y Lý Huy!
        Mí mắt sưng húp màu đỏ của người bệnh phong thoáng lay động. Người phụ nữ cúi xuống khuôn mặt bị biến dạng đó và thì thầm:
        - Đừng nghe ông ta nói, anh yêu! Chàng hãy nghĩ ngơi đi, người yêu của tôi, chàng không phải là thánh nhân.
        Quan án liếc nhìn đi chỗ khác. Nhìn chằm chằm vào sàn nhà ẩm ướt, ông nói tiếp:
        - Con trai ông đã đúng khi đề cập đến trong bức thư về lòng can đảm, bất khuất của ông, quan ngự y Lý Huy. Ông đã mắc bệnh hiểm nghèo và sự giàu có của ông cũng dần mất đi. Nhưng ông vẫn còn có đứa con trai. Ông đã làm cho anh ta trở thành một người đàn ông nổi tiếng và quá nhanh chóng để đạt được điều đó. Đảo Thiên Đường, một cái mỏ vàng, lại nằm sát bên đất đai của ông. Trước tiên, ông đã cho một đám côn đồ đánh cướp vàng của Phong khi nó được chuyển đi nhưng họ đã có một lực lượng bảo vệ quá tốt. Sau đó, ông nghĩ ra một kế hoạch còn tốt hơn thế. Ông nói với con trai của mình là lão già buôn đồ cổ họ Ôn căm ghét Phong và muốn lật đổ ông ta để lên làm quản lý hòn đảo này. Ông ra lệnh cho con trai mình liên lạc với Ôn và cùng lão ta thực hiện một âm mưu để cho Phong phải bị sa thải trong sự ô nhục. Con trai của ông sau đó sẽ được bổ nhiệm vào vị trí của Phong như là quản lý của hòn đảo này và thông qua đứa con trai của mình ông sẽ khai thác được sự giàu có của hòn đảo. Cái chết của con ông đã làm cho mọi thứ trở thành mây khói.
        Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau trước đây, ông Lý, nhưng ông đã biết được danh tiếng của tôi cũng như tôi đã từng nghe danh tiếng của ông và ông sợ tôi sẽ tìm hiểu về ông. Sau khi giết chết Nguyệt Thu ông đã quay trở lại Căn Phòng Đỏ. Ông đã đứng một lúc lâu tại hàng hiên và quan sát tôi qua cánh cửa sổ. Bộ mặt xấu xa của ông đã làm cho tôi có một giấc mơ khủng khiếp. Ông không thể làm được bất cứ điều gì vì tôi nằm quá xa cửa sổ và tôi đã đóng cửa.
        Ông ngước lên. Khuôn mặt của người bị bệnh phong như là một chiếc mặt nạ khủng khiếp. Mùi thối rữa trong căn phòng đã trở nên không chịu nỗi. quan án kéo khăn quàng cổ lên che mũi và miệng rồi nói tiếp:
        - Ông cố gắng rời khỏi hòn đảo này sau đó nhưng không có thuyền nào chịu chở ông. Tôi nghĩ rằng ông đi vào rừng để tìm một nơi ẩn náu và tình cờ gặp lại người tình cách đây ba mươi năm mà ông ngỡ rằng đã chết, Thanh Ngọc. Nhận ra cô ta chỉ là từ giọng nói, tôi nghĩ thế. Cô ta đã cảnh báo với ông là tôi đang điều tra về cái chết của Tào Quang. Điều gì làm ông bám víu vào cuộc sống mà nó chỉ đem lại đau khổ cho ông, ông Lý? Ông muốn lưu lại danh tiếng của mình bằng bất cứ giá nào? Hay là sự tận tâm với người phụ nữ mà ông đã yêu thương cách đây ba mươi năm và ông nghĩ rằng đã chết? Hoặc là mong muốn cái ác sẽ chiến thắng?
        Vì không có câu trả lời nên Địch công tiếp tục:
        - Chiều hôm qua ông lại theo dõi tôi một lần nữa, đó là lần thứ ba. Tôi nhận biết điều đó vì tôi nhận ra cái mùi không thể nhầm lẫn của ông. Ông nghe tôi nói với thuộc hạ của tôi là tôi sẽ đi đến đây. Ông đi gọi thuộc hạ của mình và ra lệnh cho họ phục kích trong khu rừng này để giết chết tôi. Ông không thể biết rằng sau khi tôi đi vào phòng khách, tôi đã thay đổi kế hoạch của tôi. Những người của ông đã tấn công thuộc hạ của tôi cùng với hai người thuộc hạ của Phong. Tất cả bọn chúng đã bị giết chết nhưng một người trong số chúng đã nhắc đến tên ông trước khi qua đời.
        Sau khi tôi đọc thư của con ông, tôi chợt hiểu tất cả. Tôi biết những gì mà ông đã từng có, ông Lý. Phong Đại mô tả ông như là một quan chức trẻ tuổi nổi tiếng cách đây ba mươi năm. Và Thanh Ngọc mô tả ông một lần nữa khi nói chuyện với tôi về một người yêu cô ta cuồng si, một người đàn ông dám vất bỏ tất cả địa vị, sự giàu sang, tất cả mọi thứ chỉ vì người phụ nữ mà anh ta yêu.
        - Đó là chàng, người yêu của thiếp! – người phụ nữ nói nhỏ - Đó chính là chàng, người đàn ông đẹp trai và liều lĩnh trong tình yêu của thiếp!
        Bà phủ kín mặt ông ta bằng những nụ hôn.
        Địch công quay mặt đi. Ông nói bằng giọng mệt mỏi:
        - Những đau đớn mà người mắc bệnh nan y phải chịu đựng đã vượt quá sự trừng phạt của pháp luật, ông Lý. Tôi chỉ muốn nói rằng ông đã giết chết cô kỹ nữ Nguyệt Thu trong Căn Phòng Đỏ giống như ông đã ám sát Tào Quang ba mươi năm trước đây.
        - Ba mươi năm! – tiếng nói dịu dàng đó lên tiếng – Sau tất cả những năm tháng đã qua chúng tôi lại ở bên nhau một lần nữa! Những tháng năm đó chưa bao giờ xảy ra, người yêu của thiếp, nó chỉ là một cơn ác mộng, một cơn ác mộng khủng khiếp. Nó giống như là chúng ta chỉ mới gặp nhau ngày hôm qua, trong Căn Phòng Đỏ… đỏ như niềm đam mê của chúng ta, đốt cháy chúng ta trong một tình yêu mãnh liệt. Không ai biết chúng ta bí mật gặp nhau ở đó, chàng, một người đàn ông đẹp trai, một quan chức trẻ tuổi tài năng, yêu thương thiếp, một người đẹp nhất, tài năng nhất trong tất các các kỹ nữ, Hoa hậu của đảo Thiên Đường! Phong Đại, Tào Quang và rất nhiều người khác, tất cả bọn họ đều si mê thiếp. Thiếp khuyến khích họ, giả vờ quan tâm đến họ chỉ để bảo vệ bí mật của chúng ta, bí mật ngọt ngào của hai chúng ta.
        Rồi đến buổi chiều định mệnh đó… nó như thế nào? Không phải là nó vừa xảy ra đêm qua sao ? Khi chàng nghiền nát cơ thể run rẫy của thiếp trong vòng tay mạnh mẽ của chàng, chúng ta đột nhiên nghe có tiếng ai đó trong phòng khách. Chàng từ trên giường nhảy xuống, hoàn toàn trần truồng khi chạy ra đó. Thiếp chạy theo chàng và nhìn thấy chàng đứng đó, những tia nắng của mặt trời sắp lặn chiếu lên thân thể của chàng một màu đỏ rực của lửa. Khi Tào Quang nhìn thấy chúng ta đứng cạnh nhau, trần truồng và thách thức, ông tái mặt và nổi cơn thịnh nộ. Rút ra con dao găm, ông đã gọi tên thiếp bằng những từ ngữ thô tục nhất. “ Giết hắn!” Thiếp đã khóc. Chàng nhảy đến, giật con dao ra khỏi tay ông ta và đâm vào cổ ông ta. Máu tưới khắp người chàng, máu đỏ hơn màu đỏ ướt đẫm bộ ngực chàng. Không bao giờ, không bao giờ thiếp có thể yêu chàng nhiều hơn lúc đó…
        Niềm vui ngây ngất đã làm cho gương mặt mù lòa bị tàn phá đó mang một vẻ đẹp kỳ lạ. Quan án cúi đầu. Ông nghe giọng nói đó tiếp tục sôi động:
        - Thiếp nói” Hãy mặc quần áo vào và nhanh chóng bỏ chạy!” Chúng ta đã quay trở lại Căn Phòng Đỏ nhưng sau đó nghe có tiếng ai đó bước vào phòng khách. Chàng đi ra và nhìn thấy một thằng bé ngớ ngẩn. Nó vội vã bỏ đi nhưng chàng nói rằng nó có thể nhận ra chàng. Tốt hơn là đem thi thể vào Căn Phòng Đỏ, đặt con dao găm trong tay ông ta, khóa cửa lại sau khi chúng ta đi ra và nhét chìa khóa vào phòng bằng khe cửa bên dưới… sau đó cứ để cho họ nghĩ rằng Tào đã tự sát.
        Chúng ta chia tay nhau ở hàng hiên. Những ngọn đèn đã được thắp lên trong công viên, trong các gian hàng nhỏ nằm trong công viên. Chàng nói chàng sẽ đi xa trong một vài tuần, chờ cho đến khi vụ tự sát được xác nhận. Sau đó…chàng sẽ quay lại với thiếp.
        Bà bắt đầu ho. Nó đã trở nên tồi tệ hơn và làm cho thân thể của bà rung lên bần bật. Nước bọt và máu bắn ra từ đôi môi của bà. Bà lau vội đi và tiếp tục nói, giọng nói của bà đột nhiên khàn đi và chỉ còn thều thào:
        - Họ hỏi thiếp liệu Tào có yêu thiếp. Thiếp nói rằng ông ấy đã yêu thiếp, và đó là sự thật. Họ lại hỏi thiếp liệu ông ta có chết vì không có được thiếp và thiếp nói là ông ta đã chết vì thiếp, một lần nữa đó cũng là sự thật. Nhưng sau đó căn bệnh đã đến… Thiếp nhận ra nó, mặt thiếp, tay thiếp…đôi mắt của thiếp. Thiếp sẽ chết và thiếp muốn chết, chết để cho chàng không bao giờ có thể nhìn thấy thiếp một lần nữa trong hình hài mà thiếp sắp trở thành… Có một đám cháy, những người phụ nữ bị bệnh khác kéo thiếp đi theo, qua cầu, vào rừng…
        Thiếp không chết, thiếp vẫn còn sống. Thiếp, một người muốn chết! Thiếp lấy giấy tờ của cô Linh, Hoàng Ngọc là tên mà mọi người vẫn thường gọi cô ta. Cô ta đã qua đời bên một rãnh nước bên cạnh thiếp. Thiếp quay trở lại nhưng chàng nghĩ rằng thiếp đã chết, đó chính là điều mà thiếp muốn chàng nghĩ. Chàng có biết thiếp vui mừng đến thế nào không khi nghe chàng đã trở nên nổi tiếng. Đó là điều duy nhất giữ cho thiếp còn sống. Và bây giờ, cuối cùng chàng đã trở lại với thiếp, trong vòng tay của thiếp!
        Đột nhiên tiếng nói tắt lịm. Khi Địch công nhìn lên, ông thấy những ngón tay khẳng khiu của bà ta vuốt ve đầu của người đàn ông đang nằm trong lòng bà. Con mắt duy nhất của người đàn ông đã khép lại và những mảnh vải rách nát của bộ y phục trên bộ ngực ông ta không còn phập phồng nữa.
        Nâng cái đầu xấu xí của người đàn ông để lên bộ ngực của mình, bà ta thốt lên:
        - Chàng đã quay lại, tạ ơn Thượng đế! Chàng đã quay lại để chết trong vòng tay của thiếp… và thiếp sẽ theo chàng.
        Bà ôm lấy cơ thể đã chết, thì thầm những lời trìu mến.
        Quan án quay lại và đi ra ngoài. Cánh cửa ọp ẹp đóng lại sau lưng ông.
        #19
          LocBH 19.12.2013 09:23:56 (permalink)
          0
          Chương kết
          Địch công gặp lại quan án Lỗ
          Ngài lên đường trở lại Phổ Dương
           
          Khi Địch công quay lại gặp Mã Tông, người thuộc hạ của ông hỏi một cách hớn hở:
          - Ngài đã ở đó khá lâu. Bà ta đã nói những gì, thưa đại nhân?
          Quan án lau mồ hôi trên trán sau đó leo lên lưng ngựa. Ông lẩm bẩm:
          - Không có ai ở đó – Hít một hơi thật sâu không khí trong lành buổi sáng, ông nói thêm – Ta đã tìm kiếm rất kỹ lưỡng tại nhà của bà ta nhưng không tìm thấy gì. Ta đã đặt ra một số giả thuyết nhưng cuối cùng đã chứng minh là nó không đúng. Chúng ta hãy quay về khách điếm.
          Trong khi họ vượt qua bãi đất hoang, Mã Tông đột nhiên dùng roi ngựa chỉ về phía trước và kêu lên:
          - Hãy nhìn vào những làn khói bốc lên ở đằng xa, thưa đại nhân! Họ đã bắt đầu đốt các bàn thờ. Lễ hội của người chết đã kết thúc.
          Quan án nhìn chằm chằm vào các cột khói đen bốc lên cuồn cuộn trên các mái nhà.
          - Phải – ông nói – cánh cửa của địa ngục đã đóng lại.
          Đóng lại, ông nghĩ, những bóng ma của quá khứ. Ba mươi năm qua, bóng ma của cái đêm định mệnh trong Căn Phòng Đỏ đã phủ bóng tối lên cuộc sống của những người có liên quan đến nó. Và cuối cùng bây giờ, sau ba mươi năm dài, những bóng tối đã ra đi vĩnh viễn cùng với sự ẩm ướt, sự độc ác và bẩn thỉu, bây giờ nằm co rúm tại đó là một người đàn ông đã chết và một phụ nữ cũng sắp sửa chết đi. Chẳng bao lâu họ sẽ ra đi, ra đi mãi mãi không bao giờ quay lại.
          Khi họ quay về khách điếm Thiên Phúc, Địch công kêu người quản lý tính tiền. Ông ra lệnh cho tiểu nhị chăm sóc các con ngựa rồi cùng với Mã Tông quay lại Căn Phòng Đỏ.
          Trong khi Mã Tông sắp xếp hành lý, quan án ngồi xuống và đọc lại báo cáo về việc tự tử của Viện sĩ mà ông đã viết vào đêm trước, sau đó viết tiếp phần kết luận về cái chết của Nguyệt Thu. Ông kết luận là cô ta đã chết vì một cơn đau tim sau khi đã uống quá nhiều rượu.
          Sau đó ông viết một bức thư ngắn gọn cho Phong Đại, nói rằng ông đã tìm thấy người đàn ông đã giết chết Tào Quang và Nguyệt Thu nhưng người này đã chết và ông muốn mọi việc cứ để cho nó chìm vào quên lãng là tốt nhất. Trong phần kết luận, ông viết ” Tôi xin thông báo là quan ngự y Lý Huy, người đã bị loạn trí vì bệnh phong vào giai đoạn cuối đã chuyển về sống ở gần đây. Ông ta được tìm thấy đã chết trong căn lều bẩn thỉu của bà Linh, một người bệnh sắp chết. Người phụ nữ này có lẽ cũng đã chết nên tôi yêu cầu ông hãy đốt cháy căn lều đó cùng với hai cái xác bên trong để ngăn chặn dịch bệnh lây lan. Thông báo việc này cho gia đình họ Lý. Người phụ nữ thì không còn ai là người thân.”
          Sau đó, ông ký tên vào cuối thư. Ông đọc lại bức thư một lần nữa rồi nhúng bút vào mực và viết thêm dòng tái bút: “ Tôi cũng nghe nói là Khởi Vu Phổ đã rời khỏi hòn đảo này cùng với cô gái mà anh ta yêu. Một mối tình lớn hơn và sâu đậm sẽ an ủi con gái của ông, hãy chuyển đến con gái của ông lời chúc tốt đẹp nhất của tôi cho hạnh phúc tương lai của cô ta.
          Ông lấy một tờ giấy khác và viết thư cho Tào Phan Tề, thông báo cho anh ta là đã biết được ai là kẻ đã giết chết cha anh ta, nhưng người này đã qua đời trong một căn bệnh kéo dài và đau đớn. Ông nói thêm: “ Như vậy Thượng đế đã báo thù cho anh và không có gì ngăn cách tình hữu nghị giữa hai gia đình họ Tào và họ Phong, mối quan hệ này đã được gắn kết trở lại.”
          Ông dán hai bức thư và ghi chú trên đó “ Riêng tư”. Sau đó ông cuộn các báo cáo của ông cùng với hai bức thư và bỏ vào tay áo của mình. Đứng lên khỏi ghế, ông nói với Mã Tông:
          - Chúng ta sẽ về nhà ngang qua Tần Hoài. Tại đó ta sẽ đưa các báo cáo của ta cho quan án Lỗ.
          Họ đi vào đại sảnh và Mã Tông mang theo hành lý.
          Địch công thanh toán tiền cho người quản lý và đưa cho người này hai lá thư gởi cho Phong Đại và Tào Phan Tề nhờ chuyển ngay.
          Khi họ đi ra sân trước để lên ngựa, có tiếng cồng chiêng trên đường phố và tiếng thét vang “ Tránh đường, tránh đường! “
          Hàng chục người nhễ nhại mồ hôi đang khiêng một cỗ kiệu lớn. Nó được một đội bộ đầu theo sau bảo vệ, giương cao những tấm bảng lớn màu đỏ ghi cấp bậc, chức danh của thẩm phán Lỗ. Người đội trưởng kéo tấm màn che sang một bên và cúi mình thi lễ, quan án Lỗ trong bộ lễ phục màu xanh lá cây và chiếc mũ cánh chuồn màu đen bước xuống kiệu trong khi đang cầm một chiếc quạt giấy quạt liên hồi.
          Khi nhìn thấy Địch công đang ngồi trên ngựa, ông vội chạy đến bên cạnh và hào hứng kêu lên:
          - Huynh trưởng của tôi! Thật là khủng khiếp! Hoa hậu của đảo Thiên Đường đã chết trong hoàn cảnh bí ẩn là đề tài được bàn tán sôi nổi trong toàn tỉnh! Khắp mọi nơi người ta chỉ nói về điều này! Bây giờ họ lại kéo đến đây để xem cái sự kiện khủng khiếp này! Ngay sau khi nghe được tin này tôi thật sự bị sốc! Trong mơ tôi cũng không mong là huynh lại có thêm nhiều công việc như thế, tất nhiên!
          - Cái chết của cô ta có phải là một cú sốc đối với ngài ? – quan án nhận xét một cách khô khan.
          Lỗ ném cho quan án một cái nhìn sắc sảo. Ông nói một cách vui vẻ:
          - Tôi luôn luôn quan tâm đến những người phụ nữ xinh đẹp, Địch, luôn luôn! “ Dọc theo con đường bụi bặm của cuộc sống mệt mỏi vì những thói quen, những bông hoa hiếm hoi đã nở rộ, mang đến cho người du khách những giọt sương lóng lánh của nó, một sự nghĩ ngơi ngọt ngào “ đó là bài thơ mà tôi vừa mới làm xong. Tôi vẫn đang tìm từ ngữ thích hợp cho câu thơ cuối cùng. Không tệ lắm, phải thế không ? Phải, những gì xảy ra với cô gái đáng thương đó?
          Địch công đưa tập tài liệu cho ông ta.
          - Tất cả ở trong đây. Tôi đã lên kế hoạch đi qua Tần Hoài để đưa cho ngài các giấy tờ nhưng ngài cho phép tôi đưa tất cả cho ngài ở đây và ngay bây giờ. Tôi mong muốn trở về nhà.
          - Phải, chắc chắn là thế! Lỗ gấp quạt lại và nhét nó vào sau cổ áo của ông ta. Sau đó ông nhanh chóng trải các giấy tờ ra. Khi ông liếc nhanh vào bản báo cáo đầu tiên, ông gật đầu và nói:
          - Tôi thấy ngài đã xác nhận nhận định của tôi về cái chết của Viện sĩ. Tất cả chỉ là vấn đề thủ tục. Như tôi đã nói với ngài.
          Ông xem tiếp báo cáo về cái chết của Hoa hậu. Sau khi ông thấy tên mình không được đề cập đến trong những mối quan hệ của cô ta, ông gật đầu hài lòng. Cuộn tất cả các tài liệu lại ông nói với nụ cười mãn nguyện:
          - Công việc thật là tuyệt vời, Địch! Viết rất khéo léo. Tôi có thể gửi bản báo cáo này cho tri phủ mà không cần phải thay đổi gì cả, thực tế là có thể thay đổi một chút. Phong cách viết có vẻ hơi nặng nề, tôi có thể nói như vậy. Tôi có thể làm cho nó nhẹ nhàng hơn một chút để dễ đọc. Phong cách thịnh hành hiện nay của những quan chức ở kinh thành, ngài biết đấy. Tôi nói với ngài là thậm chí có thể thêm vào đôi chút hài hước, rất nhẹ nhàng. Không, không thể phủ nhận sự hỗ trợ vô cùng quý báu của ngài, tất nhiên.
          Đút các giấy tờ vào tay áo của mình, ông nhanh chóng hỏi tiếp:
          - Phải, vậy ai là người đã gây ra cái chết của Nguyệt Thu? Ngài chắc đã giam hắn ta vào ngục rồi chứ, tôi nghĩ thế?
          - Khi ngài đọc hết báo cáo của tôi – Địch công trả lời – ngài sẽ biết Hoa hậu qua đời vì một cơn đau tim.
          - Nhưng tất cả mọi người nói là ngài từ chối xác nhận về nguyên nhân cái chết của nhân viên điều tra! Bí mật của Căn Phòng Đỏ như họ gọi nó. Trời đất, Địch, ngài đừng nói rằng tôi sẽ phải tiếp tục điều tra việc này nhé?
          - Đó là một điều bí ẩn thực sự. Nhưng phán quyết của tôi về cái chết ngẫu nhiên đó có bằng chứng chứng minh. Ngài có thể yên tâm là các cơ quan cấp trên sẽ chấp nhận vụ án này.
          Quan án Lỗ không dấu diếm tiếng thở phào nhẹ nhõm.
          - Chỉ còn lại một việc cần phải làm – Địch công nói tiếp – Trong số các giấy tờ ngài sẽ tìm thấy một tờ thú nhận của lão chủ tiệm đồ cổ Ôn Nguyên. Lão ta đã khai gian tại tòa án và tra tấn một kỹ nữ. Lão ta xứng đáng nhận một trận đòn nhưng điều đó có thể giết chết lão ta. Tôi đề nghị ngài nên đem lão ta ra bêu xấu một ngày và thông báo là lão ta được hưởng án treo. Nói thêm với lão là lão ta sẽ bị đánh nếu có bất kỳ một đơn khiếu nại mới nào tố cáo lão.
          - Tôi sẽ rất vui lòng làm điều đó! Tên vô lại đó có đồ cổ tốt nhưng bán với giá cắt cổ! Sau vụ này có lẽ lão ta sẽ hạ giá một chút! Tôi đoán thế. Phải, tôi có nghĩa vụ làm điều đó, Địch. Xin lỗi vì thấy ngài chuẩn bị rời khỏi đây. Tôi muốn ngài nán lại một chút để…à… xem xét hậu quả của các vụ án. Ngài đã thấy cô vũ nữ vừa mới đến đây ngày hôm qua? Không à? Họ nói rằng cô ta rất tuyệt vời với những điệu múa điêu luyện và một giọng nói vô cùng quyến rũ. Và dáng vẻ cô ta…
          Vừa mỉm cười ông ta vừa dùng ngón tay út vân vê ria mép của mình. Đột nhiên ông nhìn Địch công với vẻ dò hỏi. Nhướng cao đôi mày ông hỏi với vẻ trịch thượng:
          - Tôi thất vọng khi ngài cuối cùng cũng không tìm ra bí mật của Căn Phòng Đỏ, Địch. Ngài nổi tiếng là thẩm phán thông minh nhất trong toàn tỉnh chúng ta. Hãy kể về những vụ giết người đó trong khi chúng ta dùng một tách trà!
          - Danh tiếng không phải luôn luôn là sự thật! – Địch công nói với nụ cười buồn bã – Tôi phải quay trở lại Phổ Dương ngay bây giờ. Khi nào có dịp ghé qua đó hãy đến thăm tôi. Tạm biệt!

          HẾT
          #20
            Ct.Ly 02.01.2014 19:59:46 (permalink)
            #21
              Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 21 trên tổng số 21 bài trong đề mục
              Chuyển nhanh đến:

              Thống kê hiện tại

              Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
              Kiểu:
              2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9